[Longfic] Yêu đi rồi ta...chia tay.

Hự hự bóng ma lúc nửa đêm đây hự hự hự =))
Dạo này qen thức khuya tâm trạng buồn bã quá nên mon men vào đọc fic nàng. Đọc cái hết buồn 1 nửa nhưng hết chap nên ta lại buồn rồi :v Bợn Shinichi cứ nửa ấm nửa lạnh thế khẳng định là ấm rồi mà cứ bày đặt lạnh :v Mưa dầm thấm lâu, lạt mềm buột chặt :v Ta nhìn thấy một nét đáng yêu trong chuyện tình của hai ng chính là bợn S ngày ngày bị bám đuôi nên dần yêu luôn ng bám đuôi, cái này hao hao hội chứng Stocklom nè (ta nhơ nhớ v, đó là hội chứng yêu luôn kẻ bắt cóc mình =))) hình như ta hơi biến thái =)) miệng cứ la k yêu ngta mà trống tiết là chạy xuống sân, k yêu mà kiểu thương thương kêu rút tay lại, k yêu là đỡ ngta, k yêu mà tiễn ngta về tới nhà, k yêu mà lại ccười mỉm mỉm kiểu đó thì thật là qá gian xảo :v K yêu là vậy thì yêu là như nào đây Shin sama =)) Ta k biết vs độ dài của longfic nàng sẽ thêm mắm dặm muối chuyện tình trong sáng của đôi trẻ thế nào đây. Vẫn là những ngày tháng yên bình hay sóng gió sẽ đổ bộ tới ?? Vẫn là một couple đáng yêu hay bi kịch sẽ dần chia cách đôi trẻ??? Tất cả đều là ẩn số. Hãy đón xem chap mới để biết thêm nhiều chi tiết. :x hình như ta hơi bị nhầm vai trò =)) chúc nàng viết tốt nhé <3
 
Hự hự bóng ma lúc nửa đêm đây hự hự hự =))
Dạo này qen thức khuya tâm trạng buồn bã quá nên mon men vào đọc fic nàng. Đọc cái hết buồn 1 nửa nhưng hết chap nên ta lại buồn rồi :v Bợn Shinichi cứ nửa ấm nửa lạnh thế khẳng định là ấm rồi mà cứ bày đặt lạnh :v Mưa dầm thấm lâu, lạt mềm buột chặt :v Ta nhìn thấy một nét đáng yêu trong chuyện tình của hai ng chính là bợn S ngày ngày bị bám đuôi nên dần yêu luôn ng bám đuôi, cái này hao hao hội chứng Stocklom nè (ta nhơ nhớ v, đó là hội chứng yêu luôn kẻ bắt cóc mình =))) hình như ta hơi biến thái =)) miệng cứ la k yêu ngta mà trống tiết là chạy xuống sân, k yêu mà kiểu thương thương kêu rút tay lại, k yêu là đỡ ngta, k yêu mà tiễn ngta về tới nhà, k yêu mà lại ccười mỉm mỉm kiểu đó thì thật là qá gian xảo :v K yêu là vậy thì yêu là như nào đây Shin sama =)) Ta k biết vs độ dài của longfic nàng sẽ thêm mắm dặm muối chuyện tình trong sáng của đôi trẻ thế nào đây. Vẫn là những ngày tháng yên bình hay sóng gió sẽ đổ bộ tới ?? Vẫn là một couple đáng yêu hay bi kịch sẽ dần chia cách đôi trẻ??? Tất cả đều là ẩn số. Hãy đón xem chap mới để biết thêm nhiều chi tiết. :x hình như ta hơi bị nhầm vai trò =)) chúc nàng viết tốt nhé <3
Au thuê ss quảng cáo đấy ạ?=)).Au mau hé lộ những tình tiết mới để xem tên ma cà bông này có làm được việc không nhé:KSV@05:
 
@Angelran-neechan Au đâu có thuê gì đâu em *mếu* au nghèo muốn chớt :((
Ừm, còn tình tiết hở? Cậu đợi đến chap tiếp theo nhơ :3 làm sao Au tiết lộ được
@ruikikuchi reika Độ dài mỗi chap ss canh theo nội dung phù hợp em à, em kêu ss viết dài nữa ss không biết lấy tình tiết đâu nhét vô nữa :D
@ran_angel_1826 *high-five* *ôm ôm*
Nàng có chuyện gì buồn thế? Ôi đừng buồn, cuộc đời này ngắn chết đi được, sống được bao lâu là phải vui vẻ lên, điên cuồng lên <3 Nỗi buồn nào cũng chỉ là thoáng qua rồi thôi :)
Ta làm gì để chuyện tình anh chị dễ thế này, sóng gió bão táp, ngược qua ngược lại =)) (chậc, hơi ác thì phải =.=)
Nhưng công nhận là nàng có tài quảng cáo, đọc như mấy câu nói bất hủ trong trailer một bộ phim í :D ôi cảm ơn nàng :* *yêu*
 
Shinichi và Ran.... dễ thương quá đi >_<
Em không làm ss thất vọng ah~ CHap mới quá tuyệt :D
Tuy fic của em lời thoại có hơi nhiều, không đầu tư phần nội tâm nhân vật nhưng ss không cảm thấy khô khan và khó nuốt chút nào. Đó chính là nhờ vào tình tiết truyện hấp dẫn, câu từ và văn phong đơn giản, hài hước cực kì cuốn hút. Khi đọc fic của em rõ ràng ss cảm nhận được sự non nớt trong cách viết nhưng khi đọc thì không thể chê luôn ấy :3 Chỉ cần chịu khó viết nhiều thêm, học hỏi thêm nhiều cách viết khác của các au trong box fanfic thì ss tin chắc sau này em sẽ là nhân vật có tiếng ah :3
Chap này ss đọc mà cười mãi không thôi :D Shinichi thì OK rồi, nhưng còn Ran thì ss góp ý 1 chút nhé: tuy là OCC nhưng mà em cũng phải làm nổi bật tính tốt của Ran lên nhé, chứ cứ cái kiểu ngang bướng, cứng đầu và vô lễ này thì mọi người sẽ cảm thấy Ran ko xứng với Shinichi nhà ta đấy :3 Không cần là 1 cô nàng hoàn hảo, tính xấu nhiều vô kể cũng được nhưng nhất quyết phải làm Ran nổi bật bằng 1 đức tính nào đó, như vậy ss mới không cảm thấy người như Ran ( trong fic của em) là 1 cô nàng ăn may, nhờ theo đuổi dai như đĩa mới cướp được trái tim Shinichi ^-^ Cũng giống như Doraemon và Nobita vậy, tuy Nobita cái gì cũng xấu nhưng cậu ấy lại có 1 điểm rất đặc biệt, điều đó mới giúp cậu ấy giữ Doraemon lại bên mình. SS sẽ chờ xem những diễn biến tiếp theo và sự thay đổi trong tính cách của Ran nhé :D Chap mới hay lắm, ss lót dép hóng tiếp :D

"Tớ biết, cậu học hành chẳng ra gì, vận động cũng chẳng ra gì, cố gắng chẳng hề có, là người hết thuốc chữa,

Thế nhưng, cậu lại là một người tốt".

Doraemon- Anime: Nobita và viện bảo tàng bảo bối bí mật.
 
Chào em :D (theo ss biết thì em với dragon_princess cùng tuổi nên xưng hô vậy luôn nhé ;)) )
Thật ra ss đã đọc cả hai fic của em, thậm chí theo dõi từ những chap đầu tiên, cả fic này và "Tôi yêu em, bad girl!". Có thể nói phần lớn ss chỉ theo dõi fic chứ rất ít khi like và cmt nên thứ lỗi cho ss tội đọc chùa nhé :D Ss cảm thấy văn phong của em ngày càng tiến bộ, tiến bộ qua từng chap. Lúc đầu ss chính là không thích cách em để POV đan xen như vậy, nhiều khi thấy mạch cảm xúc bị đứt quãng. Nhưng dần dần, khi đã quen hơn với cách hành văn của em ss thấy đó chính là một nét rất riêng, rất mới mà em mang đến cho tác phẩm của mình. Viết như vậy có thể tận dụng tối đa lợi thế của cả hai ngôi kể. Ngôi thứ 3 thích hợp kể và tả, ngôi thứ nhất thích hợp khắc họa nội tâm :D Em cũng sử dụng chúng khá linh hoạt, nhiều khi cùng diễn tả một sự việc dưới góc nhìn của hai người không những không thấy bị lặp tình tiết mà ngược lại, cảm giác rất mới mẻ :) Tuy nhiên ss nghĩ trong một chap em nên hạn chế chia POV thôi, đừng sử dụng quá nhiều. Nó cũng gần giống như việc em chuyển từ đoạn này sang đoạn khác mà không có câu liên kết hoặc dẫn dắt ý, đôi khi sẽ ảnh hưởng đến mạch cảm xúc đó ;))
Nói sơ qua về fic, ss thấy nội dung khá hấp dẫn, chính là ở chỗ "cọc đi tìm trâu" á. Môtip không hẳn là mới nhưng vẫn rất cuốn hút. Cuốn hút ở cách em xây dựng nhân vật, ở cách em khắc họa nội tâm nhân vật, ở cách em khắc họa tình cảm mãnh liệt của Ran dành cho Shin... Nói về nhân vật Ran, ss thích cái tính cách thẳn thắn, dám yêu dám ghét, vô tư, hồn nhiên, trong sáng...của cô ấy. Tuy nhiên có lúc conf hơi bướng bỉnh và trẻ con một chút. Còn về quá khứ thiếu thốn tình thương của Ran thì không hiểu sao ngay từ chap 1 ss đã nghĩ đến việc hồi nhỏ Ran bị tai nạn mất trí nhớ, cụ thể là cô bé hay xuất hiện trong giấc mơ của Ran ý. Có thể lúc đó bà Eri vì cứu Ran nên cũng bị tai nạn( ss cũng đã nghĩ đến tình huống xấu nhất :(), còn ông Mori thì vì chuyện của bà Eri mà không thể nào đối diện với Ran, kiểu như nhìn thấy Ran là lại nghĩ về chuyện cũ thành ra luôn né tránh... Nếu không có nỗi khổ tâm riêng, ss nghĩ họ sẽ không bao giờ bỏ mặc Ran đâu :) Ba mẹ ai cũng yêu thương con cái mà.

Về phần Shinichi, cũng đâu có lạnh lùng quá đâu nhỉ, ss thấy anh ấy chính là loại người "ngoài lạnh trong nóng" Bao nhiêu cảm xúc cũng thu hết vào bên trong, điềm đạm, chững chạc... :D Nói khó nghe hơn là IQ cao mà EQ thấp a~ Ss cũng chưa hiểu rõ về anh ấy, em rất ít khi để Shinichi bộc lộ trực tiép cảm xúc của mình, hầu hết đều qua suy nghĩ của Ran nên ss hy vọng em có thể khai thác nôi tâm của anh ý nhiều hơn :D

Còn về Hakuba =)) Anh ý xuất hiện rất ít nhưng ss rất thích :)) Ấn tượng đầu tiên là "bao nhiêu biến thái của Kaito chuyển sang hết cho ảnh rồi sao?" =)) Còn cả màn anh hùng cứu mỹ nhân nữa :)


Không khí vốn đang yên bình, dịu dàng. Bỗng.
Ss thấy chỗ này thay từ "dịu dàng" bằng "tĩnh lặng" sẽ hợp hơn. Bởi "dịu dàng" thường diễn tả tính cách và dùng với người nhiều hơn cảnh vật :)

Sau khi bát canh được tôi vinh dự yên vị nằm trong thùng rác rồi. Tôi quay lại xem xét chân của mình, tuy không bỏng nhưng lại ửng đỏ và rát một tí.
Câu in đậm nên là "Sau khi bát canh vinh dự được quẳng/ đặt yên vị trong thùng rác rồi. Tôi mới cúi xuống xem xét vết thương ở chân mình, tuy không bỏng nhưng lại ửng đỏ và rát một tí."

Chợt thấy Shinichi đứng bên kia nhìn tôi chằm chằm, tôi tuy có mạnh mẽ nam tính thế nào thì trong tình trạng này cũng biết ngượng chứ.
Ss thấy em lặp từ "tôi" hơi nhiều, từ "tôi" thứ nhất có thể chuyển thành "mình"
"Chợt thấy Shinichi đứng bên kia nhìn mình chằm chằm, tôi tuy có... "
Nếu có thể, em có thể thay đổi đại từ nhân xưng để câu văn linh hoạt hơn ;)

-Vậy tôi sẽ liên lạc người giám hộ của em.

-Nếu như đó là điều cô muốn, em không ép.
Edit: -Nếu như đó là điều cô muốn, em không cản.

-Tại sao lại ở đây? – Shinichi bất giác hỏi.

-Không biết nữa, đang ngồi trong lớp nhớ đến cậu thì cô giáo đuổi ra khỏi lớp.
Trời ơi, dễ thương quá mức quy định, người như thế này có thể không yêu, không rung động sao =))

Phần còn lại khá ổn, ss cũng không nhận xét gì thêm :D
Tất cả đều là nhận xét chủ quan của ss, có gì không đúng mang em bỏ qua nha :D Ss cũng không cmt fic thường xuyên được vì phần lớn ss onl đt :D Dù sao cũng chúc em viết tốt, hóng chap mới :)
 
Hiệu chỉnh:
@rancute5483 Em cũng phải tự công nhận rằng fic mình còn nhiều lời thoại, em kiểu như tham lam, cứ sợ ngắt bớt lời thoại thì diễn tả không hết tính cách nhân vật :) có vẻ lại phản tác dụng, em sẽ lưu ý!
Em xây dựng Ran trong fic này vốn là có đức tính tốt đó ss nhưng em không cho thể hiện ban đầu, em định để đến khi một sự việc hay một diễn biến thích hợp xảy ra mới để bản thân Ran tự bộc lộ dần dần :) em rất vui vì được nghe những lời nhận xét chân tình của ss, cảm ơn ss vì đã ủng hộ và theo dõi em và em cố gắng sẽ không phụ sự kỳ vọng của ss <3
@SR_ranichi Chào ss :)
Em đã lưu ý hết những đóng góp của ss :) thật tình đã viết hai fic nhưng trình độ của em vẫn còn non nớt lắm, nhận xét này của ss vô cùng cần thiết với em :)
Em đã quen viết nhiều POV để có thể diễn tả rõ nhất từng nội tâm, suy nghĩ của các nhân vật :) nhưng thực tế cách chuyển POV của em vẫn còn vụng cực kì, đôi khi còn có thể làm ngắt mạch truyện :) em sẽ cố gắng sữa chữa và hoàn thiện lại lối viết này ạ! Những suy đoán của ss về tình tiết fic làm em vui lắm, tuy nhiên em chưa thể nói đúng sai ngay được ạ, chỉ có thể nói rằng không ngờ dự đoán của ss và dự tính em giống nhau gần 60% :)) có thể nói là tương thông suy nghĩ :3
Những phần lỗi diễn đạt, dùng từ ss chỉ giáo em đều edit lại cho phù hợp rồi ạ :) ss chỉ ra em mới biết có nhiều câu văn em viết nó "nửa mùa" dễ sợ. Cảm ơn ss, hy vọng tương lai nhận thêm được những góp ý từ ss <3
 
CHAP 5: FALL IN ….

Part.1

Au’s Pov

Thời gian nhẹ nhàng trôi đi. Mọi chuyện vẫn thế, vẫn đi theo cái quỹ đạo mà tạo hóa đã sắp đặt.

Vẫn là hằng ngày Ran Mori mặt dày lon ton theo Shinichi nam thần làm “cái đuôi” đáng yêu ~

Vẫn khoảng sân cỏ sau trường – nơi nó và cậu không hẹn mà lúc nào cũng gặp: giờ ăn trưa, giờ giải lao, giờ tự học,…

Vẫn là Ran không ngượng miệng mà luôn gọi Shinichi là “Shinichi bé nhỏ của tớ” rồi tự luyến bản thân rằng Shinichi là của mình luôn.

Nhưng thực chất, chưa biết ai bé nhỏ hơn ai nha!

---

Giờ giải lao.

Ran theo thói quen đáng nhẽ ra sân sau, tiếp tục công cuộc trường kì kháng chiến “cưa đổ” Shinichi. Nhưng hôm nay tự dưng nó lại đi theo hướng ngược lại, chính xác là đến căng tin rồi ngồi yên vị ở đó. Aoko đã hẹn nó ở đây để nói chuyện gì đấy.

Thấp thoáng từ phía xa, Aoko vóc người nhỏ nhắn, mảnh mai. Mái tóc tương đối giống Ran, đen nhánh, đôi mắt xanh dương thông minh đã thấp thoáng ý cười. Aoko đi lại ngồi đối diện Ran.

-Ran, chờ tớ lâu chưa?

-Chờ đến sắp héo mòn th.ân thể - Ran vờ vẻ mắt âu sầu.

Aoko cười tươi, đánh vào tay bạn mình. Giọng nói cũng mang hàm ý vui vẻ, tinh ngịch với cô bạn lắm chiêu của mình.

-Xí, là cậu đến sớm, tính ra tớ chỉ muộn có 3 phút thôi!

-Okay, okay! Là tớ khoa trương, có chuyện gì, cậu nói đi.

Ran ngồi thẳng dậy, dẹp cái bộ mắt sầu não nãy giờ của mình cất công giả vờ, thay đó bằng gương mặt ngập tràn nắng mai, tươi vui vô cùng. Kể ra, lâu lắm mới có một ngày nó bỏ Shinichi để đi nơi khác, lòng có chút hồi hợp, liệu Shinichi có nhận ra sự vắng mặt của nó không? Nhưng nó cũng từ biết bản thân ở đâu nên mau chóng xua đi cái câu hỏi vừa rồi.

-Thứ bảy này tớ định rủ cậu đi từ thiện ở ngoại ô thành phố. Liệu hồn thì đừng từ chối, tớ biết cuối tuần nào cậu cũng nằm ườn như cá chết cạn ở nhà.

Ran mặt xụ xuống, bị bạn thân nhìn thấu tâm can lười biếng của mình. Nó đáp lại Aoko, giọng nói ngang ngang, tó ý chán nản.

-Có ai đi vậy?

-Chỉ có tớ và Kaito thôi!

-Ôi giời ơi, cậu đang kêu tớ làm “bóng đèn” cản trở hai cậu hẹn hò à?

Aoko bất giác mặt nóng lên, đỏ lựng. Cô gõ vào đầu Ran “cốc” một cái đau điếng người.

-Ăn nói cho đàng hoàng, là đi làm việc tốt. Đầu óc cậu đừng có suy tưởng lung tung.

Ran dường như bừng tỉnh sau cái cốc thần kì của Aoko, đầu óc như lóe sáng ra ý tưởng gì đó. Tự nhiên đang nói chuyện, Aoko thấy nó nở một nụ cười toét miệng khá kinh dị. Cô hiểu mà, cái nụ cười đó thể hiện cho cô biết trong đầu óc của Ran đang có một kế hoạch điên rồ nào đấy.

-Tớ gọi Shinichi đi cùng nhé! – Ran hân hoan đề nghị.

-Tùy cậu, Kaito gần như quỳ xuống năn nỉ cậu ta mà còn không được … – Aoko nhún vai, luyên thuyên để Ran biết rằng xác suất rủ được đại thần Shinichi là bằng 0%

Nhưng cô đã kịp nói xong đâu, ngước mắt nhìn lên phía đối diện Ran đã biến mất từ lúc nào. Vội đến nỗi cái bánh mì mới mua cũng không kịp mang theo “Cái con bé này, nhắc đến Shinichi là mọi thứ xung quanh nó như tàng hình vậy” Aoko vui vẻ suy nghĩ trách móc.

---

Ran đã có mặt tại sân sau. Vừa nãy nó dùng hết nội lực chạy từ căng tin ra đây, chạy nhanh đến mức gió sượt qua muốn tốc cả váy. Đến được nơi cần đến, Ran cúi thấp người, chống hai tay lên gối, thở hổn hển như sắp chết.

Shinichi ngồi bên đối diện linh cảm được điều gì đó không an toàn, vội ngước mắt lên nhìn thì đập vào mắt cậu là cái hình tượng đứng không ra đứng, ngồi cũng chẳng giống ngồi cực kì khó coi của nó. Cậu khẽ nhíu mày, lên tiếng:

-Làm gì mà thở bán sống bán chết vậy?

Ran nghe tiếng Shinichi, mệt mỏi cũng vơi đi tám phần mười. Đưa tay quệt vài giọt mồ hôi li ti đọng trên trán, nó đáp lại trong hơi thở đứt quãng.

-Shinichi … đi từ thiện … với tớ!

Thật không còn gì để bàn luận! Đời này có đứa con gái nào rủ rê người khác, đặc biệt là người khác phái đi đâu mà thẳng thừng như nó không? Shinichi hơi phân tâm với những câu chữ, ngước lên nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu. Sáng nay cậu cũng vừa nhận được sự quỵ lụy của Kaito năn nỉ cậu đi từ thiện, cậu vốn không thích ra ngoài nên đương nhiên là từ chối không nể nang gì. Lạ một điều là tại sao bây giờ Ran cũng rủ cậu? Chẳng lẽ Ran đi chung với Kaito? Cậu hơi nhíu mày trước suy nghĩ bất chợt này.

-Đi chung Kaito?

Gật gật.

Shinichi rơi vào trầm mặc. Nhưng cậu im lặng không nói gì thêm.

-Có cả Aoko, cậu đi cùng nha! – Ran lần nữa ra đề nghị.

-…

Sau hồi yên lặng không nói gì, Shinichi chỉ nhẹ nhàng lắc đầu biểu ý từ chối. Nó dĩ nhiên có chút hụt hẫng.

-Đi đi mà.

-Không.

-Không đi à?

-Không.

Ran xụ mặt, bĩu môi khó chịu. Nó biết mà, Shinichi vốn tính tình lạnh như băng. Không thích gì thì dù trời có sập cũng không thay đổi. Muốn lôi được Shinichi ra ngoài chắc lúc đó chiến tranh thế giới thứ ba cũng chuẩn bị nổ ra.

-Nhưng Aoko và Kaito đi chung là một cặp, tớ đi cùng rất lẻ loi.

-Tôi không có trách nhiệm làm cậu hết lẻ loi.

Ran ngồi xuống băng ghế. Thở dài, nỗi bất lực dâng lên. Cứ tưởng mối quan hệ giữa nó và Shinichi đã tốt lên một tí sau những lần cậu ra tay giúp đỡ nó, nhưng hóa ra vẫn dậm chân tại chỗ thôi.

Lúc này, từ phía xa bên khu Shinichi, có một bóng lưng xuất hiện. Cái dáng người dong dỏng cao, mái tóc vàng hung đó và đặc biệt nổi bật là đôi mắt đỏ quý tộc càng ma mị hơn dưới ánh nắng thu nhẹ nhàng. Đó là Hakuba?! Ran nhìn thấy Hakuba thì ngạc nhiên muôn phần, còn Shinichi không hiểu sao lòng hơi khó chịu.

Hakuba tiến lại đứng gần nơi Shinichi đang ngồi đọc sách. Hai tay cho vào túi quần, khóe miệng nhếch lên nụ cười ngạo nghễ.

-Ran, cậu đi từ thiện à? – Hakuba hỏi.

“Thân tới mức gọi tên nhau rồi sao?” ai đó trầm lặng thắc mắc.

Ran nhướng mày lên, thắc mắc sao Hakuba có thể biết được. Nhưng cũng nhanh chóng sau đó, nó nở nụ cười, đáp:

-Ừm.

-Tôi đi với cậu.

-Cậu đi với tôi? – Ran lặp lại, cứ như không tin tai mình vừa nghe gì.

Ai đó đang đọc sách, nhíu mày.

-Ừm, cuối tuần này phải không?

-Đúng rồi – Ran cười – Vậy là tôi không phải cô đơn nữa rồi.

Ran đứng bật dậy, đi lại gần cái hàng rào. Nói vọng qua.

-Cuối tuần này, tập trung tại trạm tàu điện ngầm, đừng trễ nha – Ran vô tư thông báo.

Hakuba ánh mắt đỏ ma mị nheo lại, chứng tỏ cậu đang rất vui. Cậu khẽ gật đầu, miệng vẫn giữ nguyên nụ cười nhếch mép cao ngạo đó.

Ai đó đang đọc sách, đầu óc lại không thể chuyên tâm tập trung vào các con chữ.

Ran xoay người lại, chuẩn bị đi lên lớp. Chuông thông báo đến giờ vào học cũng đã reng từ ban nãy nên nó cũng chả còn lí do gì ở lại đây. Hôm nay, tự dưng nó cũng quên luôn câu chào tạm biệt Shinichi bé nhỏ thường trực của mình.

Sự quên lãng này của nó làm ai đó có chút bực bội.

Ran đi được vài bước đã nghe tiếng gấp sách cực mạnh của ai đó. Tiếp theo, lại nghe thấy được giọng nam trầm trầm quen thuộc cất lên.

-Này.

“Này” là đứa nào? Ran tuy suy nghĩ như thế nhưng chín phần mười biết rằng đó là tiếng gọi của Shinichi và cũng là cách cậu hay gọi nó. Nó quen thuộc quá mà, cậu rất hiếm khi gọi tên nó và thường thay tên Ran Mori của nó bằng các kiểu “này, nè, ê,..” nhưng nó chẳng để bụng đâu, Shinichi bé nhỏ của nó gọi nó là gì mà chẳng được.

Ran quay đầu lại, hơi nhíu mày. Tuy không đáp lại nhưng cái nhíu mày của cô biểu lộ cho Shinichi nên nói tiếp.

-Tôi đi.

-Đi đâu? – nó ngây ngốc hỏi.

-Từ thiện.

-…

Không gian rơi vào trạng thái đóng băng. Ran thậm chí tưởng tượng thanh quản của mình đã biến mất, cố gắng nhưng không thể thốt lên tiếng nào, chỉ biết trố mắt ra nhìn cậu kinh ngạc. Hakuba bên cạnh tuy không phản ứng thái quá như Ran nhưng cũng có phần hơi ngạc nhiên và thay vào đó lại nở nụ cười chế giễu, có ý như đã thông hiểu một điều gì.

Ôi mẹ ơi, là trời định sập thật sao? Là chiến tranh thế giới thứ ba chuẩn bị nổ ra rồi à?

~*~

Cuối tuần cũng đến, thứ bảy bầu trời trong xanh, nắng không quá gắt. Tạm gọi là thời tiết đẹp.

Tại trạm tàu điện ngầm, đã tập hợp đầy đủ: Kaito, Aoko, Hakuba, Shinichi.

Khỏi cần đề cập nhiều, mắt Aoko và Kaito cứ như bị rơi vào trạng thái ảo giác cực độ vậy. Kaito muốn Aoko tát mình một cái thật mạnh để biết mình không nằm mơ.

“Bốp”

Sau cái tát thật của Aoko, Kaito bàng hoàng nhận ra mình không hề ảo tưởng. Hakuba và Shinichi bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt hai người, còn ghê hơn nữa là đi cùng họ đến chuyến từ thiện.

Sau hồi tranh cãi chấp nhận hiện thực tàn khốc này, Aoko đã bình tĩnh hơn, cũng thích nghi được hai nam thần trước mặt mình không phải giả. Cô bèn lên tiếng trách móc ai đó chưa có mặt:

-Còn mười phút nữa tàu chạy mà giờ còn chưa thấy đâu, hừ!

-Có gì lạ đâu, Ran Mori mà – Kaito đáp.

Shinichi trầm mặc, Hakuba cũng không lên tiếng gì. Shinichi rõ nhất tính ốc sên của Ran, anh đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay, còn tám phút….

Năm phút…

Ba phút…

Từ giữa dòng người chen chúc đông như trẩy hội, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Cô gái mặc một chiếc áo thun đơn giản, quần yếm tinh nghịch và mái tóc buộc đuôi ngựa cao nổi bật giữa đám đông. Đôi chân thoăn thoắt của cô gái nhanh chạy lại nơi bốn người đang tập hợp.

Là Ran Mori. Nó đứng trước mặt mọi người, chẳng ngại ngùng mà thở hổn hển, khí oxi bây giờ với nó là cực kì cần thiết. Nó chạy gần như bán mạng để đến được đây, còn phải nói, sáng nay mở mắt dậy phát hiện còn mười lăm phút đến giờ tàu chạy, nó chuẩn bị thần tốc hơn cả robot, đến mức đồ ăn sáng còn chưa kịp ăn.

Cuộc đời nó chưa khi nào phải vội vã như vậy! Ngay khi đi học cũng không, mà hôm nay phải vội đến tắt thở.

-Chào…các cậu – câu nói vẫn còn ngắt quãng bởi tiếng thở mệt nhọc.

-Tớ biết mà, cậu chưa đi muộn là tớ mừng phát khóc lên được – Aoko trêu chọc.

Ran không hơi sức đâu mà tranh cãi. Cũng lúc tiếng loa phát thanh thông báo tàu đã đến, mọi người nhanh chóng lên tàu. Hôm nay cuối tuần, tàu cũng đông bất ngờ. Năm người đều là học sinh nên đương nhiên phải nhường ghế cho người già và trẻ em nhỏ. Họ đứng chen chúc, tay nắm lấy thanh vịn. Tàu bắt đầu di chuyển, khi dừng ở mỗi trạm số người xuống thì ít mà lượng người lên cứ ngày một tăng. Tàu vốn đông nên chen chúc cứ mãi chen chúc.

Bất ngờ, một người phụ nữ trẻ trung do vô ý nên đôi giày cao gót của cô đã giẫm lên chân Ran khi cố gắng tìm chỗ ngồi. Ran đau đến điếng người lại, người phụ nữ kia hoảng hốt rút chân lại, liền lên tiếng xin lỗi:

-Xin lỗi em, chân em có làm sao không?

Nó nhẹ nhàng lắc đầu, lên tiếng khách sáo.

-Không sao ạ, cũng do tàu đông mà chị.

Người phụ nữ gật đầu rồi cũng bỏ đi xuống phía dưới. Shinichi đột nhiên nhíu mày, cậu đưa tay kéo Ran lại gần phía mình hơn. Điều này làm nó chúi nhũi, quay đầu lại thì chỉ thấy khoảng cách cậu và nó được thu hẹp lại. Trong lòng nó tuy ngạc nhiên cực độ nhưng phần lớn là hân hoan lạ thường, nó nở một nụ cười lẻm lỉnh.

-Đừng hiểu lầm, vì cậu đang đứng gần lối đi nên người khác sẽ dễ dàng đạp phải chân cậu.

Vậy là Shinichi nhìn thấy bà chị kia dẫm phải chân nó?

Tàu lúc nàu rõ nhiều người, cả Aoko, Hakuba và Kaito đều bận rộn với việc phải giữ cho bản thân đứng vững. Trong tình cảnh này, cậu vẫn có thể nhìn rõ sự việc bà chị kia dẫm phải chân nó hay sao? Là cậu luôn để mắt đến nó?

Ran hơi ngượng nhưng cũng nhanh nở nụ cười tươi rói:

-Cảm ơn Shinichi.

Shinichi đương nhiên không nói gì, lẳng lặng quay mặt hướng khác.

---

Cuối cùng cũng đến được nơi cần đến. Năm con người họ xuống được nơi “nhét heo” đó cũng là một vấn đề. Ran thể hiện rõ khuôn mặt bơ phờ vì mệt mỏi của mình ra, đã thế còn chưa ăn sáng, bụng réo rắc ầm ĩ. Đúng là thảm hại mà.

-Nhanh chân lên, chúng ta lãng phí thời gian quá - Aoko lên tiếng.

-Để tớ thở nữa – Kaito phản bác.

-Nope! Nhanh lên, muộn mất.

Aoko nói rồi kéo tay Kaito đi một mạch. Hakuba thấy thế cũng đưa tay vào túi quần, ung dung thư thái mà bước đi theo họ. Ran cũng tính bước đi, nhưng nó nhìn lại xuống chân mình, thấy một mảng da bong lên, hơi rát. À, là do sự cố ban nãy.

Shinichi có vẻ cũng thấy được, cậu đưa tay ra sau balo đang mang, lục tìm thứ gì đó.

Ran đang than thân trách phận thì trước mắt bỗng xuất hiện hai vật là. Một thứ là băng keo cá nhân, một thứ là bánh mì ngọt.

Nó phút chốc ngẩn ngơ, hồn đã bay tám phương tứ hướng.

Shinichi mất cả kiên nhẫn, cầm tay nó lên, thẳng thừng mà nhét cả hai thứ đó vào rồi đi mất theo ba người kia. Ran đứng đó, nhìn xuống những thứ đang trong tay mình, mỉm cười rạng rỡ rồi cũng nhanh chân đi theo.

Vì chỗ từ thiện không xa là mấy với trạm tàu nên họ đi bộ. Trên đường đi không ai nói với ai câu nào, thỉnh thoảng vang lên tiếng đối đáp trẻ con của Aoko và Kaito.

Shinichi nhìn xuống, thấy Ran đã băng miếng băng cá nhân mình đưa vào chân, tay cũng cầm bánh mì mình đưa mà gặm từ từ. Đáy mắt cậu ánh lên tia hài lòng.

Đến chỗ từ thiện, đây là một côi nhi viện nhỏ nằm ở ngoại ô. Cơ sở vật chất có thể coi là tạm ổn, được cái nằm gần các đồi cỏ, hòa hợp thiên nhiên vô cùng, không khí đương nhiên cũng cực kì trong lành.

-Đến nơi rồi, gia đình tớ là mạnh thường quân ở đây nên tớ quen thân với các bé lẫn các dì ở đây – Aoko giới thiệu – Bây giờ, chúc ta phải thực hiện nhiệm vụ chính thôi.

Nhiệm vụ chính hôm nay đến đây chính là phát dụng cụ học tập, đồ dùng cá nhân cho các bé. Ở đây có khoảng 30 đến 40 bạn nhỏ, trông ai cũng tươi sáng, vui vẻ, dường như nghịch cảnh chẳng hề ảnh hưởng gì đến tâm hồn trẻ thơ của các em.

Số dụng cụ học tập được chia đều cho năm người và năm người có trách nhiệm phân phát lại cho các em bé nhỏ. Ai ai cũng thực hiện tốt việc được giao. Aoko và Kaito đương nhiên khỏi cần nói đến, Ran hí hửng còn cười nói vui vẻ, hỏi thăm từng em mà nó đưa đồ cho, Hakuba tuy bề ngoài hờ hững nhưng cũng làm việc chuẩn xác, không có gì đáng lo.

À, mà đáng lo chỉ có duy nhất một người….

Đó là tên Shinichi Kudo độc địa kia!

Có ai đi làm từ thiện mà cái mặt lạnh lẽo như cậu ta không. Shinichi đi đến chỗ một bé gái, cô bé có gương mặt trắng trẻo, đôi mắt long lanh và đôi môi chúm chím nom rất dễ thương. Vậy mà giờ đã bị cái mặt lạnh lùng cậu ta hù cho đến run rẩy.

Cô bé đưa hai tay nhận đồ từ Shinichi, đôi bàn tay có chút ngượng ngập. Cậu ta thấy thế, chẳng những không an ủi mà còn hạ giọng xuống nhắc nhở nghiêm nghị

-Nhận lấy.

Cuối cùng cũng nghe được tiếng nói băng giá của Shinichi, cô bé không tránh khỏi việc sợ hãi tột độ. Không chịu nổi, cô bé đành khóc thét lên sợ hãi, vội vàng chạy vào trong nhà lẩn trốn.

Shinichi đơ ra vài giây không hiểu biểu hiện của cô nhóc đó. Aoko chỉ còn nước đập đầu vào tường trách bản thân sao lại đưa theo cái tên ác ma này đi từ thiện được, Kaito cũng chỉ biết nhún vai không lên tiếng, Hakuba lãnh cảm tiếp tục công việc. Tuy nhiên Ran đã đi đến bên cạnh Shinichi từ lúc nào. Nó đặt tay lên vai cậu, an ủi kiểu triết lí vô cùng

-Được rồi Shinichi bé nhỏ của tớ, cậu làm tốt lắm! Nhưng đừng làm nữa, để tớ thay cậu

-Ý cậu là tôi vô dụng? Tôi không tin không có việc gì là tôi không làm được.

-Đương nhiên, đương nhiên Shinichi bé nhỏ thì gì cũng làm được, nhưng….cậu không thấy cô bé kia đã sợ hãi thế nào khi nhìn cậu à.

Shinichi im lặng một hồi, cũng quay bước ra. Cậu đi đến một gốc cây ngồi bệt xuống, lấy từ sau balo cuốn sách và đọc, đôi mắt cũng hơi chau lại theo từng dòng chữ.

Ran quay về với công việc dang dở, đằng này lại phụ trách luôn việc của tên khó chịu kia nên đương nhiên là số lượng nhiều gấp đôi. Hakuba thấy thế, không nói gì chỉ lẳng lặng đi về phía nó, lấy những phần quà rồi đưa cho các em nhỏ chưa có. Nó ngẩn mặt ra…

-Ơ…

-Gì? Không muốn tôi phụ à?

-Đâu, đâu có – nó lắc đầu nguầy nguậy – Cảm ơn cậu, tôi cũng không biết sao mình có thể hoàn thành hết đống này, may có cậu.

-Hâm! Không làm hết nhưng cứ thích nhận về mình.

Ran bị xúc phạm về nhân cách, bèn nổi đóa lên. Bất chấp kẻ kia có là ân nhân đang giúp đỡ nó đi chăng nữa, cũng không nề hà mà cho cậu một cú đá vào bắp chân. Hakuba mặt tái đi, cú đá của người có võ lực mạnh hơn bình thường nhiều. Cậu liếc sang nó đang cười hì hì không chút gì gọi là ăn năn, bèn mặc kệ, quay lại công việc.

-Đừng chọc tôi, tôi chả phải loại con gái hiền lành đâu.

Hakuba không nói gì, chỉ thầm cười. Nụ cười lần này không mang ý chế giễu như bình thường cậu hay cười, nó mang một tia ấm áp, một tia thấu hiểu. “Sai bét rồi, từ lâu lắm rồi, cậu luôn là một cô gái rất hiền lành” – suy nghĩ thoáng qua của cậu.

---

Cuối cùng nhiệm vụ chính đã được hoàn thành. Bây giờ đến giờ bọn trẻ được ra sân chơi. Sân chơi là một bãi cỏ lớn, được trang trí bằng những chiếc xích đu sắc màu, cầu tuột, băng ghế đủ các loại,…

Ran ngồi trên một chiếc xích đu lớn, khẽ đung đưa qua lại. Miệng gặm món bánh sandwich được Aoko chuẩn bị từ sáng cho cả nhóm, lòng bình yên đến lạ. Xung quanh vang lên tiếng trẻ con nô đùa, nghịch ngợm. Đã qua giờ chiều rồi mà trời vẫn chưa một lần nắng gắt. Nó chọn ngồi ở đây, mục đích không gì lớn lao cả, chỉ vì địa thế này là ngắm được Shinichi rõ nhất.

Trời trong xanh, mây bay bay, gió nhẹ nhẹ. Khung cảnh hữu tình đến lạ, nó vui vẻ ngồi gặm sandwich và nhìn Shinichi say mê đọc sách, y hệt như giờ giải lao ở trường.

Chiếc xích đu bên cạnh Ran bỗng dưng khẽ đung đưa. Nó đưa mắt nhìn sang, là một cô bé xinh xắn. Đứa bé này có vẻ quen quen, à… đúng rồi! Là đứa bé lúc nãy bị Shinichi dọa cho tím tái mặt mày, khóc thét lên đây này. Cô bé tầm năm, sáu tuổi nhưng giọng nói đã rất rành rọt.

-Chị ơi, em muốn nói chị nghe cái này. Chị ghé tai vào.

Ran mỉm cười, nó nghe theo lời cô bé. Cúi đầu mình ngang tầm cô bé và đưa sát tai vào đôi môi chúm chím kia.

-Có hai anh đang nhìn chị đó – cô nhóc thì thầm.

Nó ngẩn ra, hơi bất ngờ trước câu nói. Ran ngước mắt lên thì phát hiện ra Hakuba và Shinichi đang ngồi trên cùng một đồi cỏ với nó. Nó với mục đích ngắm Shinichi nên ngồi gần cậu thì đúng rồi, nhưng Hakuba sao lại có mặt ở đây…?

-Ai vậy em? – Ran nhỏ nhẹ hỏi lại.

-Là cái anh hoàng tử tóc vàng và con sói đang ngồi đọc sách đó chị.

Ran không nhịn được phì cười với câu so sánh ngô nghê của cô bé, quả thật ấn tượng Shinichi để lại trong lòng cô bé này cực kì xấu nên cậu mới được hưởng cái biệt danh “con sói” này.

-Sao em biết?

-Em quan sát, anh hoàng tử nhìn chị hoài, còn con sói kia lâu lâu lại nhìn chị, như kiểu nhìn lén vậy. Em có cảm giác chị là công chúa xinh đẹp, được hoàng tử tốt bụng và sói xấu xa tranh giành.

Ran lần nữa lại bật cười, nụ cười được vẽ trên gương mặt nó ngày càng rạng rỡ hẳn. Nó ngồi thẳng lưng dậy, bật chiếc xích đu nhẹ đung đưa.

-Theo em, công chúa sẽ thích ai? – Ran vu vơ thắc mắc, câu hỏi như rơi vào không trung.

-Con sói xấu xa.

Ran quay mặt lại, nhìn chằm chằm cô bé, ngạc nhiên vô đối. Sao cô bé có thể đưa ra nhận định chính xác như vậy, hẳn là phải có một óc quan sát rất tỉ mỉ và sự cảm nhận tinh tế lắm. Cô bé thấy được nét mặt nó, nghĩ mình đoán đúng rồi:

-Em đoán đúng chứ? Nếu vậy thật tội nghiệp hoàng tử.

-Sao em không cho rằng công chúa sẽ thích hoàng tử? Chẳng phải câu chuyện cổ tích nào cũng như vậy sao?

-Không ạ! Lần này công chúa lại không quan tâm hoàng tử, công chúa chỉ nhìn con sói xấu xa ấy mãi.

Ran lần này không đáp lại câu nói ấy. Vì thực ra cô bé nói trúng tim đen mình, nãy giờ nó chỉ nhìn có Shinichi, đến mức còn không nhận ra Hakuba đang ngồi gần mình. Cô lại tiếp tục đung đưa chiếc xích đu mình lên cao dần, cao dần…

Quả thực Shinichi có nhìn lén nó như cô bé nói hay sao? Sao nó lại chẳng nhận ra được nhỉ…

Gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc nó. Gió lần này có nhuốm chút hơi lạnh. Ran cười nhạt, nó không phải công chúa, vì trên đời này chẳng có công chúa nào bất hạnh như nó cả. Shinichi cũng không phải sói xấu xa, đơn giản vì cậu ấy là một người ấm áp và tốt bụng vô cùng. Suy nghĩ thì thế, nhưng Ran không phản bác lại những ý kiến ngây ngô của bé gái đó.

-Chừng nào chị về? – cô bé lại cất tiếng hỏi.

-Chiều nay, khoảng năm sáu giờ gì đấy.

-Em e là tụi chị không thể về.

-Sao thế? – Ran thắc mắc.

-Chị nhìn lên trời đi – cô bé nói đoạn ngước đôi mắt trong veo của mình lên trời – mây đen đã phủ kín rồi, mưa giông lại sắp đến.

Ran cũng ngẩng đầu lên nhìn, quả thật mây đen không biết từ bao giờ đã ùn ùn kéo đến. Gió thổi qua tóc nó nãy giờ cũng có hơi nước lành lạng, chẳng nhẽ mưa giông thật sao?

-Tụi chị có thể bắt xe bus đến tàu điện ngầm bình thường mà em.

-Ở vùng hẻo lánh này, xe bus không chạy khi mưa giông đâu chị. Rất nguy hiểm!

-…

Ran trầm mặc. Trong lòng chỉ cầu mong những phán đoán của cô bé không thành hiện thực. Nếu không thể về nhà được thì rất phiền phức.

“Tách…tách…”

Ran giật mình, một giọt nước đáp xuống gò má cô. Là nước mưa.

Chẳng lẽ….

Ôi trời ạ, đừng xui xẻo đến như vậy chứ!!!!
 
Hiệu chỉnh:
Á. Chap mới hay quá chụy ơi:KSV@10:. Sói già xấu xa và hoàng tử tóc vàng!8-}Bé ơi là bé! Sao lại ví anh Shin của chụy là sói già chứ:KSV@15:. Văn phong vẫn mượt như ngày nào,hong có lỗi type ạ:p(em lấy kính hiển vi ra soi rầu nha:KSV@05:). Cơ mà hơi nhiều lời thoại chụy nhỉ?:-?.Em lót dép hóng chap nhoa chụy:)>-
 
sói già? Shinichi anh dọa trẻ con tới mức người ta gọi anh là sói già kìa, không thể bỏ cái mặt lạnh đó đi một tí à? Ran nè nếu không về được thì đó là cơ hội ngàn năm có một đấy:KSV@12::KSV@12::KSV@12:
 
SS đọc chap này xong lâu rồi nhưng hôm nay mới comt nhận xét cho em được. SS xin lỗi em nhé :(
Phải nói sao đây, ss chính thức cuồng ShinRan trong fic của em rồi >_< Dễ thương không chịu được.
Ưu điểm thì vẫn thế, lời văn mạch lạc, giọng điệu hài hước, tình tiết trong chap này thì bắt đầu có tiến triển rồi, đã chuẩn bị Fall in .... rồi :v
Trong tất cả các chap tính đến nay, ss thích chap này nhất. Có khá nhiều lý do, thứ nhất là vì nội dung của fic, vào mạch truyện chính nên tình tiết cũng đã phát sinh, các nhân vật phần nào hình thành tính cách đầy đủ cả rồi. Các sự việc diễn ra xung quanh Shin, Ran em tạo ra rất tốt, hài hước và đầy lôi cuốn :D
Thứ hai là vì văn phong của em trong chap này đã tiến bộ rõ rệt luôn, bằng chứng là các câu thoại được giảm bớt, thay vào đó là các câu miêu tả, bộc lộ cảm xúc và nội tâm nhân vật. Tuy là chưa quá hoàn thiện và mượt mà, nhưng như vậy cũng là rất tốt rồi. :D
Tuy nhiên, ở chap này ss cũng có điều muốn em cần chú ý. Cấu trúc câu của em đôi chỗ sai khiến người đọc mất cảm xúc và gây đứt đoạn. VD: " Ran mặt xụ xuống...." đúng phải là " Ran xụ mặt xuống" hay là " Mặt Ran xụ xuống" chứ! Đảm bảo cấu trúc chủ vị của câu. Tuy là lỗi nhỏ nhưng ss đọc đến đây thì phải ngừng lại suy nghĩ, làm mất mạch truyện rồi!
Ss đọc cũng có ít lỗi type, nhưng đọc lâu rồi bây giờ lười tìm lại quá, tuy nhiên có ít thôi, không ảnh hưởng gì mấy :3
Nói chung là ss kết cái fic này dữ lắm, ss mong em sẽ hoàn nó và ngày càng cho ra chap mới chất lượng hơn nhé :D SS hóng chap mới của em, cố lên nhé em :D :*
 
Hiệu chỉnh:
CHAP 5: FALL IN…

Part.2

Ran’s Pov

Mới một vài giây trước, mưa chỉ tí tách rơi vài hạt. Mà bây giờ mưa đã lớn hẳn, hạt mưa nặng trịch rơi xuống, nom tức giận và mạnh mẽ.

Tôi nhanh chóng ngưng chiếc xích đu của mình lại, bước xuống. Shinichi lúc này đã gấp cuốn sách đang đọc dở dang che lên đầu, thấy như vậy, tôi cũng không thể nào im lặng mà hét lớn lên:

-Shinichi, Shinichi mau chóng chạy vào nhà đi!

Cậu ta không đáp lại, chỉ dương đôi mắt xanh biển thông thái đó nhìn tôi. Đôi chân mày hơi nhíu lại, cậu đứng dậy, tay vẫn giữ cuốn sách che trên đỉnh đầu, tất cả động tác đều nhanh lẹ. Shinichi vẫn đưa mắt nhìn tôi, lần này thì tôi cảm nhận ánh mắt ấy có chút bực mình.

-Cậu vào trước đi, nhanh lên.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, mưa làm mái tóc tôi ươn ướt dần dần. Trên quần áo cũng suất hiện những vết nước lốm đốm, xúc giác lúc này cảm thấy hơi lạnh mỗi lúc một tăng lên. Cô bé nói chuyện với tôi ban nãy cũng nhanh chân mà chạy vào bên trong rồi, tôi đương nhiên không thể đi vào một mình mà bỏ quên Shinichi của mình được.

-Cậu và tớ cùng nhau…

Câu nói của tôi chưa dứt thì một xúc cảm rất lạ ập đến. Cánh tay tôi hình như đang bị ai đó nắm chặt. Trời đang mưa, ngoài Shinichi đang đứng trước mặt tôi đây thì còn ai nữa? Tôi đưa mắt nhìn sang, có phần bực mình, đây không phải là phim tình cảm Hàn Quốc, không cần phải thực hiện cảnh lãng mạn dưới mưa đâu!

A…là Hakuba!

Tôi hơi bàng hoàng. Nhưng còn chưa kịp lên tiếng điều gì thì đã thấy một lực mạnh kéo bản thân mình chạy rất nhanh. Hakuba đang nắm cánh tay tôi, kéo tôi chạy vào nhà. Tôi bất ngỡ quá đỗi, đến mức chẳng thể lên tiếng nỗi câu nào, chỉ lơ ngơ chạy theo cậu ta, bước chân mỗi lúc một nhanh. Còn Shinichi? Shinichi thì sao?

Hai chúng tôi bước vào mái hiên phía sau của ngôi nhà tình thương thì trời cũng vừa lúc có sấm chớp đùng đoàng nổ ra. Tôi hơi giật mình, phần nhiều hơn là lo lắng bất an cho Shinichi. Không biết cậu ta đã chạy kịp chưa nữa, sấm sét kiểu này, không nhanh chân là bị đánh cháy đen thui cho coi. Tôi hay suy nghĩ tiêu cực kiểu này lắm =.=”

May quá! Shinichi chỉ bước lên mái hiên sau tôi và Hakuba tầm mười mấy giây. Lòng tôi cũng nhẹ bẩng đi. Nhà tình thương được xây theo kiểu cổ xưa, mái hiên cũng vô cùng rộng và thoáng mát, ba người đứng vẫn dư chỗ rộng rãi. Tôi vô tình đứng giữa hai người họ, bên trái là Hakuba và bên phải là Shinichi. Dù mái hiên rất rộng như tôi miêu tả ban nãy, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cảm thấy chút ngột ngạt.

-Hakuba, cảm ơn cậu – tôi lên tiếng phá tan bầu không khí lúc này.

-Sao cậu ngốc thế, tôi không kéo cậu vào là cậu đứng như vậy mãi dưới trời mưa à?

-Không…không phải như vậy…

Tôi nhỏ tiếng dần dần, cũng chẳng biết phải giải thích như thế nào. Không lẽ nói huỵch toẹt ra là “Tớ đứng đợi Shinichi”, dù tính tôi ít nhiều rất vô sỉ nhưng đáp lại một người vừa làm việc tốt giúp đỡ mình kiểu này thì thật thất lễ. Tôi chỉ còn đường im lặng. Hakuba thấy vậy cũng chẳng thèm chất vấn tôi nữa, cậu ta ngước mắt theo dòng nước mưa xối xả ngoài kia, ngắm nhìn chúng một cách tĩnh lặng vô cùng.

Lúc này mắt tôi vô tình hay cố ý cứ đăm đăm nhìn vào phong thái cậu ta lúc này. Rất lãng tử phong lưu mà cũng rất phiêu du vô hướng. Đôi đồng tử đỏ thẫm ấy, hầu như lúc nào cũng toát ra một khí chất uy nghi nhưng giờ đây từ ánh mắt ấy, tôi chỉ cảm nhận được sự yên bình lạ lùng. Tôi vô thức cứ thế dán mắt vào Hakuba.

Là do trời mưa hay tôi ảo tưởng, tôi chợt thấy sống lưng mình chạy dọc một đường buốc lạnh, trông giống như khi ai đó nhìn mình chằm chằm vậy. Shinichi? Có phải cậu ta đang nhìn tôi không? Chắc không phải đâu ha, việc Shinichi nhìn tôi nghe thôi cũng đủ sặc mùi hư cấu tự phụ.

Nói thì nói vậy thôi, chứ tôi cũng quay đầu lại kiểm chứng. Quả thật thấy Shinichi nhanh chóng quay mặt ra hướng khác. Ủa vậy chẳng lẽ nảy giờ cậu ấy nhìn tôi thật sao? Không, không đâu, tôi ngay tắp lự điều chỉnh cái suy nghĩ tự luyến bản thân này lại.

-Shinichi?!

Tôi lên tiếng gọi tên cậu ta, đơn giản chỉ là gọi tên vậy thôi. Chẳng hiểu sao bản thân lại như vậy? Mới lúc nãy thôi, có một cơn cảm xúc vô cùng lạ lẫm trong cơ thể tôi, nó lành lạnh pha chút ấm áp kì lạ, nó hụt hẫng, nó bơ vơ, nói chung qui là tôi cũng không giải thích nổi cơn xúc cảm ban nãy. Và lạ kì hơn, trong cái cảm xúc lạ ấy, tôi lại lên tiếng gọi cái tên quen thuộc ấy, như một phản xạ có điều kiện.

-Gì? – cậu ấy nhỏ tiếng đáp lại.

-A..không có gì, chỉ đơn giản gọi tên cậu thôi mà.

-Ấu trĩ.

Tôi im lặng, Shinichi lúc nào cũng mắng tôi nào là “ấu trĩ, vô vị, nhảm nhí…” nhưng cậu ta đâu biết rằng tôi cảm thấy ấm áp như thế nào khi được gọi tên cậu ấy, được nghe cậu ấy đáp lại, rồi biết tiếp theo lại bị mắng những từ vừa liệt kê ra. Vậy mà Shinichi lần nào cũng trả lời, chưa bao giờ im lặng với tôi cả.

“Ting..toong..ting…toong..” – nhạc chuông điện thoại vang lên, tôi nhanh tay nghe máy. Đầu kia truyền đến một giọng nam khá lạ lẫm:

-Đang ở đâu vậy?

-Cậu là ai? Tôi có quen cậu không? – tôi hỏi lại, số điện thoại này cũng là một số lạ.

Có lẽ câu hỏi của tôi lớn quá hay sao mà cả Hakuba và Shinichi đều quay đầu lại nhìn tôi. Hakuba nhíu mày tỏ ý thắc mắc, tôi lập tức che loa điện thoại lại, nói thì thầm:

-Là một giọng nam, số điện thoại cũng lạ hoắc. Người đó hỏi tôi đang ở đâu. Tôi làm sao bây giờ?

Hakuba càng lúc càng chau mày phiền muộn hơn. Cậu ta vừa định mở miệng lên tiếng điều gì đó thì một tiếng nói khác chen vô.

-Đừng trả lời, dạo này có nhiều tên vô lại hay quấy rối điện thoại các thiếu nữ trẻ, nên cẩn thận! – Shinichi lên tiếng, tôi tự nhiên lại thấy ấm lòng vô cùng.

Tôi gật gật đầu, quay lại với cuộc gọi trong máy. Định bụng là sẽ mắng chửi hắn ta vô cùng thậm tệ, tôi vốn không thuộc tuýp con gái yếu đuối sợ sệt những tên biến thái bệnh hoạn như vầy.

-Này, cậu là ai tôi không cần biết nhá! Nhưng đừng có giở trò đồi bại với tôi, tôi không phải là thiếu nữ nhẹ dạ cả tin mấy loại biến thái như các người. Khôn hồn thì biến nhanh, lần sau đừng bao giờ gọi điện thoại làm phiền chị mày nữa. Nhá!!

Tôi xổ một tràng, đanh đá thấy ghê luôn. Như vậy thì mới đối phó được với những hạng người như này, nói năng như vầy còn nhẹ chán, tôi có thể chửi còn ghê hơn nữa. Nhưng đứng giữa hai người khác phái, còn có Shinichi của tôi nữa, e là không thể dữ dằn quá được.

Tôi nghe đầu dây bên kia là một tiếng thở dài, sau đó là tiếng “cộp cộp” như dùng đầu đập vào tường vậy, rồi còn cả âm thanh chửi rủa thì thầm mà tôi không thể nghe được. Bất chợt, cái giọng nam lạ đó lại vang lên, ngữ khí lần này hình như đang cố kiềm chế cơn giận dữ:

-Này cô Ran Mori, tên biến thái cô đang mắng là Kaito, Kaito Kuroba đây! Cô đang ở đâu để tên biến thái này mang dù ra đón cô về.

Tôi rơi vào trạng thái hốt hoảng. Trời đất, là Kaito Kuroba, tôi mắng chửi người vô tội rồi, đã vậy còn là người đang có ý định giúp tôi nữa. Nhưng sao có thể trách tôi được, tôi có lưu số cậu ta đâu, đã vậy chưa bao giờ nghe giọng qua điện thoại, hiểu nhầm cũng là điều dễ hiểu.

-A, thật xin lỗi nha! Tôi đang ở mái hiên ở sân sau nhà tình thương, cảm phiền cậu ra đây – tôi hạ giọng xuống cầu hòa.

“Cạch”

Một tiếng cúp máy thô bạo, chắc là Kaito đang tức tối lắm! Chết tôi rồi, số tôi khổ thật ấy. Lần nào nói chuyện với cậu ta không gây gỗ cũng là hiểu nhầm. Nếu Kaito không phải là bạn trai của Aoko chắc tôi và hắn đã choảng nhau một trận ra trò.

-Tên biến thái đó là Kaito – tôi nhỏ giọng giải thích.

Hakuba thở dài bất lực trước sự ngốc nghếch cực độ của tôi. Còn Shinichi không biểu hiện gì, chỉ quay đầu ra ngắm mưa. Chắc cậu ấy trong lòng không tránh nổi than phiền với một đứa lắm chuyện như tôi.

Tôi ngồi phịch xuống sàn, ngước đôi mắt mình lên nhìn mưa. Mưa, mưa, tí tách, tí tách. Mưa trong kí ức tôi có gì đó đặc biệt lắm thì phải?! Nhưng tôi đương nhiên chẳng thể nhớ nổi điều đặc biệt đó là gì. Thật kì lạ, mỗi lần ngắm mưa, dù chỉ là những cơn mưa bất chợt ào xuống của mùa hè, cho đến những cơn mưa mùa thu kéo dài dai dẳng, lòng tôi chưa bao giờ tránh khỏi cảm giác bồi hồi, lo lắng. Mưa làm tôi thấy vui, mưa cũng làm tôi thấy sợ. Nói chung là không thể nào lí giải nổi tâm trí phức tạp của tôi lúc này.

Tôi giương đôi mắt theo sự chuyển động lộn xộn của những hạt nước kia. Chăm chú đến mức không hề nhận ra có tận 2 cặp mắt nhìn mình chăm chú.

~*~

Au’s Pov

Ran cứ thơ thẩn như vậy cho đến khi trong làn nước dày đặc kia xuất hiện một bóng người chạy nhanh lại chỗ nó. Đó là Kaito.

Ran đứng dậy, phủi phủi chiếc quần của mình. Kaito lúc này cũng đã bước lên mấy bậc thêm trên mái hiên. Tóc cậu ta đã lấm tấm những giọt nước mưa, tuy đã có dù che nhưng với cơn mưa dữ dội thế này làm sao tránh được nước mưa bắn vào người.

-Đây, mau che lên rồi về. Chỉ có hai cây thôi – Kaito chìa ra trước mắt tôi hai cây dù, một xanh một đỏ.

-Nhưng ở đây có ba người mà – Ran nhận lấy dù, hỏi ngây ngốc.

-Kệ các cậu, côi nhi viện chỉ có hai cây dù thôi, mau xử lí còn đi về nữa chứ.

Nó đứng đó, ngơ mặt đần thối ra. Nói gì nói, ba người - hai cây dù thì xử lí kiểu gì cho đặng đừng đây. Nó cầm hai cây dù trong tay, lật qua lật lại, xoay tới xoay lui, hình như trong lòng cầu cho có phép nhiệm màu ở đâu đó rơi ra thêm một cây nữa thì phải.

-Rối việc – Shinichi lầm bầm rồi đi đến bên cạnh nó, giật lấy cây dù màu đỏ, bung ra che lên đầu.

Hakuba cũng làm hành động tương tự như vậy gần như cùng lúc với Shinichi. Hai cây dù nháy mắt một cái trống không trên tay nó, làm nó ngạc nhiên quá đỗi. Ngạc nhiên này lại nối tiếp kinh ngạc kia khi nó đột ngột lại cảm thấy hai tay như bị hai lực khá mạng kéo ngược về hai phía khác nhau.

-Đi chung với tôi – Hakuba lên tiếng đề nghị.

-Ơ…

Nó chưa kịp trả lời Hakuba, thì bên hướng đối diện lại cảm nhận được cánh tay bị siết chặt hơn, kéo nó về phía ấy. Cậu không cần nói ra, nhìn ánh mắt đó hình như…hình như cũng muốn nó đi cùng. Nó trố mắt ra, đầu liên tục quay qua quay lại nhìn về hai phía, miệng thậm chí không thể thốt lên câu nào nên hồn.

Đi chung với Shinichi dưới một cây dù! Chắc lãng mạn muốn xỉu chứ nhỉ? Dĩ nhiên lòng nó 100% muốn làm như vậy rồi, nhưng Hakuba thì sao? Chẳng phải cậu ta cũng mới làm việc tốt với nó, nó không kịp trả ơn lại đưa cậu vào tình huống khó xử kiểu như vậy thì chẳng phải là không biết cách xử sự hay sao. Haizz!!

Khó xử a ~ Mệt mỏi a ~ Làm sao để vẹn cả đôi đường đây ta? Cái đầu của nó hoạt động hết công suất cũng chẳng thể nghĩ ra nỗi, đơn giản là đậu hũ thì làm sao mà suy nghĩ việc gì cho ra hồn được. Lúc này, hai lực tác động khác phía kia ngày càng mãnh liệt, cương quyết, cánh tay nó bắt đầu hơi hơi tê rút.

Bất chợt, một ý nghĩ bật lên trong đầu nó. Nó xem đây là quyết định khả quan nhất trong cái trường hợp éo le này.

Ran giật hai cánh tay mình ra khỏi tay của Shinichi lẫn Hakuba. Vẻ mặt cả hai anh chàng đều không tránh khỏi nét ngạc nhiên, này này đừng nói nó quyết định đi dưới mưa về nha! Nếu thật thì ngu ngốc không thể tưởng tượng nổi, mưa lớn kiểu này, đi đầu trần không nằm liệt gi.ường cả tuần thì thôi.

Nhưng không, Ran đầu bã đậu nhưng không hề bệnh nặng đến mức ấy!

Nó lại gần Kaito – người đang thong dong nãy giờ ngắm màn drama tay ba miễn phí cũng chợt giật mình khi Ran tiến về phía mình. Cậu chưa kịp hiểu chuyện gì Ran chị đại đã nép sát vào người cậu, người nó lọt thỏm vào dưới chiếc ô. Kaito chưa hiểu ngô khoai gì, đã nghe giọng Ran lanh lảnh.

-Đi nào Kaito, hai chúng ta đi chung – một lời đề nghị y như lời sai khiến.

Kaito đơ ra, Shinichi ngây ra, Hakuba cũng chưa hiểu mô tê gì sất. Đời này để Kaito Kuroba đi với Ran Mori khác gì chiến tranh hạt nhân bùng nổ, hai người họ, gặp nhau mà không cãi nhau, không choảng nhau là thần dân thiên hạ hôm đó thái bình. Chậc, lần này lại đi chung ô, gần nhau thế kia, không chừng có án mạng cũng nên =.=”

-Không – Kaito lắp bắp – Đời này kiếp này tôi không thể che dù cho ai khác ngoài Aoko, nhất là cái thể loại bà chằn như cậu.

-Lắm chuyện, đi – Ran không thèm cãi lại cậu, kéo tay cậu lôi đi.

Hai người họ đi được một quãng, Shinichi và Hakuba cũng gấp rút bước theo. Quang cảnh dưới cơn mưa nặng hạt này thật buồn cười. Hai người đi trước, cứ cách hai giây là cãi nhau chí chóe.

-Cậu che cho đàng hoàng, tôi ướt rồi này – Ran lớn tiếng.

-Muốn thì tự cầm đi, tôi là osin cậu chắc – Kaito bật lại.

Shinichi, Hakuba: …

Hai người đi đằng sau, chỉ lẳng lặng nhìn cảnh tượng chiến tranh trước mặt. Hóa ra nó không muốn làm hai người khó xử nên chọn cách khó chịu nhất với bản thân là phải chung dù với kẻ thù. Hakuba cười thầm “Vậy còn nói mình không phải là cô gái tốt đấy”.

Shinichi cũng nhận ra cách xử sự của Ran rất hay, mặc dù với nó chuyện đi chung với Kaito là điều không thuận lợi gì nhưng vì nghĩ công bằng nên bản thân tự nguyện chịu đựng. Cậu tuy không biểu lộ ra nhưng lòng không khỏi cười vui vẻ, Ran chính là một cô gái như thế - bề ngoài thì nhí nhố, hầm hố thậm chí có lúc lại đanh đá, khó ưa vô cùng. Nhưng bên trong lại mang một tâm hồn dịu dàng, biết nghĩ cho người khác. Đôi lúc, cậu thấy dường như tâm hồn đó đang chịu một đả kích, tổn thương rất lớn. Cậu nhiều lúc cũng tự vấn bản thân có nên mở lòng với nó không? Nhưng cậu lại chẳng làm được điều đó, bản tính trầm lặng, hướng nội lầm lì đó làm cậu luôn rới vào tình thế bị động.

Dưới mưa, lá cây đung đưa qua lại, mưa tạo ra tiếng “lộp bộp” vui tai dưới ô của mỗi người. Bình thường, Ran thường hay chú ý những chi tiết nhỏ thú vị này và reo lên thích thú. Nhưng hôm nay đi với tên dở hơi này, toàn tâm toàn ý nó chỉ bận khẩu chiến miên man với cậu ra.

Khoảng cách đến nhà chính ngày càng ngắn lại, bốn người họ cuối cùng cũng đến được nói ấm áp hơn. Shinichi và Hakuba mỗi người một dù nên đương nhiên người khô ráo. Còn tình trạng của nó và Kaito bây giờ mới dở khóc dở cười, đứa thì ướt nửa mái tóc, đứa ướt nữa bên áo,… Tồi tệ thì không tới nỗi, nhưng trông khá thảm hại. Phải rồi, tranh giành, đùn đẩy nhau như vậy chưa ướt hết người vẫn còn hên chán.

-Aoko, chia tay tên này gấp. Hắn là thể loại ích kỉ như vậy mà cậu lại đồng ý làm bạn gái hắn – Ran lên tiếng bực dọc khi thấy Aoko đi từ trong ra.

-Im lặng, tại cậu đòi đi chung với tôi nha.

Hai người mắt đối mắt, có thể thấy được cả tia lửa điện, tiếng nghiến răng kèn kẹt phát ra. Họ chính là đang âm thầm nội chiến =.=” Aoko bật cười bất lực, tiến lại khuyên ngăn hai người họ ra.

-Thôi thôi, cho tớ xin bình yên. Cậu vào nhà sưởi ấm đi, còn Kaito, tớ đi lấy áo khác cho cậu.

Hai người lúc này mới chịu buông tha nhau, đi vào nhà. Shinichi và Hakuba cũng bước vào. Trong gian phòng khách quả thật có máy sưởi, ấm áp hơn hẳn với tiết trời ngoài kia. Ran kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần máy, hơ hai tay mình qua lại, rồi lại áp lên má, khuôn mặt dãn ra hạnh phúc. Hành động này dễ thương đến mức lọt vào mắt hai người nào đó không xót một chút.

Kaito sau khi thay áo dự phòng ra, đi lại giữa gian phòng thả người xuống chiếc ghế sô pha. Aoko đi từ bếp ra, trên tay gồm năm tách ra nghi ngút khói. Ran nhanh nhảu đi lại sô pha, ngồi đối diện Kaito, không quên bắn một cái lườm lạnh người rồi cầm tách trà từ từ thưởng thức. Aoko ngồi cạnh Kaito, nhẹ nhàng lên tiếng thông báo.

-Bây giờ đã gần năm giờ mà trời không hề giảm mưa. Các dì ở đây nói rằng vùng này đang bị áp thấp nặng lắm, mưa giờ có thể nặng hạt như vậy đến mai không chừng. Nên chúng ta khó mà về… - Aoko bỏ lửng câu nói, hình như cô cảm thấy mình có lỗi khi đưa mọi người vào hoàn cảnh này.

Mọi người nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ, đúng như Aoko nói. Bên ngoài cửa sổ chẳng thấy gì ngoài hàng mưa trắng xóa, lâu lâu tiếng sấm chớp vang rền, lóe sáng cả bầu trời. Mưa kiểu này là giông bão rồi còn gì! Ran thở dài, quay lại hớp ngụp trà, luồng trà nóng chạy khắp cơ thể làm nó ấm hơn rất nhiều.

-Cậu đừng cảm thấy có lỗi, đây là điều không đoán được. Nếu mưa không bớt thì…thì… - thì sao Ran cũng chẳng thể nghĩ ra nỗi cách giải quyết.

-Nắng mưa không phải chuyện của cậu, tối nay cứ nghỉ lại ở đây – Hakuba lên tiếng.

-Đúng vậy, cậu nói đúng ý tớ - Ran bật ngón cái trước mặt cậu, làm cậu không khỏi bật cười.

Cả gian phòng lại rơi vào trầm mặc. Bên ngoài mưa vẫn xối xả, mạnh bạo như vậy.

-Quyết định vậy đi, dù sao cũng không còn cách nào khác – Shinichi thì thầm.

Ran dù không muốn cũng tự dưng mỉm cười. Shinichi hóa ra không hề độc đoán, khó tính, cậu ta vẫn biết nghĩ cho người khác. A, không không sai rồi! Từ lâu Shinichi luôn biết cảm thông và thấu hiểu cho người khác mà, nếu không chẳng có chuyện như lần họp phụ huynh đầu năm đó.

-Cảm ơn các cậu đã hiểu cho tớ. Bây giờ tớ đi chuẩn bị cơm tối đây, các dì đã cho chúng ta mượn ngôi nhà phụ này để ở lại nếu không về được nên các cậu cứ tự nhiên nhé – Aoko nói đoạn nhìn qua Ran – cậu có muốn vào bếp phụ tớ không?

-No no – nó xua tay, nấu ăn là điều ngoài sức tưởng tượng của nó, chắc Aoko cũng chẳng muốn kêu một đứa thích phá hoại vào phụ mình làm gì.

Nhưng Aoko chưa lần nào được tận mắt chiêm ngưỡng tài nghệ nấu ăn “lừng danh” của cô bạn thân nên một mực lôi kéo Ran bằng được vào bếp. Nó đau đầu miễn cưỡng lết thân xác lười biếng đi theo Aoko, nói ra để Aoko một mình chuẩn bị bữa tối thì tội nghiệp quá!

“Tích…tắc” – kim giây đồng hộ nhịp nhàng chạy theo quỹ đạo của đồng hồ.

Mọi chuyện vẫn yên bình cho tới tận ba mươi phút sau đó.

-Aaaaaa – tiếng hét thất thanh của Aoko – Biến ra khỏi đây cho tớ!

Aoko chẳng nể nang bạn thân thiết cái gì cả, thẳng chân sút nó một cước ra khỏi gian bếp. Ran xoa xoa cái mông vừa được hưởng cú đá đó quyền lực của Aoko rồi đứng dậy, xụ mặt xuống. Rõ ràng hồi nãy đã cảnh báo với Aoko là nó không thể giúp được đâu mà, ai biểu cứ cố chấp kéo nó vào làm gì. Ran mang bộ mặt tức giận đó ra phòng khách, cô đặt mông xuống sô pha, không thèm để ý bên cạnh là tên kẻ thù không đội trời chung – Kaito Kuroba.

-Hahaha – Kaito cười sảng khoái – Người như cậu chẳng làm việc gì ra hồn cả, sau này ế chắc.

Ran nghe đến từ “ế” sắc mặt đang không vui lại càng sa sầm hơn. Không phải nó chưa từng nghĩ đến việc một cô gái không biết nấu ăn thì làm sao có thể lấy chồng, nhiều lần nó cũng tỏ ý tốt muốn giúp chị Maki việc bếp, nhưng kết quả bao giờ chị Maki cũng y chang Aoko lúc nãy. Haizz, biết sao được, nó không phải là không cố gắng, mà vốn không có năng khiếu thì đành chịu.

-Im đi – Ran hăm dọa – Tôi đã cố hết sức giúp Aoko rồi, tại cậu ta chẳng hiểu được sự cố gắng của tôi.

Đúng rồi! Sự cố gắng của Ran Mori to bự đến mức tấm lòng thường dân của Aoko dường như cũng chẳng thể thẩm thấu nổi.

Kêu nó chuẩn bị nước luộc rau, nó đổ một nồi nước ngập đến miệng, rồi đứng đó đợi nước sôi. Aoko không hề hay biết kêu nó bỏ rau vào khi nước sôi, rất lâu sau đó nồi nước đầy mới có thể sôi được, nó ngây thơ vô số tội cầm bó rau trước nồi nước một hồi rồi quay sang hỏi Aoko bằng cái giọng cũng ngây thơ đó “Aoko, chẳng phải bỏ rau vào rồi nước sẽ tràn ra bên ngoài sao?”. Aoko bật ngửa, lần thứ nhất muốn đập đầu vào tường.

Luộc rau coi như để cô tự làm cho an toàn, giao cho Ran việc nhàn nhã hơn là đập tỏi để chiên trứng. Nó cầm cái chày đập thật chặt trong tay, dọng thật mạnh xuống củ tỏi trên thớt. Tỏi lì lợm trợt ra khỏi cái chày văng xuống đất. Ran lại cúi xuống nhặt lên, làm lại hành động như nãy, củ tỏi đó lần nữa trượt ra. Cứ thế, cứ thế, thời gian chó đuổi trôi qua mà Ran hậu đậu vẫn chẳng thể hoàn thành cái việc cỏn con này. Báo hại Aoko tự thân vận động, đập đầu vào tường lần hai.

Aoko phẫn nộ chọn một việc nhẹ nhàng hết sức có thể đưa cho nó, cô không tin ngay cả việc thái hành lá Ran cũng không thể làm. Đúng vậy, nó đương nhiên là có thể thái hành, cô chọn việc này đơn giản là để nó muốn làm bao lâu thì làm, khi cô nấu gần xong các món ăn thì mới cần hành lá nêm nếm. Ai ngờ, gần mười phút trôi qua, trứng chiên cũng đã xong, rau luộc cũng đã thành, hành lá nó thái thì chưa đến 1/4 cây hành =.=” Aoko bùng phát như ngọn núi lửa, không kiềm chế được ngữ khí:

-Trời ơi, mười phút trôi qua mà cậu mới thái được nhiêu đây thôi hả? Chưa đủ nêm cho món nào hết.

-Tớ là người cầu toàn mà, tớ muốn tất cả các đoạn hành tớ thái ra đều phải bằng nhau – Ran đưa ra một lí lẽ trời đánh.

-Cậu ăn hành lá mà không bằng nhau có chết không? – Aoko bùng nổ - Biến, biến ra khỏi mắt tớ!

Đó chính là sự cố gắng của Ran Mori đó =.=” một sự cố gắng dễ làm người ta tức chết! Kết quả nó tiu nghỉu đi ra khỏi căn bếp và hưởng được một tràn cười chế giễu của Kaito.

---

Giờ ăn tối.

Năm người họ vui vẻ thưởng thức buổi tối tuy đạm bạc nhưng rất hợp khẩu vị, hoàn toàn nhờ vào tài nữ công của Aoko không hề có chút giúp đỡ nào của Ran hậu đậu. Bữa cơm diễn ra đa phần là yên lặng, Aoko phần nào vẫn chưa hết phẫn nộ với Ran nên không khí hơi hơi căng thẳng.

-Aoko-chan, tí nữa ăn xong tớ sẽ giúp cậu rửa bát – Ran muốn làm gì đó thể hiện mình là người có ích.

-Miễn bàn! Tớ không đủ tiền đền toàn bộ bát dĩa cho côi nhi viện đâu, cậu thông cảm.

Câu nói vừa dứt, Ran cảm thấy có tận sáu đôi mắt đang nhìn về mình, hình như có chút chế giễu. Thôi, nó cũng quen rồi, nó thực sự là vụng về mà. Bữa ăn tiếp tục trôi qua như thế cho đến 6h30 tối, mọi người rời bàn ăn.Thay thế cho Ran rửa bát với Aoko chính là Kaito. Tội nghiệp anh chàng, ma xui quỉ khiến phải làm việc thay cho kẻ thù của mình, nhưng không sao, được làm việc nhà cạnh bạn gái chẳng phải là một trong những việc làm lãng mạn nhất ư?

---

Đồng hồ tự lúc nào mà điểm chín giờ! Vậy là đã thực sự tối, ngoài trời mưa vẫn nặng hạt, những đợt gió xoáy rít người, sấm chớp rền cả một không gian. Thật hung tợn và cũng thật đáng sợ!

-Dạ, dạ sáng mai em sẽ có mặt ở nhà sớm – Ran cúp máy, nó vừa điện thoại về cho chị Maki để thông báo tình hình hiện tại của mình.

Điều bất lợi khủng khiếp nhất của ngôi nhà phụ này là chỉ có duy nhất một phòng ngủ! Trời ạ, LÀ MỘT THÔI ĐÓ, DUY NHẤT MỘT =.=”

Thiệt muốn bất chấp mưa bão mà về nhà mà!

Mà biết làm sao được, có được chốn dung thân như này đã tốt lắm rồi, nếu dám đòi hỏi thêm thì thật vô liêm sỉ. Ran có nhiệm vụ trải nệm ra và chuẩn bị gối mền. Căn phòng có diện tích không quá lớn nhưng đủ cho năm người họ có được không gian thoải mái. Ran chia bố cục nệm một bên ba chiếc và bên còn lại hai chiếc. Ở giữa là một khoảng trống tầm hai mét.

Ở khu ngoại ô này, bình thường sóng điện thoại đã chập chờn lên xuống thất thường huống gì nói đến internet. Ran chán nản nằm xuống phần nệm của mình, cầm điện thoại chơi game có sẵn trong đó. Một lúc sau, bốn người còn lại cũng vào phòng từ lúc nào.

Aoko tự dưng lại thích nằm trong góc nên đẩy Ran ra ngoài. Thôi kệ, nó rất dễ ngủ nên nằm đâu mà chả được.

Ặc, nhưng thế này thì biết ngủ làm sao?

Ông trời là vô tình hay hữu ý, muốn trêu ngươi nó hay sao mà cho Shinichi cũng nằm ngoài cùng bên kia. Tuy là cách tận hai mét nhưng như vậy cũng tính là gần quá rồi, khụ khụ, lỡ nửa đêm nó không kiềm chế được lăn qua ôm cậu thì tính làm sao đây?

“Không được, đêm nay nhất định mày phải ngủ nghiêm túc” – Ran tự vấn bản thân trong suy nghĩ, nó ép chặt hai tay vào người, mắt hướng thẳng lên trần nhà, rất quyết tâm. Nó nhắm nghiền đôi mắt, ngay cả trong vô thức cũng tự thôi miên mình đêm nay phải ngủ ngoan ngoãn.

Nhưng hỡi ôi, ở đời đừng nói sớm quá chuyện gì.

---

Nửa đêm, mưa lại cứ cố chấp mà tung hoành. Sấm chớp lúc lại lóe sáng lên, làm cả căn phòng ngủ cũng theo đó mà lập lòe tối sáng thất thường.

Lúc này, mỗi người bọn họ lại chìm vào một trạng thái khác nhau. Tất cả mọi người đều ngủ say, chỉ duy nhất một người mãi cũng không ngủ được >.< Shinichi Kudo, cậu cứ nhắm mắt để đó, tâm trí thì hỗn tạp không lí gì, vắt tay lên trán, cậu cố gắng để cho tâm hồn mình thanh thản nhưng lạ chỗ với cậu ngủ là một cực hình.

Đối ngược cậu, Ran Mori ngủ đến nỗi trời sập chắc cũng chả hay biết. Nó lại chìm vào thế giới nội tâm của chính mình rồi.

Bất chợt.

Ran Mori lăn lộn, nó lăn một cách tự nhiên như trái bóng vậy! Lăn mãi, lăn miết đến khi chạm phải vật cản thì thôi. Vật cản này bắt đầu giật mình nhìn qua bên cạnh, một thiếu nữ ngủ say lăn lộn lung tung cuối cùng thì va trúng cậu – Shinichi. Cậu hơi nhíu mày, khoảng cách này liệu có quá gần không?

Cái gì mà “quá gần”? Là siêu cấp gần thì có! Ran nghiêng đầu hướng về hướng Shinichi, có xu hướng rúc vào người cậu. Shinichi lúc này đã cảm nhận một luồng khí nóng tràn khắp cơ thể cậu, gần gũi với một người khác giới, chắc đây là lần đầu tiên. Đã vậy nó còn trong trạng thái vô thức nữa, thật biết làm cậu lúng túng mà.

Shinichi hơi nhích người lên, chống khuỷa tay xuống nền nhà, định là sẽ dùng một cách nào đó nhẹ nhàng nhất để đưa nó về chỗ cũ.

Ai ngờ!

Đã rúc vào th.ân thể người khác ngủ ngon lành không hay biết còn tiện chân cẳng mà gác qua chân người khác nữa cơ.

“Ì…ạch” chính là tiếng đình trệ của não bộ Shinichi. Cái đầu thông thái mọi việc của cậu có lẽ lúc này lại chẳng thể giúp ích gì cho tình huống bây giờ. Tim cậu đập liên hồi, ngay cả khi chạy quanh sân trường mười vòng cũng chưa chắc đập nhanh bằng lúc này.

Shinichi trong giây phút đứng hình toàn tập. Cậu đã khó ngủ vì lạ chỗ, còn chịu đựng cảnh này thì xác định thức xuyên màn đêm =.=’

Thế mà người nào đó có hay biết gì đâu, vui vẻ chìm vào giấc ngủ. Thật kì lạ, đêm nay Ran lại không mớ thấy cô bé kia nữa, cũng không hề thấy bất cứ khoảng không gian tối nào trong giấc ngủ của mình. Chưa một đêm nào nó không thấy cô bé đó, vậy mà tối nay thật lạ! Có lẽ, cảm xúc vui vẻ khi được ở gần đối tượng mình yêu thích trong khoảng thời gian lâu như vậy ít nhiều làm nỗi sợ về đêm tan biến dần, dẫn đến cơn ác mộng cũng không đến.

-Shinichi, Shinichi bé nhỏ của tớ - trong vô thức, nó gọi tên cậu.

Shinichi lúc này chưa thoát khỏi tình trạng đóng băng lại nghe tiếng kêu tên mình, chẳng lẽ đã thức giấc? Cậu quay quắt đầu nhìn qua nó, à không hóa ra chỉ là nói mơ. Thật buồn cười, ngay cả trong thế giới nội tâm của mình nó cũng mặc định Shinichi là một món đồ bé nhỏ của nó.

Chẳng hiểu sao Shinichi lại mỉm cười, nụ cười ấm áp hiếm thấy, đáy mắt như mọi lần sẽ lườm nó đến tóe khói khi nó gọi như vậy mà giờ đây toàn lung linh ẩn ý hạnh phúc. Đôi mắt đang dõi đến khuôn mặt yên bình khi đang ngủ của nó, chăm chú đến mức quên mất việc chính là phải đá nó về chỗ cũ.

Cơn mưa ngoài trời hầm hố, hối hả bao nhiêu thì khung cảnh giữa hai người họ bây giờ lại yên bình, thanh tịnh. Khuôn mặt một thiếu nữ mười tám hiện thấp thoáng dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt, mang một nét tươi tắn pha lẫn bi ai, năng động trộn lẫn trầm buồn. Hai khía cạnh đối lập cùng dung hòa trên một gương mặt?

Shinichi chẳng hiểu vì sao ngay từ lần đầu tiên tiếp xúc với nó trước cổng trường buổi sáng hôm ấy, khi nhìn vào tính cách của nó, nghe được giọng nói của nó, cậu chẳng thấy được nét tinh nghịch, bướng bỉnh như người ta đồn đại về Ran Mori. Thứ suy nghĩ chạy dọc trong tâm tư cậu lúc bấy giờ chỉ đơn thuần “Sao cô đơn đến như vậy?”

Ngay từ lần đầu tiên gặp nhau, cậu đã nhìn thấy khía cạnh khác của nó so với mọi người. Có thể xem là tâm linh tương thông, có duyên có nợ với nhau không? Cậu không quan tâm, chỉ biết cái cảm giác bực bội, khó chịu khi tự nhiên mình có một cái đuôi không còn nó, thay thế đó là sự hài lòng, thích nghi với Ran. Thậm chí, lúc nó không cùng cậu ngồi ở sân sau, không đi với cậu về nhà, một cảm xúc là lạ cứ chiếm lấy cậu. Người ta gọi là gì nhỉ? Chắc là lo lắng hoặc là nhung nhớ, rất khó xác định.

“Váy hoa?!” luồng suy nghĩ hư không này đột nhiên chạy qua tâm trí Shinichi. Làm cậu giật mình thảng thốt “Không, cậu ấy không thể nào là cô gái năm đó được”, cậu mỉm cười, tự an ủi mình.

-Lạnh quá – ai đó vừa ngủ vừa than phiền trong vô thức.

Shinichi lắc đầu, anh nhẹ nhàng bế sốc nó lại chỗ cũ. Gương mặt đang ngủ đó sao có thể làm người khác siêu lòng nhanh như vậy chứ. Cậu cẩn thận đặt nó xuống tấm nệm, đắp chắn phủ kín người, còn âu yếm gạt vài cọng tóc lòa xòa trước trán nó quá một bên. Rồi chợt không tự chủ mà cười trìu mến.

Nhìn đồng hồ: đã gần ba giờ sáng. Quá nửa đêm rồi ư? Shinichi ngước mắt ra cửa sổ, mưa đã không còn thô bạo, đáng sợ như ban nãy nữa, dần có dấu hiệu giảm bớt. Mưa tí tách, tí tách rơi đượm buồn, đôi đồng tử xanh dường như cũng lặng theo tiếng mưa rỉ rả.

“Mưa, một kí ức đáng buồn” cậu thở dài, như một phản xạ vô ý lại quay nhìn gương mặt yên bình đó một lần nữa.

Kể từ biến cố năm ấy, cậu đã khép kín toàn bộ cuộc sống mình lại. Cậu không thích giao tiếp, không muốn bước ra thế giới xô bồ ngoài kia nữa, cậu khóa chặt tâm hồn, vứt chìa khóa cho một cai ngục hung tợn rồi mãi mãi ở trong vỏ bọc đó. Đúng vậy, cậu – trong quá khứ cũng có bi thương, nước mắt và máu. Cậu cũng đau khổ, cũng cô đơn.

Và người ta lại hay nói, hai tâm hồn tổn thương gặp nhau, ắt sẽ lại tự chữa lành vết thương lẫn nhau.

Đó giờ, chẳng ai chạm đến được nỗi đau đó của cậu. Vậy mà giờ, Ran đã làm gì? Nó đã khiến cậu nghĩ bản thân mình đã thay đổi quá nhiều. Shinichi cười buồn. Một nụ cười khắc họa hết được sự thống khổ mà trái tim vờ sắt đá kia đang phải chịu đựng. Rốt cuộc, Ran Mori là ai? Là ai mà có khả năng làm cậu thay đổi như thế này được.

Về phần Ran Mori, cả đời này nằm mơ chắc cũng chẳng thế với tới một lúc nào đó Shinichi lại đối xử với nó như thế này, nhẹ nhàng, ân cần và chu đáo. Đáng tiếc thay, tất cả hành động này lại diễn ra khi nó không hề hay biết. Và lẽ dĩ nhiên, Shinichi còn khuya mới nói cho nó nghe về chuyện này. Có những bí mật, âm thầm một mình giữ cũng thú vị đó chứ!

“Ran, cậu không thể là ‘váy hoa’ được, phải không?” cậu tự thẩm vấn bản thân trong chính suy tư của mình.

“Đúng vậy, điều này thật vô lí” và cậu cũng tự tìm lời giải đáp hợp lí.

-Ngủ ngon! – cậu kéo chăn lên cao một chút, che lại chiếc cổ trắng nõn của nó.

Shinichi quay lại tấm nệm của mình, lại tiếp tục trạng thái nửa ngủ nửa thức vô định ban nãy.

Đêm nay, mưa sao cứ mãi âu sầu rơi!

Đêm nay, hai tâm hồn chừng nào mới thoát ra khỏi sự cô đơn lạc lõng bủa vây?!
 
Hiệu chỉnh:
Hắc hắc ta thật muốn... flyinggggggg. Ngoài trời ở nhà ta cũng đang mưa này nàng.:3
Chap 5,đây chính là bước ngoặt lớn của fic, bước ngoặt gắn kết hai trái tim. Chính nó, chính là "I fall in love with you"... Xem nào, cả hai chàng đều yêu, đều rung động vì nàng từ cái thời ngày xưa ấy. Vì em, anh sẵn sàng đóng cửa trái tim. Vì em, anh nguyện chăm sóc em. Ai cũng yêu em... nhưng quan trọng... em yêu ai? ( Hỏi vớ hỏi vẩn đương nhiên là nhà thông thái Kudo Shinichi ta đây rồi :)))

Ta ấn tượng với chap này rồi nha. Cảm xúc gieo câu chữ dào dạt, sầu sầu đặc biệt phân bố tại những phân cảnh tả mưa khiến ta nghe được cả tiếng mưa rơi thật sự.( Dĩ nhiên rồi, ngoài trời đang mưa mà =v=).
Tình huống nàng xây dựng cũng hết sức thú vị. Ta rất thích cái đoạn bé con gọi Shinichi là sói còn Hakuba là hoàng tử ấy. Chết cười luôn =)).
Càng thêm lăn lộn với màn trổ tài nữ công gia chánh của Thị Ran. Bái phục luôn đọ =)). V~ cả cắt hành =)) tính cô này ưa hoàn hảo quá mức.
Tức cười trước màn khẩu chiến kinh điển của nam chính và nữ phụ. :)) À nhầm, nữ chính và nam phụ.
Siêu cấp căng thẳng cộng kinh dị với cảnh quay tình tay ba vô cùng kinh điển. Hai anh rất tốt nhưng Thị Ran rất tiếc.
( Gào thét: Shinichi, ngươi ngu lắm, phải đấu tranh tới cùng chứ, không thể để tên ngựa mắt đỏ kia cướp váy hoa của ngươi được).
Super super sweet with... romantic scene between Văn Shin and Thị Ran. =]] Shinichi dễ thương quá thể nha, động lòng với người ta rồi mà...
( Thị Long: Hai ngươi chờ đấy, hai ngươi làm ta đau lòng vì ghen tị. Ta sẽ hành hạ hai ngươi trong fic của ta =v=.
Văn Shin và Thị Ran: ...)

Ta thích cái cách Shinichi thể hiện tình cảm với Ran, không dữ dội may rất ấm áp, đúng chất high school student.
Qua đây thấy được tài năng xây dựng tình huống của nàng, rất cuốn hút người đọc. Ta cảm giác trong tương lai nàng sẽ tiến xa hơn nữa đó.

Tuy nhiên, trong cách viết vẫn còn tồn tại một số lỗi diễn đạt. Ta đang online điện thoại nên chưa chỉ rõ cho nàng được. Một chỗ ta có thể chỉ ra luôn cho nàng đó là lỗi lặp từ " nhưng".
Ta tin theo thời gian nàng sẽ dần hoàn thiện lối hành văn. Như thế dấu ấn sẽ còn sâu đậm hơn nữa.
Thôi, ta tạm dừng chém gió tại đây. Chúc Thị Bơ làm việc ngày càng năng suất. ^^

À tí quên cái tem. * Giật tem, chạy lên giừơng, ngủ*.
 
Trời ơi c e cười rụng răng với Ran quá thể luôn, chị có ý định làm chuyện gì với anh Shin vậy kakakakakakaka, cái đoạn Ran chọn Ng đi chung ô kiểu như là 2 anh rất tốt nhưng em rất tiếc =.=
Ô mà e đang thắc mắc và tò mò váy hoa có phải là Ran ko nhỉ và chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ của Shinichi tất cả vẫn còn là ẩn số, nếu muốn đc giải đáp thắc mắc xin đón chờ trong những chap kế tiếp chỉ có trên KSV *.* (có vẻ như e hơi lạc vai trò thì phải) câu nói muôn thuở đặt gạch hóng chap mới
 
@dragon_princess Aww Thị Long của ta ~ Công nhận chỉ vì 1 phút nông nỗi trên fb tự xưng mình là "Thị", chẳng ngờ lại ảnh hưởng đến nàng nhiều như vậy =v= là ta quá tài hoa hay ta có lỗi với nàng :3
Hên ghê, nàng lại đọc ngay lúc trời mưa =)) thời tiết trong này với ngoài đó khác nhau quá nàng nhỉ ?! Tối qua ở đây nóng thấy ớn luôn =.=" Nàng có thể chỉ lỗi cho ta xem ta sai ở chỗ nào hông, chỗ lặp từ cũng vậy, để nhiều readers nữa đọc được chắc quê độn thổ luôn quá T^T
Aww cảm ơn vì đã ủng hộ ta *ôm hun chụt chụt*

@ruikikuchi reika Chị đâu có ý định gì với anh Shin đâu em TT^TT công nhận đoạn í hai anh quê thật =)) đã có công giành giụt vậy mà...kẻ ngồi không hưởng hết :3
Dễ thương quá, em như bộ phận PR quảng cáo vậy :)) đúng vại, muốn biết chuyện gì xảy ra trong quá khứ mờ mờ ảo ảo kia của hai anh chị hãy chờ những chap tiếp theo (ảnh hưởng em rồi) =))
Cảm ơn em ủng hộ chị, yêu em <3
 
THÔNG BÁO

Các đọc giả cũng như những người đã ủng hộ “High school: Love on” trong thời gian qua thân mến,

Hôm nay mình có thông báo về một vấn đề vô cùng quan trọng! Kể từ lúc này, tên fic “High school: Love on” sẽ chính thức đổi thành “Yêu đi rồi ta…chia tay”. Lí do là:

Như các bạn đã biết, tên fic này là mình lấy ý tưởng từ một bộ phim học đường thần tượng Hàn Quốc. Vốn ban đầu mình chỉ suy nghĩ với một mục đích đơn giản là viết fic phi lợi nhuận, thỏa mãn niềm đam mê của mình mà thôi, nên việc “lấy bản quyền, đạo nhái…” gì đó thì mình không quan tâm!

Nhưng có một bạn là fan bộ phim ấy đã nói chuyện với mình, bạn đó nói cũng rất nhẹ nhàng, lịch sự rằng bạn rất buồn và không thích một tên một bộ phim mà idol bạn ấy tham gia lại được lấy làm tên một fanfic như vậy. Lúc đầu bản thân mình đương nhiên là thấy phiền phức, tuy nhiên, suy nghĩ kĩ thì bạn ấy không làm gì sai hết! Bản thân mình cũng là một fan Kbiz, việc một bộ phim hay một bài hát của thần tượng mình được lấy ra để tạo nên một tác phẩm khác thì mình cũng có chút không vui. Đứng trên lập trường đó mình đã quyết định đổi tên fanfic lại, cá nhân mình cũng không hẳn thích việc này thì tại sao lại làm như vậy đối với fan của idol người khác.

Các bạn yên tâm nhé, đổi tên fic nhưng tất cả nội dung, mạch truyện, diễn biến của các nhân vật vẫn được giữ nguyên hoàn toàn và tiếp tục phát triển. Ban đầu, câu chuyện mình nghĩ ra đơn thuần là tình yêu học trò dưới mái trường nhẹ nhàng và cũng sẽ có một cái kết tương tự. Tuy nhiên “nhân dịp” đổi tên lại, mình sẽ đẩy mạnh và xa nội dung lên nữa, sẽ thêm nhiều tình tiết, biến cô, xây dựng cốt truyện theo nhiều ngã rẻ, khắc họa tính cách từng nhân vật sâu sắc hơn (chắc nhìn cái tên mới các bạn cũng hiểu nó “ngược” như thế nào rồi nhỉ :v hihi).

High school: Love on chính thức khai tử - cái tên đã đồng hành cùng mình và các đọc giả qua 5 chaps đương nhiên khi bỏ đi lòng không tránh khỏi tiếc nuối. Nhưng mình hy vọng các bạn sẽ đón nhận cái tên mới này và tiếp tục ủng hộ cũng như cho mình những lời nhận xét, chỉ cho mình những lỗi sai. Chân thành cảm ơn!

P/s1: Cảm ơn @ran_angel_1826@dragon_princess cả tối đã nghe một con “bánh bèo” như ta than vãn cũng như đưa cho ta những lời khuyên hữu ích nhất, động viên và an ủi ta hết lời. Ôi, ta yêu hai nàng so much <3

P/s2: Chap 6 của “Yêu đi rồi ta…chia tay” sẽ hoàn thành sớm thôi ạ! Mong được các bạn đón đọc và yêu mến.
 
Tớ là thành viên mới của KSV và từng đọc qua rất nhiều fic SR nhưng thấy fic này có nhiều điểm đặc biệt và tớ phải nói là "fic cực hay và tớ cực kì LOVE fic luôn" ;)
Hóng au ra chap mới nha. Tớ là fan trung thành của fic nè nên au đừng để fan đợi lâu nha ;)
 
Riêng ss thấy việc lấy tên trùng với bài hát hay bộ phim là chuyện rất đỗi bình thường. Trừ khi bộ phim hay bản nhạc ấy đăng kí bản quyền cho cái tên.
Và chuyện này sẽ rất đỗi bình thường nữa vì ngoài cái tên ra thì em chẳng đạo nhái nội dung hay bất cứ thứ gì liên quan sâu xa. Không có việc trùng tên thì mình lại phải đổi tên.Ss cũng là fan cuồng của một ca sĩ, và trong box fanfic này có 1 OS lấy tên bài hát của ca sĩ mà ss thích, ss chỉ cảm thấy vui vì idol của mình được biết đến, bài hát của chị được fan lấy cảm hứng viết fic. Ss thấy việc góp ý kêu em đổi tên chỉ vì trùng tên với một bộ phim mà bạn ấy hâm mộ, yêu thích thì khá là... trẻ con. Kiểu như đam mê cuồng nhiệt đến hồ đồ ý. Fan thì fan, nhưng tôn thờ thần tượng cũng nên đến một mức nào đó hợp lý thôi. Nếu như có ai ra đường lỡ bận đồ trùng họa tiết hay đeo phụ kiện giống thần tượng của bạn ấy thì bạn ấy sẽ nhẹ nhàng, lịch sự và từ tốn kêu người ta đừng mặc và đổi ngay à?
Nếu người bạn mà em nói có đọc qua những dòng này thì mong bạn ấy thông cảm, ss chỉ là góp ý thẳng thắng, và ss nghĩ mình nói đúng!
Nếu như trong nội dung fic em có đạo nhái giống với phim mà bạn fan ấy nói thì đó là lỗi của em, nhưng đằng này chỉ là 1 cái tên. Người trên Thế giới này trùng tên có khi lên đến mấy vạn người chứ không ít.
Ss rất thích cái tên Love on, vì nó ngắn gọn, hàm súc mà mang nhiều ý nghĩa, và quan trọng hơn hết là nó đã đồng hành cùng fic, cùng author và các bạn độc giả trong suốt thời gian qua. Tuy nhiên ss tôn trọng quyết định của em, như em nói thì để tránh phiền phức. Ss sẽ tiếp tục ủng hộ fic của em, cố lên nhé cô gái :*
Hơi liên quan về cái tên mới, ss đọc qua và nghĩ ngay đến truyện đã xuất bản " Yêu đi để còn chia tay " của tác giả Quái Vương, cuốn sách mà ss đã mua vài năm trước :3 Không biết là trùng hợp hay là em lấy ý tưởng từ cái tên đó nhỉ? :3
 
@Vanh Xu Ss không biết nữa em ơi, tùy theo mạch truyện và diễn biến ss sẽ nghĩ ra thôi. Nhưng ss nghĩ là sẽ HE tại vì ss cũng là đứa ham vui mà em :))
@ruikikuchi reika Ss đang viết song song 2 fic mà em :)
@Mai Kuraki Cảm ơn bạn đã ủng hộ, mình đang viết chap tiếp theo :)
@Amy Joo Rất vui khi có bạn là fan của fic. Còn tùy thuộc vào thời khóa biểu cá nhân của mình nữa nên việc ra fic nhanh chậm thật khó nói a ~ Dù sao cũng cảm ơn bạn nhiều vì đã ủng hộ mình :*
@rancute5483
Ban đầu, em cũng thấy việc yêu cầu em đổi tên fic thì hơi vô duyên, vốn dĩ em chỉ viết fic vì đam mê và thõa man trí tưởng tượng trên mây của mình :) Nên em không đồng tình.
Tuy nhiên, em đã suy nghĩ rất kĩ. Thực tế, fan của bộ phim đó và các diễn viên trong phim vì rất nhiều, vì họ là những thần tượng Hallyu nên có hẳn riêng 1 fandom. Em nghĩ trường hợp bạn đó nói chuyện riêng với em chỉ là 1 trong số đó và ngoài ra còn có thể nhiều bạn khác sẽ cảm thấy khó chịu hoặc không thích. Chính vì em cũng sợ phiền phức và và mất thiện cảm nên mới quyết định đổi tên fic.
Aww đúng vậy, em có dựa 1 chút về cái tên quyển sách đó! Nhưng lần này chẳng dám lấy hết nữa đâu ạ, em biến tấu cho hợp nội dung và chủ đề mình viết hơn :xoxo một lần thôi là em rút kinh nghiệm :3
Cảm ơn ss đã luôn ủng hộ mọi quyết định của em, yêu chị <3 Hy vọng em sẽ có những chap tiếp theo không phụ lòng ss.
 
Quay lại
Top