Những ngày cuối năm.
Không biết có phải do cuối năm nên phía cảnh sát chạy kpi tội phạm hay không, mà dạo này Hakuba cũng bị bắt tăng ca tới tận khuya mới về.
23 giờ 38.
Kuro ngồi trên sofa xem TV, mắt cậu liếc về phía điện thoại. Tin nhắn cuối cùng của anh là lúc 19 giờ 58, anh bảo cậu rằng hôm nay anh về muộn, nên Kuro hãy ăn tối và đi ngủ trước đi.
Kuro chán chường, cậu chẳng có hứng ăn một xíu nào. Hôm nay cậu còn hào hứng nấu một bát canh cá chua to đùng, giờ thì nó đang nguội ngắt ở trên bàn. TV vẫn đang phát tập mới của bộ phim mà cậu xem, cậu vào phòng ngủ, lấy chiếc chăn mỏng ra rồi lại thu mình trên ghế sofa, không biết có đợi được anh về không.
2 giờ 22 phút.
Hakuba mở cửa nhà, thấy phòng khách vẫn sáng đèn. Chắc bạn nhỏ lại quên tắt, anh nghĩ. Nhưng khi anh ngửi thấy mùi hơi tanh của canh cá chua trên bàn ăn, rồi lại nghe thấy nhịp thở khàn khàn của bạn nhỏ nhà anh trên ghế sofa gần đó, lòng anh như quặn thắt lại. Anh tiến lại gần ghế sofa, cúi người xuống nhìn khuôn mặt cậu. Kuro nghiêng người cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, chắc do hơi lạnh nên mũi cậu bị nghẹt, thở lúc được lúc không. Hakuba cảm thấy bất lực. Mặc dù anh đã bảo bạn nhỏ ăn cơm và đi ngủ trước rồi, nhưng có bao giờ bạn nhỏ nghe lời anh không nhỉ?
Hakuba cúi người xuống ôm cả người cả chăn vào lòng, bế cậu về phòng ngủ. Kuro hơi mơ màng tỉnh lại. Cảm giác ở trên không trung khiến cậu hơi choáng đầu. Hít vào một hơi, cậu mở mắt ra nhìn đường viền hàm của anh, rồi lại cọ đầu vào ngực anh.
"Nay anh về muộn."
Kuro hờn dỗi, mặc dù anh nhắn tin cho cậu rồi, mặc dù công việc của anh là bất khả kháng, nhưng cậu vẫn dỗi.
"Ừ anh xin lỗi, sau đợt này anh sẽ về sớm hơn."
Hakuba đặt cậu xuống gi.ường. Không trách móc cậu vì cậu quên tin nhắn của anh hay không chăm lo cho bản thân mình, anh biết cậu chỉ đang làm nũng. Xoa xoa đầu xù của bạn nhỏ, anh hôn nhẹ lên trán cậu.
"Canh cá chua nguội rồi."
Kuro vân vê tay áo anh.
"Ừ, để anh hâm lại."
"Nó không ngon như lúc em mới nấu nữa."
"Không sao, anh vẫn thấy ngon."
"Em cũng rửa cả táo rồi."
"Anh cắt hình thỏ nhé."
"Em còn mua cả vòi hoa sen mới."
"Để lát anh lắp vào cho."
...
Không muốn anh làm gì cả, muốn anh ở bên cạnh em. Kuro ôm eo Hakuba, gối đầu lên đùi anh.
"Anh đói không?"
"Không sao, em ngủ đi, lát anh ăn sau."
"Xạo, bụng anh réo nãy giờ."
"Thế bạn nhỏ có muốn dậy ăn cùng anh không?"
"Không muốn dậy, nhưng em đói."
"Anh mang cơm vào phòng nhé?"
"Canh cá tanh lắm."
"Vậy anh bế bạn nhỏ ra ngoài ngồi với anh nha?"
"Không muốn ngồi bàn bếp đâu, lạnh."
Hakuba lại ôm cả người cả chăn vào lòng, bế cậu ra sofa rồi đưa cậu một ly nước ấm. Anh quay vào phòng bếp, cắt những miếng táo hình thỏ rồi lấy dĩa xiên vào, đặt trước mặt cậu, rồi lại quay vào bếp hâm canh cá. Kuro ngồi co người trên ghế êm, miệng nhai táo hình tai thỏ, ngó vào bếp xem anh làm, cho tới khi chạm anh mắt của anh thì lại quay sang xem TV như chưa có gì xảy ra.
Không biết có phải do cuối năm nên phía cảnh sát chạy kpi tội phạm hay không, mà dạo này Hakuba cũng bị bắt tăng ca tới tận khuya mới về.
23 giờ 38.
Kuro ngồi trên sofa xem TV, mắt cậu liếc về phía điện thoại. Tin nhắn cuối cùng của anh là lúc 19 giờ 58, anh bảo cậu rằng hôm nay anh về muộn, nên Kuro hãy ăn tối và đi ngủ trước đi.
Kuro chán chường, cậu chẳng có hứng ăn một xíu nào. Hôm nay cậu còn hào hứng nấu một bát canh cá chua to đùng, giờ thì nó đang nguội ngắt ở trên bàn. TV vẫn đang phát tập mới của bộ phim mà cậu xem, cậu vào phòng ngủ, lấy chiếc chăn mỏng ra rồi lại thu mình trên ghế sofa, không biết có đợi được anh về không.
2 giờ 22 phút.
Hakuba mở cửa nhà, thấy phòng khách vẫn sáng đèn. Chắc bạn nhỏ lại quên tắt, anh nghĩ. Nhưng khi anh ngửi thấy mùi hơi tanh của canh cá chua trên bàn ăn, rồi lại nghe thấy nhịp thở khàn khàn của bạn nhỏ nhà anh trên ghế sofa gần đó, lòng anh như quặn thắt lại. Anh tiến lại gần ghế sofa, cúi người xuống nhìn khuôn mặt cậu. Kuro nghiêng người cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, chắc do hơi lạnh nên mũi cậu bị nghẹt, thở lúc được lúc không. Hakuba cảm thấy bất lực. Mặc dù anh đã bảo bạn nhỏ ăn cơm và đi ngủ trước rồi, nhưng có bao giờ bạn nhỏ nghe lời anh không nhỉ?
Hakuba cúi người xuống ôm cả người cả chăn vào lòng, bế cậu về phòng ngủ. Kuro hơi mơ màng tỉnh lại. Cảm giác ở trên không trung khiến cậu hơi choáng đầu. Hít vào một hơi, cậu mở mắt ra nhìn đường viền hàm của anh, rồi lại cọ đầu vào ngực anh.
"Nay anh về muộn."
Kuro hờn dỗi, mặc dù anh nhắn tin cho cậu rồi, mặc dù công việc của anh là bất khả kháng, nhưng cậu vẫn dỗi.
"Ừ anh xin lỗi, sau đợt này anh sẽ về sớm hơn."
Hakuba đặt cậu xuống gi.ường. Không trách móc cậu vì cậu quên tin nhắn của anh hay không chăm lo cho bản thân mình, anh biết cậu chỉ đang làm nũng. Xoa xoa đầu xù của bạn nhỏ, anh hôn nhẹ lên trán cậu.
"Canh cá chua nguội rồi."
Kuro vân vê tay áo anh.
"Ừ, để anh hâm lại."
"Nó không ngon như lúc em mới nấu nữa."
"Không sao, anh vẫn thấy ngon."
"Em cũng rửa cả táo rồi."
"Anh cắt hình thỏ nhé."
"Em còn mua cả vòi hoa sen mới."
"Để lát anh lắp vào cho."
...
Không muốn anh làm gì cả, muốn anh ở bên cạnh em. Kuro ôm eo Hakuba, gối đầu lên đùi anh.
"Anh đói không?"
"Không sao, em ngủ đi, lát anh ăn sau."
"Xạo, bụng anh réo nãy giờ."
"Thế bạn nhỏ có muốn dậy ăn cùng anh không?"
"Không muốn dậy, nhưng em đói."
"Anh mang cơm vào phòng nhé?"
"Canh cá tanh lắm."
"Vậy anh bế bạn nhỏ ra ngoài ngồi với anh nha?"
"Không muốn ngồi bàn bếp đâu, lạnh."
Hakuba lại ôm cả người cả chăn vào lòng, bế cậu ra sofa rồi đưa cậu một ly nước ấm. Anh quay vào phòng bếp, cắt những miếng táo hình thỏ rồi lấy dĩa xiên vào, đặt trước mặt cậu, rồi lại quay vào bếp hâm canh cá. Kuro ngồi co người trên ghế êm, miệng nhai táo hình tai thỏ, ngó vào bếp xem anh làm, cho tới khi chạm anh mắt của anh thì lại quay sang xem TV như chưa có gì xảy ra.
)))
em bé Minh vào một số ngày mắt sẽ bị kém đi nhưng lại có thể thấy ma, và vô tình thấy được anh zai hàng xóm cũ lởn vởn quanh mình
Hakuba vừa ôm vừa lau nước mắt cho cậu, tay chân vụng về hết xoa rồi lại ôm, sợ làm bạn nhỏ đau. Kuro dần dần bình tĩnh lại, cậu không khóc nữa nên đẩy Hakuba ra, nhưng anh không để cậu làm vậy, hai người cứ tôi đẩy anh kéo ở bên vệ đường, mặc dù cũng chẳng có mấy người qua lại nhưng bị nhìn cũng chẳng hay ho gì.
Hakuba biết bạn nhỏ dễ ngại, bèn cởi ảo khoác của mình trùm lên đầu cậu, nhân lúc cậu đang bối rối thì ôm cả vào lòng, thầm thì:
- Bé ngoan, tôi sai rồi, về sau em muốn mắng tôi như nào cũng được, tôi chịu hết, nhưng đừng tỏ vẻ lạnh lùng với tôi nữa được không? Đừng phớt lờ tôi nữa, quan tâm tôi đi, xin em đấy, em muốn như nào cũng được, chỉ cần em không thích người khác, tôi sẽ theo đuổi em suốt quãng đời còn lại, được không?
Kuro được bao trùm bởi mùi hương của Hakuba và thêm chút men rượu, có vẻ như mùi rượu hơi nồng khiến cậu cũng hơi không tỉnh táo cho lắm. Cậu đang nghĩ có khi nào Hakuba cũng không tỉnh táo nên mới nói vậy không nhỉ?