Gạt đi nước mắt (sunshine)

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi congchuamauhong, 14/7/2013. — 3.650 Lượt xem

  1. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Gạt đi nước mắt (sunshine)

    GẠT ĐI NƯỚC MẮT

    Sau một thời gian hì hục sáng tác, mình cũng cho ra lò được fiction này, mong mọi người ủng hộ, còn có chỗ nào không hợp lí xin mọi người cứ nhiệt tình comment, mình sẽ rút kinh nghiệm. Ai có lòng hảo tâm post sang các trang khác mình cũng xin chân thành cảm ơn, nhưng vì lần trước cũng có một fic của mình khi post sang trang khác thì không có tên tác giả nên mình mong mọi người lưu ý giùm.

    Tác giả: Sunshine

    “Em sẽ quên anh!”

    “Không thích tôi cậu sẽ hối hận đấy!”

    “Dù con trai có chết hết thì tôi thà ở giá còn hơn là thích cậu!”

    Bắt đầu của một chuyện tình đẹp là kết thúc của mối tình đầu với những tan vỡ…..

    Chap 1: Tôi!!!

    Trường THPT An Bình…
    Ra chơi 10’…
    “ Ban chấp hành Đoàn trường xin thông báo ngay bây giờ mời Bí thư các lớp khối 10 và 11 xuống ngay văn phòng Đoàn để tiến hành họp triển khai kế hoạch trong tuần! Xin nhắc lại, ngay bây giờ…”
    Từ trên loa phóng thanh của trường đã vang lên “lời kêu gọi bí thư đi họp” quen thuộc vào sáng thứ tư hàng tuần. Nhanh chóng thu dọn tàn dư của tiết học trước và phần ăn sáng là cái bánh bông lan vào học bàn, vơ vội cuốn sổ cùng cây viết lao xuống văn phòng Đoàn trường, phi với vận tốc tên lửa…
    45s sau…tôi có mặt tại văn phòng Đoàn.
    Mọi người đã có mặt đầy đủ và tôi cũng có mặt. Chuyện! Đã phi với vận tốc 2m/s thì quãng đường 90m không còn là vấn đề, tôi còn dư đến 15s cơ mà, không bị phạt là may rồi!
    Vừa ngồi xuống dãy bàn vừa thở cứ như một con khùng vừa chạy trốn Bác sĩ chính hiệu, tôi thật khó có thể tưởng tượng nổi hình ảnh của mình trong gương: tóc tai rối xù như vừa ngủ dậy, mặt đỏ bừng, thở như chưa từng được thở!...3s sau khi nhận diện được mình trong gương: Oh my god! Đây là mình sao? Một hot girl như mình mà lại để mất hình tượng như thế này sao? Không được! Phải lấy lại hình tượng ngay lập tức!
    Suy nghĩ đi đôi với hành động: suy nghĩ vừa bắt đầu là lúc “cái lược tự nhiên” là 5 ngón tay ngọc ngà của tôi đưa lên chải lại mái tóc mượt dài ngang lưng, lấy lại nhịp thở bình thường. OK! Hot girl ngày nào đã trở lại!
    Sau khi giải quyết các vấn đề riêng thì lúc này tôi mới nhận thấy vấn đề chung lúc này là mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình. Chẳng lẽ mấy hành động trong mấy chục giây vừa qua lại làm mọi người ngạc nhiên đến vậy?
    Không còn cách nào khác, tôi đành làm mặt dày cười xã giao với mọi người một cái, và thế là không còn ai nhìn tôi nữa. Kì lạ!
    Mà nhắc tới nguyên nhân làm tôi phải “khùng khùng” như thế này từ nãy tới giờ thì phải nhắc đến cái quy định “có một không hai” kia của Đoàn. Tất cả là vì trước đây mỗi lần họp là y như rằng gần hết 10’ ra chơi mới tập hợp được đầy đủ mọi người. Vì cái tính lề mề đó của mọi người (có cả tôi) nên Đoàn đã đặt ra nội quy là trong vòng 1’ từ khi thông báo họp tất cả mọi người phải có mặt, nếu đến trễ thì phạt 20 nghìn xung vào công quỹ. Và cũng vì tiếc tiền nên ai cũng lo ba chân bốn cẳng tới sớm để khỏi bị phạt, nhưng mà chỉ có tôi là khổ!
    Tội lắm, phòng học lớp tôi do thiếu phòng nên nằm cùng dãy với lớp 12, lại là dãy cách xa văn phòng Đoàn nhất nên cứ mỗi lần họp là tôi lại cứ phải khổ sở như thế đấy! Ngân quỹ tiêu vặt đã eo hẹp lắm rồi, tôi không thể để nó càng eo hẹp hơn vì cái quy định vớ vẩn này được, vì vậy mà cứ tới buổi là y như rằng tôi lại lặp lại khả năng chạy “tới đâu hay tới đó” của mình!
    ….
    Buổi họp lại cứ nhắc đi nhắc lại mấy kế hoạch trồng hoa và chăm sóc cây trong vườn trường, chán ngắt! Có thế thôi mà làm tôi phải lao đao như thế đấy!
    Tan họp…
    - Bé Phương tội thật! Cứ tới thứ tư là lại chạy như ma đuổi ấy nhỉ?
    - Anh lại còn chọc em à? Bữa nào em phải ý kiến để thay đổi cái quy định chết dẫm đó mới được, em còn chưa kịp ăn sáng xong, ăn được bao nhiêu tiêu hóa hết rồi còn đâu!
    - Thôi thôi anh biết rồi! Em là tội nghiệp nhất, khổ sở nhất, được chưa?
    - Anh nói thế còn nghe được! Hì
    Anh lại xoa đầu tôi, mỗi lần như thế tôi lại cảm thấy mình trẻ con kì lạ khi ở bên anh. Anh tên Hiếu, tên đầy đủ là Lâm Khắc Hiếu, có thể gọi là một hot boy, Bí thư chi đoàn lớp 11A1. Điểm đặc biệt đáng nói ở đây là anh hát rất hay. Rất thân thiết với tôi, và giữa anh với tôi có một thứ tình cảm….rất đặc biệt! Chỉ là chưa đến lúc nói ra mà thôi!
    Phòng học anh nằm ở dãy trước dãy phòng lớp tôi, vì vậy mỗi lần nói chuyện với anh cũng chỉ có mấy câu là ai lại về lớp nấy, tiếp tục sự nghiệp “học, học nữa, học mãi” của mình.
    Về tới lớp, lại phải hét khô cả cổ cái lũ nhiều chuyện này mới dừng lại được và tập trung lại một chỗ nghe tôi thông báo kế hoạch trồng hoa chăm sóc cây mà tôi mới tiếp thu hồi nãy. Cái chức vụ Bí thư chi đoàn lớp 10C10 này đúng là chỉ có khổ và khổ. Trường tôi chia làm hai ban, ban A và ban C, tôi-tuy lực học không thua kém ai nhưng vì khi thi đầu vào làm bài không tốt nên xuống ban C học. Nhưng một khoảng thời gian sau, tôi đã chứng minh cho mọi người thấy lực học của mình, như vậy mới là tôi. Vừa mới lê tấm thân mệt mỏi về cái bàn cuối chưa kịp ngồi xuống thì nhỏ Linh nhảy tới.
    - Bé Bơ! – Đây là biệt danh mà trong lớp đặt cho tôi, bởi vì tôi không để ý tới tên con trai nào và “bơ” luôn mấy tên trồng cây si nên trong lớp ai cũng gọi tôi như vậy.
    - What?
    - Làm bài tập Anh chưa?
    - Hỏi làm gì?
    - Cho mình mượn đi!
    Biết ngay là hỏi để mượn thôi mà, có gì tốt đẹp đâu, vả lại tôi cũng không phải loại người hẹp hòi, nên chi bằng là cho nó mượn để khỏi mang tiếng ích kỉ với bạn bè. Thế là đành lôi cuốn vở bài tập Anh trong ba lô ra cho nó mượn.
    - Thank you very much! Minh Phương! I love you!
    Nhìn nó mừng rối rít mà tôi thật không thể không thương cho cái số học trò chép bài. Có ai muốn chép bài của người khác đâu, nhưng chẳng qua là vì hoàn cảnh đẩy đưa thôi mà…Tội nghiệp!
    ***
    Vậy là lại kết thúc một buổi học. Lê lết tấm thân về tới nhà cũng là lúc cái bụng réo om sòm cả lên. Cửa nhà khóa ngoài, vậy là ba mẹ vẫn chưa về. Ba mẹ tôi làm cho một công ty chuyên về cung cấp các phần mềm máy tính, đi công tác thường xuyên nên dù mới học lớp 10 mà tôi đã sớm quen sống một mình rồi. Mà sống một mình thì cái bản tính lười nhác của tôi lại trỗi dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết, và hậu quả là bữa nào cũng chỉ có Lẩu thái, Bò rau thơm, Bốn phương, gấu đỏ….họa hoằn lắm mới có một bữa cơm vào ngày chủ nhật, nhưng cũng chỉ là ăn một mình nên cũng chẳng buồn nấu!
     




