Trò Chơi Quyền Lực: Khi Tổng Tài Yêu Nhầm Kẻ Thù -- Chương 1: Trở lại

HLam heiiebrid333

Thành viên
Tham gia
26/3/2026
Bài viết
1
Đêm ở thành phố A rực rỡ ánh đèn, nhưng cũng lạnh đến thấu xương.

Trong đại sảnh khách sạn xa hoa bậc nhất, buổi tiệc thương mại quy tụ toàn bộ những cái tên đứng đầu giới tài chính. Tiếng ly chạm nhau, tiếng cười xã giao vang lên không ngừng — tất cả đều hoàn hảo đến mức giả tạo.

Cửa lớn mở ra.

Một cô gái bước vào.

Chiếc váy đen ôm sát tôn lên dáng người mảnh mai, mái tóc dài buông nhẹ, đôi mắt lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức hút khó cưỡng.

Không ai nhận ra cô.

Nhưng chính cô… lại nhận ra tất cả.

**Tô Mộc Vy.**

Cái tên từng biến mất khỏi thành phố này suốt 5 năm.

“Trò chơi… bắt đầu rồi.”

Cô khẽ mỉm cười, nâng ly rượu vang đỏ, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong hội trường — những kẻ đã từng đứng nhìn gia đình cô sụp đổ mà không hề giúp đỡ.

Và rồi…

Ánh mắt cô dừng lại.

Ở vị trí trung tâm.

Người đàn ông ấy đứng đó, giữa đám đông, vẫn nổi bật đến mức không thể nhầm lẫn.

**Cố Dạ Thần.**

Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị.
Người đàn ông trẻ tuổi nắm trong tay cả một đế chế tài chính.
Cũng là… kẻ bị cô nghi ngờ đã phá hủy cuộc đời mình.

Anh mặc vest đen, dáng người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng như tạc tượng. Ánh mắt sắc bén, thờ ơ, như thể thế giới này không có gì đáng để anh quan tâm.

Cho đến khi…

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Chỉ một giây.

Nhưng đủ khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Tô Mộc Vy khẽ siết chặt ly rượu trong tay.

*Cảm giác này… vẫn vậy.*

Hận.

Nhưng không hiểu vì sao… lại có chút gì đó khó gọi tên.

Cô quay đi trước.

Không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

---

“Cô là ai?”

Một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau.

Cô khẽ dừng bước.

Tim đập chậm lại một nhịp.

Không cần quay đầu… cô cũng biết đó là ai.

Cố Dạ Thần.

“Khách mời bình thường thôi, Cố tổng.” — cô đáp nhẹ, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Anh bước tới gần hơn.

Khoảng cách giữa hai người… chỉ còn một bước.

“Bình thường?”
Anh khẽ cười nhạt.
“Người bình thường sẽ không nhìn tôi như muốn giết người.”

Cô xoay người.

Đối diện trực tiếp với anh.

Ánh mắt không né tránh.

“Có thể… là do Cố tổng nghĩ nhiều.”

Một thoáng im lặng.

Không khí căng như dây đàn.

Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô — như đang tìm kiếm điều gì đó quen thuộc.

“Chúng ta… từng gặp nhau?”

Câu hỏi ấy khiến trái tim cô khẽ chấn động.

Nhưng chỉ trong tích tắc.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười xa lạ đến hoàn hảo.

“Không. Tôi nghĩ… đây là lần đầu.”

---

Anh nhìn cô thêm vài giây.

Rồi quay đi.

Như thể chẳng có gì đáng để bận tâm.

Nhưng…

Ngay khi cô rời khỏi tầm mắt, ánh mắt anh tối lại.

“Điều tra cô ta.” — anh nói nhỏ với trợ lý bên cạnh.

---

Ở phía bên kia đại sảnh.

Tô Mộc Vy đứng trước cửa kính lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh.

Bàn tay cầm ly rượu… khẽ run.

Không phải vì sợ.

Mà là vì…

Cô biết rõ.

Cuộc chơi này —
một khi đã bắt đầu —
sẽ không có đường quay lại.
Gemini_Generated_Image_dgtvvldgtvvldgtv.png



“Cố Dạ Thần…”

Cô khẽ thì thầm.

Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

“Lần này… tôi sẽ khiến anh nếm thử cảm giác mất tất cả.”
 
Quay lại
Top Bottom