[Longfic] Búp bê kí ức

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Someoneuknow07, 29/3/2019. — 2.130 Lượt xem

  1. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Búp bê kí ức

    Tên fic: Búp bê kí ức
    Author: Minh Ngoc Nguyen
    Status: Ongoing
    Rating: T
    Disclaimer: Nhân vật thuộc về bác Aoyama nhưng số phận của họ trong fiction này do tôi định đoạt.
    Genres: Romance, Fan-fiction.
    Warning: Không được mang fiction đi khi chưa có sự đồng ý của tác giả.
    Summary:
    "Tích tắc tích tắc...
    Thời gian cứ thế mà trôi đi....
    Thời gian có thể làm xói mòn đi cuộc đời của mỗi con người...
    Thời gian... có thể là kẻ thù của mỗi con người, mỗi cá nhân....
    Tích tắc tích tắc..."



     


    Gió núi mùa hạ thích điều này.


  2. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/12/2018
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    55
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Cedar Girls' Secondary School
    Chương 1.
    Tiếng gió thổi xào xạc đặc trưng của mùa thu khiến tôi từ từ mở mắt một cách khá nặng nề. Tôi thở dài rõ một hơi, rồi khó khăn ngồi dậy trên giường.

    "A"

    Tiếng kêu đau của tôi bỗng vang lên. Bây giờ tôi mới để ý, đôi bàn tay nhỏ bé của tôi được băng bó một cách rất cẩn thận, chỉnh chu. Tôi liếc ngó xung quanh, vậy ra tôi đang ở bệnh viện à? Tại sao... tôi lại ở đây? Tôi nhẹ nhàng đưa tay băng bó đầy vết thương lên đầu, đăm đăm suy nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra vào hôm ấy... Tiếng súng đạn, giọt nước mắt, rồi cả... khoan, cảm giác này là sao? Tôi không biết diễn đạt như thế nào cả, cảm giác này giống như khi trái tim tôi bị đập vỡ thành vụn. Rốt cuộc, cảm giác này... nó là thế nào?

    Tiếng mở cửa của những chàng trai lạ khiến tôi phải dừng dòng chảy suy nghĩ của mình lại, liếc mắt sang họ. Họ thở hồng hộc, mồ hôi chảy túa ra như tắm chắc hẳn họ phải chạy một quãng đường dài tới đây. Họ nhìn tôi với vẻ mặt rạng rỡ, trên tay cầm một xấp giấy tờ gì đó. Họ từ từ đi vào gần tôi, rồi bỗng nhiên bảo:

    "Thiếu úy Mouri, cô tỉnh rồi à? Chúng tôi đợi người suốt hai tháng kể từ khi cô bị trúng đạn. Nhiều lúc, chúng tôi tưởng cô chết từ lâu rồi, nhưng không ngờ cô vẫn luôn cố gắng trong cơn nguy kịch..." Họ nói, những đôi mắt sung sướng nhìn thẳng vào đôi mắt bối rối của tôi vì tôi thật sự... không biết họ là ai cả. Thiếu úy Mouri? Cô ấy là ai, tôi không biết. Họ đang nói gì vậy, sao tôi chẳng hiểu gì cả.

    "Thiếu úy Mouri... là ai?" Tôi ngây thơ hỏi, khuôn mặt tôi tỏ rõ vẻ thắc mắc vì không biết cô ấy là ai cả. Mấy người xung quanh nhìn tôi với đôi mắt trầm trồ, họ cứ cố chấp với tôi rằng tôi là thiếu úy Mouri. Họ kể lể hết tiểu sử của tôi, nhưng sau tất cả, tôi vẫn thờ ơ trả lời:

    "Tôi không biết gì cả. Tôi không biết rằng tôi là thiếu úy Mouri. Tôi không biết gì về chỗ ký ức mà các ngươi vừa nói, đơn giản vì nó quá xa lạ với tôi. Các người nhầm người rồi, tôi không phải là cô ấy." Câu trả lời của tôi có vẻ khiến cho mọi người khá sốt sắng, tôi tự hỏi tại sao vì đó chỉ là một câu trả lời bình thường của một cô gái. Cuối cùng, một người đàn ông trong số họ thốt lên:

    "Vậy cô có biết trung tá Edogawa không?"

    Tôi sững sờ, không nói lên một lời nào cả. Đôi tay đau rát của tôi vô thức chạm nhẹ vào trái tim, cảm giác này... nó lại đến thêm một lần nữa. Tôi không hề biết tí gì về trung tá Edogawa lẫn kí ức về người đó, nhưng tại sao, khi nhắc đến cái tên này, tim tôi như đau rát, đôi mắt tôi chảy những dòng nước mắt lạnh lẽo. Tôi muốn kìm những dòng nước mắt ấy lắm, nhưng không sao kìm nó được. Tôi càng níu giữ, thì nó càng chảy ra nhiều hơn, tại sao chứ? Tôi... không liên quan gì tới trung tá ấy cả, nhưng tại sao tôi lại có những cảm giác lạ như này? Sau một hồi lâu, có lẽ viên đá to trong cổ họng tôi cũng bắt đầu tan ra nên tôi trả lời:


    "Thiếu tá Edogawa? Tôi không biết người ấy là ai cả. Từ khuôn mặt, đến giọng nói, hay kí ức của người đó tôi đều không biết. Nhưng không hiểu sao, khi nhắc đến người ấy, bản thân tôi không biết diễn đạt như nào cả, nó như thế này...." Tôi chạm nhẹ tay vào lồng ngực của tôi, rồi nắm chặt lấy vạt áo xanh của bệnh viện. "Nó như vậy, tôi không biết nó là gì cả..." Tôi nói tiếp, trả lời vẻ ấp úng. Đôi mắt tôi chẳng hiểu sao không còn lạnh tanh như trước nữa, bắt đầu nhìn họ một cách hiền lành hơn. Họ tặng tôi một bó hoa tươi thắm, rồi quay lưng đi về khiến tôi còn một thắc mắc rất lớn, đó là... họ thật sự là ai vậy, ý tôi là những người vừa thăm tôi ấy. Tôi chớp mắt nhìn về phía họ một lúc, rồi ngước lại nhìn vào bó hoa ly mà họ tặng cho tôi. Hoa ly từ lâu đã được mệnh danh là một loài hoa thanh cao và quý phái, nó không những tượng trưng cho sắc đẹp, đức hạnh mà còn là sự kiêu hãnh và cả tình yêu cao thượng, chung thủy. Dù nó có ý nghĩa nhu vậy, nhưng tôi đoán chắc rằng họ chỉ chọn đại một bông hoa cho tôi thôi.

    Bây giờ, hình như đã là giữa tháng tám rồi. Gió bây giờ mới mát mẻ làm sao! Nó không quá mạnh như gió mùa đông, mà nó cũng không nóng khủng khiếp như gió mùa hè. Không biết với mọi người thì nó như nào, nhưng đối với tôi, có lẽ đây là một thứ gió tuyệt vời được trộn lại từ hai loại gió (vì mùa thu nằm giữa mùa hè và mùa đông nên tôi nghĩ vậy). Cái mát mẻ của thứ gió này đã khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn phần nào vì ở bệnh viện khá bí, khó chịu. Bây giờ, tôi luôn muốn tôi mau khỏe để được tự do dưới bầu trời xanh kia, vì sống ở bệnh viện đôi khi thấy giống nhà tù sao sao ấy, không được tự do chơi bời, suốt ngày chỉ ở trong một căn phòng. Ôi, ánh nắng mùa thu mới dễ chịu làm sao, nó hệt như những thứ sợi vàng óng đang thăm các bệnh nhân ở đây vậy.

    Trở lại với cảm giác ban nãy, rốt cuộc nó là gì? Cảm giác khi tôi nhắc đến tên "trung tá Edogawa" ấy. Tại sao tôi lại cảm thấy... gì đó.... khá đau khi nhắc đến? Chắc hẳn, người đó phải "tác động mạnh mẽ vào tâm trí của tôi" nên tôi mới có cảm giác là lạ như trên chứ. Còn "thiếu úy Mouri"? Theo những gì họ bảo, thì thiếu úy Mouri chính là tôi. Nhưng tôi lại cảm thấy cái tên này khá xa lạ, và tôi không cảm thấy gần gũi hay gì đó tương tự với cái tên này. Vậy cũng có khả năng tôi không phải là "thiếu úy Mouri". Chưa hết, tại sao tôi lại bị mất trí nhớ (vì tôi bây giờ chẳng nhớ tôi thật sự là ai, và lí do tôi ở bệnh viện). Có thể bị tai nạn chăng? Hay một thứ gì đó đã đả kích vào tâm trí tôi khiến tôi trở nên mất trí nhớ? Hay nặng hơn nữa là cả hai? Đôi tay... cảm giác đau đớn ở tận cùng bên trong trái tim đó... có lẽ.... là cả hai... hoặc có thể... không phải nhỉ?

    oOo

    Tôi là trung tá Edogawa, từ lúc biết tin thiếu úy Mouri bị thương, tôi lo lắng lắm. Mấy người cấp dưới của tôi lại bảo cô ấy có dấu hiệu mất trí nhớ nữa. Tôi muốn thăm cô ấy lắm, nhưng do công việc quá bận rộn nên tôi không tài nào sắp xếp thời gian để thăm được. Tôi đành tặng cô ấy bó hoa ly, hi vọng cô ấy có thể hiểu ra ý nghĩa của nó nhưng... với tình trạng này thì e hơi khó rồi... Tội nghiệp cô ấy, mới hơn hai mươi tuổi thôi mà đã chịu biết bao nhiêu thiệt thòi. Bố mẹ thì bỏ từ khi cô ấy còn rất nhỏ, nhỏ đến nỗi cô ấy không thể nhớ nổi bố mẹ cô ấy như nào, là ai, trông sao sao... Mãi đến năm cô ấy tám tuổi, khi tình cờ gặp được cô gái ấy, tôi đã chấp nhận nuôi cô gái này vì tính cách quá đỗi kì lạ của đứa trẻ ấy. Dần dần, tôi bắt đầu có tình cảm nhẹ nhàng với cô, nhưng có lẽ cô gái ấy không thích tôi vì lúc nào cũng đối xử tôi như bao nhiêu đồng nghiệp khác ở trên quân đội. Giá như, em nhận ra anh đang nghĩ gì nhỉ, Ran....
     
    Physiology, DungKim0829Gió núi mùa hạ thích điều này.
  3. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên năng động

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    27
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    28
  4. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/12/2018
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    55
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Cedar Girls' Secondary School
    @DungKim0829 Đọc thật à? Thấy mùi sai sai ở đây
     
  5. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên năng động

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    27
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    28
    Hay thì nói hay mà.
     
  6. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/12/2018
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    55
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Cedar Girls' Secondary School
    Chương 2

    Đôi tay tôi bây giờ chẳng thể cầm nắm một thứ gì cả. Nó đã được băng chặt hết rồi. Điều đó, dĩ nhiên làm tôi trở nên khá xấu hổ vì tôi có cảm giác khá-tội-lỗi do suốt ngày nhờ vả người xung quanh. Nhiều lúc, tôi phải tự cầm cốc nước để uống, nhưng y như rằng cốc nó vỡ thành nhiều mảnh do rơi xuống đất, nước thì bắn tung bắn tóe khắp nơi. Lúc đó, tôi cảm thấy càng tội lỗi hơn nữa khi bắt các cô y tá phải cúi xuống rồi dọn.

    Tôi nằm dài ra giường, suy nghĩ về những tháng ngày ở bệnh viện. Nói thẳng ra, thì ở đây thật sự rất chán, không thể chán hơn được. Tôi muốn ra ngoài, để tận hưởng cái ánh nắng ấm áp của buổi chiều muộn, cái gió man mát của buổi trưa hè làm tôi cảm thấy tâm hồn thật sảng khoái. Tôi không hề muốn ở bệnh viện một-chút-nào.

    Thoáng chốc, bây giờ đã là buổi đêm. Có lẽ, giờ đã là thời điểm thích hợp để tôi "trốn viện" để ra ngoài. Cầm cây gậy truyền nước, tôi chậm rãi đi mặc dù cảm thấy nhoi nhói ở chân, tôi bị thương quá nặng rồi.

    ~~~~~

    "Huỵch"

    Tôi ngã khuỵu xuống vì đau. Bây giờ, tôi chẳng thể lê lết nổi thêm một bước nào nữa. Bây giờ, chắc đã gần sáng rồi nên xung quanh tôi chẳng có ai cả. Chân tôi giờ đã mềm nhũn, chẳng thể đứng dậy nữa. Trời trở lạnh, những cơn gió lạnh lẽo như muốn đông cứng lại, tôi bất lực ngồi xuống sàn rồi thút thít khóc.

    "Mori... cô có làm sao không?"

    Tôi ngước mắt lên, hình như có ai đó gọi tôi thì phải. Nhìn sơ qua, đó có lẽ là một đồng chí trong quân đội đến thăm tôi, nhưng tại sao... khuôn mặt này, mái tóc này... cảm giác như đã gặp ở đâu rồi thì phải, thân thuộc lắm. Cậu ta nở một nụ cười thân thiện, đúng rồi, tôi đã gặp người này ở đâu đó rồi, nhưng tại sao tôi không thể nhớ ra nổi... ký ức của tôi với người đàn ông này. Tại sao chứ?

    "Ừm... tôi không sao... Chẳng qua không thể đứng dậy thôi. Mà sao cậu lại ở đây?"

    "À, tôi cảm thấy cô có chuyện gì đó không ổn nên tôi đến thăm cô mà. Ai ngờ cô lại ngồi ở ngoài ra như vậy? Tôi cũng không thể ngờ được một cô gái ngốc như cô lại thích trốn viện ngắm cảnh như thế này đấy?"

    "CÔ GÁI NGỐC?" Tôi bực tức hét lên. Tôi thật sự rất khó chịu khi những ai nhạo báng tôi ngay trước mặt, đặc biệt là kiểu nói trực tiếp như vậy. Nhưng tôi cố gắng hít thở thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi hỏi:

    "Tôi ra ngoài ngắm cảnh thì có mắc mớ gì đến cậu không mà cậu cứ xía vô chuyện của người khác. Tôi không biết cậu cảm thấy thế nào khi trêu tôi, nhưng nói thẳng ra là tôi thực sự khó chịu. Cậu nên cảm thấy mình thật may mắn đi, nếu tôi xuất viện ấy, tôi đã cho cậu nhừ tử từ lâu rồi."

    "Ái chà, người ta đến thăm mà cũng không thể lịch sự được một câu sao? Tôi nói với cô rồi, tôi là sếp của cô nên cô chẳng có quyền lợi gì mà đánh tôi cả, hiểu không?"

    Tôi thấy vậy, con ngươi bỗng khựng lại. Chết thật, tôi đã chọc giận sếp rồi sao? Thôi chết rồi, không khéo, cậu ta lại đuổi tôi ra khỏi quân đội mất. Chợt nhận ra hành vi sai trái của mình, tôi chỉ biết rối rít xin lỗi, vì mong cậu ta tha thứ cho tôi.

    "Không sao đâu. Cô cũng chưa biết tôi là ai mà, nhỉ? Tôi xin tự giới thiệu, tôi là trung tá Edogawa. Rất vui được... làm... quen..."

    Giọng của trung tá như nhỏ lại. Đôi mắt hơi nhíu, tỏ rõ một vẻ buồn bã trong đó. Tại sao lại vậy? Tại vì tôi thất lễ với cậu ta? Hay vì một lý do khác?

    "Tôi... không cố ý mà..."

    "Không, không phải là lỗi của cô... Chỉ là... chuyện riêng thôi... Thôi thì, cô đưa tay đây, tôi dẫn cô trở lại phòng. Lần sau, cô mà trốn viện là chết với tôi, rõ chưa?"

    "Rõ."

    Tôi dõng dạc trả lời cậu ta. Tôi thật sự, thấy trung tá có gì đó rất khác xa với các đồng chí còn lại. Có thể nói là ân cần hơn, tận tình với tôi hơn mặc dù vẻ bề ngoài luôn tỏ ra là một con người nghiêm túc, chỉnh chu.

    "Cô... thật sự... không biết tôi sao?"

    "Thật ra mà nói, không biết thì cũng không phải. Tôi nghe các đồng chí khác kể qua về anh. Anh là một con người rất tôn trọng tôi, lắng nghe tôi những gì tôi bảo. Anh còn luôn sát cánh bên tôi những lúc tôi cần thiết, là người mà tôi tin tưởng nhất. Còn về ký ức... thực sự... tôi không thể nhớ được tí gì cả. Nhưng chẳng hiểu sao... tôi lại thấy cậu... có gì đó quen thuộc lắm. Cặp kính gọng đen dày cộp, đôi mắt xanh biếc như đại dương, mái tóc lòa xòa dài đến mắt... thật sự... quen lắm..."

    Cậu ta nắm chặt tay tôi, tôi không hiểu lắm hành động đấy có ý nghĩa gì. Tôi cảm nhận được sự ấm áp qua cái nắm tay đó, mùi vị đó... sao nó đặc biệt thế?

    "Tôi thấy cô trông đau đớn lắm, đừng có tùy tiện như thế nữa, nghe chưa? Tôi nhắc lại cho cô nhớ."

    Đau đớn...

    Đau...

    Tiếng súng?

    Một tiếng động lạ bỗng nhiên vang lên trong tâm trí tôi, tiếng súng thì phải? Nó nổ dữ dội lắm, nghe muốn nhức đầu nhưng tôi lại không thấy khó chịu cho mấy, không hiểu tại sao. Nhắc đến tiếng súng, tôi mường tượng thấy một vũng máu đỏ tươi được nhỏ xuống... Ký ức lạ này... rốt cuộc từ đâu mà tới?

    Như nhìn thấy được khuôn mặt sợ hãi của tôi, trung tá bắt đầu hốt hoảng, hai tay lay mạnh vào bên vai tôi rồi hỏi:

    "Ran... à không, Mori... cô nhớ được gì à?"

    "Ừm... không. Không có gì, chỉ là... tôi cảm thấy... có gì đó... làm tôi sợ hãi..."

    "Cô nói rõ ra được không?"

    "Ừm... một ký ức lạ? Tôi cũng không biết diễn tả như nào cho hợp lí nữa. Nhưng tôi cảm thấy thật sự sợ hãi, chẳng hiểu do đâu."

    "Vậy sao? Cô đừng dọa tôi như thế chứ, làm tôi sợ chết khiếp..." Trung tá thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta rất lo lắng cho tôi, điều đó chứng tỏ, cậu ta không đơn giản là trung tá, cũng không phải là một "sếp" ma cậu ta từng nói vì họ không bao giờ lo lắng quá mức như vậy. Chắc chắn, mối quan hệ của chúng tôi... phải có gì khác chăng?

    Tôi nhìn cậu ta một hồi lâu, với hy vọng khuôn mặt đó có thể gợi cho tôi những ký ức cũ. Cậu ta cũng nhìn tôi, tôi đoán cậu ta cũng khá-khó-chịu khi tôi nhìn cậu một cách đắm đuối như vậy:

    "Này... cô làm sao thế?"

    "Làm sao? Làm sao là làm sao? Tôi không hiểu anh đang nói gì cả? Anh có thể nói rõ hơn được không?"

    "Thì cô đó, sao cứ nhìn tôi hoài vậy? Trên mặt tôi có dính gì à?"

    "À... không có... Tôi cũng không rõ tại sao tôi lại nhìn mặt anh nữa. Cơ mà anh để ý chuyện đó làm gì, cũng có quan trọng lắm đâu?"

    "Ừ nhỉ, cô nói đúng."

    Sau một hồi chật vật, tôi đã lên đến phòng. Bây giờ, chân tôi mỏi rã rời, như muốn rời khỏi cơ thể vậy. Tôi... cảm thấy mình yếu quá rồi. Sau khi xuất viện, nhận định, tôi sẽ tập luyện lại để có thể trở lại là một Ran Mori như ngày xưa vì mặc dù tôi bị mất trí nhớ, tôi vẫn muốn làm quân đội. Cái nghề đó như trong máu mủ của tôi rồi, như ăn sâu vào tiềm thức của tôi rồi nên tôi không thể quên được nó (nói bóng nói gió vậy thôi, chứ thực ra, các đồng chí đã nói qua cho tôi về nghề này, tôi cảm thấy khá thích thú với nó nên tôi mới quyết định đi tập luyện ấy chứ làm gì có chuyện...)

    oOoOo

    "Ran... mạnh khỏe nhé? Rồi về đây với anh..."
     
    PhysiologyDungKim0829 thích điều này.
  7. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên năng động

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    27
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    28
    Lâu lắm rồi mới thấy đăng chap, sao lâu vậy?
     
  8. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/12/2018
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    55
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Cedar Girls' Secondary School
  9. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên năng động

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    27
    Lượt thích:
    110
    Kinh nghiệm:
    28
  10. Someoneuknow07

    Someoneuknow07 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/12/2018
    Bài viết:
    39
    Lượt thích:
    55
    Kinh nghiệm:
    18
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Cedar Girls' Secondary School
    @DungKim0829 Ban đầu định xoá topic cơ ấy. Nhưng nghĩ lại, không nên xoá.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Búp bê Diễn đàn Date
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 19:42 ngày Thứ ba
[Shinran Longfic] Đi Tìm Hạnh Phúc Conan Fan Fiction 28/6/2019
[Longfic] The Third One Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic] Dấu yêu Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau Detective Conan 8/5/2019
[Shinran Longfic] Nước Mắt Quá Khứ Detective Conan 14/4/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP