Gửi Kim Jong Hyun...

Trong chuyên mục '[☼] Xúc cảm' đăng bởi Ngô Hoàng Dương D.K, 2/12/2018. — 12.236 Lượt xem

  1. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Gửi Kim Jong Hyun...

    Sau gần một năm, cuối cùng em mới có thể sắp xếp tâm tư, tìm đủ dũng khí
    viết ra những dồn nén trong lòng
    gửi tới anh, thiên thần của chúng em...
     


    Mãi iu Roronoa Zoro thích điều này.

  2. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    40
    Kinh nghiệm:
    28
    #1. Một cuộc sống không có anh

    Hóa ra buồn tẻ và vô vị tới vậy.

    Đó là tất cả những gì em cảm nhận được sau cái ngày hôm đó. Cũng chỉ có thể cảm nhận được nhiêu đó, vui vẻ hay hạnh phúc đã không còn chạm tới được con tim em nữa.

    Mà gần một năm nay rồi cảm nghĩ đó trong em vẫn không đổi, đã không còn là nhất thời nữa, không có anh, cuộc đời em kỳ thực đã rơi vào vô nghĩa.



    Có người hỏi em rút cuộc sao có thể vì một người xa lạ chưa từng gặp mặt, khác biệt ngôn ngữ lại biến mình trở thành bi thương như này.

    Em chỉ cười.

    Họ không hiểu, không ai hiểu, cũng không cách nào thực sự hiểu được, hay cũng là vì họ chẳng hề muốn thử một lần hiểu.

    Đúng, em chưa từng gặp anh, chỉ vì tham vọng về một sự gặp gỡ thật hoàn hảo em đã bỏ lỡ cơ hội được gặp anh một lần trong đời. Nhưng âm nhạc hoàn toàn có thể cứu rỗi một con người, và anh, cả nhóm, chính là niềm cứu rỗi cho cuộc đời em, suốt 10 năm đã ở bên em những lúc đau đớn, mệt mỏi, cô độc, những khi tuyệt vọng, chán nản, muốn chết đi.

    Họ có khả năng thắc mắc cảm giác của em, lại cũng có thì giờ miệt thị cười nhạo tình cảm của em đối với các anh, nhưng lại không nguyện ý thay các anh trở thành niềm an ủi cho tâm hồn khổ sở của em, vậy thì họ lấy quyền gì phán xét cuộc đời em nhỉ, lấy quyền gì coi thường cảm xúc "khó hiểu" này của em nhỉ?


    Đối với em, anh trên hết đã là ý nghĩa như vậy đấy. Cho nên, đã đủ để hiểu mất đi anh, cuộc đời em sẽ trở nên thê thảm thế nào rồi đấy.
     
  3. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    40
    Kinh nghiệm:
    28
    Anh à, mai đã lại là một ngày 18 tháng 12 nữa, trọn vẹn một năm anh rời xa em...
     
  4. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    40
    Kinh nghiệm:
    28
    #2. I'm proud of you

    Tự hào. Đó chính là cảm giác đầu tiền khi em nghĩ về anh. Trước nay luôn là thế.


    Anh có biết em đã tự hào thế nào khi kể cho chúng bạn nghe về một Kim Jong Hyun thân thiện cứ lâu lâu lại nhắn tin với follow nhầm fan? Tự hào đến phát ngất nhìn anh ngồi ngay trước mặt fans, để họ chạm tay vào mặt anh, hạnh phúc mà mỉm cười. Anh tin tưởng chúng em đến vậy, rằng chúng em tuyệt đối sẽ không tổn thương tới anh. Cho nên, chúng em chính là tự hào về anh đến vậy, tuyệt đối sẽ nâng niu coi trọng anh một chút cũng chẳng nỡ tổn hại.


    Hiện tại giờ nghĩ tới anh, em vẫn là rất rất tự hào về anh, nhưng, cũng thương anh đến thực sự đau lòng, một con người đối với kẻ khác ấm áp là thế lại với chính bản thân mình lạnh lùng tàn nhẫn biết bao.


    Thời gian qua rồi sẽ không trở lại, ngàn vạn cái giá như cũng sẽ vĩnh viễn không xảy ra. Chỉ là cảm giác tự hào này thì mãi mãi tồn tại như vậy, dù anh có biết hay không, nó cũng chẳng bao giờ đổi thay nữa.
     
  5. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    119
    Lượt thích:
    40
    Kinh nghiệm:
    28
    #3.

    Em chẳng biết phải gọi tên mớ cảm xúc hỗn độn hết sức của mấy ngày nay là thế nào nữa.

    Anh cũng biết rồi đúng không, cái sự loạn lạc của showbiz Hàn hiện tại. Mà có lẽ nó vốn đã luôn loạn lạc như vậy, cái chốn thị phi mỏi mệt đã một phần khiến anh chán ghét phải dứt bỏ mà ra đi đó. Thế nhưng, nơi đó đã lại một lần nữa cướp đi hi vọng cuối cùng còn sót lại trong em sau khi anh đi.

    Em yêu thương anh là thật, cũng yêu thương SHINee, rồi chị Ba em với anh rể nữa, nhưng em cũng yêu thương cái nền âm nhạc của đất nước mọi người nhiều lắm. Cho nên, em mới hết lần này tới lần khác đau lòng đến thế, cảm tưởng như trái tim em, ruột gan tâm can em đã trút hết ra để nhận lấy những chà xát tổn thương vậy.


    Em không phải fan của những con người ấy, quãng thanh xuân của em cũng không vì những con người ấy mà vỡ nát, em không buồn. Nhưng em lại thất vọng thực sự, bởi họ cũng có mặt trong thanh xuân đối với các anh của em, họ cũng đã góp phần trong cái ký ức tươi đẹp em luôn muốn lưu giữ. Để rồi hiện tại em càng đau đớn hơn khi không cách nào chối bỏ mà nhận ra rằng cái thế giới mà em luôn trân trọng, cái thế giới âm nhạc suốt hơn chục năm đã an ủi tâm hồn em, hóa ra lại dơ bẩn và đáng sợ quá. Để rồi cũng không ngăn được niềm tin hoàn toàn chấm hết mà nghi ngờ liệu những người mà em hết lòng yêu thương có khi nào cũng có một mặt tối không thể chấp nhận được. Bởi đáng sợ nhất chẳng phải idol không còn trên đời, mà là khi họ vẫn còn ở đó nhưng lại chẳng thể nào công nhận họ nữa.

    Rồi em hoang mang, em cố bao biện bằng những lí lẽ, rằng idol thì cũng là con người. Đúng thế, em luôn lấy lí do đó để chấp nhận cho hạnh phúc của mọi người. Con người thì có quyền yêu đương, cũng có quyền giải tỏa tình dục. Như Yong Jun Hyung ấy coi vài ba cái clip bậy bạ thì cũng có sao, đến em cũng coi nữa mà, một đứa con gái như em. Nhưng không được, em quá đề cao cái từ "idol", quá tôn thờ nó, để nghĩ rằng là idol thì thật không nên như vậy, đúng không anh? Là người của công chúng, hãy nên thật trong sạch. Chỉ là, làm với người yêu mới là trong sạch, mà với bất kỳ ai lại thật bẩn thỉu. Nên là suy cho cùng, họ cũng đã sai quá sai rồi, nghĩ rồi nghĩ cách mấy em cũng không cách nào đứng về phía những con người đó được nữa. Đồng thời, toàn bộ những tốt đẹp trong em về showbiz Hàn đã sụp đổ rồi. Ký ức với anh, với những người em yêu thương, là thứ duy nhất em sẽ cố gắng bảo vệ, cũng chỉ có vậy mà thôi.


    Anh có giận em không anh? Nhìn thấy bộ mặt thật thì quyết định quay lưng lại với thế giới mình từng vì nó không màng vạn vật hiện hữu xung quanh. Muốn bảo vệ ký ức mình muốn giữ lại thì bất chấp vứt bỏ cả một tập thể. Nhưng mà, họ thực sự không xứng đáng nữa anh ạ. Là lỗi của em quá đam mê họ, cũng là lỗi của họ đã đập nát mọi vọng tưởng của các fan.

    Thật may, thật may vì em vẫn còn có anh đang đợi em, trong lúc chờ đợi lại vẫn còn có thứ để nhớ về mà mỉm cười. Cuối cùng vậy mà em đã tìm được một lí do để chấp nhận sự ra đi của anh. Trong đau khổ vậy mà cũng có nổi một thanh thản. Rồi em cũng nhận ra, đau khổ của anh có thể hóa giải mọi đau khổ trên đời này. Anh thấy chưa, rằng em thương anh nhiều như thế nào.
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè


Đang tải...
TOP