Phía cuối con đường (Full)

Hoa Trạng Nguyên

Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~
Thành viên thân thiết
Tham gia
3/2/2010
Bài viết
343
Cảm ơn cậu đã quan tâm, tất nhiên là rất ổn rồi, mình đã cố gắng rất nhiều trong kì thi này rồi mà, bây giờ chỉ còn chờ kết quả thôi :))!
 

Cuonlennho

"Cuộc đời yên ổn, năm tháng bình yên."
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/3/2010
Bài viết
1.775
Cảm ơn cậu đã quan tâm, tất nhiên là rất ổn rồi, mình đã cố gắng rất nhiều trong kì thi này rồi mà, bây giờ chỉ còn chờ kết quả thôi :))!
vậy bạn post tiếp 2 kì cuối của truyện nha
 

Hoa Trạng Nguyên

Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~
Thành viên thân thiết
Tham gia
3/2/2010
Bài viết
343
[Kì 4: Let's smile]
Chẳng thể tưởng tượng có một ngày Khương Nhi và Vy Vy lại nắm tay nhau chạy như bay trên đường...
· Đi với “ông” không? - “Ông già Noel” mỉm cười.
· Thụy Phong? - Nhi khẳng định suy đoán của mình đúng vì giọng nói ấy nó quá quen thuộc với Nhi.
· Ủa? Cậu nhận ra hả? Tưởng lại bảo tớ là ông già Noel chứ?
· Cậu làm gì mà ăn mặc như thế? Sao lại bận đồ ông già Noel? Còn mang râu giả nữa chứ. Trông ngộ quá đi!
· Đi với tớ thì biết.

Phong và Nhi cùng đến một nơi mà hai đứa định đến. Nhưng chợt nhớ ra điều gì, Nhi dừng lại · Chờ tớ một chút, cậu đến đấy trước đi.
· Cậu đi đâu?
· Lát rồi sẽ biết.

Nhi nháy mắt với Phong rồi nó chạy đi thật nhanh. Trong lòng nó vui lắm, chắc chắn hôm nay sẽ là một Giáng Sinh đầy ý nghĩa.

Vy rảo bước một mình trên đường. Nói là một mình có nghĩa nó không đi chung với ai có quen cả. Nó cảm thấy thật trống trải và bơ vơ giữa dòng người tấp nập. Nó miên man suy nghĩ. Rằng thì hôm nay nó đã hiểu thế nào là cảm giác thất tình, rằng thì cô công chúa xinh đẹp đã bị chàng hoàng tử Phương Thụy Phong từ chối thẳng thừng khi cô ấy vừa bày tỏ tình cảm, rằng thì người vinh dự nhận được danh hiệu kẻ thắng cuộc không ai khác chính là cô bé lọ lem Huỳnh Khương Nhi.

Nó đã thích Phong từ khi còn bé tẹo, Phong cũng biết điều đó mặc dù nó không nói ra. Hồi nhỏ chúng nó hay chơi trò công chúa, hoàng tử và Thụy Phong chính là người tuyên bố “Ta sẽ bảo vệ cho nàng khỏi tay mụ phù thủy độc ác”. Vậy mà hôm nay…

Đường phố tấp nập và đông nghẹt. Giáng Sinh mà. Lúc đầu thì Huy có rủ nó đi chơi nhưng nó không muốn. Người nó muốn là Thụy Phong cơ. Nhưng giờ này cậu ấy đang ở đâu? Chắc là đang đi chung với Khương Nhi và hai người họ đang cười cười nói nói, đang nghĩ tới bộ mặt buồn hiu của nó và thích thú đây mà. Tự dưng nó muốn rẽ vào con hẻm bên trong. Việc gì phải chen chúc cho khổ sở thế này, đi vào đường trong có phải thích hơn không. Dù là hơi tối và vắng người đấy nhưng chỉ có mình nó, thoải mái hơn.

Vy đang mẩn mê suy nghĩ thì có bóng đen nào đó lù lù xuất hiện, đi loạng choạng tiến về phía nó. Hình như đó là tên say rượu. Nó bắt đầu run nhưng nghĩ chắc không có chuyện gì xảy ra, nếu mình không đụng tới hắn, cứ lao đầu mà đi thì hắn cũng không làm gì mình. Nghĩ vậy, nó cứ tiến thẳng về phía trước.
· Bé cưng sao lại đi chơi một mình vậy? Người yêu đâu sao không đi cùng lại để cưng lủi thủi một mình thế này. Lỡ người nào bắt mất thì sao?
· Vừa bị đá lấy gì có người yêu! - Vy hậm hực và cứ vậy mà đi. Nhưng rồi bất ngờ hắn kéo tay Vy lại
· Vậy thì đi với anh đi. Nhìn xinh thế kia mà bị đá sao? Tội thế cưng!
· Ê, làm gì vậy? Buông tôi ra!

Vy hốt hoảng và hét lên nhưng vô hiệu quả. Đường này ít người qua lại, nhà nhà lại đi chơi, chẳng ai nghe thấy tiếng hét của nó cả. Nó bắt đầu sợ hãi và trong đầu nó xuất hiện những ý nghĩ vớ vẩn. “Toi, bao nhiêu năm mẹ dạy dỗ, một thiên kim tiểu thư mà gặp chuyện này không biết sẽ ra sao… Chết thật rồi Vy ơi. Nếu giờ này có ai đến cứu chắc mày… yêu người đó suốt đời.” Nó giằng co với tên kia cố để chạy nhưng hắn mạnh quá, một đứa con gái chưa từng cây chổi quét nhà thì làm sao đủ chống cự với hắn. Vừa lúc thằng kia định đưa tay sờ lên người nó thì…
Bốp! Bốp! Bốp!
· Buông cậu ấy ra ngay! - Tiếng đứa con gái vang lên và đánh túi bụi vào thằng vô học đang say xỉn. Hắn quay qua và cười rú lên.
· Lại thêm một em nữa à, lại đây với anh nào…

Hắn đưa tay định chồm lấy thì bị nhỏ đó đá cho một phát nằm lăn quay ra đường. Nhỏ cầm lấy tay Vy kéo chạy thật nhanh ra ngoài đường lớn. Đến đoạn đông người và cảm thấy an toàn, hai đứa thả tay nhau ra và thở hồng hộc. Bây giờ, Vy mới định thần lại và bất ngờ nhận ra người cứu mình lại chính là Nhi.
· Là Nhi à…
· Cậu đi đâu một mình trong đường vắng vậy? Sao mà gan thế?
· Tớ… - Vy định bụng nói thẳng ra là vì nó vừa bị Phong từ chối, chán quá đi lung tung nhưng nghĩ tới thể diện của mình mà nhất là đối với Nhi, nó lạc sang hướng khác - Thế sao cậu lại ở đây?
· Tớ thấy cậu từ ở đầu đường cơ, định rủ cậu đi với tớ tới chỗ này thì bất ngờ cậu rẽ vào trong, tớ cũng phải chạy theo. Cậu không đi chơi ở đâu à? Tớ tưởng cậu có nhiều chỗ chơi lắm chứ?
· Không. Chán rồi, không muốn đi.
· Thế đi với tớ không, có một nơi rất thú vị để đến đấy.
· Đi đâu?
· Cứ đi rồi cậu sẽ biết.
· Nhưng… Thụy Phong đâu, cậu không đi chơi với cậu ấy à?

Nhi hơi bất ngờ về câu hỏi này, rồi nó mỉm cười kéo tay Vy cùng đi với nó.
· Ở đó có nhiều người lắm… cả Phong nữa.

Vy miễn cưỡng đi theo Nhi. Dù sao thì nó không biết đi đâu, nếu cứ đi một mình thế này vừa buồn, vừa không an toàn. Hơn nữa, nó cũng muốn đi đến “nơi thú vị” mà Nhi và Phong đã hẹn nhau. Dù không muốn làm kì đà cản mũi nhưng cái tò mò trong nó lấn át hết rồi.

Nhi cứ… tự nhiên nắm tay nó. Lúc nãy thì vì cứu nó và không biết là ai nên nó đồng ý. Còn bây giờ, kẻ đang nắm tay nó lại là Nhi - đối thủ số 1 của Vy, nó thấy hơi là lạ. Cái nắm tay, siết chặt của Nhi, dù là vô tình nhưng cho nó cảm giác rất gần gũi, cứ y như chúng nó là bạn thân lắm í.
· Sao cậu lại cứu tớ?
· Thế đổi lại là cậu thì cậu có cứu tớ không?
· Hiện giờ trong đầu tớ nghĩ là có. Nhưng không biết lúc gặp rồi tớ có cứu cậu không. Lý thuyết và thực hành luôn luôn khác nhau. Tớ không nghĩ mình lại cứu tình địch của mình - Vy thẳng thắn trả lời. Nhi phì cười.
· Cậu thẳng thắn thật đấy! Tớ thích làm bạn với người thẳng thắn!
· Gì? Bạn á? Không, không đời nào. Tớ chỉ xem mình là người mang ơn cậu và tớ phải trả thôi, không có chuyện bạn với cậu đâu. Tớ không thích.
· Thế thì tùy cậu. Nhi mỉm cười. Nó thích sự thẳng thắn nhưng dễ thương của Vy, dù có đôi lúc ghen tị một tẹo nhưng mỗi khi Vy tỏ ra kiêu kiêu, đỏng đảnh một tí, trông cô bạn rất xinh.

Vy đau chân, đôi giày cao gót của nó thật là vướng víu. Nhưng thường thì chả đến nỗi nào đâu bởi đi đâu nó có người chở đi, làm gì phải cuốc bộ một quãng thật dài như thế này. Lại còn phải đi nhanh theo lời yêu cầu của Nhi nữa chứ. Rõ là phiền phức. Đi thì cứ từ từ mà đi, việc gì phải vội!
· Sắp đến chưa, tớ đau chân lắm rồi.
· Mới đi có một đoạn thôi mà, sắp đến rồi.
· Đi đâu vậy?
· Nhà tình thương.
· Hả?
· Nhà tình thương cho trẻ mồ côi.

Vy bất ngờ về câu trả lời của Nhi. Chẳng lẽ chỗ hẹn hò của Phong_hoàng tử trong lòng nó lại là nơi ấy sao? Họ làm gì ở đây?
· Đến nơi rồi đó.

Vy nhìn xung quanh. Ở đó có khoảng chục đứa trẻ đang nô đùa ngoài sân, mấy đứa hát hò và chơi trò chơi thật là vui.
· Thụy Phong đâu?
· Cậu ấy kia kìa. - Nhi chỉ chỗ Phong đang đứng. Phong đang đóng giả ông già Noel đứng nô đùa với tụi trẻ, chơi trò bịt mắt bắt dê.
· Mình làm gì ở đây. - Vy thắc mắc.
· Lại đây với tớ.

Nhi lại kéo tay Vy đến chỗ tụi trẻ. Vừa nhìn thấy Vy, Phong đã sững người, không hiểu sao Vy lại có mặt ở đây và vì sao Vy lại để Nhi… nắm tay như thế. Chẳng phải cô bạn rất không ưa Nhi đấy thôi.
· Tình cờ thôi, tớ rủ Vy đi chung cho vui - Nhi mỉm cười nói với Phong khi nó vừa đến.

Vy thắc mắc không hiểu tại sao Nhi lại đoán ra được suy nghĩ của Phong. Rồi chưa kịp trả lời thì mấy đứa trẻ con xúm xít chạy lại chỗ Vy và Nhi đang đứng, reo lên thích thú khi thấy hai chị đem cả một bịch bánh thật to cho chúng nó. (thật ra thì chỉ là của chị Nhi thôi, không phải của chị đâu cưng - Vy nghĩ thầm).

e82SmileMakestheNightBrightbysinziar.jpg
Nhi nhanh chóng hòa vào cuộc chơi cùng mấy đứa trẻ. Thụy Phong cũng thế, cậu ấy rất say sưa và thật là nhiệt tình. Trông Phong lúc này cứ y như là trẻ con, nét mặt rạng ngời sung sướng, khác hẳn với một hotboy nổi tiếng lạnh lùng, một lớp trưởng nổi tiếng nghiêm khắc. Mấy đứa trẻ cười tươi như hoa, gương mặt của chúng nó còn ngây thơ, trong sáng lắm nhưng ánh mắt cứ mang một nỗi buồn xa xăm. Ngồi nhìn họ nô đùa mà Vy thèm ra chơi cùng. Nhưng nó không biết mình sẽ làm gì bởi từ trước nó chưa bao giờ đến những nơi như thế này, nhất là chơi đùa với con nít. Vy rất ghét cái thói ưa vòi vĩnh mặc dù nó cũng thường làm nũng ba mẹ và mọi người xung quanh.
· Chị ơi, chị đóng giả mụ phù thủy cho tụi em được không? - Một bé gái xinh xắn lắc lắc tay Vy. Rồi mọi người đổ dồn ánh mắt về phía nó.
· Hả? Đóng mụ phù thủy á? Trước giờ chị toàn đóng vai công chúa thôi. Chị không biết đóng mụ phù thủy ra sao hết á.
· Đóng mụ phù thủy mà chị cũng không biết à. Mụ phù thủy trông như thế này, thế này này… Nói rồi cô bé nhắn nhó mặt lại, vẻ cau có để bắt chước mụ phù thủy khiến ai cũng phải phì cười. - Chị đóng đi chị ơi. Anh Phong đóng vai ông già Noel, chị Nhi làm con tuần lộc rồi. Chị đóng vai mụ phù thủy đi.
· Nhưng sao chị phải đóng mụ phù thủy?
· Thì ông già Noel cùng tuần lộc đến phát quà cho trẻ em, mụ phù thủy hóa phép hại ông già Noel.
· Sao cho chị đóng vai ác thế? Trông chị hiền lắm mà. - Vy phụng phịu, làm nũng lại với cô bé. Nhìn thấy thế Phong nhăn răng ra cười. Nó lắc đầu:
· Thôi đi công chúa, đóng một lúc thôi chứ có phải thật đâu mà đòi làm công chúa như thường ngày.
· Hứ… cậu nghĩ tài diễn xuất của tớ kém lắm à? Làm công chúa được thì đóng mụ phù thủy có gì là khó.

Vy cầm lấy cây chổi từ tay cô bé con rồi giả giọng hù mấy đứa trẻ. Chúng nó vừa chạy vừa cười, thích thú vô cùng. Nhi, Phong, Vy đóng giả những tình tiết giống trong truyện cổ tích, chúng nó chăm chú coi và cười rôm rả.

Gần tới lúc phải về, Phong, Nhi, Vy phát quà và bánh cho các em nhỏ. Đứa nào cũng mệt vì nô nhiều rồi nhưng vẫn còn thích chơi lắm. Hình như chưa bao giờ chúng nó có một đêm Giáng Sinh vui như thế này.

Vy nằm lăn ra gi.ường. Buổi tối hôm nay nó đã chơi rất nhiều và bây giờ là lúc các khớp xương, cơ thư giãn cho thật thoải mái. Rồi nó suy nghĩ đến những gì xảy ra ngày hôm nay. Đầu tiên là việc Phong từ chối nó. Tiếp theo nó gắt lên với Nhi. Nhưng sau đó chính Nhi là người cứu nó thoát khỏi tên say rượu. Cuối cùng thì nó đã có một đêm Giáng Sinh đầy ý nghĩa bên các em nhỏ ở nhà tình thương, bên Phong và cả… bên Nhi nữa. Nó bỗng nhớ đến câu nói của Nhi: “Tớ rất thích làm bạn với người thẳng thắn như cậu.” và giật mình nhớ đến câu nói của nó “nếu có ai đến cứu chắc mày yêu người đó suốt đời.”. Ai mà biết được người đó chính là Nhi? Ai mà biết được chuyện nó đã cùng Nhi chơi suốt buổi tối hôm nay? Nó từng kiên quyết không chịu tiếp xúc với Nhi như lời đề nghị của Huy, vậy mà hôm nay Nhi nắm tay nó và mang lại cho nó cảm giác rất lạ. À, cảm giác nắm tay với đối thủ của mình í mà. Lạ lắm! Chẳng lẽ nó sẽ quý mến Nhi và làm bạn với Nhi thật sao? Không, không đời nào. Cảm giác là người thua cuộc vẫn không suy giảm. Nó không chịu đâu…

Có ai đó nói rằng cuộc sống này luôn mang lại cho chúng ta cảm giác bất ngờ và thú vị trong mọi khoảnh khắc nếu ta biết nhìn lại những khoảnh khắc ấy. Và Vy cũng chợt nhận ra biết bao điều bất ngờ.

Phong lại đi về chung với Nhi sau một tháng chúng nó lánh mặt nhau. Nhưng dường như cảm giác hờn giận trong lòng Nhi không còn nữa. Hôm nay được chơi đùa với các em nhỏ rất vui nên nó quên béng rồi. Thì ra là Phong tham gia đội công tác xã hội, tình nguyện đến nơi có trẻ em nghèo để phát quà Giáng Sinh cho các em. Vậy mà không nói trước với nó để nó chuẩn bị, làm Nhi phải lật đật đi mua bánh kẹo phát cho các em. Nhưng cũng vì thế mà nó mới gặp được Vy. Nhắc tới đây nó bỗng nhớ chuyện nó tỉnh tò với Phong trước mặt Vy hôm liên hoan.
· Này, Phong!
· Hử?
· Tối qua, lúc về í,… tớ có nói gì không vậy?
· Nói gì là nói gì?
· Thì có nói ra bí mật gì không?
· À - Phong mỉm cười nhớ đến lúc Nhi nói lảm nhảm sau lưng nó - …Cậu trách tớ sao lại đẹp trai vậy! Rồi cảm ơn anh chàng đẹp trai này đã cõng cậu về đến tận nhà, thật tội nghiệp cho cái lưng của tớ.
· Thật không đó? Cậu có nói quá không?
· Cậu không tin thì thôi.
· Xí…Ai thèm tin lời Thụy Phong cơ chứ.

Dừng lại trước cổng nhà hai đứa, Phong bảo Nhi nhắm mắt lại. Gì chứ? Nhắm mắt à? Gì mà bí mật vậy? Ừ thì nhắm mắt. Rồi Phong bảo Nhi mở mặt ra. Ừ thì mở ra và….
· Mừng đầy tháng nhé! - Phong nhe răng ra cười, trước mặt nó là một cái bánh kem lung linh nến.
· Sao? Cậu….
· Hôm nay là một tháng sau sinh nhật của cậu mà.
· Tớ tưởng cậu quên rồi chứ.
· Thật ra thì tớ không quên đâu. Chỉ là gộp chung lại tặng luôn thể, đỡ tốn tiền mua quà sinh nhật, lại thêm quà Giáng Sinh.
· Gì? Đó là lí do à? Vậy mà tớ cứ tưởng cậu lãng mạn cơ chứ! Bủn xỉn.
· Với ai chứ với Nhi một lần là đủ, he he.

Nhi bật cười. Nó không nghĩ rằng Phong có thể làm cho nó những điều bất ngờ như thế này. Nó hạnh phúc. Ừ, quá hạnh phúc thì đúng hơn. Bên Phong lúc nào nó cũng thấy một cảm giác bình yên.
· Tớ muốn mời cậu đi ăn!
· Hả? Đi ăn?
· Ừ. Tớ không muốn nợ ai hết, nhất là với cậu.
· À, chuyện hôm qua á, không có gì đâu, chỉ là…
· Không. Cậu phải đi với tớ nếu không tớ áy náy và khó chịu lắm.
· Ừ, thế thì đi.

Nhi và Vy cùng đến tiệm bánh ngọt mà Vy thích nhất. Bất cứ khách hàng nào đứng trước tiệm nhìn cái tên thôi cũng phải cười. Vì sao á? Vì một lí do hết sức củ chuối: Tên tiệm là “Let’s smile” mà.
· Sao lại ở đây? - Nhi hỏi Vy.
· Thì ở đây chứ ở đâu? Đây là tiệm bánh tớ thích nhất đấy. Vừa đẹp, vừa sạch sẽ, bánh lại rất ngon nữa, cậu thích ăn loại nào cũng có. Cậu chưa đến đây sao?
· À, tớ…
· Ờ há! Tớ quên là hôm qua cậu đem cả bịch bánh to cho mấy em nhỏ, nhìn thôi là cũng biết của tiệm này rồi. Thôi, vào đi!

Vy kéo tay Nhi vào trong tiệm bánh và chọn một chỗ ngồi lí tưởng nhất. Mọi nhân viên trong tiệm ai cũng nhìn hai đứa mỉm cười. Thấy thế Vy bảo Nhi.
· Này, cậu thấy không? Họ nhìn tớ đấy!
· Sao cậu nghĩ vậy?
· Thì rõ ràng họ nhìn tớ cười cười mà. Chắc tại tớ xinh nên ai cũng mến ngay từ cái nhìn đầu tiên.
· À… ừ. Nhi tủm tỉm cười về cô bạn của mình. Rồi nó cũng ngồi ăn bánh và uống nước theo đúng lời mời của Vy như không có chuyện gì xảy ra.
· Này, hôm qua cậu giỏi thật. cậu học võ hay sao mà đá tên say rượu ngã lăn quay ra thế?
· Hi hi, tớ có biết võ vẽ gì đâu. Chỉ là trong lúc cấp bách hành động theo phản xạ vô điều kiện của mình thôi.
· Thế mà hắn nhăn nhó, đau điếng người. Chắc cậu mạnh hơn hắn!
· Tớ đá vào chỗ ấy thì sao hắn không đau được.
· Gì? Chỗ nào?
· Hơ…. chỗ cần đá í mà. Này, sau này cậu định thi trường nào? - Nhi nói lạc sang chuyện khác.
· Thi kinh tế! Giống Phong í, sau này chắc chắn chúng tớ sẽ học chung trường.
· Ủa? Phong thi Học viện âm nhạc mà?
· Không đời nào, cậu ấy học giỏi tự nhiên chắc chắn sẽ thi kinh doanh chứ không thi ba thứ âm nhạc đó đâu.
· Tớ thì không nghĩ như vậy. Phong hát và đàn rất hay, giọng cậu ấy rất ấm.
· Cậu nghe rồi à?
· Ừ, hôm… Nhi nhớ đến hôm ở phòng nhạc cụ.
· Tớ không tin. Một Thụy Phong lạnh lùng có tiếng, học giỏi hạng VIP thì chắc chắn sẽ không thể như thế.

· Có ai bảo lạnh lùng, học giỏi thì không được hát hay đâu? Mà Phong không lạnh lùng như mọi người nghĩ đâu. Vì tất cả mọi người nghĩ Phong như vậy nên cậu ấy mới như vậy. Nếu lạnh lùng vô tâm thì chẳng bao giờ tự nguyện tham gia đội công tác xã hôi làm gì. Bình thường thì khắt khe với bạn bè nhưng đó chỉ là giờ học thôi, còn ngoài ra cậu ấy cũng như bao bạn khác, cũng quậy tưng bừng vậy. Như hôm ở nhà cậu í.

Nhắc tới đây cả hai đứa đều ngượng đỏ mặt. Nhi lại vội lảng sang chuyện khác.
· À, đã đến đây rồi thì tớ mời cậu vào xưởng làm bánh của gia đình tớ luôn.
· Gì?
· Hi hi, đây là tiệm bánh của gia đình tớ mà.

Nhi toét miệng cười rồi dẫn Vy vào bên trong, nơi các thợ đang làm bánh. Vy hết sức bất ngờ. Giờ nó mới hiểu vì sao lúc vừa vào tiệm Nhi hỏi nó “Sao lại ở đây?” rồi đến các nhân viên phục vụ đều nhìn hai đứa mỉm cười. Vậy mà nó cứ tưởng…Híc, xấu hổ quá!
· Vậy hôm qua là bánh của nhà cậu chứ không phải cậu mua?
· Bánh tớ làm đấy!
· Sao? Cậu làm ngon vậy á?
· Thế cậu muốn làm thử một loại mình thích không? Tớ sẽ chỉ cho cậu. Tuy không bằng ba mẹ và các cô chú ở đây nhưng cũng đủ để ăn được.
· Tớ chưa bao giờ nấu cho mình tô mì gói huống chi tự làm một cái bánh kem Socola.
· Thì thử đi rồi biết.

Chưa để Vy đồng ý Nhi đã đưa cho nó đầy đủ mọi dụng cụ cần thiết. Vy lóng ngóng chẳng biết làm gì. Nhưng nó cũng bắt tay vào làm vì cái sĩ diện không cho nó đứng nhìn Nhi làm thành thạo y như một đầu bếp.

Từ trước tời giờ Vy chỉ quen để người khác làm cho ăn chứ có bao giờ tự làm. Nó nhớ đến mẹ và chị giúp việc, nhiều lần bỏ ra bao nhiêu công sức nấu cho nó ăn mà nó còn chê ỏng, chê eo, không thèm đụng tới. Bây giờ mới biết để làm một món ăn, một cái bánh đâu có dễ dàng gì, biết bao sự kì công, vất vả.
· Cậu dạy tớ làm bánh được không? Tớ muốn làm cho mẹ ăn.
· Ừ, nếu cậu thích thì tớ sẽ sẵn sàng chỉ cho cậu. Bạn bè mà.
· Không phải bạn, gia sư cho môn nữ công gia chánh thôi!
· Thì tùy cậu.
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Hoa Trạng Nguyên

Là Nụ Cười Nhạt Phai Màu Nắng~
Thành viên thân thiết
Tham gia
3/2/2010
Bài viết
343
[Kì Cuối]​

Á…! - Nhi bị trượt ngã ngay lúc ca khúc đang ở đoạn sôi nổi nhất. Đôi giày nó đi, chính xác ra chiếc giày nó đổi cho Vy đã bị gãy gót...


Vậy là Vy bắt đầu học làm bánh. Sẽ chẳng ai nghĩ một tiểu thư kiêu kì như nó lại tự tay làm bánh, mặt lấm lem bột, mồ hôi chảy ròng ròng. Mệt thật đấy nhưng Vy thấy vui, nhất là lúc thấy được công sức của mình.


· Uhm, lần đầu làm bánh thế này là tốt lắm rồi. Nhi gật gù sau khi ăn thử bánh Vy làm. Cậu giỏi hơn tớ đấy, cái đầu tiên tớ làm không thể gọi là bánh được, không nuốt nổi.

Vy bật cười. Rồi nó nếm thử bánh của mình. Một cảm giác khó tả đan xen trong lòng nó, So với cái bánh loại xịn nó từng ăn thì cái này thua xa nhưng nó thấy đó là cái ngon nhất. Giờ thì nó mới biết khi hưởng thành quả của mình vất vả làm ra hạnh phúc đến mức nào.


Nếu ai định nghĩa bánh được làm từ thợ giỏi, có hương vị hài hòa mới là bánh ngon thì chưa chắc đã đúng nhé. Ngon hay không là cảm nhận từ trái tim người ăn bánh và từ cái tâm người làm bánh. Giống như để hiểu một người nào đó thì phải xem cách họ đối xử với mọi người xung quanh và phải lấy con tim mà cảm nhận chứ đừng đánh giá người ta trong sự chủ quan của mình trên một hiềm khích.


Những ngày sau đó cứ lúc nào rảnh Vy đều đến tiệm bánh của nhà Nhi để học. Dần dần chiếc bánh làm ra càng đẹp và ngon hơn. Cũng dần dần Vy thấy quý Nhi, hai đứa ngày càng hiểu nhau. Vy thấy Nhi rất dễ thương và cũng rất đặc biệt. Nhi đàn hay, hát cũng rất ổn. Sẵn sàng giúp đỡ người khác ngay cả khi người đó là đối thủ của mình (là Vy chứ ai). Nhi hòa đồng với mọi người xung quanh, giản dị chứ không tiểu thư như Vy. Nhi làm bánh rất ngon, không như Vy, chả biết cái gì. Một điều mà Nhi hơn hẳn Vy là Nhi rất hiểu Phong. Làm bạn với Phong từ nhỏ, thích Phong cũng lâu lắm rồi mà chưa một lần nào nghe Phong hát cho Vy nghe, cũng chưa biết Phong thích cái gì, ghét cái gì.


Nó cứ nghĩ rằng cái gì nó thích Phong cũng thích, cái gì nó ghét Phong cũng ghét. Nó thích socola, cứ nghĩ Phong giống nó ai biết được rằng Phong rất ghét mùi vị của Socola. Cứ nghĩ Phong ghét con nít giống nó ai biết được rằng Phong có thể chơi với trẻ con cả ngày. Chẳng phải hôm Giáng Sinh, bọn trẻ mê tít “anh Noel” đấy thôi. Bây giờ mới đề ý chỉ lúc học Phong mới khắt khe với bạn bè. Rằng không được nói chuyện, giữ trật từ và phải tắt điện thoại di động trong giờ học. Rằng phải làm bài tập đầy đủ, đi học đúng giờ… Nhưng cũng có lúc Phong giảng cho bạn này bài văn, lúc chỉ giúp bạn kia hiểu ra bài Toán. Lúc vận động mọi người quyên góp tiền làm quỹ lớp cho các bạn học sinh nghèo, lúc thì bày ra đủ trò cho mọi người tham gia sau những giờ học căng thẳng. Cũng chính Phong nghĩ ra vụ liên hoan, lấy ngày 23/12 làm ngày của lớp chứ đâu.


Và những lúc như vậy, Phong cũng như bao bạn khác, có ai nhận ra đó là một hotboy lạnh lùng, một lớp trưởng khắt khe? Hóa ra từ trước tới giờ Vy hiểu về Phong chỉ là những gì người khác đánh giá chứ chưa bao giờ biết rõ con người thật của Phong cả. Nó nhớ lại câu nói của Phong: “Tớ thích Nhi bởi trong ánh mắt của Nhi có con người thật của tớ và trái tim tớ thấy được điều đó. Bên cạnh Nhi tớ là chính tớ”. Tự nhên Vy cảm thấy một chút buồn….


Ngày Hội Xuân của trường…..


· Cái gì đây? - Phong với Huy nhìn chằm chằm vào chiếc bánh mà Vy với Nhi để trước mặt.
· Bánh kem đấy. Thành phẩm công chúa chúng ta làm đấy - Nhi nháy mắt với Vy.
· Gì? - cả Phong và Huy cùng đồng thanh.
· Vy mà cũng làm bánh à?
· Nếu là bánh của Vy thì tớ không dám ăn đâu. Ai mà biết được đây có phải là lần cuối cùng tớ gặp các cậu không?
· Quá đáng! Các cậu chưa ăn sao biết ngon hay không? Tớ lọ mọ dậy từ sáng để làm, các cậu lỡ chê vậy sao? Không ăn thì thôi, tớ đem về xử lí một mình. - Vy phụng phịu.
· Thôi thôi, đừng đùa nữa. hai cậu thử đi, bánh Vy làm không tệ đâu. Học trò của tớ tuyệt vời lắm!
· Hả? Vậy là Vy học làm bánh từ Nhi à? Thế thì càng không dám ăn.
· Để tớ hi sinh trước cho, có gì trăng trối với tớ trước kẻo hối hận bây giờ - Phong nhăn mặt nhìn vào cái bánh. Ủa? Sao lại ghi F4? Sao lại trang trí toàn hình cỏ bốn lá thế này?
· Cỏ bốn lá trượng trưng cho May mắn - Niềm tin - Tình yêu - Hi vọng. Bốn thứ ấy ai chẳng muốn có được. Còn một thứ tớ cũng rất cần nữa.
· Thứ gì?
· F4.
· Là cái gì vậy?
· F thứ nhất là Four. Bốn người chúng ta. F thứ hai là Funny, niềm vui của tớ từ khi quen các cậu. F thứ ba là Friend. Chúng ta là bạn. F thứ 4 là Forever. Tình bạn mãi mãi bền vững. Tất cả tớ mong chúng mình mãi là những người bạn tốt của nhau. Nếu có hai bạn nào muốn tiến xa hơn, tớ đây cũng không trách.(Vy giả vờ xị mặt, híc híc nhìn Phong và Nhi).

Tất cả bất ngờ và cùng bật cười với câu trả lời của Vy. Rồi chúng nó xúm vào ăn bánh.


· Tớ sẽ ăn cái bánh có tên 7-love của Vy - Huy nhăn răng cười
· Cậu dám chọc tớ lần nữa thì tớ cho cậu cái bạt tai đấy - Vy đánh mạnh vào vai Huy làm thằng bé suýt nữa phun miếng bánh ra ngoài.
· Gớm, tiểu thư đanh đá.

Dạ hội mùa Xuân


Đây là lúc mọi người hồi hộp và chờ đợi nhiều nhất. Sau một ngày chơi các trò vận động mang tính dân gian, thi thố các phần liên quan đến kiến thức nào là “Rung chuông vàng”, “Bò lên đỉnh Olympia”, “Ai thông minh hơn học sinh lớp…ta” thì giờ là lúc các lớp biểu diễn tiết mục văn nghệ của mình cho thật hoành tráng, để giành ngôi vị “Idol Music” về cho lớp.


Lớp 12A1, chúng nó đã chọn ra tiết mục xuất sắc nhất để đi dự chung kết chính là song ca “Áo dài ơi” do hai cô bạn dễ thương, trẻ trung trình bày với những màn nhảy hiện đại thật sôi động của nhóm múa minh họa ngộ nghĩnh. Sự kết hợp này chính là do tiểu thư của lớp đề nghị. Vy đã rủ Nhi thi cùng và tất nhiên, tài năng của Nhi lúc này sẽ được tỏa sáng.


Đã đến tiết mục cuối cùng trước khi đến tiết mục của Nhi và Vy…


· Cậu có hồi hộp không? - Nhi hỏi Vy.
· Tim tớ đang đập thình thịch đây nè. Nhưng hồi hộp chẳng giúp cho mình được gì đâu. Chi bằng… - Vy nắm tay Nhi - như thế này thì sẽ giúp chúng mình thi tốt hơn đấy.
· Tớ… rất vui khi được làm bạn, à không, làm đồng đội với cậu. Nhi nhìn Vy mỉm cười.
· Còn tớ thì… rất vui khi được làm bạn với cậu.

Vy cười. Nụ cười thật xinh và cũng thật chân thành của tiểu thư kiêu kì. Hai đứa nắm tay nhau chuẩn bị bước lên sân khấu thì…

· Khoan, cái đôi giày của tớ làm chân tớ đau nãy giờ… Hôm nay nó bị gì kì quá, cứ lỏng lỏng sao á - Vy nhìn đôi giày của mình.
· Vậy đổi cho tớ đi! Chân tớ không nhỏ nhắn bằng cậu đâu, có lẽ sẽ vừa. Xong phần thi thì mình đổi lại, chứ cứ để như vậy, sẽ khó cho cậu lúc nhảy đấy.
· Thế…
· Không sao đâu.
Nói là làm, Nhi nhanh nhẹn tháo giày ra. Nhi không quen đi giày cao gót quá như Vy mặc dù giày của Nhi cũng hơi cao gót một tí - theo như lời yêu cầu của tụi bạn trong lớp. Một thoáng lo lắng, nhưng cả hai đứa đều nhanh chóng cười động viên bạn mình.


Hai đứa bước lên sân khấu trong tà áo dài trắng thướt tha. Vy và Nhi nhìn nhau mỉm cười. Mọi người vỗ tay rần rần. Một tiểu thư kiêu kì, xinh đẹp và một cô bé nhí nhảnh, dễ thương làm xao động những trái tim ở dưới trong đó có Phong và Huy. Hai đứa lặng người đứng nhìn. Phong vẫn thích cái nụ cười khoe hết hàm răng (!!!) và cái tóc cột nhỏng lên cao của Nhi. Hôm nay cũng vậy, Nhi vẫn cột lên hằng ngày nhưng là hai chùm xinh xinh hai bên, trông đáng yêu không tả được. Và vẫn cái ánh mắt tinh nghịch ấy của Nhi nhìn về phía Phong như thể “tớ sẽ thi tốt, cậu yên tâm”. Dù đừng giữa hàng ngàn học sinh thì hai đứa vẫn nhận ra nụ cười và ánh mắt dành cho nhau.

Màn biểu diễn bắt đầu. Sân trường náo nhiệt và thật sôi động trong tiết mục của hai cô gái.

…Vui lên đi khi xuân đón chào chúng ta…

…Áo dài vui vui áo dài hát hát bao nắng xuân đang về khắp nơi…

….Áo dài nói nói áo dài cười cười mang hạnh phúc đến cho mọi người…


Tất cả hò hét như muốn bật dậy để cùng nhảy với hai đứa thì….


· Á…! - Nhi bị trượt ngã ngay lúc ca khúc đang ở đoạn sôi nổi nhất. Đôi giày nó đi, chính xác ra chiếc giày nó đổi cho Vy đã bị gãy gót.

Mọi người hốt hoảng và nhốn nháo không biết có chuyện gì xảy ra rồi xúm vào chỗ hai đứa…


· Tránh ra cho tớ đi tí! - Phong lao lên sân khấu và chen vào mấy đứa để bế Nhi chạy lên phòng y tế. Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía hai đứa.

Tại phòng y tế…

Nhi chỉ bị trặc chân và trầy xước một tí thôi chứ không có gì nghiêm trọng. Nhưng nó đã khóc hu hu vì nghĩ rằng vì mình mà tiết mục biểu diễn của lớp bị hủy. Mọi người trấn an nó rằng đó chỉ là một cuộc thi thôi, được hay không không quan trọng, hay sự an toàn của Nhi là trên hết, vân vân và vân vân. Phong nhìn Nhi, ánh mắt tỏ rõ sự lo lắng. Nó cốc đầu cô bé:


· Ngốc! Không ai trách Nhi đâu mà!

Nhìn thấy thế Vy đi ra ngoài hành lang. Huy đi theo. Ánh mắt của Vy rơm rớm nước mắt.


· Ghen à?
· Cậu thì lúc nào cũng nghĩ thế.
· Thế tại sao lại khóc khi nhìn thấy Phong quan tâm đến Nhi?
· Nhi bị thế là do đổi giày cho tớ. Nếu lúc đầu tớ không chịu thì đâu có chuyện xảy ra, thì người bị là tớ chứ không phải là Nhi. Lỗi là do tớ.
· À, thì ra là vậy. Đâu có ai mong chuyện này xảy ra, cậu cũng không là người có lỗi mà. Lỗi là do chiếc giày thôi mà. Để hôm sau tớ vứt quách nó đi, mua cho cậu đôi giày mới nhá.

Huy toét miệng cười. Nhìn thấy nụ cười của Huy, Vy hơi bối rối. Lần đâu tiên trong mười mấy năm làm bạn, nó thấy ở Huy có một điều gì đó rất lạ… mà cũng rất quen thuộc. Nó quay đi.


· Xí, ai thèm… Vậy là công sức của mọi người đổ hết xuống sông xuống biển rồi - Vy xịu mặt.
· Ai bảo thế?
Huy nháy mắt với Vy rồi kéo nó vào trong phòng y tế nơi mấy đứa bạn đang xúm xít ở đó. Thằng bé nói cái gì đó mà ai cũng gật gù đồng tình

Dạ hội mùa Xuân kết thúc.

Mỗi người một cảm xúc khó tả trong lòng. Tất thảy đều mệt sau một ngày vui chơi hết cỡ nhưng ai nấy đều vui tươi với nụ cười rạng rỡ trên môi. Thế rồi Huy đưa Vy về nhà như một nhiệm vụ phải bảo vệ cho cô công chúa xinh đẹp.

· Tớ hơi bất ngờ về việc cậu coi Nhi là bạn. - Huy nói với Vy.
· Không phải là coi mà là bạn thật sự.
· Vì sao tớ thích Nhi cậu đã rõ?
· Ừ. Vì đơn giản… Nhi là người đáng để người ta thích.
· Và cậu bỏ cuộc?
· Không. Một đứa như tớ không thể bị đá. Chỉ là… buông tay ra để người mình yêu nắm lấy bàn tay khác ấm áp hơn mà thôi.

Huy nhìn cô bạn của mình đang rớm rớm nước mắt nhưng nụ cười thì lại thật sự vui. Đôi khi bạn yêu mến một ai đó không đơn giản chỉ là yêu và dành cho họ những điều tốt nhất. Và yêu cũng không phải là một sự giành giật và đấu tranh. Mà yêu là một sự hòa hợp giữa hai tâm hồn, là sự hòa hợp giữa hai con tim cùng nhịp đập. Nhiều lúc trái tim đang suy nghĩ những gì chính ta cũng không biết. Chẳng phải trái tim có lí lẽ riêng của nó hay sao? Cũng chỉ có những trái tim cũng nhịp đập, thấu hiểu nhau mới tìm đến nhau. Và đôi khi nhận ra rằng, có những lúc mình nên yêu một người nào đó bằng cả trái tim mình mà không cần đáp lại bởi nếu tình yêu không hiện hữu trong trái tim người ấy thì mình cũng hạnh phúc vì trong tim mình đã có nó.

*******
Cũng trên đoạn đường khác, Phong với Nhi đi về chung như trước đây chúng nó vẫn làm. Nhưng hôm nay, một lần nữa Phong lại cõng Nhi về vì chân Nhi vẫn còn đau. Hai đứa bồi hồi nhớ lại tiết mục cuối cùng vào đêm hôm nay…

….

Mọi người vừa mới đắm mình trong những màn biểu diễn khá tuyệt vời của các lớp. Tưởng chừng như đã đến lúc chờ ban giám khảo chấm điểm thì bất ngờ Huy chạy lên sân khấu…



“Các bạn thân mến, trong cuộc sống những vấp ngã nho nhỏ và những điều thú vị, bất ngờ luôn đồng hành với chúng ta. Xin hãy cho một trang pháo tay cho cặp song ca tài năng của chúng ta quay trở lại……..”



Vừa nói Huy vừa chỉ về phía dưới sân khấu. Một giai điệu quen thuộc bắt đầu vang lên những nốt nhạc đầu tiên. Mọi người nháo nhác tìm xem những giai điệu ấy xuất phát từ đâu. Và tất thảy đều lặng đi khi ở giữa sân trường có đôi bạn đang đứng bên nhau, người thì đàn Piano còn người thì kéo Violon. Không ai khác chính là Thụy Phong và Khương Nhi. Và rồi một giọng hát cất lên từ trên sân khấu:



Con đường dài, lá rụng đầy

Bỗng một ngày, gió đến thì thầm gọi chiếc lá cuối đông thức cơn ngủ say…



Đó là Vy, Huy tiếp nối và nắm tay Vy đi xuống…

Em ngại ngùng giấu nắng vào lòng.

Đêm dù dài cũng sẽ qua

Và hãy thật lòng đón yêu thương đang chờ em tới…
52bwalkinghometogetherbyweirdklown.jpg




Và bốn giọng ca cùng hòa quyện vào nhau trong sự bối rối, sự bất ngờ của tất cả mọi người đang chứng kiến….Một sự kết hợp quá tuyệt vời giữa ba người rất nổi tiếng và một người…sắp – nổi – tiếng. Phong, Nhi, Huy, Vy.



Yêu là cùng chia vơi nỗi buồn.

Là cùng chung vui phút giây hạnh phúc.

Dắt nhau đi trên ngày xanh…



Phong bất ngờ nắm lấy tay Nhi, nó khe khẽ hát.



Yêu là cùng chung bước trên con đường

Cùng nắm tay nhau thật chặt

Để luôn nhớ rằng

Bước thật chậm

Để biết… yêu… em… nhiều hơn.



Nhi bối rối, xúc động. Phong không biết sau lưng nó có nụ cười của cô bé ngốc đang hạnh phúc… vì yêu.



Yêu không phải là một đường đua có kẻ chiến thắng và thất bại. Nó là cảm giác bình yên trong cái nắm tay nhau thật chặt, là hai trái tim cùng nhịp đập tìm về phía cuối con đường nơi có tình yêu đang ngự trị…

<hết>
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

icandoit_lkn

Thành viên mới
Tham gia
21/11/2010
Bài viết
1
Hôm nay mình mới "lần mò" vào đây đọc truyện nè, hay thật đấy. Xem ra mình cũng nên thử Post mấy bài mình viết lên rồi cùng nhau bàn luận chút chút nha:KSV@13:
 
Top