[Oneshot] Bác sĩ bảo cưới

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi ran_angel_1826, 3/5/2015. — 13.115 Lượt xem

  1. ran_angel_1826

    ran_angel_1826 Nana ♥ Thành viên thân thiết

    [Oneshot] Bác sĩ bảo cưới

    [​IMG]

    Author: ran_angel_1826

    Disclaimer: Họ không thuộc về tôi, chỉ một số ít do tôi tưởng tượng ra.

    ♥ Genres: Hài hước, lãng mạn.

    Rating: K+

    Pairing: Shinichi Kudo Ran Mori

    Notes:

    + Oneshot được đăng tại kenhsinhvien.net (chính chủ =))) Nếu yêu thích và muốn chia sẻ ở diễn đàn/blog khác, vui lòng ghi rõ nguồn, nói cho mình biết một tiếng và không sửa chữa cốt truyện cũng như bất kì từ ngữ nào trong oneshot để tôn trọng tác giả.


    + Đề tài (chắc) hơi quen thuộc nhưng mình đã cố gắng biến tấu nó một cách khác lạ nhất ^^!

    + Oneshot ra mắt (chắc) để chúc mừng sinh nhật Shinichi Kudo =)) Lý do lớn hơn là tác giả bỗng nhớ nghề và hình như lâu quá không hành nghề nên bị lục nghề =))

    ***

    ~ B á c . s ĩ . b ả o . c ư ớ i

    Shinichi mở lap lên như thường lệ, và bắt đầu công việc của mình, như thường lệ.

    Công việc nhàm chán.

    Anh có một chút không hiểu, hình như kéo theo sự phát triển của đất nước và xã hội chính là sự suy thoái trí óc của những tên chuyên làm chuyện xấu nên chẳng còn vụ án nào ở mức độ “trung bình” trở lên.

    Vụ án thứ nhất.

    “Con mèo của bà lão hàng xóm mất tích. Bà ấy vốn bị bệnh tim nên nếu không tìm ra sẽ là cú sốc lớn.”

    “…”

    Được thôi. Coi như anh đang giúp người.

    Vụ án thứ hai.

    “Tên trộm lẻn vào nhà dân khu Beika rạng sáng ngày 3/5 đã tẩu thoát, gia đình bị hại yêu cầu tìm lại hắn gấp để lấy lại tài sản.”

    “Hắn lấy đi bao nhiêu?”

    “Sau khi khám xét hiện trường phát hiện mất một đôi dép, trị giá 5000 won.”

    “…!” Shinichi hét lên: “Anh nhìn tôi có giống như là người sẽ làm mấy cái chuyện đó không hả???”

    “…”

    Vụ án thứ n.

    “Nhà Yozu thông báo cô con gái của họ đã đi lạc hơn 24 giờ, yêu cầu chúng ta giải quyết gấp. Người mẹ đang rất lo lắng.”

    “Yozu…” Shinichi lẩm bẩm, cầm bút ghi lại chi tiết trong cuốn sổ tay quen thuộc, “Lần cuối xuất hiện là lúc nào?”

    “Bảy giờ tối ngày kia.”

    “Khi đi trang phục như thế nào?”

    “Đầm hồng, tóc dài ngang vai, màu đen, uốn xoăn…”

    “…” Anh chăm chú ghi nhanh, trong đầu thoáng vẽ ra được hình dạng cô gái đó.

    “Giày cao gót màu kem, túi xách Channel chứa nhiều tài sản,…”

    “Khoan đã.” Anh khựng lại, nhíu mày hỏi, “Cô ta bao nhiêu tuổi?”

    “Tuổi ư? 25.”

    “…”

    “Anh sao thế?”

    Shinichi cố ngăn cơn xúc động muốn đấm tên ngốc kia ngay lập tức, hét lên: “Anh không suy nghĩ cẩn trọng trước khi đưa vụ án cho tôi được à? Những vụ án này mà cần tôi động tay hay sao??? Cô ta đã 25 tuổi rồi thì có thể đi lạc hay sao???”

    “A… Tôi xin lỗi. Tôi lập tức sửa chữa.” Giọng nói nghiêm nghị phát ra, sau đó là tiếng “tút”.

    Shinichi thở dài, đặt điện thoại xuống bàn. Trong lòng vẫn không ngừng gào thét: “Giết tôi đi!!!”

    Sao anh không đi làm cầu thủ bóng đá nhỉ? Nếu vậy thì bây giờ đâu phải ngồi một chỗ chờ vụ án tìm tới chứ! Với vẻ đẹp trai sẵn có và tài năng không phải bàn, anh sớm muộn gì cũng trở thành cầu thủ nổi tiếng của Nhật Bản thôi, thậm chí còn hơn cả tên Cristiano Ronaldo kia ấy chứ!

    Shinichi chống cằm, thoáng suy nghĩ gì đó, nhưng đột nhiên đầu óc lại xuất hiện một bóng dáng nhỏ nhắn. Đồng hồ đã điểm tám giờ mười lăm, đáng lẽ giờ cô ấy đã mang lên cho anh một dĩa trái cây rồi chứ.

    Anh đứng dậy, đi xuống nhà bếp.

    Quang cảnh vô cùng tĩnh lặng, người không thấy đâu.

    Shinichi nheo mắt, hắng giọng gọi: “Ran! Em đâu rồi?”

    Đáp lại anh là sự im lặng đến kì lạ.

    Trong lòng Shinichi đột nhiên nổi lên một thứ cảm giác lạ thường, anh bước vội đến toilet đang đóng kín, gõ cửa, “Ran? Em làm sao thế?”

    “…”

    Anh áp tai vào cửa, nghe có tiếng xả nước và… tiếng nôn.

    Nôn?

    “Ran, em làm sao vậy?” Shinichi lớn giọng, gõ cửa liên hồi.

    “…”

    “Ran!!”

    Ran vặn xả nước, xoay lưng dựa người vào tường, khó chịu hít thở, tay vô thức vỗ nhẹ vào lồng ngực, cảm giác kì quái bao vây cả người, khiến cô mất hết sức lực.

    Cánh cửa đột nhiên bật mở, Ran giật mình nhìn, là Shinichi.

    Trông anh ấy sợ hãi quá, chuyện gì vậy?

    Shinichi vội vàng đi đến chỗ Ran, khuôn mặt anh tuấn ướt đẫm mồ hôi, xanh xao đến lạ, anh sờ trán cô, hỏi: “Em làm sao thế?”

    “Em mệt.” Ran thều thào nói vài tiếng.

    Anh ôm cô vào lòng, tay xoa xoa cái lưng nhỏ nhắn, “Em mệt lắm sao? Không thấy nóng gì cả.”

    “Em… không biết nữa. Dạo này cứ bị thế…” Ran tựa mặt vào vai Shinichi, phụng phịu lên tiếng.

    “Đi bệnh viện với anh nhé.”

    “Thôi… không đi đâu…”

    “…”

    “Oa! Không đi mà! Thả em xuống~!”

    ***

    Trời nắng. Khí hậu ấm áp lạ thường.

    Ngay cả tiếng chim kêu cũng trở thành một bản nhạc bất hủ hòa mình vào giai điệu không lời của thiên nhiên~

    Ran nheo mắt nhìn nơi mình đang đứng.

    Là bệnh viện.

    Vâng, rất bình thường, nếu không có chữ “phụ sản” phía sau.

    “Shinichi Kudo! Anh đùa với em đấy à?”

    Shinichi bật cười, lại dang tay ôm cô, buông giọng trêu chọc: “Sao lúc nào tức giận em cũng gọi đầy đủ họ tên của anh thế?”

    “Để nhấn mạnh.” Ran bĩu môi, thuận tay đánh người-mặt-dày-nào-đó một cái.

    “Để nhấn mạnh em sẽ kết hôn với anh à?”

    “…”

    “Hay để nhấn mạnh đó là họ của em sau này?”

    “Shinichi Kudo! Anh bớt mặt dày một chút giùm em đi.”

    “Haha!”

    “Mà này,” Ran xoay người nhìn bệnh viện, khó hiểu hỏi: “Anh đưa em tới đây làm gì?”

    “Ngốc ơi là ngốc.”

    “Ngốc cái gì cơ chứ?” Cô xịu mặt.

    Anh đưa tay bẹo má cô. Chà! Béo tốt thật! “Dạo gần đây anh thấy em ăn rất nhiều, ngủ cũng thường xuyên hơn hẳn, em lại còn bị nôn nữa. Thử đoán xem anh đưa em tới đây làm gì?”

    Ran ngây người, chớp chớp mắt, “Chẳng lẽ…”

    “Đúng vậy!” Anh cười rạng rỡ, áp trán mình vào trán cô, trong mắt ngập tràn vẻ hạnh phúc, “Em hơn chín mươi phần trăm là đã lên chức mẹ rồi.”

    “Thật sao?” Ran kinh ngạc, “Thật sao anh?”

    “Vào rồi mới biết.” Shinichi cười hì hì, nắm tay người anh yêu kéo đi. Trong lòng anh hiện giờ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng: Có thể nắm tay cô ấy như thế này đi đến suốt cuộc đời thật tốt biết bao…!

    ***

    Shinichi nằm dài trên bàn, khuôn mặt bi thảm.

    Ran có thai, đúng như dự đoán của anh.

    Nhưng, làm thế nào đây?

    Anh và Ran vẫn chưa kết hôn, ba mẹ hai bên cũng không biết là hai đứa đang chung sống. Nếu việc này lộ ra có phải là quá kì cục không? Ran sẽ bị ông Kogoro mắng mất. Không được, Ran của anh đang trong thời kì quan trọng như thế này mà!

    Kết hôn ngay lập tức? Đám cưới diễn ra phải coi ngày, anh chắc chắn việc này sẽ xảy ra, bởi mẹ của anh là Yukiko Kudo kia mà =w= Ít ra cũng phải mất một tháng mấy đến hai tháng, mà Ran đã mang thai hơn hai tháng mấy rồi, lúc đó bụng chắc chắn đã to lên. Dây nịt bụng ư? Không nhé, anh không muốn con của anh phải chịu khổ trong ngày cưới của ba mẹ nó =w=

    Shinichi vò đầu, thật là quá nhiều chuyện.

    “Anh suy nghĩ gì mà đau khổ vậy?” Ran cười khì, đặt xuống bàn li nước cam vừa làm.

    Shinichi kéo Ran xuống, để cô ngồi lên đùi mình rồi ôm lại, “Anh đang suy nghĩ nên nói chuyện này với ba mẹ như thế nào.”

    “Còn phải suy nghĩ sao? Cứ nói thôi.” Ran giơ tay xoa mái tóc đen rối bù của anh, mỉm cười đáp.

    “Cứ nói thôi sao?” Anh thắc mắc.

    “Ừ. Cứ nói thôi. Không sao đâu!” Cô cười haha, “Anh đừng nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy.”

    Shinichi đưa tay vuốt nhẹ cái má bầu bĩnh của người đối diện, nghiêm túc hỏi, “Em tin anh sao?”

    “Sao lại không tin chứ?”

    “Chúng ta kết hôn đi, nhé?”

    “Ừ!” Ran nằm bò lên người Shinichi, “Kết hôn đi.”

    “Em… đồng ý?”

    “Anh thật nhạc nhẽo, cầu hôn như thế này đấy à? Chẳng phải là bác sĩ bảo cưới sao?”

    “Ừ. Là bác sĩ bảo cưới.” Shinichi mỉm cười, nâng mặt Ran lên, “Anh yêu em. Cảm ơn em.”

    “Cảm ơn?”

    “Ừ. Anh làm ba rồi. Cảm ơn em.” Anh nghiêng người hôn cô, “Bà xã.”

    “Này, đã kết hôn đâu!”

    ***

    “Hôm nay con hẹn chúng ta ra đây có việc gì vậy?” Yusaku hỏi.

    Hiện giờ tất cả đang ở nhà hàng mà Shinichi đã chọn. Sau khi ăn uống, mọi người đều nói chuyện bình thường. Nhưng theo như Yusaku thấy, Shinichi chắc chắn là có chuyện muốn nói.

    “Dạ? À…”

    Shinichi lau mồ hôi, giây phút trọng đại đã tới.

    “Mọi người...” Anh hít một hơi dài, “Con có thai rồi.”

    “…”

    Cả hai bên gia đình tròn mắt nhìn nhau. Ran ở bên cạnh ngắt tay Shinichi một cái, thì thầm, “Anh đang nói cái gì vậy? Người mang thai là em cơ mà.”

    “À!” Shinichi hắng giọng, “Con nhầm.”

    Mọi người vẫn rất khó hiểu, nhìn Shinichi, chờ đợi anh nói.

    "Ran có thai rồi ạ."

    “Cái gì?” Cả bốn bậc cha mẹ không hẹn trước mà đồng loạt hét lên.

    “Còn nữa… Một năm nay, tụi con sống chung với nhau.”

    “Thật không?” Lại đồng loạt hét lên.

    “Tụi con… muốn kết hôn với nhau ạ.”

    “Hả?” Đồng loạt hét lên tập 3.

    Kogoro vỗ ngực, tâm trạng của ông đang rối mù lên, “Tên nhóc kia, mi đã làm gì con gái ta thế này? Cứ tưởng giao nó cho mi là mi sẽ chăm sóc giúp đỡ nó chứ…”

    Eri vẫn bình thản uống nước, “Sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ?”

    “Lỗi của con… dụ dỗ cô ấy…” Shinichi gãi đầu.

    “Phụt!” Nước vừa uống vào lập tức phun ra. (Eri: “…” =)))

    Yukiko thở dài: “Tuổi trẻ bồng bột, ta có thể hiểu. Nhưng chuyện này không nằm ngoài tầm dự đoán của chúng ta.”

    “…”

    “Đã vậy thì…”

    “…”

    “Kết hôn đi!” Yukiko nhảy cẫng lên, vui mừng khôn xiết, “Con của hai đứa nhất định rất đáng yêu! Ta sắp thành bà nội rồi! Ôi~~~! Mà này, đã khám đầy đủ chưa? Ran dạo này ăn uống thế nào? Nhất định phải bồi bổ thật nhiều đấy! Shinichi ngày mai sang nhà mẹ lấy sách về đọc nhé. Sách từ hồi mang thai con, mẹ vẫn giữ kĩ lắm. Ôi~~~ Cháu tôi~!”

    Yusaku: “…”

    Kogoro: “…”

    Eri: “…”

    Shinichi: “…”

    Ran: “…”

    Baby: “…”

    Con kiến: “…”

    ***

    Nhiều năm sau…

    Rei ngoan ngoãn ngồi lắp bộ lego ba cậu nhóc mới mua cho, thỉnh thoảng chu chu môi vì gặp phải trở ngại khó, nhưng lại cười toe toét ngay vì không mất nhiều thời gian để tìm ra cách giải.

    Shinichi tự hào: “Con anh đấy!”

    Ran bĩu môi: “Không có em thì không có con anh đâu. Công lao của em lớn lắm đấy nhé.”

    Shinichi cười khổ: “Anh biết rồi.”

    Ann tò mò đi lại chỗ Shinichi và Ran, ngước đôi mắt xanh biển long lanh nhìn ba mẹ, “Tại sao con phải làm em mà không được làm chị ạ? Con với anh bằng tuổi nhau mà.”

    Ran yêu chiều ẵm con gái lên, hôn một cái chụt. “Anh ra đời trước con.”

    “Này, anh cũng muốn được hôn.”

    “Shinichi Kudo!”

    “Anh có nói gì đâu! Haha!”

    Ran sau khi lườm người-mặt-dày-nào-đó lại quay sang ôm ấp đứa con gái bé bỏng: “Con có anh trai sẽ rất hạnh phúc, anh sau này luôn luôn bảo vệ con, mua nhiều đồ ăn cho con nữa.”

    “Vâng…” Ann xịu mặt trả lời, tuy không cam tâm về kết quả nhưng cũng đành chấp nhận. “Nhưng mà, sao ba mẹ lại kết hôn vậy ạ?”

    “Hả?” Shinichi và Ran tròn mắt nhìn Ann.

    “Lý do ấy.”

    “…”

    “Chú Kaito bảo chú ấy kết hôn với dì Aoko vì sợ cá. Chú Heiji thì bảo chú ấy kết hôn với dì Kazuha vì muốn bị đánh. Còn ba kết hôn với mẹ là vì cái gì?”

    Shinichi nhăn mặt, lũ biến thái, sao lại nói với con gái bảo bối của anh về chuyện quái gở này chứ.

    Anh bật cười, xoa đầu Ann. “Sau này, con cứ bảo ba kết hôn với mẹ là vì bác sĩ bảo cưới.”

    “Là sao ạ?”

    “Là vì có con và anh nên mới cưới đó, haha…!”

    “Shinichi Kudo! Anh nói bậy bạ gì đó?”

    “Sao nào? Em đã là Ran Kudo rồi mà.”

    “Shinichi Kudo!!!”

    Shinichi và Ran kết hôn với nhau, là vì bác sĩ bảo cưới.

    Nhưng hơn hết, là do tình yêu của họ đã đơm hoa kết trái, và họ cần một sợi dây để trói buộc nhau ♥

    End.

    [​IMG]

    [​IMG]

     




  2. thanhnga4869

    thanhnga4869 Phù Sinh Như Mộng Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/3/2015
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    1.881
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    tem và phong bì luôn nha
    ------------------------------------
    chúc mừng sinh nhật Shin sớm nha
    fic này công nhận chẳng tuyệt vời tí nào

    vì nó quá tuyệt rồi không thể tuyệt hơn được nữa
    hay nhất cái đoạn lí do kaito cưới aoko ;hattori cưới kazuha
     
  3. jiegeng

    jiegeng Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2015
    Bài viết:
    280
    Lượt thích:
    579
    Kinh nghiệm:
    93
    Cách trình bày rời rạc rất khó đọc, không phải cách hàng nhiều là đẹp đâu bạn.
     
  4. tui_map

    tui_map Do you believe in magic? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/9/2011
    Bài viết:
    702
    Lượt thích:
    4.841
    Kinh nghiệm:
    93
    Ann và Rei đã trở lại =))

    =_=!!! *lau mồ hôi* Heiji a~~ lẽ nào đây là SM trong truyền thuyết =))

    Lâu rồi mới thấy con xuất hiện với độ bỉ bựa hk hề thua kém ngày xưa =))
    *ôm bụng cười lăn lộn*

    có 1 chỗ nhỏ thôi
    :)) tiền Nhật đơn vị là yên chớ con, won là tiền Hàn rồi :D

    ờ, klq lắm nhưng cái fic Yêu con định ngâm làm mắm luôn đấy hử?
     
  5. ran angel.2001

    ran angel.2001 Thành viên năng động

    Tham gia:
    29/4/2015
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    28
    Kinh nghiệm:
    33
    bạn ơi, đọc fic bạn mà mình ko thể nhịn nỗi cười, bạn viết hài wá nhất là cái đoạn Shinichi thông báo ran có thai mà nói lộn mình có thai ý
    trời ơi, nghĩ lại mà cười chết mất* ôm bụng cười sặc sụa*
     
    ran_angel_1826akaixakemi thích điều này.
  6. ran_angel_1826

    ran_angel_1826 Nana ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2012
    Bài viết:
    184
    Lượt thích:
    2.260
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    @jiegeng Bạn ơi đã gọi là viết fic thì mỗi tác giả sẽ có cách viết riêng. Cá nhân mình thấy mình thích cách viết phóng khoáng, ngắn gọn nên mình cách dòng nhiều với chủ ý là ngắt đoạn (theo ý của mình) để mng dễ đọc chứ không phải là để đẹp bạn nha. Bạn không ở trong chăn làm sao bạn biết chăn có rận mà nói như đúng rồi vậy? Mình rất không thích kiểu comt kì lạ thô lỗ như bạn. Mng vẫn ủng hộ mình chứng tỏ mình chọn dc lối đi đúng đắn chứ không phải kiểu rời rạc khó đọc như bạn nói đâu. Không thích thì nhẹ nhàng bấm back chứ đừng để người khác phải nhìn bạn bằng ánh nhìn có định kiến. Thân.

    @thanhnga4869 Cảm ơn bạn nha hihi ^^ :* Lí do hơi chuối bạn nhỉ ^^ =))
    @tui_map Dạ tks sp :)) Con mãi coi fim hàn mấy ngày nay nên nhầm lẫn mất =)) Fic Yêu à... Mà thôi =))))
    @ran angel.2001 Cảm ơn bạn nha. ^^
     
    tho ngoc, Duong Ngoc Huyen, Candydoll8 bạn khác thích điều này.
  7. Lùn.KR

    Lùn.KR Thành viên mới

    Tham gia:
    10/6/2014
    Bài viết:
    13
    Lượt thích:
    19
    Kinh nghiệm:
    3
    Fic dễ thươg và hay quá <3 Ủng hộ ss ạ :"> Happy Birthday Shin :))
     
  8. Dragon Princess

    Dragon Princess 羽生 結弦 ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    732
    Lượt thích:
    3.845
    Kinh nghiệm:
    93
    =))
    Phu quân của ta, chào mừng chàng đã comeback bằng một cú vô cùng ngoạn mục đến nỗi ba chấm =))
    "Bác sĩ bảo cưới"
    Phong cách đặt tựa thế này chỉ có phu quân nhà ta, không lẫn vào đâu được =)). Dự cấm có sai, hai anh chị đi ăn kem trước cổng =)) nhưng không có sao, cưới xin chỉ là chuyện sớm muộn ;))

    Còn bây giờ thì bắt đầu màn chặt chém chi tiết nào: *dãn gân cốt*
    =>> Chàng biết không? Đúng lúc ta vừa đọc xong Cuồng vọng phi nhân tính của thầy Lôi, án mạng kịch tính, giết người máu me, đọc xong mấy cái vụ án siêu đau đầu này khiến ta không thể tránh khỏi cảm giác siêu đau đầu =)). Vâng ạ =)) Rất chi là ba chấm =)). Cười không chịu được.

    =>> Ha ha ha =)) Cầu thủ số 1 thế giới Kudo Shinichi ư? Không không, không hề hợp chút nào =))

    => A... ha ha ha ha ha =))

    =>> V~ cả lí do =)). Heiji à, anh quả là anh hùng trong lòng em =))

    Lời khuyên cho Ann: Ann này, làm em là sướng rồi nhé, đừng dại gì đi làm chị, ta khuyên thật đấy =))

    Về lối viết, trong shot này chàng đã thay đổi lối viết của mình bằng cách viết ngắn gọn nhưng rất lôi cuốn. Ta thì cũng bị ngại đọc dài =)) Nên là cũng thích kiểu viết này ;)). Không biết sau này fic Yêu sẽ theo phong cách viết cũ hay là như shot này?
    À nói đến fic yêu mới nhớ, *đập bàn* khi nào chàng mới chịu ra chap?
     
    mai310, tho ngoc, shinigami shinichi6 bạn khác thích điều này.
  9. ranchansa shinsama

    ranchansa shinsama Điển hình của một dạng đa nhân cách... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/5/2013
    Bài viết:
    180
    Lượt thích:
    1.154
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Ai nha, comeback r mà k báo anh em tiếng nào là k đc đâu nha :KSV@18:
    Fic cute chết ng luôn ý, còn gì nữa nhỉ, hết r :KSV@17: tại nó dth quá nên ta chả còn gì để nói nữa luôn ý :KSV@15:
    Ta là ta bấn Yukiko nhất fic nài luôn ý, ng đâu mà, u40 r chứ có còn ít ỏi gì quài đâu
    :KSV@05:
    Hay là mần luôn cái phiên ngoại về quá trình tạo ra bé Rei đi, hế hế hế, nàng hiểu ta nhất mà :KSV@07:
     
    tho ngoc, ran_angel_1826Candydoll thích điều này.
  10. Duong Ngoc Huyen

    Duong Ngoc Huyen Ami - Love me, love my dog Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2015
    Bài viết:
    296
    Lượt thích:
    4.671
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    hoa cỏ may
    *roll**roll**roll*hay quá!! đọc fic này mình vừa ngồi cười vừa thấy rất chi là vui :))
    ShinRan cưới nhau là vì~^o^~: BÁC SĨ BẢO CƯỚI =)) hài thiệt!!
    Hay nhất là đọa thông báo của Shin "con có thai" =))=))=))
     
    tho ngocnu hoang anna thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Bác sĩ Diễn đàn Date
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu đoản văn] Hướng Dương. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] lời nguyền Đã hoàn thành 31/10/2019
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu fanfiction] Say. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] Hồ ly tinh thất bại nhất lịch sử Đang viết / đang dịch 14/10/2019
[Oneshot] Pansée – Thinking of you Đã hoàn thành 8/10/2019
[Oneshot] Shinichi x Shiho - Em Conan Fan Fiction 27/9/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP