CHƯƠNG 4: NỖI SỢ QUAY TRỞ LẠI
Ran đã ngồi trong xe gần mười phút.
Địa chỉ vẫn nằm trên màn hình điện thoại, một dãy số vô nghĩa nếu nhìn riêng lẻ, nhưng lại khiến cô có cảm giác như mình đang đứng trước một cánh cửa mà một khi đã mở ra, cô sẽ không thể quay về cuộc sống bình thường như trước nữa. Bên ngoài cửa kính, trời bắt đầu tối. Những đám mây xám kéo thấp trên nền trời, ánh chiều cuối ngày nhạt dần giữa những tòa nhà công nghiệp. Nơi này cách trung tâm Tokyo khá xa, xung quanh phần lớn là những kho hàng và nhà xưởng cũ. Vào giờ này, người qua lại thưa thớt đến mức đáng ngờ.
Ran nhìn đồng hồ: 6 giờ 17 phút.
Cô nhớ đến tin nhắn.
Muốn biết ba năm trước cậu ta đã thực sự làm gì thì đến đây.
Ran tắt màn hình.
Một phần trong cô muốn quay xe về nhà ngay lập tức. Phần còn lại không cho phép. Cô đã từng nghĩ mình không cần biết. Ba năm trước, Shinichi đã đứng trước mặt cô và nói rằng cậu có tình cảm với Shiho. Cậu nói rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức Ran lúc ấy thậm chí không thể tìm được một kẽ hở nào để tự lừa mình rằng có lẽ cậu chỉ đang tức giận, hoặc giữa họ đã xảy ra hiểu lầm.
Cô đã tin.
Bởi vì người nói câu đó là Shinichi. Người mà cô tin tưởng nhất. Sau đó cô mất rất lâu để hiểu rằng có những lời nói dối đau nhất không phải vì chúng nghe quá vô lý, mà bởi vì người nói chúng biết chính xác phải nói thế nào để mình tin.
Ran đặt tay lên vô lăng.
“Chỉ là một cuộc gặp.”
Cô tự nhủ.
Nhưng ngay khi mở cửa xe, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Ran đứng yên.
Cô nhìn quanh.
Không có gì bất thường. Một chiếc xe tải chạy ngang con đường phía xa. Gió thổi qua hàng cây. Một tấm biển quảng cáo cũ kêu lạch cạch vì bị gió va vào. Mọi thứ đều bình thường.
Quá bình thường.
Ran khóa xe rồi bước về phía nhà kho. Mỗi bước chân càng khiến cảm giác bất an rõ hơn. Cô không phải người dễ hoảng loạn. Từ nhỏ Ran đã được học karate, từng gặp đủ loại tình huống nguy hiểm. Công việc luật sư cũng khiến cô thường xuyên phải đối mặt với những vụ án phức tạp. Cô biết cách giữ bình tĩnh khi bị dồn vào thế khó. Nhưng kinh nghiệm cũng dạy cô một điều. Trực giác không phải lúc nào cũng đúng, nhưng không nên phớt lờ nó.
Ran dừng trước cánh cửa sắt.
Cánh cửa không khóa.
Cô nhìn nó vài giây.
Nếu người gửi tin nhắn thực sự muốn gặp cô, tại sao lại không ra đón?
Ran lấy điện thoại, nhanh chóng gửi vị trí cho một đồng nghiệp. Chỉ là đề phòng. Cô không nói mình đang đi tìm hiểu chuyện của Shinichi. Cô cũng không muốn biến chuyện này thành một vấn đề lớn nếu mọi thứ chỉ là trò đùa ngu ngốc.
Sau đó Ran mới đẩy cửa.
“Két…”
Âm thanh kéo dài giữa không gian vắng. Bên trong tối hơn cô tưởng. Ánh sáng cuối ngày chỉ lọt qua vài ô cửa kính phủ đầy bụi. Những kệ sắt cũ xếp thành từng dãy, vài thùng carton nằm ngổn ngang dưới đất. Một chiếc bàn gỗ đặt giữa nhà kho, trên đó có một phong bì màu nâu. Không có ai.
