[Longfic] Them.

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Lovenough, 9/4/2020. — 595 Lượt xem

  1. Lovenough

    Lovenough Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. Thành viên thân thiết

    [Longfic] Them.

    THEM.
    Tác giả: Ka.

    Tình trạng: Đang tiến hành.

    Nhân vật: Kudo Shinichi, Shiho Miyano, Hakuba Saguru, Chichi Torankyuu và một số nhân vật khác thuộc thế giới Detective Conan.

    Các nhân vật không thuộc về tôi, nhưng trong câu chuyện này, tôi là người quyết định số phận của họ.



    " Đâu đó dưới lòng Tokyo hoa lệ, vẫn có những kẻ nghèo mạt bần hàn. Những kẻ chạy cả ngày đêm cũng không đuổi kịp guồng quay cuộc đời không nửa giây dừng lại. “Ngày vất vả, đêm tạm bợ, giấc vô vị thấm nhạt nhòa đã vội lo toan bước tiếp theo”.

    Đây là câu chuyện về bọn họ, “những người như thế”.



    Them."
     




  2. Lovenough

    Lovenough Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    209
    Lượt thích:
    21.986
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap 1:


    Trăng đêm bạc màu qua tấm rèm thưa rách nát, đậu lên mắt người. Tóc mai đen dài xen phủ khuất lấp, giấu đi rèm mi thưa ngắn vẫn yếu ớt bảo bọc đôi mắt xanh thẫm màu yên ả nằm sau mi mắt hờ khép. Hơi thở đều đặn, trông chừng như đang say ngủ lắm.

    Kudo Shinichi mở bừng mắt.


    Với lấy chiếc đồng hồ chỉ có kim giờ không có kim phút, Shinichi nheo mắt bắn mày, đã ba giờ sáng.

    Nhấc minh khỏi tấm chiếu rách, gã ượn người để khỏi đau lưng. Trời đêm lạnh lẽo cô quạnh, đó đây tiếng chim cú kêu vang đến rợn người.

    Áo sơ mi mỏng vương vệt dầu lem luốc, được gã tiện tay giấu đi sau chiếc áo ngoài xem như sạch sẽ, ngái ngủ rời giường, tóc rối bù con chưa kịp chải, mặt lem luốc con chưa rửa qua.


    Nhà trọ Ruislip vốn chìm trong yên tĩnh, lại vang lên tiếng dép lê quết xệt trên hành lang, đánh thức không ít cái tai thính nhạy. Nhìn là thấy ngay, khi Shinichi còn đang mệt mỏi thả mình trên những bậc thang cao và hẹp, đã có tiếng người quen thuộc từ phía sau gọi với

    - Kudo, đợi em.

    Một tên nhóc phiền phức đã ở đây từ trước cả khi gã tới. Cái vẻ ngoài đẹp mã và tính cách sạch sẽ điệu đà chẳng giúp gì cho nó trong cái thành phố này. Về cơ bản, Hakuba là một cái đuôi của Shinichi, thằng nhỏ nhìn chẳng nhỏ chút nào lại cứ gọi gã là anh, là một tiêu biểu của sự cưa sừng làm nghé, khiến gã đặc biệt chán ghét.


    Thế nhưng, tiếng dép lê lệt xệt cũng đã ngừng vang.

    Sau lưng có tiếng cười khúc khích, có lẽ thằng nhóc Hakuba đã đóng cửa phòng, và lại đang chải chuốt tóc tai. Ôi giời, Shinichi ngáp dài, tựa mình lên vách hành lang đầy bụi. Trên bức tường phẳng phiu khoét một ô vuông có ốp kính, mục đích ngắm cảnh. Nói là ngắm cảnh, nhưng nơi nó hướng ra là một bãi rác hôi thối bốc mùi nên chẳng ai ghé qua, ngoại trừ mấy con nhện và cậu Kudo Shinichi thường xuyên bị thằng nhóc Hakuba chặn đứng mỗi khi bước đến nơi này.


    Tiếng cửa gỗ nặng trịch lâu ngày kẽo kẹt vang lên cùng với tiếng bước chân cồm cộp của thằng bé tóc nâu đang đi về phía gã. Nó chẳng bao giờ ngừng khoa trương được.

    Sóng bước cùng nhau, rời khỏi cái nhà tro ọp ẹp tồi tàn.

    Bãi phế liệu năm-xu lúc ba giờ sáng, à không, chắc là hơn ba giờ sáng một chút.

    Còn chưa đến gần, đã ngửi thấy mùi sắt rỉ bốc lên gai mũi.


    - Hôi.

    Hakuba nói, và Shinichi im lặng thay cho cái gật đầu. Khi đi cùng nhau, có lẽ mái đầu nâu sẽ cứ không thôi giành việc với đại não của gã, hôi thối chua cay gì cũng một cái miệng bên kia miêu tả rõ rành rành.

    Ừ thì hôi, cũng không phải lần đầu đến đây.

    Khu phế liệu cũng có thể xem như địa bàn của Shinichi. Từ lâu lắm rồi, gã chẳng còn nhớ là ai lần đầu nắm tay mình đến, mà tới nay đã là gã dắt người đi, tới đây lượm lặt những món đồ bẩn thỉu. Trong làn gió đêm lạnh lẽo, thoảng chút hương lại chẳng phải mê người, mà là món thịt hộp cũ kĩ bốc mùi tanh thiu. Shinichi nghiêng người nhổ một bãi nước bọt. Bẩn thỉu, gã chỉ thấy thế. Kudo Shinichi thuộc về thế giới của sự bẩn thỉu nghèo hèn, mà lại chẳng bao giờ hòa nhập được với nó.

    Nuốt vào lồng ngực khô nóng chút luồng hơi mát lạnh, lại nuốt theo mùi sắt vụn tồi tàn.


    Shinichi và Hakuba theo thói quen đi về những chồng phế liệu chất cao, quỳ một chân trên đất nền sỏi đá, tìm tòi thu lượm. Mảnh kim loại sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay đã chai sần, một giọt cũng không chảy máu.

    Lấp lánh.


    Trong đống rác rưởi kia, hình như có thứ gì vừa ánh lên màu bạc kim đắt đỏ. Tưởng như thấp thoáng trong tim thứ ánh sáng quen thuộc ngọt ngào, mà thuở ấu thơ gã vẫn quen nhìn trên tai, trên cổ người mẹ quá cố. Sắc màu quen thuộc, dư vị của sự giàu sang, quá quen thuộc.

    Nhất thời, bản thân cũng bần thần.


    Hakuba vừa bưng một chồng thiếc nhôm chất thành một đống, đang tiến về phía người anh yêu quý, con mắt tinh đời cũng lại nhanh chóng nhận ra. Một tay vươn tới kéo lên, quả nhiên là một chiếc vòng bạc đính ngọc thạch đắt tiền.

    - Giàu.


    Hakuba trầm trồ nhìn anh trai, chỉ có thể thốt lên một từ như thế.

    Mà Shinichi lại nhất thời rơi vào vòng quay ký ức, quên cả việc mình nhất định phải chán ghét đáp lời người kia.

    Nền trời đen u ám đã thoáng xanh tươi. Đằng đông, ánh dương hồng đằm thắm đã bắt đầu le lói.

    Về thôi.
     
    shiho miyano ai, Fuwa Aika, pinker2 bạn khác thích điều này.
  3. Hadashi Chiko

    Hadashi Chiko Math is math ! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/5/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    7.521
    Kinh nghiệm:
    83
    Oh God, thực sự đấy, tôi không bao giờ có thể lường trước được hoàn cảnh của nhân vật sẽ như này. Có lẽ những chap tiếp theo tôi phải chuẩn bị tinh thần cho những cú plot twist nếu không muốn ngã ngửa ra vì bất ngờ ấy chứ. Arrgg, mới chap 1 nên tôi chẳng biết viết gì hết. Nên đợi chap sau của cô nha!
    Btw, đúng là giọng văn có chút thay đổi đó. Mà tôi thích sự thay đổi này!
    Love from chủ nợ :x
     
    shiho miyano aiLovenough thích điều này.
  4. Dương Liễu 2005

    Dương Liễu 2005 Đời không như mơ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/7/2018
    Bài viết:
    180
    Lượt thích:
    5.669
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    THCS Đồng Giao
    Ôi ôi, em thật sự cực kì bất ngờ với một ý tưởng khủng bố như vậy. Em định xem qua thôi, mà ai ngờ cái ý tưởng độc lạ quá, khiến em bị cuốn hút. Không biết những con người sống tạm bợ qua ngày như vậy sẽ giúp gì để câu chuyện thêm cuốn hút đây!
     
    Fuwa Aika, shiho miyano aiLovenough thích điều này.
  5. Lovenough

    Lovenough Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    209
    Lượt thích:
    21.986
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap 2:


    Lúc Shinichi và Hakuba về đến nhà trọ, trời đã sáng hẳn.

    Giữa những tạp âm trong buổi tinh mơ, gã trai tóc tối màu từ chối đáp lại mọi lời chào, một đường về phòng ngủ. Hakuba đã thay mặt gã trả lời tất cả. Dãy phòng khách tồi tàn, tập trung gần mười con người tất bật bếp núc, hương thơm ngào ngạt khiến bụng Shinichi cồn cào, gã chỉ muốn đi thật nhanh khỏi đó.

    - Thơm.

    Hakuba nói, tiện túm nhẹ vạt áo Shinichi. Biết rồi, chứ mũi tôi mọc ra đâu chỉ cho đẹp?

    Gạt tay Hakuba cái phắt, gã bỏ đi. Hakuba cũng định đi theo anh trai yêu lắm, nhưng lại bận mấy cô chú gọi lại dùng bữa cùng, anh cũng chẳng tiện từ chối. Ở cái nhà trọ này, hầu như không ai không quý Hakuba cả. Anh đã ở đây từ cái hồi nào hồi nảo, tính tình vui vẻ thân thiện, kính trên nhường dưới, nhà nào có con gái đều chỉ muốn gả cho Hakuba, còn nhà nào không có thì cứ gọi là tiếc đứt ruột. Còn Shinichi, từ lúc đến đây đã mày nhăn mặt nhúm, không nhăn nhó thì cũng lầm lì, khiến người ta chỉ muốn đấm vào mặt.

    Trên dãy cầu thang cheo leo chật hẹp, bước chân gã trai hai bảy chẳng thể nhấc cao, để theo thứ âm thanh sột soạt ồn ào. Ruislip là một nhà trọ kiểu cũ. Gọi là kiểu cũ, thực ra là đã mọc lên thời đại cũ, mà đến nay chẳng thèm xây lại, cơ sở vật chất cũ kĩ, vị trí hẻo lánh, cái gì cũng tệ, chỉ có giá thuê là rẻ, nên người sống ở đây cũng chẳng có mấy ai đàng hoàng.

    Leo nốt dăm ba cái bậc thang cuối, bước chân Shinichi chậm dần, cho đến khi dừng hẳn.

    - Chào anh, Shinichi.

    Shinichi gật đầu, lướt nhanh qua mái tóc màu nâu đỏ cắt ngắn mượt mà. Cô bé là cháu gái chủ nhà trọ, chuyển tới đây từ tháng trước, gã cũng chẳng rõ sự tình, nghe bảo là sinh viên năm nhất trường Đại học Tokyo, khoa Mĩ thuật.

    Khoa Mĩ thuật.

    Hóa ra trước kia gã cũng đã từng mơ ước được mang cái danh xưng như thế, chỉ là trước khi bất cứ đam mê nào chớm nở, đã vướng phải nghiệt ngã sa cơ.

    Ngước lên bầu trời xanh cao, nheo mắt, hình như sắc trời lại nhạt đi. Bóng cây mận đào bên cửa sổ cũng chẳng còn xanh tươi như trước.



    Mặt trời chiếu ngang đỉnh đầu, Shinichi ngồi trên tầng thượng, mặt bê tông được hun nóng cả nửa ngày lan man khó chịu. Đống phế liệu nằm ngổn ngang trước mặt, đợi bàn tay kia dùng phép thuật sửa chữa. Hakuba không biết đã bỏ đi đâu từ sáng, nhưng gã cũng chẳng đợi chờ. Ôm bụng đói kiên nhẫn làm việc, mồ hôi túa ra ướt đẫm mái tóc đen, đuôi tóc dài lâu ngày chưa cắt cạ lên phần gáy mẫn cảm, ngứa ngáy, nỗi bàn tay bẩn chẳng thể chạm vào khiến gã càng thêm cáu bẳn. Cho đến lúc mọi việc xong xuôi cũng vừa lúc ngắm hoàng hôn rơi.

    Tiếng phát thanh viên trong chiếc radio cũ nghe rè rè đến là khó chịu, dù giật lag phong ba vẫn không chịu im mồm. Có vẻ chủ nhân nó cũng không ghét bỏ gì, kiên nhẫn lắng nghe, người ta bảo có mất rồi mới biết quý trọng, chắc bởi gã mất rất nhiều rồi nên mới yêu thương món đồ này đến thế, thứ duy nhất thằng bé 19 tuổi đem theo lúc rời nhà.

    Mà chẳng còn trở lại lần nữa.

    Màu nước đặc quánh khô cứng khó hòa quyện, lấm tấm thấm lên giấy vẽ rẻ tiền, loang lổ. Những nét vẽ nguệch ngoạc, trông như người mới học vẽ lại khiến người họa sĩ hạnh phúc mỉm cười.

    Gã thật chẳng còn liên hệ gì với bản thân trước kia.

    Bức tranh chừng dang dở, loang màu ướt đẫm mảng giấy trắng, màu sắc nhợt nhạt tím tái, được sắc trời ưu ái nhuộm lên sắc đỏ mê người. Cọ vẽ trên tay đã ngừng chuyển động, gió lộng thổi tung mái tóc gã sũng ướt mồ hôi, sấy khô những giọt màu vẫn còn chảy dọc khung tranh. Mặt trời trong tranh chẳng to chẳng sáng như bên ngoài, nhưng lại rất vừa lòng gã.

    - Đẹp thật đấy.

    Đúng, rất đẹp. Nhưng là ai nói vậy? Nghe chẳng giống tiếng phát thanh khàn rè lắm, âm thanh kia trong trẻo ngọt ngào, như cách người ta miêu tả giọng hát của mỹ nhân ngư.

    Mảnh giấy mềm oặt trên bàn tay Shinichi, gã trai quay người, đáp lại cái cười chân thành nơi đôi mắt màu lục bảo kia bằng một vẻ mặt lạnh lùng giận dữ, vội vàng vò chặt bức tranh vừa họa. Giấy ướt loang màu vẽ lên lòng bàn tay gã, từng mảng màu nát vụn dưới ánh hoàng hôn.

    Giống như một đứa trẻ bị bắt vụng, gã ngại ngùng, không rõ nên rời đi hay ở lại, Shinichi không muốn người kia cho rằng mình phản ứng thái quá mà tò mò. Trong vài phút, chẳng ai lên tiếng, cũng chẳng có ánh mắt nào trao nhau, chỉ mỗi tiếng radio vẫn đều đặn êm ả, là một bài hát chẳng nhớ tên.

    Người kia không rời đi, cũng không lấy làm khó chịu với gã, hành động rất tự nhiên ngồi cạnh. Bài hát đang chạy rất hay, Shinichi trộm nhìn, thấy em lẩm nhẩm hát. Ánh hoàng hôn rực đỏ phủ lên làn da trắng đôi phần nhợt nhạt, cơ thể em gầy yếu, như thể bức tranh màu nước tình cờ vẽ lên giấy trắng rẻ tiền, có thể mục nát bất cứ lúc nào.

    "
    tôi từng khó mà tự mình thoát ra khỏi thế giới rộng lớn này

    cũng từng đắm chìm vào những lời nói mê

    không quan tâm thật giả, không vùng vẫy, không sợ cười nhạo

    tôi từng đem thanh xuân phơi phới cho người

    cũng từng từ đầu ngón tay gảy ra những ngày hè nóng bức

    đã động lòng vậy hãy để tùy duyên

    đi ngược chiều ánh sáng, mặc gió thổi mưa rơi. "
     
    pinker, Fuwa Aika, Dương Liễu 20052 bạn khác thích điều này.
  6. Lovenough

    Lovenough Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    209
    Lượt thích:
    21.986
    Kinh nghiệm:
    93
    Chap 3:


    Lời em ca tựa lời thổn thức, khúc hát vang lên giữa mây trời tĩnh lặng, mà bản nhạc ngắt quãng nơi chiếc radio cũ kĩ già nua chẳng sao sánh với gió mùa thu từng hồi xuyên kẽ lá. Đây không phải nỗi đau của riêng tôi, hay riêng em, mà là cả hai ta. Dù rằng gã chẳng rõ mình đau đớn điều gì, lại thấy rõ tâm hồn em ngày dần tan vỡ. Xót xa, thương cảm.

    Chẳng ai muốn điều đó, Shinichi không muốn cho đi, và dĩ nhiên Shiho cũng chẳng mong nhận về.

    Hình thức tự vệ cuối cùng của bất kể kẻ thua cuộc nào đều là chạy trốn, mà lúc này, gã chẳng khác nào thủy thủ trên cánh buồm đi đến đảo nhân ngư, nếu không tỉnh táo mà xoay bánh, sẽ chẳng cách nào quay lại nữa.

    Rời đi trong sự im lặng, đối phương cũng không nửa lời phàn nàn.

    Ngoan ngoãn đến khó chịu.

    Bước chân hậm hức nện lên những bậc thang cheo leo đầy nguy hiểm từng tiếng gõ lộp cộp ồn ào, cho tới khi Shinichi nhận ra lúc bản thân tay không mà rời khỏi đó, cũng bỏ lại cả chiếc radio, và những mảng màu nhạt nhẽo mình yêu trên khoảnh sân ngập nắng hồng, đành bước lại cầu thang, lệt xệt như một thói quen không tài nào thay đổi.

    Cánh cửa còn chưa đóng, y nguyên như lúc gã rời đi. Nửa thân mình khuất trong bóng tối nơi dãy cầu thang không đèn không điện, nhìn em tắm dưới ánh hoàng hôn dịu dàng ấm áp, vẫn một thân thể gầy gò ốm yếu đổ lên mặt sàn cũ bóng đen cao gầy, hai tay nắm chặt mảnh giấy nhăn nhúm đầy màu vẽ.

    Còn chẳng phải bức tranh của Shinichi sao.

    Phải bước nhanh lên, và cho cô ta một trận, mới là cách gã luôn đối xử với mọi người.

    Nhưng Shinichi rời đi.

    Với một nụ cười chẳng gọi thành tên trên đôi môi mỏng. Kể cả khi gã không nhìn thấy trên môi kia nụ cười hiền như có như không và đôi mắt màu lục bảo lấp lánh ánh mặt trời trên trang giấy, Shinichi cũng sẽ chẳng làm gì em. Như cách mà khoảnh khắc quay lưng gã đã chọn tin tưởng, rằng đây là bí mật của gã, cũng là của em, không ai lên tiếng và chẳng ai để lộ, một niềm tin cố hữu nhưng đầy mê hoặc.

    Chỉ cần nhìn vào đôi mắt em, dường như mọi lừa dối trên đời đều chỉ là lừa dối.



    Buổi tối trong phòng, ngay khoảnh khắc Shinichi xót xa quyết định đập quả trứng gà vào úp mì sau một hồi phân vân chừng gần nửa tiếng, Hakuba đạp cửa phòng gã và xông vào với một nụ cười tự hào chẳng thể khoa trương hơn, đem theo cả hương thơm nức mũi bọn họ thường nghe mỗi khi đi ngang cửa hàng đồ ăn nhanh trên phố.

    - Ngon!

    Tóc nâu nhẹ nhàng đóng cửa, như cái cách anh đạp phòng bước vào, quay về phía người bạn tóc đen không rõ đang vui hay đang cười, ừm, mặt thằng tóc đen lúc nào chẳng thế, chắc là đang vui đấy.

    Giơ cao túi bánh còn đang nóng hổi, Hakuba chạy một mạch về phía anh như cún con vẫy đuôi đợi thưởng, thiếu điều muốn viết hết lên mặt "Em giỏi không".

    Mà Shinichi thì đang shock tạm thời vì lỡ tay đập mất quả trứng gà.

    - Mày về sớm nửa phút có phải hay không.

    Hằn học mở lời, Shinichi bỏ đi vứt vỏ trứng, nghe Hakuba ngả ngớn ở phía sau cười nắc nẻ, gã tứk mà không nói.

    - Giờ anh ăn Hảo Hảo có trứng hay bánh mì Đông Lào?

    Không ai lại hỏi ngu như thế, bố mày ăn hết.



    Hakuba thanh lịch cạp bánh mì, nhìn Shinichi miếng sau đòi miếng trước như người chết đói, không nhịn được cười thầm, chẳng biết từ lúc nào anh không ngừng được quan sát người kia, nhìn gã vụng về vượt qua mọi gian nan bằng gương mặt lạnh lùng vô cảm, tưởng không chuyện gì có thể làm mắt lam kia để ý, thực chất mọi thứ đều lặng lẽ ôm hết vào lòng.

    Ban đầu là vì một lời hứa, về sau nhận ra, có hứa hay không anh cũng chẳng màng, đều sẵn sàng theo bước chân kia.

    - Ngon.

    Vui vẻ lên tiếng, hài lòng nhận lại cái lườm cau có của Shinichi, nhìn miệng gã nhét đầy đồ ăn đến chẳng thể cằn nhằn khiến anh cười ha hả.

    - Anh không hỏi tiền ở đâu mà mua được đống này sao?

    Hakuba thấy Shinichi nhồm nhoàm lắc đầu, khiến anh cũng bất giác lắc đầu theo. Đặt miếng bánh trở lại vào túi ni lông vương vãi nước sốt, từ tốn lau tay trước gương mặt tức tối bất lực của Shinichi. Lỗi tại ai? Tại thích làm màu, ai vội chứ Hakuba thì không.

    Người thành công là người biết điểm dừng, cuộc đời anh tuy không thành công lắm nhưng nói chung là cũng biết nhây đúng lúc, dừng đúng chỗ. Sau khi chắc rằng ngón tay thon dài đã sạch sẽ, mới rút ra một túi nỉ lớn màu đen đặt lên bàn. Bên trong là tiền.

    Rất nhiều tiền.

    - Cái vòng bạc lúc sáng không ngờ lại đính kim cương thật, em bán lấy tiền đấy.

    Mặt Shinichi lúc này đã thộn một cục dưới vẻ cau có thường trực, trông y hệt con Husky dưới phòng ông chủ trọ.

    - Husky.

    Trước mặt Shinichi, anh thường nghĩ gì nói nấy. Phần thưởng là cái bánh mì ăn dở của gã nhét vừa vặn trong mồm, Hakuba nuốt luôn rồi cười.

    - Vòng anh tìm ra đáng lý nên chia 6:4, nhưng vì em đi bán nên vẫn chia
    6:4, em 6 anh 4.

    Shinichi không phàn nàn, đếm tiền đưa Hakuba 12 cọc 5.000 yên, còn mình lấy 8 cọc 10.000 yên. Gã lẩm nhầm làm bộ tính toán, cuối cùng mới nham hiểm cười cợt nhìn Hakuba.

    - 12:8 đúng bằng 6:4 này.

    Gã nuốt nốt quả trứng, nhặt cái bánh mì của Hakuba lên ăn, nãy lỡ tay nhét phần mình vào cái mỏ điêu ngoa kia rồi nên bây giờ mới thảm như thế, nhưng thảm hay không kệ chứ, quan trọng là no.

    Hakuba vẫn đang ngơ ngác bị đẩy ra khỏi phòng với túi rác đầy nước sốt, còn cả 12 cọc tiền.

    Đúng là tứk mà hong nói được mà!
     
    Dương Liễu 2005, Hadashi Chikopinker thích điều này.
  7. Hadashi Chiko

    Hadashi Chiko Math is math ! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/5/2017
    Bài viết:
    53
    Lượt thích:
    7.521
    Kinh nghiệm:
    83
    Aha, nếu 2 chap đầu mang mảng màu tăm tối, mịt mờ của hai gã trai nghèo, thì chap 3 mảng màu ấy cũng chẳng sáng lên là bao. Có chăng chỉ thêm một điểm loé là mái tóc nâu đỏ, đôi mắt xanh và nụ cười hiền của em dưới ánh hoàng hôn nhàn nhạt. Tôi bắt đầu nhìn thấy những ước mơ nhỏ nhoi của nhân vật, gã nghèo thật đấy, nhưng vẫn có ước mơ. Vậy là rất đáng trân quý.
    À mà chap 3 cũng khá hài hước đấy. Tôi tự hỏi ý nghĩa sâu xa của từ “tứk” là gì =)) Đọc xong mà cũng tức hộ Saguru luôn, bị cướp trắng trợn như vậy. Thiết nghĩ cậu chàng nên dùng 12 cọc 5000 yên đấy để học vội một lớp Toán cấp tốc thôi, haizz.
    Mong chờ những chap tiếp theo nhé! Yêu cô
    Love from một con người cũng thích mì Hảo Hảo và bánh mì Đông Lào
     
    Lovenough thích điều này.
  8. Lovenough

    Lovenough Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    209
    Lượt thích:
    21.986
    Kinh nghiệm:
    93
    "tức" đọc là "tức", còn "tứk" đọc là "tức cừ", cái fic bị viết trong khi Ka vã teencode nên nó vậy :(. Hai chap đầu đúng là khá dark, và về sau sẽ còn dark nữa, nhưng "hạnh phúc càng nhiều lúc mất đi càng đau" mà, nên có lẽ các chap tiếp sẽ tươi sáng hơn một tí. Đặc biệt couple HakCc nè =))))) điểm sáng lớn nhất nha.
     
    pinkerHadashi Chiko thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Diễn đàn Date
[Shinran Longfic] Bitter v. Sweet Đang viết / đang dịch 13/5/2020
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP