Game show: Viết tiếp câu chuyện

tưởng nam nữ, đọc không kỹ cứ viết bừa, hoá ra là đang viết tiếp chuyện ĐM.
A a a a a a a a a a!!!!! Hay quá!!!!! Chuyện về hai thằng đực rựa hôn nhau mà sao tui đọc xong lại thấy còn kích thích hơn cả chuyện nam nữ hôn nhau thế này! Viết tiếp thế nào bây giờ trời!!!! Tui k cân được, bừa đi vậy!

“Phù phù!!”
Tôi vừa thở dốc vừa chậm rãi lắc đầu, có cho tôi cả ngàn lá gan tôi cũng không dám nữa, vì sao? Vì nếu làm lần nữa có thể hắn sẽ muốn hoà tan tôi vào xương hắn mất.
*Ai dám trêu chọc con chó điên cắn loạn như hắn bây giờ chứ! Còn tưởng hắn định ép chớt mình!*
Thấy tôi đã ngoan ngoãn trở lại, hắn lùi lại một bước giữ khoảng cách, có lẽ để chắc rằng hắn sẽ không làm thịt tôi ngay lúc này.
*ừm! Cũng không tệ! Vậy mà mình lại để bỏ lỡ mất mấy năm trời vật nhỏ này* hắn nghĩ nhưng trên mặt lộ vẻ chẳng quan tâm.
Tôi nhìn hắn đầy cảnh giác, cả người vẫn còn run nhẹ vì nụ hôn vừa rồi. Môi tôi nóng rát, hô hấp cũng chẳng ổn định nổi, vậy mà tên đầu sỏ kia lại đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh như chưa có chuyện gì xảy ra.Đúng là đồ khốn nạn.
“Nhìn đủ chưa?” hắn nhàn nhạt lên tiếng.
Tôi giật mình quay mặt đi, miệng vẫn còn cứng: “Ai… ai thèm nhìn anh.”
“Ồ?” hắn nhếch môi, ánh mắt quét qua đôi tai đỏ bừng của tôi, “vậy tai em tự đỏ à?”
“…”
Tôi siết chặt tay, chỉ hận không thể đấm chết cái vẻ đắc ý kia.Nhưng chưa kịp phản bác, hắn đã bước tới lần nữa.Tôi lập tức lùi mạnh về sau như chim sợ cành cong.
“Anh còn tới nữa tôi la đấy!”
Hắn khựng lại thật.Rồi… bật cười.Lần đầu tiên tôi thấy hắn cười rõ như vậy, không phải kiểu nhếch môi lạnh lẽo thường ngày mà là thật sự bị chọc cười. Tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến tim tôi đập loạn cả lên.
Chết tiệt… đừng có cười kiểu đó chứ.
“Gan nhỏ vậy mà suốt ngày thích chọc tôi.” hắn chống tay lên tường phía sau tôi, cúi đầu thấp giọng, “em nghĩ tôi nhịn giỏi lắm sao?”
Tôi cứng người.Khoảng cách này nguy hiểm quá mức.
 
Khoái khoái! Chảy nước miếng, chảy nước miếng! Tiếp tục phát huy bạn ơi! Tui sẽ cố gắng đoạn tiếp vậy.
tưởng nam nữ, đọc không kỹ cứ viết bừa, hoá ra là đang viết tiếp chuyện ĐM.

Tôi nhìn hắn đầy cảnh giác, cả người vẫn còn run nhẹ vì nụ hôn vừa rồi. Môi tôi nóng rát, hô hấp cũng chẳng ổn định nổi, vậy mà tên đầu sỏ kia lại đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh như chưa có chuyện gì xảy ra.Đúng là đồ khốn nạn.
“Nhìn đủ chưa?” hắn nhàn nhạt lên tiếng.
Tôi giật mình quay mặt đi, miệng vẫn còn cứng: “Ai… ai thèm nhìn anh.”
“Ồ?” hắn nhếch môi, ánh mắt quét qua đôi tai đỏ bừng của tôi, “vậy tai em tự đỏ à?”
“…”
Tôi siết chặt tay, chỉ hận không thể đấm chết cái vẻ đắc ý kia.Nhưng chưa kịp phản bác, hắn đã bước tới lần nữa.Tôi lập tức lùi mạnh về sau như chim sợ cành cong.
“Anh còn tới nữa tôi la đấy!”
Hắn khựng lại thật.Rồi… bật cười.Lần đầu tiên tôi thấy hắn cười rõ như vậy, không phải kiểu nhếch môi lạnh lẽo thường ngày mà là thật sự bị chọc cười. Tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng yên tĩnh khiến tim tôi đập loạn cả lên.
Chết tiệt… đừng có cười kiểu đó chứ.
“Gan nhỏ vậy mà suốt ngày thích chọc tôi.” hắn chống tay lên tường phía sau tôi, cúi đầu thấp giọng, “em nghĩ tôi nhịn giỏi lắm sao?”
Tôi cứng người.Khoảng cách này nguy hiểm quá mức.
*hôn cũng hôn rồi, giờ có chối đến chính mình còn chẳng tin được nữa là hắn ta, nhưng nếu nói ra bây giờ chẳng phải sẽ bị ăn sạch ngay tại đây sao, không được, mình phải tìm cách chạy khỏi đây thôi*
Chỉ tiếc mọi suy nghĩ của tôi như đều bị hắn biết được, chẳng để tôi kịp nghĩ ra cách gì, hắn lại nói
“Trả lời tôi, không tôi sẽ ăn sạch em ngay tại đây ngay bây giờ đấy.”
Giọng hắn vẫn còn trầm thấp nhưng lại mang chút dịu dàng khó cưỡng.
Tôi chỉ đành lí nhí trong cổ họng
“Tôi tin anh không phải chó cắn bậy, ị lung tung *mới có quỷ! mau tránh ra tên khốn đẹp trai này, ông đây không muốn chịu trách nhiệm, ông đây muốn chạy!* Tôi phải về rồi, phiền anh buông tay ra”
Nói rồi tôi cố gắng kéo tay hắn xuống. Hắn cũng giả vờ buông lỏng, đợi khi tôi nghĩ sắp chạy thoát khỏi hắn, hắn lại trở tay kéo tôi lại ôm vào lòng.
*má! Thằng quỷ! Tránh ra để ông đây đi về! Tim ông đây sắp bị thằng quỷ cậu đạp chết rồi* Nội tâm tôi gào thét, hắn không nghe thấy nhưng lại nói
“Vậy làm bạn trai tôi đi, tôi sẽ thả em về!”
 
Khoái khoái! Chảy nước miếng, chảy nước miếng! Tiếp tục phát huy bạn ơi! Tui sẽ cố gắng đoạn tiếp vậy.

*hôn cũng hôn rồi, giờ có chối đến chính mình còn chẳng tin được nữa là hắn ta, nhưng nếu nói ra bây giờ chẳng phải sẽ bị ăn sạch ngay tại đây sao, không được, mình phải tìm cách chạy khỏi đây thôi*
Chỉ tiếc mọi suy nghĩ của tôi như đều bị hắn biết được, chẳng để tôi kịp nghĩ ra cách gì, hắn lại nói
“Trả lời tôi, không tôi sẽ ăn sạch em ngay tại đây ngay bây giờ đấy.”
Giọng hắn vẫn còn trầm thấp nhưng lại mang chút dịu dàng khó cưỡng.
Tôi chỉ đành lí nhí trong cổ họng
“Tôi tin anh không phải chó cắn bậy, ị lung tung *mới có quỷ! mau tránh ra tên khốn đẹp trai này, ông đây không muốn chịu trách nhiệm, ông đây muốn chạy!* Tôi phải về rồi, phiền anh buông tay ra”
Nói rồi tôi cố gắng kéo tay hắn xuống. Hắn cũng giả vờ buông lỏng, đợi khi tôi nghĩ sắp chạy thoát khỏi hắn, hắn lại trở tay kéo tôi lại ôm vào lòng.
*má! Thằng quỷ! Tránh ra để ông đây đi về! Tim ông đây sắp bị thằng quỷ cậu đạp chết rồi* Nội tâm tôi gào thét, hắn không nghe thấy nhưng lại nói
“Vậy làm bạn trai tôi đi, tôi sẽ thả em về!”
Tôi tròn mắt nhìn hắn, đầu óc như bị câu nói kia đập cho đứng hình.
“...Anh bị điên à?”
Hắn cúi đầu nhìn tôi, khóe môi nhếch lên rất nhẹ.
“Ừ, điên vì em.”
Đệt! Ai dạy tên này nói mấy câu chí mạng như vậy hả?!
Tôi còn chưa kịp phản bác, hắn đã siết eo tôi chặt hơn một chút, thấp giọng:
“Hay em muốn tôi đổi cách khác?”
“Kh... không cần!”
Tôi lập tức đáp như phản xạ, vừa nói xong đã muốn tự tát mình một cái.Hắn bật cười. Tiếng cười trầm thấp rung ngay bên tai khiến mặt tôi nóng ran.
“Vậy đồng ý nhé?”
“Anh đang ép cung đấy à?”
“Không.” Hắn nhìn tôi chăm chú, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc đến vậy, “Tôi đang theo đuổi em.”
Tim tôi khựng lại một nhịp.Gió đêm lướt qua hành lang, nhưng tôi lại thấy nóng đến mức khó thở. Người trước mặt vẫn giữ nguyên tư thế ôm tôi trong lòng, như thể chỉ cần tôi lắc đầu, hắn sẽ thật sự không buông.
Tên khốn này… đẹp trai thì thôi đi, còn biết đánh úp nữa chứ.
Tôi nghiến răng, cố giữ chút lý trí cuối cùng.
“Anh thích tôi cái gì chứ?”
“Thích em cãi tôi.” Hắn trả lời rất nhanh.
“...”
“Thích em mạnh miệng nhưng cứ đỏ mặt.”
“...”
“Còn thích em dù sợ tôi vẫn không thật sự đẩy tôi ra.”
Mỗi câu hắn nói ra đều chuẩn đến đáng ghét.Tôi nghẹn họng, muốn phản bác mà không phản bác nổi.Hắn thấy tôi im lặng thì hơi cúi đầu, chóp mũi gần như chạm vào tôi.
“Nên em có muốn thử quen tôi không?”
Khoảng cách quá gần khiến đầu óc tôi rối tung. Tôi vội quay mặt đi, lí nhí:
“...Nếu tôi đồng ý thì anh cho tôi về thật chứ?”
“Ừ.”
“Không được làm bậy?”
Hắn nhướng mày.
“Tùy lúc.”
“Anh.....”
Tôi còn chưa kịp mắng, hắn đã cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi. Khác hẳn nụ hôn vừa rồi, lần này dịu dàng đến mức tim tôi mềm nhũn.
“Từ giờ,” hắn khẽ nói, “em là bạn trai tôi rồi.”
Tôi ngẩn người vài giây, sau đó đỏ mặt đến tận mang tai.
Mẹ nó… hình như ông đây thật sự chạy không thoát rồi.
 
@Newsun vô đọc vô like rồi thì góp vui luôn đi a! Muốn biết các trai viết truyện dammy sẽ ra sao ấy, dù sao góc nhìn của nữ với chuyện yêu đương đấu súng của hai thằng đực rựa cũng khác con trai mà
trai này toàn đi viết thanh xuân vườn trường với tự truyện lần đầu thử sức vs ĐM ko ngờ viết đc như này
 
Không biết mấy ông mà đấu 'súng' với nhau thì cảnh này có kích thích hơn nam nữ làm chuyện đấy k ta? tự dưng muốn trải nghiệm ghê, đọc truyện nhiều tưởng tượng nhiều nhưng cảm giác ngoài đời chắc khác hẳn quá
viết tiếp truyện đi bạn. có gì ngồi bình phẩm sau.
 
K biết viết, văn bạn đang hay mà, thôi cố viết được cái gì thì viết vậy
“Tôi đang theo đuổi em.”


“Anh thích tôi cái gì chứ?”
“Thích em cãi tôi.” Hắn trả lời rất nhanh.
“...”
“Thích em mạnh miệng nhưng cứ đỏ mặt.”
“...”
“Còn thích em dù sợ tôi vẫn không thật sự đẩy tôi ra.”

“Nên em có muốn thử quen tôi không?”

“...Nếu tôi đồng ý thì anh cho tôi về thật chứ?”
“Ừ.”

“Từ giờ,” hắn khẽ nói, “em là bạn trai tôi rồi.”
Tôi ngẩn người vài giây, sau đó đỏ mặt đến tận mang tai.
Mẹ nó… hình như ông đây thật sự chạy không thoát rồi.
“Thích tôi sao không mạnh dạn theo đuổi? Còn muốn tôi theo đuổi ngược lại em. Gan này đúng là chẳng phải lớn vừa đâu”
Nói xong, hắn buông tôi ra, như thể thực sự sẽ thả tôi đi.
Tôi còn đang nghĩ lần này hẳn là hắn sẽ không trêu đùa mình nữa đâu thì…
“Vậy em gọi anh là cục cưng được không?”
Tôi nghe mình thốt ra câu gì đó mà đại não tự động bỏ qua, không xử lý, rồi im lặng chờ đợi câu trả lời.
 
K biết viết, văn bạn đang hay mà, thôi cố viết được cái gì thì viết vậy

“Thích tôi sao không mạnh dạn theo đuổi? Còn muốn tôi theo đuổi ngược lại em. Gan này đúng là chẳng phải lớn vừa đâu”
Nói xong, hắn buông tôi ra, như thể thực sự sẽ thả tôi đi.
Tôi còn đang nghĩ lần này hẳn là hắn sẽ không trêu đùa mình nữa đâu thì…
“Vậy em gọi anh là cục cưng được không?”
Tôi nghe mình thốt ra câu gì đó mà đại não tự động bỏ qua, không xử lý, rồi im lặng chờ đợi câu trả lời.
Hắn khựng lại đúng một giây.Ánh mắt vốn lười biếng như đang trêu đùa kia bỗng tối đi đôi chút, yết hầu khẽ chuyển động.
“Em vừa gọi gì?”
Tôi lúc này mới hoàn hồn, cả người nóng bừng. Muốn nuốt lại câu vừa rồi cũng không kịp nữa.
“Không có gì.”
Tôi quay đầu định chạy thì cổ tay lại bị hắn giữ lấy.Lần này không mạnh, nhưng đủ để tôi không thoát được.Hắn cúi xuống, khoảng cách gần đến mức tôi nghe rõ cả tiếng cười khàn khàn nơi cổ họng hắn.
“Muộn rồi.”
“Tự em gọi mà.”
“Tôi còn tưởng phải theo đuổi thêm một thời gian nữa mới được nghe.”
Tôi cắn môi, xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng hắn.
“Anh không nghe thấy thì thôi.”
“Nghe thấy rõ lắm.”
Hắn chậm rãi siết nhẹ tay tôi, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn.
“Gọi lại lần nữa đi.”
“Tôi không gọi.”
“Vậy anh gọi em nhé?”
Tôi ngẩng đầu.Hắn nhìn tôi chăm chú, giọng thấp đến mức tim tôi run lên.
“Bảo bối.”
Chỉ hai chữ thôi, vậy mà khiến đại não tôi hoàn toàn chết máy.Hắn thấy tôi đứng im liền bật cười, đưa tay véo nhẹ má tôi.
“Sao vậy?”
“Lúc đòi gọi anh là cục cưng thì gan lớn lắm cơ mà.”
 
Hắn khựng lại đúng một giây.Ánh mắt vốn lười biếng như đang trêu đùa kia bỗng tối đi đôi chút, yết hầu khẽ chuyển động.
“Em vừa gọi gì?”
Tôi lúc này mới hoàn hồn, cả người nóng bừng. Muốn nuốt lại câu vừa rồi cũng không kịp nữa.
“Không có gì.”
Tôi quay đầu định chạy thì cổ tay lại bị hắn giữ lấy.Lần này không mạnh, nhưng đủ để tôi không thoát được.Hắn cúi xuống, khoảng cách gần đến mức tôi nghe rõ cả tiếng cười khàn khàn nơi cổ họng hắn.
“Muộn rồi.”
“Tự em gọi mà.”
“Tôi còn tưởng phải theo đuổi thêm một thời gian nữa mới được nghe.”
Tôi cắn môi, xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng hắn.
“Anh không nghe thấy thì thôi.”
“Nghe thấy rõ lắm.”
Hắn chậm rãi siết nhẹ tay tôi, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn.
“Gọi lại lần nữa đi.”
“Tôi không gọi.”
“Vậy anh gọi em nhé?”
Tôi ngẩng đầu.Hắn nhìn tôi chăm chú, giọng thấp đến mức tim tôi run lên.
“Bảo bối.”
Chỉ hai chữ thôi, vậy mà khiến đại não tôi hoàn toàn chết máy.Hắn thấy tôi đứng im liền bật cười, đưa tay véo nhẹ má tôi.
“Sao vậy?”
“Lúc đòi gọi anh là cục cưng thì gan lớn lắm cơ mà.”

“Cái đó không phải tôi gọi, là nhân cách khác của tôi gọi thế, tôi không liên quan!”
Tôi cứng miệng trả lời mà chẳng suy xét mình nói gì.
*chết tiệt! Đáng lẽ nên gọi hắn là cục cức mới đúng!*
“Ồ! Lại còn có nhân cách khác sao, em thú vị thật! Dù là ai thì vẫn là cái miệng này phát ra hai từ đấy, không phải sao?”
Vừa nói hắn vừa vân vê đôi môi đang bị tôi cắn muốn nát.
 
“Cái đó không phải tôi gọi, là nhân cách khác của tôi gọi thế, tôi không liên quan!”
Tôi cứng miệng trả lời mà chẳng suy xét mình nói gì.
*chết tiệt! Đáng lẽ nên gọi hắn là cục cức mới đúng!*
“Ồ! Lại còn có nhân cách khác sao, em thú vị thật! Dù là ai thì vẫn là cái miệng này phát ra hai từ đấy, không phải sao?”
Vừa nói hắn vừa vân vê đôi môi đang bị tôi cắn muốn nát.
Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, tôi muốn gạt tay hắn ra nhưng toàn thân lại nhũn nhặn không chút sức lực. Ánh mắt hắn quá nóng bỏng, như muốn thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của tôi.
"Buông... buông ra! Đừng có động vào tôi!" Tôi ấp úng, nhưng giọng điệu thiếu chút đe dọa, nghe giống như đang làm nũng thì đúng hơn.
Hắn khẽ cười, tiếng cười trầm thấp vang lên trong lồng ngực, rung động truyền sang cả người tôi. Hắn cúi sát hơn, hơi thở nóng hổi phả vào tai: "Cắn nát rồi thì lấy gì cho tôi hôn đây, hửm? Nhân cách kia hay nhân cách này... tôi đều muốn nếm thử xem vị có ngọt như đôi mắt em không."
Chưa kịp hiểu hết ý câu nói, đôi môi tôi đã bị phủ lấp. Không phải nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một sự chiếm đoạt mang chút trừng phạt vì sự ngang bướng vừa rồi. Tôi trừng lớn mắt, muốn đẩy hắn ra nhưng đôi tay lại vô thức bám lấy vai hắn.
Chết tiệt! Tên điên này!
Nhân cách kia của tôi đang gào thét, nhưng cơ thể này lại phản bội tôi, run rẩy đón nhận.
 
Aaaaaa! Đúng kiểu ‘muốn khiến em im miệng, cách tốt nhất là hôn’ vậy!
Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, tôi muốn gạt tay hắn ra nhưng toàn thân lại nhũn nhặn không chút sức lực. Ánh mắt hắn quá nóng bỏng, như muốn thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của tôi.
"Buông... buông ra! Đừng có động vào tôi!" Tôi ấp úng, nhưng giọng điệu thiếu chút đe dọa, nghe giống như đang làm nũng thì đúng hơn.
Hắn khẽ cười, tiếng cười trầm thấp vang lên trong lồng ngực, rung động truyền sang cả người tôi. Hắn cúi sát hơn, hơi thở nóng hổi phả vào tai: "Cắn nát rồi thì lấy gì cho tôi hôn đây, hửm? Nhân cách kia hay nhân cách này... tôi đều muốn nếm thử xem vị có ngọt như đôi mắt em không."
Chưa kịp hiểu hết ý câu nói, đôi môi tôi đã bị phủ lấp. Không phải nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một sự chiếm đoạt mang chút trừng phạt vì sự ngang bướng vừa rồi. Tôi trừng lớn mắt, muốn đẩy hắn ra nhưng đôi tay lại vô thức bám lấy vai hắn.
Chết tiệt! Tên điên này!
Nhân cách kia của tôi đang gào thét, nhưng cơ thể này lại phản bội tôi, run rẩy đón nhận.
Mọi sự phản kháng của tôi, đối với hắn đều là vô nghĩa.
Ngay cả chính tôi, khi hai bản thể tuy có chút mâu thuẫn trong suy nghĩ nhưng cơ thể lại rất thành thật: là muốn hắn.
Muốn biết tư vị nơi sâu kín của hắn như thế nào, muốn biết tình cảm hắn dành cho tôi là thật hay chỉ là trò chơi, muốn đem hắn giấu đi đến nơi chỉ có hai người.
Đôi tay đang bám lấy vai hắn theo đó cũng siết chặt hơn, môi lưỡi cũng theo chỉ dẫn của hắn mà công thành đoạt đất.
Hắn thấy tôi không những không phản kháng mà còn chủ động đáp lại, cũng chẳng muốn kiềm chế nữa.
Tay hắn chuyển từ đôi môi sang sau gáy tôi, trượt dần xuống cái lưng cứng đờ đẫm mồ hôi, rồi luồn vào trong áo.
Đúng lúc này một ánh flash loé sáng, kèm theo tiếng click chụp ảnh vang lên.
Hắn đen mặt, biểu cảm như muốn giết người nhìn sang nơi vừa phát ra âm thanh ấy.
 
Aaaaaa! Đúng kiểu ‘muốn khiến em im miệng, cách tốt nhất là hôn’ vậy!

Mọi sự phản kháng của tôi, đối với hắn đều là vô nghĩa.
Ngay cả chính tôi, khi hai bản thể tuy có chút mâu thuẫn trong suy nghĩ nhưng cơ thể lại rất thành thật: là muốn hắn.
Muốn biết tư vị nơi sâu kín của hắn như thế nào, muốn biết tình cảm hắn dành cho tôi là thật hay chỉ là trò chơi, muốn đem hắn giấu đi đến nơi chỉ có hai người.
Đôi tay đang bám lấy vai hắn theo đó cũng siết chặt hơn, môi lưỡi cũng theo chỉ dẫn của hắn mà công thành đoạt đất.
Hắn thấy tôi không những không phản kháng mà còn chủ động đáp lại, cũng chẳng muốn kiềm chế nữa.
Tay hắn chuyển từ đôi môi sang sau gáy tôi, trượt dần xuống cái lưng cứng đờ đẫm mồ hôi, rồi luồn vào trong áo.
Đúng lúc này một ánh flash loé sáng, kèm theo tiếng click chụp ảnh vang lên.
Hắn đen mặt, biểu cảm như muốn giết người nhìn sang nơi vừa phát ra âm thanh ấy.
Hơi thở nóng rực của hắn bỗng khựng lại, sự thô bạo dịu đi đôi chút nhưng thay vào đó là luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến tôi rùng mình thoát khỏi cơn mê muội. Hắn buông tôi ra, nhưng cánh tay vẫn ôm chặt eo tôi như đánh dấu chủ quyền, ánh mắt sắc như dao cau phóng về phía góc hành lang tối.
"Ai?" Giọng hắn trầm xuống, khàn đặc và đầy nguy hiểm.
Tôi run rẩy nhìn theo, chỉ kịp thấy một bóng người lướt qua nhanh chóng, nhưng ánh đèn flash của điện thoại vừa rồi đủ để làm bừng tỉnh lý trí của tôi. Sự ngượng ngùng dâng lên, tôi đẩy hắn ra, vội vàng chỉnh lại áo sơ mi xộc xệch, mặt nóng bừng lên vì xấu hổ. Tại sao tôi lại có thể... chủ động với hắn như vậy?
Hắn siết chặt eo tôi hơn, nghiến răng nói nhỏ vào tai tôi:
"Đứng yên đây. Đừng hòng chạy."
Nói rồi, hắn lao đi như một con báo săn, đuổi theo kẻ quấy rối kia, bỏ lại tôi đứng chơ vơ giữa hành lang vắng, lồng ngực vẫn phập phồng không yên. Sự mâu thuẫn trong tôi lúc này đạt đến đỉnh điểm: một mặt lo sợ chuyện này bị lộ, mặt khác lại... thầm mong chờ cái nhìn "muốn giết người" kia của hắn sẽ giải quyết mọi thứ, để tôi không còn phải tự đấu tranh với chính bản thân mình nữa.
Liệu đó là ai? Phóng viên? Hay kẻ thù của hắn? Và tình cảm này... cuối cùng sẽ đi về đâu?
 
Quay lại
Top Bottom