[Shortfic] Yêu Anh Hơn Ngày Ấy

Bạn muốn fic có kết thúc như thế nào ?

  • HE

    Số phiếu: 65 82,3%
  • SE ( 1 đứa trong một couple nào đó chết )

    Số phiếu: 13 16,5%
  • SE ( 1 couple chết )

    Số phiếu: 7 8,9%
  • OE

    Số phiếu: 7 8,9%

  • Số người tham gia
    79

GinxShiho_love

Lạc vào tương tư, hỏi làm sao thoát..........
Thành viên thân thiết
Tham gia
8/3/2015
Bài viết
344
Ây chà, thế là đã hơn một năm 6 tháng rồi nhỉ :KSV@05:Thật sự là do mình đang trong thời kì bận nhất của đời người :v với lại không hiểu sao mình lười viết quá thể nên fic mới chậm như vậy :KSV@08:Chân thành xin lỗi các bạn :KSV@17:Chap này mình cố gắng viết thật dài và đẩy thật nhanh tiết tấu chiêu đãi các bạn nè, cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình trong suốt thời gian qua :KSV@03: Yêu thương nhiều <3
CHƯƠNG IV: CUỘC SỐNG MỚI

PART I

Sáng, nắng chiếu rực rỡ xuyên qua khung cửa nhà Akemi, chói chang làm nàng tỉnh giấc, bất chợt nhìn xung quanh, nàng không biết mình đã ở nhà tự lúc nào, Shiho vẫn nằm co ro trên tấm đệm. Nàng cảm thấy khó hiểu, đêm qua nàng bị một kẻ nào đó hạ gục, bây giờ lại nằm trên sàn. “Chuyện này là sao?”

- Chị à… tối qua chị… không về sao? – Shiho mơ màng hỏi, xoay người hướng mặt vào vách tường.

Akemi khẽ cười, một nụ cười dịu dàng đáp lại:

- Shiho muốn biết điều gì à?

- Chỉ là em thấy lạ… khi chị về lúc nào em chẳng hay…mà chị lại còn đang ngủ trên sàn…Ooáp… là lạ thôi…..

Tiếng Shiho nhỏ dần, có lẽ nàng vẫn đang muốn ngủ, nàng cũng như Akemi, bị ánh nắng chói chang đó làm dang dở giấc ngủ. Akemi nghe vậy, trong lòng nàng dâng lên sự khó hiểu. Rốt cuộc là có kẻ đã tấn công nàng sao? Nếu vậy tại sao nàng lại không có vết thương mà còn xuất hiện ở đây? “Chẳng lẽ là ảo giác sao?”

Chìm đắm trong dòng suy nghĩ, nàng không để ý rằng có một đoàn người đến trước nhà nàng đập cửa. Tiếng ồn đó làm cắt đứt suy nghĩ của nàng, Akemi khẽ lắc đầu rồi ra ngoài xem chuyện, nhưng cửa chưa kịp mở thì đã bị kéo phăng ra. Trước mắt nàng là một đám người, là lính của triều đình.

- Ở đây ai là Miyano Shiho?

Một người phụ nữ đứng tuổi, ăn mặc sang trọng, nghiêm nghị hỏi Akemi. Akemi hơi sững người, Shiho nghe thấy thì vội bật dậy, hai mắt mở to. Akemi đảo mắt lướt qua người bà ta, “Là người của phủ Okyto, lẽ nào Shiho…”.

- Không nghe thấy ta nói gì sao? – Bà ta nghiêm giọng hỏi

Akemi vội ra hiệu bảo Shiho tránh mặt đi, vờ quỳ xuống nói với người phụ nữa kia:

- Thảo dân không biết chuyện gì đang xảy ra….

Người phụ nữ chau mày, giọng đanh lại cắt lời nàng:

- Phí thời gian! Người đâu, vào tìm người cho ta!

Toán lính ập vào nhà, Akemi lo lắng cho Shiho khi nàng ta chẳng biết phải tránh sự lùng sục của quân lính như thế nào. Quả nhiên, một tên lính lôi Shiho xuống sàn nhà. Akemi đỡ lấy Shiho, ôm nàng vào lòng như thể đang bảo vệ nàng. Mắt nhìn thẳng vào đám lính ấy, nàng tự nhủ nếu những tên này dám động thủ với Shiho thì nàng sẽ không trơ mắt đứng yên.

