[Shortfic] Yêu thương trở về

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi shinran luva, 28/5/2015. — 43.604 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. shinran0000

    shinran0000 Biến mất Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/5/2015
    Bài viết:
    1.082
    Lượt thích:
    3.208
    Kinh nghiệm:
    113
    @shinran luva mình là người đầu tiên, huza. Nói thế nào nhỉ. Cách diễn đạt của bạn khá ổn, cũng không có lỗi type. Nhưng mà mình thực sự không hiểu tại sao shin lại quyết định lựa chọn giải pháp này. Biết là không muốn ran gặp nguy hiểm, nhưng làm vậy cứ như là giết chết ran rồi tự sát ấy. Mình nghĩ shin là người thông minh, nên có một lựa chọn để vừa có thể tiến, vừa có thể lui. Dù sao cũng hóng chap mới của bạn

    @shinran luva shin phải gọi là dễ không thích mà cứ đâm đầu vào cái khó. Việc gì phải làm khổ bản thân như thế trong khi còn có những cách khác

    @shinran luva tội ran thật. Bí gì nhắn cho mình, nếu được mình sẽ giúp

    @shinran luva ờ thì mới mẻ, nhưng mà bạn không sợ bị fan shinran ném đá hả. Dù sao cũng là fic của bạn, mình sẽ ủng hộ
     
    thanhnga4869shinran luva thích điều này.
  2. shinran luva

    shinran luva Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/5/2015
    Bài viết:
    64
    Lượt thích:
    245
    Kinh nghiệm:
    53
    @shinran0000 viết thế nó mới kịch tính,đây là fic mà,phải cho khác chứ,mà shin cũng đau ngang Ran chứ bộ

    @shinran0000 thế nó mới kịch tính,cơ mà mình bị kẹt chap 5 cmnr

    @shinran0000 mình đọc các fic khác thì thấy hiếm hoặc không có chuyện shin bỏ ran,nên bây giờ đưa vào cho mới mẻ
     
    shinran0000 thích điều này.
  3. thanhnga4869

    thanhnga4869 Phù Sinh Như Mộng Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/3/2015
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    1.881
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    @shinran luva sao bạn ác quá vậy
    shinran người ta là 1 đôi sao bạn nỡ tách thành 2
    mình biết Shinichi không muốn Ran gặp nguy hiển nhưng cũng đâu cần dùng cách đó
    bạn chỉ cần cho Ran và Eri cùng Kogoro đi du lịch Mĩ theo lời mời của ông bà Kudo chắc chắn Ran sẽ đi ngay vì lâu lắm bố mạ mới ở cạnh nhau mà
    còn Shinichi thì nói là bận giải quyết vụ án bao giờ xong sẽ sang
    như vậy có phải vẹn cả đôi đường mà không ai đau khổ hihi
    nói trước chap sau mà bạn còn làm khổ Ran mình cho bạn Karate đó mình vừa học được vài chiêu hihi
     
    shinran luva, lamnhi317shinran0000 thích điều này.
  4. shinran luva

    shinran luva Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/5/2015
    Bài viết:
    64
    Lượt thích:
    245
    Kinh nghiệm:
    53
    lười quá,chả có ai thăm fic,nhưng đã hứa không drop rồi.

    Chapter 5: Part 1:

    Hôm đó Ran đã dầm mưa thật lâu,và bây giờ cô lên cơn sốt.Trong cơn mê cô không ngừng gọi tên Shinichi.Nhìn cô con gái phải chịu đựng như vậy,ông Mori không khỏi thương xót.Ông đã bớt rượu chè đi và chăm sóc Ran.Chuyện đến tai Shinichi,anh thấy rất có lỗi với cô,nhưng anh cố gắng gạt Ran ra tâm trí và cố gắng tập trung vào bọn áo đen,anh không thể để tình cảm cá nhân xen vào chuyện này được.Anh biết,tình hình càng ngày nguy cấp,còn 2 ngày nữa thôi.Ngồi trong phòng sách,anh nhận được cú điện thoại từ Haibara,cô nói rằng anh phải đến nhà bác tiến sĩ.Khoác vội chiếc áo khoác dày ra ngoài cửa,anh khẽ xoa hai tay vào nhau vì lạnh.Trong đầu anh lại nhớ đến Ran.Khốn kiếp!!!!! Tại sao anh cứ nghĩ về cô chứ? Anh vò đầu,đôi chân cứ thế đi và chẳng mấy chốc đã tới nhà tiến sĩ.Haibara mở cửa mời Shinichi vào nhà,anh thấy ông James,cô Jodie và cả anh Akai đều có mặt ở đó,anh ngập ngừng hỏi:

    -sao mọi người đều ở đây vậy?

    -Edogawa Conan,à không,Kudo Shinichi,chúng tôi đã biết thân phận của cậu rồi-Akai nói.

    -sao mọi người biết chuyện chứ?Chẳng lẽ Haibara…..

    -ừ,cô ấy nói cho chúng tôi biết.Thật không ngờ cậu lại gặp rắc rối đến vậy- cô Jodie cất tiếng.

    -cậu Kudo này,hai ngày nữa chúng ta sẽ đối mặt với băng đảng mafia khét tiếng đấy,cậu hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt cũng như trí óc để bày mưu tính kế nhé- sếp James dặn dò- Chiều nay chúng ta sẽ tới trụ sở cảnh sát Tokyo để bàn việc nhé,hãy đến sớm,Kudo.

    -được,chiều nay cháu sẽ đến và bàn bạc với mọi người,à mà mọi người uống cà phê đi.

    Họ chuyện trò với nhau một hồi rồi cô Jodie,ông James và Akai đi về,còn lại Shiho và Shinichi.Cô cất tiếng:

    -có ăn cơm ở đây không tôi nấu cho? Bác Agasa hôm nay đi vắng.

    -cái gì?cô nấu á?trước giờ tôi thấy cô nấu cho tôi đâu.

    -đồ ngốc,ngày kia không biết sống chết ra sao,tôi nấu cho cậu coi như là món quà vậy,mà không thích thì thôi.

    -à không,cứ nấu đi,hì hì.

    Shiho đi vào bếp và nấu một nồi cà ri to,cô cũng không quên nướng cho cậu miếng bánh chanh-món cậu yêu thích nhất.Nằm vắt vẻo trên ghế sofa,Shinichi trêu ghẹo:

    -mùi thơm đấy,nhưng chả biết có độc không đây.

    -có độc đấy đừng ăn-Shiho nguýt dài.

    Bị Shiho nguýt mà Shinichi nổi gai ốc,cái bà chằn này lúc nào cũng làm người ta sợ….

    Một lúc sau Shiho dọn cơm ra.Cô đưa cho Shinichi miếng bánh chanh,bỗng mặt anh thoáng buồn.

    -sao thế?cảm động à?

    -à không,không có gì,ăn đi ăn đi.

    Bất giác,Shinichi nhớ lại miếng bánh chanh cháy xém mà ngày xưa Ran làm cho anh ăn.Chiếc bánh chanh tuy cháy xém nhưng vẫn giữ được hương vị và rất ngon.Đưa miếng bánh vào miệng,anh khẽ nhăn mặt và nghĩ bụng: “đắng quá”.

    -sao?bánh không ngon à?Shiho hỏi.

    Shinichi không trả lời,nhưng sự im lặng của anh như chính là câu trả lời cho Shiho.

    -tôi biết tôi không thể nấu ngon như cô ấy được,nếu cậu không ăn được thì tôi cũng không ép đâu,à thử cà ri đi.

    -Shiho,đừng nhắc tới Ran nữa,tôi không muốn bị phân tâm.

    Shiho im lặng,cô nhìn anh.Anh khẽ cúi mặt,đôi mắt xanh buồn thẳm,cco bỗng cất tiếng:

    -Kudo,thực ra có chuyện em cần nói.

    Shinichi ngạc nhiên vì cách xưng hô này,anh thấy khuôn mặt Shiho trở nên nghiêm lại.

    -cô làm sao?

    -em …..em…..yê….u….. anh.

    Shiho cố gắng nói ra từng chữ,vụng về che dấu gò má đang ửng hồng.Shinichi nói:

    -đừng Shiho,đừng.

    -em lỡ yêu anh mất rồi.

    -tôi không muốn đánh mất một người cộng sự như cô.Chúng ta không thể.Tôi sẽ coi như cô chưa nói gì vào ngày hôm nay,chào nhé.

    Shinichi lạnh lùng bước đi,để lại Shiho một mình với nỗi buồn.Cô biết tình hình lúc này không phù hợp để nói ra ,nhưng cô sợ,sẽ không còn cơ hội để thổ lộ lòng mình nữa.Cô dọn dẹp và đi ngủ,cô muốn quên hết mọi thứ…….


    Buổi chiều tại trụ sở cảnh sát Tokyo…..

    Thanh tra Megure,Sato,Takagi,FBI cùng Shinichi,Shiho và rất nhiều viên cảnh sát đều có mặt ở phòng họp.Thanh tra Megure cất tiếng:

    --như chúng ta thấy thì bên cảnh sát sẽ hợp tác với FBI để tấn công vào tổ chức áo đen,tôi rất mong chúng ta hợp tác và giúp đỡ nhau để vượt qua thử thách cam go này.Sato,cô đọc tin tức mới cho mọi người đi.

    -vâng,như những gì anh Amuro thông báo cho tôi thì ngày kia,tổ chức áo đen sẽ đến một khu chung cư bỏ hoang ở phố Beika để thực hiện một vụ giao dịch lớn và phi pháp,rất nhiều thành viên tham gia trong đó có Gin.Vụ giao dịch của chúng vào 10 giờ đêm.Bây giờ tôi muốn mọi người bàn bạc và đề ra kế hoạch để bắt giữ bọn chúng,nhất là Gin.

    Tiếng xì xào cùng tiếng bàn phím máy tính gõ lách cách khắp căn phòng họp,ai nấy đều cố nghĩ ra cách tốt nhất để tóm gọn tổ chức,nhưng điều đó không dễ dàng.Trung úy Takagi lên tiếng:

    -ý kiến của tôi sẽ thế này: chúng ta sẽ bao vây lấy tòa chung cư đó.Thanh tra,Sato,FBI,cậu Kudo và Shiho cùng một số viên cảnh sát khác sẽ vào trong tiêu diệt chúng,nếu có kẻ nào khả nghi chạy ra, chúng tôi ở bên ngoài sẽ bắt giữ.

    -wowww,Takagi dạo này thông minh ghê ta-Sato khen ngợi.

    -hừ,chẳng có gì là đáng khen,theo tôi thì cứ xông vào mà bắt chúng-một viên cảnh sát chen ngang.

    -không được,nếu làm thế chúng sẽ chạy đi mất-Thanh tra Megure nói-Còn ý kiến nào khác không?

    Cả căn phòng im lặng,bấy giờ Shinichi mới nói:

    -theo cháu thì ta cứ làm theo kế hoạch của anh Takagi đi ạ,cháu thấy cách đó là phù hợp nhất.

    -được rồi,theo kế hoạch của Takagi đi.

    -xin lỗi mọi người,cháu có điện thoại.

    Nói rồi Shinichi bước ra khỏi phòng họp,cậu nhìn vào màn hình điện thoại,là tiến sĩ Agasa gọi,cậu bắt máy:

    -bác tiến sĩ gọi gì cho cháu vậy?

    -ồ Shinichi,ông Mori vừa gọi cho bác,giọng ông ấy có vẻ lo lắng lắm,ông ấy nói Ran vẫn còn sốt mà bỏ đi từ sáng,đến giờ vẫn chưa về rồi.

    -cô ấy bị ốm mà sao ra khỏi nhà được,với lại bác có hỏi Sonoko không? Hay chỗ Ran thường lui tới ý,biết đâu cô ấy ở đó?

    -à bác không tiện nói chuyện bây giờ,cháu nên gặp ông Mori để giải quyết nhé,bác đi đây.

    -chờ đã…..khoan bác ơi…..thật là, chưa nói hết câu.Mà Ran đi đâu được cơ chứ?

    Nói rồi cậu vội vã chạy vào phòng họp và khoác vội chiếc áo,chỉ kịp nói với mọi người là có việc gấp rồi bỏ đi.Cậu tức tốc chạy tới nhà ông Mori,vừa vào đến cửa văn phòng,cậu đã bị ông túm lấy cổ áo và quát:

    -thằng nhãi kia,con gái ta vì mày mà bị ốm,giờ nó bỏ đi không nói một lời nào,mày giải thích thế nào đây?

    Quá bất ngờ trước hành động của ông Mori,cậu chỉ biết cúi gằm mặt.Cô Eri nhanh chóng can ngăn:

    -anh à,bình tĩnh đã,mọi chuyện sẽ giải quyết được mà.Cháu ngồi xuống đi Shinichi.

    -bình tĩnh sao được khi Ran vì nó bị ốm rồi bỏ đi chứ-ông gào lên,sống mũi cay cay.

    Biết chồng đang bị xúc động mạnh,cô Eri chỉ biết ông chặt ông vào lòng và an ủi.Từ lúc vào,mọi chuyện diễn ra quá nhanh và bất ngờ khiến Shinichi không kịp để ý mọi thứ xung quanh,bây giờ cậu mới thấy có Sonoko ngồi đó,cậu cất tiếng hỏi:

    -Cô Eri,Ran bỏ đi từ lúc nào ạ?

    -Nó bỏ đi từ sáng.Lúc chú Mori dậy thì không thấy nó trong phòng.Chú cứ nghĩ là Ran đi dạo hay đi với Sonoko,nhưng gọi điện Ran cũng không bắt máy.Chú gọi cho cô và kể lại mọi chuyện nên cô mới tới đây.Cô gọi cho Sonoko nhưng cô bé cũng nói Ran không đi cùng.Cô thử lui tới thư viện,công viên nhưng cũng không thấy Ran đâu.Hơn nữa sức khỏe Ran đang yếu mà,con bé có thể đi đâu được chứ.

    -lúc sáng khoảng 9 giờ Ran có gọi cho tớ,giọng cô ấy yếu ớt và thều thào lắm.Tớ cứ nghĩ Ran bị ốm nên gọi để bảo tớ tới,nhưng tớ vô tình nghe được tiếng súng và giai điệu bài hát Bảy đứa trẻ.Tớ nghe cô ấy thì thầm: áo đen.Tớ lo cho Ran lắm.

    Sonoko vừa dứt lời thì Shinichi mặt trắng bệch,đôi mắt anh mở to,bàn tay run lên.Chẳng lẽ linh cảm của anh đúng,chẳng lẽ chuyện đó sẽ xảy ra.

    -này Shinichi,cháu ổn chứ?

    -à…..cháu…uuu,dạ……

    -có chuyện gì cứ nói đi cháu.

    Biết không thể nói dối mọi người,anh cúi gằm mặt,hai bàn tay siết chặt vào nhau,anh cất tiếng:

    -c….cháu nghĩ…. Ran….Ran bị b……bắt cóc rồi…

    -cái gì?mày vừa nói cái gì?Sao mày nghĩ con gái ta bị bắt cóc?

    -chuyện này……chuyện này rất khó giải thích….cháu thực sự rất rối và không biết phải bắt đầu từ đâu.

    -cứ bình tĩnh vào,và nói cho cô biết suy luận của cháu.

    Hít một hơi thật sâu và trấn tĩnh lại tinh thần,Shinichi giải thích:

    -cô chú cũng từng nghe tới băng áo đen khét tiếng rồi chứ?

    -có,cô đã từng nghe.

    -hai ngày nữa cháu sẽ tham gia cùng cảnh sát tóm lấy bọn chúng ở một tòa chung cư bỏ hoang.

    -nhưng bọn chúng có liên quan gì tới chuyện này chứ?chẳng lẽ ý cháu……

    -vâng,có thể Ran bị bọn chúng bắt cóc.

    -nhưng tại sao Ran bị bắt cóc chứ,Ran có liên quan gì đâu?

    -có lẽ chúng muốn bắt Ran làm con tin,vì tới đây cháu sẽ tham gia bắt chúng.

    -nhưng cô muốn biết tại sao lại là Ran chứ không phải ai khác?

    Shinichi thấy sốc,cổ họng anh nghẹn lại,anh không dám cất tiếng,nhưng cô Eri hỏi dồn dập,anh đành khai hết mọi chuyện.Anh kể lại anh đã bị tổ chức ám sát thế nào,và bị teo nhỏ thành Conan.Anh tới sống cùng Ran chỉ vì muốn tìm hiểu về tổ chức vì ông Mori là thám tử,chứ không có ý định gì khác.Anh cũng nói rằng anh nghi ngờ tổ chức đã biết thân phận của anh.Và đồng thời cũng kể lại chuyện anh chia tay Ran vì muốn bảo vệ cho Ran,cũng chính ngày hôm đó,anh thấy một chiếc xe khả nghi ở gần đó,anh nghĩ rằng tổ chức đã bán tín bán nghi mối quan hệ giữa anh và Ran.Khi anh nói xong thì mọi người thật sự rất sốc,họ ngớ người,không thể nói nên lời.Phải mất 30 phút sau,mọi người mới tỉnh táo lại,ông Mori lắp bắp:

    -tại sao cậu lừa chúng tôi?

    -cháu thực sự xin lỗi,cháu không còn lựa chọn,nếu cháu để lộ thân phận,chắc chắn cháu và mọi người sẽ không thể sống tới ngày hôm nay.Cháu không muốn chuyện này xảy ra……..

    -t….thôi được rồi,chuyện đó để nói sau,cô muốn biết tại sao cháu nghĩ Ran bị bọn áo đen bắt cóc,ngoài lý do Ran có mối quan hệ với cháu?

    -chi tiết Ran gọi điện thều thào nói “áo đen”,bài hát Bảy đứa trẻ là tương ứng với giai điệu khi bàn phím điện thoại kêu,đó là địa chỉ của ông trùm tổ chức,thêm nữa có tiếng súng.Ở quanh đây cháu không thấy chỗ nào có án mạng,chỉ có trường bắn súng,nhưng Ran không bao giờ lui tới đó,cho nên cháu suy ra Ran bị bắt cóc.

    -ôi con tôi,nó đâu có tội chứ.Nó chỉ là đứa bé hồn nhiên vô tư thôi mà,nó là niềm vui của ta,nó còn đang ốm yếu mà-ông Mori đau khổ nói.

    -vậy ta báo cảnh sát chứ?Sonoko hỏi

    -không được,nếu báo cảnh sát,thì ngày tới chúng ta sẽ không thể tóm gọn băng áo đen,với lại ta còn chưa biết hang ổ của chúng là ở đâu,sao bắt được.

    -vậy chẳng lẽ phải đợi ngày kia sao?

    -cháu rất muốn cứu Ran,nhưng cũng bất lực.

    -thôi được rồi cháu về đi,cô sẽ nói chuyện với chồng cô,đi đường cẩn thận.

    -cô Eri,ngàn lần xin lỗi cô.

    Rời khỏi văn phòng thám tử mà lòng anh nặng trĩu,anh là thằng con trai tồi tệ.Nếu có tên nào tệ nhất trên thế giới này thì có lẽ là anh.Anh hết làm cho người mình yêu phải khóc,chờ đợi,rồi bây giờ là bị liên lụy và đau khổ.Day dứt lắm.Anh thề với lòng là phải cứu được Ran,để bù đắp cho cô mọi chuyện anh gây ra,nhưng liệu có thể………



    Ở trong căn phòng hoang vắng,lạnh lẽo,có người con gái khẽ run vì mệt và đói.Bỗng có tiếng cửa kéo ra,và tiếng bước chân lạnh lùng đến gần cô.Cô cảm nhận được luồng sát khí ở rất gần mình,hắn chĩa ngòi súng vào cổ họng cô,miệng khẽ cười.Nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt,lạnh lùng và đáng sợ:

    -tội nghiệp cô….

    Nói rồi hắn bước ra khỏi căn phòng và sai người canh giữ.Hắn sai hai tên to khỏe canh cửa và không quên dặn chúng phải cẩn thận vì Ran có học võ Karate.


    Ở một nơi xa lạ,bóng tối bao trùm,Ran sợ hãi và run rẩy,miệng cô khẽ run lên,thều thào: Shinichi….

    “Cạch”.Có tiếng mở cửa,mùi thơm sộc vào mũi cô,là mùi cháo.Cố gắng mở mắt và gượng dậy,cô cảm nhận được một bàn tay khẽ nâng đầu mình dậy,một giọng nói cất lên:

    -Angel,ăn đi.

    -ai vậy?

    -a secret makes a woman woman,ăn đi nào.

    Vì quá đói nên Ran cũng không hỏi nhiều,cô vội vàng húp bát cháo nóng hổi.Sau khi ăn xong bát cháo và được cho uống nước,Ran thiếp đi vì ốm.Cánh cửa dần khép lại và khóa chặt………



    Ở bên kia căn phòng,trong bóng tối ánh lên màu đỏ của tàn thuốc lá.Gã rít một hơi dài rồi nhả vào mặt người phụ nữ,hắn hỏi:

    -ngày kia đấy,giao dịch cẩn thận vào,gặp cớm là toi.

    -ồ anh cũng sợ cớm sao?Tôi tưởng anh tàn nhẫn và vô cảm lắm chứ?

    -nghe này-hắn tiến đến gần ả,dí sát mặt mình vào mặt ả-tao chỉ vô cảm và tàn nhẫn với những kẻ phản bội tổ chức và tố cáo tổ chức với bọn cớm thôi.

    Nói rồi hắn lạnh lùng bước ra khỏi căn phòng đó,bỏ lại ả phía sau…….


    Ngày hôm sau……..

    -Ran ơi con có sao không? Về với cha đi.

    Nhìn bộ dạng bây giờ của ông Mori,bà Eri không khỏi thương xót.Bà biết,dù chồng bà là người ham tiền háo sắc tới đâu,thì ông ấy vẫn là một người cha hết mực yêu thương con cái,và xót xa khi con mình gặp chuyện.Chưa bao giờ bà thấy bộ dạng của chồng mình như bây giờ: ông như người mất hồn,cả ngày chẳng chịu ăn uống,người gầy rộc đi trông thấy,miệng cứ luôn miệng gọi tên Ran.Cho dù có an ủi ông đến đâu,thì ông vẫn không thể không gọi con gái ông.Cô là niềm vui bé nhỏ của ông,ông sẽ ra sao nếu thiếu đi nụ cười của cô,cả những lúc cô cằn nhằn về tính bừa bãi của ông nữa đây…..

    Một đêm dài lại qua…….


    Sáng hôm sau…….

    -Shinichi,dậy đi.

    -*im lặng*

    -KUDO SHINICHI,có dậy mau không?

    -hả? cho tôi ngủ thêm điiii

    Shinichi đáp lại với giọng mệt mỏi và ngái ngủ.Ở ngay sát giường,Shiho đang cố gắng đánh thức anh dậy,nhưng có vẻ bất lực.

    -mai cố mà cứu lấy Ran nhé,hẹn gặp lại cậu.

    Cô buông câu nói đó ra mà khiến Shinichi bật dậy.Ờ,phải cứu Ran,nhưng cứ theo kế hoạch của anh Takagi liệu có ổn?Không được rồi.Phải gọi cho bác Megure.

    Anh chưa kịp đánh răng rửa mặt xong đã vội chạy xuống nhà và gọi cho bác thanh tra.

    -ồ Kudo-kun,có việc gì không cháu?

    -thưa bác thanh tra,về kế hoạch chiến đấu với tổ chức áo đen,cháu thấy còn vài thiếu sót,cháu xin bác hãy cho điều động thêm trực thăng cũng như cứu thương ạ.

    -ồ,được thôi,bác sẽ nói với họ.Vậy cháu đã sẵn sàng cho ngày mai chưa?

    -rồi ạ-Shinichi kiên quyết trả lời.

    -vậy quyết định thế nhé,mà cháu cũng nên nghỉ sớm đi,ngày mai khá vất vả đấy.

    -vâng,chào bác thanh tra.

    Anh đứng đó,suy nghĩ một hồi.Lo lắng,bất an,sợ hãi bủa vây lấy canh.Cái cảm giác này là sao?Cứ như một chuyện kinh khủng lắm sẽ diễn ra vào mai vậy.

    Đánh răng rửa mặt xong,anh vào phòng sách và lôi cuốn Sherlock Homles ra đọc,nhưng cuốn này anh đọc hết rồi mà.Bực thật,anh mong tới ngày mai quá…..

    Heiji cũng đã biết ngày mai Shinichi sẽ một phen sống còn với tổ chức áo đen,cậu lo lắng đứng ngồi không yên.Thấy Heiji có vẻ lạ,Kazuha hỏi:

    -Heiji,có chuyện gì mà bất an vậy?

    -À….ừ,bây giờ tớ phải đi đến Tokyo rồi,có vụ án hấp dẫn tớ lắm.Kazuha à,xin lỗi cậu nhưng lần này tớ không cho cậu đi được đâu.

    -quan trọng vậy à? Hay đi tán tỉnh ai đấy?

    -không có thật mà.

    Nói rồi Heiji thơm lên má Kazuha

    -tớ đi chuẩn bị hành lý,ở nhà ngoan nhé.

    Vậy là Heiji lại đến Tokyo,cùng chiến hữu giải quyết cái tổ chức độc ác kia.Khi cậu đến nhà Shinichi,thì trời cũng vừa tối.

    -“cốc cốc”,Kudo à,tớ đây.

    - …….

    -Kudo ơi,Heiji đây….yyyyy

    -rồi rồi từ đã….”cạch”…..ủa Heiji,sao cậu đến giờ này?

    -mai tớ sẽ cùng cậu tham gia,tớ có võ mà-Heiji cười.

    Dù định can ngăn ông bạn thân,nhưng Shinichi biết chẳng thể thay đổi ý nghĩ của tên cột nhà cháy,anh khẽ mỉm cười:

    -cảm ơn nhé.À mà ta ngủ sớm đi.

    End part 1.
     
  5. shinran0000

    shinran0000 Biến mất Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/5/2015
    Bài viết:
    1.082
    Lượt thích:
    3.208
    Kinh nghiệm:
    113
    @shinran luva tớ không hề quên hem, cứ lúc nào có thời gian onl là lại rượt qua fic của bạn đó. Có một vài lời thế này nha
    - chap này có một điểm nhấn là ran bị bắt cóc, bạn đã thêm phần kịch tính vào trong chap rồi. Mình thực sự rất nóng lòng đấy
    - có lẽ vì đây là fic nên mình thấy tính cách của nhân vật không được giống với bản gốc cho lắm. Nhưng mà là fic của bạn, phải có dấu ấn riêng của bạn chứ
    - mình thấy đoạn bạn miêu tả cảnh bàn bạc kế hoạch chiến đấu vẫn còn hơi sơ sài
    - có những đoạn như kiểu liệt kê lời thoại ấy, nếu bạn cho một số chi tiết miêu tả xen vào đó sẽ tốt hơn. Và trong đoạn shin khai báo sự thật với ông bà mori,mình thấy diễn biến tâm lý nhân vật hơi nhanh
    - cái mà mình không thích nhất ở chap này chính là đoạn shiho tỏ tình với shin, thật sự thì...không giống với shiho một chút nào. Cô ấy...nói thế nào nhỉ, đậm chất nữ tính hơn mức bình thường, vả lại dù đã biết không nên nói mà vẫn cứ nói... Hừm
    Cuối cùng, mình sẽ chờ chap mới của bạn
     
    thanhnga4869, nu thanshinran luva thích điều này.
  6. shinran luva

    shinran luva Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/5/2015
    Bài viết:
    64
    Lượt thích:
    245
    Kinh nghiệm:
    53
    Vẫn còn là bí ẩn trong lời nói của shiho mà.....
    Dù j cũng cảm ơn về ý kiến bạn đóng góp cho mình
     
    nu thanshinran0000 thích điều này.
  7. shinran luva

    shinran luva Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/5/2015
    Bài viết:
    64
    Lượt thích:
    245
    Kinh nghiệm:
    53
    mệt tóa mệt tóa
    Part 2:

    Sáng hôm sau…….

    -Shinichi,dậy đi.

    -*im lặng*

    -KUDO SHINICHI,có dậy mau không?

    -hả? cho tôi ngủ thêm điiii

    Shinichi đáp lại với giọng mệt mỏi và ngái ngủ.Ở ngay sát giường,Shiho đang cố gắng đánh thức anh dậy,nhưng có vẻ bất lực.

    -mai cố mà cứu lấy Ran nhé,hẹn gặp lại cậu.

    Cô buông câu nói đó ra mà khiến Shinichi bật dậy.Ờ,phải cứu Ran,nhưng cứ theo kế hoạch của anh Takagi liệu có ổn?Không được rồi.Phải gọi cho bác Megure.

    Buổi sáng hôm nay đối với Shinichi thật ảm đạm,hồi hộp và lo lắng.Những áng mây xám xịt ngoài trời khiến anh thấy bất an.Chưa kịp đánh răng rửa mặt xong anh đã vội chạy xuống nhà và gọi cho bác thanh tra.

    -ồ Kudo-kun,có việc gì không cháu?

    -thưa bác thanh tra,về kế hoạch chiến đấu với tổ chức áo đen,cháu thấy còn vài thiếu sót,cháu xin bác hãy cho điều động thêm trực thăng cũng như cứu thương ạ.

    -ồ,được thôi,bác sẽ nói với họ.Vậy cháu đã sẵn sàng cho ngày mai chưa?

    -rồi ạ-Shinichi kiên quyết trả lời.

    -vậy quyết định thế nhé,mà cháu cũng nên nghỉ sớm đi,ngày mai khá vất vả đấy.

    -vâng,chào bác thanh tra.

    Anh đứng đó,suy nghĩ một hồi.Lo lắng,bất an,sợ hãi bủa vây lấy canh.Cái cảm giác này là sao?Cứ như một chuyện kinh khủng lắm sẽ diễn ra vào mai vậy.

    Đánh răng rửa mặt xong,anh vào phòng sách và lôi cuốn Sherlock Homles ra đọc,nhưng cuốn này anh đọc hết rồi mà.Bực thật,anh mong tới ngày mai quá…..

    Heiji cũng đã biết ngày mai Shinichi sẽ một phen sống còn với tổ chức áo đen,cậu lo lắng đứng ngồi không yên.Thấy Heiji có vẻ lạ,Kazuha hỏi:

    -Heiji,có chuyện gì mà bất an vậy?

    -À….ừ,bây giờ tớ phải đi đến Tokyo rồi,có vụ án hấp dẫn tớ lắm.Kazuha à,xin lỗi cậu nhưng lần này tớ không cho cậu đi được đâu.

    -quan trọng vậy à? Hay đi tán tỉnh ai đấy?

    -không có thật mà.

    Nói rồi Heiji thơm lên má Kazuha

    -tớ đi chuẩn bị hành lý,ở nhà ngoan nhé.

    Vậy là Heiji lại đến Tokyo,cùng chiến hữu giải quyết cái tổ chức độc ác kia.Khi cậu đến nhà Shinichi,thì trời cũng vừa tối.

    -“cốc cốc”,Kudo à,tớ đây.

    - …….

    -Kudo ơi,Heiji đây….yyyyy

    -rồi rồi từ đã….”cạch”…..ủa Heiji,sao cậu đến giờ này?

    -mai tớ sẽ cùng cậu tham gia,tớ có võ mà-Heiji cười.

    Dù định can ngăn ông bạn thân,nhưng Shinichi biết chẳng thể thay đổi ý nghĩ của tên cột nhà cháy,anh khẽ mỉm cười:

    -cảm ơn nhé.À mà ta ngủ sớm đi.Mai hãy cố gắng hết mình nhé.

    Đêm xuống, bầu trời Tokyo phủ đầy tuyết.Đêm lạnh.Hai ông bạn nằm ở hai phòng cách xa nhau mà đầu không ngừng nghĩ về đối phương.Shinichi thao thức không ngủ được.Đối với anh,Heiji là một người bạn thân hơn bao giờ hết.Cậu ta tuy có nóng nảy,có bốc đồng và suy nghĩ có vội vàng chút,nhưng về khoản suy luận của Heiji,anh cũng phải công nhận.Còn đối với Heiji,thì Shinichi là người khiến cậu thực sự nể phục.Lúc mới gặp và cùng phá án,Shinichi đã dạy cho cậu biết rằng sự thật chỉ có một,không thể lấy nó để làm thước đo suy luận được.Shinichi cũng cho anh thấy rằng,tình bạn,tinh chiến hữu ra sao.Cả hai đã có những phút giây cùng nhau phá án,cùng vui chơi.Thế nhưng ngày mai,sẽ là một ngày đáng sợ và chưa biết sống chết ra sao,chưa biết liệu họ còn gặp nhau được nữa hay không.Đêm nay thật dài…



    Nó đến rồi,ngày định mệnh ấy………

    Ở trong hang ổ của tổ chức áo đen,Gin đang tập trung những tay súng,tay sát thủ giỏi nhất.Hắn ra lệnh:

    -chúng mày ,cứ tiến hành giao dịch như bình thường,,kế hoạch không thay đổi.-Gin ra lệnh

    -đại ca,có cần mang con bé Mori đi không?

    -haha,mang theo chứ.Ta sẽ gặp lại thằng nhãi Kudo mà,phải không cô bé?Chính ta là người bắt cóc cô,thể nào nó chả suy luận và tìm ra cô mà.

    Nói rồi hắn dí ngòi súng vào trán Ran.

    -ông không bao giờ khuất phục được cậu ấy đâu.

    -chà chà,gan to nhỉ.Chuyện gì sẽ xảy ra nếu thân phận thật sự của nó bị bại lộ nhỉ,và ta đoán cô sẽ bất ngờ đấy.Chúng mày nhốt nó lại cho tao.

    Nói rồi hắn sai 3 thằng đàn em nhốt Ran lại ở trong căn phòng ẩm mốc.Ran ghê tởm với cái mùi này.Cô cố dãy giụa,nhưng cô vừa mới ốm dây,sức lực rất yếu.

    Gin ngồi đó,hắn bực mình vì đã lỡ gài vào cảnh sát Tokyo một tên của tổ chức,ngờ đâu hắn là kẻ tham sống sợ chết,chỉ cho FBI và cảnh sát biết đêm nay chúng có vụ giao dịch phi pháp ở chung cư Haido.Thực lòng hắn muốn tránh không đụng vào bọn cớm,nhưng vụ này rất lớn,hắn không thể bỏ qua được.Đành tiến hành giao dịch và cử thêm nhiều bọn đi để phòng ngự….


    Ngồi trong căn phòng sực mùi máu tanh,Ran co rúm người vào một góc phòng.Mái tóc buông lơi xuống,che đi đôi mắt đang rơi lệ kia.

    -Shinichi,cậu sẽ đến mà,sẽ đến mà phải không.Cậu đã nói dù tớ ở đâu cậu cũng tìm ra,vậy sao giờ này cậu chưa tìm ra tớ…..Cậu quên tớ rồi ư……

    Sắp tới lúc rời xa thế giới vậy mà người xuất hiện trong tâm trí cô bây giờ là Shinichi….



    Chung cư bỏ hoang quận Haido,10:00 p.m

    Ngoài trời đêm nay tuyết rơi thật nhiều,tiếng gió rít trên cao hòa cùng tiếng cành lá khô xào xạc,cảnh tượng thật não nề.

    Hàng chục chiếc xe cảnh sát và xe cứu thương đang trên đường tới khu chung cư.Shinichi ngồi trong xe tuần tra cùng thanh tra Megure,Sato và Takagi.Đáng ra anh không đi,nhưng vì một tên áo đen đã nói với anh rằng chúng sẽ có vụ giao dịch vào đêm nay,cho nên anh quyết định đi.Đầu tiên là cứu Ran,sau đó là tìm ra tài liệu thuốc giải APTX 4869.Theo sau xe cảnh sát là lực lượng FBI do cô Jodie,sếp James và Akai đi đầu,cùng hơn 50 xe FBI khác.


    Bên bọn áo đen,Gin vẫn đi cùng Vodka và Vermouth.Theo sau là Korn,Chianty và Bourbon cùng 200 tên áo đen.Tới khu chung cư bỏ hoang,Gin ra lệnh cho lũ đàn em khi đã vào tầng 3 của tòa nhà:

    -Korn,ngươi và đàn em sẽ canh chừng tầng 1.Tầng 2 do Chianty.Tầng 3 Bourbon sẽ canh chừng tình hình xung quanh cùng Vermouth.Còn tầng 4,đích thân tao và Vodka sẽ lên giao dịch.Nên nhớ,vụ giao dịch này rất lớn và có bọn cớm.Hãy cẩn thận!




    Nói rồi lũ đàn em chạy vào vị trí đã được giao.Gin đi qua cầu thang bộ lên tầng 4.Tiếng giày gõ xuống nền đất lạnh phủ đầy rêu những âm thanh khô khốc,man rợ.”lọc cọc….lọc cọc”……


    Bên ngoài,xe cảnh bắt đầu ập tới.Nhưng theo sự chỉ dẫn của thanh tra Megure,cảnh sát đứng ngoài đó chờ mà không xông vào.Tuy rằng các tầng của tòa chung cư tách biệt với nhau bằng thang bộ,nhưng với tình hình bọn chúng bao vây chặt như vậy sẽ gặp không ít khó khăn trong việc bắt giữ chúng.Shinichi và Heiji nghĩ mãi mà chưa đề ra cách bắt bọn áo đen.Việc chúng sắp xếp đội hình như vậy không có trong kế hoạch.Chết tiệt!!!


    Gin đang ở tầng 4.Hắn bước vào căn phòng rộng chừng 10 mét vuông cùng tên Vodka.Giữa căn phòng có một chiếc bàn và năm cái vali đựng tiền,mỗi va li đựng 2 tỉ yên.Đứng đón Gin ở bên kia bàn là tên giám đốc của công ti Yasubishi cùng 50 tên vệ sĩ.Quét cặp mắt sắc lạnh của mình khắp căn phòng,Gin thấy có khoảng 5 chiếc camera.Hắn cất giọng lạnh lùng:

    -ông sợ tôi giết ông à?

    -vẫn phải phòng chứ nhỉ.Suy cho cùng ta cũng chỉ là lão già sắp nghỉ chức giám đốc thôi mà.Vào chủ đề đi,10 tỉ yên ngươi yêu cầu đã được để trong kia rồi đó.

    -vậy à.


    Hắn liếc mắt sang Vodka,như ra lệnh mang những chiếc vali đó đi.Vodka chạy ra,xách chúng lên và không quên nở nụ cười ranh mãnh với tên giám đốc.Về phần tên giám đốc,sau khi đưa cho chúng số tiền theo như yêu cầu,ông ta ra lệnh cho mấy tên vệ sĩ khử Gin và Vodka,nhưng quay ra đã thấy hai tên đó đâu mất.Chúng đã xuống tầng 3 cùng Vermouth.Mở vali ra là một đống tiền,nhưng sao mấy đồng này mỏng vậy?Gin cầm chúng lên kiểm tra,và hắn sôi máu khi biết đây là tiền giả.Cướp cây súng trong tay Vodka,hắn sai Bourbon gọi 50 tên đàn em kéo lên tầng 4 để giết tên giám đốc.Cùng lúc đó,tên giám đốc chạy xuống và đụng mặt Gin.Ông vã mồ hôi,lắp bắp nói:

    - giao dịch xong rồi chứ nhỉ?

    - tiền giả.

    -hả…ả….tiền giả???

    -còn giả vờ?

    -có điều gì đó nhầm lẫn rồi,tiền này tôi kiểm tra rồi mà.

    Gin không nói gì,rút khẩu súng ngắn ra và bắn ngay giữa trán ông ta. “PẰNGGG…

    Máu vương khắp nền nhà.Bọn vệ sĩ thấy vậy rút súng ra bắn.Ánh sáng từ những khẩu súng lóe lên trong đêm tối,hòa cùng âm thanh chết chóc,cảnh tượng hãi hùng.

    Ở bên ngoài,FBI và cảnh sát khi nghe thấy tiếng đạn,đã nhanh chóng kéo vào tầng 1 của chung cư tóm gọn chúng.Một số bọn chúng thì bị bắn,số còn lại bị giết hoặc bắt.Về phía bên cảnh sát thì có khá nhiều người bị thương.Bọn áo đen ở tầng 2 nghe thấy tiếng súng ở tầng 1 thì vội vàng chạy xuống.Xuống đến nơi chúng thấy toàn xác đồng bọn ở đó,định chạy lên báo cáo với Gin nhưng cũng bị cảnh sát và FBI tóm được.


    Gin và đám đàn em đã diệt xong lũ vệ sĩ từ lâu,bây giờ nhìn lại,hắn thấy chỉ còn khoảng 20 tên.Đúng lúc đó hắn nghe bên dưới có tiếng còi hụ của cảnh sát và ở tầng bên dưới,hắn nghe thấy tiếng súng.Khỉ thật,nơi này bị bao vây rồi,ở đây chỉ còn chưa đến 20 tên áo đen,hôm nay có vẻ như là ngày giỗ của hắn rồi.Hắn hoang mang,vậy là kế hoạch của hắn bị đổ bể hết.Tiền thì bị lừa,đồng bọn dù được sắp xếp đội hình nhưng vẫn bị chết hết.Hắn cay cú,đấm mạnh tay vào tường.Máu rỉ ra.Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.Hắn cướp khẩu Charter Amrs-47 và nhằm vào một chiếc xe tuần tra.Nhưng khi định bóp cò,lọt vào mắt hắn là gương mặt của Shinichi.Hắn chợt nhớ tới Ran và thôi không bắn nữa.Hắn chạy lên tầng 4,nơi giam giữ Ran.Hắn im lặng và cởi trói cho Ran,lôi xềnh xệch cô lên tầng thượng cùng đồng bọn.


    Ở bên dưới,FBI và cảnh sát đã đuổi lên tầng 4 nhưng không thấy ai.Shinichi nhanh chóng hiểu ra và kêu mọi người chạy lên tầng thượng…..


    Shinichi là người đầu tiên chạy lên,sau anh là cảnh sát và FBI.Đập vào mắt anh là lũ áo đen đã dàn hàng ở đó sẵn,và Gin,hắn đang chĩa súng vào đầu Ran.Anh gào lên:

    -Ran à.

    -Shinichi? Là anh ư?

    Cách xưng hô thay đổi khiến anh ngỡ ngàng chút,nhưng anh đã trấn an cô:

    -anh ở đây rồi.

    Cô mừng tới rơi lệ.Chí ít là cho tới lúc chết cô cũng được nhìn mặt anh.Gin lên tiếng:

    -tất cả đứng đó,ai tới gần thì con bé này sẽ chết.


    Shinichi hoảng sợ.Anh không muốn Ran chết.Chưa bao giờ anh lâm vào tình cảnh sống chết thế này.Anh cố hít sâu lấy lại bình tĩnh và nói:

    -thả cô ấy ra,ngươi và đồng bọn sẽ được tha.

    -haha,tha ư?Không đời nào.

    Gin gằn giọng,bỗng:

    “Pằng”.Một viên đạn trúng chân hắn.Chưa kịp định thần là ai,một viên nữa lại găm vào tay trái hắn.Hắn buông Ran ra và ôm lấy cổ tay,khuôn mặt nhăn nhó.Máu từ vết thương bắt đầu rỉ ra.Thấy Gin bị như vậy,Chianty giương súng định bắn Ran,nhưng chưa kịp lên đạn đã bị Ran đạp cho một cú đau ở giữa ngực.Ả kêu lên đau đớn và gục xuống.Korn đứng đó,hắn chuẩn bị giương súng bắn Ran thì:

    “pằng pằng pằng”…….cảnh sát nổ súng và đồng bọn xung quanh lần lượt ngã xuống.Jodie nhắm vào Vodka và cho hắn một phát đạn vào đùi.Ran đang chạy về phía Shinichi,cô ôm chầm lấy anh và khóc.Shinichi mừng lắm,Ran được an toàn rồi.Bỗng Gin gào lên:

    -chết điiii

    Hắn giương súng nhằm thẳng vào Shinichi.Anh nhắm mắt lại.Máu bắn ra.Nhưng sao anh không có cảm giác gì cả.Bỗng anh thấy tay mình nặng trĩu.

    -Ran?Ran à.

    Ran đã đỡ đạn thay cho anh ư?Không.Không thể nào,chỉ là đùa thôi phải không.Anh là người đáng ra bị bắn mới phải chứ?Sao Ran lại hành động ngốc nghếch như vậy?Anh ôm ghì Ran vào lòng,giọt nước mắt mặn chát rơi xuống.Nước mắt anh nóng hổi giữa đêm đông lạnh lẽo.

    Đêm nay tuyết rơi thật nhiều và cũng thật lạnh.Cái lạnh làm con người cảm thấy chơi vơi,lạc lõng và cô đơn.Mùa đông mà.Sẽ thật ấm áp khi con người ôm lấy nhau và sưởi ấm cho nhau.Nhưng giờ đây,anh đang ôm Ran,nhưng sao cô lạnh quá.Anh không tin rằng Ran bị bắn,càng không tin cô đang gục xuống trước mặt mình.Tuyết trắng hòa cùng với màu máu cô tạo nên thứ tuyết màu đỏ máu.Một chút tanh tưởi vương đầu ngón tay anh.Vội đỡ lấy Ran,anh cố đánh thức cô dậy nhưng vô vọng.


    Ngay sau khi Gin bắn Shinichi,hay đúng hơn là Ran,thì hắn bị một phát súng nữa găm giữa ngực.Gắn ngã gục xuống.Trước mắt hắn là Vermouth với khẩu súng trên tay,theo sau ả là Akai.Hắn hiểu ra.Người cho hắn hai phát đạn vừa rồi là Akai,và một phát do ả bắn.Hắn cất tiếng cười man rợ rồi gục xuống tắt thở.Cảnh sát nhanh chóng gọi cứu thương,đưa tất cả bọn áo đen đi.Heiji vừa lúc đó cũng gục xuống do tốn khá nhiều sức để hạ gục bọn áo đem,ngoài ra cậu bị một viên đạn sượt qua chân.Thấy Ran bị vậy,Vermouth vội chạy ra:

    -Cool guy,đưa cô ấy tới bệnh viện nhanh.

    Nói rồi cô ta cùng Shinichi đưa Ran tới bệnh viện Beika.


    End chapter 5.
     
  8. shinran0000

    shinran0000 Biến mất Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/5/2015
    Bài viết:
    1.082
    Lượt thích:
    3.208
    Kinh nghiệm:
    113
    @shinran luva xin chào!!!!!! Thấy có thông báo là tớ phóng vào đây ngay. Phải nhận xét chứ nhỉ
    - chap này rất nhiều tình tiết, hồi hộp và gay cấn. Miêu tả cũng tốt. Nhưng tớ có thắc mắc về nội dung nè:
    + BO là tổ chức tội phạm quốc tế, cậu nên miêu tả nhiều đến FBI hơn là cảnh sát Nhật Bản
    + sao bọn áo đen từ 200 người chỉ còn 10 người???
    + áo đen thì lẽ ra phải chuẩn bị trước mọi tình huống chứ. Tớ thấy bọn chúng hay mặc áo chống đạn, có khi còn chuẩn bị cả trực thăng để tẩu thoát nữa. Nếu biết trước là có mai phục thì lại càng phải có kế hoạch B
    - còn lỗi type ha: canh--> anh
    - mình thấy tình tiết hơi nhanh, nhất là đoạn vây bắt áo đen. Bạn cần cho thêm nhiều chi tiết miêu tả hơn nữa
    - một số chỗ mình thấy cách dùng từ của bạn không ổn cho lắm ( sorry vì mình không trích dẫn đc). Nhiều câu khá dài, bạn nên cho thêm các dấu phẩy để làm rõ ý hơn
    Haizz... Soi kinh quá nhỉ, mong là bạn không giận. Cuối cùng: HÓNG CHAP MỚI!!!
     
    thanhnga4869, nu thanshinran luva thích điều này.
  9. shinran luva

    shinran luva Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/5/2015
    Bài viết:
    64
    Lượt thích:
    245
    Kinh nghiệm:
    53
    @shinran0000 phải công nhận tình tiết có nhanh,như bạn thấy thì lực lượng cảnh sát đông mà,dù B.O rất lợi hại nhưng cũng phải có người hy sinh.Lúc đó Gin cũng đã bàn với bọn chúng rồi nhưng k theo như kế hoạch của gã
     
    thanhnga4869, nu thanshinran0000 thích điều này.
  10. shinran0000

    shinran0000 Biến mất Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/5/2015
    Bài viết:
    1.082
    Lượt thích:
    3.208
    Kinh nghiệm:
    113
    @shinran luva nhưng từ 200 mà giảm xuống còn 10 thì hơi... Với cả, cứ cho là cảnh sát +FBI là 400 người đi, áo đen tổn thất như vầy thì ít ra bên phía này cũng phải thương vong đôi chút chứ. Miêu tả là" bị thương nhẹ" thì có vẻ...không đúng lắm. Với lại mình thấy áo đen cũng toàn sát thủ được huấn luyện rất tinh vi, kĩ càng để đối phó với mọi trường hợp, bị bắt như vậy không phải là quá dễ dàng hay sao?
     
    nu thanshinran luva thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Yêu thương Diễn đàn Date
[Shortfic]Vẫn Yêu Như Ngày Đầu Đã hoàn thành 28/8/2018
[Shortfic] [Đồng nhân] Có lẽ, tôi yêu em Đang viết / đang dịch 29/6/2018
[Shortfic] Cũng vì yêu Đang viết / đang dịch 12/6/2018
[Shortfic] Shinran hợp đồng tình yêu Đang viết / đang dịch 23/2/2018
[Shortfic] Yêu một hồn ma Tạm ngưng 10/6/2017
[Shortfic] Tư cách yêu thương Đã hoàn thành 5/12/2015
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP