CHƯƠNG 1: LỜI NÓI DỐI
Đêm ấy, Tokyo chìm trong mưa.
Bầu trời bị những tầng mây đen che kín, không để lọt xuống dù chỉ một chút ánh sáng của trăng. Gió lùa qua những con phố còn ngổn ngang dấu vết của trận chiến, cuốn theo mùi khói, mùi đất ẩm và thứ mùi kim loại nhàn nhạt còn sót lại trong không khí. Những chiếc xe cảnh sát nối đuôi nhau bên ngoài khu vực phong tỏa, ánh đèn xanh đỏ liên tục quét qua những bức tường ướt nước, khiến cả khung cảnh có vẻ xa lạ đến mức Shinichi gần như không nhận ra nơi này là Tokyo mà cậu đã lớn lên.
Trận chiến đã kết thúc.
Những kẻ còn lại của tổ chức đã bị bắt. Những người bị thương lần lượt được đưa đi. Tiếng còi xe cứu thương thỉnh thoảng vang lên rồi khuất dần ở cuối con đường.
Mọi người đang thở phào.
Chỉ có Shinichi vẫn đứng giữa đám đông, ánh mắt không ngừng tìm kiếm một người.
Ran.
Cậu không nhớ mình đã hỏi bao nhiêu người.
Không nhớ đã đi qua bao nhiêu lần giữa những chiếc xe cứu thương.
Cũng không nhớ bàn tay mình đã lạnh đến mức nào.
Cậu chỉ nhớ một điều duy nhất: từ lúc trận chiến kết thúc, cậu chưa nhìn thấy Ran.
Và mỗi giây trôi qua lại khiến lồng ngực cậu nặng thêm một chút.
“Shinichi!”
Giọng Heiji vang lên phía sau.
Shinichi quay lại gần như ngay lập tức.
“Ran ở bên kia.”
Cậu không kịp nói cảm ơn, chỉ lập tức bước đi.
Rồi cậu nhìn thấy cô.
Ran đang đứng dưới mái hiên của một tòa nhà cách đó không xa. Mái tóc đen dài bị gió thổi rối, vài sợi tóc dính lên gò má. Trên tay áo là một vết rách, đầu gối có vài vết trầy xước, nhưng cô vẫn đứng thẳng. Đôi mắt tím đang liên tục nhìn về phía hiện trường, giống như cô cũng đang tìm kiếm một người.
Khoảnh khắc nhìn thấy Ran, Shinichi mới nhận ra mình đã nín thở từ bao giờ.
Cô không sao. Ran vẫn ở đây.
Cảm giác nhẹ nhõm ập đến quá nhanh khiến đầu óc cậu gần như trống rỗng. Những âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xôi. Shinichi chỉ nhìn thấy cô, cô gái đang đứng dưới ánh đèn vàng nhạt, tóc đen lay động trong gió và đôi mắt tím vẫn còn nguyên vẻ lo lắng.
Cậu muốn chạy đến.
Muốn hỏi cô có bị thương ở đâu không.
Muốn kéo cô lại gần, tự mình kiểm tra từng vết xước trên người cô.
Muốn nghe cô gọi tên mình như mọi ngày.
Nhưng ngay khi Shinichi định bước tới, ánh mắt cậu vô tình bắt gặp một người đàn ông đang bị cảnh sát áp giải ở phía bên kia.
Kẻ cuối cùng của tổ chức.
Hắn bị thương, hai tay bị khóa sau lưng, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhìn về phía Shinichi.
Và hắn cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Shinichi lập tức dừng bước.
Câu nói trước đó lại hiện lên trong đầu cậu.
Chuyện này chưa kết thúc đâu.
Chỉ cần cô gái đó còn ở bên mày…
Bàn tay Shinichi siết chặt.
Cậu nhìn Ran.
Cô không biết.
Cô vẫn đang đứng đó, vẫn lo lắng tìm kiếm cậu, vẫn nghĩ rằng sau tất cả những chuyện kinh khủng vừa xảy ra, cuối cùng họ cũng có thể trở về cuộc sống của mình.
Nhưng Shinichi biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Tổ chức đã bị đánh tan, nhưng những kẻ còn sót lại vẫn có thể tìm đến Ran để trả thù. Chỉ cần cô còn ở cạnh cậu, chỉ cần bọn chúng biết cô quan trọng với cậu đến mức nào, cô sẽ luôn là một mục tiêu hoàn hảo.
Shinichi biết Ran sẽ nói gì nếu cậu kể cho cô nghe.
“Vậy thì chúng ta cùng đối mặt.”
Cô luôn như thế.
Cứng đầu, dũng cảm đến mức đôi khi khiến cậu phát điên.
Ran chưa bao giờ là người đứng phía sau Shinichi để được bảo vệ. Cô luôn muốn đứng cạnh cậu. Nếu cậu bước vào nguy hiểm, cô sẽ đi theo. Nếu cậu gặp chuyện, cô sẽ quay lại tìm cậu dù bất cứ ai có ngăn cản.
Shinichi biết điều đó.
Và chính vì biết nên cậu càng sợ. Cậu không sợ mình chết.
Cậu sợ một ngày nào đó người nằm lại sẽ là Ran.
“Shinichi!”
Giọng cô vang lên lần nữa.
Lần này, cậu nhìn thấy Ran đang bước về phía mình. Cô đi nhanh hơn, gần như chạy.
Gương mặt vốn căng thẳng cuối cùng cũng dịu xuống khi nhìn thấy cậu.
“Shinichi, cậu bị thương à?”
Ran vừa đến nơi đã nhìn ngay vào vết xước trên gò má cậu. Bàn tay cô theo bản năng đưa lên, nhưng chỉ đến giữa chừng lại dừng lại khi nhận ra có rất nhiều người xung quanh.
Shinichi nhìn bàn tay ấy.
Một bàn tay cậu đã từng nắm rất nhiều lần.
Một bàn tay đã từng kéo cậu chạy đi khi còn nhỏ, từng nắm lấy tay áo cậu mỗi khi cô lo lắng, từng run lên trong những khoảnh khắc mà cô sợ rằng cậu sẽ không trở về.
Cậu muốn nắm lấy nó.
Chỉ một lần thôi.
Nhưng Shinichi biết mình không được.
“Không sao.”
Cậu nói.
Ran lập tức cau mày.
“Cậu lúc nào cũng nói không sao.”
“Thật mà. Chỉ là vết xước thôi.”
“Vết xước mà máu còn ở đây này.”
Ran đưa tay chỉ lên thái dương cậu. Giọng cô có chút trách móc, nhưng Shinichi nghe thấy sự run rẩy rất nhẹ bên dưới.
Cô vừa sợ.
Cậu biết.
Và điều đó khiến quyết định trong lòng cậu càng khó khăn hơn.
“Ran.”
“Hửm?”
Shinichi nhìn cô.
Có rất nhiều điều muốn nói.
Ran, tớ xin lỗi.
Tớ nhớ cậu.
Tớ đã sợ đến mức nào khi không tìm thấy cậu.
Tớ yêu cậu.
Nhưng cuối cùng, cậu chỉ nói:
“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Nụ cười trên môi Ran dần biến mất.
Cô nhìn Shinichi thật lâu.
“Chuyện gì?”
“Đi với tớ một chút.”
Ran không hỏi thêm.
Cô chỉ lặng lẽ đi theo cậu.
Hai người rời khỏi khu vực đông người, đi về phía con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà. Ở đây yên tĩnh hơn rất nhiều. Tiếng người dần bị bỏ lại phía sau, chỉ còn tiếng mưa rơi trên mái tôn và tiếng gió luồn qua những khoảng trống giữa các tòa nhà.
Shinichi dừng lại.
Ran đứng cách cậu vài bước.
Không hiểu vì sao, từ lúc bước vào con hẻm này, cô đã cảm thấy bất an.
Có lẽ bởi Shinichi vẫn chưa nói gì.
Có lẽ bởi ánh mắt cậu từ đầu đến cuối đều né tránh cô.
Hoặc có lẽ… trực giác của một người đã biết Shinichi quá lâu đang mách bảo cô rằng sắp có một chuyện gì đó xảy ra.
“Shinichi.”
Cậu quay lại.
“Ừ?”
“Cậu làm tớ lo đấy.”
Shinichi nhìn cô.
Một câu nói bình thường đến mức gần như chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng cậu lại thấy đau.
Ran vẫn chưa biết.
Cô vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng quen thuộc.
Vẫn tin cậu.
Vẫn đứng trước mặt cậu mà không hề đề phòng.
Shinichi cúi mắt.
“Ran…”
“Ừ?”
“Tớ xin lỗi.”
Ran hơi ngẩn ra.
“Vì sao?”
Cậu không trả lời ngay.
Shinichi đã từng nghĩ bản thân mình đủ mạnh để đối mặt với bất cứ điều gì. Cậu có thể đứng trước một kẻ giết người mà không run sợ, có thể nhìn thẳng vào nguy hiểm và tìm ra cách giải quyết. Nhưng ngay lúc này, chỉ một câu nói đơn giản thôi cũng khiến cổ họng cậu nghẹn lại.
Cậu không muốn làm điều này.
Không muốn nhìn thấy Ran khóc.
Không muốn khiến cô ghét mình.
Không muốn biến bản thân thành người mà cô không còn muốn nhớ đến.
Nhưng nếu phải lựa chọn giữa việc để Ran ghét mình và việc một ngày nào đó phải nhìn cô bị tổn thương vì cậu…
Shinichi biết mình sẽ chọn gì.
“Chúng ta…”
Cậu dừng lại.
Ran chờ.
“…dừng lại đi.”
Cô không hiểu.
Hoặc có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, đầu óc cô từ chối hiểu.
“Dừng lại… cái gì?”
“Chuyện giữa chúng ta.”
Mưa ngoài mái hiên rơi đều đều.
Ran nhìn cậu.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô bật cười rất khẽ.
Một tiếng cười đầy bối rối.
“Cậu đang nói gì vậy?”
Shinichi không cười.
Nụ cười của Ran chậm rãi tắt đi.
Cô bắt đầu cảm thấy lạnh.
“Shinichi?”
“Tớ nói chúng ta không thể tiếp tục.”
“Vì sao?”
Một câu hỏi rất đơn giản. Nhưng Shinichi lại không thể trả lời.
Cậu đã nghĩ ra hàng trăm lý do. Cậu có thể nói rằng cậu mệt mỏi. Có thể nói rằng mọi thứ giữa họ đã thay đổi. Có thể nói rằng cậu không còn muốn tiếp tục.
Nhưng Ran hiểu cậu.
Nếu lý do không đủ thuyết phục, cô sẽ tìm hiểu.
Cô sẽ không bỏ cuộc.
Cô sẽ đi cùng cậu.
Và tất cả những gì cậu cố gắng làm sẽ trở thành vô nghĩa.
Vì vậy, Shinichi chọn một lời nói dối mà cậu biết chắc sẽ khiến Ran không thể níu kéo.
“Vì tớ có người khác.”
Ran sững người.
Cô nhìn cậu như thể vừa nghe nhầm.
“Người khác?”
“Ừ.”
“Ai?”
Shinichi siết chặt bàn tay. Cậu không muốn nói. Nhưng nếu đã bắt đầu, cậu phải kết thúc.
“Shiho.”
Chỉ một cái tên.
Ran cảm giác như cả người mình lạnh đi.
Cô biết Shiho.
Biết cô ấy đã từng là một phần quan trọng trong những chuyện liên quan đến tổ chức. Biết cô ấy thông minh, mạnh mẽ và hiểu Shinichi theo một cách mà có lẽ chính cô cũng không thể hiểu hết.
Nhưng Ran chưa từng nghĩ cái tên ấy sẽ xuất hiện trong câu chuyện của hai người.
“Shinichi…”
Cô cười khẽ, nhưng đôi mắt đã bắt đầu đỏ lên.
“Cậu đang đùa đúng không?”
“Tớ không đùa.”
“Đừng nói vậy.”
“Ran.”
“Không vui đâu.”
Giọng cô nhỏ đi.
Cô vẫn đang cố tìm kiếm trong ánh mắt Shinichi một dấu hiệu rằng cậu sẽ bật cười và nói tất cả chỉ là trò đùa.
Nhưng không có. Shinichi nhìn cô bằng ánh mắt bình tĩnh đến đau lòng. Và chính điều đó khiến Ran bắt đầu tin.
“Bao lâu rồi?”
Shinichi không trả lời.
“Bao lâu rồi?” cô hỏi lại.
“Trước khi gặp cậu.”
Ran im lặng.
Cậu vừa nói gì?
Trước khi gặp cô?
Vậy những năm tháng đó thì sao?
Những lần cậu nhìn cô.
Những lần cậu nắm tay cô.
Những lời hứa mà hai người đã từng nói với nhau. Tất cả những thứ ấy… có phải chỉ mình cô cho rằng chúng là tình yêu?
Ran cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Vậy…”
Cô mất rất lâu mới có thể hỏi được.
“…tớ là gì?”
Câu hỏi ấy khiến Shinichi gần như không chịu nổi. Cậu muốn bước đến ôm cô. Muốn nói rằng cô là người cậu yêu nhất. Muốn nói rằng không có Shiho nào cả. Muốn nói rằng tất cả chỉ là một lời nói dối ngu ngốc mà cậu buộc phải lựa chọn để bảo vệ cô.
Nhưng cậu chỉ có thể nhìn Ran và nói:
“Cậu là một người rất quan trọng với tớ.”
Ran khẽ cười.
Một nụ cười mong manh đến mức gần như vỡ vụn.
“Người rất quan trọng?”
“Ừ.”
“Vậy sao cậu không nói với tớ?”
Shinichi im lặng.
“Hay là…”
Ran hít vào một hơi, cố giữ giọng mình bình tĩnh.
“…cậu đã yêu người khác rồi?”
“Ừ.”
Một chữ.
Chỉ một chữ thôi.
Nhưng Ran cảm thấy như có thứ gì đó vừa rơi xuống tận đáy lòng.
Cô cúi đầu.
Mái tóc đen rũ xuống hai bên gương mặt, che đi đôi mắt đã đỏ hoe.
Shinichi nhìn cô, từng giây trôi qua đều giống như đang bị ai đó dùng dao cứa vào lồng ngực.
Cậu muốn nói dừng lại.
Muốn rút lại tất cả.
Nhưng cậu không thể.
Ran hỏi:
“Cậu đã quyết định rồi đúng không?”
Shinichi không đáp.
Sự im lặng của cậu chính là câu trả lời.
Ran gật đầu.
“Được.”
Cô cố cười.
“Ừ, tớ hiểu rồi.”
Không.
Shinichi muốn nói.
Cậu không hiểu.
Nhưng Ran đã quay mặt đi.
Cô đưa tay lau nhanh khóe mắt, cố đến mức Shinichi nhận ra cô không muốn cậu nhìn thấy mình khóc.
Điều đó còn khiến cậu đau hơn.
“Chúc cậu hạnh phúc.”
Cậu cảm thấy tim mình thắt lại.
“Ran…”
“Đừng.”
Cô lắc đầu.
“Đừng gọi tớ.”
Shinichi đứng yên.
Ran hít một hơi thật sâu.
Cô đã tưởng tượng rất nhiều lần về ngày mình và Shinichi có thể ở bên nhau thật sự, không phải giấu giếm, không phải sợ hãi, không phải lo rằng một ngày nào đó cậu lại biến mất khỏi cuộc đời cô.
Cô chưa bao giờ tưởng tượng rằng tất cả sẽ kết thúc bằng việc Shinichi nói rằng cậu yêu người khác.
Cô cũng chưa từng nghĩ mình sẽ phải nghe câu ấy từ người mà cô tin tưởng nhất.
“Shinichi.”
Cô gọi tên cậu lần cuối.
“Ừ.”
Ran vẫn không quay lại.
“Tớ từng nghĩ…”
Giọng cô run lên.
“…nếu một ngày cậu không còn yêu tớ nữa thì tớ sẽ cố gắng chấp nhận.”
Shinichi nhắm mắt.
“Nhưng tớ không nghĩ…”
Ran dừng lại.
Cô cắn môi, cố nuốt xuống cảm giác nghẹn trong cổ họng.
“…ngày đó lại đến nhanh như vậy.”
Shinichi gần như không thở được.
Cậu bước về phía cô theo bản năng.
“Ran.”
Cô lập tức lùi lại.
Chỉ một bước.
Nhưng Shinichi dừng ngay tại đó.
Ran cuối cùng cũng quay lại.
Đôi mắt tím đã đỏ hoe, nhưng cô vẫn cố không để nước mắt rơi xuống trước mặt cậu.
“Đừng.”
Một chữ rất khẽ.
Shinichi không bước thêm.
Hai người đứng cách nhau chỉ vài bước chân.
Gần đến mức cậu có thể nhìn rõ từng giọt nước đọng trên tóc cô.
Gần đến mức cậu chỉ cần bước thêm một bước là có thể ôm lấy người con gái mình yêu.
Nhưng Shinichi không làm vậy.
Bởi cậu biết nếu ôm cô lúc này, cậu sẽ không còn đủ sức để buông tay.
Ran nhìn cậu thật lâu.
Có lẽ cô đang chờ một điều gì đó.
Một lời giải thích.
Một câu giữ lại.
Hoặc chỉ đơn giản là một dấu hiệu rằng tất cả những gì cậu vừa nói không phải sự thật.
Nhưng Shinichi chỉ đứng đó.
Im lặng.
Và sự im lặng ấy cuối cùng đã giết chết tia hy vọng cuối cùng trong lòng cô.
Ran quay đi.
Lần này, cô không nói thêm gì nữa.
Bóng lưng cô dần khuất sau màn mưa.
Shinichi vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cậu nhìn theo cho đến khi không còn thấy mái tóc đen ấy nữa.
Đến khi Ran hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Shinichi mới cúi đầu.
Hai bàn tay siết chặt đến mức những khớp ngón tay trắng bệch.
Cậu muốn chạy theo.
Muốn gọi cô lại.
Muốn nói tất cả.
Nhưng cuối cùng chỉ có một câu nghẹn lại nơi cổ họng.
“Xin lỗi…”
Shinichi nhắm mắt.
Một giọt nước rơi xuống gương mặt.Không biết là nước mưa hay nước mắt.
Có lẽ cũng chẳng còn quan trọng.
Bởi kể từ giây phút này, cậu đã tự tay đẩy người con gái mình yêu nhất ra khỏi cuộc đời mình.
Và Ran sẽ không bao giờ biết rằng…cái tên Shiho mà cô vừa nghe thấy chỉ là một lời nói dối.