[Shortfic] Ranh giới trắng- đen

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi xuan_pham, 11/9/2015. — 10.369 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. xuan_pham

    xuan_pham Thành viên KSV

    [Shortfic] Ranh giới trắng- đen

    Chỉ là 1 phút nhất thời sau khi đọc Shortfic
    sự bốc đồng đến bướng bỉnh vì nhân vật mình yêu thích
    để thỏa lòng đam mê chút đỉnh :KSV@11:
    Tôi là ai??? Là Fan Conan, chỉ đơn giản thế thui :KSV@05:
    Disclaimer: Tất cả nhân vật không thuộc về mình, 1 câu chuyện ảo tưởng của riêng tôi, mọi nhân vật đều "chôm chỉa" từ bác già đáng kính.
    Genres: Romance,Sad, pha chút Shonen, HE hoặc OE tùy cảm nhận (bị ảnh hưởng không nhỏ của ngôn tình)
    Rating: T
    Pairing: Ran Mori & Shinichi Kudo
    Status: On-going
    Fandom: Detective Conan
    Warnings: Không re-post dưới mọi hình thức. Không một ai ngoài tớ có thể xách bài đi lung tung, cảm ơn nhé ! :3
    Summary: Nội dung ư? giữ chút bí mật, để khơi chút tò mò chứ nhỉ :KSV@07:
    Một anh chàng hoàn hảo, gặp chút vấn đề với giấc ngủ... chỉ là một chút hay là còn nhiều hơn thế?
    Sự thật chôn vùi suốt 8 năm liệu có được hé mở? Khi mà người duy nhất biết rõ chân tướng...đã chết.
    Thiên thần khi đã khoác lên mình đôi cánh ác quỷ, liệu còn có được gọi là thiên thần?
    Anh- con người chính trực, liệu có chấp nhận cô... vứt bỏ mọi thứ, mọi điều để đến bên cô?
    Cô- mọi thứ từng thuộc về cô đều thay đổi, chỉ trừ trái tim?
    " Ai bảo chết là hết, có khi- đó là sự tái sinh"

    Mục lục: Chương 1- Hiện tại
    Chương 2- Quá khứ
    Chương 3-Tiếp diễn, quá khứ và hiện tại
    Ngoại truyện ( chỉ là một vài đoạn nho nhỏ )


    Chương 1. Hiện tại
    1. Đám cưới

    - Con có đồng ý lấy người này làm chồng không?
    - Con đồng ý!
    - Ta tuyên bố 2 con chính thức là vợ chồng! :KSV@12:
    Giọng Shinichi vang vang khắp lễ đường, trịnh trọng tuyên thệ, tác hợp uyên ương.Haizzz, có ai nghĩ anh chàng thám tử nổi tiếng lại đi làm mục sư cơ chứ. E hèm, chính xác là mạo danh, tại cái tính ương bướng không chịu làm phù rể, lại thích mình đặc biệt cơ. Giờ thì đủ đặc biệt rui..-_-|||| Thui, không nên tốn mực giấy cho cái phông nền làm gì, quay lại điểm nhấn của lễ cưới "cô dâu chú rể" Shiho- Akai <3 :3
    Vẫn trung thành với màu đen huyền bí, nhưng còn may, anh vẫn ý thức được mình là chú rể : bộ comple cách điệu được may chuẩn từng cm làm tôn lên dáng người cao ráo, trông anh như hắc hoàng tử bước ra từ câu chuyện thần thoại, một dáng vẻ bí hiểm chẳng hề giấu diếm, nhưng cũng thật quyến rũ. Ừm... quyến rũ đến chết người.
    Sánh bên anh, hoàng tử thì phải đi cùng công chúa. Stop. Dừng. Không nên để cái ý nghĩ cổ xưa kia làm lu mờ dáng vẻ thanh cao đến ngạo mạn của cô. Ở cô tản mát ra khí thế của bậc vương quyền, ngay cả cánh mày râu cũng chẳng thể xem thường. Cô chẳng đáng yêu như một cô công chúa, cũng chẳng dịu dàng hay yểu điệu. Cô đẹp- đó là điều không ai có thể phủ nhận, nhưng nét đẹp của cô là sự chín chắn của phụ trưởng thành, là sự thông minh sánh ngang thiên tài. Nữ vương- đó mới là từ hợp với cô.
    Hàng lông mi được chải chuốt kỹ càng làm đôi mắt xanh thêm to tròn, mái tóc nâu thì ẩn hiện sau lớp khăn voan, điểm xuyết là đôi má phớt hồng, đôi môi với màu đỏ như trái siro mọng nước, khiến ai đó không kìm nổi lòng mình, đặt trên đôi môi kia mà cắn mút. Chẳng thèm đoái hoài cái tên mục sư nửa mùa, không mảy may để ý đã đến tiết mục chú rể có thể hôn cô dâu hay chưa, anh cứ thế, ngang nhiên nhiên bá đạo chiếm cứ lấy cái miệng nhỏ xinh.
    Tệ thật, hôm nay anh thật khó làm chủ bản thân. Nếu ai đọc được tâm anh bây giờ, chắc.... vỡ hình tượng. Anh như một con thú đang chờ chực săn mồi, một con thú đang gầm gừ đói khát. "Sát vương"- đúng với ý nghĩ của anh chưa ? :KSV@05:A men, cầu nguyện cho ai kia "tai qua nạn khỏi". Hmm... cũng chẳng trách nổi anh, có chăng là tại chữ yêu kia, có trách thì trách cô nàng Shiho kia. Vì cô quá rạng ngời. Nói sao nhỉ, trông cô thật hạnh phúc.
    Shiho- cô nàng lun nổi danh lạnh lùng mặt không biến sắc giờ đây cũng không giấu nổi nụ cười nơi khóe miệng. Chiếc váy trắng muốt ôm sát cơ thể làm tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, khiến cho tay người nào đó đang đặt trên chiếc eo kia không khỏi nghĩ ngợi lung tung. Khụ:
    - Anh đang nghĩ gì vậy?
    - Ak...Có sao?
    - Hôm nay, anh rất lạ.
    - Có sao?
    Đôi mắt đẹp nheo lại nhìn anh đầy nguy hiểm, khiến lòng ai đó không khỏi cảm thán "tập xác định". Nghĩ là thế nhưng anh lại nhanh chóng xài chiêu giết người không gươm giáo, nhẹ nhàng nở nụ cười hiếm hoi, nhìn cô thật dịu dàng. Như mê lực của loài ma quỷ, chỉ nhìn sâu vào đôi mắt đôi mắt ấy, nhìn hình ảnh mình phản chiếu thui, thoáng chốc cô như lạc vào mê cung màu xám đầy bí hiểm kia.
    "keng" tiếng hai ly va chạm vào nhau như kéo hồn cô trở lại, giật mình cô ngoảnh mặt đi nhìn chỗ khác cũng không quên "Hứ" đầy kênh kiệu. Có đánh chết, cô cũng không chịu thừa nhận mình bị anh hút hồn, nhưng cái mặt lại phản chủ đỏ ửng lên. Dễ thương ghê <3 <3 <3
    Khi hai nhân vật chính đang chu du nơi bầu trời " của riêng chúng mình" , không hay biết rằng mình đang trở thành đề tài bàn tán. Các vị khách quan chẳng hề nhàn rỗi, thảo luận về cuộc sống sau này của đôi trai thanh nữ tú kia. "Sát vương và nữ vương" , thật đáng để nghĩ. :KSV@13:
    Nơi góc khuất của bữa tiệc hào nhoáng, Shinichi đứng đó, lặng im, như tách biệt khỏi sự ồn ào. Nhìn ly rượu vang sóng sánh trên tay, tự thưởng cho một ngụm. Có chút bỏng rát thoáng qua , vị ngọt thanh chậm rãi tan chảy. Để cái hương vị hảo hạng thôi miên tâm trí, bởi ngay lúc này anh không thể hiểu nổi bản thân mình, thấy hai người kia hạnh phúc anh cũng vui lây. Nhưng đâu đó trong ngóc ngách của trái tim có sự mất mát một nỗi buồn không tên. Trời xui đất khiến thế nào anh lại tìm đến thứ chất lỏng này, cái này có được gọi là mượn rượu giải sầu không nhỉ? Cảm giác đó chắc là ghen tỵ đi, nhìn đôi trai tài gái sắc ai mà chẳng gato. Chú rể điềm tĩnh, cô dâu...bỗng anh khựng lại, trong 1s ngắn ngủi anh lại nhìn thấy bóng dáng lạ kì kia, chợt đến rồi chợt đi trong tích tắc, chưa một lần báo trước cũng vội vã mất đi. Ảo giác, chắc là do anh hoa mắt, có lẽ anh say rồi.
    :KSV@06: Nếu bạn nghĩ đây là câu chuyện hạnh phúc, thì xin lỗi bạn đã nhầm. Mở đầu là nụ cười nhưng kết thúc là giọt nước mắt. Phần hay phải để màn sau :KSV@04:

    " đã hết 1/2 của chương 1, vạn sự khởi đầu nan, không thể tránh còn nhiều thiếu sót, mong mọi người góp ý để mình hoàn thiện hơn. Arigatou !!!!":KSV@20:


    2. Không một ai biết?

    Leng keng,leng keng.. chết tiệt cầm không chắc được chùm chìa khóa,xem ra say quá rồi. Ngày vui của Shiho- Akai mà phải say chứ. Anh tự cho phép mình buông thả bản thân,nhưng chỉ vì lí do ấy hay sâu thẳm trong đầu còn một nỗi buồn một niềm cô đơn mà chính anh còn không giải thích được. Tách.. .Cửa được mở. Đây rồi, về với không gian của riêng mình,đây có lẽ là nơi anh sống thật với bản thân nhất,nơi mà tâm trí anh được tự do khỏi sự ràng buộc thường ngày.
    "Ngày nào cũng đám cưới như thế này, chẳng mấy chốc lá gan mình hỏng mất", nghĩ bụng rồi anh tự cười khẩy với chính mình. Bất chợt cơn đau đầu kéo đến, khiến anh không khỏi nhíu mày, vỗ vỗ đầu, xoa xoa thái dương cho dịu bớt. Chật vật tìm đến phòng bếp,nước, bây giờ anh cần nước nó làm tâm trí như nguội đi sau hàng trăm khuôn mặt,hàng ngàn lời nói xa lạ, và cả tấn bụi bặm của cái không khí tạp nham ngoài kia. "Ực" một dòng nước chảy dài xuống cổ họng,thật thỏa mái,anh để nước chảy tràn ra xung quanh,đổ tung xuống sàn,như dòng tâm trí được tiếp năng lượng được tự do vẫy vùng...tỉnh rồi,men rượu đã phai dần hết hay là anh chưa bao giờ say,sự rã rời mệt mỏi này là do rượu hay là sự phản kháng của một cơ thể luôn căng mình sau nhiều đêm thức trắng.
    Dựa theo trí nhớ, cả thân hình 1m80 xiêu xiêu vẹo vẹo tìm đến phòng ngủ. Ngả lưng trên cái giường êm ái, đôi mắt bắt đầu đánh lô tô nhưng vẫn không quên thì thầm câu chúc "ngủ ngon" như một thói quen thường nhật, chẳng biết bắt đầu từ bao giờ, chẳng biết là tự chúc chính mình hay là ai khác, hay là con ma nơi xó xỉnh góc giường, liệu có ai biết hay chỉ mình anh rõ câu trả lời.

    Từ phòng ngủ phát ra tiếng thở đều đều, có lẽ chủ nhân đang say giấc, ừm....sẽ là một đêm an lành đây.

    Máu...Máu ở khắp nơi... màu đỏ thẫm kinh người !

    Một hình ảnh mờ mờ không rõ, mái tóc đen dài,hình như là một cô gái, cô đang cười? nhưng sao mắt cô lại buồn đến thế, một đôi mắt tím đượm buồn. Thật khó chịu. Một giọng nói vang lên "Tớ rất hận hai người..." nghe thân thuộc quá nhưng sao lại tàn nhẫn như thế như có ai đó đang khoét trái tim, đau...đau...đau đến nghẹt thở.

    "Tớ yêu cậu...." rồi cảm giác ấm nóng truyền đến môi, thật nhẹ, chỉ là một cái hôn phớt nhẹ nhưng khiến lòng vui sướng không thôi. Rồi một mảng đen kịt, chẳng thấy gì nữa nhưng ai đó vẫn đang cong môi cười mãn nguyện. "Tớ xin lỗi" nụ cười kia chợt tắt, xin lỗi? sao lại xin lỗi? khoan, khoan, đừng đi... đừng rời xa tớ. Nỗi lo lắng ùa đến, chưa bao giờ lo sợ như thế, sợ hãi cùng cô độc xâm chiếm tất thảy, chẳng thể nào kìm nén. Bóng tối bao trùm, bủa vây lấy thân hình đang co người trong run rẩy, đang yếu ớt phát ra từng tiếng nấc nghẹn ngào. "Shinichi!" quen thuộc quá, lại giọng nói đó, không kịp suy nghĩ, nương theo hướng tiếng nói phát ra, gắng gượng chạy, nhanh nhất có thể. Ánh sáng, nơi đó phát ra ánh sáng, nhưng càng chạy càng thấy nó xa vời, càng thấy đôi chân mình bất lực như bước vào cõi hư vô. Nó đang mờ dần, sao lại thế...? làm ơn, làm ơn, dừng...dừng...laijiiii !

    - Không!!!!!!

    Tỉnh giấc, một tư thế khó hiểu, cánh tay trái vươn lên chụp vào không khí, nhìn trân trân lên trần nhà, nơi khóe mắt là dòng lệ chảy dài. Quyệt má, xóa đi bằng chứng rằng anh đã khóc, xóa luôn những giọt mồ hôi lấm tấm.... chỉ có tiếng thở dài là nghe rõ mồn một. Là do căn phòng quá yên ắng, hay là do tiếng thở kia quá nặng nề?

    Thật xấu hổ, đây là hình ảnh mỗi sáng mai của thám tử thiên tài đây sao? Bật dậy, tự nguyền rủa bản thân lần thứ n+1, anh gượng người lê bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách, thật lạnh, cả người anh không khỏi run lên chút đỉnh. Đang vào đông đấy...Haizzz, không biết anh có tí trách nhiệm nào với bản thân không nữa? Nhưng lạnh như thế mới khiến anh tỉnh táo, dứt ra khỏi giấc mơ quái quỷ kia."Bụp..." một cú đấm thẳng vào tường, nhưng mặt vẫn tỉnh khô như khoai, chỉ có hàng lông mày khẽ động, xem ra cũng chẳng dễ chịu gì, đau phải biết, bàn tay sưng tấy lên. Chỉ là, trải qua bao sóng gió, có lẽ đủ trưởng thành rồi, thêm chai sạn đi, biểu cảm nơi khuôn mặt tuy không đến nỗi vô cảm, nhưng thừa sức kìm nén. Dù tai họa ập đầu, khoa trương một chút là trời có sập xuống, anh vẫn điềm đạm, bình tĩnh phân tích, miệng cười vẫn như có như không đầy tự tin xen lẫn tính khiêu khích (rất đáng đánh đòn).
    Phong thái của đàn ông lịch lãm, đó mới là hình ảnh của anh, là hình ảnh trong tâm trí mà mọi người luôn nhìn thấy, luôn dõi theo đầy ngưỡng mộ pha lẫn ghen tỵ. Liệu ai có thể ngờ rằng...anh có tư thế kia, có lúc khó xử vì một giấc mơ? Nhắc đến Shinichi, là nhắc đến "Sự quý phái không thua kém bất kỳ ai" , trích dẫn từ một bài báo ngợi ca về anh, chẳng rõ người ta đã tốn biết bao nhiêu giấy mực, bao nhiêu ngôn từ để ca tụng anh, con người " hoàn hảo, không, là quá hoàn hảo" ,luôn giải quyết được mọi vấn đề, những vụ án dù đã chôn sâu hàng chục năm vẫn chẳng thoát khỏi lòng bàn tay của anh, cái tên khiến mọi tên tội phạm run sợ, chỉ có đứa điên mới đi giết người khi đã có anh. Anh- tấm thẻ bảo hành của thượng đế. Đúng là nói hươu nói vượn. Bởi anh đang gặp phải vấn đề to bự chảng,chẳng thể làm nổi gì nó- GIẤC NGỦ.Tưởng rằng đêm qua có thể ngủ ngon nhưng mà..., vẫn là giấc mơ kia phá bĩnh, phá đi lớp lớp rào chắn trong anh, khiến anh... "nổi khùng".Lần cuối anh ngon giấc là từ khi nào, anh cũng không nhớ nổi nữa. Giấc ngủ an lành ư? Anh sẵn sàng đánh đổi tất cả vì nó nhưng dường như nó ngoài tầm với của anh, quá xa xỉ.

    Chuẩn bị đi làm. Cả đống hồ sơ đang chờ, bàn làm việc đang ngập đầu các loại giấy tờ, lịch trình thì dày đặc, có quá nhiều việc phải giải quyết không có chỗ cho cái suy nghĩ vẩn vơ. Luôn luôn bận rộn, một ngày 24 tiếng chẳng bao giờ là đủ với anh. Nhưng anh cần cái bận rộn như thế, bởi chỉ cần một phút lơ đễnh thôi, giọng nói hình ảnh kia lại ập đến như bùa ngải chẳng thể nào dứt ra. Tệ hơn, nó khiến anh đau, như có ai đó đang cào cấu trái tim anh, thà bị đánh gãy chân còn dễ chịu hơn nhiều. Đây chẳng phải là tự ngược mình trong tiểu thuyết ngôn tình dài tập hay sao? Đúng là ghét của nào trời trao của đấy!

    Hòa mình vào dòng người tấp nập, tiếng còi xe inh tai vang lên không ngớt hòa với khói bụi, ai ai cũng vội vội vàng vàng, như bao ngày khác, thành phố Tokyo vẫn ồn ào náo nhiệt phô trương hết cái vẻ phồn vinh. Chẳng vì cái đêm kinh hoàng kia mà dừng lại, mà rủ lòng thương xót, cái đêm ở quá khứ ấy giờ chỉ còn là các mảnh ký ức rời rạc, không một vết tích còn sót lại- "chiến trường" ngày hôm đó.Liệu có ai còn nhớ rõ hay đã vội lãng quên đi? 8 năm rồi. Cái thời gian cứ mải miết trôi không ngừng nghỉ kia càng phủ thêm lớp bụi dày cho ngày hôm đó, như màn sương vĩnh cửu phủ lên tất cả, cái sự thật mãi ngủ yên, chôn vùi cả thiên thần lẫn ác quỷ. Không một ai biết? Chuyện gì đã xảy ra? Mọi điều chỉ là suy đoán?!

    Đúng, sai? Không một ai biết?

    :KSV@06:"phù, cuối cùng cũng xong một chương, hic, hi vọng đủ 1400 từ :3 . Có ai có thắc mắc gì không? Yên tâm, tớ sẽ không tiết lộ đâu :v Hồi sau sẽ rõ :D "

    Arigatou, các bạn bớt chút thời gian đọc fic này, mong mọi người ủng hộ <3 :KSV@11:
     




  2. bich ngoc195

    bich ngoc195 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/7/2015
    Bài viết:
    77
    Lượt thích:
    317
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    hoc sinh
    sum rất hấp dẫn nhưng mình nghĩ bạn nên chú ý hơn về miêu tả tâm lí của các nhân vật cháp này mình thấy bạn vẫn chưa miêu tả được wan cảnh của một cái đám cưới cho lắm nhỉ?:KSV@05:

    mà bạn cho mình hỏi cô dâu mà bạn nói là shiho hay là 1 nhân vật bạn tự nghĩ vậy vì mk thấy nó na ná nhau nên hơi bị lầm:KSV@09:
    hóng cháp mới của bạn nha:KSV@20:
     
    tho ngoc, Nga_akira-chan, Ran Miyu1 bạn khác thích điều này.
  3. Ran Miyu

    Ran Miyu Kim Mộc ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/2/2014
    Bài viết:
    314
    Lượt thích:
    4.422
    Kinh nghiệm:
    93
    Au ơi. Mình không định mạnh tay chém đâu nhưng đọc xong mình thấy khá là khó chịu với từ ngữ au dùng. Có gì nói sai thì mong au tha thứ hoặc có thể vào tường nhà mình chửi mắng cũng được. Nhưng tất cả những gì mình nhận xét, mình đều mong au càng cải thiện hơn từng ngày.
    1. Teencode.
    Tại sao một số chỗ lại dùng ngôn ngữ teen nhỉ?. Au đọc truyện tiểu thuyết hay làm văn ngay trên lớp, au có thấy ai dùng teencode không?
    Các từ như"ak", "lun".... Au nên viết lại theo kiểu ngôn ngữ tiếng việt chính gốc phổ thông.
    Kiểu dùng teencode sẽ khiến cho re khó chịu khi đọc fic. Nếu đây là lần đầu au viết fic thì mình có thể nhắc nhưng nếu đã ra nhiều fic rồi mà vẫn mắc lỗi kiểu này thì chắc au nên xem lại.
    2. Cách viết của au khá tốt và mình thích điều này dù vẫn có một số câu lủng củng.

    Cố gắng khắc phục một vài lỗi nữa là ok. Cốt truyện mình rất thích a~
    Hóng chap mới :)
     
    tho ngoc, Nga_akira-chan, bich ngoc1953 bạn khác thích điều này.
  4. xuan_pham

    xuan_pham Thành viên KSV

    Tham gia:
    9/9/2015
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    51
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Tự do
    Trường:
    Học viện Nông nghiệp Việt Nam
    @xuan_pham @bich ngoc195
    cảm ơn bạn nhiều nha :3 mình sẽ cố hơn nữa,
    đã up thêm 1 đoạn :3, mong được bạn chỉ giáo thêm, :KSV@08:
    mai sẽ up tiếp :D
    Là shiho đó bạn, tớ định cho Ai thay tên đổi họ chút, nhưng nghĩ lại sợ các bạn không biết là ai, suy đoán mệt người :KSV@05: tớ đổi lại rồi nhé!!!

    @Ran Miyu
    thanks bạn nhiều nha :3 lần đầu tiên viết fic mà, rất cảm ơn bạn đã góp ý nha ;) :KSV@03:
     
    Nga_akira-chan, Ran Miyu, bich ngoc1951 bạn khác thích điều này.
  5. xuan_pham

    xuan_pham Thành viên KSV

    Tham gia:
    9/9/2015
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    51
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Tự do
    Trường:
    Học viện Nông nghiệp Việt Nam
    Chương 2. Quá khứ

    1. Sự thật

    8 năm về trước… Ngày xx tháng xx năm xxxx

    Đây là chỉ là 1 mảng kí ức còn lại từ 1 người đã chết

    Người duy nhất còn sống sót sau cuộc chiến kinh hoàng kia, kẻ nắm giữ chìa khóa sự thật,nhưng ngay sau cái đêm định mệnh ấy, người đó lại chết, không rõ nguyên nhân.

    Chính xác hơn, không còn dấu vết, giống như bị bốc hơi vậy,một kẻ vô danh chơi trò mất tích? Mấy năm qua, các lực lượng hàng đầu tại Mỹ : FBI, CIA, với sự giúp đỡ tận tình từ chính phủ Nhật, ngay cả Interpol cũng vào cuộc nhưng chẳng tra được chút tăm tích nào. Không có dấu hiệu của sự sống, biến mất, biến mất hoàn toàn, đến nỗi, chính họ cũng phải nghi ngờ, phải chăng họ đang cố tìm một người ảo, hoang đường hơn là người ngoài hành tinh? Dường như người này chưa từng tồn tại. Dù đã tốn rất nhiều tài lực, đổ bao tâm huyết, nhưng cuối cùng, sau 7 năm, họ chỉ có thể tuyên bố vọn vẹn mấy dòng “ đã chết, không biết nguyên nhân” quả là một nỗi nhục nhã cho toàn bộ ngành cảnh sát, cho lực lượng an ninh. Chẳng ai tham gia vào cuộc tìm kiếm quy mô lớn này giấu nổi vẻ thất vọng cùng bất lực, phải bất lực, những con người đầy tài năng, anh tuấn thuộc mọi lĩnh vực đều hội tụ, nhưng kết quả thu được lại vô cùng thê thảm. Rất ê chề. Cúi gằm mặt để giấu đi sự xấu hổ, họ biết làm gì hơn? Lúc mới đầu tự tin là thế, thế nhưng ….? Lý giải cho sự thất bại nhục nhã này, được tóm gọn trong 2 từ “bế tắc”,nghe thật phi lý, chính họ cũng không hiểu nổi vì sao, đã lật tung từng tấc đất, không bỏ qua bất cứ ngõ ngách nào, tất cả suy đoán dù dị nhất cũng mang ra thử, nhưng chẳng thu được gì, ngay cả một cọng tóc cũng không.

    - Hết. Giải tán.

    Kết thúc cái không khí tẻ nhạt, tiếng James Black âm vang qua loa đầy vẻ bất đắc dĩ. Từ phòng họp,mọi người lặng lẽ bước ra với khuôn mặt ảm đạm, chỉ trừ một người. Đúng, chỉ trừ người đó.

    Tích tắc, tích tắc…bangggg…bangggg…banggg!

    - Buông ra!

    Người đàn ông cao lớn, vận toàn đồ đen đang kéo tay một cô gái, ném thẳng vào xe cũng màu đen nốt. Phải,là ném, như một món đồ đã hỏng, không chút thương tiếc. Đừng bao giờ vọng tưởng một chút tính người từ hắn ta, bởi cái hắn có chính là thô bạo.

    - Ngoan ngoãn đi cô bé.

    Một họng súng lạnh lẽo đặt ngay thái dương. Câm nín. Chẳng phải vì khẩu súng kia – bất kỳ lúc nào cũng có thể tước đi mạng sống của cô, mấy ngày nay, có lúc nào cô không bị dọa dẫm, nhưng mà giọng nói kia , ngữ khí đó khiến người ta không rét mà run. Những tưởng sau bao ngày sống trong địa ngục, chết đi sống lại, cô không còn biết sợ là gì, chết cô cũng không sợ. Nhưng cô đã lầm, có thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết.

    - Ngoan ngoãn thế có phải tốt hơn không? Không muốn bị thương thì biết điều một chút.

    Vẫn là khí thế bức người đó.

    Hít một hơi, lấy dũng khí, bình ổn tâm trạng, có bao nhiêu can đảm từ khi sinh ra chẳng bì được lúc này:

    - Các người đưa tôi đi đâu?

    Có chút run run, mím chặt môi hết sức , để nỗi đau kiềm chế sự sợ hãi luôn chực chờ.

    - Hử.” như một thoáng ngạc nhiên, cô gái kia lá gan không nhỏ? Nhưng nó chỉ diễn ra trong tích tắc, có lẽ chỉ được một vài phần trăm giây”, cười …không phải chứ, có người cười còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, cô chưa từng thấy mặt chúng tròn méo như thế nào nhưng chắc chỉ được như thế này thôi, có khi không bằng. Cô thật sự bị dọa rồi, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để bóp chết sự dũng cảm.

    - Cô không cần phải biết. Nghe rõ : yên lặng !

    2 chữ cuối cùng được nhấn giọng, rất không kiên nhẫn. Gật đầu lia lịa, như một cái máy, “hả, nói gì vậy nhỉ?” quá sợ hãi,cái gì cô cũng không nghe thấy, chỉ biết làm theo phản xạ. Nhưng thật may, chính cái phản xạ đó đã cứu cô một mạng từ quỷ môn quan trở về.

    Bang…bang…bangggg!

    Dưới tầng thấp nhất của trung tâm mua sắm, chiếc xe màu đen đang lặng lẽ chờ, như đang chơi trò câu cá. Một ván cược?

    Cô phải chờ bao lâu nữa đây, lòng như có lửa đốt,như có con kiến đang bò trên chảo nóng. Phải rồi, ở cạnh người này lâu thêm chút cô không bị trụy tim mới là lạ. Cô còn muốn sống lâu thêm một chút đó nha. Âm thầm than thở, mấy cái dây thần kinh căng như dây đàn nãy giờ, cô sắp không trụ nổi nữa rồi, mệt mỏi cùng căng thẳng chẳng dễ chịu chút nào,ngay khi cô sắp hết kiên nhẫn thì…bóng hai người thân quen xuất hiện trong tầm mắt. Cô biết, chỉ có cô nhìn thấy họ.Nơi góc khuất của bãi đỗ xe, có tiếng nấc nghẹn đắng, hình ảnh kia, đúng rồi, là anh,đây không phải ảo giác,không phải mơ . Không được khóc, cô muốn nhìn anh thật rõ. Cái góc mặt nghiêng nghiêng đầy tự tin, đôi mắt xanh xuyên thấu mọi sự giả dối, ôi, cái cách anh cười kìa, cô đã tưởng vô số lần, nhưng mà, nó vẫn khiến cô mê say- ”Yêu”, một cỗ hương vị ngọt ngào xâm chiếm.Mọi uất ức phải chăng đã được đền đáp.

    Địa ngục, phải sống trong địa ngục,ngay cả diêm vương cô cũng gặp qua mấy lần.Sống ư? Sao cô phải vật lộn để sống , không, nó không thể gọi là sống, chỉ là duy trì hơi thở, tim không ngừng đập . Ích gì? Bố, mẹ mất rồi. Cô còn lý do gì để tiếp tục? Chết , ước gì được chết. Chết đi, thoải mái hơn nhiều, cô kiệt sức rồi.Khóc cũng không nổi nữa. Đúng lúc đó, hình ảnh anh lại xuất hiện, anh đang cười, anh nhăn nhó, anh cáu kỉnh, có khi là ngượng ngùng, anh bối rối,anh giận dỗi, những lúc cô muốn buông xuôi tất cả thì tiếng gọi “Ran” lại vang vọng đâu đây, kéo cô gượng dậy nơi vực sâu.Đúng rồi, cô còn có anh. Đã bao đêm cô thiếp đi trong nước mắt, cô rất nhớ anh, thật nhiều. Không biết bao nhiều lần cô khẽ gọi tên anh “shinichi” cho đến khi ngất lịm.Đó là động lực duy nhất, là lý do để cô tồn tại, cố bấu víu vào hi vọng mong manh – anh sẽ đến, shinichi sẽ đến, nhất định.Đôi mắt này chỉ để nhìn thấy anh mà thôi. Thuốc, kim tiêm, dao mổ, bất chấp, thí nghiệm này, mổ xẻ cái kia, mặc kệ, cô chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều như thế. Anh, chiếm lấy toàn bộ ý thức của cô. Ngày qua ngày, việc cô làm là nhớ anh, nhớ về những kỷ niệm vụn vặt giữa hai người."Sao mình có thể ngốc thế nhỉ?", rồi tự cười khúc khích.Mở mắt là kiếm tìm hình bóng anh, kết thúc là khẽ gọi tên anh, khẽ nói “Em yêu anh”. Tiếng thì thầm nho nhỏ, như tự ru ngủ bản thân, nhẹ nhàng nhắm mắt kéo anh cả vào những giấc mơ.

    Và lúc này đây, mọi ảo tưởng giờ thật chân thực.Chưa bao giờ hạnh phúc lại giản đơn như thế, chỉ cần nhìn thấy anh, không cần ánh mắt giao nhau, không cần nói gì, cô đã thấy ngọt lịm, hũ mật nồng đượm rót thẳng vào tim. Đang lúc cô vô cùng, vô cùng vui vẻ, miệng khẽ hát bài gì chẳng nhớ tên thì như ăn ngay một cái tát. Oành… thế giới của cô sụp đổ. Hai người kia đang hôn nhau, Shiho và Shinichi?Choáng váng! Lắc đầu, không thể nào, anh yêu cô cơ mà, yêu cô , yêu cô mà, yêu…phải không??

    -Aaaaaaaa!!!!

    Hét lên,bịt tai, nhắm mắt cô không muốn nghe cô không thấy gì hết."Dối trá" thét to đến mức lạc giọng, miệng vẫn không ngừng thôi lẩm bẩm “yêu, yêu..” rồi lắc đầu, nước mắt lã chã rơi. Lại gào thét, lại lắc đầu, lại lẩm bẩm. Cô điên rồi, thật sự phát điên rồi, cái đầu như muốn nổ tung, khó chịu quá, đau, đau, đau quá. Đầu đau quá, tim cô còn đau hơn, ai đó đang bóp chặt trái tim cô. Nghẹt thở, ngay cả thở cũng thật khó khăn. Không khí trong phổi dường như bị rút cạn.Trống rỗng.Làm ơn, làm ơn có ai đó

    - Giết tôi đi!!!!

    Nắm lấy cổ áo kia, để người đó nhìn vào mình, là ra lệnh,là cầu xin. Không, là tuyệt vọng. Đôi mắt tím luôn kiên cường, giờ đây sâu không thấy đáy, chẳng biết vì quá đau hay quá hận, chẳng thể nào phân biệt nổi. Một đôi mắt vô vọng, như một vật vô tri vô giác đong đầy nước mắt, không hơn. Đang nhìn gì, nhìn đi đâu, vô hướng. Cánh tay săn chắc giơ lên, cô nhắm mắt, đợi chờ phán quyết, một dòng lệ lại chảy dài…giải thoát. Nhưng cô quá ngây thơ, mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu…”vở diễn kia đến lúc hạ màn rồi”.

    Bang…Bang..Banggggg!!!
    :KSV@06: một mảnh ghép của sự thật đã được tiết lộ :KSV@05:
     
    Nga_akira-chan, lamnhi317, Ran Miyu1 bạn khác thích điều này.
  6. vuongnhatanh

    vuongnhatanh Bị lười không hề nhẹ =))) Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/4/2013
    Bài viết:
    448
    Lượt thích:
    3.913
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Nữ chúa dìm hàng
    Trường:
    Học viện Dìm Hàng - trực thuộc Đại học Dìm Hàng Quốc Gia ^^
    Ran bị Gin bắt đi sao ? :'(. Nhưng mà em ơi, ss thấy có vài điều khá là vô lí. Dẫu trận chiến với tổ chức áo đen đã kết thúc song hẳn là cũng có vài tên sẽ trốn thoát. FBI, CIA và Interpol không thể nào không thấy được điều đó. Về sự biến mất của Ran, ss chưa thấy em đề cập về "cái xác". Hơn nữa lại "không rõ nguyên nhân". ss nghĩ em nên để là "mất tích" thôi. Để tới lúc Ran trở lại, truyện mới hợp logic. Đùng 1 cái thông báo "chết không rõ nguyên nhân" khi còn chưa thấy "xác" nghe điêu điêu :)) . Văn phong khá ổn, nhưng có vài chỗ dùng từ khá lủng củng. Cốt truyện quen thuộc. Ss đang chờ sự bứt phá của em :3. Cố lên em nhé. Ss ủng hộ em :3. Chờ chap mới của em.


    _Kato-chan_

    Còn nữa :3 em nên lược bỏ phần emo đi. Với một fanfic không phải comedy thì quá nhiều emo là điều cấm kị.

    _Kato-chan_
     
  7. Ran Miyu

    Ran Miyu Kim Mộc ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/2/2014
    Bài viết:
    314
    Lượt thích:
    4.422
    Kinh nghiệm:
    93
    Etou. Mình cmt trước rồi lúc sau nhận xét kĩ hơn nha. Tại giờ đang đêm hôm, không tiện cho lắm. :)
    À quên. Mong au xóa bớt icon đi nha. Trong fic nên hạn chế.
    Hôm sau đọc xong mình sẽ nhận xét, giờ mới đọc được một nửa nên chưa dám com vì sợ com bừa bãi.
    Good ngiht!!!:)
     
    tho ngoc, Nga_akira-chanxuan_pham thích điều này.
  8. bich ngoc195

    bich ngoc195 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    29/7/2015
    Bài viết:
    77
    Lượt thích:
    317
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    hoc sinh
    tốc độ ra cháp của bạn nhanh thật ;;)
    cháp này mình thấy bạn viết rất tốt nhưng cái đoạn mà ran bị bắt ý, mình hơi bị rối ;))
    nhưng có lẽ là ran bị lừa nhỉ?=))
    cháp ngày càng hấp dẫn chờ cháp mới của bạn nha~^o^~
     
    Nga_akira-chan, xuan_phamRan Miyu thích điều này.
  9. xuan_pham

    xuan_pham Thành viên KSV

    Tham gia:
    9/9/2015
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    51
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Tự do
    Trường:
    Học viện Nông nghiệp Việt Nam
    @xuan_pham
    :KSV@01: keke, không biết có ai ngóng không nhỉ? chap này ss lỡ tay... lỡ tay gì thì tự đọc sẽ biết :KSV@04:
    2. Sự thật (2)
    Cô ngồi đây,lặng im, không nhúc nhích. Đầu bị trùm kín,tay bị trói chặt sau lưng hằn lên vết bầm tím như tố kẻ trói dây kia một chút lương tâm cũng không có. Thật ra, chẳng cần phải trói cô làm gì bởi vì tâm cô đã chết, cái kia không gì hơn ngoài vật chứa. Trói buộc một cái xác thì ích gì, chẳng khác nào một trò cười.

    Hình như có tiếng bước chạy, ngày một gần. Phá cửa xông vào không chút do dự:

    - Rầm

    Có ai đó đang cởi trói cho cô. Cảm giác này, là anh sao?

    - Ran, không sao rồi, tớ đến cứu cậu đây. Đừng sợ.

    Rồi anh ôm cô, vỗ về như một đứa trẻ. Cô vẫn si ngốc. Đáng lẽ ra cô phải nhảy cẫng lên vì sung sướng, khóc lóc ỉ ôi, hạnh phúc ngập tràn. Đó là… nếu như cô không bắt gặp cái cảnh kia, nếu như cô không yêu anh nhiều như thế, nếu như cô và anh là hai người hoàn toàn xa lạ. Nhưng mà cuộc đời nào có nếu như.

    Cứu, anh còn đến cứu cô làm gì, cứu một người đã chết? Phải gọi là nhặt xác về làm lễ tang thì đúng hơn. “shinichi, cậu đến muộn mất rồi!”

    “ thật ra, nếu như cô nhìn được khuôn mặt anh bây giờ đang hạnh phúc ra sao,giá như cô nhìn được khuôn mặt anh đã từng tiều tụy ra sao vì cô, giá như cô để ý thêm một chút không để cái cảnh kia mãi vởn quanh trong đầu… liệu cô có nghĩ khác đi. Nhưng mà cô nói đúng, cuộc đời nào có nếu như”

    (…..)

    Trong cái thế giới rộng lớn bao la này, trái tim cô chỉ chứa nổi một người, người con trai có gương mặt tuấn vũ, thông minh tuyệt đỉnh, đa mưu túc trí. Song, cái cô quan tâm là thứ anh dành cho cô, chỉ là một trái tim khoan dung đầy tình yêu thương hay là giả dối? Cái nào mới là thật?

    - Đoàng!!!


    Có tiếng súng phát ra từ tòa nhà bên cạnh.

    - Chưa đến giờ mà? Lẽ nào…

    - Cái kế hoạch dương đông kích tây này chúng sẽ sớm phát hiện ra thôi, không còn nhiều thời gian đâu.

    - Nhưng bản thiết kế tòa nhà này có chút sai lệch, không tìm được ống khói.

    Sự việc nằm ngoài dự đoán, khiến hai người đàn ông kia không khỏi có chút bối rối chẳng biết xử lý thế nào. Đành hướng mắt nhìn về phía chàng trai trẻ.

    - cho em chút thời gian, để em nghĩ cách.

    Đôi lông mày nhíu chặt, anh đang lo lắng ư? Cô không thích cái cảm giác bứt rứt này chút nào, cả cái ham muốn được kéo giãn đôi lông mày kia “ shinichi, trông cậu kia như ông cụ non ý” một mảng kí ức bất chợt thoáng qua. Đã từng như thế, đã từng vì một cái nhíu mày của anh mà cô làm những điều thật ngốc nghếch, thật trẻ con để trêu chọc anh để anh cười vui vẻ.

    Có giọt mồ hôi vương trên khuôn mặt anh, anh đang sợ sao? Vì sự an toàn của cô hay là vì người con gái đó? Lắc lắc đầu, đánh bay suy nghĩ kia. Cô chết rồi cơ mà sao anh vẫn khiến cô bận tâm nhiều như thế, xem ra cô chết chưa đủ rồi. À, tại trái tim vẫn đang đập đây mà, thật rắc rối.

    - Đoàng

    - Đoàng

    Là bọn chúng, sao cô lại quên mất nhỉ? Kẻ gây ra cho cô hàng tấn bi kịch này, vắt kiệt máu cùng nước mắt của cô. Đúng rồi,bọn chúng phải trả giá chứ nhỉ?

    Sát ý nổi lên trong mắt cô, cơn phẫn nộ dường như đã lên tới đỉnh điểm,những ký ức của tháng ngày địa ngục hòa lẫn với nỗi đau đớn tới tột cùng...

    Một ý nghĩ điên rồ muốn dẹp yên lũ sâu bọ kia. Là cô muốn đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình hay là đang viện cớ để che lấp lý do muốn cứu anh.

    Nếu cô làm thế liệu anh có quan tâm cô thêm một chút, thích cô thêm một chút?

    Không , không, nếu cô làm thế mọi chuyện sẽ trở về như trước đây? Không máu tanh, không đau khổ, vô tư mà sống? anh và cô vẫn là thanh mai trúc mã?

    Không, không , không. Nếu cô làm thế,liệu còn đường sống mà quay về? Vậy thì khiến anh không thể nào quên cô đi, hận cô đến khắc cốt ghi tâm? Không, cô không thích anh hận cô chút nào, cảm giác đó rất tệ. Vậy để anh hối hận suốt cuộc đời đi, hối hận vì để cô ra đi? Chẳng phải anh muốn bảo vệ cô sao, cô càng không cho anh được toại nguyện. Ừ, chọn cái này đi.

    Làm sao để một người ân hận đến ruột xé tâm can, ám ảnh cả đời chẳng thể dứt ra? Vậy làm lớn chuyện một chút, diệt, diệt hết. Diệt hết tất cả đi.

    Cảm giác như tảng đá đè nặng trong lòng cô được gỡ bỏ, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều.

    Trong nháy mắt, cô đánh ngất hai người kia, rất lưu loát.

    Anh sửng sốt nhìn cô. Nếu không phải anh cùng hai người đó xông pha vào đây, thấy họ chuyên nghiệp thế nào thì anh thật nghi ngờ hai người đang nằm bẹp trên sàn phải chăng chỉ được cái thân xác to lớn. Cô sao có thể?

    -Ran…

    Chẳng vì tiếng gọi hoảng hốt xen lẫn khó hiểu kia mà dừng lại, cô tiến sát bên anh, kim tiêm nhanh gọn đâm vào vai “phập”. Là thuốc mê,cô không muốn làm anh đau.Có lẽ nên cảm ơn bác sỹ điên kia cho cô ống tiêm này gọi là thuốc an thần.

    Rồi dang đôi tay mảnh dẻ ôm trọn anh vào lòng, đỡ lấy thân hình đang dần mất đi ý thức. Thật nặng,phải rồi cô đang đỡ cả bầu trời của cô cơ mà. Vẫn là hương vị ấy, cái hơi ấm quen thuộc mà ngày đêm cô ngóng trông, ước gì có thể ôm anh mãi như thế này nhưng mà anh có muốn thế không? Hai tay anh buông thỏng như chứng minh cho câu trả lời, là tình cảm kia chẳng bao giờ đáp lại. Giờ cô mệt rồi, không muốn tiếp tục giày vò bản thân nữa, giày vò cả cô và anh thì ích gì? Có lẽ đâu đó trong trái tim lạnh giá kia vẫn cầu mong anh hạnh phúc, cô vẫn muốn làm anh cười bởi nụ cười của anh thật đẹp tỏa ánh sáng lấp lánh sưởi ấm tâm hồn u ám của cô.

    Vậy sao còn muốn anh ôm nỗi ân hận suốt kiếp này?? Cũng chẳng rõ nữa. Có lẽ vì phụ nữ là loài vô cùng ích kỷ. Bởi nụ cười kia không dành cho cô, có bao giờ anh cười vì cô? Hay chỉ có người đó. Vậy thì để anh khóc vì cô đi. Không cần anh tha thứ, không cần anh thương cảm, chỉ cần anh nhớ có người yêu anh hơn cả bản thân mình. Không được phép quên, một đời một kiếp này của anh không được lãng quên cô, cô chính là dùng tính mạng này để đổi _ chết để sống mãi trong tâm trí anh.

    Đặt anh tựa sát tường, cô biết thuốc vẫn chưa phát huy hết tác dụng, cô còn một phút. Một phút để tỏ tình, một phút để nói với anh những lời cuối cùng. Hình như thượng đế đang ban ơn với cô, trước lúc chết có một phút để nói lời từ biệt với người cô yêu thương nhất. Rõ ràng là có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhiều đến nỗi khiến cô bối rối không biết nói gì, nói gì để anh ghi tạc trong lòng? Có lẽ không nên nói nhiều.

    Cô mỉm cười với anh.Anh có nhìn thấy cô không? Chắc là có nhỉ? Sao cô lại cười ư? Chẳng phải nói con gái khi cười là đẹp nhất đó sao? Cô muốn mình thật đẹp trong mắt anh, không phải là cái hình ảnh bù lu bù loa, tóc tai lộn xộn dọa người kia. Là lý do này sao hay là vì nước mắt cô đã sớm cạn khô, chẳng thể nào khóc nổi nữa.

    - Tớ rất hận hai người…bởi vì…

    Chợt dừng lại.Một câu nói không đầu không cuối, liệu anh có hiểu không? Kệ đi, bây giờ cô cũng lười giải thích, cho anh mãi u mê trong câu nói đó cũng là một ý kiến không tệ đi.

    - Tớ yêu cậu.

    3 từ này cô đã thì thầm không biết bao nhiêu lần, ừ, cuối cùng cũng nói ra rồi, cuối cùng cũng có chút thành tựu. Rồi giống như một cô bé ngây ngốc đợi chờ.

    Nhưng anh một chút phản ứng cũng không có. Hết một phút rồi sao? Cô có chút không cam lòng, nhẹ nhàng hôn đôi môi ương ngạnh kia, thật nhẹ như chuồn chuồn ớt mà thôi. Cứ xem như cô bướng bỉnh lần cuối,chỉ lần này thôi cố chấp đến tuyệt vọng.Thật mãn nguyện nhưng cũng thật xót xa.

    - Tớ xin lỗi!

    Chẳng biết cô xin lỗi vì điều gì? Vì cái hôn vụng trộm lợi dụng chủ nhân lúc mê man, vì sẽ khiến anh phải ám ảnh cả đời không dứt hay là nó nằm trong toan tính của cô khiến anh nhớ về cô nhiều hơn một chút.

    Lấy điện thoại từ trong túi áo anh, nhấn một dãy số mà cả đời này tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ gọi. Một dãy số vô dụng sao cô còn nhớ? Cái này cô có không muốn nhớ cũng không được. Đôi khi có thể quên đi là một đặc ân, đó là ước nguyện mà cô thèm khát nhưng nó quá xa vời bởi vì cô chẳng còn là con người. Chính xác hơn chỉ có thân xác này của cô là giống với con người còn bộ não của cô là siêu việt hơn nhiều, hơn cả nhà bác học thiên tài IQ đứng đầu như Anhxanh , nói một cách đơn giản cô là sự kết hợp của hàng trăm cái máy tính. Còn kẻ mà cô đang gọi đây là một tên điên, người đã tạo ra cô- bác sỹ điên.

    Có tiếng đáp lại

    - Alo!

    - Tôi muốn trả thù, giết hết bọn chúng.

    Ngữ khí bình thản giống như đang nói đêm nay trăng thanh gió mát vậy.

    - …

    - Ông để tôi chết sao?

    - …

    - Tút ..tút

    Chẳng đợi câu trả lời đã tắt máy, cô đang đánh cược. Ván cược thứ nhất, cô đặt cho ông : chẳng phải cô chỉ có thể chết trong tay ông sao? Bây giờ cô rất có thể chết trong tay bọn chúng? Ông cam tâm sao, bác sỹ điên? Cô chính là đang ép ông sử dụng bài tẩy, cô biết ông điên nhưng vô cùng ranh ma, ông chắc chắn phải có quân bài bí mật. Cái này được hay mất cũng chả sao, chỉ là nếu thắng cô có thể giết nhiều thêm một chút, sống lâu thêm một chút đồng nghĩa là giết nhiều thêm một mạng, cái kết cục chết hết kia tiến gần thêm một bước.

    Để điện thoại về chỗ cũ, lặng thầm nhìn “chàng hoàng tử đang say giấc”, đây là ván cược thứ ba của cô, tên bác sỹ điên loạn kia đành nhờ vào anh vậy, chỉ là liệu anh có hiểu dụng ý của cô. Yên tâm, anh thông minh thế cơ mà.

    Cô xoay người bước đi, không một lần ngoảnh lại.Cô sợ mình sẽ mềm lòng, sẽ chùn bước, sẽ bất chấp tất cả để bên anh thêm lần nữa. Không,cái cô cần bây giờ là sự lạnh lùng, là quyết đoán, phải tàn nhẫn nhưng cô lại vô tình tàn nhẫn với chính mình.

    Bang…bang…bangggg!

    Mặt trước đã có cảnh sát thu hút chú ý, vậy thì đằng sau chính là chỗ chết người của chúng. Nhanh như một chú sóc, nhẹ nhàng tiến tới phía sau tòa nhà- nơi bọn chúng đang ẩn nấp.

    Trong âm thầm, thần không biết quỷ không hay tiến sát, vặn cổ kết liễu tên đầu tiên. Hóa ra đây là cảm giác giết người- sao một chút cảm xúc cô cũng không có? Cái này gọi là giết người không gớm tay sao? Cô đúng là cỗ máy sát thủ- liệu ông có thấy mãn nguyện không, bác sỹ điên?

    - Phụt!

    May mà cô né kịp, vừa đủ thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc. Có chút ẩm ẩm nơi mái tóc đen, xem ra vẫn không tránh được hoàn toàn, “Chưa gì đã bị phát hiện, đành phải làm bia đỡ đạn cho cảnh sát vậy”.


    Chiếc máy tính không lồ trong đầu cô hoạt động hết công suất, tính toán đến từng chi tiết mọi đường đi của viên đạn, vị trí người bắn, những yếu huyệt. Thiết kế những bước di chuyển cho cô tránh né những phát chí mạng giữa những viên đạn đang không ngừng bắn tới.

    Nhìn vào thì tưởng chừng như cô đang rơi vào bế tắc nhưng bọn chúng mới là bên đang chết dần chết mòn, từng người, từng người một ngã xuống mà không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao lại có thể? Nhưng điều phi lý ấy đang diễn ra trước mắt họ. Quái vật, bọn họ đang chiến đấu với quái vật sao? Vô lý? Nhưng những cái chết kia như một minh chứng hùng hồn đập tan mọi hiềm nghi, có cách giải thích nào hợp lý hơn, khẽ nuốt nước bọt , tay bắt đầu ươn ướt, mồ hôi đã thấm đẫm cả vạt áo,không ai kìm nổi sự run rẩy trong lòng. Đáng sợ quá!

    Hoảng loạn.Càng lúc càng nhiều người nhằm hướng cô mà bắn, nhưng chình vì thế đội hình của bọn chúng lại thêm lộn xộn. Cảnh sát cũng chẳng phải tay mơ, nhận ra ngay điều bất thường, càng thêm bắn phá quyết liệt xông vào. Cô và cảnh sát như ngầm tác chiến trong ngoài phối hợp khiến bọn chúng từng chút từng chút rơi vào thế yếu.

    “Vẫn chưa được, chưa đủ nhanh, tình hình này sẽ có tên trốn thoát mất.” Nhưng cô cũng chẳng thể làm gì hơn ngoài chờ đợi.Cô đang chờ ván cược thứ nhất ngửa bài. Bác sỹ điên – ông tính sao đây?

    Có tiếng thét lên đầy điên loạn, không ít người phải ôm đầu trong đau đớn, vệt máu từ hốc mắt, tai chảy ra trông rất kinh dị, rất dọa người.

    Có thế chứ, cô hiểu ông quá mà, ngay cả cô cũng chẳng giải thích được vì sao cô lại hiểu ông đến thế,phải chăng vì điên nên hiểu nhau?

    Đến lúc cô lật ngược thế cờ rồi.

    Cố tăng năng suất của cái đầu lên đến mức nó ngấp nghé hai chữ quá tải. Ván cược thứ nhất cô đã thắng, còn ván cược thứ hai, đành dựa vào bản thân và vận may của cô mà thôi. Nở nụ cười lãnh khốc so với băng còn lạnh hơn mấy phần, tự tin tiến bước. “bố mẹ, xem con trả hết thù cho hai người này”

    ……

    Chết hết rồi, không còn sót lại một ai. Một, hai, ba, bốn…. mười....hai mươi…. Cô giết bao nhiêu người, cô cũng chẳng nhớ nữa? quá nhiều, máu vương vãi khắp nơi. Nhưng cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm, cô cũng sắp chết rồi.

    Nơi góc tường tối tăm, ẩm thấp có thân hình nhỏ nhắn phủ đầy một màu đỏ, không còn phân biệt nổi đâu là máu của cô, đâu là của kẻ chết trong tay cô. Mơ mơ hồ hồ như thoáng thấy nụ cười tự tin của mẹ, cái mặt ngố ngố của cha, họ đến đón cô sao?“Rất nhanh thôi con sẽ được đoàn tụ với hai người”

    “Rắc” có người đến, vẫn có tên thoát? Khẽ thầm thì “Đợi con một chút, sẽ rất nhanh thôi” Cố gắng gượng ,vận hết sức lực cuối cùng hướng súng về nơi tiếng động phát ra.

    - Là ông sao?

    Phải rồi, ông làm sao để cô chết trong tay kẻ khác, mạng của cô phải do ông ấy định đoạt, có chết cũng phải chết trong tay ông ấy- bác sỹ điên. Cô hững hờ chờ đợi :

    - Kết thúc đi, bác sỹ.

    “ À, hình như có một điều tớ quên nói với cậu rồi, quên câu chào tạm biệt, thật là…ước gì cậu có thể nghe thấy nhỉ: vĩnh biệt, Shinichi”

    “tớ mãi yêu cậu”

    Cô lại mỉm cười, nhưng nụ cười này không phân đen trắng, chẳng rõ thiện ác nhưng nó thật đẹp, có chút mãn nguyện, có chút tiếc nuối, nhưng lại có chút chẳng màng thế sự khiến người ta nuối tiếc. Đây phải chăng là nét đẹp đứng giữa ranh giới thiên thần và ác quỷ, vậy cái thế giới này liệu có chốn cho cô dung thân,có nơi nào trên trái đất này chịu chứa chấp cô?
    Tít ...tít...títtttttttttt....
    - Tỉnh dậy rồi ?!
    .......
    - Ông là ai?
    - Không nhớ gì nữa sao?
    ......
    - Ta là cha của con.
    :KSV@06: " trước tiên là xỉ vả bản thân một ngàn lẻ một lần, lỡ biến chị Ran là kẻ ác rồi :KSV@17:
    ss biết mọi người có rất nhiều câu hỏi? chap sau sẽ gần giống như ngoại truyện, hi vọng có thể giải đáp được 80% câu hỏi của mina. Lỡ buff quá tay nên chắc chắn không khỏi có điều phi lý, mong mina góp ý nhiều nhiều " :KSV@12:
     
    Duong Ngoc Huyen, lamnhi317, Ran Miyu1 bạn khác thích điều này.
  10. Ran Miyu

    Ran Miyu Kim Mộc ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/2/2014
    Bài viết:
    314
    Lượt thích:
    4.422
    Kinh nghiệm:
    93
    Hu hu, *khóc*
    Em cảm động quá au ơi. :((
    Thứ nhất, em thực sự xin lỗi vì phần trước chưa cmt đàng hoàng.
    Giờ, để chuộc lỗi, em sẽ cmt thật đàng hoàng để au hài lòng.
    1. Lỗi type dò mãi cũng không thấy, quả là đã có sự tỉ mỉ cao trong khi viết
    2. Càng ngày càng hay, cách viết của au, lời văn của au có sự tiến triển khá nhiều.
    3. Cốt truyện cũng khá cảm động, *khóc*
    4. Mong au ra chap thật nhanh lên, em mong lắm a~ Không biết sau này rồi sẽ thế nào. Ôi, chị Ran của tôi :(
    Còn nữa: Vì là người cmt đầu tiên nên em sẽ xí luôn tem, phong bì chừa lại, để dành cho bác nào đi sau nhé ^^
     
    tho ngocxuan_pham thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Ranh giới Diễn đàn Date
[Shortfic] Against the stream of time Đang viết / đang dịch Hôm qua, lúc 04:56
[Shortfic] Stained Hands Đang viết / đang dịch Hôm qua, lúc 00:04
[Shortfic] Tình đầu của Kudo Shinichi Đang viết / đang dịch 04:12 ngày Thứ bảy
[Shortfic] Yêu em là sứ mệnh của anh Đang viết / đang dịch 23/3/2020
[Shortfic]Người đến sau có được hạnh phúc không Detective Conan 12/9/2019
[Shortfic] 24h Bên Em Đang viết / đang dịch 11/9/2019
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP