[Shortfic] Nếu được chọn lựa...

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi coolguyluv, 7/11/2015. — 12.889 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. coolguyluv

    coolguyluv Hạnh phúc thật đâu??????????? Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Nếu được chọn lựa...

    • Title: Nếu được chọn lựa
    • Author:coolguyluv
    • Paring: vẫn là Shin, Ran
    • Character:Nhân vật thuộc về tác giả Ghoso Aoyama nhưng số phận của họ thuộc về tôi
    • Summary: Nếu ngay từ đầu ông trời đã buộc hai người vào sợi chỉ đỏ định mệnh...thì dù bao nhiêu khó khăn , trở ngại ...đừng bao giờ từ bỏ...bởi vì thay đổi là ở con người ...không phải ông trời...
    Note: Mình xin nói trước là mình biết ý tưởng Ran teo nhỏ đã có nhiều bạn viết rồi, ở fic này của mình Ran cũng bị teo nhỏ nhưng câu chuyện sẽ đi đến đâu là do mình. Mong mọi người đọc kỹ đừng vội nghĩ mình đạo fic. Thanks. Cuối tuần Tropical land thật náo nhiệt, những gia đình , những cặp đôi đều đổ dồn về đây để vui chơi. Ấy vậy mà có một người vừa đi vừa nhìn quanh với cái cau mày.
    "Này! Tại sao mặt cậu lại sụ xuống trong khi chúng ta đang ở một nơi vui vẻ thế này hã?" ...cô gái huých nhẹ chàng trai đang đi bên cạnh mình

    Chàng trai trẻ với gương mặt sáng láng quay sang nhìn cô gái:"Thật là...chúng ta đã 17 tuổi rồi có phải trẻ con đâu mà Ran một hai đòi tớ đẫn đi tới một nơi toàn trẻ con và ồn ào thế này? Chẳng thú vị gì cả..."
    Cô gái hướng mắt nhìn theo những mảnh nhỏ hạnh phúc kia trách móc:"Đây là quà Shinichi hứa nếu tớ giành cúp thành phố mà...tớ có ép Shinichi đâu nào..mà đối với Shinichi thì chỉ có án mạng mới thú vị thôi...vậy thì Shinichi về đi tớ đi một mình cũng được..."
    Rồi cô gái chạy lên phía trước mặc cho tên kia đang chạy theo giải thích:"Lại giận lẫy nữa rồi, tớ chỉ nói vậy thôi chứ có đòi về đâu mà Ran lại...."
    Cô gái quy lại tung một đòn karate nhẹ về phía tên thám tử đáng ghét đó nhưng cô dư biết là hắn sẽ tránh được thôi , lần nào cũng vậy. Tên thám tử đang cầm lấy chân của Ran không buông cố tình trêu chọc , Ran đấm một đấm vào ngực hắn đau điếng , hắn mới chịu buông ra...rồi cả hai nhìn nhau cười phá lên vì tự cảm thấy họ quá trẻ con. Cả hai chạy nhảy đùa giỡn như hồi còn bé, cứ ngỡ là sẽ vui vẻ như vậy cho đến mãi mãi. Nhưng cũng chính buổi đi chơi hôm đó...biến cố lớn nhất của cuộc đời họ đã xảy ra...

    Part1: Biến cố không mong đợi...Coming soon..

     


    Windy_WR, Angelcute, Sakura kute11 bạn khác thích điều này.


  2. Duong Ngoc Huyen

    Duong Ngoc Huyen Ami - Love me, love my dog Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2015
    Bài viết:
    296
    Lượt thích:
    4.670
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    hoa cỏ may
    :KSV@01:Chào bạn!
    Khi vừa nhìn thấy fic của bạn, nói thiệt là mình rất sốc :KSV@19::KSV@19::KSV@19:. Bởi lẽ... tại sao bạn và mình lại trùng ý tưởng cơ chứ:KSV@15:!!
    Mình dự định khi nào rảnh sẽ viết 1 fic với ý tưởng này :KSV@18:, lấy tên là Cô bé Ran Kudo. Và giờ, bạn lại viết rồi :KSV@16:. Làm sao đây? Làm sao đây? :KSV@08:.
    Mà thật ra, nếu bạn viết rồi thì thôi, mình không viết nữa cũng được:KSV@09:.
    Ý tưởng này, mình rất thích!!
    Với ý tưởng này, au sẽ phải rất hiểu tính cách, tâm tư của nhân vật trong DC (Shin, Ran),...
    Cách hành văn của bạn cũng khá ổn.
    Mong rằng bạn sẽ hoàn thành tốt fic này nhé! Mình ủng hộ ý tưởng của bạn :KSV@05:. Hóng chap 1!!
     
  3. coolguyluv

    coolguyluv Hạnh phúc thật đâu??????????? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    181
    Kinh nghiệm:
    33
    @Duong Ngoc Huyen Hihi thank bạn nhé , nếu bạn có ý tưởng sẵn rồi thì viết đi nhé cho mình đọc với chứ..có người ủng hộ fic này , vui ghê áh:KSV@05::KSV@05: đợi nhé....
     
  4. diutruong1703

    diutruong1703 Thành viên năng động

    Tham gia:
    17/3/2015
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    65
    Kinh nghiệm:
    33
    Moe~ nội dung mới nha :KSV@01:. Mình mới đọc dou về nội dung này xong , khá hay ấy nhưng đọc fic với nội dung này thì chưa bao giờ :KSV@05:hi vọng sẽ tuyệt vời :) . Hóng chap mới nha bạn :KSV@12:
     
    coolguyluvRan Miyu thích điều này.
  5. coolguyluv

    coolguyluv Hạnh phúc thật đâu??????????? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    181
    Kinh nghiệm:
    33
    Part 1: Biến cố không mong đợi
    1185911_542709829130262_402970705_n.