Ran không tiến lại ngay.
Cô đứng cách chiếc bàn vài bước, quan sát xung quanh.
“Xin chào?”
Không tiếng trả lời.
Ran tiến đến, dùng găng tay mỏng lấy phong bì lên rồi mở ra. Bên trong chỉ có một tấm ảnh. Ran nhìn xuống.
Toàn thân cô lạnh đi.
Đó là một bức ảnh chụp Shinichi.
Không phải Shinichi hiện tại.
Là Shinichi của ba năm trước.
Cậu đứng trước trụ sở cảnh sát, gương mặt nghiêm túc, ánh mắt đang hướng về một nơi nào đó ngoài khung hình. Ran nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Ở mặt sau có một dòng chữ viết tay.
“Cô thật sự nghĩ cậu ấy đã nói hết sự thật với cô sao?”
Ngón tay Ran siết lại.
Một câu hỏi vô nghĩa.
Một trò khiêu khích rẻ tiền.
Có thể người này chỉ biết chuyện giữa cô và Shinichi rồi cố tình dùng nó để dụ cô đến đây.
Đúng. Chắc chắn là vậy.
Ran đặt bức ảnh xuống.
“Muốn nói gì thì ra đây nói.”
Giọng cô vang lên trong nhà kho.
Không ai đáp.
Rồi— Một tiếng động rất khẽ vang lên phía sau dãy kệ sắt.
Ran lập tức đứng yên. Vai hơi hạ xuống, trọng tâm dồn thấp hơn. Hai tay thả tự nhiên nhưng đã sẵn sàng.
Cô nhìn về phía đó.
Ran bước sang bên phải để thay đổi góc nhìn. Một bóng người vụt qua.
Ran lập tức lùi lại.
Một người đàn ông xuất hiện từ sau kệ.
Cô không biết hắn.
Hắn cũng không nói gì.
Chỉ đứng đó nhìn cô.
Ran không tiến lên.
“Anh là người gửi tin nhắn?”
Người kia không trả lời.
“Vậy tôi về.”
Ran xoay người.
Một giọng nói vang lên sau lưng.
“Luật sư Mori.”
Ran dừng bước.
Không phải người vừa xuất hiện.
Một người khác đang đứng gần cửa.
Lúc này Ran mới nhận ra.
Cô không còn một mình.
Không khí trong nhà kho như đặc lại. Hai người đàn ông đứng ở hai hướng khác nhau, không tiến tới nhưng cũng không có ý định để cô rời đi.
Ran không hoảng.
Ít nhất vẻ ngoài là vậy.
Trong đầu cô nhanh chóng tính khoảng cách đến cửa, khoảng cách giữa mình và người gần nhất, vị trí những vật có thể cản đường. Ba năm làm luật sư đã rèn cho cô thói quen nhìn thấy những thứ người khác thường bỏ qua. Còn những năm học karate giúp cô biết một điều khác. Không nên đánh khi chưa cần.
“ Anh Muốn gì?”
Người đứng gần cửa lên tiếng.
“Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện.”
“Vậy nói đi.”
“Về Kudo Shinichi.”
Cái tên ấy khiến Ran im lặng.
Người kia nhìn phản ứng của cô, khóe môi hơi nhếch.
Ran lập tức nhận ra.
Họ đang thử cô.
Cô lạnh mặt.
“Nếu chỉ muốn nói về anh ấy thì không cần phải chặn cửa.”
“Chúng tôi cần chắc chắn cô sẽ nghe.”
“Không.”
Ran đáp ngay.
“Tôi không có nghĩa vụ phải nghe.”
Cô bước về phía cửa.
Người đàn ông lập tức dịch sang chắn đường.
Ran dừng lại.
“Tránh ra.”
“Luật sư Mori…”
“Tôi nói tránh ra.”
Giọng cô không lớn.
Nhưng đủ lạnh.
Người đàn ông nhìn cô vài giây rồi bật cười.
“Quả nhiên.”
Ran nhíu mày khó hiểu.
“Quả nhiên cái gì?”
“Không khác lời hắn nói.”
Một cảm giác kỳ lạ chạy qua Ran.
“Ai?”
Người kia không trả lời.
Ran nhìn hắn.
Một lần nữa, cái tên ấy hiện lên trong đầu.
Shinichi.
Không.
Cô đang tự suy diễn. Cô không thể để bản thân bị dẫn dắt dễ dàng như vậy.
Ran lùi lại.
Cô muốn tìm một lối khác. Nhưng đúng lúc ấy, người phía sau bất ngờ tiến lên. Ran nghe thấy tiếng bước chân.
Cô quay người, một cánh tay vươn tới. Ran phản ứng gần như ngay lập tức. Cô chặn lại, nắm lấy cổ tay đối phương rồi xoay người, dùng lực vừa đủ khiến hắn mất thăng bằng.
“Đừng chạm vào tôi.”
Người đàn ông phía cửa thôi cười.
Ran nhìn hai người. Bây giờ cô chắc chắn.
Đây không phải một cuộc gặp.
Cô đã bị dẫn vào bẫy.
Nhưng họ muốn gì? Thông tin? Tài liệu? Hay Shinichi?
“Ba năm trước,” người đàn ông lên tiếng.
“Kudo Shinichi đã điều tra một vụ án.”
Ran im lặng.
“Vụ án đó đáng lẽ đã kết thúc.”
Ran nhìn hắn. “Nhưng chưa kết thúc?”
Hắn cười.
“Cuối cùng cô cũng hiểu.”
Ran không nói gì. Trong đầu cô bắt đầu ghép lại những mảnh rời rạc. Vụ án, Shinichi, lời nói dối, Shiho? Một nhân chứng bí ẩn.
Và hiện tại là cô. Tất cả có thể chỉ là một sự trùng hợp. Nhưng nếu không… Ran đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
“Shiho có liên quan?”
Người đàn ông trước mặt không trả lời. Nhưng chỉ một thoáng im lặng ấy cũng đủ cho Ran hiểu. Có? Hoặc ít nhất họ muốn cô nghĩ như vậy.
Ran chưa kịp nói tiếp thì người phía sau đột nhiên lao tới. Cô quay người, đỡ được cánh tay hắn rồi đẩy mạnh ra. Nhưng lần này đối phương dùng sức nhiều hơn. Ran phải lùi lại hai bước mới giữ được thăng bằng. Cô không muốn đánh. Nhưng người kia không cho cô lựa chọn.
Hắn tiến tới lần nữa. Ran nghiêng người tránh cú đánh đầu tiên, dùng cánh tay gạt cú thứ hai rồi phản công bằng một đòn ngắn vào phần thân. Người đàn ông lùi lại, nhưng gần như ngay lập tức người còn lại cũng lao tới. Ran phải xoay người, một cú đánh sượt qua tóc. Cô cúi thấp, đá vào chân đối phương rồi lùi ra.
Không gian quá chật. Ở một nơi như thế này, kỹ thuật không phải vấn đề duy nhất. Khoảng cách, góc đứng, vật cản đều có thể biến một lợi thế thành bất lợi chỉ trong vài giây. Ran liếc về phía cửa, cô cần ra ngoài.
Người trước mặt tiến lên. Ran chờ đến khi hắn vào đủ gần rồi bất ngờ bước sang bên, dùng lực từ vai và hông quật hắn xuống nền. Một tiếng động nặng nề vang lên, Ran lập tức chạy. Nhưng người thứ hai đã chắn trước cửa.
Cô dừng lại.
Không còn đường. Cô nhìn người trước mặt rồi nhìn sang người vừa đứng dậy phía sau.
Hai người. Một mình cô. Không lý tưởng. Nhưng vẫn còn khả năng.
Người phía trước lao đến. Cô nghiêng người tránh, dùng chân gạt thấp khiến hắn mất thăng bằng. Ran định tiến lên mở đường thì một lực mạnh bất ngờ kéo cô từ phía sau.
Cô quay lại, cánh tay bị giữ chặt. Ran phản ứng theo bản năng, xoay cổ tay, hạ trọng tâm rồi dùng khuỷu tay đẩy vào đối phương.
Hắn buông tay.
Nhưng vai cô va mạnh vào cạnh một chiếc kệ sắt, cơn đau nhói lập tức chạy dọc xuống cánh tay. Cô còn chưa kịp đứng thẳng, một cú đánh đã hướng tới. Ran né được phần lớn, nhưng vẫn bị sượt qua vai. Cơn đau khiến cánh tay cô tê đi trong chốc lát.
Cô lùi lại. Lần đầu tiên, nhịp thở bắt đầu rối.
Người đối diện nhìn cô.
“Đúng là con gái của Mori Kogoro.”
Ran ngẩng lên. Ánh mắt tím lạnh hẳn.
“Đừng lôi bố tôi vào.”
Cô lao tới. Ran dùng kỹ thuật cô đã luyện từ nhỏ để liên tục phá khoảng cách giữa mình và đối phương. Không có những động tác thừa, không cố đánh ngã đối phương bằng mọi giá. Mỗi đòn đều nhằm tạo ra một khoảng trống để cô thoát.
Một người bị đẩy sang bên.
Ran xoay người.
Bỗng nhiên— Một bóng người xuất hiện bên cạnh.
Ran xoay người. Quá muộn, cánh tay cô bị túm lấy. Ran phản xạ tung đòn, nhưng đối phương tránh được. Cô bị kéo giật lại, vai đau buốt khiến lực phản công yếu đi. Cô dồn sức vào chân, đá mạnh vào đầu gối đối phương rồi thoát ra. Nhưng khi vừa chạy được vài bước, một vật gì đó va mạnh vào sườn cô. Ran mất thăng bằng, cô đập vào cạnh bàn. Cơn đau khiến mắt cô tối đi trong một thoáng, Ran chống tay lên bàn.
Ran nhìn về phía cửa. Lần này cô không còn nghĩ đến chuyện đánh thắng. Cô chỉ muốn ra ngoài.
Và rồi—
“RAN!”
Cả người cô khựng lại.
Giọng nói ấy.
Không thể nhầm được.
Ran quay đầu.
Ở cuối nhà kho, Shinichi đang chạy về phía cô. Trong khoảnh khắc nhìn thấy cậu, tất cả những âm thanh xung quanh như bị kéo ra xa. Shinichi cũng đứng sững. Cậu đã tưởng tượng rất nhiều về lần gặp lại tiếp theo.
Một cuộc gặp bình tĩnh.
Một cuộc nói chuyện mà cậu sẽ có thời gian giải thích. Một ngày nào đó Ran sẽ nhìn cậu, và cậu sẽ đủ can đảm để nói rằng ba năm trước tất cả không phải như cô nghĩ.
Nhưng không phải thế này.
Không phải khi cô đang đứng giữa một nơi nguy hiểm. Không phải với mái tóc đen rối tung, gương mặt tái đi vì đau và một bên tay đang vô thức giữ lấy vai. Không phải khi cậu vừa nhận ra chỉ cần mình đến chậm vài phút… cậu có thể lại mất cô. Một thứ lạnh buốt chạy thẳng qua lồng ngực Shinichi.
Cậu đã từng nhìn thấy rất nhiều người bị thương. Đã từng đứng trước những hiện trường khiến người bình thường không thể chịu nổi.
Cậu luôn biết phải làm gì.
Nhưng lúc này, tất cả những điều đó chỉ còn là những thứ nằm ở phía sau một ý nghĩ duy nhất. Ran đang bị thương. Và người khiến cậu sợ hãi nhất không phải những kẻ trước mặt.
Mà là chính mình. Bởi Shinichi biết rất rõ cảm giác này. Ba năm trước, cậu đã tự thuyết phục rằng chỉ cần đẩy Ran ra xa, cô sẽ an toàn. Cậu đã nói dối. Đã chấp nhận để cô căm ghét mình. Đã chấp nhận nhìn tình yêu của cô biến thành một thứ mà chính cô phải chôn xuống. Cậu từng nghĩ đau một lần là đủ. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Ran đứng trước mặt mình, Shinichi nhận ra ba năm trước cậu chưa từng thật sự bảo vệ được cô. Cậu chỉ khiến cô phải chịu đựng một mình.
“Ran!”
Một trong những người đàn ông lập tức túm lấy Ran.
Shinichi dừng lại. Ánh mắt xanh thay đổi hoàn toàn.
“Thả cô ấy ra.” Giọng cậu thấp, lạnh đến mức người kia cũng khựng lại.
Ran nhìn Shinichi.
Cô muốn bảo cậu đừng đến gần.
Muốn nói cô tự lo được.
Muốn giữ nguyên khoảng cách mà cô đã cố dựng lên suốt ba năm. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô lại nhìn thấy một thứ mà mình không muốn nhìn thấy.
“Shinichi…”
Tên cậu vô thức thoát khỏi môi cô.
Shinichi sững lại.
Ba năm.
Cậu đã nghe người khác gọi mình bằng cái tên ấy hàng nghìn lần. Nhưng không ai có thể khiến một cái tên trở nên đau đớn như Ran.
Và trong một khoảnh khắc, Shinichi quên mất rằng họ đã xa nhau ba năm.
Quên mất lời nói dối.
Quên mất Shiho.
Quên mất tất cả những thứ cậu đã dùng để tự nhắc rằng mình không còn quyền bước vào cuộc đời cô.
Cậu chỉ nhớ một Ran từng chạy về phía mình khi gặp nguy hiểm.
Một Ran từng tin tưởng cậu tuyệt đối.
Một Ran từng hỏi cậu rằng:
“Nếu một ngày cậu gặp nguy hiểm, tớ có được ở bên cậu không?”
Và cậu đã từng cười rồi bảo cô rằng đừng ngốc. Bây giờ người đứng trước nguy hiểm lại là cô. Shinichi không thể đứng nhìn thêm.
“Ran, cúi xuống!”
Cô không hỏi. Cơ thể phản ứng trước cả suy nghĩ. Ran lập tức hạ thấp người.
Shinichi lao tới.
Mọi thứ xảy ra rất nhanh, cậu chặn người đang giữ Ran, đẩy hắn lùi lại rồi lập tức xoay người đối phó với kẻ còn lại. Ran không đứng yên. Ngay khi thoát khỏi khoảng nguy hiểm, cô cũng lập tức quay lại hỗ trợ.
Cô không cần Shinichi bảo vệ.
Cậu biết.
Và có lẽ đó chính là điều khiến Shinichi đau nhất.
Ran vẫn mạnh mẽ như vậy.
Vẫn là Ran mà cậu biết.
Chỉ là cô đã học được cách mạnh mẽ mà không cần cậu ở bên.
Một người lao về phía Shinichi.
Ran nhìn thấy trước.
“Shinichi, bên trái!”
Cậu lập tức tránh. Ran tiến lên, chặn đối phương rồi tung một đòn khiến hắn mất thăng bằng. Nhưng khi cô vừa định lùi lại, cơn đau ở vai bất ngờ khiến bước chân chậm đi.
Shinichi nhìn thấy.
“Ran!”
“Tớ không sao!”
Cô gắt lên.
Câu nói ấy.
Cách cô nói.
Giống hệt những năm trước. Nhưng ánh mắt lại không còn như trước. Ran không còn nhìn cậu để tìm sự an tâm. Cô nhìn cậu như một người đồng đội tạm thời.
Chỉ vậy thôi.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ bên ngoài. Đội hỗ trợ cuối cùng cũng tới. Những kẻ còn lại lập tức tìm đường bỏ chạy. Shinichi đuổi theo được vài bước rồi dừng.
Cậu quay lại.
Ran đang đứng đó.
Một tay ôm lấy vai còn lại. Cậu không biết vì sao mình lại chọn quay về. Có lẽ vì ba năm trước, cậu đã chạy theo một mục tiêu mà quên mất người quan trọng nhất. Lần này cậu không muốn lặp lại. Shinichi bước đến.
“Ran.”
“Tớ ổn.”
“Cậu bị thương.”
“Không nghiêm trọng.”
“Để tớ xem.”
Ran lập tức lùi lại.
Chỉ một bước.
Nhưng Shinichi cảm giác như cô vừa dựng một bức tường ngay trước mặt mình.
“Không cần.”
“Ran.”
“Thanh tra Kudo.”
Shinichi im bặt.
Hai chữ ấy khiến tất cả những gì cậu định nói nghẹn lại. Ran nhìn cậu.
Đôi mắt tím bình tĩnh đến mức Shinichi gần như đau lòng.
“Anh đang làm nhiệm vụ. Tôi hiểu.”
Cô nói rất nhẹ.
“Nhưng tôi cũng biết tự chăm sóc mình.”
Shinichi nhìn cô.
Cậu muốn nói rằng cậu không ở đây chỉ vì nhiệm vụ. Muốn nói rằng khi nghe tin cô ở đây, cậu đã không nghĩ được gì ngoài việc phải đến. Muốn nói rằng cậu đã sợ.
Sợ đến mức tay vẫn còn lạnh.
Nhưng cậu không thể.
Bởi nếu nói ra, cậu sẽ phải giải thích tại sao mình lại sợ đến vậy. Và nếu giải thích… Ran sẽ hỏi về ba năm trước.
“Được.”
Cuối cùng Shinichi chỉ nói.
Ran hơi bất ngờ.
Cậu lùi lại.
“Nhưng cậu phải đến bệnh viện.”
“Tôi tự đi.”
“Tớ đưa cậu đi.”
“Không cần.”
“Ran.”
“Shinichi.”
Lần đầu tiên cô gọi tên cậu một cách rõ ràng.
Shinichi im lặng.
Ran nhìn cậu.
“Đừng làm như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Một câu nói rất khẽ.
Nhưng nó khiến Shinichi không thể đáp.
Ran quay đi.
Cô bước được hai bước thì khựng lại, cơn đau ở vai và sườn cùng lúc kéo tới khiến sắc mặt cô trắng đi.Shinichi lập tức bước đến.
Lần này Ran không kịp tránh.
Cậu giữ lấy cánh tay cô để cô không ngã.
“Ran.”
Cô cúi đầu.
“Buông ra.”
Giọng cô yếu hơn lúc trước.
Shinichi không buông ngay.
Cậu nhìn bàn tay cô.
Đang run.
Nhưng cậu nhìn thấy.
Một cảm giác đau đớn chạy qua lồng ngực.
Ba năm trước, khi Ran khóc trước mặt cậu, cậu đã nghĩ mình có thể chịu được. Nhưng bây giờ cậu mới hiểu. Thứ cậu không chịu được không phải là nhìn thấy cô khóc. Mà là nhìn thấy cô đau nhưng vẫn cố gắng không để mình được phép yếu đuối trước mặt cậu.
Shinichi nói rất nhỏ:
“Đừng cố nữa.”
Ran ngẩng lên.
“Không cần phải mạnh mẽ trước mặt tớ.”
Câu nói ấy khiến đôi mắt tím của cô dao động.
Chỉ một thoáng.
Ran lập tức thu lại.
“Cậu không còn quyền nói câu đó.”
Shinichi chết lặng.
Bàn tay đang giữ cô từ từ buông xuống.
Ran đứng thẳng lại.
Lần này cô không nhìn cậu nữa. Phía sau họ, một cảnh sát chạy đến.
“Thanh tra Kudo! Chúng tôi kiểm tra được camera quanh khu vực. Có người đã vô hiệu hóa hệ thống trước khi cô Mori tới.”
Shinichi quay lại.
“Ai?”
“Chưa xác định.”
“Những kẻ vừa rồi?”
“Không chắc. Có dấu hiệu cho thấy chúng đã được sắp xếp để chờ sẵn.”
Shinichi nhìn về phía nhà kho, một cảm giác bất an dâng lên. Quá nhiều thứ không đúng.
Người gửi tin nhắn biết Ran.
Biết chuyện giữa cậu và cô.
Biết vụ án ba năm trước.
Biết địa chỉ này.
Và quan trọng nhất— Họ biết Ran sẽ đến.
Shinichi quay lại.
Ran đang đứng cách đó vài mét.
Cậu nhìn thấy tấm ảnh trong tay cô.
Bức ảnh của chính mình.
Sắc mặt Shinichi lập tức thay đổi.
“Ran.”
Cô nhìn cậu.
“Cái này là gì?”
Shinichi không trả lời.
Ran đưa bức ảnh lên.
“Người gửi nó cho tôi nói rằng tôi chưa biết toàn bộ sự thật về ba năm trước.”
Shinichi im lặng.
Ran nhìn cậu.
“Đúng không?”
Cậu vẫn không nói.
Và chính sự im lặng ấy khiến lòng Ran lạnh đi. Nếu Shinichi phủ nhận ngay lập tức, có lẽ cô đã có thể tự thuyết phục mình rằng tất cả chỉ là trò khiêu khích.
Nhưng cậu không phủ nhận.
Ran bỗng cảm thấy rất mệt, không phải vì vết thương. Mà vì cô nhận ra ba năm qua mình đã sống với một câu chuyện có thể chưa bao giờ hoàn chỉnh.
“Shiho có liên quan đến chuyện này không?”
Shinichi nhìn cô.
Cậu muốn nói không.
Muốn nói rằng không phải như cô nghĩ. Nhưng câu trả lời ấy quá đơn giản. Và nó không phải toàn bộ sự thật.
Shinichi hạ mắt.
Ran bật cười rất khẽ. Nụ cười ấy khiến cậu đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
“Vậy là thật.”
“Không.”
Shinichi lập tức nói. Ran ngước lên.
“Không phải như cậu nghĩ.”
“Cậu vừa nói không phải như tớ nghĩ.”
Ran nhìn cậu.
“Vậy nói cho tớ biết tớ đang nghĩ gì.”
Shinichi im lặng.
Ran chờ.
Một giây…..Hai giây…Ba giây.
Cuối cùng cô hiểu.
Cậu vẫn chưa thể nói.
Giống như ba năm trước.
Lại là một bí mật.
Lại là một khoảng im lặng.
Lại là Shinichi Kudo quyết định rằng mình phải biết điều gì tốt hơn cho cô.
Ran cúi xuống.
“Được rồi.”
“Ran…”
“Đừng.”
Cô lùi lại.
“Đừng giải thích.”
Shinichi nhìn cô.
Ran siết bức ảnh trong tay.
“Ít nhất lần này, tớ muốn tự mình tìm hiểu.”
Cô quay đi.
Shinichi nhìn theo.
Cậu muốn giữ cô lại.
Nhưng không dám.
Bởi cậu đột nhiên nhận ra có một điều còn đáng sợ hơn việc Ran ghét mình. Đó là Ran bắt đầu nghi ngờ rằng người cô từng tin tưởng nhất đã lừa cô không chỉ một lần. Shinichi nhìn cánh cửa nhà kho phía sau. Trong lòng cậu có một linh cảm rất xấu, người đứng sau chuyện này không muốn giết Ran.
Ít nhất, chưa.
Họ muốn Ran biết.
Muốn cô nghi ngờ.
Muốn cô đào lại quá khứ.
Muốn cô tìm đến những thứ mà Shinichi đã cố giấu suốt ba năm.Và nếu đúng như cậu nghĩ…thì mục tiêu của họ chưa bao giờ là Ran.
Mục tiêu thật sự là thứ nằm giữa cậu và Ran.
Một bí mật mà Shinichi từng nghĩ mình có thể mang theo đến hết đời. Nhưng giờ đây, nó đã bắt đầu tìm đường trở lại.