  2. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 2: Buổi chiều xui xẻo!

    Theo lịch học thì 2h chiều nay tôi phải đi học thêm ở trung tâm, bật báo thức điện thoại rồi ngủ một giấc thôi!

    2h kém 5’…
    Đang đạp xe ngon lành trên đường thì không biết cái tên mắc dịch nào lại chạy từ trong hẻm ra. Mà chỉ chạy ra thôi thì đâu có gì để nói, đằng này lại chạy ra ngay trước mũi xe tôi mới đau chứ!
    - Kéettttttt.
    - Á áaaaaa!
    Cùng với tiếng thắng xe là tiếng la của tôi, không có tiếng la của tên mắc dịch kia. Bây giờ tôi đang ngồi giữa đường, bên cạnh chiếc xe đạp yêu quý đang nằm chỏng gọng, còn cái tên kia? Cậu ta đang ngồi đối diện tôi, tay xoa xoa cái khuỷu tay bị trầy!

    Sao trên đời này lại có một đứa con trai như thế hả trời? Đâm đầu vào xe người khác- mà người khác ở đây chính là tôi- không xin lỗi một tiếng thì ít ra cũng phải nhìn người ta thế nào chứ! Đằng này cậu ta chỉ lo cho cái tay của mình, thật quá đáng mà!

    - Này! Đi đường mà mắt nhìn ở đâu vậy? Sao lại có thể đâm vào người khác như thế chứ?

    Mọi người nghĩ câu nói này là của ai? Chắc là của tôi đúng không? Cũng phải thôi! Ngay cả tôi cũng nghĩ câu nói đó là của mình cơ mà! Vậy mà không, sau 30s để nhận định tình hình thì tôi mới dám chắc chắn câu nói đó là của cái tên mắc dịch kia, bởi vì từ nãy tới giờ tôi đâu có nói câu nào ngoại trừ tiếng la lúc nãy! Máu nóng dồn lên não, tôi bắt đầu phản công:

    - Này cậu, nói năng cho đàng hoàng nhé! Rõ ràng là cậu tự nhiên chạy từ trong hẻm ra băng ngang qua đường mà lại nói tôi đâm vào cậu à? Con người sống cũng phải biết đạo lí một chút chứ! Thử hỏi có ai lại như cậu không? Đâm vào xe người khác, đã không hỏi han một tiếng thì thôi, đằng này lại còn nói do tôi đâm vào cậu! Cậu có suy nghĩ không thế hả???

    - Giọng cậu cũng tốt thật!

    Tự nhiên nói một câu không ăn nhập, lại còn xỉa nhau nữa chứ! Bực mình!

    - Kệ tôi! Liên quan gì đến cậu? Ảnh hưởng tới kinh tế nhà cậu à? Mà tôi còn chưa hỏi cậu có bị gì về mắt không đấy? Cậu bị cận hay viễn thế hả?
    - Vừa phải thôi nhé! Tôi đây mắt sáng dáng cao, không bị tật gì cả! Đừng có suy diễn như thế!
    - Hóa ra cậu là em bé, uống sữa vinamilk nên mới không biết qua đường đúng không?
    - Cậu….!

    Cứng họng! Còn phải nói! Tôi đây một khi đã ra tay thì có em nào lại không chịu thua huống hồ cái tên tép riu này. Sau khi phản đòn, tôi ngồi dậy dựng xe đạp lên, vô tình liếc vào cái đồng hồ…Oh no! 2h 15’, trễ học mất rồi.

    Không thèm đôi co với cậu ta nữa, tôi leo lên xe phóng đi trước sự ngơ ngác như con tê giác của cậu ta.
    Tới nơi, năn nỉ lắm mới được cho vào học nhờ có quen mặt với anh bảo vệ. Vừa ngồi học mà vừa thầm rủa cái tên chết dẫm kia làm tôi khổ sở. Sao lúc này tôi lại nhớ đến một câu trong bài Quên của Khắc Việt, chỉ đổi lại một tí: “Nếu tình cờ hai chúng ta gặp mặt”, thì tôi sẽ trả mối thù này!!!
     
  3. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 3: “Oan gia ngõ hẹp”

    Sáng nay đang đi học giữa đường lại bị thủng lốp xe, báo hại tôi đi học trễ mất 10’. May mà trước giờ cũng có khá nhiều thành tích và được nhiều thầy cô biết mặt mới không bị truy hỏi nhiều. Tôi đây là ai kia chứ? Một cán bộ Đoàn năng nổ luôn đi đầu trong các phong trào của trường lớp; một học trò ngoan với thành tích học tập vượt trội ở đều các môn học trừ môn thể dục; một đứa con luôn nghe lời ba mẹ; và là một hot girl không thua kém ai! Tóm tắt sơ lược như thế cũng đủ rồi, việc bây giờ là phải vào lớp học môn Lý của thầy Điệp cái đã.

    Bước vào lớp hiên ngang như đi giữa chốn không người. Dừng lại nói rành mạch:
    - Thưa thầy cho em vào lớp!
    Thử hỏi trên đời này có ai đi học trễ mà lại như tôi không cơ chứ? Chắc là cũng có nhưng cũng chỉ là một số ít thôi, động vật quý hiếm mà lại!
    - Sao đi trễ vậy em?
    - Em bị hư xe giữa đường, rồi phải vào phòng giám thị nữa thành ra trễ ạ!
    - Thôi được rồi! Vào đi, lần sau cố gắng đừng đi trễ nữa là được !
    - Dạ!
    Thế là xong! Mấy chuyện vặt này sao mà làm khó tôi được, tôi là Trần Lê Minh Phương cơ mà!!!
    Đang cặm cụi chép bài thì nhỏ Linh lại quay xuống, nhỏ này ngồi trên tôi một bàn.
    - Này! Nghe nói lớp 10A2 có học sinh mới chuyển về đấy!
    - Liên quan gì?
    - Sao lại không? Nghe nói là một anh chàng dễ thương lắm!
    - Không quan tâm!
    Trả lời mấy câu cụt ngủn làm nhỏ bạn mất hứng quay lên. Nhỏ này rảnh thật, chuyện mình không lo, đi nghe chuyện người khác làm gì không biết. Với tôi chuyện trai đẹp trai xấu không phải là vấn đề đáng quan tâm, chuyện đáng quan tâm là tôi có đạt điểm cao trong mấy bài kiểm tra sắp tới hay không thôi!

    Ra chơi 10’…
    Brừ….Brừ…Điện thoại rung…
    “1 new message from Anh Hiếu”
    Lấy điện thoại ra đọc tin nhắn, không biết anh Hiếu làm gì mà nhắn tin cho mình nữa?
    “ Bé Phương ăn sáng chưa? Đi căn tin với anh không?”
    Khẽ mỉm cười, nhắn lại cho anh với tốc độ của siêu nhân:
    “Chưa! Đợi một lát em qua lớp anh rồi mình cùng đi!”
    “Anh đang đứng trước lớp em!!!”
    Ngạc nhiên!!! Tôi đi ra cửa, quả nhiên là anh đang đứng trước lớp tôi, cái dáng cao cao ấy không lẫn vào đâu được! Mấy đứa con gái cứ nhìn anh ấy mãi, tội nghiệp!
    - Anh qua lâu chưa?
    - Mới chút xíu à! Đi thôi!
    - Dạ!

    Cảm giác đi bên anh thật lạ! Nói sao nhỉ? Nó ấm áp vì nụ cười của anh hay là cảm thấy mình thật đáng ngưỡng mộ khi đi chung với một hot boy khối 11 nhỉ? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết là tôi muốn được đi bên anh, vậy thôi!

    Tại căn tin…
    Đang ngồi xử lí mấy cái bánh cùng với hộp sữa anh mua cho, tôi không giấu nổi thắc mắc…
    - Sao anh không rủ chị nào trong lớp đi mà lại qua tới tận lớp em vậy?
    - Anh cũng không biết! Nói chung là anh thích đi cùng em!
    - Tại sao?
    - Thì đơn giản là anh thích đi cùng em thôi. Em lo ăn đi, sắp vào lớp rồi kìa!
    - Yes sir!
    Trả lời một câu theo kiểu quân đội làm anh bật cười, lắc đầu trước sự nghiêm túc của tôi. Sao mỗi lần thấy anh cười là tim tôi lại đập nhanh vậy ta? Khó hiểu quá!!!
    ***
    Ăn xong, sau khi anh về lớp thì tôi đang tiếp tục hành trình tiến về dãy phòng của mình, vừa đi vừa nhìn ngược nhìn xuôi mà thật ra là không có nhìn gì cả, và hậu quả là đang đi lên cầu thang thì tôi đụng phải ai đó…
    - Rầm…

    Mất thăng bằng và té xuống cầu thang, trên đầu tôi xuất hiện muôn vàn vì sao!

    - Ui da…! – sao cái số tôi lại đen thế chứ, hôm qua té xe, hôm nay té cầu thang, cũng may mà mới đi lên được mấy bước chứ lên cao mà té xuống thì giờ tôi đang nằm trên xe cứu thương và ba mẹ tôi sẽ nhận được điện thoại báo tin con gái yêu đang nằm bệnh viện rồi. Tính ra cũng còn may chán!

    - Đi đứng kiểu gì thế? Không nhìn đường à?

    Giật mình! Nãy giờ quên mất là mình đụng phải người ta. Mà tên nào lại hỏi một câu thiếu thông minh thế nhỉ? Nếu nhìn đường thì tôi đã không đụng phải hắn ta rồi. Nhảm nhí! Nhưng dù gì cũng là do mình đụng người ta, hạ mình một tí vậy.

    - Xin lỗi! Tôi không để ý! –vừa nói tôi vừa ngước lên xem chủ nhân của câu nói hách dịch và thiếu thông minh kia là ai, và ngạc nhiên thật!
    - Là cậu!!! – câu này là tôi và tên kia đồng thanh nói.

    Bây giờ thì vui rồi đây, cầu được ước thấy! Cái tên mà hôm qua làm tôi bị té xe rồi trễ học là cái tên đang ở trước mặt tôi, là cái tên mà tôi vừa đụng phải. Khắc Việt ơi em yêu anh quá!

    - Thì ra là cậu! Tôi cũng đang mong sao sớm “được” gặp lại cậu đây. – nhận ra người quen, tôi đứng dậy phủi quần áo và bắt đầu đá đểu.
    - Tôi không biết là mình lại được mong chờ thế đấy!
    - Cũng phải thôi! Một người luôn cho là mình đúng thì còn biết gì ngoài bản thân mình chứ!
    - Còn một người mà đi đường luôn nhìn lên trời thì sẽ còn té dài dài!
    - Những người hay nhìn lên trời là những người tự tin đấy? Cậu không biết sao?
    - Nhưng người ta thường nói “tự tin quá hóa tự kiêu” đó bạn à! Cẩn thận!
    - Vậy sao?
    - Tất nhiên!
    Lúc này đây tôi và hắn đang gườm gườm nhìn nhau! Thật trên đời tôi chưa từng thấy tên con trai nào lại nhiều chuyện và hay đổ lỗi như cái tên này. Chúa ơi, sao trong các hậu nhân của Adam lại có một tên như vậy hả Người? Chắc là một biến thể quá!
    - Reeeennggg!
    Tiếng chuông vào học vang lên cũng là lúc tôi cắt đứt cuộc trò chuyện với…. Chúa!
    - Sao? Bây giờ cậu muốn vào học hay là đứng nhìn tôi? – tên đó cười cười cất tiếng hỏi.
    - Tất nhiên là tôi muốn vào học hơn là đứng đây tiếp tục nhìn cái mặt khó ưa của cậu rồi!
    - Cậu nói ai khó ưa?
    - Vậy cậu nghĩ cậu dễ ưa lắm chắc? Thôi tôi phải vào học rồi! Chào! Không hẹn gặp lại!
    Vui mừng vì thắng lợi, để tên khó ưa kia ngơ ngác ở lại tôi đi thẳng một mạch vào lớp. Ngồi xuống bàn, nghĩ lại sao mà thấy vui quá! Đi ăn cùng anh Hiếu xong lại trả thù được tên khùng đó, nếu vậy thì hôm nay là một ngày vui rồi! Vừa nghĩ vừa cười thầm một mình làm nhỏ Linh nhìn tôi mà không khỏi thắc mắc:
    - Bé Bơ! Làm gì mà cười một mình thế?
    - À! Có chuyện vui thì cười thôi!
    - Gặp được anh đẹp trai nào à?
    - Vớ vẩn! Đẹp hay xấu liên quan gì đến tớ! Vả lại cũng không phải như vậy!
    - Vậy là chuyện gì?
    - Chuyện này dài lắm! Cô vào rồi kìa, quay lên đi!
    Kết thúc câu chuyện một cách lãng xẹt làm nhỏ bạn xị mặt quay lên, tôi cũng chỉ biết cười. Ai bảo nó suốt ngày chỉ biết có trai đẹp và buôn chuyện thôi, nên chuyện gì nên nói thì nói, không nên nói thì phải “sống để bụng, chết mang theo!”
     
  4. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 4: Món quà bất ngờ

    - Xin lỗi! Cho mình gặp Minh Phương! – ngoài cửa có tiếng con gái tìm tôi thì phải.
    - Bé Bơ! Ai gặp kìa! – Tên Bảo đứng ngoài cửa hét vào.
    - Biết rồi!
    Ai vậy ta? Một cô bạn dễ thương đang đứng trước lớp tôi! Không biết có chuyện gì nữa!
    - Bạn tìm mình?
    - Bạn là Minh Phương? Có người nhờ mình đưa cái này cho bạn! –cô bạn nói rồi đưa cho tôi một hộp quà có kết nơ cẩn thận.
    - Vậy à! Cám ơn bạn!
    - Không có gì!
    Cô bạn nói xong là đi luôn, để lại tôi ngơ ngác như con mát với món quà trên tay. Theo như tôi nhớ thì hôm nay không phải sinh nhật tôi, không phải valentine hay 8 tháng 3 gì gì cả, vậy mà lại có người tặng quà cho mình, lạ thật? Mà sao lúc đó mình không hỏi là ai tặng nhỉ? Ngu quá!

    Cầm hộp quà vào lớp với cục thắc mắc to đùng, tuy trước đây cũng có vài tên từng tỏ tình với tôi nhưng cái kiểu “đưa quà giấu tên” này thì tôi mới thấy lần đầu. Có nên mở bây giờ không nhỉ? Lỡ trong đó có gì không nên để cho người khác biết thì sao?
    Vậy là dù tò mò muốn biết lắm nhưng tôi cũng đành cất hộp quà vào ba lô, tất cả vì sự nghiệp vĩ đại của mình mà!
    - Bé Bơ hôm nay được tặng quà cơ đấy! Của anh nào thế? – lại là nhỏ Linh.
    - Mình cũng không biết!
    - Sao không mở ra xem? – nhỏ nhìn tôi với cặp mắt mong chờ, hi vọng là sẽ đánh được vào tâm lí tò mò của tôi. Nhưng mà…
    - Mình không thích! Về nhà rồi xem cũng được! – nói một câu làm nó thất vọng tràn trề. Tuy vậy nhưng nó vẫn là đứa bạn thân nhất của tôi đấy.
    Ra về….
    Đang dắt xe ra cổng thì điện thoại rung, ai lại gọi đúng lúc ra về vậy ta? Không lẽ là ba mẹ?
    Lấy điện thoại ra. Một dãy số lạ!
    - Alô!
    - Bé Bơ yêu! Nhận được quà rồi chứ?
    Giọng nói này…? Biệt danh Bé Bơ ngoài tụi bạn trong lớp ra chỉ có một người nữa gọi mà thôi!
    - Anh hai! Là anh đó hả?
    - Chưa gì mà đã nhận ra rồi! Em gái tinh thật!
    - Anh đang ở đâu vậy?
    - Đằng sau…quay!
    Theo phản xạ tôi quay lưng lại. Đúng là anh hai đang đứng ở quán nước sau lưng tôi, còn vẫy tay với tôi nữa chứ!
    Không chần chừ tôi đạp xe tới. Vừa mới dựng xe xong là tôi nhảy tới ôm chầm lấy anh. Anh hai về rồi, vui thật!
    - Thôi! Em gái bữa nay nặng quá rồi, anh gãy xương sống rồi nè!
    - Anh dám nói đứa em gái yêu quý của anh vậy hả? Mà anh về khi nào vậy?
    - Mới hồi sáng thôi! Sao? Bất ngờ chứ?
    - Phải rồi, bất ngờ lắm! Bây giờ còn bày trò tặng quà giấu mặt với em nữa!
    - Haha! Anh muốn em bất ngờ mà!
    Đây là anh hai tôi, đính chính lại là anh kết nghĩa của tôi nhưng tình cảm của anh em tôi còn hơn cả anh em ruột. Là người mà tôi kính trọng và yêu mến thứ hai sau ba mẹ. Anh đang là sinh viên thường xuyên phải đi học nên chúng tôi ít gặp, tính ra từ khi tôi vào lớp 10 đến giờ chưa gặp anh!
    - Em gái đói không? Anh dẫn đi ăn nhé?
    - Đúng là chỉ có anh hai mới hiểu em! Mấy bữa nay ba mẹ đi vắng toàn ăn mì gói không chán lắm rồi!
    - Biết ngay mà! Đi thôi!
    - Yeah! Anh hai muôn năm!
    Vậy là hai anh em bắt đầu chuyến đi làm đầy cái dạ dày đang kêu réo….
    ***
    Ở trước cổng trường…
    Khắc Hiếu đứng đó quan sát, khẽ nhíu mày.
    “ Minh Phương! Người đó là gì của em?”
     
  5. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 5: Hẹn!

    Đang trên đường đến văn phòng Đoàn vì thầy gọi có việc thì...
    - Bé Phương!
    Kiểu gọi này chỉ có một người gọi thôi! Không ai khác, là anh Hiếu! Không biết anh từ đâu chạy tới mà thở dữ vậy nữa!
    - Anh gọi em?
    - Ừ! Chiều nay em rảnh không?
    - Chiều nay? Hình như là có! Có việc gì vậy anh?
    - Vậy chiều nay anh đón em ở nhà nhé! Anh có một thứ muốn cho em xem! Vậy nhé! Anh đi trước đây!
    Chưa kịp để tôi trả lời anh đã đi mất rồi. Thật là khó hiểu mà! Tiếp tục đến văn phòng Đoàn đã!

    ***
    Tối nay không biết anh Hiếu hẹn tôi làm gì nữa, tò mò thật! Tôi không phủ nhận mình có tình cảm đặc biệt với anh, ngay từ lúc nghe anh hát lần đầu tiên, nhưng thật sự tôi cũng không biết đó là gì…
    Sau một hồi suy nghĩ tôi quyết định mặc một chiếc quần jean đen cùng với áo sơmi trắng. Ngắm mình trong gương, tôi thầm hài lòng với hình ảnh của mình lúc này…

    6h30’ tối…
    Anh đến trên một chiếc Nouvo, trông anh thật lạ! Quần jean cùng sơmi, nhìn anh cá tính và rất…đẹp trai! Đơ mất 5s…
    - Nhìn em rất dễ thương đấy! – anh nháy mắt nói với tôi.
    - Anh chọc em hoài! Mình đi đâu vậy anh?
    - Em cứ đi rồi biết! – anh vừa nói vừa đưa mũ bảo hiểm cho tôi.
    Leo lên xe và 10’ sau, anh dừng xe trước một quán cà phê: Cafe Jimmy!
    Quán này tuy nhỏ nhưng cách trang trí rất trẻ trung và ấm cúng, ngoài cửa còn có treo thêm mấy chiếc chuông gió và mấy giỏ lan. Không lẽ anh hẹn tôi đi uống cà phê?
    - Nhìn gì nữa? Vào thôi! –anh cất xe xong tiến tới kéo tay tôi vào trong.
    Dẫn tôi vào chiếc bàn trong cùng của quán, từ đây có thể nhìn rõ sân khấu của quán, đây là nơi mọi người có thể tự do biểu diễn mà không cần lương, chỉ đơn giản là “thích thì hát”, vậy thôi!
    - Em ngồi đây nhé! Anh có một bất ngờ cho em!
    Gật đầu theo phản xạ. Anh nói xong lại đi vào trong…
    Một lát sau, anh xuất hiện trên sân khấu với cây đàn ghita. Anh bắt đầu màn biểu diễn của mình với phần đệm bằng đàn ghita, và anh cất tiếng hát…

    Nothing's impossible- không có gì là không thể
    Nothing's unreachable – không có gì là không thể với tới
    When I am weary – khi anh yếu đuối
    You make me stronger – Em khiến anh mạnh mẽ hơn
    This love is beautiful – Tình yêu này thật đẹp
    So unforgettable – Không thể nào quên
    I feel no winter cold – Anh không cảm thấy mùa đông nào lạnh giá
    When we're together – Khi chúng ta bên nhau
    When we're together….- Khi chúng ta gần nhau


    Anh đang hát, một cách chìm đắm và say sưa, thỉnh thoảng anh ngước lên nhìn tôi và cười. Tim tôi đập loạn xạ! Cảm giác này là gì vậy chứ?
    Bài hát này tôi đã nghe, rất nhiều lần, nhưng hôm nay tại sao khi nghe anh hát tôi lại cảm thấy lạ như vậy! Từng câu từng chữ như những lời anh muốn nói với tôi…

    When day turns into night – Khi ngày chìm vào đêm tối
    I look into your eyes – Anh nhìn vào đôi mắt em
    I see my future now – Anh nhìn thấy tương lai của mình
    All the world in its wonder – Cả thế giới và những kì quan nơi nó
    This love won't fade away – Tình yêu này sẽ không thể phai nhòa
    And through the hardest days – Và vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất
    I'll never question us – Anh sẽ không bao giờ hỏi chúng ta
    You are the reason – Em chính là lí do
    My only reason. – Là lí do duy nhất của anh

    Will you stand by me – Em sẽ đứng bên cạnh anh chứ?
    Hold on and never let me go – Ôm thật chặt và không bao giờ để anh đi
    Will you stand by me – En sẽ ở bên cạnh anh chứ?
    With you I know I'll be along when the story gets told. –Bên em anh biết anh sẽ mãi theo, khi câu chuyện đã qua.

    I am blessed to find what I need – Anh hạnh phúc đi tìm những gì anh cần
    In a world losing hope your my only belief – Trong một thế giới không còn hi vọng, em là niềm tin duy nhất nơi anh.
    You make things right –Em làm mọi thứ trở nên tuyệt vời
    Every time after time…..- Vượt qua mọi thời gian…..

    ( Stand by me – Shayne Ward)

    Không có người hát bè, không có dàn nhạc công chuyên nghiệp, giọng hát của anh cũng không hay như Shayne Ward nhưng cũng đủ làm tôi và tất cả mọi người nhìn anh không rời mắt. Anh làm tất cả những điều này cho tôi sao? Khi bài hát kết thúc cũng là lúc mọi người đều vỗ tay

    - This song is my gift for you! And I want to ask you: Minh Phương! Will you stand by me? (Bài hát này là món quà anh tặng em. Và anh muốn hỏi em: Minh Phương! Em sẽ ở bên cạnh anh chứ?)

    Anh đang tỏ tình với tôi? Chắc là vậy rồi, anh đang nhìn tôi và tất cả mọi người cũng đang nhìn tôi, nói gì bây giờ? Tôi có thích anh không nhỉ? Cảm giác này…ngọt ngào và êm dịu! Giống như khi bạn đi giữa một cánh đồng hoa với những cơn gió nhẹ mang theo mùi thơm của cây cỏ, khi những giọt sương long lanh còn vương trên lá cỏ, tinh khiết và ngọt ngào đến kì lạ….Giây phút này, tôi biết mình thích anh! Người đã làm tôi rung động ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh hát, lúc đó, cũng giống như bây giờ….
    Tôi nhìn anh, mỉm cười khẽ gật đầu….
    Và chúng tôi bắt đầu từ đây!
     
  6. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 6: Nhiệm vụ bất khả thi!

    Văn phòng Đoàn trường, sáng hôm qua…
    - Thầy gọi em ạ?
    - Minh Phương à! Vào đây đi! Thầy có việc muốn nhờ em!
    - Việc gì vậy thầy? Khó quá em không làm được đâu!
    - Không có gì đâu! Chỉ đơn giản là giúp thầy mời một người tham gia vào Đoàn của chúng ta!
    - Đó là ai mà thầy phải đích thân mời vào vậy ạ? Quan trọng lắm hả thầy?
    - Đó là một học sinh bằng tuổi em thôi!
    - Bằng tuổi em??? – ngạc nhiên tột độ.
    - Nhưng là một học sinh rất đặc biệt!
    ***
    “Hạ Đình Nhân, học sinh mới chuyển trường về, một học sinh luôn có những sáng kiến và ý tưởng độc đáo cho mọi hoạt động của trường khi còn ở trường cũ. Vì vậy mà thầy muốn cậu ta tham gia vào Đoàn của chúng ta, như vậy thì sẽ giúp được rất nhiều cho hoạt động của Đoàn!”
    Vừa đi tôi vừa nghĩ lại những lời thầy nói, một khi thầy đã có lời như vậy thì chắc chắn cậu ta có năng lực. Khoan đã, không phải hôm trước nhỏ Linh từng nói là lớp 10A2 có học sinh mới chuyển trường sao? Không lẽ là chính là người này? Nhưng chắc gì cậu ta đã muốn tham gia vào Đoàn!
    Mệt thật! Mình phải bắt đầu từ đâu đây?

    Lần mò tới lớp 10A2, chần chừ một lát tôi quyết định liều, bởi vì tôi thật sự không biết phải bắt chuyện như thế nào! Chẳng lẽ nhảy vào đứng trước mặt yêu cầu cậu ta tham gia vào hoạt động của Đoàn? Hay là uy hiếp? Hay là sử dụng tuyệt chiêu của con gái – năn nỉ?
    “Không được! Minh Phương, mày đang nghĩ gì vậy? Cậu ta đã tham gia ở trường cũ thì nhất định sẽ có hứng thú ở trường mới! Cố lên!”
    Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội tôi quyết định gọi một cô bạn ngồi ngoài cùng:
    - Xin lỗi! Bạn gọi Hạ Đình Nhân giùm mình được không?
    - Hạ Đình Nhân? Mọi người ơi, chưa gì đã có hot girl tới tìm hotboy lớp mình rồi nè!
    Thế là sau câu nói đó là cả cái lớp nhao nhao cả lên. Thật sự lúc này tôi muốn lao vào bóp cổ cô bạn nhiều chuyện này quá! Cái gì mà hotboy với hot girl chứ? Nhảm nhí! Nghe tới mấy từ hot hot sao mà nóng quá! Minh Phương tôi đây mà phải hạ mình đi tìm một tên con trai để làm quen sao? Mơ giữa ban ngày!
    Đứng như trời trồng trước cửa lớp, nở một nụ cười “không thể nào tệ hơn” và chờ đợi. Nhưng sao không có ai trả lời hết vậy? Đáng lẽ như vậy thì cậu ta phải ra gặp mình rồi chứ!
    - Xin lỗi cậu! Cậu ấy ra ngoài rồi! Khi nào cậu ấy về mình sẽ nhắn lại là có cậu tới tìm! –cô bạn sau một hồi quan sát trong lớp trả lời tôi với một nụ cười tươi ơi là tươi.
    - Cảm ơn bạn! –buồn xo.
    Cám ơn một câu xã giao rồi đi về lớp. Vậy là bao công sức tôi cất công đứng chờ lại đổ sông đổ biển, mà lại đổ một cách không thương tiếc, không còn sót một chút nào!
    “ Cái tên Hạ Đình Nhân chết tiệt, chết dẫm! Đi lúc nào không đi lại đúng ngay lúc mình tới tìm! Rốt cuộc cậu ta có gì mà mình phải hạ mình đi mời thế này hả trời? Ax, bực quá!”
    ***
    Trong lúc đó tại lớp 10A2…
    Đình Nhân vừa bước vào lớp đã được cô bạn ngồi bàn đầu thông báo:
    - A! Đình Nhân! Cậu đi đâu vậy? Lúc nãy có một cô bạn tới tìm cậu đấy!
    - Ai vậy?
    - À! Là Bí thư lớp C10! Cậu ấy tìm cậu không có nên về rồi! Cậu làm gì mà mới chuyển về đã có người tới tìm rồi vậy?
    Đình Nhân không nói gì, đi thẳng về chỗ ngồi. Trong trường này cậu đâu có quen ai, sao lại có người tới tìm nhỉ?
     
  7. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 7: Nhất định tôi phải gặp được cậu!

    Thứ ba…

    - Xin lỗi! Cho mình gặp Hạ Đình Nhân!
    - Cậu ấy ra ngoài rồi!
    Thất vọng!

    Thứ tư….
    - Bạn ơi! Đình Nhân có trong lớp không vậy?
    ... - Không có bạn à!
    Bực mình!

    Thứ năm…
    - Bạn ơi…
    - Cậu ấy không có trong lớp! - Chưa kịp hỏi thì cô bạn đã trả lời luôn rồi! Giỏi thật!
    Điên lắm rồi đấy nhé!
    Giậm chân thình thịch bước đi giữa hành lang làm cho ai cũng phải nhìn theo. Cái này là giống như người ta thường nói là “mặc dù bạn không cao nhưng ai cũng phải ngước nhìn” đúng không nhỉ?
    Haizzz, bình thường với suy nghĩ này thì tôi đã vui tới mức vừa đi vừa cười như con đười ươi rồi, nhưng hôm nay thì thật không có tâm trạng chút nào!
    Thử hỏi xem trên đời có ai chảnh chọe, kiêu ngạo, bất lịch sự, tự cao….như cái tên Hạ Đình Nhân chết tiệt ấy không chứ?
    Suốt mấy ngày liền cứ đúng ra chơi 10’ là tôi lại phải bỏ cả bữa ăn sáng với anh để chạy qua lớp A2 tìm hắn, vậy mà hắn lại cứ ra ngoài vào đúng cái giờ ấy, đúng lúc ấy mới chịu cơ! Hỏi tôi không điên lên làm sao được! Nếu không phải vì thầy trực tiếp nhờ vả thì Trần Lê Minh Phương tôi đây không bao giờ phải hạ mình như thế này!
    “ Hạ Đình Nhân! Hạ Đình Nhân! Cái đồ chết tiệt, chết bầm, âm binh, tự cao tự đại, quá đáng,….tôi mà gặp được cậu thì cậu chết với tôi! Tài năng? Tài năng cái khỉ gì ở cái thứ kiêu căng như thế chứ??? Nhất định tôi phải nhìn xem cái bản mặt của cậu là thế nào mà làm tôi phải khổ sở thế này! Nhất định!”

    ***
    Trong khi Minh Phương còn đang lầm bầm mắng nhiếc thì tại căn tin, Đình Nhân đang ăn sáng thì bỗng…
    “Gì thế nhỉ? Trời thì nắng như vậy, tự nhiên lại lạnh sống lưng!?.... Mà không biết con nhỏ nào đó hôm nay có tới tìm mình không nữa?”
    Thực ra việc Minh Phương tới tìm mấy hôm nay Đình Nhân đều biết, nhưng không muốn gặp. Không phải vì làm cao gì nhưng chỉ là cậu không muốn dính líu vào những việc mà mình không muốn, nhất là với con gái! Nên thôi tránh mặt là tốt nhất!
    Nhưng Đình Nhân đâu có ngờ, Minh Phương không phải là một đứa con gái thấy khó mà lui, dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Những việc càng khó càng có tính kích thích cao mà!
     
  8. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 8: Nhất định tôi phải gặp được cậu! (tiếp)

    Giữa tiết 3…
    Cả lớp đang im ắng chìm trong tiết học…
    - Xin lỗi! Thưa cô! Em có thể gặp bạn Đình Nhân của lớp không ạ? –Minh Phương đứng trước cửa lớp, cười tươi nói với cô giáo dạy tiếng Anh lớp A2, cũng dạy cả lớp nó.
    - Minh Phương à? Có việc gì vậy em?
    - Dạ! Là việc của Đoàn trường đó cô! Cô cho bạn ấy gặp em một lát thôi được không ạ?
    - Thôi đư...ợc rồi! Đình Nhân! Ra có bạn cần gặp kìa em!
    Khó chịu bước ra, không ngờ con nhỏ này lại dai như đỉa thế. Gặp trong lúc ra chơi không được lại gặp ngay trong tiết học, mà trong giờ học thì khả năng cậu có trong lớp là đến 99%. Cao tay!

    “Hà hà! Hạ Đình Nhân! Để xem cậu có thoát khỏi tay tôi được không! Trần Lê Minh Phương tôi một khi đã muốn thì nhất định sẽ làm được!” – Đứng trước lớp chờ đợi, nó thầm nở một nụ cười mãn nguyện. Tự khen mình sao lại có thể nghĩ ra một chiêu hay như vậy chứ!
    “Ủa! Tên này là tên đã đụng phải xe mình mà! Nhưng sao tên này lại đi ra nhỉ? Có nhầm lẫn gì à?

    Đình Nhân đứng trước mặt nó cũng không khỏi ngạc nhiên, đây không phải là con nhỏ tự tin ngất trời mà cậu đã đụng phải sao? Sao nó biết cậu mà tìm đến vậy nhỉ? Với lại ngoài chuyện đó ra thì còn có gì nữa mà nó lại tìm gặp cho bằng được thế không biết! Đúng là dai như đỉa mà!

    2p30s, hai đứa chúng nó cứ đứng nhìn nhau. Sau một hồi nhìn nó bắt đầu nghĩ là mình gọi nhầm người!
    - Này! Người tôi muốn gặp là Hạ Đình Nhân! Không phải cậu!
    - ….- khẽ nhíu mày: “Nhỏ này bị khùng chắc!”
    - Này! Không lẽ là lớp cậu có 2 người trùng tên? Vậy thì kêu người kia ra đây đi! Tôi không có thời gian đâu!
    - ….-vẫn không nói gì.
    - Đúng là xui khi gặp phải cậu mà!
    Minh Phương lắc đầu kêu khổ rồi bước lách qua, dự định vào lớp hỏi xem còn có ai tên Hạ Đình Nhân nữa không thì bị cậu chặn lại!
    - Gì thế? Tôi nói rồi, tôi không giỡn với cậu đâu! Người tôi cần gặp là Hạ Đình Nhân, học sinh mới chuyển trường…
    - Cậu biết tôi tên gì không? –nó chưa kịp nói hết đã bị ngắt lời.
    - Không!
    - Vậy trước đây cậu từng gặp tôi rồi à?
    - Cũng không!
    - Vậy sao cậu biết tôi không phải là Hạ Đình Nhân, học sinh chuyển trường?
    Nó cứng họng! Phải rồi! Đâu có ai nói với nó cậu ta không phải là Hạ Đình Nhân mà nó muốn tìm đâu! Chỉ có một mình nó là không tìm hiểu nên cứ mặc nhiên phủ định điều đó thôi!
    - Nói vậy…cậu… chính là Hạ Đình Nhân!
    Kiêu ngạo gật đầu!
    Cái bản mặt của cậu ta vốn dĩ đã khó ưa rồi, bây giờ càng khó ưa gấp trăm, à không gấp vạn lần nữa. Nhìn cái thái độ ngạo mạn của cậu ta mà nó tức muốn xì khói. Thực sự là nó muốn chử-i cho cậu ta một trận cho bớt kiêu ngạo đi, nhưng nghĩ lại bây giờ mình đang phải mời cậu ta tham gia vào Đoàn nên đành ngậm miệng. Nhưng mà…
    - Sao? Bất ngờ quá không nói được gì à? Có chuyện gì thì nói đi, tôi không có thời gian đâu!
    Xem cái cách cậu ta nói chuyện với người khác như thế đấy, hỏi nó không điên lên thì làm sao được! Bây giờ thì nó hết nhịn nổi rồi:
    - Vừa phải thôi nhé! Cậu đừng tưởng có chút tài năng được mọi người biết đến rồi thích làm gì thì làm. Tôi đây cũng chỉ là có việc mới tìm cậu thôi, còn không thì có cho tiền, à không cho vàng tôi cũng không thèm năm lần bảy lượt tìm cậu đâu! Có chảnh thì chảnh nó cũng vừa vừa thôi! Ở đâu ra cái con người như cậu chứ! Bực mình!
    Nói xong một tràng để xả giận mà nó cảm thấy muốn hụt hơi. Tức quá nó quên luôn cái mục đích ban đầu nó đến tìm cậu ta, đi thẳng luôn một mạch!

    Đình Nhân đứng nghe nó cho nguyên một bài vào lỗ tai, chưa kịp phản ứng đã thấy nó bỏ đi. Dù gì cũng phải biết nguyên nhân nó đến tìm, nghĩ vậy cậu chạy theo kéo nó lại.
    - LÀM CÁI GÌ THẾ ? – đang đi tự nhiên lại bị kéo tay lại, tức quá nó hét toáng lên.
    - Nhỏ miệng thôi! Đang là giờ học đấy!
    - Thả tay ra! Đừng có lợi dụng cầm tay tôi!

    “Con nhỏ này, tự tin trong mọi tình huống! Thật là…”
    - Đừng có tưởng bở! Chẳng qua cũng chỉ là tôi muốn biết lí do cậu đến tìm tôi thôi!
     
  9. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 9: Giao kèo

    Bây giờ thì tôi đứng ngơ mặt ra, đúng là cái miệng hại cái thân mà. Tức quá nên cho cậu ta một vố rồi hỏng hết cả “đại sự”! Mà cái “đại sự” này mà không thành thì tôi còn mặt mũi nào gặp thầy Bí thư Đoàn trường nữa. Ba tôi thường nói là “một lần mất tín, vạn lần mất tin” mà! Chúa ơi con phải làm sao đây?

    Hôm qua…
    - Minh Phương, việc thầy nhờ em thế nào rồi?
    - Em vẫn đang tìm ...gặp để thuyết phục cậu ta ạ!
    - Vậy à? Cố lên nhé, thầy tin tưởng ở em đấy!
    Hai chữ “tin tưởng” của thầy đúng là một cơn ác mộng!

    Hiện tại….
    - Này cậu! Tôi hỏi cậu đấy! Làm gì đứng ngơ ra vậy?

    Ax, điên thật! Nói thế nào bây giờ?
    - À, cái đó…
    - Cái gì mới được chứ?
    “Thôi được rồi, đâm lao thì phải theo lao vậy!”
    - Là thế này! Nghe nói ở trường cũ cậu rất có sáng tạo trong các hoạt động của trường, đúng không? – sau khi suy nghĩ, tôi bắt đầu tấn công.
    - Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu?
    - Tất nhiên là không liên quan đến tôi, nhưng lại liên quan đến ngôi trường này!
    - Ý cậu là gì?- Đình Nhân bắt đầu cảm thấy có gì không ổn trong lời nói của Phương, cậu hỏi lại với ý dè chừng.
    - Tức là thế này, thầy Bí thư Đoàn trường vì nghe nói cậu rất có tài năng, nên đã nhờ tôi làm một người trung gian thuyết phục cậu tham gia vào Đoàn, góp một ít công sức của cậu cho vài sự kiện của trường sắp tới, vậy đấy!
    “Biết ngay là thế này mà! Con nhỏ này không đem lại gì tốt đẹp cả!”
    - Vậy thì xin lỗi! Tôi không muốn tham gia!
    Cậu ta không cần suy nghĩ mà đã trả lời luôn rồi sao? Không được! Minh Phương này chưa khi nào chịu thất bại!
    Nghĩ vậy tôi liền chạy theo chặn cậu ta lại.
    - Này! Cậu không cần suy nghĩ sao?
    - Không!
    - Không cần suy nghĩ lại à?
    - Không!
    - Vậy phải làm sao cậu mới nhận lời?
    Đình Nhân khựng lại. Chà, câu nói này nghe có vẻ hấp dẫn đây. Nở một nụ cười gian rồi hỏi lại:
    - Nếu tôi nói thì cậu sẽ làm chứ?
    - Chuyện này…
    - Sao? Không chịu à? Vậy tôi về lớp đây!
    Nói xong cậu ta lại định bước tiếp. Mình không thể thất bại như thế này được, đành chịu vậy.
    - Thôi được rồi!
    - Bất cứ việc gì chứ?
    - Phải!....Nhưng những việc đó phải nằm trong khả năng của tôi, và cậu chỉ có ba lần để bắt tôi thực hiện thôi!
    - Ok! Nhớ giữ lời! Tôi sẽ liên lạc với cậu!
    - Được! Trần Lê Minh Phương, Bí thư 10C10! Số điện thoại tôi sẽ đưa cho cậu sau!

    Vậy là xong! Giao kèo được kí kết cũng là lúc chuông báo hết tiết 3 vang lên, đã mất toi một tiết rồi. Bây giờ thì tôi phải vào lớp học tiếp.
    Về lớp trong một tâm trạng vô cùng phấn khởi. Còn phải nói, khi một mục đích sắp được hoàn thành thì còn gì vui hơn chứ!
    - Bé Bơ! Chuyện gì vui thế! –lần này không phải nhỏ Linh nữa mà là nguyên một đám cả trai cả gái đều hỏi tôi.
    - Không có gì! Chỉ là mình vừa làm được một việc lớn nên vui thôi!
    - Việc gì thế?
    - Bí mật không thể bật mí!
    Trả lời một câu xanh rờn rồi về cái bàn mà tôi đã xa gần…1 tiết. Bao nhiêu là suy nghĩ cứ chạy qua đầu.
    Hà! Để xem cậu ta muốn làm gì! Dù thế nào thì tôi cũng sẽ đón nhận hết, cũng chỉ ba việc thôi mà. Đối với Trần Lê Minh Phương tôi thì những việc càng có tính thách thức càng có tính kích thích. Hạ Đình Nhân, tôi đang chờ đây!
     
  10. congchuamauhong

    congchuamauhong Thành viên KSV

    Tham gia:
    14/7/2010
    Bài viết:
    48
    Lượt thích:
    0
    Kinh nghiệm:
    6
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 10: Cuộc sống của tôi

    7h30 tối…

    -“Bé Phương! Đang làm gì vậy?”
    -“Em hả? Đang chat với anh đây nè!”
    -“Sao mấy hôm nay không đi ăn với anh???”
    -“Xin lỗi anh! Em có việc! Với lại em mới gặp một người, anh không biết đâu, người đó rất kì lạ. Em mà nói ra chắc anh cũng không hiểu được…”
    -“Vậy sao? Tò mò quá! Anh cũng muốn biết người đó là ai mà lại làm bé Phương của anh quan tâm như vậy!”
    -“Đâu... có! Chỉ là kì lạ thôi, không tới mức quan tâm! Người đó anh không biết đâu!”
    -“Vậy thôi! Nhưng em đừng để ý đến người ta quá mà quên anh là được!”
    -“ Không có đâu! Anh luôn ở trong lòng em mà, sao quên được chứ!”
    -“Ừ! Vậy thôi! Em học bài đi! Miss you so much!!!!”
    Buzz!

    Anh “thoát” rồi, buồn thật! Tự nhiên tôi thấy nhớ anh quá, nhớ nụ cười, ánh mắt của anh. Nhớ cả giọng hát của anh nữa. Tối nào anh online đều trò chuyện với tôi. Nhưng nhớ thì vẫn là nhớ! Mấy bữa nay chỉ vì tên mắc dịch kia mà tôi không được gặp anh, không biết anh có nhớ tôi như tôi nhớ anh không nhỉ? Không biết nữa, chỉ là nhiều lúc cảm thấy có anh bên cạnh thật tốt! Anh luôn bên cạnh và quan tâm tôi, nhẹ nhàng như một cơn gió mát trong mùa hè, luôn đem đến cho người khác một cảm giác dễ chịu…

    - Minh Phương!
    Giật mình! Đang lan man suy nghĩ thì nghe tiếng gọi! Theo như tôi nhớ thì tôi ở nhà một mình mà. Giọng nói này…Mẹ! Mẹ về rồi sao?
    Gập vội chiếc laptop rồi nhảy xuống giường, chạy ra phòng khách. Đúng là mẹ, cả ba nữa.
    - Ba, mẹ! Ba mẹ về hồi nào vậy?
    - Mới về thôi! Con cũng hay thật, làm gì trên phòng mà ba mẹ vào nhà cũng không biết vậy hả? Lỡ trộm vào nhà thì sao?
    - Ôi, mẹ cứ khéo lo! Nhà mình có gì đáng giá đâu mà lo trộm hả mẹ!
    - Mẹ con nói không hẳn là không đúng đâu, đừng có chủ quan! Biết chưa?
    - Dạ!
    Khi nào cũng vậy, cứ về tới nhà là mẹ thì cảnh báo, ba thì giáo huấn. Chán như con gián! Dù gì thì suốt thời gian ba mẹ đi làm tôi ở nhà một mình cũng đâu có xảy ra chuyện gì đâu.
    Mặc dù vui vì ba mẹ về nhưng cũng “hơi” buồn. Bởi vì ba mẹ về có ngĩa là mọi hoạt động của tôi sẽ bị kiểm soát, không được đi ra ngoài nếu không có lí do chính đáng, buổi tối không được ra ngoài, ăn uống đúng giờ, vân vân và vân vân….

    6h30’ sáng….
    - Minh Phương! Mấy giờ rồi mà còn chưa chịu dậy hả? Trễ học rồi đấy! –tiếng mẹ dưới nhà vọng lên.
    - Con dậy rồi! –phản xạ ngay khi tiếng mẹ vừa cất lên.
    Ôi giấc ngủ yêu quý của tôi, thật không muốn rời xa cái giường tí nào. Có mẹ ở nhà là thế đấy, đến cả giấc ngủ cũng bị kiểm soát nữa. Chán!

    Nhưng bù lại cũng có cái tốt, mẹ ở nhà thì có cơm ăn, ngày 3 bữa không thiếu bữa nào, chẳng bù cho những ngày tháng đấu tranh bằng mì gói.
    - Ăn từ từ thôi! Nghẹn bây giờ!
    - Con sắp trễ rồi, không nhanh trễ học mất!
    - Ai bảo ngủ cho lắm vào!
    - Mẹ cứ nghĩ xấu về con…! Thôi con đi học đây! Chào ba con đi học!
    Xách cái ba lô chạy ra, không quên chào ba đang ngồi uống cà phê ở phòng khách. Dắt chiếc martin ra và bắt đầu cuộc đua tốc độ. Bình thường thì lên lớp mới ăn sáng, hôm nay lại tốn thời gian ăn cơm ở nhà nên mới thành ra thế này. Không biết nên buồn hay nên vui nữa!
    6h44’…chiếc xe đạp của tôi dừng trước cổng trường.
    May thật! Một phút nữa là vào học rồi, lúc đó thì chỉ có nước vào phòng giám thị ngồi “đối ẩm” với thầy giám thị thôi! Lần trước đã thoát rồi, lại còn hứa sẽ không tái phạm, lần này mà trễ thì mất mặt lắm!

    Cất xe đạp và bắt đầu…chạy….chạy….chạy…và…
    - RẦM!!!
    Bây giờ là buổi sáng, không phải buổi tối, vậy mà tôi lại thấy sao, rất nhiều nữa là đằng khác!
    Và hiện trường lúc này là tôi đang ngồi giữa sân trường, đối diện là một cậu bạn cũng đang trong tư thế không khác tôi là mấy!
    Sau một hồi quan sát, còn đang ngồi trơ ra thì cậu bạn đã cất tiếng:
    - Xin lỗi! Bạn không sao chứ? Do mình mải đi mà không nhìn đường, xin lỗi bạn nhé!
    Ôi Chúa ơi! Nghe giọng nói mà thật muốn xỉu! Lịch sự thấy sợ, đã vậy còn cười một cái làm xiêu lòng người nữa chứ! Con cái nhà ai mà vừa đẹp lại vừa dễ thương vậy không biết!
    - Này bạn! Bạn không sao chứ?
    Chết thật! Nãy giờ cứ lo nhìn rồi bình luận mà quên mất người ta đang hỏi mình. Từ khi nào tôi bị mắc bệnh mê trai đẹp vậy hả trời!
    - À, mình không sao!
    - Thật không sao chứ? – cậu bạn vừa hỏi lại vừa tới đỡ tôi dậy.
    - Ừ, không sao!
    Đứng dậy phủi mấy cái cho sạch, bây giờ tôi mới nhìn kĩ cậu bạn. Da trắng, mi dài, lúm đồng tiền và có răng khểnh (giống tôi)! Một hotboy à? Nhưng hot hay cold gì thì cũng không thể quên việc gấp lúc này được.
    - Á! Xin lỗi! Mình trễ học mất rồi! Hẹn gặp lại sau nhé!
    Tôi nói rồi vụt chạy đi, mục tiêu là phòng học, nhưng vừa được mấy bước thì nghe tiếng cậu bạn nói với theo:
    - Mình là Trịnh Hoàng Nam! Rất vui được gặp bạn! Mình sẽ tìm bạn sau!
    Không quay lưng lại, đưa tay vẫy ra đằng sau rồi tiếp tục chạy.
    “Trịnh Hoàng Nam? Mình sẽ tìm bạn? Hay thật! Cậu đâu có biết mình là ai mà tìm được chứ!”
    Nghĩ thầm rồi bước vào lớp, may quá, cô chưa vào!
    ***
    Anh lại qua lớp rủ tôi đi ăn sáng, nhưng hồi sáng tôi ăn rồi, nên đi hay không đi nhỉ?
    Thôi dù gì cũng mấy ngày rồi mới gặp anh, không đi thì phụ lòng anh quá! Vậy là tôi quyết định đi!
    …….
    Lúc nào cũng vậy, anh luôn làm cho tôi cười và biết quan tâm tôi đúng lúc. Giống như khi tôi kể lại chuyện hồi sáng cho anh nghe, anh liền hỏi tôi có bị trầy xước hay bị gì không? Tôi chỉ cười trước thái độ của anh, anh thật đáng yêu, và cũng khiến tôi rất ấm áp nữa…
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP