Nguyên | Phần 1 | Chương 11: Trương Hoài Khiết Nguyên, cậu thật xấu!

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
710
CHƯƠNG 11: TRƯƠNG HOÀI KHIẾT NGUYÊN, CẬU THẬT XẤU!

Trước khi chia đoàn trở về, chúng tôi ghé vào một cửa hàng quà lưu niệm gần vườn quốc gia. Cửa hàng khá lớn, bày bán đủ loại sản phẩm mang đậm dấu ấn của vùng đất này. Tôi phân vân một hồi thì chọn được quà cho mẹ là một chiếc nón cối đính hoa dã quỳ làm điểm nhấn. Tôi không quên chọn cho ba một chiếc chén uống trà họa tiết hoa sen. Theo lời ba vẫn nói, uống trà đàm đạo là một thú vui tao nhã. Mấy bạn khác trong đoàn hào hứng không kém.

Rất nhanh, chúng tôi tách nhau ra. Ai đến bằng phương tiện nào thì về bằng phương tiện đó. Vì Khiết Nguyên đã bảo đi sao thì về vậy, lúc trở về, tôi vẫn ngồi cạnh Khiết Nguyên. Khi lên xe, Khiết Nguyên đứng trao đổi gì đó với bác tài. Bác ban đầu có chút lưỡng lự rồi gật đầu đồng ý. Xe lăn bánh, đi được một đoạn, tôi nhận ra cảnh vật hai bên đường có chút khác với lúc chúng tôi đến. Quả nhiên, cách vườn quốc gia không xa, xe dừng lại trước một cửa hàng quà lưu niệm khác, một cửa hàng mà nhóm đi thuyền không thể ghé qua.

Khiết Nguyên đứng giữa xe. “Ai muốn mua thêm quà lưu niệm, có thể xuống.”

Tôi cứ nghĩ chẳng mấy ai hưởng ứng, vậy mà gần nửa xe bước xuống.

Cửa hàng lúc nãy có nhiều món quà đẹp, chỉ là giá cả hơi cao so với túi tiền của không ít bạn trong khối. Khiết Nguyên cũng xuống xe. Lúc đó tôi mới nhớ ra, ở cửa hàng trước, Khiết Nguyên đưa mắt nhìn một vòng rồi quay ra, không chút lưu luyến. Thư Nguyệt và nhóm bạn cấp hai của tôi cũng vào cửa hàng, tôi rảo bước đi theo.

Cửa hàng này nhỏ hơn cửa hàng kia nhiều, bù lại quà khá đa dạng, mẫu mã bắt mắt không kém. Qua một kệ hàng, tôi thấy Khiết Nguyên đứng trước kệ búp bê bằng gốm sứ. Khiết Nguyên nhìn quanh một lúc rồi chọn một cặp búp bê gồm một nam, một nữ trông rất tình cảm. Liếc qua giá, tôi không khỏi bất ngờ, là món đắt nhất trong cửa hàng, thậm chí còn đắt hơn những món ở cửa hàng trước. Nhưng phải công nhận, đôi búp bê ấy rất đẹp. Đầu tôi còn thoáng hiện lên một suy nghĩ ngẩn ngơ, nếu tôi có người yêu, tôi cũng không ngại mua một đôi như vậy rồi tặng con búp bê nữ cho cô ấy.

Khiết Nguyên không dừng lại lâu, thoáng đó đã bước sang khu đồ thổ cẩm. Nhân viên cửa hàng liền đến giới thiệu. Không rõ họ trao đổi gì mà nét mặt người kia càng lúc càng vui vẻ. Lát sau, một túi lớn gồm nhiều hộp quà nhỏ được gói cẩn thận mang ra, cất vào khoang xe. Trên tay Khiết Nguyên cầm thêm một gói quà nhỏ. Không riêng tôi, dường như cả đoàn có chung một suy nghĩ: Khiết Nguyên thật sự rất “chịu chi”.

Mua xong, Khiết Nguyên lên xe trước nhất. Lát sau chúng tôi cũng quay lại xe, lúc đi ngang chỗ bác tài, tôi thấy gói quà khi nãy Khiết Nguyên cầm, nét mặt bác tài hớn hở thấy rõ.

Đoạn đường lúc về có xa hơn lúc đi một chút, dù vậy, ai cũng thấy hào hứng vì xe chạy men theo bờ biển trong xanh. Ngồi trong xe, tụi tôi vẫn cảm nhận được gió mát thổi lên, xe không dừng nhưng lòng người vẫn nhẹ đi rất nhiều.

Có đứa trong đoàn cảm thán. “Tự dưng mình thấy cảnh này còn đẹp hơn của nhóm đi thuyền.”

Có đoạn, chúng tôi giơ điện thoại lên chụp ảnh. Bác tài âm thầm chạy chậm lại như muốn giúp tụi tôi có những bức ảnh đẹp nhất.

Tôi bất giác nhìn sang Khiết Nguyên. Khiết Nguyên vẫn im lặng, ngả lưng ra ghế, bình thản nhìn cả đám tụi tôi háo hức.

Cứ vậy, chỉ đến khi xe rẽ sang hướng có bảng chỉ dẫn về thành phố, mọi người mới chịu ngả lưng nghỉ ngơi sau một hành trình dài đầy dư vị.

Buổi tối hôm đó, bài viết về chuyến tham quan thực tế của khối mười được đăng lên trang Hội học sinh thu hút rất nhiều lượt quan tâm, thầy cô trong trường đều tương tác. Ngoài ra, một bài viết khác nhận được không ít chú ý là ảnh quà lưu niệm của các thành viên trong Hội và dòng trạng thái: “Khối 10 đi thực tế, Hội học sinh có quà”.

Bên dưới, chị Thục Vân bình luận rất nhiệt tình. Bình luận của chị thu hút nhiều lượt bày tỏ cảm xúc nhất. Kèm theo bình luận của chị Thục Vân có một tấm ảnh chụp hai con búp bê mà Khiết Nguyên đã mua, với nội dung: “Chị và anh ấy cảm ơn Hội phó!”, chị còn không quên nhắc đến Khiết Nguyên trong bình luận.

Cũng khá lâu rồi, Hội học sinh mới thoải mái chia sẻ những điều ngoài lề hoạt động hay phong trào như vậy./.

Sau chuyến tham quan thực tế, trường “chào đón” chúng tôi bằng bảng điểm thi tháng. Không ngoài dự đoán, cái tên “Trương Hoài Khiết Nguyên” đứng đầu toàn khối. Gần như tất cả các môn đều chạm mức tuyệt đối.

Đôi khi tôi thật sự nghi ngờ cấu tạo bộ não con người có giống nhau không? Khiết Nguyên lên lớp ít hơn chúng tôi, suốt ngày bận rộn hoạt động, phong trào, họp hành đủ thứ… mà điểm số vẫn cao chót vót. Có lúc tôi còn nghĩ mấy kiến thức này chắc đã nằm sẵn trong đầu Khiết Nguyên từ kiếp trước đến kiếp này.

Đúng như lời Huyền Thanh từng nói. Huyền Thanh nằm trong top năm toàn khối, xếp sau Khắc Huy. Bất ngờ nhất phải kể đến thằng bạn thân của tôi, Phúc Thịnh, nó âm thầm tiến vào top mười của lớp. Tôi và Thế Trung thì thứ hạng trong lớp không thay đổi nhiều, gỡ gạc lại, bảng xếp hạng toàn khối có tiến lên nhiều bậc. Tiết sinh hoạt hôm đó, cô Uyên vui ra mặt, không quên động viên cả lớp tiếp tục cố gắng.

Bài thi tháng vừa qua, không khí Giải bóng chuyền giao kỳ bắt đầu sôi sục.

Giải bóng này, mỗi khối thi sẽ có mười hai đội. Tức là các lớp cùng thứ tự trong khối sẽ hợp thành một đội. Đội Lớp 2 của chúng tôi thống nhất mỗi lớp chọn hai người, lớp tôi có tôi và Phúc Thịnh tham gia. Phúc Thịnh chơi bóng chuyền rất tốt, đặc biệt ở vị trí chủ công. Chỉ là suốt những năm cấp hai, nó không mặn mà với giải đấu. Năm nay lại nhiệt tình đến vậy, chắc hẳn phải có lý do và tôi biết lý do đó.

Sau khi có bảng điểm thi tháng thứ hai, trường triển khai giờ tự học buổi tối. Giờ này chủ yếu để chúng tôi ở lại lớp làm bài tập. Một phần mục đích là để giáo viên bộ môn kiểm tra bài tập sau mỗi tiết học nên những bạn học tốt không bắt buộc phải tham gia. Tôi không thích giờ học này, liền xin nghỉ với lý do đi tập bóng chuyền. Ban đầu cô Uyên không đồng ý, không biết bằng cách nào thông tin đến tai Khiết Nguyên. Khiết Nguyên chủ động nói giúp vài câu và cô Uyên thật sự đã đồng ý.

Tôi khi đó mới thấm thía câu: “Không có bữa ăn nào là miễn phí”. Để được đi tập vào tiết tự học buổi tối, tôi phải hoàn thành bài tập đầy đủ. Trước khi nộp lên giáo viên, bắt buộc để Khiết Nguyên kiểm tra trước. Tuy có chút ngột ngạt, tôi cũng không phản đối vì dù sao chúng tôi cũng là “đôi bạn cùng tiến”. Từ đó, mỗi buổi sáng tôi lên lớp sớm hơn để Khiết Nguyên xem bài. Nếu không kịp, tôi sẽ chờ cuối buổi để Khiết Nguyên xem qua rồi mới được về. Khiết Nguyên rất kỹ tính, tôi ghi nhầm một con số, viết thiếu đơn vị hay trình bày chưa rõ ràng đều phải sửa lại. Khiết Nguyên gần như nhìn lướt qua đã biết tôi sai ở đâu, sót chỗ nào.

Hai ba tuần trôi qua như vậy cho đến một buổi chiều cuối tuần, chuông tan tiết cuối cùng vang lên.

Tôi vừa khoác balo lên vai, hai chân sẵn sàng lao thẳng ra sân bóng thì nghe một giọng gọi từ bên cạnh. “Dương Đình Nguyên.”

Mấy đứa xung quanh chẳng buồn để ý vì “được” lớp phó gọi cả họ lẫn tên là chuyện quá bình thường trong lớp 10/2.

Gọi xong, Khiết Nguyên im lặng, cúi xuống hộp bàn lấy gì đó. Khi ngẩng lên, thấy Phúc Thịnh và Thế Trung ở bàn sau vẫn chưa về, Khiết Nguyên bất chợt hỏi. “Hai cậu sao chưa về?”

Tôi thoáng nhận ra ánh mắt Khiết Nguyên có chút khác lạ.

Phúc Thịnh chắc cũng nhận ra, nó liếc tôi một cái, tự nhiên kéo Thế Trung đứng dậy. “Về thôi.”

Chốc lát, lớp học rộng rãi còn mỗi tôi và Khiết Nguyên, tôi hỏi cho có chuyện. “Lớp phó, cậu không đi học đội tuyển hả?”

Chưa nghe được câu trả lời, một tờ đề kiểm tra môn Lý đặt xuống trước mặt tôi.

“Lát học xong mình quay lại kiểm tra.” Khiết Nguyên khoác balo rời khỏi lớp mà không ngoảnh lại.

Tôi ngỡ ngàng nhìn theo Khiết Nguyên rồi cúi xuống nhìn tờ đề trước mặt.

Thật ra, sáng hôm đó, trong giờ Lý tôi bị thầy nhắc nhở vì quên vài công thức đơn giản. Dạo ấy tôi học Lý không tốt lắm, làm sai khá nhiều. Lâu dần, tôi không dám đưa bài cho Khiết Nguyên kiểm tra trước khi nộp. Khiết Nguyên ban đầu có chút khó chịu nhưng thời gian đó bị gọi đi ôn thi suốt với bắt đầu nghiên cứu khoa học kỹ thuật gì đó nên không còn thời gian để ý đến tôi. Tôi tự nghĩ, học lớp chọn B00, kém Lý một chút cũng không sao. Nghĩ lại, tôi tự thấy điều đó không hợp lý. Thầy dạy Lý lớp tôi là thầy phụ trách lớp bồi dưỡng của Khiết Nguyên, lại thêm Khiết Nguyên nổi bật như vậy, tôi ngồi cùng bàn mà “thả trôi” mình như thế…

Nghĩ một lát, tôi quyết định coi đó là lý do khiến Khiết Nguyên bắt tôi ở lại.

Tôi ngồi xuống, “cắn răng chiến đấu” với tờ đề Khiết Nguyên để lại. Những câu đầu khá dễ. Đến khoảng câu thứ mười, tôi bắt đầu thấy không ổn, liền mở sách giáo khoa tra công thức, dù sao Khiết Nguyên cũng không thấy. Thế số vào, tính đi tính lại, đáp án vẫn không trùng với bất kỳ phương án nào. Tôi có chút nghi ngờ tờ đề mình đang làm. Bỏ qua mấy câu đó, tôi đọc tiếp những câu sau. Phải nói câu nào cũng dài và nhiều số liệu trong khi câu hỏi không sử dụng hết thông tin đã cho.

“Trương Hoài Khiết Nguyên, cậu thật xấu!” Nội tâm tôi gào lên.

Dù rất muốn bỏ xó tờ đề đó và đi thẳng ra sân bóng nhưng tôi không đủ can đảm, đành cố gắng đọc lại thật kỹ tờ đề. Tôi bỗng khựng lại khi nhận ra những câu phía sau thực chất giải thích cho mấy câu trước. Thì ra do tôi hiểu nhầm dữ liệu của đề bài. Tôi quay lại những câu bỏ trống, lần này, đáp án hiện ra rõ ràng làm tôi bất giác thấy hứng thú. Chỉ là, nhìn tờ đề dài sáu trang, lòng không khỏi bất mãn.

Buổi chiều muộn, lớp học yên tĩnh, gió thổi hiu hiu qua khung cửa sổ, ánh nắng cuối ngày nghiêng nghiêng đổ xuống mặt bàn. Từ lúc nào, tôi gục xuống bàn, ngủ thiếp đi. Khi mở mắt ra, ngoài tiếng quạt quay chậm, điều đầu tiên tôi thấy là Khiết Nguyên ngồi bên cạnh. Khiết Nguyên áp một bên má xuống bàn, mắt nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt ấy dịu hơn thường ngày.

Tôi bật dậy, Khiết Nguyên cũng ngồi thẳng lại. “Ngủ ngon quá nhỉ?”

Tôi nhìn kỹ lại, ánh mắt trở về vẻ sắc lạnh. Chắc do tôi chưa tỉnh ngủ thôi. Tôi vội giải thích. “Lớp phó, đề dài quá…”

“Nhưng không khó” Khiết Nguyên đáp ngay.

Tôi á khẩu. Đúng vậy! Đề là do cậu soạn, cậu giỏi. Đó là lời tôi lặng lẽ dỗ dành chính mình.

Khiết Nguyên nhìn qua tờ đề tôi làm, dùng bút đỏ chấm nhẹ vào những câu đúng. “Cậu có đi tập luyện không?”

Tôi sực nhớ ra, liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã bảy giờ tối. Nhìn xuống màn hình, nhóm bóng chuyền có mấy tin nhắn chưa đọc. Hóa ra hôm đó anh Hiếu Hoàng có hẹn nên đội được nghỉ sớm. Lúc tôi nói chuyện với Khiết Nguyên cũng là lúc kết thúc giờ tập luyện. Lòng tôi hụt hẫng, cũng do tôi ngủ quên. Nhìn Khiết Nguyên, tôi bất lực lắc đầu.

“Lên thư viện.” Khiết Nguyên nói xong liền quay lưng đi trước.

Tôi quá quen với việc Khiết Nguyên dứt lời là hành động ngay nên chẳng hỏi gì, lặng lẽ bước theo sau.

Thư viện trường tôi mở đến mười giờ tối. Thế là ba tiếng sau đó, tôi ngồi đối diện, nghe Khiết Nguyên giảng lại từng phần kiến thức còn hổng. Giọng nói đều đều, không quá nhanh, thậm chí có cảm giác chi tiết hơn mấy giờ truy bài trên lớp.

Tôi còn nhớ rõ lúc mới vào thư viện, Khiết Nguyên đi thẳng đến một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Cứ như đó là chỗ ngồi quen thuộc của Khiết Nguyên, một bàn học sát khung kính, từ đó có thể nhìn ra vườn lan. Ban đêm, dưới ánh đèn vàng, khu vườn trông yên tĩnh và dịu dàng hơn ban ngày. Khi tôi và Khiết Nguyên đến, thư viện khá vắng: chủ yếu là anh chị khóa trên đang ôn bài, có vài người còn liếc nhìn. Có lẽ họ quen với việc thấy Khiết Nguyên ở thư viện, dù sao người ta cũng là Hội phó, xuất hiện ở đâu mà không khiến người khác chú ý. Tôi thì không thích cảm giác đó lắm.​
 
Quay lại
Top Bottom