- Tham gia
- 11/8/2025
- Bài viết
- 976
tưởng nam nữ, đọc không kỹ cứ viết bừa, hoá ra là đang viết tiếp chuyện ĐM.
“Nhìn đủ chưa?” hắn nhàn nhạt lên tiếng.
Tôi giật mình quay mặt đi, miệng vẫn còn cứng: “Ai… ai thèm nhìn anh.”
“Ồ?” hắn nhếch môi, ánh mắt quét qua đôi tai đỏ bừng của tôi, “vậy tai em tự đỏ à?”
“…”
Tôi siết chặt tay, chỉ hận không thể đấm chết cái vẻ đắc ý kia.Nhưng chưa kịp phản bác, hắn đã bước tới lần nữa.Tôi lập tức lùi mạnh về sau như chim sợ cành cong.
“Anh còn tới nữa tôi la đấy!”
Hắn khựng lại thật.Rồi… bật cười.Lần đầu tiên tôi thấy hắn cười rõ như vậy, không phải kiểu nhếch môi lạnh lẽo thường ngày mà là thật sự bị chọc cười. Tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến tim tôi đập loạn cả lên.
Chết tiệt… đừng có cười kiểu đó chứ.
“Gan nhỏ vậy mà suốt ngày thích chọc tôi.” hắn chống tay lên tường phía sau tôi, cúi đầu thấp giọng, “em nghĩ tôi nhịn giỏi lắm sao?”
Tôi cứng người.Khoảng cách này nguy hiểm quá mức.
Tôi nhìn hắn đầy cảnh giác, cả người vẫn còn run nhẹ vì nụ hôn vừa rồi. Môi tôi nóng rát, hô hấp cũng chẳng ổn định nổi, vậy mà tên đầu sỏ kia lại đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh như chưa có chuyện gì xảy ra.Đúng là đồ khốn nạn.A a a a a a a a a a!!!!! Hay quá!!!!! Chuyện về hai thằng đực rựa hôn nhau mà sao tui đọc xong lại thấy còn kích thích hơn cả chuyện nam nữ hôn nhau thế này! Viết tiếp thế nào bây giờ trời!!!! Tui k cân được, bừa đi vậy!
“Phù phù!!”
Tôi vừa thở dốc vừa chậm rãi lắc đầu, có cho tôi cả ngàn lá gan tôi cũng không dám nữa, vì sao? Vì nếu làm lần nữa có thể hắn sẽ muốn hoà tan tôi vào xương hắn mất.
*Ai dám trêu chọc con chó điên cắn loạn như hắn bây giờ chứ! Còn tưởng hắn định ép chớt mình!*
Thấy tôi đã ngoan ngoãn trở lại, hắn lùi lại một bước giữ khoảng cách, có lẽ để chắc rằng hắn sẽ không làm thịt tôi ngay lúc này.
*ừm! Cũng không tệ! Vậy mà mình lại để bỏ lỡ mất mấy năm trời vật nhỏ này* hắn nghĩ nhưng trên mặt lộ vẻ chẳng quan tâm.
“Nhìn đủ chưa?” hắn nhàn nhạt lên tiếng.
Tôi giật mình quay mặt đi, miệng vẫn còn cứng: “Ai… ai thèm nhìn anh.”
“Ồ?” hắn nhếch môi, ánh mắt quét qua đôi tai đỏ bừng của tôi, “vậy tai em tự đỏ à?”
“…”
Tôi siết chặt tay, chỉ hận không thể đấm chết cái vẻ đắc ý kia.Nhưng chưa kịp phản bác, hắn đã bước tới lần nữa.Tôi lập tức lùi mạnh về sau như chim sợ cành cong.
“Anh còn tới nữa tôi la đấy!”
Hắn khựng lại thật.Rồi… bật cười.Lần đầu tiên tôi thấy hắn cười rõ như vậy, không phải kiểu nhếch môi lạnh lẽo thường ngày mà là thật sự bị chọc cười. Tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến tim tôi đập loạn cả lên.
Chết tiệt… đừng có cười kiểu đó chứ.
“Gan nhỏ vậy mà suốt ngày thích chọc tôi.” hắn chống tay lên tường phía sau tôi, cúi đầu thấp giọng, “em nghĩ tôi nhịn giỏi lắm sao?”
Tôi cứng người.Khoảng cách này nguy hiểm quá mức.