[Longfic] Học viện tình yêu

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Ren Chan, 30/6/2013. — 93.818 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Ren Chan

    Ren Chan Nothing lasts forever. Thành viên thân thiết

    [Longfic] Học viện tình yêu

    Disclaimer: tớ thề là tớ muốn lắm đấy nhưng nhân vật trong fic này hoàn toàn là của bác G.A

    Author: Ren ♥

    Pairing: ShinRan, HejiKaz, chấm ba chấm

    Rating: K+

    Status: chưa hoàn thành

    Category: romantic, humor

    Summary:

    Một nàng tiểu thư với thành tích học tập lên đến hàng khủng. Sở hữu một mái tóc đen dài suôn mượt cùng đôi mắt tím biết cười, nhan sắc có một không có hai, đội trưởng Karate của Học viện, nàng luôn đứng đầu trong top 10 những nữ sinh tài năng bậc nhất.

    Một chàng thiếu gia được nuông chiều từ thuở bé, bất kì lúc nào cũng ra vẻ kiêu ngạo khinh người. Chàng có một khuôn mặt điển trai với đôi mắt đen sắc bén, đầu óc thông minh và suy luận cực giỏi, là tâm điểm trong những tập san phát hành hàng tuần tại Học viện.

    Tất nhiên, mọi chuyện sẽ vẫn yên ổn xảy ra như thường ngày theo đúng quy luật tự nhiên của nó. Mỗi sáng nàng sẽ vẫn bình thản đi đến Học viện, chàng sẽ vẫn ung dung lái xe đi học!

    Nhưng! Nếu hai nhân vật chính gặp nhau ngay trước cổng trường, và chàng thì đang xúc phạm đến nàng....

    Và sau đó, chàng.....lập tức bị lãnh trọn một cú karate trời giáng từ bàn tay ngọc ngà của nàng ngay giữa bàn dân thiên hạ,..... thì mọi chuyện sẽ xảy ra như thế nào đây???


    [​IMG]
     




  2. PleaseSayLove

    PleaseSayLove Thành viên mới

    Tham gia:
    1/2/2013
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    8
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Nguyễn Du
    Mới nghe giới thiệu đã thấy hay rùi :KSV@12: ra chap mới sớm nha
     
    ngocbinh1929, RanMori_120Ren Chan thích điều này.
  3. Ren Chan

    Ren Chan Nothing lasts forever. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/5/2013
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    1.166
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Tôn Đức Thắng
    Chapter 1. Đừng làm tôi nổi điên !


    Đương kim tiểu thư Mori Ran - người con gái duy nhất của Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Mori, có một tuổi thơ không mấy hạnh phúc ở Pháp, quê hương thứ hai của cô. Năm nay Ran vừa tròn 16 tuổi, và được bố cô - ông Mori Kogoro - cho phép chuyển về Nhật sinh sống và học tập tại đó.


    Hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của Học viện Teitan ! Và đặc biệt, một sự việc trời ơi đất hỡi mà cô không lường trước được đã xảy ra !
    6h45'
    Trên vỉa hè của con phố phía tây, có một cô nữ sinh với mái tóc đen dài suôn mượt tung bay loạn xạ sau lưng, vài lọn tóc mai bị gió đùa cợt phả ra trước mặt, làm ẩn hiện đôi mắt tím sắc puppy trên gương mặt xinh đẹp như tượng khắc. Bước đi thật nhẹ nhàng trong nắng sớm, cô như một thiên thần tái thế.
    Tâm trạng hôm nay của cô thật là vui vô cùng. Chả là lâu nay ngày nào mấy chị vệ sĩ cũng đi theo sau, cả bác tài xế riêng mà bố chuẩn bị cho cô chẳng khi nào để cô đợi cả. Vừa bước chân ra khỏi nhà hay cánh cổng trường thì đã thấy chiếc Ferrari màu trắng tinh đứng chờ cô chủ. Đi đâucũng thấy họ kè kè bên cạnh ( ngoại trừ lúc tắm và lúc đi ngủ thì chỉ mới đứng bên ngoài cửa thôi ). Nhưng như thế thì mất tong cái quyền tự do dân chủ rồi còn gì ! Còn đâu là thời tuổi thơ mộng mơ của cô nữa !
    Thế là cô bắt đầu giở chiêu làm nũng ! Nói gì thì nói, cô chỉ mới 16 tuổi đầu thôi mà, ít nhất cũng phải cho cô chút không khí tuổi trẻ chứ. Đi chung với mấy chị vệ sĩ ấy thì chắc cô trở thành một cục sắt cứng ngắt.
    Cô bù lu bù loa trước mặt họ, nào là kể lể bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất, mà chung quy cũng chỉ có một nội dung là cướp đi quyền tự do của tuổi mới lớn ! Ngày đầu tiên nhập học mà, ít nhất cũng để cô đi thám thính tình hình của Học viện mới chứ. Lại còn đôi mắt tím nũng nịu, hai tay xoa xoa mái tóc rối bù, trông yêu vô cùng ! Rốt cuộc thì mấy chị ấy cũng phải bó tay, cho cô đi riêng đúng một buổi sáng, căn dặn đủ điều khiến cô xém ngất ! Nhưng tự nhủ muốn tự do thì phải cố gắng mà gật gật cái đầu cả buổi, đến nỗi cái cổ cô còn chút xíu nữa là rớt ra rồi.
    Nhưng cuối cùng thì Ran cũng được một buổi sáng toại nguyện. Vừa đi vừa hát véo von khiến mọi người quay lại nhìn cô như một con ngốc ! Mặc kệ ! Hứ, mấy người có hiểu nỗi khổ của cô không mà lại...!
    Tung tăng tung tăng ! Thoải mái quá đi ! Cô muốn thời gian cứ ngừng lại ngay lúc này cơ !
    6h50'
    " Hey, Ran ơi ! Bên này ! "
    Cô bạn có mái tóc đuôi ngựa đứng trước cổng trường vẫy vẫy tay với Ran. Canh đấy là Aoko và Sonoko, cả ba đều là con cái của những tập đoàn nổi tiếng. Nghe nói hiệu trưởng Học viện này là bạn chí cốt của ông Kogoro, cho nên cô được ông ấy hậu thuẫn phía sau, vừa vào trường là ngay lập tức xếp vào lớp hạng VIP, chẳng cần điều kiện hay đòi hỏi gì cả.
    Ran vội vã băng qua đường và chạy đến bên cạnh Kazuha. Mái tóc dài bị gió hất tung, rối bù. Cô dừng chân trước mặt họ, lấy tay cào cào tóc, cười trừ:
    " Các cậu đến từ bao giờ thế ? "
    " Cũng vừa mới đây thôi ! " - Sonoko nhìn xung quanh một lượt. - " Cậu biết lớp học của mình chưa ? "
    " Hôm qua hiệu trưởng có gọi điện cho tớ ! " - Ran cười . - " Tớ được xếp vào lớp VIP 1 khóa 1 ! "
    " Sướng chưa nào ?! " - Aoko khẽ véo má cô một cái. - " Tớ với Kazuha và Sonoko vừa xem bảng thông báo xếp lớp xong, kết quả.... "
    " Chúng ta học chung lớp !!! " - Kazuha và Sonoko đồng thanh hét lên.
    Cả bọn vui vẻ nói luyên thuyên từ chuyện này sang chuyện khác. Ran mỉm cười hài lòng, chắc chắn là họ phải được vào lớp ấy rồi ( nhà ai cũng tiếng tăm đùng đùng ấy mà ). Cô nhẹ nhàng xoay xoay cổ tay mình. Như thường lệ, chiếc lắc tay sẽ cọ cọ vào da thịt khiến cô nhột nhôt, thích lắm cơ. Vốn dĩ là thói quen rồi mà ! Nhưng lần này sao nó lại.....bình thường thế nhỉ, chẳng có cảm giác gì cả ?!
    " Oái ! "
    Ran kêu lên khe khẽ. Chiếc lắc tay quý giá đã cư nhiên....không cánh mà bay ! Cái gì cơ ? Rõ ràng là sáng nay cô vừa đi vừa ngắm nghía nó cơ mà ! Ôi trời, không phải chứ !?
    Ran lục tung chiếc ba lô hình chú thỏ của mình lên, thất vọng khi không thấy bóng dáng nó trong cặp. Xem nào, cô có để quên ở đâu không nhỉ ?! Trời ạ, động não đi nào ! Hoạt động đi nào, óc ơi là óc !
    Đúng thật là bộ não sáng suốt không phụ lòng cô chủ. Mất mãi ba phút mới nhớ ra là lúc băng qua đường chợt nghe tiếng leng keng của một vật gì đó nhỏ xíu. Chắc là nó rồi ! Thôi thì ra ngoài tìm vậy !
    " Ran, cậu đi đâu thế ?! " - Sonoko nói khi thấy Ran đang chạy ra khỏi cổng trường. - " Sắp vào học rồi ! "
    " Đừng lo. Tớ ra ngoài tìm cái này chút thôi ! Các cậu cứ vào lớp trước đi ! " - Ran cười, rồi chạy một mạch ra ngoài đường. Đó là một thứ rất quan trọng mà cô không thể đánh mất, nếu không thì cô ân hận cả đời.
    " Cậu có cần chúng tớ giúp không ?! " - Kazuha nói vọng ra khi Ran chạy ra ngoài.
    " Không sao đâu. Các cậu cứ đi trước đi ! Tớ tự lo được mà ! " - Cô vẫy vẫy tay. - " Sắp muộn học rồi đấy ! Tớ thì không sao nhưng các cậu sẽ bị ảnh hưởng ! "
    " Vậy gặp sau nhé ! " - Họ quay lưng bước về phía cầu thang, tiếp tục câu chuyện còn đang dở. - " Đến chỗ nào rồi nhỉ ?! A, lúc tớ đánh vào bụng anh ta, thì hắn hét toáng lên và......"
    -------------------------
    " Mày đây rồi ! "
    Cô khẽ nhíu mày. Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, mà vừa chạy ra ngoài đúng 1 phút 59 giây thì cô đã thấy ngay chiếc lắc tay quen thuộc của mình đang nằm chỏng chơ giữa lòng đường. Ran cúi xuống nhặt nó lên và chạy nhanh về phía Học viện.
    Cùng lúc đó, một chiếc BMW màu đen bóng loáng chạy như điên đến cổng trường, và cũng không hiểu ông trời có trêu ngươi người khác hay không mà chiếc xe đó lại nhắm đến hướng Ran đang đứng phóng đến !
    Mọi người xung quanh hoảng hốt. Vài cô nữ sinh nhắm mắt hét lên. Thầy cô từ Học viện gấp gáp chạy ra ngoài, và mặt ai cũng kinh hãi biến sắc. Kazuha, Aoko và Sonoko bị tiếng hét kích động, giật mình xoay người ra sau thì sửng sốt khi thấy cô bạn tiểu thư của họ đang đứng như trời trồng giữa đường, đôi mắt tím vô thức nhắm chặt, khuôn mặt đậm nét sợ hãi, cả thân người run bắn lên, chờ đợi chiếc xe kia tông vào người.
    Người đang cầm vô lăng xe không ngừng bấm còi inh ỏi. Anh đạp mạnh vào thắng xe, khẽ rít lên một tiếng :
    " Chết tiệt ! "
    " Kétttttttttttttttttttt..........."
    Một tiếng chói tai vang vọng...... Ran từ từ mở hé mắt, và ngồi thụp xuống khi thấy chiếc xe kia chỉ còn cách mình một khoảng bằng vài cm !
    Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Kazuha và Aoko nhanh chóng chạy ra ngoài ôm chầm lấy Ran. Sonoko vỗ vỗ vai cô, luôn miệng bảo rằng : " Ran, không sao rồi ! Bình tĩnh nào. "
    Ran ôm chầm lấy Sonoko, nấc lên từng hồi và cứ thế bật khóc.....
    Cậu con trai mở cánh cửa xe, bước ra với một vẻ ngông nghênh ngạo nghễ. Nhìn sơ qua một lượt là biết ngay con nhà đại gia. Mái tóc đen, đôi mắt đen, giày bata đen, cả chiếc xe cũng đen nốt ! Nhưng đặc biệt là gương mặt cực kì điển trai sáng chói dưới ánh mặt trời, trông rực rỡ chả khác gì một vị thần kiêu ngạo.
    Vài bà cô trên đường đỏ ửng cả mặt, thầm ước cho mình trẻ hơn khoảng 10 tuổi thôi cũng được. Mấy nàng nữ sinh thì cứ nhốn nháo hẳn lên, điện thoại và máy chụp ảnh đang làm việc hết công suất, tiếng la hét điên cuồng khiến sân trường bỗng chốc trở thành cái....chợ vỡ !
    Aoko nhẹ nhàng đỡ Ran đứng lên, Kazuha thì dùng khăn tay lau nước mắt cho cô. Họ biết đây là lần đầu tiên cô đối diện với một nỗi sợ hãi kinh khủng, và điều cần thiết lúc này là phải làm cho tinh thần cô thật ổn định.
    " Ey, tớ ổn mà ! Không sao ! " - Ran cười nhẹ, lau đi giọt nước cuối cùng đọng trên khóe mắt. Cô không muốn làm họ phiền.
    Cả ba nhìn cô với vẻ ái ngại, xen lẫn chút lo lắng. Ran luôn là một cô gái mạnh mẽ, nhưng thật sự sâu bên trong lại rất yếu đuối và dễ bị tổn thương. Đằng này xém chút nữa là bị tai nạn ngay ngày đầu nhập học, chắc chắn là rất sợ hãi.
    Người con trai đi đến chỗ họ....
    Ba cô nàng đứng bên cạnh Ran cực kì ngạc nhiên. Đây chẳng phải là Kudo Shinichi hay sao ? Tại sao anh ta lại xuất hiện ngay lúc này cơ chứ ??? Đừng nói là cũng nhập học ở Học viện này đấy ?!


    Mặc cho ba cô bạn của mình đứng như trời trồng, Ran vẫn tỉnh như không ( vì suốt mấy năm ròng ở bên Pháp, nên cô đâu có biết hắn là ai ). Cô không muốn gây ồn ào ngay trước Học viện, thôi thì để cô xin lỗi vậy. Nói gì thì nói, chính cô mới là nguyên nhân gây ra vụ này chứ còn ai nữa !


    " À, tôi xi...."


    Câu nói chưa ra khỏi miệng thì đã bị anh ta chặn họng bằng một câu hỏi ngớ ngẩn nhất trong ngày.


    " Mắt cô là vật trang trí sao ?! " - Giọng nói khá trầm, không lớn lắm nhưng đủ để trở thành một sức công phá khủng khiếp.


    " Hả ? "


    Ran ngạc nhiên. Kazuha ngạc nhiên. Aoko ngạc nhiên. Sonoko ngạc nhiên. Mọi người đi đường ngạc nhiên. Thầy cô ngạc nhiên. Cả mấy em nữ sinh đang chụp hình cũng ngạc nhiên.


    Cái.....cái tên này......


    " Không hiểu à ?! " - Anh giễu cợt. - " Cô không có não chắc ? "


    Sửng sốt. Sửng sốt. Sửng sốt.


    Hắn.....hắn dám.....nói mình như thế ????


    " Anh quá đáng vừa thôi nhé ! Chưa từng học cách lịch sự với người khác à ? " - Ran chỉ tay vào mặt anh.


    " Ran....Ran này, cậu....bình tĩnh....." - Sonoko mở miệng can ngăn thì bị sát khí ngùn ngụt của Ran khiến cô phải câm như hến !


    " Chậc ! Không đâu lại đứng giữa đường !! " - Anh nở nụ cười gian tà, đôi mắt gian xảo nhìn cô từ đầu xuống dưới. - " Hay cô là......"


    C....cá...cái...giề..... Hắn......xú...xúc....phạm....mi....mình.....


    Vài người xung quanh xì xầm bàn tán. Kazuha và Aoko thì vừa nổi điên với tên này vừa e ngại nhìn Ran. Định mở miệng khuyên ngăn thì chợt nghĩ lại, có lẽ nói với cô lúc này như đàn gảy tai trâu nên thôi cứ mặc cho trời tính tới đâu thì tính !


    Tiểu thư nhà Mori, hiện nay đang trong tình trạng cực kì tồi tệ. Đôi mắt tím biếc bây giờ không những biết cười mà còn biết....giết người ! Khuôn mặt xinh xắn đó giờ đây đã thành một ngọn núi lửa sắp sửa phun trào mắc-ma. Hai tay xiết chặt kiềm chế cảm xúc đang dâng trào.


    " Anh vừa nói tôi là gì ?! "


    Bình tĩnh. Đúng thế, trong tình hình hiện nay thì phải thật bình tĩnh ! Chắc chắn hắn chưa nhận ra mình là ai !


    " Oh, tôi có nói thế hả ? " - Anh ta cười xòa. - " Vậy xin lỗi nhé, tôi không nghĩ người quê mùa ngốc nghếch như cô mà lại ......"


    Quê mùa ư ? Ngốc nghếch ư ? Hắn nghĩ mình là ai chứ ????????


    Đến nước này thì phải ra tay thôi ! Ran chỉ thẳng vào mặt tên con trai đang đứng:


    " Nghe đây ! Tôi là Mori Ran, người-thừa-kế-tương-lai của tập đoàn Mori ! "


    Vài người xung quanh (lại) tiếp tục bàn tán. Mori là dòng họ nổi tiếng toàn thế giới, nắm trong tay hơn cả trăm chi nhánh ở các nước khác nhau, nhân viên lên đến hàng trăm nghìn người, gia sản xài hoang phí cả đời cũng không hết, được xếp vào top 10 những tập đoàn lớn mạnh nhất thế giới ngày nay.


    " Mori Ran ? " - Anh ta thoáng ngạc nhiên.


    " Đúng thế ! Là tôi ! " - Cô lên giọng thách thức.


    " Ha, vậy cô chắc chưa biết tôi là ai đâu nhỉ ?! " - Anh ta giễu cợt. - " Mà cũng đúng thôi, tiểu thư như cô suốt ngày ở trong phòng có người hầu kẻ hạ, đâu quan tâm mấy chuyện này !!! "


    Dễ-điên-hông ? Trời ơi ! Nói chuyện với tên này một hồi chắc mình phải nhập viện cấp cứu !


    " Tôi...." - Anh chậm rãi. - " Kudo Shinichi. "


    Kudo ??? Chẳng phải đó là tên của một công ty kinh doanh mỹ phẩm đang được giới trẻ ưa chuộng hay sao ?! Nghe nói vị chủ tịch hội đồng quản trị ấy ngày xưa là nhà văn chuyên viết truyện trinh thám rất nổi tiếng. Công ty vừa được thành lập cách đây đúng 4 năm, và hiện tại thì đã có chi nhánh ở hầu hết các nước trên thế giới, gia tài cũng chẳng thua gì nhà Mori là bao.


    Vậy mới nói, người người truyền tai nhau rằng: Nếu Mori là một con sư tử dũng mãnh, thì Kudo là một chú hổ hiếu chiến !


    Trời ạ, mắc gì hai dòng họ nổi tiếng như cồn thế này lại học chung một ngôi trường vậy ?! Chắc chắn Học viện này không sớm thì muộn cũng sẽ bị người thừa kế của hai gia tộc này phá nát ! Thôi thì cuộc cãi vã như thế này thì không nên xen vào ! Muốn sống yên ổn thì đừng dại gì mà động chạm tới họ !


    " Sao hả ??? Cô tiểu thư ngốc nghếch Mori Ran ?! " - Anh tiến tới gần cô, chẳng mấy chốc đã chắn ngay trước mặt khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé với anh.


    " Ngốc nghếch ư ? Anh nói lại lần nữa xem ! " - Ran nói như hét vào mặt anh.


    " Đồ ngốc nghếch đần độn Mori Ran ! " - Anh cũng lập tức đáp lại.


    Bốp !


    Đến nước này thì con giun xéo lắm cũng quằn, cô....thụi cho anh một quả trước con mắt của bàn dân thiên hạ. Chẳng biết là do cô dùng lực quá mạnh hay sức chịu đựng quá yếu mà anh ta đã ngã xuống đất và....bất tỉnh nhân sự ! Kazuha, Aoko và Sonoko trợn tròn mắt kinh hãi, mọi người xém chút rụng cả quai hàm, mấy cô nữ sinh thì run run người lo sợ, thầy cô giáo thì đành xoay lưng chỗ khác để khỏi phải chứng kiến sự thật phũ phàng.


    Vì sao thầy cô lại như thế ? Đơn giản lắm !


    Nếu họ đã thấy một cuộc ẩu đả ngay trước Học viện + nhiều người chứng kiến => chắc chắn không thể làm ngơ => bắt phạt theo đúng quy định => nội dung phạt rất " tàn bạo " => chắc chắn không sống yên ổn nổi đâu !


    Vì thế, nếu có người nào khai báo rằng trước trường có cuộc ẩu đả thì chắc thầy hiệu trưởng chỉ xét cho một tội : gây ồn chốn học đường !


    Quay trở lại vấn đề. Hiện tại thì Shinichi đang nằm bẹp dí dưới lòng đường trong vô vàn con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người có mặt ở đó. Còn " chủ nhân " của nắm đấm ấy thì sao ? Ka ka, cô đang trong một tâm trạng rất ư là.....sảng khoái ! Dám trêu chọc tiểu thư Mori đấy hả ? Xin lỗi nhé ! Cái kết nó không có hậu cho lắm đâu !


    End chapter 1.
     
  4. amuchanhime

    amuchanhime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/6/2013
    Bài viết:
    397
    Lượt thích:
    4.424
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    th TRịnh Hoài Đức
    he he!!tụi nghịp shin quá đi
    ai biểu chọc ran chi jo` bị bất tỉnh nhân sự g`
    ran ơi!!!!yêu cịu nhìu
     
    shinichilove_kissran, RanMori_120Ren Chan thích điều này.
  5. Axelia Queen

    Axelia Queen To live is to fight Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/6/2013
    Bài viết:
    415
    Lượt thích:
    1.845
    Kinh nghiệm:
    113
    can cái tội chọc tức ran cơ :KSV@10:
    sao ta lại rất thích shin bị thế này nhỉ :KSV@14:
     
    shinichilove_kissran, RanMori_120Ren Chan thích điều này.
  6. amuchanhime

    amuchanhime Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/6/2013
    Bài viết:
    397
    Lượt thích:
    4.424
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    th TRịnh Hoài Đức
    vì khi shin bị như thế thì....
    rất ư là mất hình tượng vì shin là người nối dõi mà
    với lại hì hì bạn thử tưởng tượng xem
    2 người có vai vế lớn mà đi đối đầu với nhau thế kia mà lại theo kiểu con nít mới nói
    thế thì có dzui hay ko?
     
    shinichilove_kissran, RanMori_120Ren Chan thích điều này.
  7. Ren Chan

    Ren Chan Nothing lasts forever. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/5/2013
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    1.166
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Tôn Đức Thắng
    tình hình là Au phải học thêm và làm bài tập rất nhiều, vả lại anh hai Au vừa mới về nhà nghỉ hè nên chắc là chap mới ngâm dấm hơi lâu một chút. các mem thông cảm cho Au nhé! yêu các mem nhiều nhiều nà! ♥
     
    shinichilove_kissranRanMori_120 thích điều này.
  8. [Không...Hợp...Lệ]

    [Không...Hợp...Lệ] .......... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/5/2013
    Bài viết:
    1.220
    Lượt thích:
    2.045
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Detective Conan
    Ko biết shinichi có chết ko nhì :KSV@13: (hỏi ngu :KSV@05: )
     
    RanMori_120Tran Song Nhi thích điều này.
  9. Ren Chan

    Ren Chan Nothing lasts forever. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/5/2013
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    1.166
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Tôn Đức Thắng
    "Loa lớn" : theo tình hình hiện nay thì khoảng vài ngày nữa sẽ có chap mới nhé! không lâu đâu! tks các mem rất nhiều vì đã rải chiếu chờ chap của Ren nè. yêu lắm cơ!
     
  10. Ren Chan

    Ren Chan Nothing lasts forever. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/5/2013
    Bài viết:
    56
    Lượt thích:
    1.166
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Tôn Đức Thắng
    Chapter 2. Buổi khai giảng tồi tệ.
    Part 1.
    Học viện Teitan.


    6h 30’


    Sáng mai đến trường dự lễ khai giảng, Ran vô cùng bực bội khi bao nhiêu là ánh mắt soi mói cứ hướng về phía nó, chuyện ngày hôm qua cũng “được” lôi ra mà bàn tán xôn xao khắp sân trường.


    “Cô ta đã dám đánh thiếu gia Shinichi !”


    “Nghe nói nhà cô ta cũng chẳng vừa đâu ! Cô ta mang họ Mori đấy !”


    “Gì cơ ?! Vậy cô ta sánh ngang với Shinichi – sama rồi còn gì ?!”


    “Chắc rồi ! Cô ta là con gái độc nhất của ông Mori, là người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài chính nổi tiếng !”


    “Lại còn vào Học viện mà đem theo cả vệ sĩ riêng. Chắc chắn cô ta thuộc dạng danh giá.”


    Tất nhiên, tai nó đâu có bị điếc, thậm chí còn thính gấp mấy lần bọn nữ sinh cùng trường nữa cơ, nhưng nó cũng nhắm mắt làm ngơ. Sống trong một điều kiện khắc nghiệt ở bên Pháp đã tôi luyện nên một cô gái có trí thông minh sắc bén, có cảm quan cực kì chuẩn xác, khả năng xử lý tình huống vô cùng tốt và không bao giờ khoan nhượng bất kì kẻ nào khiến nó khó chịu. Tất cả những thứ đó cộng với vẻ đẹp trong sáng thánh thiện tuổi 16 đã làm cho nó thành một cô tiểu thư hoàn hảo nhất.


    Nó ngồi xuống một cái ghế đá cách sân trường một khoảng khá xa, mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài, chỉ vì tối qua xem phim hơi trễ một chút, chỉ mới khoảng 2 giờ sáng thôi mà sao lại buồn ngủ thế này nhỉ ? Còn ba đứa bạn của nó nữa, làm gì mà giờ này lại chưa đến. Có biết là nó cần lắm không ?


    “Tiểu thư….”


    Rảnh rỗi sinh nông nổi, Ran rỗi hơi suy nghĩ về chuyện hôm qua, mãi mà cũng không hiểu tại sao cái tên đó lại được cung kính đến vậy. Rõ ràng nó chỉ mới thụi cho hắn ta một phát mà đã ngã lăn bất tỉnh, lại còn nghiêm trọng tới mức gọi cả xe cấp cứu nữa cơ. Nó hành động đâu có sai, vậy mà tại sao cứ làm ầm lên như là nó đã làm chuyện tày trời. Cái tên chết tiệt đó dám lăng mạ nó ngay ngoài đường mà chẳng ai là khiển trách hắn, chỉ toàn hùa vào nó thôi. Thậm chí còn “Shinichi – sama” , nghe mà da gà da vịt nó cứ nổi lên ầm ầm như đang dựng cờ khởi nghĩa.


    “Tiểu thư, có nghe Rol nói không ?”


    Bực quá đi ! Nhắc đến chuyện hôm qua là nó bực không tả nổi, lại còn cái thái độ kính trọng quá mức với hắn ta lại càng làm nó dễ nổi điên.


    “Tiểu thư !!!”


    Nó giật thót khi nghe giọng nói trầm trầm đầy đáng sợ của chị vệ sĩ đứng sau lưng. Ôi giời, nãy giờ quên mất mấy chị ấy. Khỏi phải nói rồi, bọn họ tai còn thính hơn nó, vả lại rất nhạy bén, chỉ cần nghe vài câu xì xầm vô tổ chức ấy cũng biết là nó đã làm gì vào ngày hôm qua.


    “Tiểu thư, em gây náo loạn ở đây phải không ?”


    “Ơ không, không có. Chị nghe ở đâu cái tin tào lao đấy vậy ?” – Nó cười hề hề.


    “Miyu không tin !” – Một người khác lên tiếng. – “Chính tai Miyu nghe họ bàn tán về tiểu thư !”


    “Cả Yui cũng không tin. Tiểu thư đâu có ngoan ngoãn đi đến trường học, ngoại trừ khi có mấy chị đi theo !”


    “Nói thật đi, tiểu thư ! Hôm qua có chuyện gì xảy ra ?”


    “Nếu không nói thì Mia sẽ gọi điện cho ngài chủ tịch và khuyên ông ấy nên đóng gói tiểu thư đem về Pháp luôn.”


    Mỗi người mỗi câu làm nó điên cả đầu. Mấy chị ấy đúng là những người giám sát số một, nó làm chuyện gì họ cũng dễ dàng đoán ra, lại còn lấy bố nó ra hăm dọa, bắt nó về Pháp. Mơ đi, nó không bao giờ trở về cái nơi đáng nguyền rủa ấy nữa đâu. Thôi khai ra vậy, bị mấy chị ấy la mắng thể nào cũng được, miễn là đừng bắt nó về nơi đó thì chuyện gì nó cũng làm.


    “À ừm, thật ra thì…..hôm qua….à ừ….em…..”


    Nó bắt đầu kể lể. Nào là lúc bị mất cái lắc tay, lúc xém chút nữa thì bị cái tên kia tông vào, rồi cuộc cãi vã ầm ĩ mà phần thắng chắc chắn nghiêng về phía nó với một cú đấm trời giáng ngay giữa mặt tên đó. Nó còn kĩ lưỡng đến mức nói tên của hắn, miêu tả chi tiết khuôn mặt, dáng vóc, phong thái đĩnh đạc của tên chết tiệt đó cho mấy chị nghe, nếu lỡ hắn có âm mưu trả thù thì có bọn họ biết mà đứng ra bảo vệ nó.


    15’ trôi qua nhanh chóng, câu chuyện của nó cũng kết thúc rất ư là nhanh chóng với hàng ngàn lời la mắng từ phía bốn nàng vệ sĩ xinh đẹp.


    “Cái gì hả ? Tiểu thư, em dám làm việc đó ư ?”


    “Trời ơi là trời, tiểu thư có biết người mà tiểu thư đánh là ai không ?”


    “Là ai cơ ?” – Nó ngây thơ hỏi.


    “Trước khi chuyển sang Nhật thì tiểu thư cũng phải hỏi về chuyện ở bên này chứ !” – Mia trách móc.


    “Anh ta là Kudo Shinichi, con trai duy nhất của công ty mỹ phẩm Kudo rất có tiếng. Là một mĩ nam đứng đầu Tokyo với tài suy luận không chê vào đâu được. Anh ta còn là một chàng trai rất lạnh lùng với phái nữ, đặc biệt là có đầu óc tính toán rất cao” – Yui khẽ đẩy gọng kính đen của cô lên.


    “Ngoài ra, gia sản nhà anh ta không vừa đâu ! Xấp xỉ nhà tiểu thư đấy. Quen biết rất nhiều người có địa vị cao. Kudo Shinichi, rất rất rất nổi tiếng, chẳng có ai là không biết.” – Rol hùng hổ tuyên bố.


    “Còn nữa, tiểu thư có biết tài khoản riêng của anh ta có bao nhiêu số 0 không ? Hơn 8 con số 0 đấy ! Đó chỉ là tiền chơi chứng khoán thôi, chưa kể hết tất cả tài sản đâu.” – Miyu khoanh tay trước ngực, lắc đầu cho sự ngốc nghếch dại dột của tiểu thư nhà mình.


    Nó chăm chú nghe đến nỗi lùng bùng cả hai màng nhĩ. Hắn ta, đúng là ghê gớm thật ! Suốt mười mấy năm ròng ở Pháp, nó đâu có biết chút gì về tình hình bên Nhật.


    “Ớ, mấy chị…..nói thật hả ?”


    “Là thật ! Tiểu thư ơi là tiểu thư ! Anh ta sẽ trả thù em đấy !” – Đồng thanh.


    “Đúng là không thể cho tiểu thư đi riêng.” – Rol hừ một tiếng.


    "Ngày hôm đó là quyết định sai lầm lớn nhất đời mình ! – Cả bốn người nghĩ.


    “Hả ?! Cái gì mà trả thù ?!” – Ran nghệch mặt. – “Em có làm gì hắn ta đâu ?”


    ‘Tiểu thư, dám đánh vào mặt anh chàng đó thì chắc trên cả thế giới chỉ có mình em !” – Lại đồng thanh.


    Nó khóc ròng trong bụng khi nghe lời tuyên bố phũ phàng. Có thật là hắn ta sẽ trả thù nó không ? Hắn sẽ giam nó vào một cái phòng tối om, rồi bắt đầu hành hạ tra tấn nó, thậm chí sẽ….sẽ….sẽ…..cưỡng hiếp nó ! Rồi sẽ bán nó sang Trung Quốc hay đại loại thế, và nó sẽ kết thúc cuộc đời tại nơi đó. Bố sẽ cử người đi tìm nó nhưng hắn ta cũng sẽ bày giang hồ ở khắp nơi, không cho bố lấy tin tức của nó. Hắn ta khi giải quyết nó xong sẽ bắt đầu trả thù cả gia tộc nó, cả tập đoàn của bố nó, cả mấy chị vệ sĩ nữa. Cuối cùng thì báo sẽ đăng tin dòng họ Mori đã bị xóa sổ. Ôi không !!! Nó không tin !!! Chỉ là một cú đấm vào mặt thôi mà, có cần phải giết hại cả gia đình nó không ?!!


    Mãi suy nghĩ “vẩn vơ”, nó không để ý tiếng chuông báo hiệu đã reo lên từ khi nào. Cho đến khi Rol nhắc, nó mới ngớ người ra và chạy như điên về phía trước hội trường mặc cho bốn chị vệ sĩ í ới gọi với theo. Nó dừng lại khi thấy một tòa nhà khá lớn, có cửa chính ra vào, có vài ô cửa sổ thông ra mảnh vườn phía sau học viện, tất cả đều theo xu hướng hiện đại, nó đoán chắc đây là nơi bắt đầu buổi lễ, trong sơ đồ có ghi rõ rành rành mà. Ran đẩy cửa vào, thở dốc: “Ôi mẹ ơi, hội trường gì mà khổng lồ thế này ? Ơ, lại còn có máy điều hòa với ghế sô pha nữa cơ à ?”


    Thì ra, lúc nó còn ngồi bên kia thì ở bên này mọi người đã sắp ghế ra hết cả, toàn là ghế tựa loại cao cấp, có nệm nữa cơ, vừa mềm mại vừa thoải mái, chẳng lo bị đau lưng. Nó chọn cho mình một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ và yên lặng theo dõi buổi lễ. Mấy chị vệ sĩ của nó cũng đã tới nơi và lần lượt ngồi xuống hàng ghế đặc biệt ở cuối phòng.


    Ngồi được một lúc, chân tay nó cứ ngứa ngáy mãi không chịu được. Nó vốn là một cô bé hiếu động mà, ngồi thu lu như cục kẹo thế này thì làm ăn gì nữa. Nản quá, nó lấy Ipad ra chơi game. Mãi cũng chán, nó ngồi im đếm từng người trong hội trường. Cũng nhiều lắm rồi đấy, ngồi chật ních thế kia mà, bảo đảm ai đến sau thì chỉ có đứng. Lòng tốt nổi lên, nó đành giữ ghế giúp ba đứa bạn thân. Và thế là ba anh chàng “chủ nhân” của ba chiếc ghế sô pha bên cạnh được nó dùng mỹ nhân kế đuổi đi. Chỉ cần một đôi mắt long lanh, ba anh chàng ấy lập tức bị ánh mắt puppy đáng yêu của nó khuất phục, đứng lên nhường chỗ ngay và luôn.


    Chờ mãi, rốt cuộc thì ba đứa bạn thân của nó cũng lần lượt đẩy cửa đi vào. Nó hét ầm cả căn phòng và vẫy vẫy tay ra hiệu. Cả bọn nhanh chân ngồi vào ghế và cười nói rộn rã.



    8h 30’



    Nó ngáp một cái rõ dài. Đã hơn một tiếng trôi qua kể từ khi buổi lễ bắt đầu. Toàn là những quy định nó biết hết cả. Ba đứa bạn của nó cũng chẳng khác gì, mặt ai cũng lộ vẻ mệt mỏi chán chường., không còn hơi sức đâu mà nói với chả chuyện. Nó tựa đầu vào khung cửa sổ, nhìn ngắm những cành hoa đào hồng phớt nở rộ. Khóe môi bất chợt mỉm cười, đã lâu rồi nó không được nhìn thấy hoa đào nở.


    “E hèm, sau đây là phần phát biểu của Hội trưởng hội học sinh !”


    Chỉ một câu nói được phóng đại bằng micro, đã làm cho cả hội trường nhốn nháo hẳn lên. Có người thì vui sướng hét ầm, có người thì đem máy ảnh đã chuẩn bị sẵn ra chụp, có người lại lôi từ túi xách ra biết bao nhiêu là đồ trang điểm. Nó khó chịu cực kì. Chỉ là một tên hội trưởng thôi mà, có cần làm quá lên không ?


    Nhưng ông trời đúng là biết trêu ngươi người khác. Khi hội trưởng hội học sinh toàn trường đứng ra trước mặt đám đông phát biểu thì hàng loạt nữ sinh xém ngất vì vẻ đẹp chói lóa của “tên đó”, còn mặt nó với đám bạn thân thì nghệch mặt ra, ngớ ngẩn.


    Sốc. Sốc. Và sốc.


    Cái tên từ phía sau hội trường bước ra đang đứng trên kia, đang cầm mirco trước mặt, đang chống một tay lên cái bục gỗ, không phải là Shinichi đó chứ ???


    AAAAAAAAAA !!!!!!!! Làm ơn, nói với nó đây không phải sự thật đi !!!!!!!!!


    Hắn – cái tên mà nó đã thụi một cú vào mặt, hôm nay trông rất điển trai với bộ đồng phục nam sinh, mái tóc được vuốt keo đơn giản, đôi kính gọng đen đậm nét vẻ thư sinh, ngay cả cái nhếch môi cũng khiến hàng tá fangirl ngây ngất. Lướt mắt qua một lượt, hắn dừng lại khi thấy ánh mắt của nó đang hướng về phía hắn.


    “Nhỏ này, quen thật đấy. Nhớ rồi ! Cái con nhỏ dám đánh mình ngay trước mặt thiên hạ !”


    Hắn phóng về phía nó một ánh mắt vô cùng sắc bén !!!!


    Trời ơi, không phải là hắn đã nhận ra nó rồi đấy chứ ?! Mắt gì mà tinh thế hả ??? Kiểu này còn hơn mắt diều hâu rình mồi. Đừng có nói là hắn đã để ý nó ngay từ lúc bước lên đấy nhé ?


    “Đúng là cô. Tôi sẽ làm cô sống không nổi trong cái Học viện này !”



    “Tiêu rồi, Ran ơi là Ran ! Mày động phải thứ dữ rồi !”
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Học viện Diễn đàn Date
Khóa học dành cho các bạn thích làm chủ doanh nghiệp Định hướng nghề nghiệp Hôm nay lúc 14:59
[Longfic] Vùng Xám Đang viết / đang dịch 11/10/2020
[Longfic] Vượt Thời Không Đang viết / đang dịch 2/9/2020
[Longfic] Cách hạnh phúc một gang tay Đang viết / đang dịch 25/7/2020
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020
[Longfic] Thoáng Thấy Hồng Trần Vương Mắt Ai... Đã hoàn thành 1/6/2015
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP