- Tham gia
- 11/8/2025
- Bài viết
- 1.024
Hắn im lặng vài giây, đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt lên mặt tôi như muốn soi từng lời vừa thốt ra là thật hay giả. Rồi bất ngờ, hắn kéo tôi ngồi hẳn lên đùi mình.ồ! hé lộ bóng tối của chiếm hữu công, bé thụ quả này đâm đầu vào tình không lối thoát rồi.
Vừa xoa đầu hắn, tôi vừa thủ thỉ bên tai hắn: "Em không đi, em luôn ở đây bên anh!"
Đôi mày hắn giãn ra, vẻ mặt đã bình yên hơn.
Tôi nghĩ *hắn hành động như vậy liệu có phải do hắn bị độc mãn tính hành hạ nên mới tổn thương người khác không? Nếu đó là sự thật vậy hắn đã bị độc từ bé sao? Ai có thể tàn nhẫn đến vậy chứ?*
Hắn nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói "cảm ơn", rồi từ biểu cảm chưa tan hết trên mặt tôi, hắn lại hỏi
"em lại đang suy diễn cái gì rồi, nói bên anh là giả sao?"
"thật mà" tôi vội đáp, như thể chỉ cần tôi đáp chậm vài giây hắn sẽ đẩy tôi tới nơi mà tôi không muốn thấy nhất.
"Vậy chứng minh đi."
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cằm đã bị hắn nâng lên. Hơi thở nóng bỏng phả sát bên môi khiến tim tôi đập loạn.
"Chứng... chứng minh kiểu gì?"
Khóe môi hắn nhếch nhẹ, nhưng đáy mắt vẫn âm u đến đáng sợ.
"Nếu một ngày anh biến thành kẻ ai cũng ghê tởm..." hắn chậm rãi hỏi, "em vẫn ở lại?"
Tôi nghẹn lại.Câu hỏi ấy giống như hắn đang đứng bên bờ vực nào đó rất sâu, chỉ cần tôi trả lời sai một chữ thôi, hắn sẽ tự tay buông mình xuống.Tôi nhìn hắn thật lâu.Bàn tay đang ôm eo tôi siết rất chặt, chặt đến mức như muốn ghim tôi vào người hắn. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ hắn đang khống chế tôi, nhưng tôi lại cảm thấy... hắn đang sợ.Sợ tôi bỏ đi.Sợ đến mức dùng cả đe dọa lẫn tổn thương để giữ người lại.Tôi khẽ đặt tay lên mu bàn tay hắn.
"Anh sẽ không thành kẻ ai cũng ghê tởm."
Ánh mắt hắn tối xuống.
"Em không hiểu đâu."
"Tôi hiểu." Tôi cắt ngang, giọng nhỏ nhưng chắc chắn. "Người thật sự xấu sẽ không đau đớn vì sợ làm tổn thương người khác."
Hắn khựng lại.Lần đầu tiên kể từ khi gặp hắn, tôi thấy trong mắt hắn xuất hiện vẻ hoang mang rõ rệt.Như thể chưa từng có ai nói với hắn câu đó.Tôi nhân lúc hắn thất thần mà nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang siết eo mình ra, rồi áp má vào ngực hắn.
"Anh mệt thì nghỉ một chút đi."
"..."
"Em không chạy."
Cơ thể hắn cứng đờ.Rất lâu sau, tôi mới nghe thấy tiếng hắn khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu.
"Đừng hứa những điều em không làm được."
Tôi ngẩng lên nhìn hắn.Mà hắn thì lại quay mặt đi nơi khác, hàng mi rũ xuống che đi cảm xúc trong mắt.Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác được...Bức tường hắn dựng suốt bao năm qua, dường như đã nứt ra một khe nhỏ.