    Ran và Shinichi đang chuẩn bị lên tàu lượn siêu tốc , đi cùng với họ là một nhóm những người bạn , vài cặp tình nhân và hai người mặc đồ đen trông rất bí ẩn. Tàu bắt đầu chạy với tốc độ kinh hoàng, trong khi Ran ghì chặt lấy tay Shinichi la hét thì Shinichi lại chẳng có chút biểu hiện gì ...à mà đối với tên thám tử ngông cuồng này thì chẳng có gì khiến cậu ta sợ hãi cả ..ngoại trừ an nguy của cô gái đang ngồi kế bên cậu ta..Bỗng một tiếng thét thất thanh vang lên khi tàu vừa ra khỏi đường hầm, cách hàng ghế của Shinichi và Ran một thanh niên đã đầu lìa khỏi cổ. Khu vực xảy ra án mạng trở nên hỗn loạn cho đến khi tổ điều tra của thanh tra Megure đến ổn định trật tự và tiến hành điều tra sơ bộ. Trong khi Shinichi đang quan sát thái độ của các nghi phạm thì Ran lại chú ý đến thái độ của hai gã mặc đồ đen bí ẩn khi nãy, nhìn mặt họ lạn lùng và còn xách theo hai chiếc cặp lớn..hơn nữa thái độ muốn nhanh rời khỏi hiện trường khi vụ án xảy ra và ánh mắt kinh ngạc tột độ khi biết Shinichi chính là thám tử học sinh mà báo chí ca ngợi bấy lâu nay...thật sự họ là ai ?

    Và cũng như mọi khi Shinichi phá án ngoạn mục làm cho hung thủ không còn gì chối cãi. Đám đông dãn ra dần nhưng mắt Ran vẫn không rời hai gã đồ đen đó, Ran bỗng giật mình vì Shinichi huých cô một cái:" Á... cậu làm gì vậy hã??"
    Shinichi nhìn Ran không khỏi thắc mắc:"Ran ổn chứ? Ít khi nào tớ thấy Ran tập trung như vậy.."
    Ran nhăn mặt vỗ vào người Shinichi :" Ý cậu là trước giờ tớ toàn mất tập trung hã????"
    Shinichi nhe răng cười trêu chọc:" Ồ ..đây mới là Ran nè..."

    Shinichi chuẩn bị về đồn để giúp thanh tra Megure hoàn tất hồ sơ vụ án vừa rồi, bình thường thì Ran sẽ dính lấy cậu nhưng cậu sắp bước vào xe rồi mà Ran vẫn đứng đó , cậu thấy hôm nay Ran thật lạ...Shinichi gọi Ran
    Ran cứ mãi tò mò về hai gã đó , không thể về thế này được , cảm thấy bất an khi gặp thám tử chỉ có thể là kẻ xấu thôi. Thấy hai kẻ đó quay đi, Ran phải tìm cách trấn an Shinichi không để cho cậu ấy biết cô muốn đi theo dõi chúng:" À , tớ cần mua ít đồ, về đến nhà tớ sẽ gọi cho cậu ..Shinichi cũng cẩn thận đấy .." ..sau khi vẫy tay chào Shinichi , Ran chạy vội theo hai gã đó , mặc cho Shinichi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra...rồi cậu lên xe về đồn ....

    Nãy giờ Ran vẫn đang đi theo hai người đó, cô bé quả thật ngây thơ, bọn chúng là tổ chức Mafia quốc tế và với khả năng của hai người đó thì không khó gì để biết được Ran đang theo dõi họ. Hai tên đó vẫn giả vờ như không biết sự hiện diện của Ran, chúng đi vào một con hẻm cụt , rồi quay lại cười nhếch mép:" Ra đây nào, có vẻ như bé con rất tò mò về chúng ta thì phải??"..giọng tên Vodka vang lên
    Ran giờ mới biết là mình mắc bẫy mà chạy trốn thì cũng không xong , vì chắc chắn bọn chúng có vũ khí, cô đành bước ra , đáp lại chúng không chút sợ hãi:"Đúng là tôi có chút thắc mắc hai người làm chuyện gì phi pháp mà lại giật mình khi biết có thám tử lừng danh ở đó?"

    Gin cất giọng nói trầm lạnh như băng:"Lúc đầu nhìn thấy thằng nhãi ranh đó , tôi đã nghĩ nó thì làm được gi? Nhưng quả là danh bất hư truyền..mà cô bé đi theo đến đây thì thật là không biết lượng sức mình và..hôm nay thật không may mắn với cô..."

    Gin ra hiệu cho Vodka giải quyết nhanh vì đã đến giờ giao dịch , Ran và Vodka đấu với nhau , Gin nhận thấy cô bé này thật không tầm thường , thân pháp nhanh nhẹn , là cao thủ Karate , Vodka bị trúng đòn đau điếng , hắn rút dao đâm lén Ran, Ran bị đâm vào bụng ngã về phia sau, máu chảy nhiều. Khi Vodka định cho Ran xơi kẹo đồng thì Gin ngăn lại:"Để đó cho tao, không nên gây ồn ào ở đây"

    Gin lấy trong túi ra một cái hộp , rồi lấy một viên thuốc trong cái hộp đó ra , vừa để viên thuốc vào miệng Ran vừa nhìn vào đôi mắt trong sáng ấy:" Sẽ nhanh thôi, lẽ ra không nên tò mò...xem như cô bé không may mắn..tạm biệt"..Hắn buông cô gái đang lịm dần xuống và quay đi.

    Vodka vẫn còn tức tối :" Đại ca, tại sao không khử nó bằng kẹo đồng? Thuốc đó vẫn đang thử nghiệm nhỡ con bé đó không chết thì nó và thằng bạn thám tử của nó sẽ là những kẻ phá đám chúng ta..."