- Với màu tóc thế này thì không còn nghi ngờ gì nữa. Mau đem cô ta về phủ! – Bà ta xoay người bước vào kiệu.

Khi thấy Shiho bị giật khỏi tay nàng, phẫn nộ nàng toan vung kiếm nhưng chợt sựt lại, nàng cắn chặt môi vẫy vùng giữa vòng vây của đám lính, cố nắm chặt tay giữ lấy Shiho nhưng đành bất lực nhìn Shiho bị đem đi. Tiếng gọi Akemi cứ nhỏ dần đến khi chẳng còn nữa, Akemi ngồi gục giữa sàn, tay cuộn thành nấm đấm. Thề với trời, nàng nhất định sẽ không để Shiho ở đấy.


Shiho trong lòng rối bời, nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nàng không biết phải làm gì trong cái thế oái ăm này, ngay bây giờ nàng thật sự cảm thấy sợ hãi. Nàng đang ở một thời đại xa lạ, bất cứ thứ gì đều xa lạ với nàng. Cái nắng gắt oi bức hắt vào khiến trán nàng mồ hôi nhễ nhại càng làm tăng thêm sự bức rức trong lòng nàng, nàng đan chặt tay vào nhau, tự trấn an mình.

Đoàn người dừng lại trước một lâu đài, Shiho bị vẻ đẹp tráng lệ và đầy cổ điển ấy cuốn hút. Nàng cứ thế ngẩn ngơ bị người phụ nữ dẫn vào một căn phòng, sự nghiêm trang toát lên đầy ngột ngạt. Shiho bị bà ta bắt quỳ xuống trước một bóng người cao lớn trông rất quen thuộc in trên bức bình phong, nhẹ nhàng đóng cửa, bà ta nghiêng người nói: “ Bẩm lãnh chúa, người đã đến rồi”. Shiho cúi thấp đầu theo lễ nghi, nàng chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa, tựa như trong căn phòng này chỉ còn mình nàng đối diện với cái bóng đen kia.

Shiho chậm rãi ngẩn đầu lên, bóng đen ấy không còn nữa. Không khí căng thẳng làm lạnh cả người nàng, làm sự sợ hãi trong lòng nàng ngày càng lớn. Nàng đã làm sai chuyện gì ư? Nàng đã mắc phải trọng tội sao mà phải tới chốn này? Mà lại là với lãnh chúa?

- Đột ngột đưa ngươi đến đây, mong thứ lỗi. – Shiho giật mình khi nghe giọng nói trầm thấp ấy vang lên.

- Tại sao? – Shiho cuối cùng cũng đã nhận ra

- Đền ơn cứu mạng.

Shiho tỏ vẻ khinh miệt, cô thừa biết hắn ta đưa cô đến đây với mục đích khác, ơn cứu mạng của cô đối với con người như hắn không đáng để bận tâm. Chỉ là nàng không đoán được mục đích của hắn, nàng cũng chẳng biết thăm dò hắn như thế nào. Đối với nàng, khó hiểu sao nàng lại thấy thật chán ghét, mặc dù ngoại hình giống nhau như đúc, tính cách không khác nhau là bao nhưng cảm giác của nàng đối với hắn lại trái ngược hoàn toàn với Gin.

- Vậy theo ngài thế nào mới là trả công xứng đáng?

Melkior nhếch mép, bước đến gần nàng, khiến nàng thận trọng lùi về phía sau. Tay hắn bóp lấy má nàng, kéo về phía hắn, khiến mắt nàng nhìn sâu vào mắt hắn. Nàng nhìn xoáy sâu vào, chỉ thấy một vực thẳm không đáy, ánh mắt của hắn khiến nàng lúng túng, chẳng biết nên phản kháng thế nào. Dẫu gì hắn cũng là kẻ quyền cao chức trọng, nàng chỉ là một thường dân nhỏ bé, nàng không thể quá manh động.

- Hợp lí nhất vẫn là để cô làm người hầu của ta nhỉ?

Hắn vừa nói vừa siết tay chặt hơn, nàng chau mày lại vì đau. Nàng thật muốn bật cười to vào mặt hắn. Muốn trả ơn nàng lại bắt nàng hầu hạ hắn ư? Hắn còn lí do ngớ ngẩn nào hơn để bắt nàng làm người hầu của hắn không? Càng suy nghĩ nàng lại càng thấy khó hiểu, lẽ nào chuyện này có liên quan đến…

- Thật vinh hạnh…cho tôi thưa Lãnh chúa…Nhưng tôi thật sự không dám nhận… ân tình này của ngài…Tôi chỉ muốn sống như một…thường dân thôi. – Mỗi một từ nàng nói ra thì dường như bàn tay ấy càng siết mạnh hơn, đau buốt đến muốn tràn cả nước mắt.

Dường như những lời nói đó đã làm phật lòng Lãnh chúa. Hắn không cảm thấy sự bất dĩ hay khiêm tốn phải từ chối, mà là hoàn toàn không hài lòng với đề nghị của hắn. Sắc mặt hắn thâm trầm, không khí trong căn phòng thêm phần lạnh lẽo. Hắn thừa biết nữ nhân này không dễ dàng gì chấp nhận, nhưng một khi hắn đã muốn thì không kẻ nào được phép trái ý hắn.

- Nếu ngươi đã xem đây là vinh dự ta đã ban cho ngươi thì tốt nhất ngươi nên nhận lấy, đừng thách thức sự tử tế của ta. – Gằn giọng nói với nàng, rõ ràng trong chuyện này không hề có ý đền đáp ơn nghĩa cho nàng.

- Nhưng…tôi …thật sự không…muốn

Shiho nặng nề thốt ra, nàng như bị bóp nghẹn cả hơi thở, từng câu từng chữ tựa xuyên qua lồng ngực nàng. Nàng đang bị đe dọa, vô duyên vô cớ bị kéo vào chuyện này khiến nàng không lạc quan nổi. Mắt nàng tràn đầy nước, long lanh trông rất đáng thương đang xoáy sâu vào tâm can Lãnh chúa. Hắn dường như đang bị một thứ gì đó làm cho phân vân, khiến hắn phải khựng lại trong vài giây.

Trong lúc nàng đang cố gắng thoát ra, tay Lãnh chúa vẫn chặt như thế. Đến khi giọt nước ấm rơi xuống tay hắn, tay hắn đột nhiên lỏng ra, Shiho nhân có hội đó liền vùng dậy, vô tình hay hữu ý tay nàng đã va mạnh vào mặt Lãnh chúa.

“Vút!”

Shiho mở to mắt, nàng thở dốc, hơi thở nàng như bị kìm nén. Nàng chỉ biết nàng đã bị ngã xuống sàn, áo nàng bị rách, vai nàng đau nhói. Trước mắt nàng là đôi mắt chứa đầy gân đỏ của lãnh chúa, hơi thở của nàng dồn dập như cùng một nhịp với hắn. Đồng tử ngọc lục bảo nở rộng như thanh kiếm sắc lẹm đâm sâu vào tâm trí nàng.

Dường như bên trong Lãnh chúa đang giằng xé, nàng thấy được trong ánh mắt ấy không phải chỉ riêng tức giận mà còn là cả sự hỗn loạn. Làn da trắng như tuyết lấp ló sau mảnh áo đã rách, máu đỏ chảy trên làn da trắng muốt càng làm người ta cảm thấy như muốn chở che cho th.ân thể mỏng manh này. Hắn nhìn thấy hình hài quen thuộc nhưng mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy được có một cơ thể như ngọc như ngà hiện lên trong mắt hắn. Hắn cắn chặt răng, như thể đang kiềm mình kiểm điểm. Một kẻ như hắn lại bị một vẻ đẹp trần tục như thế quyến rũ ư?

Ngồi trên trên người Shiho, đôi mày hắn chau lại chặt hơn, tay đặt trên thanh kiếm đã sượt qua vai Shiho nắm chặt đến nổi cả gân, khiến thanh kiếm đâm sâu xuống sàn. Thanh kiếm của hắn xưa nay một khi vung ra chưa từng lệch khi vươn đến đối thủ, huống hồ tiện nhân này còn không phải là đối thủ của hắn, nay lại cả gan chống đối ý muốn của hắn. Ngược lại, hắn thấy nữ nhân này bản lĩnh, không phải ai có bản lĩnh cũng dám chống lại hắn, nữ nhân này khiến hắn cảm thấy hứng thú.

Cơ mặt hắn dãn ra đôi chút nhưng sự tức giận thể hiện trong đôi mắt vẫn chưa nguôi, khóe môi nhếch lên. Ngài nắm lấy áo Shiho, giật mạnh, ép nàng nhìn thẳng vào mình, gằn giọng:

- Nếu muốn chị ngươi còn tồn tại trên cõi đời này thì tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe theo lời của ta.

Cánh cửa đóng sầm lại, chỉ còn một mình Shiho ngồi thẩn thờ giữa căn phòng rộng lớn. Nàng vừa bị đe dọa, nếu thanh kiếm đó dịch xuống một chút, có lẽ nàng đã chết ở nơi này.

Sau khi đã được học một loạt các lễ nghi trong phủ, nàng mệt rã người. Vẻ ngoài của nàng buộc phải thay đổi hoàn toàn từ đầu đến chân, tóc nàng cũng phải nhuộm đen đi. Ngay cả dáng đi, tướng ngồi và quỳ, cách xưng hô,… nhiều thứ đến nỗi nàng nhấc bước cũng thấy thật nặng nề. Bên ngoài đã chạng vạng tối, nàng lê từng bước chân, trên tay nàng nào là quần áo, nào là giày,… các thứ cần có cho một kẻ hầu chất cao đến khuất cả mặt nàng. Nàng chật vật mang chúng đi đến nơi ở đã phân, bất cẩn, nàng vấp phải hòn đá, ngã sõng soài trên mặt đất. Mọi thứ văng lung tung, đầu gối lại rất đau, cả người ê ẩm. Ngay lúc này, nàng muốn khóc hơn bao giờ, nhưng nàng gắng nén xuống, cố nở ra một nụ cười tự an ủi bản thân, tay với nhặt từng món đồ ở khắp mặt đất.

Một ánh mắt phía xa xăm dõi theo nàng, muốn đi đến bên nàng, đưa tay ra giúp nàng. Nhưng ánh mắt lại dừng trên một bóng người đang tiến về phía nàng.

- Này cô, cô có sao không?

Shiho cảm thấy luồng sương lạnh phía sau nàng, giọng nói lạnh như băng. Nàng cố sức không tỏ ra bất an, tiếp tục cúi đầu lượm nhặt. Ngày hôm nay đã quá sức chịu đựng của nàng rồi, nàng không muốn biết thêm một người mới, với cả liệu rằng kẻ này xuất hiện với phong thái như thế sẽ là kẻ đáng sợ nào đây?

Thấy người trước mặt không để mắt đến mình, Rei khẽ cười rồi đứng lặng đó, ánh mắt cứ đưa theo động tác của nữ nhân này. Ngoài công chúa, đây là nữ nhân đầu tiên không thèm để mắt đến hắn dù chỉ là một cái liếc nhìn. Tài nghệ của hắn, trong thành không ai không biết, huống hồ là trong tòa lâu đài này.

Rei không hiểu vì sao lãnh chúa lại bất thường sai một đám người chỉ để mang về một kẻ hầu. Rei nhếch mép, tiến đến gần Shiho, nàng vẫn loay hoay, vẻ mặt điềm nhiên nhặt từng món đồ chất thành đống, khổ sở nâng lên, mặc dù mặt nàng đẫm mồ hôi. Shiho cất bước nhanh khi cảm thấy luồng gió lạnh phía sau người nàng. Bất chợt, nàng xoay đầu nhìn theo bóng đen lướt qua…

“Keeng!”

Thanh kiếm của Lãnh chúa chắn trước Rei, Shiho ngẩn người nhìn hai ánh mắt lạnh lẽo đâm vào nhau. Bỗng, nàng cảm thấy đầu tất nàng ươn ướt, Shiho giật mình ngẩng đầu lên, mắt nàng nhắm chặt, cả người run rẩy vô thức nhẹ lùi về sau. Phía dưới, mũi kiếm của Lãnh chúa cắm vào đầu một con rắn lục. Shiho nàng rất sợ rắn, ngay vừa thấy nó, nàng đã cắn chặt môi như bật cả máu.

- Lãnh chúa… - Rei miễn cưỡng hành lễ, chậm rãi thu thanh kiếm vào.

Shiho chưa hết sợ hãi cũng , mắt nàng không dám hé ra. Lãnh chúa rút thanh kiếm khỏi đầu con rắn, vừa chăm chú nhìn thanh kiếm vừa nói:

- Ngươi chẳng phải là thân cận của công chúa sao? Hừ, sao không ở cạnh công chúa mà lại có mặt ở đây?

Đôi mày Rei chau lại như muốn chất chồng lên nhau, chàng nghiến răng, nấm đấm thắt chặt. Lần này chàng hành động thật quá sơ xuất, công chúa còn đang phiền não chuyện đính ước, chàng muốn vơi đi nỗi lòng nặng trĩu đó chính là đi thăm dò nơi đây. Chàng chẳng qua chỉ là xem xem con người này tại sao lại luôn tránh né công chúa.

- Bẩm Lãnh chúa, công chúa bảo nô tài đến sắp xếp nơi ở cho người.

- Công chúa sao lại đến đây?

Rei cố nén hơi thở dài, đôi mày dãn ra đôi chút.

- Công chúa bảo người không muốn ở Mạc Phủ nữa, bảo thần đến đây bẩm báo với người và sắp xếp cho công chúa. – Rei khom người

Melkior im lặng, tựa như không động đậy. Hồi lâu chàng mới đưa mũi kiếm chĩa vào Rei, dùng áo chàng lau đi vết máu trên kiếm, nét mặt không chút thay đổi mà rằng:

- Lần này ngươi hành sự thật quá sơ suất, vì ngươi là người của công chúa nên ta cũng chẳng cần phải nương tay.

Lãnh chúa chậm rãi ngắm nhìn thanh kiếm lại bóng loáng:

- Người đâu! Lôi hắn xuống đánh 50 trượng cho ta.

Rei tối sầm mặt, bất lực bị toán lính lôi đi xa khuất. Shiho dường như cảm nhận được ánh mắt căm phẫn của hắn đang nhìn về phía nàng.

Shiho hành lễ, vội quay đi. Lãnh chúa khẽ mỉm cười, gạt chân cô. Shiho mất đà, ngã về phía trước, nhanh tay đỡ lấy nàng. Vật dụng của nàng lại rơi vương vãi trên đất, Shiho cố gắng kìm nén cơn giận, vùng ra khỏi người Melkior, rồi dịu dàng mỉm cười hành lễ lần nữa, cố gắng không làm gì thất lễ. Lãnh chúa mặt không đổi sắc, kéo nàng đến gần, nhấc bổng nàng lên vai, rảo bước đi.

- Phòng của người ở đâu nhỉ?

Hành động này quả thật quá quắt, nàng gắng sức vùng vẫy, lên tiếng kêu la nhưng lực bất tòng tâm, nàng không còn hơi sức để cầu cứu, đành mặc cho hành động của tên này. Nhưng nàng chưa chịu từ bỏ…

- Hành động như thế này sẽ gây chú ý…

- Câm miệng.

Shiho thở dài, dịu giọng thuyết phục không có tác dụng với hắn. Shiho tiu nghỉu, nàng nên hiểu rằng, một kẻ như hắn đã muốn gì thì không ai ngăn được, huống hồ chi là một thứ dân tầm thường như nàng.

Trong màn đêm u mịch, trên mái ngói của dãy phòng phủ Melkior, Akemi ẩn mình, chăm chú dõi theo Shiho. Vốn dĩ nàng không định để Shiho mạo hiểm vào hang cọp như vậy, nhưng vì đây là cơ hội duy nhất nàng không ngờ đến có thể tiếp cận lãnh chúa, nàng đành dằn lòng. Mekior – hắn không chỉ là tên cặn bã, kẻ thù của riêng nàng mà là của cả vùng này. Chỉ là nàng không thể yên tâm, Shiho xảy ra chuyện, nàng sẽ không tha thứ cho bản thân mình.

Akemi bất ngờ bị một con dao lướt qua trước mặt nàng. Nàng nhanh chóng xoay người, nhảy xuống đất, đưa mắt tìm kiếm. Từ trong bóng tối bước ra một bóng hình cao to, tay cầm thanh kiếm, mái tóc đen tuyền tuôn dài, ánh mắt cùng với nụ cười rất đỗi quen thuộc với Akemi. Nàng chau mày, đôi mắt:

- Akai Shuuichi???


Dải hành lang dài hun hút, xung quanh tối đen như mực, chỉ có những đuốc sáng nhỏ lập lóe có thể bị gió thổi tắt bất cứ lúc nào. Shiho mệt mỏi bị vác đi không khỏi chóng mặt, nàng nắm lấy thắt lưng hắn, giật nhẹ. Lãnh chúa như hiểu ý nàng, đưa nàng xuống thành bế. Shiho càng thêm phần ngượng ngùng, nàng chỉ biết thở hắt ra một hơi dài.

Đến phòng, Shiho bị quẳng phịch dưới đệm. Cảm thấy đau nhói ở vai, nàng khẽ rít lên. Đưa tay lên xoa vai, nàng cảm thấy ươn ướt. Có lẽ vết thương bị hở, máu thấm vào vai áo. Cả ngày nay bị hành đến rã rời khiến nàng quên đi vết thương ở vai. Vết thương không sâu, nhưng có lẽ bị hở lâu nên miệng vết thương dính vào áo, làm nàng rất đau. Shiho toan cởi áo xem lại vết thương, nhưng chợt nhận ra còn có người khác.

Trong bóng tối bao quanh căn phòng, Shiho rùng mình. Ánh mắt sắc lạnh ấy nhìn chăm chăm vào nàng, bóng dáng to lớn ấy bước đến gần nàng. Hắn ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng không né tránh ánh mắt đầy vẻ dò xét đó:

- Không đau sao? – Hắn thô bạo nắm vai áo nàng kéo xuống, lộ vết thương hở có vẻ như bị loét sâu hơn, trên thành có những chỗ máu loang lổ đang đông lại, màu sậm đi trông khá rùng mình.

Shiho quay ngoắt đi, cắn chặt môi để không bật thành tiếng, cả người nàng dường như run rẩy vì quá đau. Tay nàng bấu vào tay hắn, hắn bật cười. Nữ nhân này rõ ràng rất sợ nhưng lại bướng bỉnh đối đầu, rõ ràng sợ chết nhưng lại cố chấp không theo.

Lãnh chúa kéo nàng ngồi trên người hắn, cả người nàng dựa hẳn váo hắn, vết thương hướng đến trước mặt hắn. Lòng nàng cứ thấp thỏm, hắn lại giở trò gì với nàng, yếu điểm của nàng lại đang ở trước hắn, nàng không dám manh động. Hắn xoay đầu kề môi ghé sát tai nàng:

- Biết điều hơn một chút thì đã không thành như vầy.

- Tại sao lại là ta? – Shiho chán nản, dẫu biết hắn sẽ không trả lời nhưng nàng vẫn muốn hỏi. Vì nàng suy nghĩ nát cả óc cũng chả thể nghĩ ra được một lí do hợp lí nào.

Hắn khẽ cười, đưa tay nắm lấy cổ nàng, dùng lưỡi liếm vết thương, thật chậm rãi, thật kỹ lưỡng. Shiho rùng mình, nàng cố chịu đựng cái thế oái ăm này, mặc dù cách làm thật biến thái nhưng tốt cho vết thương. Cảm thấy Shiho cứ động mãi không yên, Melkior cố tình va mạnh vào vết thương, khiến Shiho phải bật thành tiếng.

- Không động đậy

- Quá đáng

Lãnh chúa lấy trong thắt lưng một lọ sứ nhỏ màu trắng, đổ lên vết thương của Shiho rồi kéo lại áo cho nàng. Trong vô thức, hắn miết tay lên cổ nàng. Thật kì lạ, mỗi khi nhìn thấy làn da trắng như tuyết này, một đoạn kí ức mơ hồ lại hiện lên trong tâm trí hắn.

Shiho không thấy động tĩnh gì, nghĩ hắn đã xong, vội vàng lao xuống đệm. Lãnh chúa mặt không đổi sắc, thảy xuống tấm đệm lọ sứ, nói:

- Coi như là báo ơn cứu mạng.

- Không cần! Thả ta khỏi chốn này đã là ân lớn.

Không gian chìm trong im lặng, lãnh chúa đứng xoay lưng lại với nàng nhưng không rời đi. Shho bực dọc nằm xuống đệm, nàng có giá trị lợi dụng ở chỗ nào đáng để hắn phiền phức đến vậy.

Đột nhiên, lãnh chúa vụt đến chỗ nàng, rất nhanh khiến nàng hoảng không kịp định hình. Tay hắn ghì lấy phía sau nàng, đưa tai nàng đến gần miệng hắn. Với giọng trầm đục hắn thì thầm:

- Đúng ra ta có thể giết tỷ tỷ ngươi rồi thiêu ả ta với ngôi nhà bẩn thỉu đó vì hành động sáng nay của ngươi. Đừng nghĩ cứu ta một mạng thì có thể lỗ mãng với ta. Không có lần thứ 2, hơn hết vẫn là ngoan ngoãn nghe lời đi.

Shiho nàng lúc này không biết sức lực từ đâu trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng, nghe hắn nói xong nàng liền bật cười. Nụ cười này của nàng đã làm thay đổi nét mặt của lãnh chúa, tựa như thấy một mặt khác của nàng sau những lần hoảng sợ và hành động không nể nang, suy tính của nàng. Shiho rút thật nhanh thanh kiếm ở thắt lưng hắn, kề vào cổ mình, nhếch miệng:

- Ta không ngốc đến mức không hiểu vì sao ngươi không giết ta. Bây giờ ta chết, ngươi dù có giết người thân của ta cũng vô dụng mà thôi. Nhưng, ta không muốn làm con cờ ngu ngốc trong tay ngươi.

Shiho chau mày nhìn hắn như đang đợi một câu trả lời, có vẻ như hắn có chút bất ngờ trước hành động này của nàng nhưng trông hắn không bị uy hiếp. Nàng nắm chặt thanh kiếm, trong lòng thầm mong nước đi này của nàng là đúng. Nàng cầm thanh kiếm cứa vào cổ mình, nhưng nhanh chóng được ngăn lại. Dù vậy, cổ nàng vẫn chảy máu.

- Hừm, bản lĩnh của ngươi cũng khá lắm.

Lãnh chúa nắm lấy gương mặt nàng, đôi mắt ngọc lục bảo xoáy sâu vào mắt nàng và nàng không hề né tránh. Một lúc sau, hắn dùng lực ở tay hơn, khiến nàng đau mà cay nghiệt nhìn hắn gằn từng chữ:

- Rồi ngươi sẽ biết.

Dứt lời, hắn xoay người, rời đi thật nhanh, chỉ để lại cơn gió đêm thoảng qua khe cửa. Shiho nằm trên tấm đệm, máu ở cổ vẫn đang nhỏ giọt rơi. Shiho cảm thấy thật lạc lõng, hắn nói cho nàng biết thì sao chứ, nàng biết cũng chẳng thể làm gì. Nàng cứng đầu với hắn như vậy vì nàng muốn thể hiện nàng không phải một kẻ dễ ức hiếp nhưng nàng cảm thấy thật vô nghĩa khi làm vậy. “ Có khi nào cứ cúi đầu ngoan ngoãn phải chăng sẽ đỡ mệt mỏi hơn?”. Shiho mỉm cười, nàng biết rằng từ đây nếu nàng muốn tồn tại thì nàng phải suy tính lâu dài cho bản thân mình thôi.
 
Top