[Shortfic] Addicted

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi haiquynhle119, 17/5/2015. — 44.220 Lượt xem

  1. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Addicted

    Title: Addicted - Nghiện.
    Author: haiquynhle119
    Rating: 17+
    Pairing: ShinxShi
    Summary: Tự nhủ rằng "Tất yếu chỉ là quan hệ thể xác, với những yếu tố khách quan, là bạn tình của nhau, không hơn không kém."

    [​IMG]

     


    sdtrung998, MikarinTakikuto, Aluminium3 bạn khác thích điều này.


  2. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap 1: The beginning.

    ** 5 năm sau sau khi có sự xuất hiện của Conan Edogawa và Haibara Ai.**

    - Cậu nhìn tớ như thế là có ý gì?

    - Tớ không biết...

    - Sao lại không biết?

    - Mình thế này bao lâu rồi?

    - ... 3 tháng rồi...

    - Ừm...

    - Chuyện gì vậy?

    - Không...


    Cô chuyển mình chòm dậy, nâng nhẹ chiếc cằm anh lên.

    - Nếu cậu muốn, chúng ta có thể dừng lại...

    - Sao vậy..?

    - Cậu cũng đã có vợ rồi... Liệu thế này có ổn không?

    - Tớ không biết...

    - Sao lại không biết?


    Anh vùi đầu vào ngực cô, hít một hơi thật sâu.

    - Tớ nghĩ như thế này là quá ổn rồi.


    ***

    Mọi chuyện bắt đầu vào 3 tháng trước.


    ** 3 tháng trước **


    Shiho khoát lên mình bộ váy ngủ màu đen, định bụng sẽ uống một cốc sữa sau đó đi ngủ. Cái thói quen này đã hình thành cách đây 2 tuần, sau khi trở về hình dáng trưởng thành của mình, cô thật sự đã bị quấy nhiễu bởi một cảm giác kích thích kì lạ. Nó khiến cô phải mơ những giấc mơ hoang dại nhất và đôi khi cảm thấy “đỏ mặt” vào ban ngày lúc làm việc ở Phòng nghiên cứu.
    Cô nghĩ đó là do sinh lí bình thường, hệ quả của việc đi ngược tự nhiên từ một người lớn đủ da đủ thịt về làm một đứa trẻ “trong trắng”.


    Thế nên đêm nào cô cũng phải uống một cốc sữa nóng pha loãng cho dễ ngủ, không thôi cô sẽ nghĩ đến hay thậm chí sẽ làm những chuyện kia để thỏa mãn cái cảm giác kì cục này.


    *Bing bong* - Tiếng chuông cửa reo inh ỏi, “Khuya thế này...”, cô lê bước chân.

    Đó là Shinichi.
    Ngài thám tử tài ba đã đồng kham cộng khổ với cô suốt 5 năm làm những đứa trẻ đầy sợ hãi và lo lắng. Anh sẽ làm đám cưới với cô bạn thanh mai trúc mã của mình vào tuần tới.


    - ...Cậu cho tớ vào nhà chứ? - Anh thở hổn hển.

    - Khuya thế này à? - Shiho lạnh lùng, thứ cảm giác kì cục đó đang len lỏi trong cô.

    - Đi mà, tớ xin cậu đấy! - Anh toan bước vào nhưng đã bị cô chặn lại.

    - Không được, cậu về nhanh cho. - Cảm xúc này ngày càng rõ rệt, nó khiến ý chí không cho anh vào nhà tăng lên gấp bội. Cô sợ mình sẽ làm bậy, mình sẽ không kiềm chế bản thân.

    Cô đẩy anh khá mạnh làm anh hụt một cẳng ra ngoài.

    - Cậu đã làm gì tớ vậy? - Anh cắn răng ken két, mồ hôi bắt đầu túa ra tá lả.


    Shinichi cũng có cái xúc cảm tế nhị đó như cô!


    - Kể từ khi tớ trở về hình dáng ban đầu thì không đêm nào tớ không nghĩ tới chuyện đó!

    - Chuyện đó...?

    - Chuyện đó... Cậu cũng có như tớ mà phải không?! - Anh nắm chặt đôi vai cô.

    - ... Tớ... - Cô đỏ mặt, cái này đâu có dễ dàng nói ra!


    Anh ép cô vào tường. Cánh cửa đóng sầm lại.


    - Cậu có phải không?... - Kê trán mình sát trán cô, anh nhìn thằng vào đôi mắt đang dâng lên từng đợt ham muốn khẽ khàng.

    Cốt yếu anh định sang nhà để hỏi cô ra lẽ. Nhưng hôm nay, dưới lớp áo mỏng dính màu đen này, cô đã khiến anh khát khao hơn bao giờ hết. Dẫu anh yêu Ran.

    Cô có thể cảm nhận được thứ gì đó cháy bỏng đang thiêu đốt lý trí của mình. Những ngày qua cô đã nhịn nhục, nếu được, cô cũng muốn được thả trôi thế này, thỏa mãn và bay. Dẫu cô không hề yêu anh.


    Một cuộc đấu tranh tư tưởng nổ ra. Với nhiều lý do, nhưng nó chỉ làm cô và anh thêm nhức đầu.
    Hơi thở lúc này cũng đã quá gần, bờ ngực cũng đã chạm vào nhau đầy mời gọi.
    Như một cơn say tạt ngang tâm trí, nó lấn áp tất cả những rào cản của một cuộc sống yên ổn và tình yêu. Và khiến họ muốn mình say.

    Họ nhìn nhau, thấy được những tham vọng hư ảo, thở hổn hển.

    Shinichi đưa đầu mình sát lại gần, con mèo kiêu hãnh trong Shiho cũng đã thu vuốt lại, sẵn sàng trở thành con mồi của cuồng si.


    Căn nhà bình thường vô cùng yên ắng bỗng hôm nay trở nên rộn ràng, nó phát ra những âm thanh dồn dả, đắm đuối và đầy say mê.

    **************

    ** Hiện tại**


    - Sao cậu không làm chuyện này với Ran...?

    - Bởi vì cô ấy luôn than đau và khóc rất nhiều nếu tớ làm mạnh bạo quá... Nói cách khác tớ không thể thỏa mản như với cậu được! - Shinichi cười tinh nghịch trong khi đang xỏ chiếc ống quần còn lại vào chân.

    - Ồ, vậy ra tớ là thế à? - Shiho bĩu môi.


    Ban đầu khi làm việc này anh và cô cũng đã dằn vặt và đắn đo rất nhiều, nhưng nghĩ, như thế này không tốt sao? Thay vì đi ra ngoài trăng hoa đưa đẩy, anh và cô có thể tự giải quyết với nhau, vả lại cả hai không yêu nhau thì không có gì phải lo hay dằn vặt cả.

    Tất yếu chỉ là quan hệ thể xác, với những yếu tố khách quan, là bạn tình của nhau, không hơn không kém.


    - Cậu gài giúp tớ cái này được không? - Cô khẽ đỏ mặt.

    - Chà, hôm nay bày đặt nhõng nhẽo nữa đấy! - Anh bò qua bên kia giường nơi cô đang đối lưng lại.

    - Đêm qua tớ hơi mệt... - Tay cô xoa vần trán của mình. Hôm qua cô và anh hơi say một chút vì là sinh nhật của Akai, cả bọn bên FBI đã từng hợp tác chung rủ nhau đi chén, nhưng chơi được giữa cuộc thì rượu đã làm dáy lên cái cảm giác tế nhị đó nên cả hai đánh lẻ về căn hộ mà họ mua để dành riêng cho “sự nghiệp” của mình.


    Nhìn cô từ sau lưng, quả thật rất đẹp và gợi cảm. Bất giác anh đặt lên cổ cô một nụ hôn thật sâu và thật kêu khiến cô khẽ giật mình. Tim cô tự dưng chệch đi một nhịp.


    - Tí nữa cậu chờ tớ ở bãi đổ xe nhé? Tớ về với Ran một chút rồi sang đó rước cậu đi ăn mì, được chứ? - Anh vừa nói, vừa gài cái chốt áo ngực màu đỏ của cô lại.

    - À... Uhm, cũng được.

    Shinichi ra khỏi căn hộ trước, khoảng 15' sau cô cũng cởi lên con Harley của mình và lao về phía Phòng nghiên cứu tại Sở cảnh sát trung ương Tokyo.
    Một ngày mới diễn ra, nhưng lại là một sự khởi đầu. Sự khởi đầu của mọi chuyện.
     
  3. Shinichi Ai

    Shinichi Ai Earth, Sea and Sky. Strong, Weakness and Peaceful Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2014
    Bài viết:
    110
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    OMG cái fic làm mình đắn đo có nên like hay ko. Nhưng là 18+ nên chắc mình chỉ đọc đoạn đầu vs đoạn cuối thui wá.

    Dù sao thì, fic rất hay
     
  4. pecun_evil

    pecun_evil valar morghulis Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    2.452
    Lượt thích:
    7.609
    Kinh nghiệm:
    113
    mới đầu đọc phần giới thiệu mình đã cảm thấy thích thú rồi: 17+, ngoại tình *oh my sao đầu óc mình đen tối quá* :))))
    Nhưng có vài điều mình bạn cần lưu ý:
    -vì là fic 17+ nên bạn cần phải trau chuốt vốn từ của mình, làm sao khiến cho fic vừa đúng chuẩn 17+ nhưng ko khiến ng đọc cảm thấy quá ngượng ngùng. Có lẽ đây chính là cái khó cho nh ai viết 17+ vì nếu như au viết quá tay, dùng nhiều từ ngữ phản cảm thì sẽ mất đi cái hay của cốt truyện cũng như khiến cho tác phẩm đi sang chiều hướng khác (tập trung vào cảnh nóng quá nhiều, quá kĩ). Như vậy thì ko ổn chút nào!
    -mình nghĩ bạn nên đổi cách xưng hô của Shinichi và Shiho, dù sao họ cũng đã lớn, Shin đã có vợ. Vả lại nếu để xưng hô là anh-em thì nghe nó kích thích hơn *ôi lại nói từ nghe kì kì rồi* :))))))
     
    MiyanoShiho-01102k4, MikarinTakikutojiegeng thích điều này.
  5. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @Shinichi Ai :3 Vậy mình sửa lại 17+, mình sẽ viết nhẹ nhàng lại, cảm ơn bạn đã khen :D

    @pecun_evil À à, cái vụ "anh em" là còn khúc sau nữa bạn ơi :))
    Còn về cái từ ngữ thì nhờ bạn nhắc nên mình thấy công nhận cũng hơi quá lố :v Nên mình đã hạn chế chữ "dục" lại :3 hê hê
    Cảm ơn bạn nhiều!
     
    MiyanoShiho-01102k4, MikarinTakikutoAluminium thích điều này.
  6. Cua và đồng bọn

    Cua và đồng bọn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2014
    Bài viết:
    472
    Lượt thích:
    975
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Trung học Phổ thông Bến Tre
    fic nào của @haiquynhle119 cũng 17+ trở lên thì phải:Conan11:. nghe có vẻ hấp dẫn đấy, mặc dù bản thân chưa đủ 17 (haizz). Mình khá thích cách bạn làm cho nó dễ chịu đi ở những đoạn nhạy cảm. Cuối cùng, lót gạch hóng
     
  7. thuy_vu99

    thuy_vu99 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/5/2015
    Bài viết:
    98
    Lượt thích:
    313
    Kinh nghiệm:
    63
    Nói chung là miêu tả nhân vật khá sâu và hay ,ratting vậy không dám like đâu ạ , không biết phù hợp với tuổi mình không ta ,nhưng vẫn ủng hộ bạn viết tiếp vì bạn viết rất hay
     
    MikarinTakikutohaiquynhle119 thích điều này.
  8. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap 2: The End.

    - Tối qua em ngủ có ngon không? - Shinichi bước vào nhà, hí hửng nói to để Ran nghe thấy.

    - Nếu có anh ngủ cùng thì sẽ ngon hơn! - Từ trong bếp, tiếng Ran vọng ra.

    - Vậy à, anh xin lỗi nhé

    - Được rồi, em có làm bữa sáng cho anh này, anh vào ăn nhé?

    - Thôi, anh có việc rồi, với lại tối qua ăn còn no lắm, em ăn ngon miệng! - Anh nói xong đặt lên má Ran một nụ hôn. Anh từ chối ăn bữa sáng của cô là bởi anh đang thèm mì, với lại anh muốn đi ăn cùng Shiho nhưng anh lại tránh cái suy nghĩ đó ra ngay lập tức.


    Nhìn theo dáng Shinichi khuất dần sau khi chạy vội về nhà lấy sấp tài liệu.

    Cô thấy bất an. Hình như có chuyện gì đó, nhưng cô không thể khẳng định là gì, bởi lẽ cưới nhau được gần bốn tháng anh vẫn đối tốt với cô như ngày đầu, vẫn ôm ấp vuốt ve, vẫn nói “Có” khi cô nhõng nhẽo hỏi “Anh có yêu em không?”.


    Chỉ có điều, cô không biết anh là người “thành thục” trong chuyện chăn gối tới vậy, vào đêm thứ 2 anh còn làm cô phải khóc thét lên. Cho nên cô đã quy định một tuần rưỡi mới được một lần, nhưng khoảng gần hai tháng nay, cô và anh chưa thực hiện nghĩa vụ vợ chồng ấy lần nào.

    Dù cô không nói cũng không đòi hỏi, cô nghĩ anh thật sự rất bận bịu. Nhưng hôm nay, cô thoáng thấy một vết bầm hình oval trên vành tai anh.


    Cô nhìn theo. Tự dưng trong lòng bỗng hoài nghi về tất cả.


    ***

    Shinichi chạy khá nhanh về phía bãi đổ xe Sở cảnh sát trung ương, miệng thì nhiệt tình huýt sáo dù có hơi lạc tông một đoạn trong Dark Paradise (Lana Del Rey), bài hát yêu thích của Shiho. Nó rất là hay. Và những khi cô lẩm nhẩm nó bên cạnh anh sau những ân ái, thì anh nhận ra hình như mình đã nghiện nó rồi.


    Anh dừng trước cổng, cô từ trong bước ra với một chiếc áo thun trắng, quần shorts xanh, và đôi oxfort nâu sậm. Nhưng điều khiến anh chú ý đó là chiếc khăn quàng cổ dài bằng lụa màu xanh lá nhạt có điểm vài cái bông hồng đo đỏ giữa cái tiết trời tháng 7 nóng tưng bừng thế này.


    - Có chuyện gì? - Bước vào trong xe, cô lập tức bắn cho anh một cái nhìn khó chịu, khác với người phụ nữ ngoan ngoãn nằm bên cạnh anh ngày nào.

    - À không, tự dưng cậu lại mang khăn choàng? - Anh quay đầu chỗ khác, chân đạp phanh.

    - Tại cậu hết - Có phần lên giọng, cô nhẹ nhàng cởi cái khăn choàng ra, chỉ vào vết bầm trên chiếc cổ cao kiều của mình - Đây này!

    - Chà~ - Anh chòm người tới, nhìn kĩ vào nó - Tớ cắn cậu ra nông nổi thế này à?

    - Phải, bắt đền đi! - Cô liếc anh một cái, nhưng nó không hề nặng nề mà trái lại còn rất đáng yêu.

    - Tại cậu cắn tớ trước chứ bộ! - Anh vén mấy cọng tóc lòa xòa trên vành tai bên trái của mình. - Bầm lên cả rồi!!!

    - Ai bảo cậu bắt tớ uống nhiều quá làm gì?

    - Ai biểu cậu chơi cái trò đó làm gì?

    - Tớ thích rượu. - Cô khoanh tay trước ngực - Ai bảo cậu thách tớ?

    - Gì? Ai mượn cậu thách tớ nói được tiếng của con chó?

    - Cậu biết tớ sẽ chọn uống rượu mà?

    - Thì tớ biết cậu thích uống mà!

    - Chẳng phải cậu muốn tớ uống nhiều vào để giở trò với tớ sao?


    Như bị đoán trúng tim đen, Shinichi lúng túng - Ờ thì... Tớ thấy khi say cậu mới hết mình ấy! Cậu rất là dữ dội!!!! - Anh cười khoái chí, hít hà một hơi rồi cho xe chạy.


    - Biến thái... - Shiho nhăn mặt.

    - Gì chứ, cậu cũng thích bộ?!

    - Tôi không biết cậu đang nói gì.

    - Ôi, giận rồi kìa~

    - Không quen.

    - Girl, you don't want ~ I want you to want me~ And if you want, hey girl, you got me ~ There's nothing I know I wouldn't do, I wouldn’t do (Bài Want to want me - Jason DeRulo) - Anh lải nhải.

    Shiho bĩu môi. Nhưng anh vẫn tiếp tục “hát”. Cô quay mặt ra ngoài cửa sổ, cố nhịn cười.

    Buổi sáng với anh lúc nào cũng linh tinh như thế, và đó cũng là một trong những lý do cô muốn giữ lấy mối quan hệ này. Nó cho cô có thêm sức sống, làm đôi khi cô cũng không tin rằng giữa mình và Shinichi chỉ là bạn tình...


    Vào quán mì, mọi người trơ mắt nhìn họ như sinh vật lạ. Anh định kéo ghế cho cô ngồi nhưng cô giơ bàn tay có ý bảo thôi. Nhận thấy được sự kì lạ của bọn người đó, anh liếc cô rồi ngồi xuống ghế đối diện.

    Không khí vô cùng ngột ngạt lúc này, đến người bồi bàn quen thuộc ngày nào cũng phải nhìn với ánh mắt dè dặt và xa lạ.

    Không hiểu chuyện gì xảy ra, việc Shinichi dẫn Shiho tới đây cách mỗi tuần một lần cũng đã khá quen thuộc rồi, nếu muốn nói là họ có gì mờ ám thì cũng phải đồn từ lâu.


    Thế nên anh quyết tâm tìm cho ra lý do, toan đi hỏi người chủ quán thì cô đã kịp ịnh vào mặt anh chiếc điện thoại của mình.


    - Xem đi.

    - “Shinichi Kudou và Shiho Miyano qua đêm cùng nhau” - Anh đơ mắt nhìn cô. Khuôn mặt cô tỏ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đang rối bời.

    Ánh mắt anh chuyển sang trạng thái hỏi “Sao giờ?” với cô.

    Shiho cảm thấy rất bực bội vì những cái tin soi mói đời tư người khác thế này. Cô ước gì mình chưa bao giờ nghiên cứu ra thứ thuốc chống lão hóa đáng tin cậy nhất của cánh chị em phụ nữ Nhật Bản nhờ tiếp tục cái dự án Pandora “Trường sinh bất lão” của cha mẹ mình. Ban đầu cô cũng định làm cho tới cùng, nhưng vì nghĩ mục đính bất lão đó nguy hiểm quá nên đành rẽ sang hướng khác, và thế là “được” nổi tiếng như ngày hôm nay.

    Cô cũng ước gì Shinichi bớt khôn hơn tí để khỏi phải bị săn đón miếc như thế này.

    Nhưng dù sao đi nữa cô đã có cách giải quyết cái việc rùm beng ấy.


    - Đưa tôi sấp tài liệu đi... - Cô nháy nhẹ mắt với anh, như đoán được ý định của cô, anh nhếch mép cười.

    - Sao nào? - Cố gắng nói lớn cho những con người đang đưa mắt nhìn.

    - Cuối cùng cũng ra rồi - Cô cũng vậy, cố gắng nói to, tay thì viết gì đó vào tài liệu. Cô đẩy sang anh. - Tối qua cậu nói gần đúng rồi, nhưng mật mã là thế này.

    - Nếu cậu đã nghĩ ra thì tại sao đêm qua không nói luôn? - Giọng anh ngày càng to.

    - Tôi mới nghĩ ra thôi, thức trắng đêm mà hôm nay còn bị cậu bắt lỗi. - Cô lạnh lùng.

    - Uhm, để tí về hiện trường tôi sẽ thử cái mật mã này.

    - Ok... - Cô cất tài liệu qua bên - Ăn nhanh rồi đi.

    Họ khẽ liếc nhìn đám người nhiều chuyện kia, miệng cười mỉm.

    Cuộc đi ăn sáng mặc nhiên được bình yên trở lại.


    Ăn xong, cô đứng dậy, đi đến một người thanh niên trẻ, đặt lên vai, cố gắng nói to với giọng lạnh như băng và ánh mắt sắt như lưỡi lam:

    - Lần sau có muốn bắt quả tang thì vào tận nhà luôn nhé?

    Hắn giật thót mình, thì ra là tên phóng viên đăng bài viết đó, hắn đã theo dõi và may mà cô nhận thấy được vết dơ trên quần hắn chính là bột vôi bên cạnh căn hộ của anh với cô. Hắn lúng túng - Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!


    - Còn nữa, tôi yêu cầu cậu xóa ngay bài viết vớ vẩn đó, và viết một bài báo khác để nhận lỗi. Được chứ? - Shinichi hùng hồn đứng dậy sau khi đã thanh toán tiền mì.


    Tên phóng viên đó vội vã nhận lời rồi luống cuống chạy đi. Cô và anh nhẹ nhàng rời quán trước mấy chục con mắt ngưỡng mộ nhưng họ đâu biết trong sấp tài liệu mà Shinichi đang cầm có một tờ giấy ghi dòng chữ ‘Hướng 1h’.

    *

    Vừa đi khỏi tiệm mì được vài bước bên cô thì tiếng chuông điện thoại của anh reo lên.

    - Alo anh nghe...

    - ‘Em đã đọc bản tin...’

    - Em tin bọn chúng à? - Anh vô cùng bình tĩnh.

    - ‘Em lo lắm... Shinichi...’ - Đầu dây bên kia khóc nấc lên.

    - Em đừng lo... Anh đã giải quyết bọn chúng, đảm bảo ngày mai và về sau em sẽ không phải thấy những cái tin nhảm đó nữa đâu... - Anh trấn an nhưng trong lòng lại rối lên, lấy lý do gì để đảm bảo đây? Trong khi mối quan hệ này là thật.

    - ‘ Anh có yêu em không?...’

    - ‘Uhm... Anh có...’.


    ***

    Chiếc xe quay trở về Sở cảnh sát. Đi được nửa đoạn đường, ánh nắng chiếu rõ vào gương mặt đang hướng xa xăm của Shiho. Shinichi biết cô đang nghĩ gì, nhưng chẳng làm gì được hơn, chuyện này vốn dĩ rồi sẽ đến, nhưng bị nói là một con người không ra gì quả thật là không đáng. Cô cũng chỉ đang hi sinh cho hạnh phúc của anh và Ran thôi mà?


    - Kudou kun... - Cô cất giọng phá tan bầu không khí căn thẳng.

    - Sao Shiho?

    - Tớ nghĩ chúng ta nên dừng lại. - Cô lạnh lùng.

    - ...

    - Tớ nghĩ bây giờ mọi chuyện cũng đã bị đồn ầm lên, cứ gặp nhau mãi thì cũng bị phát hiện mà thôi.

    - ... Họ sẽ hiểu cho chúng ta mà? - Anh nói một câu mà đáng lẽ anh không nên nói.

    - Hiểu? Có ai đời nào lại chấp nhận cho chồng mình lên giường với người khác để thỏa mãn không? - Cô có vẻ tức giận nhưng mệt mỏi thì nhiều hơn. Dẫu đã cố tránh suy nghĩ này nhưng cô không thể lảng tránh nó thêm được nữa. Chuyện này đúng là đi ngược với đạo lý và sẽ không một ai có thể thông cảm được đâu, dù mối quan hệ này có “trong sáng” tới cỡ nào thì cô cũng sẽ phải chấp nhận rằng mình đã ăn nằm với người đàn ông đã có vợ, là một sinh vật mất nết và dối trá một cách vô tình nhất thế gian!

    - Cậu sao vậy? Chúng ta đã thống nhất với nhau rồi mà?! Cũng đã 3 tháng rồi mà?... - Shinichi thắng gấp khiến người Shiho đổ nhào ra phía trước - Tớ muốn cậu!


    Anh chòm tới, đặt lên môi cô một nụ hôn ướt át. Nhưng phản ứng chỉ là cái nhìn ghẻ lạnh từ cô. Anh dừng lại.


    - Sao vậy? Chán tớ rồi à?

    - Cậu không thấy mình đang lạm dụng quá sao?

    - ... - Nghĩ lại thì đúng vậy thật, từ khi có cô, anh đã nhu cầu việc đó nhiều hơn, đôi khi anh mất cả lý trí và lao vào cô như những con thú đói. Anh lúng túng - Tớ xin lỗi...

    - Tớ nghĩ chuyện này không giúp giải quyết được gì đâu. Cũng đã mấy tháng rồi... Chỉ càng thêm bế tắc... - Cô mới vừa nhận ra một điều, chỉ có thể là nó, "Sao lúc trước mình không nghĩ ra!" - Có thể cái cảm giác kì lạ này là do thuốc giải APTX.

    - Thế bây giờ cậu định thế nào? - Anh thở dốc, cơn thèm khát đã đến rất gần bên anh từ cái hôn ban nãy.

    - Tớ sẽ làm thuốc giải... - Chưa nói hết lời, Shinichi đã vồ lấy cô. Anh hung hãn tóm lấy môi cô.

    *Chát*, cô tát anh một cái rõ đau.

    - Đến lúc ngưng việc này lại rồi!

    Shinichi trừng mắt.

    - Nếu cậu là Ran, cậu sẽ như thế nào khi biết được sự thật này? - Cô cúi đầu xuống, một giọt nước mắt tự dưng rơi - Tớ đã rất sợ...

    - Tớ...

    - Tớ đã nghĩ thế này liệu có đúng hay không, nhưng câu trả lời hoàn toàn không. Mọi thứ đều sai trái, chỉ có tớ và cậu vẫn cố chấp cho nó là đúng mà thôi.

    Anh đứng người, nhận ra rằng mình cũng rất sợ, anh sợ Ran phát hiện, anh sợ mọi người sẽ biết, anh sợ con dã thú trong bản thân mình! Bây giờ không khác gì lúc còn bị B.O truy sát.
    Anh bàng hoàng nhìn xuống bàn chân mình, đập đầu vào vô lăng, cái cảm giác khao khát đó vẫn còn nhưng nó không là gì với sự bất lực của anh lúc này. "Tại sao vậy..! Tại sao lại khiến tớ ra nông nỗi như thế này!", dù rất giận nhưng anh vẫn không thể trách Shiho, không thể.

    - Tại sao bây giờ tớ mới nhận ra chứ?... - Anh hét thật to. Tự vấn về sự ngu ngốc của mình.

    - ... Chấm dứt... nhé? - Cố nuốt ngược vào trong từng chữ một nhưng không thể. Không ngờ 3 tháng qua lại chếch nhoáng thế này. Những ấm áp, những vuốt ve, những hơi thở đầy mơn trớn bây giờ đã quá quen thuộc bỗng dưng sẽ phải chấp nhận làm kẻ xa lạ. Thú thật cảm xúc đó vẫn còn, nhưng cô sẽ cố gắng giải quyết, cô tin chắc là như thế, nỗi buồn này sẽ mau qua thôi.

    Và dù con mãnh thú trong anh bây giờ đã nép mình qua một xó, nhưng trong đầu anh lại hiện lên hình dáng cô ngày nào, nằm trên chiếc giường, bên cạnh nhau và cô thì thầm:


    “And there's no remedy for memory of faces
    Like a melody, it won't lift my head
    Your soul is hunting me and telling me
    That everything is fine
    But I wish I was dead

    Everytime I close my eyes
    It's like a dark paradise
    No one compares to you
    I'm scared that you won't be waiting on the other side"

    "I'm scared that you won't be waiting on the other side...”

    Sự im lặng bao trùm kể từ khi chiếc xe rồ ga chạy đi về nơi nó vốn dĩ phải yên vị ở đó từ lâu rồi.

    P.s: To be continued! :D

    - Anh... Anh sao vậy Shinichi?

    - Anh... Anh xin lỗi!

    - Tớ đang ở đây, cậu có thể đến được không?

    - Không.
     
    sdtrung998, kato chan, MikarinTakikuto9 bạn khác thích điều này.
  9. pecun_evil

    pecun_evil valar morghulis Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    2.452
    Lượt thích:
    7.609
    Kinh nghiệm:
    113
    fic sắp đến hồi gay cấn rồi đây =))) mình rất thích đoạn Shinichi và Shiho cãi nhau trên xe, như có thêm chút sự dễ thương trong sáng vào cốt truyện vậy *mặc dù nội dung thì ko mấy trong sáng lắm* =)))
    À có vài chỗ bạn ko nên ghi số mà nên ghi thành chữ như "đêm thứ 2" => "đêm thứ hai"; "1 tuần rưỡi" => "một tuần rưỡi" :3
     
  10. thuy_vu99

    thuy_vu99 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/5/2015
    Bài viết:
    98
    Lượt thích:
    313
    Kinh nghiệm:
    63
    em chưa đủ raiting mà cứ thấy fic Shinxshi nên phi vô đọc không biết bị ss nào lấy chổi đuổi không ta , em cũng thích cái phần cãi nhau trên xe ,dễ thương lắm "giận rồi kìa "
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Addicted Diễn đàn Date
(Shortfic) Ung thư máu Detective Conan 11/8/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP