[Longfic] Bình minh đen

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Luca_chan, 11/10/2012. — 29.499 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. AIIVY

    AIIVY Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    86
    Lượt thích:
    104
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    mong chap sau:KSV@09:...........đang đoạn kịch tính mà tg lại.....:KSV@07::KSV@07:
    p/s: nhanh nhanh chap mới nhé cái nàng luca kia:KSV@18:
     
  2. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.976
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    hum wa vì một số lí do nên Lu ko post được, hum nay post bù
    chap 10:



    Ran thức dậy, đầu óc cô choáng váng. Cô cố gắng cựa quậy, nhưng có cái gì đó đang trói buộc cô. Một sợi dây thừng. Đau nhức, Ran cố gắng tựa vào một nơi nào đó cho đỡ mỏi.

    Bộp.
    Cô va phài cái gì đó, mềm mại. Không phải đồ vật, cô có thể cảm thấy một làn da lạnh.


    Trở lại với khán đài, sau khi có thông tin tàu bị đặt bom, mọi người đều hối hả chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra. Ông Mouri và Kudo, dù không muốn nhưng vẫn phải bắt tay nhau để tìm được hai vị tiểu thư mất tích. Nhưng Shinichi và Gin là người lo lắng hơn ai hết.


    -Này!-Ran sợ hãi-Ai đó?
    -Ưm...........
    Ran có trí nhớ khá tốt, cô có thể nhận ra một người qua giọng nói dù chỉ gặp một lần. Và chất giọng này thì cô không nhầm lẫn được. Là Shiho.
    -Này! Shiho...Tỉnh lại!
    -Ưm........
    Shiho cựa mình, dần mở mắt. Cô nhìn xung quanh rồi bật dậy. Mọi kí ức quay về trong cô. Shiho nhìn xung quanh, phía sau đầu đau nhức.
    -Chuyện......chuyện gì thế này?
    -Hình như....chúng ta bị bắt cóc rồi-Ran lo lắng nhìn xung quanh-Mà, cô có biết chúng ta đang ở đâu không?
    -Nhà kho-Shiho trả lời sau khi quan sát xung quanh-Co không thấy sao?

    Ran nhích về phía sau rồi dựa mình vào bức tường, đôi mắt tím khẽ trầm buồn

    -Có lẽ.............




    trong lúc đó, ở một nhà kho khác......

    [​IMG][​IMG]
    [​IMG]


    Shinichi gãi đầu, 1472369 là gì đây? không phải số phòng, càng không phải số điện thoại......Cùng lúc đó, chuông reo. Là ông Kudo gọi đến. Shihichi bực tức tắt nguồn, nhưng chợt khựng lại.

    Điện thoại...


    Kít kít

    Ran cố gắng làm đứt sợi dây bằng mảnh kính mà Shiho tìm được trong góc phòng. Những sợi nhỏ đứt dần, nhưng vẫn đủ chắc để trói buộc tay Ran. Cô cứa mạnh hơn. Những mảnh kính làm Ran đau nhức.
    Phựt
    Cuối cùng sợi dây cũng chịu thua trước nỗ lực của Ran. Cô đứng dậy và quờ quạng xung quanh
    -Shiho, cô ở đâu?
    -Đây! Đây này!
    Ran tiến về hương mà giọng nói phát ra. thật khó thích nghi với môi trường mới này.



    Trên boong tàu.

    Một cô gái đang đứng, mái tóc đỏ rựu sáng rực dưới trăng. Bộ váy trắng viền đen bay bồng bềnh trong gió. Đôi mắt màu xanh lá chiếu một tia nhìn về khán đài. Một nụ cười nửa miệng nở trên môi.
    -Mọi chuyện ngày càng thú vị!

    [​IMG][​IMG]



    mấy cái hình vẽ lúc trống tiết trông xấu đau xấu đớn, đã thế lại không đem giấy a4 nên vẽ vào giấy tập, bà kon thông cảm
     
    akaixakemi, Lilulu, Smile ~SR~7 bạn khác thích điều này.
  3. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.976
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    Chap 11:
    [​IMG]

    Phựt
    Cuối cùng Shiho cũng được giải thoát khỏi sợi dây lì lợm. Cô xoay tay cho bớt nhức rồi quay lại dìu Ran ra cửa. Shiho lay lay cánh cửa, có vẻ nó bị khoá ngoài


    Shinichi chạy nhanh trên hành lang tối tăm. Mùi muối mặn và mùi ẩm mốc khiến cậu khó chịu. Phải, 1472369, nếu nối tất cả lại theo thứ tự trên bàn phím điện thoại, ta sẽ được số 17. Đó là phòng giam giữ Ran và Shiho. Theo lời trưởng tàu thì phòng 17 là một nhà kho cũ nằm trên khoang thứ 5_khoang cao nhất của tàu. Những bước chân trở nên vội vã hơn khi Shihichi nghe được tiếng đập cửa và tiếng của Ran và Shiho phía trước
    -Hai người ở trong đó phải không?-Shinichi hét lên
    -Uh!
    Ran giật mình ngước lên. Shihichi, cậu ấy tới rồi.
    Shihichi đấm mạnh vào cánh cửa, nhưng nó quá chắc. Lại thêm một cú đấm nữa. Tay cậu như muốn vỡ ra mà cánh cửa thì vẫn không dịch chuyển
    -Tránh ra
    Shinichi cảm nhận được một làn sát khí toả ra từ sau lưng. Cậu vội tránh sang một bên. Phía sau, Gin đang ở trong tư thế chiến đấu.
    Rầm...........
    Và chỉ một cú đá của anh đã làm cánh cửa méo mó đến tội nghiệp=.=' Gin và Shinichi chạy vào. Trong căn phòng nhỏ xíu đầy bụi, Ran và Shiho đang đứng.
    -Hai người không sa......................
    Bùm
    Gin và Shinichi cùng lên tiếng, nhưng chưa nói được hết câu thì một tiếng nổ lớn vang lên làm con tàu rung lắc mạnh. Một tiếng nổ nữa vang lên, từ hướng thì có lẽ nó phát ra từ mạn tàu. Gin sực nhớ lại những gì trong bức thư hung thủ đã viết. Có 5 quả bom tên con tàu này.



    trên boong tàu

    -Cái gì?
    Luca quay lại. Phía dưới mạn tàu, một làn khói lớn bốc lên. Với thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ, phía sau lưng Luca, Amy cười lớn:
    -Trò chơi..........bắt đầu


    Vì các quả bom đều phát nổ bên trái nên đã làm cho tàu nghiêng dần về một bên. Nước tràn vào cách khoang, đầu tiên là khoang số 1. Hành khách nhốn nháo. Con tàu ở khá gần bờ, nhưng với số lượng khách lên vài ngàn, phao cứu sinh có thể sẽ không đủ.
    -Tiểu thư! Mau rời khỏi đây thôi!
    Gin cầm tay Ran và kéo cô ra ngoài. Nhưng anh chợt khựng lại. Một ánh mắt quen thuộc nhắc cho anh nhớ đến một người, một cô bé....

    "nếu.........xa cách tớ trong nhiều năm thì Mekiol, cậu sẽ nhận ra tớ khi gặp lại chứ?"

    "chắc chắn!"
    "đừng quên tớ nhé"
    "uh"

    Gin quay lại

    mái tóc nâu đỏ bồng bềnh


    Bùm........Bùm ..........Bùm.............

    3 trái bom còn lại phát nổ cùng lúc khiến Con tàu nghiêng hẳn đi và đổ ập xuống biển. Hàng trăm chiếc phao cứu sinh nhỏ túa ra từ cửa cứu hộ. Biển đang nuốt chửng con tàu.


    Ran mất đà, tuột khỏi tay Gin và trượt về phía sau.
    Choang.......
    Cánh cửa kính sau lưng Ran vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Kính sắc nhọn cứa vào da thịt Ran. Phía dưới, biển gào thét, đòi nuốt chửng người con gái đang sắp rơi xúông. Gin và Shinichi hốt hoảng chạy lại.
    Bụp
    Nhưng người nắm được tay Ran không ai khác lại là Shiho. Một bàn tay nhỏ bé đang ra sức kéo một sinh mạng thoát khỏi miệng tử thần, bàn tay còn lại cố bám lấy thanh gỗ nhỏ phía sau. Thanh gỗ quá yếu để chịu đựng sức nặng của hai cô gái, và vỡ tan trước khi shiho nhận được sự giúp đỡ của Gin và Shinichi. Shiho cùng Ran rơi xuống.
    -Shiho!
    Shinichi chụp được tay Shiho. Cả ba người cùng lơ lửng trước miệng tử thần.



    Chỉ một thôi

    cậu chỉ được chọn một người con gái
    Ran?
    Shiho?
    Cậu sẽ chọn ai?


    dài hơn chưa bà coan?
    :KSV@18:
     
    akaixakemi, Lilulu, Smile ~SR~8 bạn khác thích điều này.
  4. detective1998

    detective1998 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/10/2011
    Bài viết:
    222
    Lượt thích:
    491
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay quá chap này đã dài hơn một chút rồi :KSV@12:
    thật sự rất hồi hộp không biết anh Shinichi sẽ chọn ai đây:KSV@02:
    mong chap mới của t/g:KSV@05:(à quên phải lấy tem+phong bì...........chạy):KSV@04:
     
  5. HuongNguyen_93

    HuongNguyen_93 怠惰なエディタ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    31/12/2011
    Bài viết:
    3.630
    Lượt thích:
    7.639
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student at Viet An Law Firm
    Trường:
    HLU
    Giật tem và phong bì:KSV@05::KSV@05::KSV@05: chạyyyyyyyyyyyyyyy
    Vẫn ngắn em ơi:KSV@18::KSV@18::KSV@18:
    Shin chọn ai bi giờ:KSV@16::KSV@16::KSV@16:Ran chết ta kill em:KSV@07::KSV@07::KSV@07:Hay cho ShinRan cùng die nhể:KSV@13:
    p/s: Mong Chap mới:KSV@15::KSV@15::KSV@15:
     
  6. AIIVY

    AIIVY Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2012
    Bài viết:
    86
    Lượt thích:
    104
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    vẫn ngắn đấy luca:KSV@18:
    cơ mà shin sẽ chọn ai đây, theo AIIVY thì ran sẽ tự thả tay ra để mình rơi xuống:KSV@17: ( chị ấy là thiên thần mà).
    đợi chap mới:KSV@18:
     
  7. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.976
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    Chap 12



    -Tiểu thư!

    Gin chạy lại, cùng giúp Shinichi kéo Ran và Shiho lên. Nhưng hiện giờ, ngay cả một điểm tựa, cả hai đều không có, Shinichi và Gin có thể sẽ rơi xuống biển bất cứ lúc nào.
    Mồ hôi nhơm nhớp khiến Shiho khó khăn trong việc níu giữ Ran,
    -Shiho, buông tay ra đi! Ran hét lên
    -Vớ vẩn, cô cứ yên đó, nhất định sẽ có cách mà!
    Shinichi đang cố tìm một sợi dây nào đó trong khi Shiho cố gắng không để mình phải từ bỏ. Cô ngước lên và bất chợt bắt gặp ánh mắt của Gin. Shiho sững sờ. Có cái gì đó sâu trong trái tim đâu nhói.
    Bàn tay Ran tuột dần.


    Cô biết không? Shiho?

    Cô là người duy nhất có thể thay tôi chăm sóc và yêu thương Shinichi.
    Thế nên cô phải sống!
    Cô phải sống.
    Lựa chọn...không nằm ở cô, Gin, hay Shinichi...
    Mà là ở tôi
    Ở chính tôi.........


    Ran dùng tay còn lại gỡ chiếc vương miện nỏ trên đầu và cầm nó như một vũ khí. Hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh., Ran biết sự lựa chọn của mình sẽ giải thoát cho tất cả.

    Phập
    Dù nhắm mắt đâm đại, nhưng chiếc vương miện vẫn đâm trúng tay Shiho. Máu bắt đầu ứa ra, Shiho nhíu mày và thả lỏng tay. Ran rơi xuống. Phía dưới kia, biển cả gào thét, ôm gọn người con gái đó vào lòng và đem cô đi xa, xa mãi. Màn đêm bao trùm một màu đen tang tóc trên mặt biển.
    -Tiểu thư!
    -Đồ ngốc!
    -Ran!
    Gin, Shiho và Shinichi đồng thanh hét lên. Gin định buông tay để cùng nhảy xuống thì sực nhớ mình đang kéo Shiho, và người duy nhất rảnh tay lúc này là.....
    -Shinichi! Ở đây tôi sẽ lo liệu. Còn cậu, mau cứu tiểu thư đi! Nhanh lên! Tiểu thư không biết bơi đâu đấy!
    -Uh!
    Tất nhiên là Cậu sẽ cứu Ran, luôn là như thế. Không chần chừ, Shinichi nhảy ngay xuống biển.
    Mặt biển phản chiếu cảnh tượng kinh hoàng đang xảy ra. TÀu Elizabet đã chìm nghỉm xuống đáy đại dương, để lại một vệt khói dày, đen kịt. Những chiếc trực thăng cứu hộ bay lượn trên bầu trời để kéo những con tàu cứu sinh vào bờ đồng thời tìm kiếm những người đang mất tích. Gin và Shiho đã an toàn trên tàu cứu hộ, nhưng ánh mắt của họ vẫn hướng về mặt biển xa xăm kia, nơi có những người mất tích mà họ mòn mỏi mong ngóng.

    Ran và Shinichi.




    Không đôi cánh, không một điểm tựa, nhưng trên bầu trời cao kia, Amy và Luca vẫn lơ lửng. Dường như họ đã gạt bỏ được trọng lực của Trài đất.
    -Amy! Cậu có biết dưới kia có bao nhiêu sinh mạng mất đi trong vụ đắm tàu do cậu gây ra không hả?-Luca hét lên
    -Cỡ vài trăm! Thì sao?-Amy nhún vai, làm như chuyện này chả có gì trọng đại-Con người chỉ là những sinh vật hạ đẳng,7 tỉ người chết một vài trăm thì đâu có gì to tát chứ!
    -Con người không phài sinh vật hạ đẳng! Họ có nhiều thứ mà chúng ta không có được. Amy, đã từ bao giờ cậu trở nên độc ác như vậy? Chúng ta không là bạn như xưa được sao?
    Amy, đứng đối diện, bỗng trở nên im bặt, đứng bất động. .Hướng đôi mắt về phía mặt biển, Amy có chút chần chừ. Đôi mắt phảng phất nét trầm buồn, nhưng cũng đầy oán hận.
    -Không từ bao giờ cả! Luca, cậu không định bao che cho con người đó chứ. Cậu không nhớ mình hơn 1000 năm trước, chính cậu đã tìm và giết bao nhiêu người hay sao?
    -Đừng nhắc chuyện đó trước mặt tớ!
    -Đừng trốn tránh quá khứ của mình, Luca ạh! Và nhắc cho cậu nhớ, dù thời gian có trôi qua bao nhiêu đi chăng nữa thì tớ vẫn sẽ không để Hitory và cậu được ở bên nhau đâu, nhớ lấy.
    SAu khi kết thúc câu nói của mình, Amy biến thành một làn khói đen và tan biến vào màn đêm đen tối. Luca nhìn xuống biền, nơi co tàu cứu hộ mà Gin, Shiho và Hitory đang ngồi, đôi mày khẽ nhíu lại
    -Quá khứ ư? vì ai chứ?




    Ran, của mẹ ngoan quá, mình cùng đi chơi nhé!

    Ai?
    Xin lỗi, mẹ không bảo vệ được con nữa rồi
    Mẹ! Là mẹ......
    Mẹ....yêu con....nhiều.......
    Mẹ ơi....


    Ran tỉnh dậy, cô đang bám vào một thanh gỗ trôi trên mặt biển. Đâù Ran đau nhức. Cô đưa tay về phía sau. Có gì đó nhơm nhớp, không phải nước biển, là máu. Máu đỏ thẫm tay Ran. Và hình như, cô có một giấc mơ, về mẹ....
    -mẹ ơi!
    Ran nhìn xung quanh. Thật kinh khủng. Những đồ vật trôi trên mặt nước, những xác người nổi lềnh bềnh...RAn bụm miệng lại để không phải ói trước cảnh tượng này.
    Ơ mà khoan, sao cô lại nhìn thấy nhỉ?
    Ran đưa tay lên mắt. Phải rồi, mọi thứ đang hiện ra và chuyển động trước mắt Ran. Cô nhìn thấy rồi, cuối cùng cô cũng...
    Crac
    Thanh gỗ gãy làm đôi. Không còn điểm tựa, Ran chìm xuống. Nước biển mặn chát thấm vào những vết thương và vết xước trên người Ran khiến cô đau rát. Ran vùng vẫy. Cô không biết bơi, cô không....
    -Ran! Cậu ở đâu?
    -Shinichi!
    RAn nghe phảng phất tiếng Shinichi gọi tên. Cô cố gắng ngoi lên bằng mọi cách. Nhưng hình như có cái gì đó đang níu cô lại. Ran nhìn xuống, váy của cô bị mắc kẹt vào một thanh gỗ khác đang chìm xuống
    Và tất nhiên cô cũng bị kéo theo.
    -Nguy quá, mìmnh....hết hơi rồi.
    Những bọt bóng khí bay lên, đứt quãng...
    -Shinichi! Cứu tớ.............
     
    Physiology, akaixakemi, Lilulu9 bạn khác thích điều này.
  8. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.976
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    Đã về rồi thì post luôn trước khi bị bé yuuka lôi đi mất:KSV@05:


    [​IMG]



    chap 13.


    Đau đớn....

    Tuyệt vọng......

    Không lối thoát.............

    Bây giờ, điều duy nhất cô có thể mong chờ bây giờ chỉ có anh................

    Shinichi...............


    Trong cơn đau, Ran cảm nhận được một tiếng ru nhẹ nhàng.....

    Con gái của mẹ sinh ra khi nào?

    Đó là một buổi sáng bình minh vào tháng 3, khi anh đào nở rộ....

    Vì thế, con rất hồng hào và xinh đẹp.....

    Để mẹ hát cho con nghe nhé, con yêu...

    Con gái của mẹ sinh ra vào tháng 3 định mệnh.....


    trích...


    -Ran! Cậu ở đâu??

    Làn nước xanh sâu thẳm đang dần nuốt chửng thân hình nhỏ bé của Ran Mouri. Muối mặn chát ngấm sâu vào từng thớ thịt khiến cô đau nhức. Nhưng hi vọng không cho phép Ran từ bỏ. Có rất nhiều người đang chờ cô, vì vậy bằng mọi giá, cô phải sống, cô phải sống. Lấy chút sức lực cuối cùng, Ran hét lên:

    -SHINICHI....................

    -Ran!

    Shinichi thấp thoáng đã thấy bóng Ran chìm trong màn nước sâu thẳm kia. Cậi xác định được vị trí của cô và lặn xuống. Nắm lấy tay Ran, cậu kéo cô lên khỏi mặt nước.

    -Ổn rồi Ran à!

    Trực thăng cứu hộ vừa đúng lúc bay tới, Shinichi vẫy tay ám hiệu. Cả hai, nhất là Ran đụợc đưa gấp vào đất liền, Tiếng xe cứu thương vang vọng khắp bệnh viện Haido. Những tiếng khóc than tuyệt vong. vụ đắm tàu đã làm mất tích và cướp đi sinh mạng của rất nhiều người.


    Ran được chuyển vào khao hồi sức vì vết thương của cô không nặng lắm. Chỉ cần sơ cứu nhẹ và nghĩ ngơi vài tuần là khỏi. Shinichi, Shiho, Gin và những người khác đều rất an toàn. Và họ đều vui khi biết Ran nhìn thấy lại. Shinichi thực ra cũng rất muốn thăm Ran, nhưng quan hệ giữa 2 họ Kudo-Mouri không được tốt nên cậu đành thôi.

    -Ran àh! - ông Mouri xông cửa chạy vào và ôm chầm lấy cô- Ơn trời là con không sao, con mà có mệnh hệ gì, bố sẽ rất lo lắng đấy biết không?

    -Con không sao mà bố.

    Ran bật cười khi nhìn thấy bộ dạng hớt hải của ông, Vì trước giờ ngoài công việc ra, không gì khác làm cho ông căng thằg thế này. Thật vui khi cô biết hoá ra cô rất quan trọng với ông. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, Ran hỏi

    -Đám cưới thế nào hả bố?

    -Àh!- ông Mouri cười- vẫn sẽ tổ chức vào tuần sau!

    -Sao?- Ran hoảng hốt-Nhưng tên khủng bố đã nói............

    -Đừng lo- Ông mouri cắt ngang lời Ran-Dám cưới sẽ được tổ chức trong bí mật, tên đó không biết đâu mà lo, Thôi con nghỉ ngơi đi nhé, Luca! chăm sóc tiểu thư cẩn thận

    -Vâng! Ông chủ!-Luca đứng bên cạnh trả lời

    Cánh cửa phòng khép lại, để lại cho Ran một nỗi trống trải trong trái tim. Sau bao nhiêu chuyện, cô tưởng mình sẽ thoát khỏi cuộc hôn nhân bất đắc dĩ này, nhưng cô đã lầm. Và ông Mouri còn nhầm nhiều hơn thế nữa, Ông không biết mình đang đối mặt với một tên sát thủ Không-phải-là-con-người. Amy...

    -Đến công ty vào lúc 9.00pm nhé!

    -Ok!

    Ông Mouri nhận được một cuộc điện thoại từ công ty. Vì là công việc nên ông lập tức đi ngay. Chiếc oto chạy nhanh trên đường cao tốc. Ông Mouri không hề để ý rằng, từ phía sau, một chiếc xe tải không-người-lái đang lao đến.

    -Vĩnh biệt.

    Rầm..............

    Âm thanh khốc nghiệt vang lên, Chiếc oto mang theo vận mạng đâm vào lan can và lao thẳng xuống đáy vực sâu. Một âm thanh, chính xã là một tiếng nổ lớn lại vang lên, đến khi những gì còn sót lại chỉ là những mảnh tro tàn bay theo gió.


    Cạch

    Chiếc ly rơi xuống, vỡ ta trên sàn nhà. Cô có linh cảm gì đó không hay cho lắm. Thấy tay tiểu thư chảy máu, Luca vội vàng chạy đến cầm khăn băng bó

    -Tiểu thư không sao chứ?

    -Ta không sao -Ran cười nhẹ -Không hiểu sao ta có linh cảm xấu.

    Luca khẽ nhíu mày, cô biết chính xác chuyện gì đang diễn ra

    -Tiểu thư đừng lo quá, à! em có cài này- Luca lôi ra trong túi một lá thư- Thiếu gia Shinichi nhờ em đưa cho tiểu thư đấy.

    Ran cầm bức thư lên đọc, khẽ xúc động

    Gửi Ran, cô bé mít ướt của tớ....

    Tớ rất mừnng là cậu đã nhìn thấy. Cá là cậu đang nghĩ bộ dạng tớ thế nào phải không? Cực kì đệp giai nhớ. Tóc đen, mắt canh, mũi dọc dừa đáng iu nè. Xin lỗi vì không thể đến bên cậu lúc này vì quan hệ hai nhà. Nhưng yên tâm nhé, tớ vẫn luông nhớ đến cậu. Mau khoẻ nghe chưa

    Shinichi-chàng khờ bị cậu cướp mất trái tim


    . Thì ra Cậu vẫn còn quan tâm tới cô nhiều đến thế. Ran tự trách mình vô tâm nhiều quá. Gạt đi nước mắt đọng trên đôi mi khẽ chực trào, Ran cười tươi. Điều đó làm Luca yên tâm hơn
    Đôt nhiên, Gin xông vào phòng, hớt hải

    -Tiểu thư! Ông chủ gặp tai nạn rồi,

    -Sao?

    Lá thư trên tay Ran rơi xuống
     
    Physiology, akaixakemi, Lilulu7 bạn khác thích điều này.
  9. Luca_chan

    Luca_chan Nếu có thể chết từ lúc bắt đầu thì tốt biết mấy... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/8/2012
    Bài viết:
    2.430
    Lượt thích:
    23.976
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nhoi.
    đây đây:KSV@01:




    Chap 14




    -A...anh nói sao? Cha em?-Ran sững sờ nắm lấy áo Gin lắc lắc-Cha bị...sao cơ?

    -Ông chủ bị tai nạn, do một chiếc oto đâm phải, hiện ông ấy đang ở dưới sảnh....

    Ran buông vội gin ra và chạy đi mặc cho cả đống dây dẫn dịch đang ở trên người. Cô không quan tâm và giật bỏ nó. Những bước chân nhỏ nhắn chạy vội trên nền hành lang lạnh.


    Đại sảnh đông nghịt các nhà báo. Ai cũng muốn đưa tin về vụ tai nạn bí ẩn này một cách nhanh nhất. Ran chen qua dòng người chật chội đó để đến phòng phẫu thuật. Dường như có một nhà báo trong số đó đã nhạn ra cô và đưa micro lại

    -Cô Mouri Ran! Xin cô cho biết cảm nghĩ khi hay tin ông Mouri bị tai nạn!

    Ran sợ hãi lùi lại, các nhà báo khác nghe được liển quay lại và vây lấy cô. Những câu hỏi, những tiếng máy ảnh, những ánh đèn...nó làm cô chói mắt và khó chịu. Ran cố thoát khỏi dây, càng sớm càng tốt, nhưng vô ích

    -Thả tôi ra, tôi muốn đến chỗ cha tôi-Ran hét lên

    -Đủ rồi đấy!

    Một giọng nói vang lên, cứng rắn và cương quyết. Sau tiếng nóii ấy, toàn bộ nhà báo tái mặt và dãn ra. Ran không thể nhầm được, đó là Shinichi. Nhưng hiện giờ tính mạng của cha cô quan trọng hơn. Ran chạy đi mà không kịp nhìn Shinichi một lần.



    Cánh cửa phòng mổ được đóng kín. Ran chạy đến và cố mở nó ra bằng đôi bàn tay yếu ớt của mình. Những ngón tay đau rát, tứa máu. Gin chạy đến, kéo cô ra

    -Cô chủ! Đừng kích động

    -Thả tôi ra! Cha ơi!!

    Ran vùng vẫy, Cùng lúc đó, một bác sĩ mở cửa bước ra, trông có vẻ là bác sĩ trưởng, ông nhìn Ran và thở dài

    -Tiểu thư là Ran Mouri phải không?

    Ran giật tay Gin và chay lại, nắm tay bác sĩ

    -Cha tôi sao rồi, ông.....

    Vị bác sĩ kia lắc đầu, thở dài thêm lần nữa

    -Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã cô hết sức.

    -K...không.....

    Ran dại đi, buông vị bác sĩ ra và chạy vào trong. Ông mouri đang nằm trên bàn mổ, được gắn đầy dây dẫn truyền dịch, xung quanh là các vị bác sĩ khác. Họ đều cúi gầm mặt rồi lặng lẽ bước ra ngoài.

    Ran chạy đến, nắn lấy tay ông lắc nhẹ

    -Cha ơi, tỉnh lại đi!

    Nghe tiếng gọi thân quen của con gái, ông Mouri gắng gượng mở đôi mắt nặng trĩu ra. Đôi bàn tay thô ráp vuốt lấy đôi má mềm mại của Ran,

    -Cuối cùng...... con .......cũng...... đến

    -Cha ơi.....

    Ran nói, đôi mắt rưng rưng. Ông Mouri khẽ cười, nụ cười mang nặng tiếc nuối và nỗi đau

    -Ran, trước.....khi....cha đi.......Cha sẽ cho con......biết....lý do dòng họ......Mouri....và Kudo....lại căm thù.... nhau đến ........thế......

    -Cha?

    Gắng gượng hơi sức cuối cùng, ông Mouri ghé sát tai RAn

    -Kudo Yusaku.....ông ta là.....KẺ CHỦ MƯU ĐÃ ÁM SÁT MẸ CON.......

    .-Sao? Ran tròn mắt

    -Hãy....giúp ta.....TRẢ THÙ.....


    -và..........cha rất.....yếu con.....Ran à......

    Bàn tay của ông Mouri lạnh dần và trượt xuống. Đôi mắt nhắm nghiền,....vĩnh viễn...Máy đo nhịp tim bên cạnh chỉ còn là những đoạn đường chạy dài vô thức. Ran bàng hoàng, đôi mắt tím vô hồn nhìn vào cái xác bên cạnh mình ...Cùng lúc, Gin và Luca chạy vào... Ran lay lay thân hình lạnh ngắt của ông

    -Cha....

    -Tỉnh lại đi cha...

    -Cha ơi....

    -CHA ƠI........

    Tiếng nức nở của Ran vang vọng cả căn phòng. Ngoài kia, đám quạ kêu lên ầm ĩ.

    Lưỡi hái của thần chết đã vung lên.......



    Cha, nói với con rằng đây không phải sự thật đi cha...

    Hãy nói với co đây là một lời nói dối xấu xa đi cha....

    Con phải làm sao đây......

    Khi người con yêu nhất trên đời lại là kẻ thù con cần tiêu diệt....


    Mẹ....

    Phải rồi, làm sao con quên được chứ?

    Dưới cơn mưa mùa đầu xuân 12 năm trước



    -Ran, con muốn đi đâu?

    Một người phụ nữ xinh đẹp có mái tóc màu nâu và đôi mắt mang theo nỗi buồn sâu sắc cười hỏi đứa bé 6t bên cạnh đang ôm ghì lấy con gấu teddy màu mật ong. Nghe thoáng thấy, cô bé quay qua cười

    -Ran muốn bố, mẹ và Ran cùng đi ngắm Sakura ngày mai!

    MẠt người phụ nữ tối sầm lại

    -RAn, con phải biết là bố rất bận

    -Nhưng có bao giờ gia đình mình đi chơi cùng nhau đâu-Ran cúi gầm mặt

    -thôi đượ, để mẹ thử thuyết phục boo1 con

    hoan hô mẹ-Ran reo lên vui mừng

    Keet

    Chiếc xe đột ngột thắng gấp khiến ran đập đầu vào tấm chắn phía trước. Mẹ cô, Eri hốt hoảng

    -Có sao không con?

    -Đau quá-Ran ôm đầu

    -Ôi mẹ xin lỗi, tại có xe ngáng đường nên

    Nói rồi bà Eri ngước lên. Quả không sai, trước mũi xe là một chiếc xe khác màu đen như muốn thách thức ai đ1o. Nhưng thách thức ai, nơi ngoại ô này vố rất ít ngưới qua lại. vaa5y mà hôm nay lại có một chiếc ngáng đường. Bà eri bấm còi

    -Xin lỗi, cho tôi qua

    Tấm kính chắn của chiếc xe dần hạ xuống, một gương mặt hiện ra. Khuôn mặt hằn sâu và ám ảnh Eri ngày này qua ngày khác,

    -Kudo Yusaku?

    Người đàn ông tên Yusaku mỉm cười, một nụ cười tàn nhẫn. Bên cạnh, những tấm kính hạ xuống để lộ những tên sát thủ với ống súng đen ngòm nhắm thẳng vào hai mẹ con Eri.

    -Cô biết quá nhiều rối đấy

    -TÊN KHỐN

    Ran hoảng sợ, nhưng trí tò mò làm cô bé hé mắt ra. Thứ mà cô bé thấy lúc đó là bóng dáng một người đàn ông ta cao và những viên đạn xé gió bay tới
    Đoàng....đoàng.....

    Những viên đạn nghiệt ngã xuyên thủng lớp kính mỏng manh rồi gim thẳng vào ngực Eri và người Ran

    Một dòng máu đỏ tươi bắn ra

    Yusaku bước xuống xe, trên tay cầm vài quả rocket hạng nặng và đặt nó trên mui xe cả Eri. cùng một ngòi nổ

    -Vĩng biệt

    -Tên khốn.....bà Eri nghiến răng

    Yusaku mỉm cười và quay đi, khôngv thèm đếm xỉa đến hai mạng siống sau lưng. Chiếc xe màu đen tội lỗi lăn bánh, mất hút vào bóng đêm......
     
    Physiology, akaixakemi, Lilulu7 bạn khác thích điều này.
  10. 3353030022

    3353030022 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/4/2013
    Bài viết:
    2
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Quy Nhon university
    Mat hinh tuong nha van trinh tham lung danh cua ta wa
     
    Dr. Frost thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Bình minh Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Cuộc đi săn ẩn sau sự bình yên Đang viết / đang dịch 15/9/2016
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP