- Tham gia
- 24/11/2025
- Bài viết
- 710
CHƯƠNG 29: NGÀY TRI ÂN
Phần 1: TỰ HÀO
Phần 1: TỰ HÀO
Hoàng Thanh thức dậy từ rất sớm. Ngay khi mặt trời còn chưa lên cao, sân trường đã rộn ràng tiếng bước chân.
Giữa khoảng sân rộng, một rạp lớn được dựng ngay ngắn, cờ hoa được treo dọc lối đi, từng dải màu đung đưa trong gió sớm. Tia nắng buổi sáng nhè nhẹ len lỏi qua tán bàng, rơi xuống sân trường thành đốm sáng dịu dàng. Không gian vừa trang trọng vừa rất đỗi thân quen.
Hôm nay là một ngày đặc biệt với Hoàng Thanh. Rất sớm, sân trường có mặt đông đủ thầy cô, các anh chị cựu học sinh, đại biểu từ Sở Giáo dục và lãnh đạo các cấp. Ai cũng mang theo một vẻ háo hức rất riêng, như rằng đang chuẩn bị bước vào khoảnh khắc đáng nhớ của ngôi trường này.
Tiếng nhạc mở màn vang lên, mọi ánh mắt đều tập trung về sân khấu. Tiết mục văn nghệ khai mạc rộn ràng, tràn đầy sức trẻ. Từng động tác, từng nụ cười hòa cùng tiếng vỗ tay làm sân trường như bừng sáng.
Tiết mục khép lại, diễn viên lui dần vào cánh gà trong tiếng reo hò chưa lắng xuống. Phía sau phông sân khấu, hai dáng người trong tà áo dài bước ra. Nắng sớm chạm lên họa tiết hoa sen đang nở rộ trên nền vải, tà áo dài của hai người dẫn chương trình càng thêm dịu dàng. Mỗi người một vẻ, Nhã Quỳnh đĩnh đạc, tự tin, Thiên Anh mềm mại, trong trẻo. Cả hai đứng cạnh nhau, nổi bật giữa sân khấu rộng lớn.
Nhã Quỳnh cất giọng trước. “Kính thưa quý thầy cô giáo, quý vị đại biểu cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến! Trong không khí rộn ràng của tháng Mười Một, tháng tri ân người đã dành trọn đời mình cho sự nghiệp “trồng người”, hôm nay, trường THPT Hoàng Thanh long trọng tổ chức Họp mặt Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, đồng thời Kỷ niệm 40 năm thành lập trường. Một chặng đường không chỉ được đo bằng năm tháng mà còn được viết nên bởi tâm huyết, niềm tin và bao thế hệ đã từng đi qua mái trường này.” Giọng nói vang đều, rõ ràng
Thiên Anh tiếp lời, giọng cô nhẹ hơn, chạm rất sâu. “Buổi họp mặt hôm nay không chỉ là lời tri ân gửi đến những người đã lặng thầm gieo chữ, mà còn là dịp để chúng ta cùng nhìn lại hành trình trưởng thành của Hoàng Thanh thân yêu, nơi lưu giữ tuổi trẻ, ước mơ và cả những điều rất đỗi dịu dàng của thanh xuân.”
Tiếng vỗ tay vang lên rộn ràng.
Dưới sân trường, hàng ghế học sinh và cả phòng chuẩn bị phía sau, không ít ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ.
Hàng ghế lớp 12A2, vài bạn ghé tai nhau, lí nhí. “Trời ơi, hai đứa này dám chơi trội vậy?”
Không có kịch bản, trên tay Thiên Anh và Nhã Quỳnh là khoảng không trống rỗng. Khi Thiên Anh và Nhã Quỳnh vừa bước ra khỏi cánh gà, một vài thầy cô không giấu được nét hoang mang. Rồi khi hai giọng nói tự tin vang lên trong tự nhiên, mạch lạc, trôi chảy hơn cả lần dẫn có kịch bản, sự lo lắng mới dần dịu lại. Dẫu vậy, trên gương mặt nhiều người vẫn phảng phất nét chưa hoàn toàn yên tâm.
Thiên Anh và Nhã Quỳnh mời toàn thể đại biểu, thầy cô và học sinh đứng lên làm lễ chào cờ. Tiếng Quốc ca vang lên, hòa cùng hàng trăm giọng hát, cảm giác vừa tự hào vừa hân hoan lan tỏa khắp sân trường.
Các phần tiếp theo nối tiếp nhau: tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu, mời đại diện phát biểu. Thiên Anh và Nhã Quỳnh thay nhau dẫn dắt, ăn ý đến lạ. Tên của rất nhiều thầy cô, khách mời được xướng lên tròn vành rõ chữ, không sai một nhịp nào. Xen giữa những phần phát biểu, nhiều tiết mục văn nghệ vòng chung kết lần lượt xuất hiện. Đến tiết mục của lớp nào, lớp đó lại hò reo cổ vũ, tiếng gọi tên lớp vang lên đầy tự hào.
Tiết mục của 12A2 vừa kết thúc, cả lớp đồng thanh hô lớn. “12A2! Lớp 12A2 mãi đỉnh!”
Tiếng cười bật lên từ hàng ghế đại biểu.
Ban đầu, không ít thầy cô còn lo rằng hai MC sẽ nhầm thứ tự hoặc tên tiết mục nhưng rồi mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.
Trên sân khấu, Thiên Anh và Nhã Quỳnh càng dẫn càng hăng say. Dưới khán đài, thầy cô bên Sở Giáo dục gật gù, ánh mắtlộ rõ sự khen ngợi.
Ở một góc nhỏ, vài bạn 12A1 và 12A2 tụm lại trò chuyện:
“Năm nay trường mình chịu chơi ghê.”
“Có ý đồ hết đó. Nghe nói đang muốn ghi điểm với mấy thầy cô bên Sở, với lại năm nay có hai suất thi học sinh giỏi quốc gia mà một đứa phải qua Hoa Thanh ôn…”
“Bảo sao năm nay để học sinh dẫn chương trình lại còn chọn đúng hai đứa đi thi quốc gia làm MC.”
Câu chuyện chưa dứt thì lớp trưởng 12A2 quay xuống ra hiệu trật tự. Phía cuối hàng, hai bạn nam lạ mặt được Kiều Vy và Quỳnh Nhi sắp chỗ ngồi. Thấy vậy, lớp trưởng không bận tâm thêm mà quay lên, tiếp tục theo dõi buổi lễ.
Buổi lễ bước sang phần vinh danh. Thiên Anh và Nhã Quỳnh lần lượt mời thầy Hiệu trưởng và thầy Hải lên công bố quyết định khen thưởng giáo viên đạt thành tích xuất sắc. Năm nay, số lượng quyết định nhiều đến mức ai cũng nghĩ hai MC phải đọc kịch bản nhưng không, cả hai đứng trên bục, đọc tên từng thầy cô bằng giọng rõ ràng, dứt khoát, không sai một chữ, không trật một nhịp và vẫn là không có lấy một tờ giấy nào trên tay.
Sân trường lại được một phen xôn xao.
Cô Hương và thầy Thành lên nhận bằng khen có học sinh đạt thành tích xuất sắc, hàng ghế 12A1 và 12A2 hào hứng thấy rõ. Có vài tiếng reo vang lên khiến không khí vốn đã vui lại càng thêm rộn ràng.
Sau đó là tiết mục của đội văn nghệ trường. Giai điệu sâu lắng vang lên, động tác múa uyển chuyển làm cả sân trường lặng đi như được kéo vào khoảng trầm dịu dàng.
Phần được mong chờ nhất cũng đến: công bố kết quả hội thi văn nghệ, cắm hoa nghệ thuật của khối mười, mười một và phong trào tập san khối mười hai. Như mọi năm, giải văn nghệ thuộc về khối mười và mười một. Đến phần cắm hoa nghệ thuật, tiếng vỗ tay dồn dập vang lên sau mỗi giải thưởng. Cuối cùng, thầy Hải bước lên, đại diện ban giám khảo công bố kết quả tập san khối mười hai.
Khác hẳn những phần trước, cả khối mười hai như nín thở. Tiếng xì xào lắng dần, ai cũng vô thức hạ thấp giọng, sợ làm vỡ khoảnh khắc đang căng lên từng chút.
Giọng thầy Hải dõng dạc. “Tập san năm nay là một phong trào mới, nhưng khối 12 hưởng ứng rất tích cực nên thầy cô trong ban giám khảo phải cân nhắc rất kỹ. Thầy biết các em sắp bước vào một chặng đường quan trọng của cuộc đời mình, các em vẫn dành nhiều tâm huyết cho tập san. Thầy hy vọng, dù sau này không còn học tập tại Hoàng Thanh, thì hôm nay vẫn sẽ là một kỷ niệm đẹp.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Đâu đó, trong lòng khối mười hai lặng đi. Lời của thầy như vô thức nhắc rằng hành trình này sắp đi đến trạm cuối.
Cánh gà, Thiên Anh cũng lặng đi, cô nhìn hàng ghế 12A2, nơi cả lớp đang im phăng phắc, không ai nói với ai câu nào, dù vậy, ai cũng cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn thường ngày.
Giọng thầy Hải vang lên lần nữa. “Giải Ba tập san khối mười hai, xin chúc mừng lớp 12A5.”
Một giây sau, 12A5 như bừng tỉnh. Tiếng reo hò vang lên rộn rã, có bạn bật dậy vỗ tay, có bạn huých vai nhau cười lớn. Đó là niềm vui trọn vẹn của những người biết mình đã được ghi nhận dù chưa phải cao nhất. Tiếng vỗ tay lan ra khắp sân trường, mang theo sự chúc mừng rất thật.
“Giải Nhì tập san khối 12, xin chúc mừng lớp 12A1.”
Tiếng reo hò bùng lên, lớn và dài. 12A1 vui mừng thấy rõ, những cái ôm vội, những nụ cười rạng rỡ. Xen giữa niềm vui vẫn có những ánh nhìn chậm lại một nhịp, một chút tiếc nuối như ai đó vừa chạm tay vào giấc mơ cao hơn, rồi lại phải buông ra.
Nhã Quỳnh phía cánh gà cũng ánh lên vẻ tự hào, quay sang nhìn Thiên Anh cười nhẹ. Trong nụ cười có chút tiếc, cũng có cả sự đắc ý.
Còn 12A2 lúc này như căng cứng, không còn tiếng thì thầm, không còn tiếng cười. Vài bạn cúi đầu, vài bạn nhìn thẳng lên sân khấu không chớp mắt. Có người mím môi, có người vô thức nắm chặt tay bạn ngồi bên cạnh.
Sự hồi hộp của 12A2 không đến từ kỳ vọng quá lớn mà từ một nỗi lo rất thật.
Trong suy nghĩ của nhiều người, tập san của 12A1 được đánh giá nhỉnh hơn nên khi 12A1 được xướng tên cho giải Nhì, niềm hy vọng của 12A2 lập tức chao đảo. Nếu đối thủ mạnh nhất dừng lại ở đó, chẳng lẽ có một đối thủ khác mạnh hơn đang ẩn mình? Vậy thì 12A2 còn cơ hội nào nữa không? Chính câu hỏi không ai dám nói thành lời này khiến không khí 12A2 căng như sợi dây kéo dài sắp đứt.
“Giải Nhất tập san khối 12, xin chúc mừng lớp…”
Thiên Anh cảm giác mình không nghe thấy âm thanh nào khác ngoài tiếng tim đập trong lồng ngực. Cô đưa tay lên, che một bên tai, sợ rằng chính cái tên sắp được xướng lên sẽ làm mình vỡ ra.
Thầy Hải nhìn xuống hàng ghế học sinh, giọng nhanh hơn cũng vang lớn hơn. “…Xin được chúc mừng lớp 12A2 với tác phẩm Tri Ân.”
Lớp 12A2 vỡ òa, tiếng reo hò dội lên như sóng. Có bạn bật khỏi ghế, có bạn nhảy cẫng, có bạn vừa cười vừa hét đến khàn giọng. Ngân Thảo lao qua ôm chầm lấy Thiên Anh. Thiên Anh không biết nên nói gì, chỉ biết cười, cười đến cay mắt, rồi vẫy tay về phía lớp mình trong tiếng hò reo chưa chịu dứt.
Tưởng như cảm xúc đã lên đến đỉnh, thầy Hải lại mỉm cười, giơ tay ra hiệu cho sân trường dịu xuống. “Do thời hạn nộp tập san năm nay rút ngắn nên ban tổ chức quyết định trao thêm một số giải phụ để khích lệ tinh thần các bạn.”
Khối mười hai một lần nữa ồ lên.
“Giải Biên tập xuất sắc nhất, xin chúc mừng bạn Hoàng Ngọc Thiên Anh 12A2.”
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Với 12A2, giải thưởng này như một niềm tự hào nối dài, khiến sự hân hoan càng thêm trọn vẹn.
“Giải Họa sĩ xuất sắc nhất, xin chúc mừng bạn Vũ Duy Đăng 12A4.”
Hàng ghế 12A4 lập tức náo động, tiếng gọi tên vang lên đầy phấn khích.
Và rồi, giọng thầy Hải vang lên lần nữa, dứt khoát. “Giải Tác giả xuất sắc nhất, xin chúc mừng bạn Đoàn Thanh Ngọc 12A2.”
Giữa sự hò reo chưa kịp lắng của 12A2, Thanh Ngọc sững người. Cô ngồi im như không chắc mình vừa nghe thấy điều gì. Xung quanh đồng loạt quay sang, có người đẩy vai cô, có người gọi tên cô trong sự ngỡ ngàng.
Thanh Ngọc nhìn về sân khấu, bắt gặp Thiên Anh cũng đang nhìn về phía cô. Thiên Anh nở một nụ cười rất tươi. Cô không hiểu vì sao Thiên Anh lại cười như thế, càng không đoán ra ẩn ý phía sau nụ cười đó là gì nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thanh Ngọc cảm nhận được một điều rất rõ ràng là nụ cười kia không hề mang ác ý.
Khoảnh khắc trao giải, Thiên Anh, Thanh Ngọc và lớp trưởng 12A2 đứng giữa sân khấu, ánh mắt tự hào hướng về phía lớp mình.
Dưới khán đài, 12A2 hò reo không ngừng. Kiều Vy, Quỳnh Nhi, Hân Nhiên vội vàng rút điện thoại ghi lại giây phút rực rỡ.
Thiên Anh được chọn đại diện học sinh toàn trường phát biểu cảm nghĩ. Lời nói của cô không dài, không chuẩn bị trước nhưng là cảm xúc rất thật. Khi cô dứt lời, cả sân trường lặng đi một nhịp rồi mới vỗ tay.
Quỳnh Nhi nghiêng đầu nói nhỏ với Kiều Vy và Hân Nhiên đang ngồi phía sau. “Tao mà đứng trên đó chắc không nói nổi một chữ.”
Buổi lễ khép lại trong lời cảm ơn trang trọng. Nắng đã lên cao hơn, trong lòng nhiều người, có lẽ sẽ còn giữ mãi dư âm của buổi sáng này.
Giữa khoảng sân rộng, một rạp lớn được dựng ngay ngắn, cờ hoa được treo dọc lối đi, từng dải màu đung đưa trong gió sớm. Tia nắng buổi sáng nhè nhẹ len lỏi qua tán bàng, rơi xuống sân trường thành đốm sáng dịu dàng. Không gian vừa trang trọng vừa rất đỗi thân quen.
Hôm nay là một ngày đặc biệt với Hoàng Thanh. Rất sớm, sân trường có mặt đông đủ thầy cô, các anh chị cựu học sinh, đại biểu từ Sở Giáo dục và lãnh đạo các cấp. Ai cũng mang theo một vẻ háo hức rất riêng, như rằng đang chuẩn bị bước vào khoảnh khắc đáng nhớ của ngôi trường này.
Tiếng nhạc mở màn vang lên, mọi ánh mắt đều tập trung về sân khấu. Tiết mục văn nghệ khai mạc rộn ràng, tràn đầy sức trẻ. Từng động tác, từng nụ cười hòa cùng tiếng vỗ tay làm sân trường như bừng sáng.
Tiết mục khép lại, diễn viên lui dần vào cánh gà trong tiếng reo hò chưa lắng xuống. Phía sau phông sân khấu, hai dáng người trong tà áo dài bước ra. Nắng sớm chạm lên họa tiết hoa sen đang nở rộ trên nền vải, tà áo dài của hai người dẫn chương trình càng thêm dịu dàng. Mỗi người một vẻ, Nhã Quỳnh đĩnh đạc, tự tin, Thiên Anh mềm mại, trong trẻo. Cả hai đứng cạnh nhau, nổi bật giữa sân khấu rộng lớn.
Nhã Quỳnh cất giọng trước. “Kính thưa quý thầy cô giáo, quý vị đại biểu cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến! Trong không khí rộn ràng của tháng Mười Một, tháng tri ân người đã dành trọn đời mình cho sự nghiệp “trồng người”, hôm nay, trường THPT Hoàng Thanh long trọng tổ chức Họp mặt Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, đồng thời Kỷ niệm 40 năm thành lập trường. Một chặng đường không chỉ được đo bằng năm tháng mà còn được viết nên bởi tâm huyết, niềm tin và bao thế hệ đã từng đi qua mái trường này.” Giọng nói vang đều, rõ ràng
Thiên Anh tiếp lời, giọng cô nhẹ hơn, chạm rất sâu. “Buổi họp mặt hôm nay không chỉ là lời tri ân gửi đến những người đã lặng thầm gieo chữ, mà còn là dịp để chúng ta cùng nhìn lại hành trình trưởng thành của Hoàng Thanh thân yêu, nơi lưu giữ tuổi trẻ, ước mơ và cả những điều rất đỗi dịu dàng của thanh xuân.”
Tiếng vỗ tay vang lên rộn ràng.
Dưới sân trường, hàng ghế học sinh và cả phòng chuẩn bị phía sau, không ít ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ.
Hàng ghế lớp 12A2, vài bạn ghé tai nhau, lí nhí. “Trời ơi, hai đứa này dám chơi trội vậy?”
Không có kịch bản, trên tay Thiên Anh và Nhã Quỳnh là khoảng không trống rỗng. Khi Thiên Anh và Nhã Quỳnh vừa bước ra khỏi cánh gà, một vài thầy cô không giấu được nét hoang mang. Rồi khi hai giọng nói tự tin vang lên trong tự nhiên, mạch lạc, trôi chảy hơn cả lần dẫn có kịch bản, sự lo lắng mới dần dịu lại. Dẫu vậy, trên gương mặt nhiều người vẫn phảng phất nét chưa hoàn toàn yên tâm.
Thiên Anh và Nhã Quỳnh mời toàn thể đại biểu, thầy cô và học sinh đứng lên làm lễ chào cờ. Tiếng Quốc ca vang lên, hòa cùng hàng trăm giọng hát, cảm giác vừa tự hào vừa hân hoan lan tỏa khắp sân trường.
Các phần tiếp theo nối tiếp nhau: tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu, mời đại diện phát biểu. Thiên Anh và Nhã Quỳnh thay nhau dẫn dắt, ăn ý đến lạ. Tên của rất nhiều thầy cô, khách mời được xướng lên tròn vành rõ chữ, không sai một nhịp nào. Xen giữa những phần phát biểu, nhiều tiết mục văn nghệ vòng chung kết lần lượt xuất hiện. Đến tiết mục của lớp nào, lớp đó lại hò reo cổ vũ, tiếng gọi tên lớp vang lên đầy tự hào.
Tiết mục của 12A2 vừa kết thúc, cả lớp đồng thanh hô lớn. “12A2! Lớp 12A2 mãi đỉnh!”
Tiếng cười bật lên từ hàng ghế đại biểu.
Ban đầu, không ít thầy cô còn lo rằng hai MC sẽ nhầm thứ tự hoặc tên tiết mục nhưng rồi mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ.
Trên sân khấu, Thiên Anh và Nhã Quỳnh càng dẫn càng hăng say. Dưới khán đài, thầy cô bên Sở Giáo dục gật gù, ánh mắtlộ rõ sự khen ngợi.
Ở một góc nhỏ, vài bạn 12A1 và 12A2 tụm lại trò chuyện:
“Năm nay trường mình chịu chơi ghê.”
“Có ý đồ hết đó. Nghe nói đang muốn ghi điểm với mấy thầy cô bên Sở, với lại năm nay có hai suất thi học sinh giỏi quốc gia mà một đứa phải qua Hoa Thanh ôn…”
“Bảo sao năm nay để học sinh dẫn chương trình lại còn chọn đúng hai đứa đi thi quốc gia làm MC.”
Câu chuyện chưa dứt thì lớp trưởng 12A2 quay xuống ra hiệu trật tự. Phía cuối hàng, hai bạn nam lạ mặt được Kiều Vy và Quỳnh Nhi sắp chỗ ngồi. Thấy vậy, lớp trưởng không bận tâm thêm mà quay lên, tiếp tục theo dõi buổi lễ.
Buổi lễ bước sang phần vinh danh. Thiên Anh và Nhã Quỳnh lần lượt mời thầy Hiệu trưởng và thầy Hải lên công bố quyết định khen thưởng giáo viên đạt thành tích xuất sắc. Năm nay, số lượng quyết định nhiều đến mức ai cũng nghĩ hai MC phải đọc kịch bản nhưng không, cả hai đứng trên bục, đọc tên từng thầy cô bằng giọng rõ ràng, dứt khoát, không sai một chữ, không trật một nhịp và vẫn là không có lấy một tờ giấy nào trên tay.
Sân trường lại được một phen xôn xao.
Cô Hương và thầy Thành lên nhận bằng khen có học sinh đạt thành tích xuất sắc, hàng ghế 12A1 và 12A2 hào hứng thấy rõ. Có vài tiếng reo vang lên khiến không khí vốn đã vui lại càng thêm rộn ràng.
Sau đó là tiết mục của đội văn nghệ trường. Giai điệu sâu lắng vang lên, động tác múa uyển chuyển làm cả sân trường lặng đi như được kéo vào khoảng trầm dịu dàng.
Phần được mong chờ nhất cũng đến: công bố kết quả hội thi văn nghệ, cắm hoa nghệ thuật của khối mười, mười một và phong trào tập san khối mười hai. Như mọi năm, giải văn nghệ thuộc về khối mười và mười một. Đến phần cắm hoa nghệ thuật, tiếng vỗ tay dồn dập vang lên sau mỗi giải thưởng. Cuối cùng, thầy Hải bước lên, đại diện ban giám khảo công bố kết quả tập san khối mười hai.
Khác hẳn những phần trước, cả khối mười hai như nín thở. Tiếng xì xào lắng dần, ai cũng vô thức hạ thấp giọng, sợ làm vỡ khoảnh khắc đang căng lên từng chút.
Giọng thầy Hải dõng dạc. “Tập san năm nay là một phong trào mới, nhưng khối 12 hưởng ứng rất tích cực nên thầy cô trong ban giám khảo phải cân nhắc rất kỹ. Thầy biết các em sắp bước vào một chặng đường quan trọng của cuộc đời mình, các em vẫn dành nhiều tâm huyết cho tập san. Thầy hy vọng, dù sau này không còn học tập tại Hoàng Thanh, thì hôm nay vẫn sẽ là một kỷ niệm đẹp.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Đâu đó, trong lòng khối mười hai lặng đi. Lời của thầy như vô thức nhắc rằng hành trình này sắp đi đến trạm cuối.
Cánh gà, Thiên Anh cũng lặng đi, cô nhìn hàng ghế 12A2, nơi cả lớp đang im phăng phắc, không ai nói với ai câu nào, dù vậy, ai cũng cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn thường ngày.
Giọng thầy Hải vang lên lần nữa. “Giải Ba tập san khối mười hai, xin chúc mừng lớp 12A5.”
Một giây sau, 12A5 như bừng tỉnh. Tiếng reo hò vang lên rộn rã, có bạn bật dậy vỗ tay, có bạn huých vai nhau cười lớn. Đó là niềm vui trọn vẹn của những người biết mình đã được ghi nhận dù chưa phải cao nhất. Tiếng vỗ tay lan ra khắp sân trường, mang theo sự chúc mừng rất thật.
“Giải Nhì tập san khối 12, xin chúc mừng lớp 12A1.”
Tiếng reo hò bùng lên, lớn và dài. 12A1 vui mừng thấy rõ, những cái ôm vội, những nụ cười rạng rỡ. Xen giữa niềm vui vẫn có những ánh nhìn chậm lại một nhịp, một chút tiếc nuối như ai đó vừa chạm tay vào giấc mơ cao hơn, rồi lại phải buông ra.
Nhã Quỳnh phía cánh gà cũng ánh lên vẻ tự hào, quay sang nhìn Thiên Anh cười nhẹ. Trong nụ cười có chút tiếc, cũng có cả sự đắc ý.
Còn 12A2 lúc này như căng cứng, không còn tiếng thì thầm, không còn tiếng cười. Vài bạn cúi đầu, vài bạn nhìn thẳng lên sân khấu không chớp mắt. Có người mím môi, có người vô thức nắm chặt tay bạn ngồi bên cạnh.
Sự hồi hộp của 12A2 không đến từ kỳ vọng quá lớn mà từ một nỗi lo rất thật.
Trong suy nghĩ của nhiều người, tập san của 12A1 được đánh giá nhỉnh hơn nên khi 12A1 được xướng tên cho giải Nhì, niềm hy vọng của 12A2 lập tức chao đảo. Nếu đối thủ mạnh nhất dừng lại ở đó, chẳng lẽ có một đối thủ khác mạnh hơn đang ẩn mình? Vậy thì 12A2 còn cơ hội nào nữa không? Chính câu hỏi không ai dám nói thành lời này khiến không khí 12A2 căng như sợi dây kéo dài sắp đứt.
“Giải Nhất tập san khối 12, xin chúc mừng lớp…”
Thiên Anh cảm giác mình không nghe thấy âm thanh nào khác ngoài tiếng tim đập trong lồng ngực. Cô đưa tay lên, che một bên tai, sợ rằng chính cái tên sắp được xướng lên sẽ làm mình vỡ ra.
Thầy Hải nhìn xuống hàng ghế học sinh, giọng nhanh hơn cũng vang lớn hơn. “…Xin được chúc mừng lớp 12A2 với tác phẩm Tri Ân.”
Lớp 12A2 vỡ òa, tiếng reo hò dội lên như sóng. Có bạn bật khỏi ghế, có bạn nhảy cẫng, có bạn vừa cười vừa hét đến khàn giọng. Ngân Thảo lao qua ôm chầm lấy Thiên Anh. Thiên Anh không biết nên nói gì, chỉ biết cười, cười đến cay mắt, rồi vẫy tay về phía lớp mình trong tiếng hò reo chưa chịu dứt.
Tưởng như cảm xúc đã lên đến đỉnh, thầy Hải lại mỉm cười, giơ tay ra hiệu cho sân trường dịu xuống. “Do thời hạn nộp tập san năm nay rút ngắn nên ban tổ chức quyết định trao thêm một số giải phụ để khích lệ tinh thần các bạn.”
Khối mười hai một lần nữa ồ lên.
“Giải Biên tập xuất sắc nhất, xin chúc mừng bạn Hoàng Ngọc Thiên Anh 12A2.”
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Với 12A2, giải thưởng này như một niềm tự hào nối dài, khiến sự hân hoan càng thêm trọn vẹn.
“Giải Họa sĩ xuất sắc nhất, xin chúc mừng bạn Vũ Duy Đăng 12A4.”
Hàng ghế 12A4 lập tức náo động, tiếng gọi tên vang lên đầy phấn khích.
Và rồi, giọng thầy Hải vang lên lần nữa, dứt khoát. “Giải Tác giả xuất sắc nhất, xin chúc mừng bạn Đoàn Thanh Ngọc 12A2.”
Giữa sự hò reo chưa kịp lắng của 12A2, Thanh Ngọc sững người. Cô ngồi im như không chắc mình vừa nghe thấy điều gì. Xung quanh đồng loạt quay sang, có người đẩy vai cô, có người gọi tên cô trong sự ngỡ ngàng.
Thanh Ngọc nhìn về sân khấu, bắt gặp Thiên Anh cũng đang nhìn về phía cô. Thiên Anh nở một nụ cười rất tươi. Cô không hiểu vì sao Thiên Anh lại cười như thế, càng không đoán ra ẩn ý phía sau nụ cười đó là gì nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thanh Ngọc cảm nhận được một điều rất rõ ràng là nụ cười kia không hề mang ác ý.
Khoảnh khắc trao giải, Thiên Anh, Thanh Ngọc và lớp trưởng 12A2 đứng giữa sân khấu, ánh mắt tự hào hướng về phía lớp mình.
Dưới khán đài, 12A2 hò reo không ngừng. Kiều Vy, Quỳnh Nhi, Hân Nhiên vội vàng rút điện thoại ghi lại giây phút rực rỡ.
Thiên Anh được chọn đại diện học sinh toàn trường phát biểu cảm nghĩ. Lời nói của cô không dài, không chuẩn bị trước nhưng là cảm xúc rất thật. Khi cô dứt lời, cả sân trường lặng đi một nhịp rồi mới vỗ tay.
Quỳnh Nhi nghiêng đầu nói nhỏ với Kiều Vy và Hân Nhiên đang ngồi phía sau. “Tao mà đứng trên đó chắc không nói nổi một chữ.”
Buổi lễ khép lại trong lời cảm ơn trang trọng. Nắng đã lên cao hơn, trong lòng nhiều người, có lẽ sẽ còn giữ mãi dư âm của buổi sáng này.