[Longfic] Thế giới mới

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi kazama-chan, 30/1/2014. — 64.455 Lượt xem

?

Sau khi đọc xong chap 1 điều bạn muốn nói với au là......

Poll closed 23/12/2014.
  1. Viết chưa hay, lời văn dài dòng, không logic

    3 phiếu
    15,0%
  2. Tạm

    17 phiếu
    85,0%
  1. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    [Longfic] Thế giới mới

    Title : Thế giới mới
    Author : kazama-chan
    Disclaimer : Nhân vật thuộc bác Ao
    Rating : nhiêu cũng được
    Genre : Fantasy, aventure,.....romance
    Pairing : Ran và...............
    Note: Đây là lần đầu tiên tớ viết fic..........ném, chặt, chém nhẹ nhẹ thôi ạ.........
    Intro : Ran Mouri - 17t - mất trong một tai nạn xe hơi, người lái xe đã bỏ trốn. Theo nguồn tin của chúng tôi trước khi bỏ chạy người đàn ông ấy nhét vào tay cô gái một mảnh giấy............
    Magic Circle????
    upload_2014-1-30_8-58-38.
    15h. Mori Kogoro, Kisaki Eri, Shinichi Kudo, Suzuki Sonoko - 4 người họ quyết định cùng nhau tìm ra bí ẩn của tờ giấy. Không khí gần như đông lại, không ai nói với nhau một lời. Vốn dĩ mật mã là thứ Shinichi rất thích nhưng với tờ giấy này cậu lại trở nên vô dụng....
    "" Một nơi chỉ có mặt trăng thôi sao? Ngay cả ban ngày mặt trời cũng bị mặt trăng ôm mất?" - Lời nói của Sonoko như khơi sáng điểm bắt đầu cho việc cậu tìm ra người đàn ông bí ẩn đã để lại tờ giấy
     




  2. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    424
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Fanfiction
    Chap đầu hơi dài......m.n ráng đọc nhá.......
    Chap 1: BÀNG HOÀNG
    - Này, dậy đi, cô ngủ cả ngày rồi đấy! – Một cô gái có mái tóc màu nâu đỏ nhìn chằm chằm vào Ran

    “ Không phải mình chết rồi hay sao? Ngày hôm đó,chiếc xe……Tại sao mình lại ở đây? Mình được cứu sao?”
    - Xin lỗi nhưng đây là đâu vậy……. bạn gì ơi? – Giọng nói nhè nhẹ vang lên, đôi mắt hướng thẳng vể cô gái có mái tóc cuốn hút kia
    - Đây là Forgetland – vùng đất của sự quên lãng, chúng ta đang ở Ký túc xá Mặt trăng vì ở đây chỉ có mặt trăng thôi….KỂ CẢ BAN NGÀY.
    - Nhưng…………. sao tôi lại ở đây? Tại sao? – Ran lấy tay ôm đầu thầm mong đây chỉ là một giấc mơ.

    “ Chỉ là mơ thôi phải không…………..Shinichi?”
    - Không phải cô có giấy thông hành mới đến được đây sao? Một vòng tròn phép thuật??
    “ Giấy thông hành? Vòng tròn phép thuật?” Cô giật nảy mình khi nhớ đến lúc đó

    ………..Tôi vô cùng xin lỗi vì đã để cô thành ra thế này….Ok, chuyện này sẽ được giải quyết ổn thỏa, tôi sẽ nhân một bản sao giống cô và cô sẽ được đưa đến nơi của tôi……..Phần còn lại tôi sẽ giải thích sau...
    Như một nhà ảo thuật ông ấy làm Ran biến mất khỏi mắt mọi người chưa tới 1 giây và 1 nhân bản mới được đặt đúng chỗ Ran vừa nằm……….và đương nhiên bản sao của “giấy thông hành” cũng nằm kế bên cái xác bất động.

    -Này……này………Nghe tôi không? – Gương mặt hốt hoảng của cô gái lạ làm Ran quay về với hiện tại
    - À…Xin lỗi, mình không sao…..bạn tên gì….? – Nhanh chóng ổn định tinh thần, cô biết lúc này mình phải tìm cho ra người đàn ông ấy và cô không thể làm việc ấy một mình mà không có sự trợ giúp.
    “Không hiểu sao mình linh cảm ở cô gái ấy có một sức mạnh kì lạ, ẩn giấu bên trong. Nhưng mình tin cô ấy
    - Shiho Miyano…- Cô gái nở một nụ cười nhẹ nhưng rồi nhanh chóng quay lại với vẻ lạnh lùng ban đầu.
    - Tớ là Ran Mori. Sau này trông cậy vào cậu…- Một nụ cười như nắng mặt trời trên gương mặt cô như hong khô đi những ẩm ướt vây lấy căn phòng.
    06.30
    -Này....Mori-san!! Đến giờ đi học rồi, phải tìm lớp của cậu nữa! – Tiếng Shiho thúc giục làm náo loạn cả phòng lên.
    -Ôi trời ơi, Shiho! Trời còn tối mà…..
    -Hừm………..
    -Ôi…..Mình quên mất…Làm sao đây…..Đợi mình xíu nhé- Ran hối hả chạy lục đục khắp phòng chuẩn bị mọi thứ.
    Vừa xách chiếc căp đen chạy ra cửa…..Ran bỗng thấy có gì đó bất hợp lí….

    “Khoan đã…….Đồng phục này, cả cặp và sách vở nữa…..Ai chuẩn bị cho mình..?
    Đang suy nghĩ về những kì lạ xảy ra quanh mình, cô vô tình phát hiện một lá thư nằm gọn gàng trong ngăn áo.
    ……………Có vẻ mọi thứ vẫn tốt chứ, Ran……à không Angel-sama? Cô cứ việc đến lớp, mọi việc tôi đã thu xếp xong rồi nên cô không cần lo. Khi kết thúc buổi học chúng ta sẽ chuyện nói sau……
    Cô đứng ngây người ra, vòng xoáy ký ức lại hiện về……Cái ngày định mệnh hôm đó……Không biết bây giờ cha mẹ cô như thế nào, còn Shinichi…..???
    -Này….không nhanh là mình đi đó…………10 phút rồi….
    - A……mình ra đây……
    -Nhanh lên……Tụi mình mà bị cô giám thị đón đầu ngay cổng trường là tiêu…..
    Cả hai hối hả chạy thật nhanh………10 phút sau, ngôi trường cao ráo đã hiện ra trước mặt……
    - Sunrise School.................-Ran lẩm nhẩm khi nhìn thấy biển hiệu.
    -Vì nơi đây mặt trời chưa bao giờ ló dạng nên chúng tôi lấy điều mình hy vọng làm tên cho ngôi trường – Đằng sau giọng cô giám thị vang lên đều đều.
    -Chết rồi……..Cô Chianti…..-Shiho thì thầm vào tai Ran.
    -Chạy 5 vòng sân cho tôi…………- Từ khuôn mặt đầy ma mị với đuôi bướm dưới đôi mắt trái bỗng trở nên đáng sợ đến lạnh sống lưng.
    Hộc…….hộc………hộc…….
    -Sân trường này có gì đó rất lạ phải không Shiho?- Ran cố gắng giữ giọng bình thưởng nhất có thể.
    - Ừ…….Chắc cô ấy đã dùng thuật Lengthen (kéo dài) lên sân trường rồi…..Ít gì chúng ta cũng phải chạy khoảng 30 vòng mới xong.-Ngay cả Shiho cũng bắt đầu thấm mệt, những bước chân trở nên vô cùng nặng nề.
    Tuy vô cùng kiệt sức vì hình phạt nhưng Ran vẫn ý thức được những thông tin quan trọng trong lời nói của Shiho.

    “Thuật à….? Vậy ngôi trường này có liên quan đến phép thuật sao? Còn cái vòng tròn kì lạ mà Shiho nhắc đến…? Chắc chắn chúng có liên quan đến nhau…”
    Cảnh vật trước mắt bỗng nhòe đi….Dần dần chân cô không còn đủ sức để đứng nữa….Người cứ nặng dần rồi ngã xuống…………
    ………………………………
    -Dậy rồi à, Angel-sama?- Người đàn ông nở một nụ cười ma quái- Xin chào, tôi là Vodka!
    Bỏ qua phép lich sự tối thiểu, cô không chào người đàn ông. -Tại sao ông lại đưa tôi đến chỗ này?-Ran không nhìn ông nhưng quyết tâm thể hiện trong giọng nói lại vô cùng cứng rắn.
    -Ok, vào vấn đề chính nhé! Ta sẽ có một cuộc trao đổi. Nếu cô giúp ta tìm ra con quỷ dùng sức mạnh để che ánh mặt trời đang đội lốt là học sinh trong trường này và tiêu diệt nó………
    -Này………………..Tôi chỉ là một con người……Làm sao có thể đối đầu với con quỷ gì đó mà ông nói chứ?-Vẻ tức giận hiện rõ trên mặt Ran.
    -Ngôi trường này sẽ giúp cô. Nếu cô đồng ý việc này sẽ rất có lợi cho cô!-Lại nụ cười ấy hiện lên khuôn mặt người đàn ông bí ẩn.
    -Có lợi cho tôi sao?
    -Nếu thành công……cô có thể trở về thế giới của mình…Như vậy đã đủ rồi chứ?
    -Không phải tôi đã chết rồi sao?
    -Đáng lẽ là cô đã chết trong ngày hôm đó. Nhưng tôi đã được kịp thời đưa cô đến đây, bây giờ cô đang đứng giữa RANH GIỚI SỐNG VÀ CHẾT.
    -Vậy…….tại sao ông lại chọn tôi?
    -Không phải tôi đã nói sao? Cô là một Angel.Angel có thể mang Mặt Trời trở lại….
    -Ông muốn Mặt Trời quay trở lại?
    -…………..Như cô đã thấy, cây cối đang dần héo mòn khi không có ánh sáng…Nếu như vậy sớm muộn gì cả nơi này sẽ bị hủy diệt mất…..
    -Nếu tôi không tiêu diệt được con quỷ đó thì sao?
    -Lúc đó, cô sẽ THẬT SỰ CHẾT.
    -………………
    -Thắng được cả, ngã về không. Ta đánh cược vào canh bạc này. Đồng ý chứ, Angel-sama?
     
    ran cute 1504, Izumikaoru, Violet SR19 bạn khác thích điều này.
  3. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    424
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Fanfiction
    Fic ế rồi.................Không hề buồn............:KSV@15::KSV@15::KSV@15:
    Chap 2: THEO DÕI
    Thình thịch…..Thình thịch….Thình thịch……Tim cô đập nhanh đến nỗi như muốn nổ tung…. Cô muốn gặp lại Shinichi, cô muốn gặp lại mọi người…. Nhưng quyết định này thật quá liều lĩnh…. Cô – một cô gái bình thường, mau nước mắt, lúc nào cũng nghĩ cho người khác. Gía như lúc này có Shinichi ở bên, cô đã không phân vân lựa chọn như thế này!
    - Tôi……đồng ý – Đôi môi mấp máy phát ra từng chữ, người cô lặng thắt lại. Cô không biết cuộc sống sau này của mình sẽ ra sao? Nhất định, thứ-mà-cô-phải-tiêu-diệt không hề đơn giản chút nào! Thử xâu chuỗi mọi việc lại xem, một người có thể đưa cô qua bên đây, rồi cho cô nhập học chỉ ngay trong một đêm. Chắc chắn, Volka là một nhân vật có tầm ảnh hưởng rất lớn với thế giới bên đây.
    Trời chuyển đen như mực. Tối. Không hiểu sao, trong màn đêm, cô cảm nhận được, người nào đó đang nhìn cô. Lâu lắm. Chợt rùng mình, cô bị cuốn khỏi dòng ký ức khi tiếng Shiho vang lên:
    - Mori-san, cậu khỏe chưa? Đến giờ về rồi đấy. – Vừa nói, cô gái có mái tóc nâu ánh đỏ nhìn chiếc đồng hồ trên tay ra vẻ hối thúc.
    - Này Shiho-san, đợi tớ! – Ran lật đật chạy ra cửa, gọi với theo cô bạn.
    Hai cô gái đi song bước với nhau. Từ trong bóng tối, đôi mắt ấy vẫn nhìn theo họ như chực nhào tới tóm gọn lấy cô-gái-thiên-thần ấy.
    8.30
    Căn phòng số 13 dãy nhà kí túc xá bật sáng. Bóng tối như bao trùm khắp căn phòng dù cái đèn điện đã hoạt động hết công suất. Màn đêm quá lớn mạnh……..
    A………..a…….a….
    - Gì vậy Ran? – Giọng Shiho hốt hoảng, cô chạy vội xuống nhà bếp.
    - À, không sao!- Ran đưa ngón tay trỏ lên, một vết cắt sâu hoắm….dù rất đau nhưng cô không muốn cô bạn cùng phòng lo lắng.
    - Sao lại bất cẩn như vậy được chứ? Cậu làm tớ lo đấy, Mori-san! – Nói rồi cô đi lấy đồ băng bó cho Ran.
    - À, gọi tớ là Ran được rồi….như lúc nãy ấy….- Ran cười, cô cảm thấy thật may mắn….
    - Ừm…….- Shiho không nói nhiều, chỉ chăm chăm băng bó cho cô bạn.
    “ Ánh nhìn đó như muốn giết mình bằng mọi cách trong khi ở đây mình chưa quen biết ai nhiều…Ngay cả giờ học chính khóa mình còn chưa lên lớp…..Không lẽ chính là con quỷ đó…” Ran miên man trong dòng suy nghĩ của mình.
    Nhìn Shiho, cô càng không thể nói chuyện về đôi mắt kì lạ đó. Trong thâm tâm, Ran không muốn đánh mất người bạn mà cô yêu quý.
    ……………………..
    “Ran………Ran…………đừng………đừng bỏ tớ” – Tiếng Shinichi, át vào không khí, rồi biến mất. Nơi khóe mắt có giọt nước còn đọng lại.
    …………………
    Giật mình, dột nhiên cô thấy tim mình đau thắt lại. Người cô yêu thương nhất đang đau khổ vì cô……….
     
  4. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    424
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Fanfiction
    Chap 3 : GIVE UP
    "Làm ơn......làm ơn.......đừng bắt tôi phải xa cô ấy.........làm ơn đi....."
    Mấy ngày liền tâm trí của Shinichi chỉ nghĩ về Ran, dù tỉnh hay mơ. Đúng như Sonoko nói trước khi cậu bước vào nhà sau buổi chiều hôm đó : " Khi người mà ta yêu thương nhất rời xa, lúc ấy ta mới hiểu sức thẩm thấu của người đó đối với ta là quá lớn". Cô nói rồi đi thẳng, thoáng thấy vệt nước lăn dài nơi mi mắt.
    Dù đi đâu,cậu cũng thấy Ran ngay cả khi đến Osaka cùng Hattori cậu cũng nhớ cô da diết. Nhìn Hattori và Kazuha vui vẻ, cậu thấy mình và Ran trong đó. Lúc trước, cả hai cũng ngốc xít như vậy. Cuộc đời thật trớ trêu, khi Ran còn sống thì cậu ở trong hình hài Conan, lúc cậu trở lại chính mình thì Ran lại rời xa cậu. Nếu cứ ở đây, cậu sẽ nhớ Ran đến chết mất.
    - Này Kudo, làm gì mà thất thần vậy, lại nh.............
    Cốp.
    - Ngốc này! À, Kudo, đừng để ý nhé, thỉnh thoảng Heiji hay bị say nắng lắm.
    " Say say cái đầu cậu ý, không biết đau à! Bây giờ làm sao với cái cục u trên đầu tớ đây"
    " Không đánh để cậu bật ra cái vế sau chẳng hạn như "nhớ đến Ran" hay sao sao ấy hả?"
    (cứ cho là họ giao tiếp bằng mắt đi nhé!)
    - Thôi thôi, được rồi, bộ các cậu định để tớ đem cái bụng rỗng tham quan Osaka à!- Shinichi chào thua hai người họ khi thấy hai-đôi-mắt-có-thể-phun-tia-lửa ấy nhìn nhau.
    Chưa tới 10 phút, họ đã có mặt ở một quán mì udon nhỏ. Shinichi nhìn khắp quán, cậu mong thấy Ran ở đâu đó trong cái quán bé tí tẹo này. Nực cười thật, từ đâu mà cậu có thói quen tìm kiếm cô mọi nơi như thế này? Không ngờ một thám tử trung học lừng danh như cậu, luôn có nụ cười nửa miệng hoàn hảo, ánh mắt tự tin nhìn thẳng vào người đối diện luôn khiến họ e dè, kiêng nể, vậy mà bây giờ phải mải miết tìm kiếm "ai đó" trong khoảng không gian gần như vô định.
    Chiều.
    Trên phố Beika, đôi chân cậu vô thức bước đi. Qua rạp phim, cậu bỗng nhớ đến bộ phim "Sợi chỉ đỏ" lúc trước Ran rủ cậu đi xem. "Cái cô ngốc, sao cứ làm tớ nhớ đến cậu mãi thế, điên mất thôi." Một quyết định không hề táo bạo được đưa ra, đến lúc cậu phải từ bỏ tất cả, quá khứ, Ran. Tư cách của một thám tử không cho phép cậu cứ đắm chìm vào quá khứ như thế.
    - CON QUYẾT ĐỊNH SẼ QUA MĨ!
    - Cái gì? Con nói thật chứ? - Yukiko hỏi, mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên thấy rõ. Mấy năm trước, bà cũng bảo cậu sang đây, mà cậu có chịu đâu.
    "Lúc trước, không đi vì sợ bỏ con bé Ran ở lại đây mà, bây giờ không còn nữa, thì qua với mình, sao mình giống đồ dự bị của nó quá nhỉ?". Quay lên nhìn thấy khuôn mặt kiên định của Shinichi, bà định nói gì đó, rồi lại thôi. Ông Yusaku lúc này cũng thờ ơ không kém, chắc vẫn còn đang sốc đây mà.
    -Ngày mai bố mẹ sẽ về nước, con thì từ từ qua cũng được, nhưng nhanh lên nhé, bé Shin!
    -..................
    Dường như bà đã chờ câu trả lời quá lâu, nên lặng lẽ thở dài và quay mặt bước đi để mặc Shinichi theo đuổi ý nghĩ của riêng mình.
    Cậu sẽ rời bỏ nơi này, tất cả, KỂ CẢ RAN.
    -------END CHAP 3--------
    P/s: Shin có nên đi không nhỉ????? :KSV@19: :KSV@19: (phù, mỏi cả tay....)
     
    Violet SR, Co Be Cau Kinh, lamnhi3175 bạn khác thích điều này.
  5. Ran Mori_2000

    Ran Mori_2000 SHMILY Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/10/2013
    Bài viết:
    1.006
    Lượt thích:
    5.234
    Kinh nghiệm:
    113
    kazama-chan bạn ơi sao chap ngắn quá à. Đọc xong có cảm giác như Shinichi cứ sao ấy >.<. Mình nghĩ Shinichi sang Mĩ để quên đi chứ đừng dùng từ vứt bỏ >.< *nghe mà thương chị Ran*
     
    kazama-chanshinSran thích điều này.
  6. Hoshino Rinko

    Hoshino Rinko Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/9/2013
    Bài viết:
    65
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    No
    Trường:
    Teitan
    * Nhận xét
    Fic ngắn
    Lỗi type
    Lặp từ
    Không miêu tả kĩ
    p.s Nếu mình nhận xét quá đáng quá thì xin lỗi bạn
     
    kazama-chan thích điều này.
  7. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    424
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Fanfiction
    Ran Mori_2000 Hoshino Rinko k sao....k sao....mình đang cần mấy lời nhận xét để làm chap tiếp mà......tkssss:KSV@05::KSV@01::KSV@01:
     
    shinSranRan Mori_2000 thích điều này.
  8. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    424
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Fanfiction
    Chap 4: GIAO DỊCH
    Reng………….reng……reng…………

    Tiếng đồng hồ báo thức cắt ngang giấc ngủ chập chờn của cậu. Chạng vạng. Chỉ nốc mỗi chai Bourbon mà cậu đã ngủ li bì suốt 13 tiếng. Đầu nặng đến nỗi không thể ngồi dậy.

    “Khỉ thật”, tay cậu đập mạnh xuống giường. Choáng váng. Tâm trí cậu nhớ cô khủng khiếp. Bước xuống cầu thang, đi thẳng đến cái tủ lạnh vẫn chạy đều đều nơi góc phòng nhưng lại chẳng có gì ngoài mấy chai nước lọc. Ngồi phịch xuống, dạ dày cậu bị cào xé dữ dội vì loại rượu hôm qua, người cậu co lại rồi ngã ập xuống nền nhà.

    Ran à…….Cậu…đâu rồi…..”

    Khuya.

    Shinichi tỉnh giấc sau một hồi ngất đi (không biết trời trăng là gì). Lê đôi chân nặng nề ra phòng khách, cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc.

    Két…………..t…………t……

    Cánh cửa từ từ hé mở, một người đàn ông vận đồ đen bước vào, cất giọng trầm trầm.

    -Chào cậu, Kudo Shinichi!

    - Ông là ai?- Câu nói, chẳng nhìn lấy người đàn ông một giây.

    - Cậu không cần biết. – Vẫn chất giọng trầm trầm vang lên.

    Shinichi tiến thẳng đến cánh cửa, đưa cánh tay ra cửa có ý không muốn đôi co với người này.

    -Xin lỗi, tôi không có thói quen tiếp chuyện với người lạ!

    - Cậu chắc chứ?

    Cánh cửa dần khép lại dường như chẳng đoái hoài gì đến vị khách không mời kia.

    -Có lẽ cậu không biết tôi nhưng chắc chắn cậu biết cô bé tên Ran chứ!

    Rầm.Cánh cửa bị dội ngược lại một cách thô bạo.

    -Ông biết gì về cô ấy! Nói mau! – Bàn tay cậu nắm lấy cổ áo người đàn ông. Ánh mắt cậu sâu thẳm, đen tối như bờ vực sẵn sang thả con thú hoang trong người ra, chực chờ lao đến, vồ nát mục tiêu.

    -Bình tĩnh nào, cậu thám tử! Không phải cậu rất giỏi trong việc kiềm chế bản thân sao?

    Đúng, cậu rất giỏi, xuất sắc nữa là đằng khác nhưng không phải là lúc này. Tuyệt đối không.

    -Nếu cậu không muốn biết thông tin gì về cô bé thì thôi vậy!

    Câu nói vừa dứt cũng chính là lúc nắm đấm trên tay cậu bắt đầu hạ xuống.

    -Ông biết gì về cô ấy?- Giọng cậu pha chút ngờ vực.

    -Haha……rất nhiều.Tôi nghĩ cậu nên chuẩn bị tâm lí nghe tôi nói.

    -……………….

    - Thực ra, Ran chưa chết nhưng KHÔNG THỰC SỰ SỐNG. Cô ấy vẫn tồn tại nhưng ở một thế giới khác.

    -Không thể nào………………-Trong thâm tâm cậu giằng xé dữ dội,là một thám tử cậu không được phép tin vào những chuyện phi lí như thế.

    -Sao, cậu nghĩ thế nào nếu cô ấy có thể quay trở lại thế giới này một lần nữa!- Nụ cười người đàn ông như đang thách thức cậu.

    -Hừ, mục đích của ông là gì?- Mọi việc gần như đã sáng tỏ, một nhánh cỏ cậu vô tình nhặt được tại hiện trường, kì lạ là loại cỏ ấy đã bị tuyệt chủng cách đây rất lâu, cậu ngấm ngầm hiểu ra hung thủ không phải là người ở thế giới này. Và bây giờ sự thật đang phơi bày trước mắt cậu.

    “Ran vẫn có thể được cứu.” Cậu vui mừng bao nhiêu thì hoài nghi cũng tăng bấy nhiêu. Qủa thật, ông ấy muốn gì ở cậu?

    -Chúng ta bắt đầu giao dịch chứ cậu Kudo?

    ……………………………………..

    Hộc……….hộc……………hộc………

    -Trời ơi! Shiho- chan, mệt…….quá! Mình chạy hết nổi rồi!

    -Tưởng tớ hơn gì cậu à? Còn 5 phút thôi, không mau là bị bà “mắt bướm” đón đầu đấy!

    Kể từ khi sang đây, không khi nào cô dậy đúng giờ, vì trời tối quá, cô cứ ngủ mãi thôi. Cuối cùng cũng đến.

    “Cứ chạy kiểu này chắc chết sớm quá”. Ran nhủ thầm

    Cộp…………cộp………cộp……

    Tiếng giày Oxford nện rõ xuống nền nhà từng bước từng bước nhưng khi cô quay lại, tuyệt nhiên không thấy ai. Cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng choáng hết tâm trí cô. Giống như đêm hôm ấy. Đôi mắt ấy.
     
  9. Ran Mori_2000

    Ran Mori_2000 SHMILY Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/10/2013
    Bài viết:
    1.006
    Lượt thích:
    5.234
    Kinh nghiệm:
    113
    kazama-chan bạn ơi chap mới có vẻ hơi ngắn nhỉ ^_^, bạn có thể kéo dài chap ra chút nữa được ko ^^. Với lại bạn có thể miểu tả nội tâm của Shinichi sâu hơn, cái chỗ mà gặp người đàn ông và biết tin tức về Ran đó. Mình cũng ko biết nhận xét gì nhiều, phía trên chỉ là cảm nhận của mình ^^, có gì sai sót mong bạn bỏ qua. Chúc bạn viết fic hay hơn và sẽ thành công. Mình hóng chap tiếp ^_^
     
    cobebuongbinh1999, shinSrankazama-chan thích điều này.
  10. kazama-chan

    kazama-chan Tiểu Bún Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/10/2013
    Bài viết:
    102
    Lượt thích:
    424
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Fanfiction
    Ran Mori_2000 tks bạn ủng hộ fic.....à mình sẽ cố kéo dài chap ra nhưng k biết làm được không.....đợi chap 5 nhé.......rất nhiều chuyện xảy ra ấy.........:KSV@05::KSV@05:
     
    shinSranRan Mori_2000 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Thế giới Diễn đàn Date
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 19:42 ngày Thứ ba
[Shinran Longfic] Đi Tìm Hạnh Phúc Conan Fan Fiction 28/6/2019
[Longfic] The Third One Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic] Mối tình nối tiếp thế hệ Đã hoàn thành 30/12/2017
[Longfic] Cô bạn gái đến từ thế giới song song Đang viết / đang dịch 7/8/2016
[Longfic] Dẫn Anh Vào Thế Giới Của Em Đang viết / đang dịch 15/6/2016

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP