[Lyrics] WORLD’S END UMBRELLA (ft.Hatsune Miku) - Hachi

Lời Bài Hát

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/12/2008
Bài viết
18.532








==Eng Trans==
地を覆う大きな傘。
中央に塔が一本建ち、それが機械の� �を支えている。
当然 真下にある集落には陽が当た� �ず、機械の隙間から漏れる「雨」に� ��まれている。
人々は疑わない。
それが当たり前だったから。
何て事はない。
ただの「掟」なのだから。

あの傘は 泣いた 空を騙し屑の雨
街は盲目 誰も疑わぬ道化で
君はまた 唾を その傘に向けて吐� �た
私は見ない 低持続音(ドローン)� �乗せて流した

誰の声も聞かずに 彼は雨を掴み
私の手をとりあの塔へ
走るの

『いつか目にした 絵本の空を』
約束にして とじ込んだ小さな声は
刹那 雨さえも引き裂いて
もう 悲しむ事も 忘れたまま

降り頻る雨と友に、二人は傘の塔へ� �たどり着いた。
閉ざされていた両開きの扉は、押せ� �呆気なく開き、二人を拒みはしない� ��
誰も入ろうとはしないのだ。
鍵などあってもなくても同じだろう� �
その扉の向こうの、

崩れ出し 何処へ行く 螺旋階段の� �は
黒く煤けて 滴る雨の残響音
泣きそうな 私を そっと慰める様� �
君は笑って また手を繋ぎ 走るの

白い影に追われて 逃げた先に檻の� �
理由を探す暇も無く
気も無く

震えた手には 君の声が
私はそんな背中を ただ見守るの
闇に溶けた 歯車は笑う
ホラ 微かに風が 頬を撫でる

「風が、流れてるわ」
女の子は言った。
男の子は小さく相槌を打った。
足を止める事はなかった。
とても遠くまで来た様な、或いはま� �走り始めて間もない様な。
絶望的に小さな二人を、誰が見つけ� �事も無かった。
誰が見つける事も無かった。
誰が見つける事も無かった。
誰が見つける事も無かった。
誰が見つける事も無かった。

白い影はもう追ってこなくて とて� �悲しそうに消えた
錆びた匂いも煤けた黒さえも やが� �色を淡く変え
何処からか声が聞こえた様な 気が� �た様な 忘れた様な
螺旋階段の突き当たりには とても� �さな扉が
埃を纏い待っていた

「開けるよ」

「うん」

そこには 何もかもがある様に見え� �
色とりどりに咲いた花 深い青空
気付けば私は泣いていた
もう 何もいらないわ

大切なこの絵本の空を
在るべき場所に返した 忘れない様� �
君がくれた 拙い花束を
笑いながら そっと肩を寄せた

世界の最後に傘を差す
ずっとこんな世界ならば よかった� �に

悲しくないわ 君の側で…

(花の咲いたその傘の上には
とても幸せそうな顔で
小さく眠る二人がいた)

==Romaji==
Chi o oou ooki na kasa.
Chuuou ni tou ga ippon kenchi, sore ga kikai no katamari o sasaeteiru.
Touzen mashita ni aru shuuraku ni wa hi ga atarazu, kikai no sukima kara moreru "ame" ni sainamareteiru.
Hitobito wa utawanai.
Sore ga atarimae datta kara.
Nante koto wa nai.
Tada no "okite" nano dakara.

Ano kasa wa naita sora o damashi kuzu no ame
Machi wa moumoku daremo utagawanu douke de
Kimi wa mata tsuba o sono kasa ni mukete haita
Atashi wa minai duroon ni nosete nagashita

Dare no koe mo kikazu ni kare wa ame o tsukami
Atashi no te o tori ano tou e
Hashiru no

"Itsuka miteita ehon no sora o"
Yakusoku ni shite tojikonda chiisa na koe wa
Setsuna ame sae mo hikisaite
Mou kanashimu koto mo wasureta mama

Furishikiri ame to tomo ni, futari wa kasa no tou e to tadori tsuita.
Tozasareteita ryoubiraki no tobira wa, oseba akkenai hiraki, futari o kobamu wa shinai.
Daremo hairou to wa shinai no da.
Kagi nado atte mo nakute mo onnaji darou.
Sono tobira no mukou no,

Kuzuredashi doko e iku ransenkaidan no saki wa
Kuroku susukete shitataru ame no zankyou
Nakisou na atashi o sotto nagusameru you ni
Kimi wa waratte mata te o tsunagi hashiru no

Shiroi kage ni owarete nigeta saki ni ori no mure
Riyuu o sagasu itoma mo naku
Ki mo naku

Furueta te ni wa kimi no koe ga
Atashi wa sonna senaka o tada mimamoru no
Yami ni toketa haguruma wa warau
Hora kasuka ni kaze ga hoho o naderu

"Kaze ga, nagareteru wa"
Onna no ko wa itta.
Otoko no ko wa chisaku aidzuchi o utta.
Ashi o tomeru koto wa nakatta.
Totemo tooku made kita you na, arui wa mada hashiri hajimete ma mo nai you na.
Zetsubouteki ni chisa na futari o, dare ga mitsukeru koto mo nakatta.
Dare ga mitsukeru koto mo nakatta.
Dare ga mitsukeru koto mo nakatta.
Dare ga mitsukeru koto mo nakatta.
Dare ga mitsukeru koto mo nakatta.

Shiroi kage wa mou otte konakute totemo kanashisou ni kieta
Sabita nioi mo susuketa kuro sae mo yagate iro o awaku kae
Doko kara koe ga kikoeta you na ki ga shita you na wasureta you na
Rasenkaidan no tsukiatari ni wa totemo chiisa na tobira ga
Hokori o matoi matteita

"Akeru yo"

"Un"

Soko ni wa nanimokamo ga aru you ni mieta
Iro toridori ni saita hana fukai aozora
Kidzukeba atashi wa naiteita
Mou nanimo iranai wa

Taisetsu na kono ehon no sora o
Aru beki basho ni kaeshita wasurenai you ni
Kimi ga kureta tsutanai hanataba o
Warainagara sotto kata o yoseta

Sekai no saigo ni kasa o sasu
Zutto konna sekai naraba yokatta no ni

Kanashikunai wa kimi no soba de...

(Hana no saita sono kasa no ue ni wa
Totemo shiawasesou na kao de
Chisaku neru futari ga ita)

==Eng Trans==
<i>The great umbrella covering the earth.
A tower is built in the center, a mass of machinery that props it up.
As one would expect, the villages below get no sun, and are tormented by leaks called "rain."
But the people do not question.
For it is commonplace.
It means nothing.
It is simply "law." </i>

The umbrella blocks the rubbish rain from the crying sky
The town is blind; no one questions, like clowns
Again, you spit at the umbrella
I didn't look, but your voice sunk to a drone

We didn't hear anyone, but he felt the rain
He took my hand, and toward the tower...
We ran

"Someday, that picture-book-sky will come..."
You promised me, in a soft voice
In that moment, the rain went away,
And our sadnesses, too, were forgotten

<i>With rain falling on them, the two arrived at the umbrella tower.
The shut double doors would hardly budge, but the couple would not be rejected.
Not everyone can enter.
With or without a key, it seems it would be the same.
On the other side of that door, </i>

Crumbling, heading somewhere up a spiral staircase
Stained with black as the dripping rain echoes
I was almost crying, and to softly comfort me
You laughed, grabbed my hand again, and ran

Chasing a white shadow, it runs past a row of cages
There's no time to look for reason...
Nor any desire

My hand trembles, but I hear your voice
So instead, I just watch your back
In the dark, the gears laugh
Look, a gentle breeze brushes your cheek

<i>"The wind is blowing..."
The girl said.
The boy quietly acknowledged her.
Nothing could stop their feet.
In such a faraway place, they didn't know how long they had been running.
The two were hopelessly small. No one found any trace of them.
No one found any trace of them.
No one found any trace of them.
No one found any trace of them.
No one found any trace of them. </i>

The white shadow went far ahead, and sadly disappeared
It smelled of rust and we were stained all black, but soon the colors began to brighten
We heard a voice from somewhere, in a tone we had forgotten
At the end of the spiral staircase was a very small door
Dusty from waiting

<i>"Open it..."

"Okay..." </i>

There... we saw perhaps everything
Flowers blooming in every color, and a deep blue sky
If you saw me, I was crying...
I don't need anything more

And the most precious, picture-book-sky
So that returning it to its rightful place would not be forgotten,
You gave me a quickly-made bouquet,
And as we laughed, I leant on your shoulder

At the end of the world, the umbrella is raised*
And as long as there's such a world as this, it will be fine

It won't be sad, not when I'm by your side...

(On top of the umbrella where flowers bloomed,
with faces filled with joy,
a pair sleeps softly together...)

Cre: vgperson
<i>Chiếc ô lớn bao trùm trái đất.
Một tòa tháp được dựng ở ngay giữa, cùng rất nhiều máy móc
Như tất cả mọi người đều biết, những ngôi làng bên dưới không được nhận ánh nắng mặt trời, cũng không có mưa
Nhưng chẳng ai có ý kiến gì
Vì điều này cũng thường thôi,
Chẳng phải chuyện gì to tát
Đó đơn giản đã là "luật" rồi. </i>

Chiếc ô ngăn cản cơn mưa rác rưởi từ bầu trời chỉ biết than khóc
Cả thị trấn đều mù lòa, không ai đặt câu hỏi cả, như những tên ngốc
Cậu lại phỉ báng chiếc ô
Tớ không nhìn, nhưng giọng nói của cậu vẫn đều đều vang lên

Chúng tớ không nghe ai cả, nhưng cậu ấy đã cảm nhận được cơn mưa
Cậu ấy nắm lấy tay tớ, và chạy tới tòa tháp...
Chúng tớ cứ chạy

"Một ngày nào đó, bầu trời trong tranh ấy sẽ tới..."
Cậu hứa, với giọng nói dịu dàng
Trong khoảnh khắc đó, cơn mưa tan biến,
Và cả nỗi buồn của chúng ta cũng bị lãng quên

<i>Cơn mưa cứ rơi, và họ đã tới tháp ô.
Cánh cửa đôi khép chặt chẳng nhúc nhích, nhưng đôi bạn trẻ không bị từ chối.
Không phải ai cũng có thể vào được.
Dù có hay không có chìa khóa, cũng như nhau cả thôi.
Phía bên kia cánh cửa,</i>

Chạy theo cầu thang xoắn ốc nhuộm màu đen,
Khi tiếng mưa tí tách vang vọng
Tớ suýt òa khóc, và cậu dịu dàng an ủi tớ,
Cậu cười, nắm tay tớ và chạy

Đuổi theo chiếc bóng trắng, nó băng qua những chiếc lồng
Không còn thời gian mà tìm hiểu nguyên nhân nữa
Cũng chẳng ai muốn cả

Tay tớ run rẩy, nhưng tớ nghe thấy giọng cậu
Nên tớ chỉ nhìn tấm lưng cậu mà thôi
Trong bóng tối, những bánh răng cười thật to
Xem này, một cơn gió nhẹ nhàng làm hồng đôi má cậu

<i>"Gió đang thổi kìa..."
Cô bé nói.
Cậu bé lặng lẽ đồng ý.
Không ai có thể ngăn cản được họ.
Ở một nơi xa xăm, họ chẳng biết mình đã chạy được bao lâu
Hai con người ấy thật nhỏ bé. Không ai thấy một dấu tích nào của họ.
Không ai thấy một dấu tích nào của họ.
Không ai thấy một dấu tích nào của họ.
Không ai thấy một dấu tích nào của họ.
Không ai thấy một dấu tích nào của họ. </i>

Chiếc bóng trắng đi thật xa, và buồn bã biến mất
Tớ ngửi thấy mùi gỉ sắt và chúng ta đều lấm đen, nhưng những sắc màu bỗng sáng lên
Chúng tớ nghe thấy một giọng nói từ nơi nào đó, với một âm điệu đã bị quên lãng từ lâu
Phía cuối cầu thang xoắn là một cánh cửa nhỏ
Gỉ sét vì phải đợi chờ quá lâu

<i>"Mở ra đi..."

"Ừ..."</i>

Ở đó... Chúng tớ có lẽ đã nhìn thấy tất cả mọi thứ
Những bông hoa đủ sắc màu nở rộ, và một bầu trời xanh thăm thẳm
Nếu cậu nhìn tớ, thì tớ đang khóc đấy...
Tớ không cần gì nữa cả

Và điều quý giá nhất, bầu trời trong tranh
Để trả lại nó về với đúng chốn nó thuộc về sẽ không bị lãng quên,
Cậu tặng tớ một đóa hoa,
Và khi mình cùng cười, tớ ngả đầu vào vai cậu

Ở tận cùng thế giới, chiếc ô giương lên
Miễn là một thế giới như thế này tồn tại, thì sẽ chẳng sao cả

Sẽ không buồn đâu, không phải là khi tớ ở bên cậu...

(Trên đỉnh chiếc ô nơi những bông hoa nở rộ,
Với gương mặt tràn đầy niềm hạnh phúc,
Một cặp đôi ngủ yên bình bên nhau...)

 
×
Top Bottom