    Sắc mặt Gin có chút thay đổi: " Vậy thì xem như cô bé đó may mắn.."...Gin thật cũng mong cho thuốc không thành công..vì cô bé với đôi mắt tím đó..không đáng bị chết thế này...kẻ máu lạnh như hắn bỗng chạnh lòng làm tên đàn em bên cạnh không khỏi thắc mắc..( chút dư âm bên fic "Nước mắt thiên thần" ..Gin vẫn rung động với Ran...Au hơi biến thái nhưng hơi bị thích các anh sát thủ được cảm hóa bởi thiên thần...)

    Ran nằm đó , cô nghĩ rằng mình sắp chết rồi, chưa báo hiếu gì cho ba mẹ , còn Shinichi muốn tìm hiểu kẻ xấu giúp cậu ấy nhưng giờ còn chẳng cứu nổi mình, vết đâm ở bụng cô đau quá , tên kia đã cho cô uống thuốc độc chăng? Người Ran bỗng dưng nóng bừng như có hàng ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt cô..đau đớn ..Ran hét lên trong tuyệt vọng...:" Vĩnh biệt bố mẹ...vĩnh biệt Shinichi.."

    Shinichi đang tường trình vụ án tàu lượn siêu tốc bỗng giật mình nghe tiếng Ran gọi , cậu quay lại xem có khi nào cô ấy đã đi theo đến đây...nhưng không thấy Ran đâu cả...sao lại bất an thế này? Cậu lấy điện thoại ra gọi cho Ran nhưng đã khóa máy rồi, cậu chỉ mong là cô bạn hậu đậu của mình lại quên sạc pin điện thoại ...giờ cậu chỉ đợi xong thật nhanh để đến nhà Ran xem cậu ấy về đến chưa???

    Ran từ từ mở mắt, tỉnh dậy khó khăn, cô trấn tĩnh lại nhìn kỹ xung quanh, vẫn là con hẻm đó nhưng trời đã sụp tối rồi, không một bóng người, cô cố nhớ lại những gì đã xảy ra và lấy tay sờ vào vết thương ở bụng, không thể tin được vết thương lành lặn không một dấu vết cứ như là chưa hề có vết thương ở đó...cô thấy thật may là mình còn sống. Giờ cô phải tìm Shinichi và kể cho cậu ấy nghe tất cả, cô cố đứng dậy , "Ôi.."...sao chiếc đầm của cô lại rộng thế này hay là cô vẫn chưa tỉnh hẳn ..cô mặc kệ tìm Shinichi rồi tính tiếp...Cô đi ra khỏi con hẻm, có hai người dừng lại trước mặt Ran:" Cháu bé, sao giờ này lại một mình ngoài đường , cô đưa cháu đến đồn cảnh sát nhờ giúp đỡ nhé.."

    Ran tròn mắt...cô đã 17 tuổi rồi mà họ gọi cô là cháu bé sao? Vẫn đang suy nghĩ Ran vô tình nhìn vào chiếc gương ở hiệu quần áo bên đường..Ran hốt hoảng..trong gương đúng là gương mặt cô nhưng..thân hình sao lại bé như đứa bé 6 tuổi thế này..chuyện gì đang xảy ra...Ran vẫn chưa định thần được nhưng giờ cô phải về nhà..cô trấn an hai người đó rồi chạy vụt đi...

    Sao hôm nay đường về nhà cô xa thế nhỉ? Hay là sải chân của cô cũng bé lại nhiều như cơ thể của cô vậy? Cô chợt nhớ đến viên thuốc tên tóc bạch kim cho cô uống..không lẽ vì nó mà cô trở nên như vậy...mệt lả người cuối cùng cũng tới nhà...Ran đẩy cửa vào, bố cô vẫn đang mải xem phim của Okino Yoko mà chẳng hay biết con gái mình xảy ra chuyện, ran gọi bố

    Ông Mori chẳng màng quay lại :"Con lại đi chơi với đối thủ cạnh tranh của bố đấy à? Cơm nước không lo gì cả, bố đói meo rồi."

    Ran lớn giọng:"Bố còn tâm trạng cơm với nước sao? Bố quay lại xem con gái bố giờ như thế nào?"
    Ông Mori vừa uống ngụm nước vừa quay lại ...phụt..ông phun tất cả ra..lắp bắp:"Này..con bé kia ..ở đâu ra mà dám mạo nhận con gái thám tử lừng danh hã????????"

    Ran thở dài :" Đến cả con gái mình bố nhìn cũng không ra...thật là......."

    Ông Mori nhìn kỹ lại lần nữa...đúng là con gái ông..." Nhưng Ran, chuyện gì thế này? Sao con lại..."

    Ông bác nghe Ran kể lại mọi chuyện rồi ông gọi vợ đến gấp vì ông vẫn chưa thể bình tĩnh...Và không ngoài dự đoán của hai bố con, bà Eri suýt ngất khi thấy con gái mình giờ bé như học sinh lớp 1...
    Nghe chuyện xong, bà bình tĩnh:"Ran , đây là chuyện lớn đấy, mẹ sẽ đưa con đi báo cảnh sát..à..mà con còn có Shinichi ..một thám tử rất giỏi...mọi người sẽ giúp con tìm ra bọn chúng và lấy lại hình dáng cũ..."

    Ran suy nghĩ hồi lâu:"Con biết mẹ lo cho con, nhưng chẳng có bằng chứng hay manh mối gì cả..hơn nữa chuyện teo nhỏ thật khó tin..và con không muốn Shinichi bị liên lụy vì con...con còn lạ gì cái thói liều mạng của cậu ta...con sẽ tự tìm cách cứu bản thân mình..hứa với con ngoài ba người chúng ta không được cho ai biết chuyện này.."

    Nét mặt bà Eri nghiêm lại...nét mặt mà trước đây Ran chưa từng thấy ở mẹ mình:"Con nghĩ đi đâu vậy? Một mình con làm sao đương đầu với tổ chức đó? Mẹ không thể để con gặp nguy hiểm..mẹ chỉ có mình con thôi..."
    Ông Mori cũng đồng tình với vợ nhưng Ran cương quyết:"Đây là quyết định của con, con đã tự bắt đầu..vậy nên con sẽ tự kết thúc..hãy tin con..."

    Cả gia đình đang tranh cãi thì ...két...Shinichi đẩy cửa vào làm cả ba giật mình,,Ran vội nép vào sau bố mẹ , quơ vội cái áo thun của bố và kính cận của mẹ ngụy trang vì nếu thấy chiếc đầm Ran mặc lúc sáng sẽ lộ ngay...
    Ông Mori lườm Shinichi:" Thằng nhóc kia, vào nhà người ta sao không gõ cửa hã?????????"
    Shinichi thở dốc vì chạy một mạch đến đây:" Xin lỗi , cháu hơi vội nhưng..cho cháu hỏi Ran về chưa ạ?"
    Ông Mori quên mất nhanh nhảu đáp:''Thật là , con bé nó đang đứng ngay ...úi da.." Ran véo ông một cái đau điếng ra hiệu cho ông dừng lại, bà Eri thấy con gái lúng túng như vậy ..tội cho con gái nên bà quyết định giấu sự thật ...

    Bà nhìn Shinichi:"Shinichi à, chuyện là Ran nó sang Mỹ du học rồi.."

    Shinichi vẫn đang lùng bùng lỗ tai:" Dạ! Đi du học sao cháu không nghe Ran nói gì cả, bác đang đùa cháu đúng không?"

    Bà Eri bình tĩnh đáp:" Cô không đùa đâu, chuyện này đã được quyết định lâu rồi , vì con bé không muốn cháu buồn nên không nói gì.."

    Shinichi đứng hình ...sao lại như vậy..không nói một lời mà đi luôn sao ??? Không thể nào...

    Ông Mori thấy tội cho thằng nhỏ, trấn an:"Con bé nói đến nơi sắp xếp ổn định xong sẽ liên lạc với chú mày, nên đừng lo lắng quá.."

    Shinichi đang mải nghĩ về Ran thì...xoảng,..Ran đang chăm chú nhìn Shinichi và làm rơi cái ly ..Shinichi quay qua nhìn .."Ô..cô bé nào đây ạ???"

    Shinichi đang tiến lại gần Ran, ông bà Mori sợ Shinichi sẽ nhận ra Ran vội chặn trước Shinichi:" À, đây là cháu gọi ta là bác, vì con bé Ran đi rồi nhà này cũng neo đơn, nên tạm thời nhóc này sẽ ở với ta.."

    Shinichi gật gù , ra là vậy, cậu cúi xuống:''Tên em là gì thế nhóc?''

    Ông Mori lại lỡ miệng:"Không biết tên con bé hay sao, nó là Ran..Mo...á"

    Ran dẫm lên chân ông Mori, cô nói bằng giọng mũi cố gắng sửa cho khác giọng của Ran:" Bác ấy chơi chữ đấy..Mo..ra..tên em là Mora.."

    Shinichi cười:''Tên lạ nhỉ..mà em giốngchị Ran lắm đấy.."

    Ran cúi đầu , nói thêm chút nữa chắc sẽ hỏng hết mọi chuyện, may là mẹ cô cứu nguy:"Shinichi , cháu cứ về trước đi.."

    Shinichi:" Cô có thể cho cháu địa chỉ bên Mỹ của Ran được không? Bố mẹ cháu đang bên đó , cháu sẽ nhờ họ giúp đỡ Ran"

    Bà Eri cứng họng vì con gái bà có đi du học đâu mà có địa chỉ..:"À, cái này, cô sẽ nói con bé Ran gọi cho cháu..đừng buồn nhé..cháu cứ về nghỉ ngơi đi...."..Haizzz..cả ba người thở phào nhẹ nhõm..nói chuyện với cậu thám tử này thật là sơ hở sẽ lộ ngay.

    Shinichi thất thểu bước từng bước thật chậm,đêm đã khuya, gió thật mạnh thổi vào người cậu..nhưng những cơn gió ấy không thể lạnh bằng trái tim cậu lúc này...Trong đầu các luồng suy nghĩ cứ đan vào nhau, chẳng lẽ Ran không chịu đi theo đến đồn cảnh sát là vì đến giờ ra sân bay sao? Cậu không tin Ran lại đối xử với cậu như vậy..Rồi những ngày tháng sắp tới vắng Ran ..cậu phải làm sao khi Ran đã là một phần trong cuộc sống của cậu..Bao nhiêu câu hỏi tại sao vẫn không có câu trả lời, cậu không muốn tin vào điều này..cậu gọi thật nhiều vào số máy của Ran mong rằng đây chỉ là trò đùa của cô bạn nhưng đáp lại mong đợi của cậu chỉ là những âm thanh vô định hòa cùng tiếng gió rít mạnh từng hồi..

    Shinichi đâu biết rằng có một người nhìn theo dáng vẻ thất vọng của cậu mà lòng thắt lại..cô thấy thật áy náy, lẽ ra phải hỏi ý cậu trước khi hành động...nhưng ...cô cũng thấy thật may mắn khi người gặp chuyện không may là cô chứ không phải Shinichi...vậy là từ nay chỉ có thể nhìn Shinichi từ xa thôi. không thể cùng cậu ấy đi học, đi dạo, đùa vui cùng nhau...cô thật buồn cho hiện tại của mình...hai con người vẫn cùng một bầu trời nhưng có một vách ngăn vô hình giữa họ...và liệu còn có thể bên nhau..
    Ông bà Mori đứng ngay sau con gái, thấy hết, cảm nhận hết..xót xa cho đứa con gái bé bỏng của mình...họ dự định sẽ đưa Ran đi chơi đâu đó để giải khuây...

    to be continue
    Part 2:Sự thật không thể nói ra...coming soon

    Note: Viết fic này mới hiểu thêm về những suy nghĩ, dằn vặt của Shinichi khi quyết định không nói ra sự thật...càng thích anh ấy hơn..thank mọi người đã đọc...


     
    Yuu Nguyễn, Windy_WR, Sakura kute6 bạn khác thích điều này.
  6. Duong Ngoc Huyen

    Duong Ngoc Huyen Ami - Love me, love my dog Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2015
    Bài viết:
    296
    Lượt thích:
    4.670
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    hoa cỏ may
    Bạn ơi, còn vài lỗi type nhé :) Mà bạn không cần tô đậm chữ lên như vậy đâu, ở chế độ bình thường, mọi người vẫn đọc được mà :KSV@05:
    Tiếp tới là phần trình bày, bạn nên để khoảng cách ở mỗi đoạn văn, như vậy reader sẽ đỡ bị rối mắt, cũng tiện bề theo dõi fic. Cứ để một tràng dài liền mạch từ đầu tới cuối như vậy trông rất phản cảm. :KSV@18:Có thể là do sở thích của mình hơi kì quặc, nhưng mong bạn sẽ cách dòng ra một chút.



    Ran nhăn mặt vỗ vào người Shinichi :" Ý cậu là trước giờ tớ toàn mất tập trung hã????" lỗi type nè bạn :KSV@11:. Mình thấy bạn rất hay dùng từ "hả" ở cuối câu hỏi? Nghe cứ bị lặp lại sao ấy! Bạn có thể dùng từ khác ở cuối, sẽ giảm ngữ khí trách móc đi.
    Mà bạn hay dùng tên nhân vật quá, câu văn đọc mà như đang tự sự :KSV@19:.

    Bạn miêu tả nội tâm hơi lạ nhỉ, lại còn muốn Gin thích Ran nữa chứ:KSV@08:. Chỉ vậy thôi :KSV@05:Mình hóng chap sau của bạn.
     
    Ran Mori_97coolguyluv thích điều này.
  7. hana ran

    hana ran Không yêu đừng nói lời cay đắng Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/6/2015
    Bài viết:
    156
    Lượt thích:
    3.586
    Kinh nghiệm:
    93
    @ coolguyluv Hana rất thích đọc fic nước mắt thiên thần của bạn. Đặc biệt thích cặp đôi GinRan. mặc dù trong fic đó anh Gin chết nhưng Hana cảm thấy anh Gin hạnh phúc hơn anh Shin. ***Ngoài lề tý*** Bây giờ vào fic này nhé. Không biết nói sao nhưng Hana cực thích motip Ran bị teo nhỏ, anh Shin hoặc ai đó giúp đỡ. Mà bây giờ fic ShinRan quá nhiều rồi. Tại sao bạn không để GinRan nhỉ? Anh Gin sẽ tìm cách bảo vệ, che chở cho chị Ran. Như vậy thì thật là tuyệt ( Xin lỗi nàng @ Duong Ngoc Huyen nhé). Còn lại thì chưa có nhận xét gì nhiều. Hana sẽ theo dõi và ủng hộ bạn.
     
    Ran Mori_97, coolguyluvDuong Ngoc Huyen thích điều này.
  8. coolguyluv

    coolguyluv Hạnh phúc thật đâu??????????? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    181
    Kinh nghiệm:
    33
    @Duong Ngoc Huyen Hi thank bạn nha, mình viết fic vào 2-3h giờ sáng mắt lem nhem , nội tâm nhân vật thì mình nghĩ gì thì viết vậy thôi..fic trước mình viết là Gin thích Ran đó, bạn có rảnh đọc thử nha! Nước mắt thiên thần đó...mình tiếp thu góp ý của bạn...:KSV@04:

    @hana ran Thật tâm mình rất thích GinRan vì mình cứ có cảm giác Ran sẽ cảm hóa được Gin..nhưng mà ShinRan lại là tình yêu to bự của mình ko nỡ chia cách họ....đối với fic Nước mắt thiên thần mình rất tâm đắc...thank bạn đã thích nha.mà trong fic này của mình Gin cũng hơi bị rung động vì Ran á..:KSV@08:
     
    Ran Mori_97Duong Ngoc Huyen thích điều này.
  9. coolguyluv

    coolguyluv Hạnh phúc thật đâu??????????? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    181
    Kinh nghiệm:
    33
    Part 2: ...Sự thật không thể nói ra... K.

    Đêm qua là một đêm thật dài đối với Ran , không ngủ được nên cô dậy thật sớm, cũng may là quần áo hồi bé của cô bố mẹ không vứt đi mà giữ làm kỉ niệm , Ran mặc vừa như in rồi cô đeo cặp kính vào và ra khỏi nhà....Cô muốn đến một nơi...một nơi nhiều ý nghĩa, nơi kỷ niệm của hai người...những tán hoa rẻ quạt.....

    Bình minh dần ló dạng và trong ánh bình minh hoa rẻ quạt vẫn đẹp như vậy ...nhưng hai con người lúc trước vui đùa ở đây giờ đã không thể cùng nhau ..Ran thấy nhói lòng, trong hình hài như vậy làm sao đối diện với Shinichi đây??????? Cô gái ngồi đó nghịch vài cánh hoa tung lên trời nở nụ cười nhẹ mong chờ ngày mai sẽ tốt hơn...

    "Em cũng thích hoa rẻ quạt sao, Mora??" Shinichi từ đằng sau đi tới rồi ngồi xuống cạnh Mora

    Ran giật mình , thầm nghĩ hôm nay là cuối tuần sao cậu ấy lại thức sớm như vậy..hay là không ngủ được như cô...cô thấy hơi hồi hộp:"Dạ , em nghe chị Ran nói gần văn phòng bố Mori có những tán hoa rẻ quạt rất đẹp..nên em đến ngắm luôn..." nói rồi Ran cố cười một nụ cười thật tự nhiên của trẻ con.

    Shinichi nhìn chăm chăm vào cô bé rồi lặng buồn:"Khung cảnh ở đây đẹp thật ...nhưng lại vắng đi nụ cười xinh đẹp của một người mất rồi...nụ cười của em rất giống cô ấy..."

    Ran ngượng ngùng:" Người đó là chị Ran phải không ạ?? Vì em là em của chị ấy nên em có nụ cười giống chị ấy..hihi"

    Shinichi đưa mắt nhìn vào khoảng không phía trước:"Nếu vị trí của em bây giờ là Ran thì hạnh phúc biết bao..A...Anh xin lỗi , anh nói lung tung rồi...mà sao em dây sớm vậy?"

    Ran vẫn cố tỏ ra trẻ con dù thật tâm cô biết bộ dạng của mình trông thật buồn cười:''Vì chỗ lạ , em chưa quen nên không ngủ được ...hi"

    Mùa thu , hoa rẻ quạt vào mùa đua nở, vàng rực cả một góc trời, có cánh hoa vừa nở rộ , lại có cánh hoa vừa rụng xuống đang đùa giỡn cùng đám lá và vài cơn gió nhè nhẹ....Hai con người đó đang ngồi bên nhau như ngày xưa vậy nhưng trong hai tâm hồn không còn là niềm vui nữa mà là những phiền muộn , Ran thật không quen mắt khi thấy Shinichi như vậy, hay là cô nói ra sự thật rồi cả hai sẽ cùng nhau giải quyết?

    Mới đó mà đã trưa rồi, Shinichi đưa cô bé về văn phòng thám tử, hai người vẫn im lặng , mỗi người một tâm tư bỗng.."Á"...Shinichi giật bắn người vì tiếng hét của Ran.

    Trước mắt họ , văn phòng thám tử Mori đang bốc cháy dữ dội, Ran và Shinichi chạy đến, lửa lớn quá, Ran lao vào biển lửa trong vô thức cô hét lên:" Bố ơi, mẹ ơi...hai người đâu rồi???"

    Nhưng thân hình nhỏ bé của Ran đã bị Shinichi ôm chặt lại:" Em làm gì thế? Nguy hiểm lắm đã có lực lượng cứu hỏa rồi..."

    Ran mặc kệ lời nói của Shinichi, cô vùng vẫy nhảy xuống đất rồi lao vào trong nhà...huỵch..cô đụng phải một người té nhào xuống đất...

    Là ông Mori đã chặn không cho con gái chạy vào nơi nguy hiểm:" Ra..À Mora ...chúng ta không sao cả ... bình tĩnh đi con..."

    Ran đứng dậy lao về phía bố mẹ ôm chặt họ , khóc nức nở, cô thầm cảm ơn ông trời đã không cướp họ đi...Trong lòng Ran thật sự không tin nhà phát cháy do bất cẩn trước giờ cô rất cẩn thận...chắc chắn là bọn chúng...Trong lúc Shinichi nói chuyện với cảnh sát thì Ran cùng bố mẹ đi vào con hẻm bên cạnh...

    Ran nghiêm túc nhìn bố mẹ:" Bố mẹ, vụ cháy này không phải tình cờ đâu, là bọn chúng đã nhúng tay vào vụ này ..vì biết con chuột bạch thí nghiệm là con vẫn chưa chết..bố mẹ không còn an toàn nữa..."

    Bà Eri đặt tay lên vai con gái:"Con gái, nghe đây, chúng ta phải đi khỏi đây ...vì sự an toàn của gia đình chúng ta.."

    "Vì sự an toàn của gia đình chúng ta là ý gì vậy ạ?" Shinichi sau khi tìm một hồi cũng tìm ra gia đình họ ..thì ra họ ở đây, làm cậu cứ lo

    Gia đình Mori thì đang mất bình tĩnh, không biết cậu ta đến từ lúc nào và đã nghe được những gì? Ông Mori nhanh nhảu:'' An toàn gì chứ? Nhóc con nghe nhầm rồi...thật ra chúng ta đang bàn việc sẽ sang Mỹ sống cùng con bé Ran.."

    Shinichi ngạc nhiên tột độ:" Ý bác là cả nhà sẽ không về lại Nhật nữa ạ?"

    Ông Mori gật gù đáp:" Đúng thế , chúng ta chỉ có đứa con gái này thôi phải sang chắm sóc cho con bé...giờ chúng ta phải tìm nơi ở tạm trong thời gian làm giấy tờ xuất ngoại..."

    Cả ba người quay đi nhưng..Shinichi kéo tay ông bác lại:" Hay là mọi người đến nhà cháu đi, nhà cháu rộng mà cháu lại ở có một mình nên nếu mọi người không ngại thì ..."

    Bà Eri hiểu ý Shinichi , trong khi hai bố con ông Mori đang ra hiệu từ chối thì bà lại đang nghĩ bọn chúng đã tìm ra đến văn phòng thám tử rồi , thì có khó gì để tìm ra địa chỉ văn phòng luật sư của bà, cũng may là sáng nay lúc xảy ra hỏa hoạn không có ai ở nhà , giờ mà đến nơi ở của bà thể nào cũng bị tóm cổ..đến nhà nhóc này cũng là ý hay..."Ok , Shinichi nếu cháu đã có ý tốt thì bọn ta không ngại nhận lời, cảm ơn cháu nhé, nào cả nhà đi thôi..."

    Hai bố con Ran ngẩn tò te vì phát ngôn vừa rồi của bà Eri ..vậy là mấy ngày sắp tới phải sống chung với Shinichi , phải làm sao đây? Ran thấy không thoải mái tí nào...Haizzzzzz

    Hiện giờ thì bốn người đã có mặt ở biệt thự nhà Shinichi , họ bắt đầu đói bụng vì cả ngày vật vã...

    "Mọi người muốn ăn món gì, tôi sẽ nấu.." Bà Eri lên tiếng

    Cả ba người còn lại đồng thanh:"Sao??????????????"

    Bà Eri lườm cả ba người:"Thái độ mọi người như vậy là sao đây ?"

    Shinichi cứu nguy cho mọi người:"Dạ, cả ngày cô cũng mệt rồi , để cháu đi ra ngoài mua đồ ăn nấu săn về cho nhanh mà cũng tiện nữa...nói rồi cậu dắt tay Mora đi .." Mora, đi cùng anh nào

    Ông Mori thầm cảm ơn thằng nhóc đã giúp ông thoát khỏi cực hình vì ông quá hiểu tài nghệ nấu ăn của vợ mình..nhưng quya lại vấn đề chính..:" Eri à,Ran và thằng nhóc này...liệu ra đi con bé sẽ ổn chứ???"

    Bà Eri nhìn theo bóng hai đứa trẻ đang khuất dần:"Không thể để con gái chúng ta ở lại nơi nguy hiểm này nữa, còn chuyện nhóc Shin...để xem chúng nó có duyên nợ hay không? Hãy để cho tôi vì con gái mình lần này...tôi chỉ có mình nó thôi...."

    Shinichi nãy giờ vẫn cầm tay Ran mà chẳng nói gì cả, Ran lên tiếng phà vỡ không khí đang nặng nề:" Anh Shinichi , chúng ta sẽ ăn gì đây??"

    Shinichi vẫn không nhìn Ran:" Em muốn ăn gì anh sẽ dẫn em đi mua..."

    Ran nũng nịu:" Mora muốn ăn Sushi.."

    Shinichi chợt dừng lại quay sang Ran:" Mora này, tại sao lúc lao vào đám cháy em lại gọi hai bác là bố , mẹ vậy??"

    Ran giờ mới sực nhớ lại ...giờ cô mới hiểu tâm trạng của hung thủ khi nói chuyện với tên thám tử chuyên phát hiện ra sơ hở này...cô chống chế:" À..vì từ nhỏ em không sống cùng bố mẹ , hai bác thương em nên thường xuyên đến thăm em...từ lâu em coi họ như bố mẹ em vậy, nên lúc nguy cấp vụt miệng gọi thôi...câu trả lời này làm hài lòng ngài thám tử chứ?"

    Shinichi cười nhẹ vì tài đối đáp của cô bé, không giống trẻ con chút nào.." Mora này, em có thể giữ hai bác ở lại Nhật không?"

    Ran lấy làm lạ:" Ơ, tại sao vậy anh?"

    Mắt Shinichi đượm buồn :"Cứ cho là anh ích kỷ đi...nhưng hai bác là cầu nối duy nhất để Ran quay về Nhật..giờ ngay cả hai bác cũng sang Mỹ thì anh phải làm sao để gặp lại Ran?? Một cuộc điện thoại cô ấy cũng không gọi .."

    Ran trấn an Shinichi:" Chắc chị ấy chưa sắp xếp xong , em tin rồi chị ấy sẽ gọi cho anh thôi, anh đùng buồn.."

    Ran nói dối là muốn đi mua đồ rồi chạy vụt đi, chạy đi vì không muốn tiếp tục nhìn một Shinichi thất vọng như vậy...Bao nhiêu mâu thuẫn hiện lên theo từng bước chạy của cô, lẽ ra cô dự định sẽ nói hết sự thật với Shinichi , nhưng bọn chúng đã tìm tới rồi, ngang nhiên phóng hỏa như vậy..nếu để Shinichi dính vào chuyện này, thật là cô không muốn cậu ấy gặp bất cứ chuyện gì..Nhưng nếu cô cứ im lặng như bây giờ thì Shinichi sẽ mãi đau khổ, còn cô thì chẳng biết bao giờ mới lấy lại hình dáng cũ , cho cậu ấy chút hi vọng thì cậu ấy sẽ chờ đến khi nào đây??? Chi bằng cô sẽ dập tắt hi vọng của cậu ấy , để cậu ấy đau khổ một lần thôi...Ran khóc...chẳng thể làm gì cho người mà bao nhiêu năm nay cô chỉ nhìn vào mỗi cậu ấy...

    Ran đứng trước buồng điện thoại công cộng hồi lâu, nghĩ thật kỹ rồi bước vào, cô đã hỏi cách chỉnh không hiện số gọi , cô bâm một số máy quen thuộc...

    Đầu dây bên kia có người nhấc máy:" Alo, Shinichi Kudo nghe đây .."

    Ran nói với giọng thật của mình:"Có biết ai không , ngài thám tử lừng danh?"

    Shinichi vội bật dậy:"Ran ...là Ran phải không?"

    Ran mỉm cười:"Bingo..vậy mà tưởng quên rồi.."

    Shinichi gằn giọng:"Tớ muốn biết lý do, tại sao đi mà chẳng hề nói một lời nào? Cũng không một cuộc điện thoại , cậu không còn xem tớ là bạn nữa sao?"

    Ran bình tĩnh đáp lại:"Đúng vậy, tớ chán Shinichi lắm rồi, Shinichi chỉ biết Holmes và án mạng thôi , đâu có nghĩ đến tớ...tớ nghĩ kỹ rồi mới quyết định đấy"

    Shinichi tức giận:"Cậu lấy cái lý do trẻ con đó ra làm câu trả lời sao? Nói cho tớ nghe đi Ran , chuyện gì vậy???"

    Ran lạnh lùng:" Đó là lý do của tớ , Shinichi không thấy gì nhưng tớ thấy khó chịu lắm, cứ như tớ là người vô hình vậy...mà bố mẹ tớ sắp sang đây rồi ..nên có lẽ sẽ không gặp lại đâu.."

    Shinichi dịu giọng:" Thấy khó chịu sao không nói với tớ, giận hờn mà đi như vậy chẳng giống Ran chút nào.."

    Ran kết thúc cuộc nói chuyện bằng những lời nói mà chính cô cũng ghét bản thân mình:" Tớ chịu đựng như vậy là đủ rồi, giờ tớ phải sống cuộc sống vì bản thân tớ , Shinichi hãy quên tớ đi và tìm cho mình một người bạn thật sự, không vì giận hờn vu vơ mà bỏ đi như tớ, cảm ơn đã chăm sóc bố mẹ và bé Mora, sống tốt nhé..tạm biệt Shinichi..."

    Sau cú ngắt điện thoại,một người đứng chết lặng , nước mắt tuôn rơi khi buông lời cay đắng dối lòng...một người ngồi đó đau đớn dằn vặt....cà hai đều dặn lòng phải quên đi nhưng tình cảm đâu dễ gì ngày một ngày hai mà phai nhanh...Những tháng ngày vui vẻ trong quá khứ cứ hiện ra ..từng mảnh..từng mành ký ức..như những mảnh ghép của một bức tranh thủy tinh vỡ vụn không thể ghép lại được..

    Ran bước nặng nhọc về nhà Shinichi , cô muốn tranh thủ ở bên cậu ấy ,vì mấy ngày nữa phải đi rồi...mai này chẳng thể nhìn thấy cậu ấy được nữa..Ran đẩy cửa vào nhìn quanh quẩn chỉ thấy bố mẹ cô đang ngồi trên ghế sofa còn người mình đang tìm chẳng thấy đâu.

    Bà Eri lên tiếng giải đáp thắc mắc của con gái:" Shinichi nó mới chạy vội ra ngoài rồi..."

    Ran thầm nghĩ chắc là có chuyện gì gấp nên mới ra khỏi nhà giờ này, cô nhìn ra ngoài trời, bầu trời ửng đỏ, không có lấy một ngôi sao, gió thổi mạnh làm bụi bay cả vào mắt Ran..chắc là sắp mưa đây...Đã hơn một tiếng rồi mà cậu ấy vẫn chưa về, trời thì mưa như trút nước, thật là không yên lòng mà, hết kiên nhẫn , Ran cầm ô định chạy đi thì Shinichi đẩy cửa bước vào, cả người ướt sũng, Ran chưa kịp hỏi gì thì cậu ấy đã ngã vật xuống, Ran gọi bố xuống đỡ Shinichi vào phòng....

    Trở lại sau khi nói chuyện với Ran xong, cậu chạy đến ngồi dưới nơi kỷ niệm . Cậu nghĩ thật nhiều về những gì Ran nói, cậu thật sự là kẻ vô tâm vậy sao? Sao cậu có thể coi Ran như người vô hình chứ? Lời nói của Ran thật lạnh lùng, cái gì mà tìm người bạn thực sự ? Đồ ngốc này làm cậu phát đên lên được...Mưa bắt đầu nặng hạt rồi thật lớn ..nhưng cậu vẫn ngồi đó chẳng cảm nhận được gì nữa..cũng mong cơn mưa xóa đi tất cả..cậu bấm gọi đi một số máy quen thuộc...và đến khi cậu ngã gục xuống..hình bóng cuối cùng vẫn là Ran Mori ..không gì thay thế....

    Ran ngồi đó ngắm gương mặt Shinichi thật kỹ,lúc này Ran mới thấy cậu ấy đẹp trai thật, lại tài giỏi thông minh, bảo sao hàng ngày không biết bao nhiêu cô gái viết thư làm quen...cô nhìn lại hình hài của mình bây giờ..thật không đáng...bọn Mafia độc ác tại sao lại cướp đi cuộc sống tươi đẹp của cô..tại sao làm cho cô không thể tiếp tục bên cậu ấy??? Cô chườm khăn ấm lên trán cho Shinichi giảm sốt, định quay đi lấy thêm nước ấm thì Shinichi níu tay cô lại lẩm bẩm..." Ran...cậu đang ở đâu ...Ran..?"

    Ran lấy tay quệt nước mắt , ngồi xuống bên giường cậu ấy, lấy đôi tay nhỏ xíu vuốt mái tóc Shinichi ..rồi xuống đôi mắt..xuống chiếc mũi thanh tú..rồi miệng của cậu ấy..cô sợ mình sẽ quên...đặt nụ hôn nhẹ lên trán Shinichi thì thầm:" Xin lổi Shinichi nhưng có những sự thật không thể nói ra..."..thấy Shinichi như vậy Ran thật không nỡ rời đi..nhưng còn an toàn của bố mẹ cô..cô không thể ích kỷ........
    to be contiue
    Part 3: ...Âm thầm bên cậu...coming soon
    Note:Thank đã đọc , có gì vô lý mấy bạn bỏ qua nhé, văn chương mình không giỏi cho lắm
     
  10. diutruong1703

    diutruong1703 Thành viên năng động

    Tham gia:
    17/3/2015
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    65
    Kinh nghiệm:
    33
    woa... đọc 2 chap một lúc đã lắm luôn á :):):) chap mới hay. Còn 1 số lỗi type nhưng không nhiều lắm mình bỏ qua luôn nha :D:D. Lời văn mượt, miêu tả tâm trạng nhân vật tốt tuy nhiên cần rõ nét hơn nữa :3. Hóng chap mới. Hi vọng sẽ có sớm:Conan17:. kết HE nha AU :Conan09:. Pye Pye AU:KSV@20:
     
    coolguyluvSakura kute thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Nếu được Diễn đàn Date
[Shortfic]Người đến sau có được hạnh phúc không Detective Conan 12/9/2019
[Shortfic] 24h Bên Em Đang viết / đang dịch 11/9/2019
[ Shortfic ] Mùa hè của em - chương 3 Đang viết / đang dịch 23/8/2019
[ Shortfic ] Và em sẽ đến Đang viết / đang dịch 21/8/2019
[Shortfic] Nếu có thể chờ đợi Tạm ngưng 2/4/2016
[Shortfic] Nếu không có ngày mai Đã hoàn thành 25/5/2014
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP