[Longfic] Vượt Thời Không

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Velvetian, 2/9/2020. — 890 Lượt xem

  1. Velvetian

    Velvetian Till kingdom come

    [Longfic] Vượt Thời Không

    Vượt Thời Không
    Author: Velvetian
    Pairing: Mouri Ran - Kudou Shinichi
    Rating: T (16+) | Ngoại truyện M (18+)
    Tag: Xuyên Không, Cổ Đại, Sủng, Ngọt, Cung Đấu, Hài Hước
    Disclaimer: Nhân vật thuộc về Gosho Aoyama, viết với mục đích phi lợi nhuận
    Status: Ongoing

    Summary:
    Mouri Ran xuyên không về trong cơ thể một cô gái vốn là tuyệt sắc giai nhân, đệ nhất tài nữ. Chỉ có điều ngoài Karate và nấu ăn ra thì về cầm kỳ thi họa, nữ công gia chánh, nếu không biết thì Ran cũng không giỏi. Nàng quyết tâm thi rớt cuộc thi tú nữ tuyển phi cho Thái Tử đương triều Kudou Shinichi.

    Note:
    Truyện này mình viết cũng khá lâu rồi, trong draft còn vài chương nữa là hoàn. Kết cũng đã có sẵn, chỉ đợi mình chấp bút thôi.

    Vốn dĩ là mình không định đăng lên đâu cả. Chỉ là bây giờ đột nhiên muốn đem fic ra ánh sáng mặt trời. Nói thật, mình chăm chỉ hoàn thành truyện này vì rất rất rất thích những phân đoạn ngoại truyện đáng yêu. Mình viết xong hai chương đầu tiên, bỗng nổi hứng viết ngoại truyện viên mãn cho cặp ShinRan. Cute phô mai que, chịu không nổi nha.

    Chưa đăng chính văn, đã quảng cáo ngoại truyện rồi hu hu. Nhưng mà hi vọng các bạn sẽ thích cuộc tình vượt thời không này.

    Trích đoạn:

    #1
    Trong đống nhạc cụ được đặt ra gần đó, Ran thấy cây sáo có vẻ dễ chơi nhất, Ran cũng từng thấy người ta chơi sáo rồi. Tóm lại thì cũng chỉ thổi thổi, ấn ấn vài lỗ là được chứ gì.

    Với niềm tự tin vô lí, Ran hùng hồn đặt sáo lên bờ môi, kịch liệt thổi.

    Trái với tưởng tượng tốt đẹp của Ran, tiếng sáo của nàng chói tai vô cùng, lại hỗn loạn không ra gì. Nhắm khoảng một thời gian đủ lâu, Ran bỏ sáo xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn lên chỗ Hoàng hậu và Thái tử. Vẻ mặt như đợi được khen ngợi khiến Shinichi giật giật khóe môi.

    #2
    Shinichi giữ cổ tay nàng lại, nói “Ta mỗi sáng sớm đều đến đây.”

    “Vâng.” Ran trả lời, mặt ửng đỏ vì giận. Tên Thái tử dở hơi này, hắn muốn hẹn hò ấy à?

    Tưởng Ran ngại ngùng, Shinichi hài lòng buông tay nàng ra, dõi theo những bước đi như chạy của nàng.

    #3
    “Không được. Mouri đang thi tuyển làm thê tử cho Thái tử.” Giọng Hoàng hậu cứng rắn, không cho phép ai lí luận nữa cả.

    Hai mắt Kaito sáng lên rồi tò mò nhìn Ran, gật gật lắc lắc, “Con sợ tỉ tỉ bị Thái tử ca ca bắt nạt. Mẫu hậu nói xem, con có nên cứu tỉ ấy trước khi bị hoàng huynh ăn thịt không?”

    Ran thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng rồi. Hảo đệ đệ, ngươi cứu ta đi nha.

    #4
    “Hoàng hậu anh minh, ta không tin ngài ấy bị các ngươi qua mắt dễ thế.” Ran buồn chán, tay chống cằm, nhìn bọn họ. Nói cho cùng, những nữ nhân này đáng thương vô cùng, vì một nam nhân mà cào cấu, tranh đấu lẫn nhau. Bọn họ mà dễ thương một chút, không chừng Ran còn làm quân sư quạt mo cho họ ấy chứ. Thời đi học, Ran thích nhất là cùng Sonoko đi làm bà mai mà. “À, cùng lắm ta bị trục xuất khỏi cung thôi.”

    Nghĩ nghĩ, Ran cười sáng lạng, “Quyết định vậy đi. Các ngươi đi tố cáo Hoàng hậu. Ta nhận tội. Ngài ấy đuổi ta hồi phủ. Lợi cả đôi bên!”

    #5
    Shinichi quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt Ran thất thần nhìn hắn. Có chút ngô nghê nhưng vẫn luôn chân thật như vậy. Hắn cười nhẹ, đưa tay về phía nàng.

    Không tự chủ được, Ran bước lên vài bước. Khuôn mặt yêu nghiệt của hắn như thôi miên, như cuốn lấy nàng. Nàng là thiêu thân, hắn là ánh sáng, biết sẽ chết như nàng vẫn cứ muốn đâm đầu vào.

    List Chương:

    C. 1
    C. 2
    C. 3
    ...




     


    Thu Hàtho ngoc thích điều này.


  2. Velvetian

    Velvetian Till kingdom come

    Tham gia:
    2/9/2020
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    14
    Kinh nghiệm:
    3
    Vượt Thời Không - Chương 1

    “Tiểu thư, tỉnh dậy đi! Tiểu thư à!”

    Ran trở mình, nhíu mày. Sáng sớm, ai mà ồn ào đến thế chứ. Thời đại nào rồi mà còn tiểu thư này, tiểu thư nọ nữa!

    “Tiểu thư, người không dạy là sẽ trễ cuộc thi tuyển phi cho Thái tử đó.”

    Thật nhức đầu chết được. Thái tử cái quái gì, sáng sớm mà ai mở phim cổ trang inh ỏi. Phiền. Phiền. Thật sự rất phiền.

    Ran kéo chăn trùm kín đầu, tay bịt kín hai tai. Tiếng kêu vẫn văng vẳng không dứt. Sau đó, có ai đó giật phăng cái chăn, kịch liệt lay vai nàng.

    Không đúng, nàng sống một mình mà, sao lại có người ở đây. Ran mở bừng mắt, ngồi phắt dậy, quay qua thấy một cô gái khả ái, khuôn mặt nhăn nhó. Nhưng quan trọng là chỗ này, nàng không quen! Quần áo cô gái đang mặc chính là kiểu các phim truyện cổ trang thường hay chiếu trên truyền hình.

    Đùa. Đùa gì chứ. Tại sao Ran lại ở đây? Nàng ngơ ngác nhìn xung quanh căn phòng. Giường gỗ, bàn gỗ, gương đồng, ấm trà, tách nước. Kiểu bày trí nhã nhặn, không quá sang trọng nhưng đậm chất cổ xưa và thanh tục.

    Trong lúc Ran còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cô gái đã luyên thuyên không ngừng, còn nhanh tay vắt khăn lau mặt, lau tay cho nàng. Rất nhanh chóng, Ran bị đẩy đến phía trước gương đồng, cô gái tất bật lấy phấn, lấy son tô tô vẽ vẽ trên mặt nàng.

    Người con gái hiện trên tấm gương ấy có khuôn mặt giống nàng đến sáu phần nhưng quả thật đẹp hơn rất rất nhiều. Làn da trắng không tì vết, đôi mắt tím to tròn, lông mi dài thanh tú, lông mày gọn ghẽ, đôi môi đỏ mọng. Ran nhìn mà giật cả mình, từ khi nào nàng đã trở thành một tuyệt sắc giai nhân rồi?

    Ran tự dưng nghĩ đến một khả năng hoang đường nhất. Chính là nàng vừa xuyên không đến một thời đại cổ xưa nào đó. Nàng bị dọa sợ bởi suy nghĩ của chính bản thân mình nên nhất thời không biết phản ứng thế nào, đành để người con gái kia tùy tiện sửa soạn mọi thứ cho nàng.

    Nếu là vậy, nguyên nhân là tại sao? Buổi tối hôm qua nàng đi ngủ không có điều gì bất thường cả. Nàng không có bị chấn thương, không bị đau thương quá độ, lại không thức xuyên đêm ôm tiểu thuyết mà đọc. Hẳn đây là trò đùa dai của ai đó đi. Nhưng nàng nghĩ thế nào cũng không ra được ai lại làm ra cái sự tình này, làm sao mà nàng qua một đêm lại đẹp lên như thế được.

    Ran vốn là một cô sinh viên năm hai học viện cảnh sát. Từ nhỏ là cô nhi, nàng phải phấn đấu biết bao nhiêu để có thể tự đứng vững bằng bản lĩnh của bản thân. Vì thế, năng lực thích ứng của nàng cũng khá tốt. Nếu không, chỉ sợ nàng đã ngất đi rồi.

    Liếm môi, Ran khó khăn dò hỏi, “Đây là đâu?”

    “Tiểu thư, người làm bị làm sao thế? Đừng nói với nô tì là người lo lắng quá hóa ngốc rồi chứ?”

    “Tại sao ta phải lo lắng? Ta không nhớ gì cả.” Được rồi, bước một, giả mất trí nhớ. Dù sao thì nàng đúng thật không có trí nhớ của cơ thể này.

    Cô gái, chắc hẳn là một nha hoàn, tò mò nhìn vào mắt Ran rồi gượng cười. “Tiểu thư, người từ khi nào biết nói đùa thế? Thật không giống bộ dạng trầm tĩnh của người chút nào.”

    “Ta thật sự không nhớ gì cả.” Ta không phải tiểu thư của cô. Ran thật muốn nói câu sau, nhưng nhìn bộ dạng khiếp sợ của cô gái này, Ran mà nói câu sau chắc sẽ dọa người ta mất bóng vía luôn rồi.

    “Tiểu thư, nô tì biết tâm nguyện của người với Thái Tử. Sắp có cơ hội thành hiện thực rồi, người đừng như thế chứ.” Cô gái lắp ba lắp bắp, rồi bổ sung thêm, “Nô tì đi gọi phu nhân lại khuyên bảo người một chút.”

    Nói xong, cô gái chạy khỏi phòng như gặp ma. Ran giờ có chút thời gian yên tĩnh để đánh giá tình hình, lên phương án hành động.

    Nãy giờ, thông tin quan trọng nhất nàng nhận được chính là nàng sắp tham dự một cuộc tuyển phi. Chủ thể dường như đối với Thái tử có tình cảm đặc biệt.

    Nếu như thời cổ đại này căn bản giống như những gì nàng biết qua phim ảnh, tiểu thuyết thì thâm cung chính là nơi nguy hiểm chết người nhất lại gò bó, nhiều quy tắc, quy củ nhất. Hoàng đế, hoàng tử, vương gia gì đó đều mỗi người trái ôm, phải ấp hàng trăm giai nhân. Cung đấu, mưu kế gì gì đó thì vô cùng đáng sợ. Ran tự nhận bản thân không phải người ngây thơ gì nhưng đối với mưu mô thâm hiểm, ném đá giấu tay thì bản lĩnh sinh viên cảnh sát còn mơ mơ màng màng của nàng không đủ dùng. Nàng ngàn vạn lần không thể bị gả vào đó được.

    “Ran, con sao thế? Lo lắng à? Đệ nhất tài nữ xinh đẹp của mẫu thân từ khi nào trở nên tự ti thế chứ.” Một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi, nhan sắc mặn mà bước vào. Mắt bà ánh lên âu yếm, yêu thương.

    Ran hơi hốt hoảng, nàng ở thời hiện đại không cha, không mẹ quen rồi. Nay đối diện với chút ân cần, ấm áp tình thân như thế thì có chút lạ lẫm. Cùng lắm nàng rất hưởng thụ cảm giác này. Quan trọng hơn hết là nàng vẫn tên Ran, thật tốt quá.

    “Con không muốn vào cung nữa. Con thật sự không nhớ gì cả.” Ran hướng người mẫu thân này mà thuyết phục.

    “Sao thế? Chẳng phải con đối với Thái tử nhất kiến chung tình sao? Đừng lo lắng đến thế, ta tin con sẽ lọt vào mắt xanh của Thái tử. Phải tự tin lên.” Người phụ nữ dịu dàng vuốt mái tóc đen óng mượt của nàng rồi nhẹ hôn lên đỉnh đầu của Ran. Bà có mỗi người con gái này nên đối với nàng là hết mực nuông chiều, yêu thương.

    “Không, người không hiểu. Con không phải là Ran. Không đúng, con là Ran mà không phải là Ran.” Ran nói huỵch toẹt ra. Người làm ơn đừng dịu dàng thế chứ, khiến nàng có cảm giác là một kẻ giả mạo đáng chê cười.

    Nhìn vẻ mặt quái dị của mẫu thân, Ran cố gắng giải thích một chút cho rõ ràng, “Hồn của con không phải là Ran của người.”

    “Con chính là Mouri Ran, con gái của ta. Con nói nhảm đủ rồi. Phải cố gắng lên, không thể chưa thử đã tự đánh rớt bản thân được. Ta biết con làm được.” Người phu nhân đánh gãy lời nói của Ran, giọng vừa răn dạy vừa mềm mại yêu chiều.

    Ran dở khóc dở cười không biết thuyết phục thế nào. Nàng nói nàng không nhớ cũng không tin, nàng nói nàng không phải là chủ thể cũng không tin. Tình mẹ quả thật vô bờ mà. Mỗi một câu thốt ra là động viên, là tin tưởng, khiến Ran thật không nỡ dập tắt niềm tin của người mẹ này. Thế thì nàng phải thay đổi chiến lược thôi.

    “Con nghĩ thông suốt rồi, con không muốn gả vào cung cho Thái tử nữa. Con bỏ thi có được không?”

    Mouri phu nhân thở dài, lắc đầu. “Thuyết phục con mấy năm đều không nghe. Bây giờ tự dưng lại vậy. Đã ghi danh rồi, nếu không tham dự chính là kháng chỉ, khi quân phạm thượng.”

    Ồ. Vậy nàng phải vào cung rồi. Bất quá, Ran nghĩ, đây chỉ là dự tuyển thôi, rớt thì được trở về. Chủ thể này quả thật có phước lớn. Mẫu thân nàng ấy thương yêu nàng đến thế này, lại còn rất sáng suốt không muốn nàng vào cung chịu khó. Chỉ khổ là có lẽ chủ thể lụy tình quá.

    Ran gật gật, “Không sao. Con sẽ cố gắng thi rớt.”

    Mouri phu nhân bất ngờ nâng mặt Ran lên nhìn kĩ. Con bé này, ngủ một đêm liền thay đổi thành như vậy, thật khiến người mẫu thân như bà không thích ứng được. Nha hoàn nãy giờ vẫn lặng yên gần đó ngạc nhiên trợn mắt.

    “Tiểu thư, người nói thật à? Thế mấy năm nay, người một mực chờ Thái tử, thà chết chứ không thành thân với người khác làm gì?”

    Mouri phu nhân trừng mắt cảnh cáo nha hoàn, lại nhìn Ran với vẻ mặt lo lắng. Có lẽ nha hoàn này với chủ thể cũng thật thân thiết, mới không phép tắc như thế; cùng lắm, Ran cảm thấy như vậy nghĩa là trong nhà này cũng không đến nỗi ngột ngạt, gò bó. Lòng nàng thầm than trách, chủ thể thật nhu nhược, bi lụy mà, nhà tốt thế này mà nhất quyết muốn vào cung nhìn sắc mặt mà cung phụng người khác. Thập phần không giống tính cách Ran tí nào.

    “Có chuyện gì con cũng đừng nghĩ quẫn quá. Ta và phụ thân con luôn chào đón con về nhà.” Giọng phu nhân dịu dàng vỗ về. Bà luôn mong tìm được một gia đình tốt, không cần quá quyền quý cũng được để gửi gắm con gái một đời bình yên. Cư nhiên nàng lại nhìn trúng thái tử đương triều, ương bướng một mực chỉ chờ hắn.

    Đây không phải mẹ nàng nhưng Ran cảm thấy một cỗ ấm áp tràn đầy trong cơ thể. Đây là tình thân sao? Thật ngọt ngào quá.

    Mỉm cười thật tươi, Ran nói chắc nịch, “Con chắc chắn sẽ trở về nhà!”

    Nhà. Đối với Ran từng không có mấy ý nghĩa. Nàng ở thời hiện đại thường xuyên chuyển chỗ trọ, cứ liên tục kiếm nơi rẻ hơn để chống chọi với vật giá ngày càng tăng cao. Nhưng ở đây, “nhà” của chủ thể có cha, có mẹ, có người quan tâm đến chủ thể. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà Ran tự nhiên tham luyến tấm lòng yêu thương của người mẫu thân trước mặt.

    Điều cuối cùng Ran thấy trước khi tấm màn trên xe ngựa đưa nàng tiến cung được hạ xuống chính là “Mouri Chi Phủ” chữ đỏ trên tấm biển gỗ hơi cũ kĩ. Nàng thầm lẩm nhẩm, phủ Mouri, chức quan của phụ thân chủ thể hẳn không quá thấp nhưng đích thực không phải quá quan trọng đi.

    ***

    Khi Ran bước xuống xe ngựa, đập vào mắt nàng là cửa hoàng cung to lớn, với lính gác hai bên. Nàng thậm chí không thấy được mái của những kiến trúc sau cổng, nhìn trái phải cũng không thấy điểm cuối của bờ tường. Ran vô thức nuốt một ngụm nước bọt, nàng cảm thấy mình quá nhỏ bé rồi.

    Trước cổng đứng một nhóm những người con gái xinh đẹp, trang phục lộng lẫy, trâm cài tinh xảo. Ran trong lòng tấm tắc khen ngợi. Mỗi một người ở đây có thể dễ dàng làm người mẫu, diễn viên nổi tiếng trong thời hiện đại của nàng. Ran thích người đẹp, nên lập tức vui vẻ hẳn lên. Dù sao thì nàng không muốn thắng nên những người này tất sẽ không phải đối thủ hay tình địch gì cả.

    Nha hoàn thiếp thân của nàng, giờ đã biết tên là Inari, dìu nàng tới đứng cùng các tiểu thư đài các rồi cáo lui. Các nàng không được phép đem theo tùy tùng từ ngoài cung. Như vậy cũng tốt, Ran không biết trước mặt Inari sẽ đóng giả được chủ thể bao lâu -- dù sao nàng cũng nghĩ thông suốt một chút, nếu cứ khăng khăng là hồn nhập xác, không chừng lại bị đem đi thiêu sống trừ ma.

    Trên đường đến, Inari không ngồi cùng với Ran nên nàng không biết thêm thông tin gì về thân thế của bản thân. Nhưng nàng cũng lập được kế hoạch sơ bộ. Một, tuyệt đối tránh xa tên Thái tử và tận lực rớt tuyển. Cái này chắc sẽ dễ thôi, thắng mới khó chứ thua thì dễ. Cứ nhạt nhòa hòa mình với người khác và đừng quan tâm tới hắn. Hơn nữa, về cầm kì thi họa, cái gì nàng cũng không biết nên không có khả năng gây ấn tượng gì được. Hai, kết bạn với các tú nữ khác, thêm một người bạn bớt một kẻ thù là điều tốt. Như thế cũng có thể giúp nàng hiểu hơn về thời đại, có thể chuẩn bị ứng phó những ngày tháng tiếp theo.

    Đứng vào nhóm các tú nữ, Ran nở nụ cười thân thiện, gần gũi hỏi, "Xin chào, ta là Mouri Ran, các nàng là?"

    Bọn họ quay lại, một số nhìn Ran với ánh mắt ngạc nhiên, một số ánh lên vẻ thù địch, một số lại đối với nàng có vẻ khinh miệt. Một cô nàng mặc một chiếc váy xanh quý phái khinh khỉnh đáp lời, "Đây là đệ nhất tài nữ Mouri sao? Ngươi từ khi nào hạ mình nói chuyện với chúng ta."

    Ồ, chủ thể là con người lạnh lùng, thanh cao lắm sao? Ran cười khổ, đệ nhất tài nữ cái quái gì, nàng thành tích học tập dù tốt nhưng khẳng định ở thời này không áp dụng được nhỉ? Karate có tính là tài năng không?

    "Muội đừng nói giỡn chứ. Ta bình thường ngại ngùng nên không dám bắt chuyện thôi." Ran cười cười nói đỡ.

    "Ai tỉ muội với ngươi? Khuôn mặt này cũng nói ra được chữ ngại ngùng nữa à? Là ai tuyên cáo với thiên hạ là không phải Thái tử không gả?" Một cô nàng áo hồng gắt gao đối chọi.

    "Năm trước, ca ca của ta cầu hôn, còn bị ả ta đóng cửa vào mặt. Bình thường thích giả thánh thiện, hóa ra cũng loại đê tiện trèo cao thôi." Một cô nương khác tiếp lời, giọng cay nghiệt.

    Ran mặt méo xệch, tại sao cái chủ thể này khó ưa đến thế? Báo hại nàng chưa kịp kết bằng hữu đã bị mắng chửi tơi tả rồi.

    "Thôi nào, các muội châm chọc nàng làm gì? Khuôn mặt này với cái danh đệ nhất tài nữ này không chừng sau này cũng leo được đến vị trí Thái tử phi kia. Đến lúc ấy lại chẳng phải còn phải nhờ ơn phúc của nàng?" Một giọng êm dịu lên tiếng. Mặc dù nghe thập phần hiền dịu, hòa hoãn nhưng người này lại trực tiếp đưa Ran lên đầu ngọn sóng. Không khí bỗng chốc im lặng nhưng khắp nơi có địch ý nồng đậm hướng về phía Ran.

    Ran hơi bất ngờ, bỗng không biết đối đáp làm sao. Ở thời hiện đại, nàng không cần phải giải mã câu chữ, vặn não đối đáp lời sáng, ý tối của người khác. Nàng đương nhiên nghe ra ngụ ý châm chọc kia, nhưng nàng không biết gì về đối phương hay cả chủ thể này lại không phải là một người quá mồm mép. Thế nên Ran chỉ biết cười gượng. Này nhé, nàng thật sự không muốn vào cung đâu, các người gây sự với lộn người rồi.

    Chốc, một quản sự đi ra. Kêu từng người điểm danh và sắp xếp vào hàng ngũ. Hóa ra cô nàng váy xanh mở miệng nói chuyện đầu tiên là Hanata Yuu, con gái của tể tướng, quan văn nhất phẩm. Còn cô gái váy trắng giọng êm dịu chính là Ito Haru, con gái của thái úy, quan võ nhất phẩm.

    Ngoài ra, trước Ran, còn khoảng chừng mười người con quan nhất, nhị, và tam phẩm.

    "Mouri Ran, 18 tuổi, nhi nữ quan tam phẩm bộ binh Mouri Kogoro."

    "Có tiểu nữ." Học theo những người trước đó, Ran hơi nhún người đáp lời rồi xếp vào hàng tiểu thư con quan tam phẩm.

    Như Ran đại khái đoán được, gia thế chủ thể cũng không tồi. Quan tam phẩm bộ binh có danh có thực quyền, nàng không đến nỗi sẽ bị bắt nạt. Lại nói gia thế nàng có lẽ sẽ không đủ lớn như cái chức vị tể tướng, thái úy kia, hẳn Thái tử sẽ không buộc lấy nàng để củng cố địa vị.

    Tổng cộng có ba mươi sáu vị tú nữ tham tuyển. Con quan từ ngũ phẩm trở lên. Ran bình bình đứng ở giữa đội ngũ. Rất đúng ý nàng.

    Năm hàng tú nữ được dẫn vào trong cung, rồi đi bộ một quãng khá xa để vào trong một sân rộng rãi. Trên lối đi, Ran mắt tròn mắt dẹt nhìn ngó khắp nơi. Những cung điện lộng lẫy nạm vàng, cột gỗ trạm khắc tinh tế, khắp nơi có cây cỏ xanh um, được tỉa gọn ghẽ, hoa thì đủ chủng loại, rực rỡ khoe sắc. Chốc chốc Ran lại thấy cung nữ hay thái giám tất bật đi lại. Hoàng cung vô cùng nguy nga, tráng lệ, khiến Ran có chút không thích ứng kịp.

    "Hoàng hậu giá đáo!"

    Tất cả mọi người quỳ xuống, đầu dập đất. Ran nhanh nhẹn học theo động tác những người xung quanh mà cũng hô "Hoàng hậu vạn an!"

    "Miễn lễ." Thanh âm nhẹ nhàng nhưng rất có uy nghiêm vang lên.

    "Tạ ơn Hoàng hậu."

    Ran thẳng lưng, tò mò nhìn Hoàng hậu. Người phụ nữ này ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp. Từ giọng nói, Ran biết được bà cũng đã có tuổi, nhưng nhìn khuôn mặt sắc sảo ấy cũng chỉ ngoài ba mươi thôi. Toàn thân của bà toát một vẻ quý phái, sang trọng khó nói nên lời.

    Bỗng ánh mắt Hoàng hậu nhìn thẳng vào mắt Ran, đôi mày hơi nhướng lên. Ran theo bản năng nhoẻn miệng cười.

    "To gan! Ai cho phép ngươi nhìn phượng nhan của Hoàng hậu?" Tên thái giám cao gầy đứng bên cạnh Hoàng hậu quát.

    Ran run khẽ lên, lập tức gục đầu xuống, hai mắt liếc trái liếc phải. Bọn họ cũng lưng thẳng, đầu ngẩng, nhưng tầm mắt lại hướng xuống đất. Ran than thầm, sơ suất quá, hi vọng đây không phải tội lăng trì xử tử. Nàng chưa đến đây bao lâu mà phải chết rồi thì cũng uổng quá.

    Bầu không khí như ngưng trệ lại, nàng nghe một giọng nói rất khẽ từ phía bên phải, trào phúng nói, "Càn quấy, vô phép tắc riết quen."

    Hồi lâu, nàng mới nghe giọng Hoàng hậu, "Bổn cung đang nghĩ xem trong các ngươi có ai có bản lĩnh làm tức phụ của bổn cung? Một người? Vài người? Hay không ai cả?"

    Ran trong lòng hò hét, "Không ai cả! Không ai cả! Không ai cả!" Đây là kết quả tốt nhất. Lỡ trong quá trình nàng có đắc tội ai đó thì cũng không sợ bị trả thù a.

    "Được rồi. Các ngươi không cần căng thẳng quá."

    Ran nghe thế thì len lén nhìn trộm Hoàng hậu lần nữa. Nàng vừa đưa mắt lên đã bắt gặp ánh mắt Hoàng hậu nhìn nàng chằm chập. Lòng đánh thót, Ran nhanh chóng hướng mắt về dưới đất.

    Sau đó, Hoàng hậu cùng các tú nữ vào một cái đình gần đó để dùng yến tiệc khai tuyển. Hoàng hậu ngồi phía chủ vị, còn các nàng thì được sắp vào những cái bàn nhỏ xếp thành chữ U, ở giữa có khoảng không rộng rãi.

    "Thái tử giá đáo"

    Tất cả các tú nữ đồng loạt hành lễ. Bầu không khí dường như thay đổi, có chút khẩn trương hơn.

    Ran không nén được tò mò, tầm mắt kín đáo nhìn trộm dung nhan của Thái tử. Nàng có chút kinh diễm với vẻ đẹp của hắn. Mặt mày sáng sủa, khuôn mặt gốc cạnh, mũi cao, mày rậm. Hắn treo trên môi một nụ cười nho nhã, như có như không.

    Thoạt nhìn rất hòa nhã nhưng Ran cảm nhận rõ ràng khí thế cao ngạo, uy nghiêm của hắn. Đặc biệt đôi mắt xanh sâu thẳm không đấy ấy có thể khiến người ta hãm sâu. Trực giác của Ran cho hay hắn không phải một người đơn giản.

    Con người như hắn quá nguy hiểm, Ran không thể đến gần. Nàng càng hạ quyết tâm phải thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Gần vua như gần cọp, không cẩn thận sợ mất cái mạng nhỏ. Đến lúc đấy, e rằng nàng không thể nào trở về được thời hiện đại.

    -- Velvetian
     
    bunnythao91, tho ngoc, Ongseongwoo1 bạn khác thích điều này.
  3. Ongseongwoo

    Ongseongwoo Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/6/2018
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Oa mới đọc chap 1 thôi em bị mê với thể loại ShinRan xuyên không rồi ạ. Lại còn Sủng Ngọt nữa chớ :))
     
  4. Velvetian

    Velvetian Till kingdom come

    Tham gia:
    2/9/2020
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    14
    Kinh nghiệm:
    3
    Vượt Thời Không - Chương 2

    “Shinichi, con xem. Toàn là mỹ nhân như hoa như ngọc.” Hoàng hậu cười cười nói.

    Thái tử, Kudou Shinichi, lướt mắt qua những tú nữ. Không ít người kín đáo nhìn trộm hắn. Gặp ánh mắt hắn, bọn họ thẹn thùng má ửng hồng. Shinichi cười nhạt, rồi nói, “Khai tiệc thôi.”

    Thanh âm ấm áp, không giận mà uy khiến nhiều tú nữ bỗng dưng thổn thức, tim đập mạnh. Shinichi ngồi vào chỗ cạnh Hoàng hậu, khoan thai dùng bữa. Ánh mắt như ưng tùy thời đánh giá những nữ nhân muốn cùng hắn sánh vai.

    Hoàng hậu thân thiện hỏi chuyện các tú nữ. Ba mươi sáu người bọn họ là một vườn hoa đủ loại. Có người thẹn thùng e lệ đáp lễ. Có người dịu dàng xuất khẩu thành văn. Có người quý phái trả lời.

    Những đối đáp thông minh, đầy ý nổi ý chìm của bọn họ sớm đã không lọt lỗ tai Ran kể từ khi những món ăn được bày lên. Ran sinh ra đã có bản tính thích ăn. Thức ăn màu sắc tươi ngon, đủ loại, đủ vị bày biện đẹp mắt trên bàn khiến nàng thèm nhỏ dãi.

    Ran liên tục gắp ăn, mắt sáng lên, đầu liên tục gật gù. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa được ăn nhiều món mỹ vị thế này. Khứu giác, vị giác, thị giác của nàng liên tục bị kích thích bởi đồ ngon, món lạ. Ran sớm quên mình đang ở trong hoàn cảnh nào mà tập trung toàn bộ tinh lực để ăn.

    Khi nàng chén sạch mọi thứ trên bàn, thì nàng mới thỏa mãn nhìn qua những bàn bên cạnh. Ran phát hiện những bàn bên, thức ăn dường như còn nguyên vẹn. Nếu nhìn kĩ mới thấy một góc những món ăn đã được gắp đi. Nàng bất giác bĩu môi một chút. Thật lãng phí, đồ ngon thế này mà không biết hưởng thụ.

    “Mouri, ngươi ăn ngon không?” Hoàng hậu quan tâm hỏi nàng.

    Ran ngước lên, ánh mắt lấp lánh, trả lời rất đơn giản, “Ngon ạ.”

    Hoàng hậu che miệng cười khẽ. Xung quanh Ran cũng vang lên những tiếng cười, nghe hình như có chút chế nhạo thì phải.

    “Ngươi muốn ăn thêm không?”

    Ran gật gật đầu nói vâng rồi tạ ơn Hoàng hậu. Những người tú nữ lại cười, lần này nàng còn nghe những bình luận khe khẽ. Cái gì mà “Thật háu ăn,” “Bị bỏ đói à,” “Đáng xấu hổ,” vân vân.

    Mặc dù nhiều món thật nhưng món nào cũng có rất ít, căn bản không đủ nhét kẽ răng nàng. Ran không thấy ăn thêm một phần nữa có gì quá đáng. Tướng ăn nàng xấu cũng không sao, dù sao thì ấn tượng xấu đồng nghĩa với việc nàng sẽ càng chắc chắn rớt tuyển.

    Trong lúc Ran còn mang vẻ mặt thỏa mãn ăn lần hai thì Hoàng hậu mời các tú nữ lần lượt trổ tài. Ran vừa ăn vừa mang ánh mắt hâm mộ nhìn những tuyệt sắc giai nhân lần lượt đứng lên múa, hát, hay chơi đàn. Mỗi người hết mình cống hiến văn nghệ, dáng điệu thướt tha, yêu kiều. Những người này, so với những ca sĩ thời nàng, thì tuyệt đối hơn chứ không kém. Mỗi lần xong một màn biểu diễn, Ran nhiệt tình vỗ tay khen hay, thiếu điều miệng hò hét cổ vũ.

    Ran tự cảm thấy xuyên về thời không này, được vào hoàng cung chơi một tháng, ăn ngon, mặc đẹp, còn được phục vụ văn nghệ thì cũng vô cùng hài lòng rồi.

    Shinichi ngồi ở phía trên cao không nhịn được cứ từ khóe mắt dõi theo Ran đang vô cùng nhiệt tình ăn uống, xem nghệ. Cô nàng này, lúc hắn đến thì dùng một ánh mắt vô cùng tò mò nhìn hắn nhưng khi khai tiệc đến giờ thì cư nhiên không thèm cho hắn một ánh nhìn nào cả. Ran hình như vô cùng thoải mái thì phải. Những tú nữ khác người thì e dè lo lắng, người thì tự tin thể hiện, người thì làm vẻ thanh cao, thoát tục. Ran là đóng vở kịch bất cần quá hoàn hảo hay là nàng thật sự không quan tâm đây?

    Shinichi hơi khịt mũi, Ran cho rằng nàng tỏ vẻ xa cách là hắn sẽ chủ động theo đuổi nàng sao? Nhưng cái dáng vẻ đơn thuần, không đầu óc của nàng khi trả lời mẫu hậu hắn khi nãy không giống loại người vờ vịt khó gần.

    Đến lượt Ran, nàng học theo những người đi trước đến giữa đình, trước mặt Hoàng hậu và Thái tử quỳ xuống giới thiệu bản thân.

    “Ở phủ Mouri có đủ ăn không vậy?” Hoàng hậu cười cười hỏi nàng.

    Các tú nữ khúc khích cười nhạo. Ran nghe ra được Hoàng hậu đang khiển trách nàng ăn nhiều, nên trong lòng rất vui vẻ. Xem ra nàng không vừa mắt Hoàng hậu rồi.

    “Nhờ phước của hoàng gia, phủ Mouri có ăn có mặc đầy đủ ạ.” Bước thứ nhất trong bí kíp làm người của Ran, nếu khen được thì cứ khen. Nàng không muốn nói sai làm ảnh hưởng đến phụ mẫu của thân thể này, nên nịnh bợ một chút vậy.

    Hoàng hậu hài lòng hỏi tiếp, “Thế sao hôm nay ngươi ăn sạch thế?”

    Ai da, Hoàng hậu này là muốn ép Ran xấu hổ đi đầu xuống đất đây. Tiếng cười khinh miệt lại vang lên. Sao nãy giờ không ai bị cười chê mà Hoàng hậu cứ hỏi Ran một câu, Ran liền bị cười một trận thế này?

    “Thưa Hoàng hậu, tiểu nữ được dạy không được lãng phí. Bên ngoài có người nghèo đói không có miếng ăn, nay tiểu nữ có đồ ăn trước mặt liền phải biết trân trọng.” Ran có gì nói nấy thôi. Nguyên lai nàng là một sinh viên nghèo nên đối với việc ăn uống vô cùng tiết kiệm.

    Ran không hề hay biết những câu trả lời đơn giản nhưng đầy chân thật của nàng gây ấn tượng rất tốt với Hoàng hậu và Thái tử. Nếu nàng biết, nàng đã không mở miệng rồi.

    Hoàng hậu hỏi Ran vài câu đơn giản nữa, như là nàng thích màu gì, hoa gì. Nàng ngắn gọn trả lời màu đỏ, hoa lan mà không thêm những câu giải thích vô nghĩa như đỏ là màu của chiến thắng hay hoa lan tượng trưng cho sự may mắn gì gì đó. Thích chính là thích, không cần lí do sâu xa.

    Xong hết thảy, nàng được phép biểu diễn tài nghệ của mình. Nàng nhanh nhẹn chọn lấy một cây sáo.

    Thật ra, Ran không hề biết chơi sáo. Nhưng trước khi đến lượt nàng, nàng đã suy nghĩ kĩ rồi, nàng ăn mặc rườm rà thế này không thể đi quyền Karate được. Lại nói nếu bọn họ hỏi về lai lịch của món võ này thì nàng cũng không biết đường đâu mà giải thích. Quá khác biệt thì sẽ nổi bật, nổi bật tất không tốt cho mục đích của nàng.

    Ran không biết múa hay hát. Hơn nữa, nếu muốn, nàng cũng không biết ở thời đại này có bài gì để yêu cầu nhạc công chơi. Lựa chọn còn lại của nàng chính là chơi nhạc cụ. Ran biết đánh dương cầm, nhưng chung quy lại là cũng vô dụng ở cái thời thế này.

    Trong đống nhạc cụ được đặt ra gần đó, Ran thấy cây sáo có vẻ dễ chơi nhất, Ran cũng từng thấy người ta chơi sáo rồi. Vả lại, hồi cấp hai, Ran có học chơi kèn bài quốc ca. Tóm lại thì cũng chỉ thổi thổi, ấn ấn vài lỗ là được chứ gì.

    Với niềm tự tin vô lí, Ran hùng hồn đặt sáo lên bờ môi, kịch liệt thổi. Ừ thì cũng nghe ra tiếng đó. Theo bản năng, Ran bấm chuyển rất nhanh, cốt tạo ra một bản nhạc với tiết tấu vui tươi.

    Trái với tưởng tượng tốt đẹp của Ran, tiếng sáo của nàng chói tai vô cùng, lại hỗn loạn không ra gì. Nhắm khoảng một thời gian đủ lâu, Ran bỏ sáo xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn lên chỗ Hoàng hậu và Thái tử. Vẻ mặt như đợi được khen ngợi khiến Shinichi giật giật khóe môi.

    Hai vị cao cao tại thượng ngồi trên mang sắc mặt vô cùng khó coi. Ran nhủ thầm, không khó nghe đến thế chứ? Mặc dù đây không phải hiệu ứng nàng muốn nhưng nếu muốn đuổi nàng về ngay tức thì, cứ việc đuổi nha, đừng ngại mà.

    Xung quanh Ran, các tú nữ mang phản ứng khoa trương hơn. Người thì ra vẻ tế nhị bịt tai, người thì nhăn mặt, người thì bàng hoàng nhìn Ran. Nội tâm các nàng vô cùng thỏa mãn vì có người gặp nạn. Tài nữ đâu không thấy, chỉ thấy một nữ nhân không biết tự lượng sức mình.

    “Tiếng sáo này, ngươi học từ đâu?” Hoàng hậu mở miệng chất vấn. Trước Ran, bà lúc nào cũng gật đầu khen ngợi dù thích dù không nhưng tiếng sáo này rõ ràng tệ hại đến thế, không thể dối lòng nói tốt được.

    Ran cười gượng, trợn mắt nói dối rằng nàng học được từ một nghệ nhân thổi sáo đến từ nước ngoài. Âm điệu nghe một lần không quen nhưng thật ra có âm luật cả. Sáo sư nói đây là tuyệt kĩ ở nước bọn họ.

    “Ngươi nói sáo sư của ngươi từ đâu đến?”

    “Tiểu nữ thật không biết. Sư phụ không nói ạ.” Ran đâm lao phải theo lao. Nàng còn không biết ở thế giới này có những quốc gia như thế giới hiện đại của nàng không.

    Mọi người cười rộ lên. Rõ ràng cho rằng nàng bị một tên nghệ nhân bịp bợm lừa gạt.

    “Ngươi dâng sáo lên.” Shinichi mở miệng ôn tồn bảo Ran, khiến mọi người vô cùng kinh ngạc ngước nhìn.

    Ran khó hiểu nghe lời, hai tay cung kính dâng cây sáo nàng vừa thổi. Shinichi mặt không đổi sắc, ngay chỗ nàng vừa nước miếng nước bọt tung tóe thổi, hắn kề môi thổi một khúc rất êm tai. Tiếng sáo vừa du dương bay bổng, vừa man mát dịu dàng. Nghe ra ý vị mùa thu lại như ấm áp mùa xuân.

    Ran kinh ngạc nhìn dáng vẻ anh tuấn của Shinichi an nhàn, tiêu sái thổi sáo. Nàng không nghĩ được một người khí chất cao quý như hắn lại có thể trước mặt nàng phục vụ một khúc nhạc triền miên, da diết đến thế. Hay, quá hay! Đây mới là tiếng sáo thực thụ.

    Shinichi thổi một điệu này là hoàn toàn tùy hứng. Bất quá khi hắn thổi xong, ánh mắt Ran nhìn hắn đầy hâm mộ và tán thưởng cũng khiến hắn thật cao hứng.

    “Thế mới gọi là thổi sáo. Nàng bấm lung tung như thế tra tấn lỗ tai người khác à?” Shinichi khinh khỉnh hỏi nàng, giọng nén tiếng cười.

    Ran thật tình vỗ tay, tấm tắc khen, “Quào, Thái tử, huynh thật đỉnh.” Nàng đắm chìm trong thế giới âm nhạc của hắn, liền quên mất lễ nghi, phép tắc. Lời nói còn đậm chất ngôn ngữ hiện đại.

    “Đỉnh?” Shinichi nhướng mày, khóe môi khẽ kéo cong lên.

    “À, là huynh giỏi nhất. Nếu có ngọn núi tài năng, huynh ở trên đỉnh!” Ran biết mình lỡ lời, bèn nhanh chóng giải thích. Sợ người ta phát giác gì đó, nàng chêm thêm, “Là muội và những bằng hữu hàng xóm hồi nhỏ chế tác ra.”

    Các tú nữ xung quanh trợn mắt, sợ hãi im thin thít. Nữ nhân này thật to gan, dám xưng huynh gọi đệ với Thái tử. Đáng nói hơn, Thái tử không những không trách phạt nàng, mà biểu tình hình như có chút hưởng thụ thì phải?

    Đáng tiếc là Ran không hề biết suy nghĩ của bọn họ. Nàng không phải cố ý làm cho khác người như thế. Chỉ là nãy giờ Shinichi chưa nói chuyện với người tú nữ nào, nên Ran không nhớ phải xưng hô ra làm sao cho phải. Nàng cứ thuận miệng anh anh em em như thời hiện đại. Suy cho cùng là nàng học ngành cảnh sát chứ không phải ngành diễn, thành ra cũng không biết khống chế cảm xúc của bản thân. Là người thành thật thành thói, những gì Ran suy nghĩ trong lòng nếu không nói ra miệng cũng hiện lên hết trên mặt.

    Nhìn thấy Hoàng hậu nhíu mày, lắc đầu cho lui, Ran vui vẻ tươi tỉnh về chỗ. Nàng thiếu điều là nhảy chân sáo rồi. Lần này chắc chắn rớt tuyển!

    -- Velvetian

    ***

    T/g: Thật ra những chương đầu này, khi xưa viết, giờ mình đọc lại vẫn thấy hơi lấn cấn. Các chương về sau văn phong sẽ ổn định hơn, hi vọng có thể truyền tải được câu chuyện này một cách trọn vẹn nhất có thể.

    Nói là sủng ngọt nhưng vẫn có tình tiết, có chút ngược, có chút đấu tranh. Hài không mình không biết, chỉ là mình lâu lâu đọc phải fic ngược Ran, vẫn đem fic này ra ngồi ngắm rồi tự mình tủm tỉm viết thêm.

     
    bunnythao91, tho ngoc, Ongseongwoo1 bạn khác thích điều này.
  5. Ongseongwoo

    Ongseongwoo Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/6/2018
    Bài viết:
    31
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Oa đọc khúc Shinichi kề môi thổi chỗ Ran vừa phun ewww dị là hôn gián tiếp rồi aaa
     
  6. Velvetian

    Velvetian Till kingdom come

    Tham gia:
    2/9/2020
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    14
    Kinh nghiệm:
    3
    Vượt Thời Không - Chương 3

    Cuộc sống trong cung vô cùng nhàm chán. Đã vài ngày rồi, Ran ngoài buổi sáng cùng các tú nữ khác học các lễ nghi phép tắc trong cung thì thời gian còn lại cũng không có gì đáng kể để làm.

    Các tú nữ được sắp xếp vào ở trong cung Trình Tú, cứ hai người một phòng. Phòng của Ran cùng Ota Kimiko, nhi nữ quan nhị phẩm bộ lễ, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Trong phòng có hai chiếc giường, một bàn trà, và một bàn trang điểm. Bày trí trong phòng không nhiều nhưng đầy đủ. Góc phòng có một cây hoa trắng, trong phòng thoang thoảng mùi trà rất dễ chịu. Hành trang của mỗi người được đưa vào từ trước, đặt ở trong một cái rương nhỏ đầu giường.

    Khi vừa nhận phòng cùng Ota, Ran đã hi vọng có thể bắt chuyện làm quen với nàng ấy để hỏi thăm thêm thông tin về thời đại này, về hoàng tộc, và về Thái tử đương triều. Thế nhưng, Ota ngoài mấy câu nói xoáy, nói móc thì cũng mặt lạnh làm ngơ Ran.

    Không chỉ Ota mà cả mấy ngày nay, Ran không được bất cứ ai chào đón cả trong khi bọn họ tụm năm, tụm bảy thành nhóm. Ran không hiểu, vấn đề là ở nàng hay là ở chủ thể mà bọn họ tránh nàng như tránh dịch thế?

    Do không hiểu biết nhiều về triều đại này nên Ran không nhận ra rằng các nhóm tú nữ này tập trung theo bổ cục thế lực trên triều. Ran vốn dĩ không hòa nhập được vào nhóm con trung thần trung lập là vì từ khi bắt đầu, nàng đã vô tình gây sự với thế lực của cả Hanata và Ito. Kết bạn với nàng chẳng khác nào đánh dấu bản thân để người ta nhắm vào.

    Ran không có lấy một quyển sách để đọc, cũng không có giấy mực để viết viết vẽ vẽ cho qua thời gian. Người ta thì thêu thùa, may vá hoặc trò chuyện, tán gẫu, hoặc đàn ca, khoe sắc còn Ran thì chỉ có thể rảnh rỗi lang thang, thăm thú hoàng cung.

    Phạm vi bọn tú nữ được tự do đi lại không nhiều. Trong đó đáng kể chỉ có Xướng Khúc Hoa Viên tương đối rộng lớn và nhà kính trồng hoa. Những nơi bọn họ có thể đến, Ran đã đi dạo đến quen thuộc từng ngõ ngách, gốc cây.

    Xướng Khúc Hoa Viên so với Ngự Hoa Viên đương nhiên không bằng, nhưng xét về sử lịch, diện tích, cùng độ chau chuốt hoa cỏ thì cũng được xếp vào những nơi phong cảnh nên thơ đáng tới nhất của Hoàng Cung. Nghe nói khi xưa, đương kiêm Hoàng đế lần đầu tiên gặp được đương kiêm Hoàng hậu là ở nơi này. Khi ấy, cả hai vẫn còn chưa tới tuổi cập kê, Hoàng hậu lúc bấy giờ theo phụ thân là An Quốc công vào hoàng cung tham gia yến tiệc rồi thẩn thơ đi lạc, tình cờ kết giao người mà nàng không biết là hoàng tự. Còn vì sao gọi là Xướng Khúc thì còn phải kể về những chuyện Đế Phi nhiều đời trước.

    Điểm mấu chốt là hai khu vực này Hoàng hậu đã đặc biệt chọn ra, từ cung Trình Tú đi tới không lướt qua những cung điện trọng yếu, tránh không làm rối loạn kỉ cương hậu cung. Hơn nữa, bà ý nhị nhắc nhở các phi tần hậu cung của Hoàng thượng hạn chế lui tới để tránh bị nghi kị có ý đồ với chuyện hậu trạch của Thái tử, nhưng trước mặt các tú nữ, Hoàng hậu nhấn mạnh đây là để tạo điều kiện cho các nàng tú nữ gặp gỡ với Thái tử. Còn cụ thể là thế nào, các nàng chỉ có thể tự suy đoán trong lòng.

    Những ngày gần đây, các tú nữ vì vậy thường xuyên váy áo xúm xính đi lướt qua, lướt lại khu Xướng Khúc Hoa Viên này với hi vọng được tình cờ gặp được Thái tử. Chỗ nhà kính ngày càng vắng bóng các tú nữ vì trong nhà kính nóng bức, cây hoa đang trong quá trình sinh dưỡng nên không đẹp mấy, xa xôi lại thoạt trông không được quá chú trọng, chăm sóc. Bởi thế, Ran tự xem nhà kính là địa bàn của mình.

    Khi rảnh rỗi, Ran hay đến nhà kính giúp các cung nữ ở đấy đào đất, gieo giống, trồng hoa. Bọn họ đối với Ran vô cùng khách sáo. Ban đầu, Ran còn cố gắng thân thiện trò chuyện làm quen nhưng thấy bọn họ hình như đối với sự cởi mở của Ran vô cùng sợ hãi nên nàng cũng không muốn làm khó người ta nữa mà chỉ im im lặng lặng chăm sóc hoa cỏ.

    ***

    Sáng đầu thu, trời còn se se lạnh. Từ khi trời còn lờ mờ sáng, Ran đã thức giấc thẫn thờ đứng trước cửa phòng nhìn về phía trời hừng đông. Nàng nhớ nụ cười khanh khách của Kazuha, những lời chọc ghẹo thân thiết của Sonoko, và cả những trò đùa vô lại của Heiji. Không biết nàng biến mất như thế, bọn họ có nhớ nàng không? Có ai thay thế nàng để tiếp tục làm bà chằn Mouri Ran không? Cuộc sống bị cô lập nơi cung cấm khiến Ran muốn phát điên lên rồi.

    Ran thở dài, theo thói quen, đi đến nhà kính. Ít nhất có những cành hoa, lá cây không xua đuổi nàng.

    Nhà kính vô cùng im lìm nằm tắm trong ánh sáng ban mai. Ran bước vào, bước về phía bên phải, đến bên những nhánh hoa lan nàng tự tay chăm sóc. Có hoa lan trắng và hoa lan tím, vừa mỏng manh vừa tràn đầy sức sống. Nhìn bọn chúng sinh trưởng tốt lành, Ran thỏa mãn thở dài.

    Ran không nghĩ ngợi nhiều, múc nước tưới những hoa cỏ trong khu vực này rồi ngồi thụp xuống đất cẩn thận đào lên những cây hoa diên vĩ, chuyển vào những chậu nhỏ. Hôm qua, nàng có nghe thấy những cung nữ nói rằng phải chuẩn bị một trăm chậu nhỏ như thế để Hoàng thượng ban tặng cho các đại thần trong buổi tiệc sinh thần sắp tới của người.

    “Nàng sáng nào cũng đến đây sao?”

    Giọng nói quen thuộc quen lên khiến Ran giật thót, nhìn về sau lưng. Bóng Shinichi cao lớn, tuấn tú lười nhát dựa vào kệ hoa gần đó. Từ phía sau lưng Shinichi, ánh mặt trời sớm như bao phủ lấy hắn, khiến Ran nhất thời tưởng hắn tỏ ra hào quang.

    Lấy lại tinh thần rất nhanh, Ran cười nhẹ, cung kính hành lễ rồi đáp lời, “Dạ không ạ. Thần thiếp đã làm phiền, xin cáo lui.”

    Nói rồi, Ran toan từ dưới đất đứng lên mà bỏ chạy. Có trời mới biết cái bộ dạng yểu điệu, thục nữ này khiến nàng muốn buồn nôn. Thái tử là người cuối cùng nàng muốn đụng mặt, nàng không muốn hắn chấm lấy nàng vì cái gọi là định mệnh an bài nên hận không thể biến mất khỏi tầm mắt hắn ngay lập tức.

    “Khoan đã. Lại đây.” Shinichi ngăn lấy Ran, rồi dịu dàng đỡ nàng dậy, thân mật nắm lấy tay nàng đi đến những bồn mẫu đơn gần đó.

    Ran như muốn nổi da gà, cố gắng rút tay khỏi bàn tay to ấm của Shinichi một cách tế nhị nhất. Tay hắn hơi thô ráp vì luyện võ công, nhưng khi bao bọc lấy tay nàng thì có cảm giác vô cùng vững chãi.

    Shinichi nắm chặt tay Ran, không cho phép nàng rút về. Hắn cảm thấy rõ ràng nàng đang giẫy giụa nên có chút bất đắc dĩ ép buộc nàng. Shinichi mỗi sáng đều đến đây, không hẳn để chăm sóc hoa mà chỉ để tĩnh tâm một chút trong cuộc sống bề bộn của bậc thiên tử.

    Khi Ran vừa bước vào nhà kính, Shinichi đã phát giác rồi, những tưởng có tú nữ nào đó biết được thói quen của hắn mà cố ý dậy sớm tìm gặp hắn. Nhưng đợi một lúc vẫn không thấy nàng đi tìm hắn nên hắn đi tìm nàng. Chẳng qua khi thấy cái bộ dạng bận bịu tay không đào đất của nàng thì hắn có hơi bất ngờ. Nếu nàng đã tốn công đến đây diễn trò cho hắn, hắn đối tốt với nàng một chút cũng không sao.

    Trái với suy nghĩ của Shinichi, Ran vô cùng, thật sự, chắc chắn không muốn gặp hắn. Trong mắt Ran, Shinichi bị dán mác tên đào hoa chết tiệt. Có phải gặp mỹ nhân là hắn sẽ tìm cớ nắm tay, nắm chân người ta không?

    Ran không trang điểm, búi tóc gì cả nhưng Shinichi vẫn thấy nàng đẹp vô cùng, một vẻ đẹp tự nhiên mát mẻ. Sau buổi yến tiệc lần trước, hắn vẫn thỉnh thoảng nhớ đến nàng. Lý trí không cho phép hắn suy nghĩ quá nhiều về nàng; nàng dù sao cũng quá đơn thuần, không đầu óc, có lẽ không xứng với hắn. Hắn luôn cho rằng người đủ tư cách ở bên hắn phải là những nữ nhân thông minh, mạnh mẽ.

    “Nàng biết hoa mẫu đơn tượng trưng cho cái gì không”

    ”...” Ai biết chứ. Ngươi hỏi ta làm gì?

    “Là sự vương giả. Cũng là hôn nhân chung thủy, hạnh phúc.” Shinichi khẽ cười nói. Nhìn cái biểu tình nhăn nhó của nàng, hắn biết nếu nói bóng, nói gió nàng không hiểu mà.

    “Nàng nghĩ xem, ta nên tặng hoa này cho ai?” Hắn muốn dò thử xem Ran mang cái vẻ miễn cưỡng này tiếp cận hắn là mục đích gì.

    “Ngài tặng cho Hoàng hậu ấy ạ. Cũng như chúc phúc trăm năm cho Đế Hậu.” Ran nhanh nhảu trả lời. Không phải nàng không hiểu ẩn ý của Shinichi mà nàng cố tình không hiểu. Nếu muốn nói bóng gió, nàng tuyệt nhiên sẽ không tiếp chuyện hắn.

    Shinichi siết chặt tay Ran một chút. Nàng đây là vờ ngốc hay ngốc thật vậy. Câu trả lời coi như cũng không lỗ mãng, nhưng hoàn toàn không tranh thủ được một chút nào tình ý. Lại nói, hắn là nhi tử, khi không tặng mẫu đơn cho Hoàng hậu là chuyện nực cười tột cùng — là chê Đế Hậu tình không đủ sâu hay là Hoàng hậu không đủ tôn quý?

    “Nàng giúp ta chuẩn bị một chậu mẫu đơn nhỏ tặng mẫu hậu đi.”

    “Vâng!” Ran vui mừng rút tay khỏi Shinichi. Hắn làm nàng thật nóng ruột. Theo kế hoạch của nàng thì nàng cứ bình bình biến khỏi tầm mắt của hắn là tốt rồi.

    Shinichi đứng đó, ngắm Ran tất bật chọn nhánh, tỉa hoa rồi cẩn thận cho hoa vào chậu. Nàng vậy mà mặt không đỏ, tim không đập, tay chân dù vô cùng nhanh nhẹn nhưng không thoát khỏi có chút luống cuống. Hắn không hề biết là Ran đang gấp gáp muốn thoát khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt nên không có thời gian mà làm dáng, ra vẻ nghĩ ngợi sâu xa gì.

    “Nàng thích chăm sóc hoa à?”

    ”...” Không có nha, những gì về chăm sóc hoa, nàng học từ các cung nữ những ngày qua, cộng thêm chút kiến thức bày hoa học trong môn nữ công gia chánh thời cấp hai thôi.

    “Ta không nhìn ra là nàng thích hoa.”

    ”...” Thật nhiều chuyện. Ran thích cái đẹp, chứ không nhất thiết phải là hoa. Nói như vậy, Ran cũng thích cái bản mặt của hắn vậy thôi, chỉ rất không thích việc hắn cứ thích nói chuyện với nàng.

    “Những ngày qua, ở trong cung, nàng có thích ứng được chưa?”

    ”...” Chưa, chưa, chưa! Chán muốn chết.

    “Sao nàng không nói chuyện?”

    Ran thủy chung ngậm chặt miệng lại. Nói càng nhiều càng sai, nàng không muốn kết thân với Thái tử.

    “Nàng đang ngại à?”

    Mặt Ran co giật một hồi, nhịn không được trừng mắt nhìn hắn rất nhanh rồi cụp xuống. Ai mà thèm ngại ngùng? Ở thời hiện đại, nàng ôm vai bá cổ kết giao với biết bao nhiêu bạn nam còn không biết xấu hổ là gì.

    Shinichi nhìn biểu tình thay đổi liên tục của Ran mà trong lòng vô cùng vui vẻ. Người khác muốn nhiều lời với hắn còn không có cơ hội mà nàng một chữ với hắn cũng tiết kiệm. Mang tâm tình tốt, Shinichi lại tiếp tục chọc Ran, “Nàng không nói là ta cho nàng xuất cung hồi phủ ngay lập tức ấy nhé?”

    Ran theo bản năng gật đầu rất nhẹ, trên mặt không nhịn được một nụ cười tươi rối. Tốt, ta câm đây, ngươi thả ta về đi!

    Shinich nhìn nàng vui vẻ thì tới lượt hắn khóe miệng co giật. Không phải nàng thật sự không muốn nhập cung chứ? Tiểu thư danh giá con quan không ép buộc phải ghi danh, vào đây đều là cam tâm tình nguyện, Ran giở trò này cho ai xem? Lần này, ghi danh tham dự cũng hơn trăm các tiểu thư quan đại thần cả nước, qua sàng lọc của Lễ Bộ cũng chỉ còn ba mươi sáu người các nàng.

    Sửa lại chút vậy, “Nàng không nói là ta lập nàng làm phi ngay bây giờ nhé?”

    Ran thật muốn khóc. Trời ơi, Thái tử đang bắt nạt nàng. Khi thì đuổi đi, khi thì giữ lại, nàng đâu phải là khỉ làm xiếc đâu.

    Bất giác bĩu môi một chút, nàng hỏi, “Ngài muốn thần thiếp nói gì?”

    Nàng cư nhiên vậy mà trả lời thật à? Là hắn nói nàng không hiểu hay là nàng cố tình không muốn làm phi tần của hắn? Shinichi tâm tình bỗng chốc không còn vui nữa.

    “Nàng không muốn làm phi tử của ta?”

    “Thần thiếp không dám.”

    Là không dám làm phi tử của hắn, hay là không dám không muốn làm phi tử của hắn? Shinichi nhìn nàng với ánh mắt phức tạp, đọc không ra là nàng thông minh hay ngu ngơ nữa. Cho là nàng vờ vịt tránh né đi, nếu hắn vạn nhất không nảy sinh hứng thú thì nàng diễn quá tốt đến thế cũng uổng công rồi. Đáng hận ở chỗ, Shinichi biết rõ trốn né cũng là loại thủ đoạn tình thú nhưng không nhịn được muốn để ý đến nàng. Vài năm trước, tiểu thư của đại gia tộc Ueda phía thành Giang Ninh đã giở một trò này, giả thanh thanh cao cao lượn lờ trước mặt hắn, cuối cùng vẫn bị lạnh nhạt cho qua mà om sòm một trận. Chút tình sử nơi chiến trường không biết làm sao đã truyền khắp nơi, nên các tiểu thư vọng tộc muốn cùng hắn kết duyên sẽ không đem chiêu bài vô dụng này ra nữa, ít nhất không phải cách cự tuyệt ẩn nhẫn trong từng lời nói cùng hành động như Ran đây.

    “Thần thiếp đã chuẩn bị xong chậu hoa mẫu đơn. Thần thiếp tài hèn, sức mọn, khả năng có hạn. Nếu Thái tử không vừa lòng, thỉnh nên nhờ cung nữ có tay nghề và kinh nghiệm chuẩn bị một chậu khác ạ.”

    Nói rồi, Ran nhanh chóng đặt chậu hoa mẫu đơn đỏ trắng điểm trên nền lá xanh lên bàn đá rồi cúi đầu nhanh chóng rút lui. Shinichi giữ cổ tay nàng lại, nói “Ta mỗi sáng sớm đều đến đây.”

    “Vâng.” Ran trả lời, mặt ửng đỏ vì giận. Tên Thái tử dở hơi này, hắn muốn hẹn hò ấy à?

    Tưởng Ran ngại ngùng, Shinichi hài lòng buông tay nàng ra, dõi theo những bước đi như chạy của nàng. Cứ cho rằng nàng có mục đích với hắn, hắn cũng muốn để nàng tiếp cận một chút xem sao. Huống chi Shinichi, với trực giác vô cùng nhạy bén, căn bản là không cảm nhận được ý đồ xấu từ nàng.

    -- Velvetian
     
    bunnythao91, tho ngoc, Thu Hà1 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Vượt Thời Diễn đàn Date
Công cụ nuôi sống doanh nghiệp vượt qua mùa dịch covid Điện tử - Viễn thông 25/8/2020
Giải pháp kinh doanh vượt qua khủng hoảng covid Bản tin sinh viên 25/8/2020
Vượt cảnh tìm nguồn bệnh ?Có lễ kỳ thị Trung Quốc và thân với phương Tây mới là nguyên do lớn nhất c Bản tin sinh viên 17/8/2020
[Longfic] Cách hạnh phúc một gang tay Đang viết / đang dịch 25/7/2020
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020
Vượt thử thách – Vững tương lai cùng E!Contest 7.0 Quảng bá 1/6/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP