1. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    [Longfic: Ranh giới giữa thiên thần và ác quỷ]

    Đây là tác phẩm đầu tay của mình, mong mọi người đừng ném đá mình nhiều quá nhé :))
    Giới thiệu nhân vật:
    1. Mouri Ran (18t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    Cô là người mang trong mình dòng máu lạnh giá, cô lạnh lùng, băng lãnh và rất ít cười (ảnh trên là khi cô cười). Cô thường được mọi người gọi là thiên thần thuần khiết, nhưng thực chất thì cô là một con quỷ khát máu. Cô là bang chủ của bang black angle, được mệnh danh là "thiên thần đến từ địa ngục trong thế giới ngầm.
    Cô giỏi bắn súng, dùng dao và dùng võ, cô giết người không hề ghê tay.

    2. Nakamori Aoko (18t)
    [​IMG]
    Cô được mệnh danh là "tảng băng di động" cứ ai ngồi gần cô là đều có thể run lên vì rét. Cô là phó bang black angle. Cô nhí nhảnh, dễ giận dỗi và hơi ít nói, rất hiếm khi cô cười.
    Cô là 1 hacker rất rất giỏi, ngoài ra, cô còn luôn mang theo bom khói.

    3. Miyano Shiho (18t)
    [​IMG]
    Cô là nhà khoa học kiêm phó bang black angle. Cô được mệnh danh là "nhà khoa học không trì hoãn" trong giới ngầm. Cô thông minh, sắc xảo và tài giỏi, chỉ cần cô tập trung, trong vòng1 ngày cô sẽ chế tạo ra 1 lại thuốc mới cho bang.
    Cô giỏi thí nghiệm và phi tiêu.

    4.Toyama Kazuha (18t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    Cô là phó bang kiêm người thiết kế và chế tạo ra vũ khí cho bang. Cô là người "hay" cười thứ 2 trong các bang chủ và bang phó. Cô luôn lo lắng mọi thứ, cô cũng dễ nổi nóng nhưng lại rất tốt bụng.
    Cô giỏi thiết kế và chế tạo vũ khí, và cả bắn cung.

    5. Suzuki Sonoko (18t)
    [​IMG]
    Cô là đại tiểu thư của tập đoàn tài phiệt nhà Suzuki, từ nhỏ cô đã được sống trong nhung lụa nhưng cô lại không được hạnh phúc. Cô là phó bang thứ tư của bang black angle. Cô tinh nghịch, đáng yêu và cũng có phần nhẫn tâm. Cô là người hay cười nhất trong số các phó bang và chủ bang.
    Cô giỏi phi tiêu và dùng roi.

    6. Kudou Shinichi (18t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    Anh là điệp viên của FBI, thâm nhập vào thế giới ngầm và là bang chủ của bang white devil. Anh thông minh và rất đáng tin cậy, anh được mệnh danh là "viên ngọc quý hiếm"
    của ngành điệp viên, anh là điệp viên đứng đầu thế giới.
    Anh giỏi bắn súng, phi tiêu và phi dao.

    7. Kuroba Kaito (18t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    Anh là em trai họ của Shinichi, ngoài công việc là một FBI thâm nhập vào thế giới ngầm thì anh còn là một tên đạo chích bí ẩn với biệt danh 1412 hay ảo thuật gia ánh trăng. Anh là người hay cười nhất trong số các bang phó và bang chủ, anh là phó bang nhanh nhẹn và cẩn thận.
    Anh giỏi trộm đồ, luôn mang theo bom khói và bom hơi.

    8. Hakuba Saguru (18t)
    [​IMG]
    [​IMG]
    Là phó bang white devil cực kì cẩn thận và kĩ lưỡng, anh được mệnh danh là "điệp viên cầu kì". Anh tinh tế và sắc xảo, những chi tiết nhỏ mà người khác bỏ qua thì anh đều nhận ra hết. Anh cũng làm trong FBI. Anh luôn thận trọng tiếp cận người trong bang khác để moi đủ mọi thông tin về bang của họ.
    Anh giỏi khui thông tin và nghiên cứu khoa học.

    8. Hattori Heiji (18t)
    [​IMG]
    Là bang phó kiêm hacker của bang white devil. Anh có làn da đen cực kì đặc biệt nên anh được mệnh danh là "điệp viên bị cháy nắng".
    Anh là *hacker mũ trắng nhưng cũng đồn thời là *hacker mũ đen (giống Aoko). Anh dễ nổi nóng nhưng cũng rất vui tính và nghiêm túc trong công việc FBI của mình.
    Anh giỏi hack và thiết kế vũ khí.

    5. Kyougoku Makoto (18t)
    [​IMG]
    Anh là phó bang thứ tư của bang white devil và là người duy nhất giỏi võ (các anh kia biết võ nhưng không giỏi). Anh nghiêm túc và chân thành, anh còn rất.....nhát gái. Anh được mệnh danh là "điệp viên với những cú đá thần sầu", chỉ 1 cú đấm của anh thôi, đối phưỡng dã có thể ngã lăn quay rồi.
    Anh giỏi võ và chế tạo vũ khí.

    Đây là phần giới thiệu nhân vật ạ, tối nay sẽ có ngay chap 1, mong mn ủng hộ ạ!:))
     




  2. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    "Tuổi thơ của mỗi người không bao giờ là hoàn hảo và trọn vẹn, đôi khi, tuổi thơ không phải thời gian tươi đẹp nhất, mà nó là thời gian tồi tệ nhất trong đời người, như tôi, một người có tuổi thơ bất hạnh."​
    ~Mouri Ran~


    Chap0: Quá khứ bi thương
    - 00:00, Tokyo -
    Trên sân thượng của một toà nhà bị lấp đầy bởi tuyết, có 2 người đàn ông mặc đồ đen đang đứng đối diện với một người đàn ông mặc vest xanh, bầu không khí rất nặng nề.
    - Quả nhiên, ông vẫn tới
    Một gã mặc đồ đen với chiếc kính đen to bản nói với chất giọng ồm ồm khó nghe.
    - Tôi vẫn sẽ tới, vì mạng sống của vợ con tôi
    Người kia - người đang đối diện với cái chết là ông Kogoro, ông là điệp viên đã thâm nhập vào tổ chức của bọn chúng, và vợ ông - bà Kisaki Eri là người của bọn chúng, nhưng bà đã phản bội họ và kết hôn với ông Kogoro để giờ đây, ông Kogoro sẽ thay bà đón nhận cái chết.
    - Ngươi yêu vợ ngươi đến vậy sao?
    Ngươi nên nhớ cho kĩ, cô ta chính là người đã giết chết người yêu của ngươi! Cô ta cũng chỉ là con rối trong tay bọn ta rồi quay lại phản bội bọn ta và vờ đến với ngươi chỉ để chuộc tội lỗi mà cô ta đã gây ra!
    Gã mặc đồ đen đó nổi giận, nói như hét.
    - Dù cô ấy có là ai thì giờ cô ấy là vợ tôi và tôi luôn yêu cô ấy!
    Ông Kogoro hét lớn
    - Ông đừng hòng chia cách chúng tôi!
    Bỗng có giọng của một người phụ nữ vang lên - là bà Eri đang bế Ran chạy tới.
    - Haha! Cô ăn gan hùm hay sao mà cả gan bế con mình tới đây?
    - Tôi không muốn con bé phải chết trong cô đơn, các người đừng hòng giết con gái tôi!
    - Hãy giết chúng tôi! Hãy tha cho con bé!
    Cả hai ông bà hét lên đầy sự quyết tâm.
    - Được thôi, nếu đó là điều mà các ngươi muốn
    *Đoàng, đoàng*
    Sau hai phát súng nổ ầm trời, hai ông ngã xuống, tay vẫn trong tay và ý chí kiên cường vẫn chưa tắt, dù máu đã chảy ra rất nhiều.
    - Thế nào, hai ngươi mãn nguyện chưa?
    - Chi....chỉ cần con gái tôi còn sô...sống, nhâ...nhất định, con bé sẽ giúp chúng tôi tra...trả thù
    Bà Eri thều thào trước khi trút hơi thở cuối cùng
    - Rất tiếc nhưng chủ bang của ta đã lệnh phải bắt cô bé về, đừng giận ta
    Hắn cười khinh bỉ nhìn về phía họ rồi bế Ran chạy đi mất
    - Đô...đồ khốn nạn, nhất định, Ran à....con phải giu...giúp ta trả thù
    Ông Kogoro gặng nói rồi trút hơi thở cuối cùng dưới nền đất đầy tuyết trắng.....
    ------------------------------------------------
    - Chú là ai ạ?
    Trong một căn phòng chật hẹp chỉ có vài cái ghế thấp, Ran được người mặc đồ đen cho ngồi lên một cái ghế, đối mặt với bang chủ của họ - Gin
    Ran ngây thơ cùng với đôi mắt tím biếc cứ nhìn vào Gin, chờ đợi câu trả lời của ông ta.
    - Chú là bạn của bố mẹ cháu, bố mẹ cháu đã mất, mà giờ cháu không có ai chăm sóc, thôi thì để chú nuôi cháu nhé!?
    Ran - hồi đó cô mới chỉ là một cô nhóc 4 tuổi, cô vẫn chưa hiểu rõ từ "mất", mà chỉ hiểu rằng cô không còn người thân, đúng vậy, giờ cô chỉ còn 1 mình. Ran rất ngây thơ, cô tin tất cả những gì Gin nói rồi gật đầu, cười toe:
    - Vâng ạ
    Gin cười mãn nguyện:
    - Từ giờ, con sẽ là con gái của ta





    Mọi người ơiii, đến đây là hết chap rồi ạ
    Đây là chap đầu mà lại hơi ngắn ạ, xin lỗi mọi người rất nhiều ạ
    Chap 2 chắc sẽ được đăng vào tối nay, mong được mọi người ủng hộ nhiều ạ!
    *P/S: cho em hỏi ạ, đăng truyện thì đăng như thế nào vậy ah, em đăng nó bị rời ra thành 2 cái rồi ạ, em là tvm nên chưa biết cách đăng ah, mong mn giúp đỡ ạ!Có phải là đăng như thế này ko ạ?​
     
  3. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chap1: Trở về quê hương (part1)✈️
    - Los Angeles, 07:00 -
    Trên con đường còn vấn vương hơi lạnh của sương mù buổi sớm, có một cô gái xinh đẹp đang bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển. Cô gái có mái tóc đặc biệt với cái chỏm tam giác, đôi mắt tím biếc bí ẩn và khuôn mặt toát lên sự thanh tú và băng lãnh của cô, cô là Mouri Ran - thiên thần đến từ địa ngục.
    Ran chậm rãi bước tới một quán cafe gần đó, gọi nước uống rồi lấy chiếc điện thoại chỉ có 5 trên thế giới thuộc quyền sở hữu của cô và các bạn của cô, nhanh nhẹn thao tác gọi điện cho mấy cô bạn bạn của cô.
    *Pi ri ri, pi ri ri*
    - Thiêng vậy....còn chưa kịp gọi....đã gọi rồi....
    Cô khẽ cười rồi nhác máy:
    - Alo, Sonoko à?
    Bên dây kia nói với giọng thoáng giận dỗi:
    - Mồ....tớ chứ còn ai nữa, mà Ran nè, cậu ra chưa?
    - Ra rồi đây cô nương, sao cậu còn chưa tới hả?
    (Ran chỉ thân thiện với bạn bè và người quen)
    - Ờ thì, tớ đang dở chút việc nên sẽ tới trễ, cậu với Aoko, Shiho và Kazuha cứ bàn việc trước đi, tớ sẽ đến sau.
    Sonoko nói với giọng hối lỗi
    - Ok, đã hiểu
    - Hì, Ran cứ thích đùa, thôi chào nha, tớ ra làm việc tiếp đây, bye, chút gặp lại nhaaa
    - Ukm, bye cậu
    Vừa kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại, bỗng có hai bàn tay của ai che mắt Ran từ phía sau khiến Ran hơi bất ngờ, nhưng rồi sớm nhận ra....:
    - Aoko đó hả, cậu trẻ con quá đấy
    Cô gái tên Aoko kia phồng má vẻ chán nản:
    - Ran toàn nhận ra thôi, chơi chán quá
    - Thì Ran mà, không nhận ra tay của bạn mình thì không phải là Ran.
    Một cô gái tiến tới bàn nơi có Ran và Aoko đang ngồi, để xấp tài liệu nặng trịch lên bàn
    - Shiho à, sao nhiều tài liệu quá vậy
    Coi gái tên Shiho kia cười cười
    - Cố mà đọc hết đống này nha mấy cậu
    - Chậc chậc, cậu lại giết người không cần dao nữa rồi Shiho ạ, à không....giết người không hoá chất chứ nhỉ?
    Có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa chịu thua ra mặt, đẩy ghế ngồi xuống cùng bàn các cô.
    - Kazuha, cậu trễ 5 giây
    - Hic, cả Ran nữa, đừng tính giờ nữa mà
    - Không tính để cậu lại trễ giờ à
    Aoko nhăn mặt phản bác
    - Không đâu mà~
    - Thôi đi mấy cô nương, trở lại chủ đề chính đi
    Shiho ngán ngẩm nhắc
    - Sao rồi Ran? Boss trưởng nói gì?
    Ran, cô tần ngần một lúc lâu rồi nói 1 điều làm cả bọn suýt thì té ghế:
    - Bố tớ bảo....về Nhật
    Cả bọn ngạc nhiên mở to mắt
    - Sa....sao lại về Nhật?
    Aoko gặng hỏi Ran
    - Rõ ràng bọn mình đang sống rất yên ổn ở đây mà...
    Kazuha thì than vãn
    - Tớ không đồng ý
    Shiho với vẻ lạnh lùng nói
    - Không tán thành hay không thì vẫn phải về, ông ấy đã ra lệnh thì phải về, có muốn nhận hình phạt không mà đòi ở lại?
    Ran cao giọng doạ mấy cô bạn
    - Đành phải nghe sao....!
    - Đời quả là trớ trêu mà
    - Sao cứ phải làm khổ nhau thế nhỉ
    - Nói gì hả
    Ran đánh mắt sang lườm mấy cô bạn
    - Haha, có.....có gì đâu chứ
    - Vậy không nói nhiều nữa, ngày mai, 06:00 sáng về Nhật
    - Ừ......



    Kết thúc part 1 rồi ạ, mong mn ủng hộ nhiều ạ, part 2 sẽ post vào tối nay ạ!
    ❤️❤️❤️
     
  4. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Chap1 (part 2): Trở về quê hương✈️
    - Los Angeles, 04:00 -
    - DẬY NGAY CHO TỚ!!!
    Aoko đỏ bừng mặt, hét lớn
    Hiện tại thì.., trong biệt thự black angle của 5 cô gái của chúng ta.... đang diễn ra xung đột. Nguyên nhân có lẽ là vì có 2 cô gái xinh đẹp (là Kazuha và Sonoko) vẫn còn đang ngủ nướng đến cháy cả giường mà vẫn không chịu dậy, Aoko đã cố gắng hét thật to gọi họ dậy,...kết quả vẫn chỉ là con số 0, họ vẫn nhất quyết không chịu rời khỏi giường.
    - Kệ họ đi
    Shiho khẽ liếc nhìn hai con sâu ngủ vẫn còn cố bám dính lấy cái giường rồi nhẹ trút tiếng thở dài
    Ran, cô thấy rất hoang phí thời gian, biết là sẽ có tình huống này nên cô lấy chiếc loa cô đã chpuẩn bị ra, dùng chất giọng băng lãnh nói vọng vào
    - Tớ cho các cậu đúng 15' để vệ sinh cá nhân và soát lại đồ đạc....
    Quả thật, cách làm của Ran rất hữu dụng. Ngay sau khi Ran vừa dứt lời, Sonoko và Kazuha đã phóng như bay vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân; xong xuôi, các cô lại vội vã soát lại đồ dùng thật nhanh để kịp thời gian mà Ran đưa ra.
    - Ra...ran, hôm nay....thế nào
    Kazuha thở hổn hển
    Sonoko thì thở hắt ra một hơi rõ dài
    Ran thấy hai cô bạn chạy như tên bắn ra chỗ của mình, cô cười cười
    - Còn 45 giây, rất tiến bộ
    - May quá
    - Thôi, ra trụ sở của bang nhắc nhở thành viên chút việc rồi ra sân bay thôi!
    Aoko hào hứng nói to
    - Ừ...
    -------------------------------------------------------
    - Trụ sở của bang Black Angel -
    - Kính chào chủ bang và các phó bang
    Đứng trước cửa là hai hàng vệ sĩ mặc đồ đen đang cúi gập người, cung kính cúi chào 5 cô gái của chúng ta.
    - Ừm, dì Curacao đâu?
    - À, Cura đang bận giải quyết việc, có việc gì không Ran?
    Bước ra từ bóng tối là một cô gái còn rất trẻ với mái tóc đen được buộc lỏng ở ở sau lưng và đôi mắt xanh long lanh, cô ấy là Kir - chị gái của Ran, một chủ bang của Black Angel.
    *Black Angel có 4 bang chủ: Kir, Curacao, Vermouth và Ran.
    - Chị Kir đó ạ, chúng em chào chị
    4 cô gái kia ngay lập tức cúi chào
    - Ừ, chỉ có mỗi cô em gái là không chào
    - Thôi chị ạ, chị dẫn em ra chỗ của dì Cura đi
    Ran cười gượng
    - Ờ nhỉ, đi theo chị
    - Vâng
    -------------------------------------------------------
    - Phòng thí nghiệm và thử nghiệm chất -
    - Ủa, cái phòng này ở đâu ra vậy ạ?
    - Mới xây hả chị?
    - Sao tự nhiên lại "mọc" lên ở đây ạ?
    Aoko, Kazuha và Sonoko tò mò hỏi dồn chị Kir
    - Không phải, tớ cho người xây phòng này lâu rồi mà
    - Là do các cậu chưa xuống nên không biết thôi
    Ran và Shiho lạnh lùng trả lời hộ chị Kir
    - Thôi các em vào trong đi, nhanh còn kịp giờ bay
    - Chị biết là bọn em về nước ạ!?
    Aoko ngạc nhiên
    - Ừ, thế nên là lẹ lên, không trễ giờ bay
    - Vâng ạ
    *Cạch*
    - Con chào dì Curaca......
    Ran chưa kịp nói xong thì ngay lập tức bị một quả bom khói bay ra đụng trúng vào mặt.
    *Bùm*
    Quả bom khói ấy nổ ra, bao nhiêu là khói bao trùm lấy căn phòng
    - Khụ khụ, dì Cura...khụ khụ, dì....làm gì thế ạ?
    Shiho vừa bị ho khù khụ cũng gắng hỏi ai đó đang tiếp tục với công cuộc thí nghiệm của mình
    - Ôi dì sorry mấy đứa, mấy đứa có sao không?
    Sau khi khói bay hết đi, mọi người mặt ai cũng vẫn còn hoang mang và bối rối vì vụ việc vừa rồi
    - Dì Cura, sao vừa nãy lại có một quả bom khói bay ra ạ?
    Chị Curacao cười hì hì, giọng hối lỗi
    - À, tại vì mọi người trong bang cứ đến làm phiền dì nên dì mới phải dùng cách đó, xin lỗi mấy đứa nhiều, dì không biết là mấy đứa đến
    - Dạ không sao đâu dì, mà dì thí thí nghiệm nghiệm cái gì thế ạ?
    Sonoko tò mò tra hỏi
    - Dì đang tạo thuốc giết người ngay tức khắc, nhưng mà vẫn còn chưa xong....mà, mấy đứa tính nhờ dì việc gì hả mà sao lại tới đây?
    - Thực ra thì tụi Ran định về nước....
    Chị Kir chưa nói hết thì chị Cura đã hét lớn:
    - Về nước!? Mấy đứa tính về thật hả!?
    - Vâng, nên chúng cháu muốn nhờ dì 1 chuyện
    - Sao, Ran nhờ gì nào?
    - Dạ, cháu muốn dì và chị Kir quản lí trụ sở này của bang ạ, chúng cháu sẽ về trụ sở chính với mẹ Vermouth
    - Ơ... thật luôn hả!? Cho chị quản lí trụ sở này à!? Thật không!?
    Chị Kir sáng mắt
    - Thật mà chị, thôi bọn em phải đi luôn đây không trễ giờ bay mất
    Shiho từ tốn nhắc nhẹ
    - Ừ, việc ở đâu cứ để dì với Kir lo, các cháu đi về bình an và vui vẻ nha
    Chị Curacao cười tươi vẫy tay chào 5 cô gái
    - Vâng thưa dì
    5 cô gái cũng vẫy tay chào lại rồi đi mất
    -------------------------------------------------------
    - Sân bay quốc tế Mỹ, 05:50 -
    "Passengers on JP4287 flight please go to window 8 to check for tickets ready to board, thank you"
    - Chuẩn bị hết đồ đạc đi, sắp lên máy bay rồi kìa
    Shiho nhẹ nhàng nhắc nhở mấy cô bạn
    - Ukm, chờ tớ ăn xong nốt cái sandwich này đã
    Chị Sonoko nhai phồng mồm
    Hiện tại thì 5 cô gái của chúng ta đang ở trong một quán cafe nhỏ để.......ăn sáng
    - Ăn nhanh lên đi chứ Sonoko
    Kazuha hơi nhăn mặt lại
    - Ừ đúng đấy.....mà...oái! 05:55 rồi! Lẹ lên đi coi nương
    - Nhanh không bọn tớ bỏ cậu lại, tớ cho cậu 2'
    Ran nhíu mày
    - Ơ,.....ừm
    Chị Sonoko nhanh chóng giải quyết xong cái bánh sandwich, uống một ngụm nước cam rồi đứng phắt dạy, nhanh tay kéo chiếc va-li đi
    - Nhanh nào!
    5 cô gái nhanh nhẹn đứng ra xếp hàng ở cửa soát vé, trong lòng dâng nhẹ lên một cảm xúc hào hứng đến kì lạ....



    Đến đây là hết chap1 rồi ạ, mong mọi người vẫn tiếp tục ủng hộ mình ạ!!❤️
    P/S: chap 2 sẽ được đăng vào một ngày nào đó (mình ko rõ) vì mình còn bận ôn thi nên sẽ ra muộn, mong mn thông cảm ạ❤️ mình cảm ơn mn nhiều!!!
     
  5. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    49
    Lượt thích:
    127
    Kinh nghiệm:
    33
    Góp ý một chút ha :KSV@02: Thứ nhất, quá nhiều lời thoại nên đối với tớ đọc sẽ rất rối bời và loạn cả mắt. :KSV@19:Chả hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Thứ hai, tớ để ý cậu có ghi phần tiếng Anh. Thì một số người hiểu, một số lại không. Cách tốt nhất là ghi tiếng việt ra. Thứ ba, có quá nhiều dấu..., đọc cảm thấy tụt hứng ra. Thứ tư, tuy là chia phần 1 phần 2 nhưng nhìn vẫn thấy quá ngắn. Và cuối cùng, cái này chỉ là tham khảo thôi bởi vì ngay cả bản thân tớ cũng ít khi làm lắm, đó là phải trau chút truyện của mình sao cho nó hay và càng ít lỗi càng tốt. Còn cái này chỉ là ý kiến cá nhân thôi có gì bỏ qua cho. Trong phần giới thiệu thì ghi rằng Ran là một con quỷ khát mau đúng không? Nhưng chap đầu tiên thì cậu diễn tả không hấp dẫn chút nào. Ừ thì nhẹ nhàng, vui vẻ với bạn thân, nhưng mà tớ muốn thấy cái sự lạnh lùng, tàn nhẫn của "con gái" của Gin. :Conan01:Còn về phần hiền lành kia thì ít thôi bởi vì còn gặp Shinichi nữa mà. Về phần tính cách của từng nhân vật cũng như bố cục của truyện, đừng nói, hãy diễn tả và hãy để readers tự tìm hiểu ;) Sorry ha:KSV@17: tại bên Mỹ đọc mấy cái của Shakespeare và văn chương tiếng Anh nhiều nên bị nhiễm cái phần đó. Mặc dù điều đó không dễ chút nào và cần nhiều kinh nghiệm, nhưng hãy có gắng. Tớ không biết cốt truyện sẽ như thế nào những mà cũng mường tượng ra được. Tóm lại, bạn hãy tìm hiểu những fic "hot" rồi học hỏi thêm các tiền bối, và hãy tỉ mỉ truyện của mình cho hay hơn nữa nhé. =))
     
  6. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    Cảm ơn bạn @DungKim0829 đã góp ý cho truyện của mình ạ❤️
    Thì mình xin trả lời những lời góp ta của bạn nha
    1. Phần Ran là con quỷ khát máu thì những chap sau này mình sẽ có nhiều tình tiết hơn để chứng minh sự tàn nhẫn và khát máu của Ran nha
    2. Cho Ran gặp Shinichi ngay những chap đầu thì hơi sớm, mình có dự tính sẽ cho Shin Ran gặp nhau ở chap 3 nha
    3. Đây là fic đầu tiên mình viết nên còn chưa được hay và hấp dẫn lắm ah, mong là mn vẫn sẽ ủng hộ và góp ta cho mình những chỗ cần sửa đổi ah
    Cảm ơn bạn một lần nữa ah
     
  7. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    49
    Lượt thích:
    127
    Kinh nghiệm:
    33
    Gì mà nhiều thế????
     
  8. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    @DungKim0829 xin lỗi bạn vì mạng nhà mình kém nên mình ấn đi ấn lại nhiều lần mới bị như vậy ah
    Xin lỗi bạn và các readers nhiều ah!
     
  9. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    "Những kí ức đau khổ thì hãy cứ bỏ lại nó trong quá khứ và phải sống thật hạnh phúc trong tương lai"
    ~ Miyano Shiho ~


    Chap2: Nhiệm vụ khó khăn
    - Sân bay quốc tế Tokyo, sân bay Haneda, 07:42 -
    *Crộc*
    - Aiz, cậu cẩn thận chút đi Sonoko
    5 cô gái của chúng ta đã rời máy bay và đang đứng trong sân bay chờ người đến đón và....hiện tại thì các cô đang không biết là mình có được đón không nữa
    Sonoko đẩy cái va-li ra một cách khó khăn khiến cho Kazuha với Aoko phải nhắc cẩn thận đến cả trăm lần
    - Hình như bọn mình sẽ được đón ở cổng A..
    - Vậy ra thử cổng A tìm bác tài nào
    ***
    Các cô gái đang thực sự hơi bất lực vì ngó trước ngó sau vẫn chẳng thấy tài xế của họ đâu cả, bỗng...
    - Bác Takeru* kìa
    Shiho khiến tụi kia ngoái đầu lại, nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ.
    Đứng đó là một người đàn ông tuổi trung niên cũng đang quay đi quay lại như tìm kiếm một ai đó. Tụi Ran nhanh chóng chạy ra chỗ của bác tài, vừa lễ phép cúi chào bác:
    - Chúng cháu chào bác ạ!
    Bác Takeru như bị giật mình, ngoái đầu lại:
    - Ồ, kính chào các tiểu thư, lâu quá rồi ta không được gặp các cháu
    Dù các cô đã nói nhiều lần: " Bác cứ gọi tên bọn cháu là được rồi ạ" nhưng bác Takeru vẫn cứ gọi các cô là tiểu thư khiến các cô rất ngại
    Aoko nhanh nhẹn mở lời hỏi bác:
    - Chủ tướng Gin bảo sẽ đưa chúng cháu về nhà trước ạ?
    - Ừ, mà tối nay, chủ tướng còn bảo bác nhớ nói với các cháu là sau khi về nhà cất đồ xong đến trụ sở chính của bang các cháu để bàn công việc đấy
    - Dạ vâng, chúng cháu cảm ơn bác nhiều ạ
    Sau cuộc nói chuyện vui vẻ, 5 cô gái nhanh chóng về nhà sắp xếp lại đồ đạc rồi gấp rút chạy đến trị sở chính của bang để giải quyết công việc
    ------------------------------------------------
    - Trụ sở chính bang Black Angel -
    - Xin kính chào chủ tướng và các phó tướng đã về nước ạ!
    Cũng như bao trụ sở khác, ở đây lại có hai hàng vệ sĩ bận đồ đen, cung kính cúi chào 5 cô gái. Rồi có một giọng nói của một người phụ nữ vọng ra:
    - Ran về cùng các bạn rồi hả con?
    - Mẹ!
    Ran nhanh nhẹn tháo giầy rồi vào trong gặp mẹ cô - bà Vermouth
    - Lâu rồi mẹ không được gặp con đấy, tình hình trụ sở bên đó sao rồi con?
    - Dạ vẫn ổn ạ, dì Củacao với chị Kir thay con quản lí rồi
    - Ừ, mà các bạn con đâu rồi?
    - Chúng cháu đây ạ, chúng cháu chào cô
    - Hì, mấy đứa vào phòng họp thôi, cả con nữa Ran
    - Dạ vâng
    ------------------------------------------------
    - Phòng họp -
    - Gin, con bé về rồi
    Trong phòng họp tối thui, chỉ có duy nhất một nguồn ánh sáng phát ra từ chiếc đèn led trên trần
    - Ran, mừng con đã về trụ sở chính!
    Bố cô - ông Gin vui vẻ nói
    - Con chào bố/chúng cháu chào chú ạ! (Ran và mấy cô bạn nói cùng lúc)
    - Ngồi đi, hôm nay, Gin nhờ ta gọi các con ra đây là có chuyện rất quan trọng cần nói, chuyện này liên quan mật thiết đến bang của các con đấy
    - Có chuyện gì sao bố?
    Cả tụi Ran hỏi dồn
    - Máy tính của bang bị xâm nhập bởi cục tình báo Mỹ, là FBI
    - Trời
    Nghe xong câu này, mỗi đứa một vẻ nhưng cùng chung một cảm xúc - lo lắng
    - Do lại như vậy được! Rõ ràng, máy tính trong bang đều dùng những loại tốt nhất mà tại sao...
    Kazuha lo lắng nói vội
    - Không sao đâu Kazuha, vẫn đề là, bọn họ đã ll ấy được thông tin mật chưa thôi
    Aoko dù nói bình thản nói vậy nhưng trong cô thì lại là một cảm xúc khác...
    - May cho các con là máy tính đó không chứa Thoòng tin mật, chỉ chứa những thông tin linh tinh thôi
    Các cô nghe xong thở phào nhẹ nhõm
    - Vậy còn chuyện chú muốn nói với tụi con, chuyện gì ạ?
    Sonoko lại bị tính tò mò đánh bại
    - Nghe rõ đây, các con sẽ phải đi học!
    -Hả!?????
    Các cô nghe xong mắt chữ A mồm O khiến cho bà Vermouth bật cười
    - Các con sẽ học chung lớp với 5 chàng FBI mới từ Mỹ về, nhờ vậy các con sẽ có thể mới được chút thông tin gì đó, Ok không?
    - Dạ vâng ạ, thế trường nào, lớp nào với lại bao giờ học ạ?
    - Trường DC killer, lớp 12C3, mai đi học luôn nha các con
    Bà Vermouth thản nhiên nói
    - Ể????? Tại sao vậy!!!!!
    - Ta-cho-chỉ-thị, các-con-phải-nghe
    Gin lạnh giọng gằn từng chữ một
    - Hơn nữa, các con vừa được đi học lại vừa moi được thông tin còn gì, một mũi tên trúng hai đích!
    - Vâng.... thưa chủ tướng
    ------------------------------------------------
    - California, Mỹ, 08:10 -
    - Đấy, nhờ công tôi hack đấy nhá, khao tôi đi chớ nhể?
    Một cậu con trai với làn da ngăm đen và chất giọng của vùng Osaka nói
    - Cậu im lặng một lúc không được hả Heiji
    Cậu chàng nào đó than vãn
    - Sao mà im lặng được hả Hakuba?
    Tôi vừa lập công lớn khi xâm nhập được vào máy tính của bang Black Angel lấy thông tin đấy!
    Không dài dòng nữa, là 5 chàng điệp viên của chúng ta đang ở sân bay và chuẩn bị cho chuyến bay đến Nhật lúc 08:25
    Hiện tại thì anh Heiji cứ tự đắc nãy giờ vì lập được chiến công lớn - lấy được thông tin từ máy tính của bang Black Angel
    - Sắp đến giờ bay rồi, tra được thêm thông tin gì chưa Makoto?
    - Bang chủ của bang này là 4 cô gái và cả bang phó cũng thế
    - Còn gì không?
    - Họ rất giỏi, được huấn luyện từ bé và bắt đầu lập bang đi giết người vào năm 12 tuổi
    - Ồ, thú vị đấy
    Anh chàng tên Kaito ngồi bên cạnh khẽ cười
    - Đúng vậy, nghe qua rất thú vị, rất đáng để chinh phục rồi đập tan đi
    Và cái anh chàng im lặng từ nãy đến giờ ấy - Kudou Shinichi cũng đã lên tiếng rồi nhếch môi cười
    - Lần này cũng cố gắng phá chứ nhể, tớ đã mất công điều tra rồi
    Heiji với Mạkoto đồng thanh
    - Tất nhiên rồi, cùng nhau đè bẹp tổ chức đó thôi
    - Đồng tình


    *Hakanoki Takeru: tài xế riêng của nhóm Ran và là người mà Gin gần như tin tưởng nhất


    Đến đây là kết thúc chap2 rồi mọi người ơi, chap này hình như vẫn còn ngắn nên vào những chap sau mình sẽ cố gắng viết dài hơn nữa ah! Vì mình cong bận ôn thi nên có thể cuối tuần này mới post chap mới được ah!
    Mong được mọi người ủng hộ nhiều ah!!!❤️
     
  10. Cherry_Rin.2204

    Cherry_Rin.2204 Thành viên mới

    Tham gia:
    7/6/2020
    Bài viết:
    14
    Lượt thích:
    1
    Kinh nghiệm:
    3
    "Cuộc đời không như là một giấc mơ, nếu nó là giấc mơ, hãy thức dạy và đi khám phá nó"
    ~ Nakamori Aoko ~


    Chap3: Vừa đi học vừa làm nhiệm vụ - một mũi tên trúng hai đích (part1)
    - Biệt thự Black Angle, 07:45 -
    - Các tiểu thư ơi, mau dậy đi học ạ!
    07:45 sáng tại biệt thự Black Angle, các cô hầu đang tấp nập đi lại làm công việc của mình: người thì nấu bữa sáng, người thì đi giặt giũ, người thì chăm sóc cây cỏ ngoài vườn, những khổ nhất....chính là những cô hầu phải đi gọi 5 cô gái của chúng ta dậy đi học.
    Sonoko vừa nghe cô hầu đó gọi thì than vãn:
    - Sao lại đi học ạ!???? Em muốn ở nhà cơ!!!!
    Các cô hầu bất lực nhìn Sonoko: " chẳng lẽ tiểu thư không nhớ hôm nay phải đi học sao!?"
    Cuối cùng thì cũng phải nhờ đến sự giúp đỡ của Ran và Aoko. Ran nghe xong lạnh lùng bỏ xuống ăn sáng rồi đi học trước cùng Shiho, Kazuha thì ở lại giúp Aoko dựng Sonoko dậy. Aoko bèn làm giống Ran: cô lấy cái loa rồi băng lãnh nói to vào:
    - SUZUKI SONOKO! CẬU DẬY NGAY CHO TỚ! MAU, TỚ CHO CẬU ĐÚNG 10 PHÚT!
    Chị Sonoko ba chân bốn cẳng chạy loạn cả lên, vào vệ sinh cá nhân rồi nhanh nhanh chóng chóng thay đồng phục, chạy xuống vớ lấy một lát bánh mì rồi phi ngay lên xe, cho tài xế chạy đến trường.
    Hai cô gái kia với đôi mắt hai chấm đen cũng nhanh nhẹn cho xe chạy đến trường học.
    ***
    - Trường DC killer -
    *cạch*
    Tiếng cửa xe limosine khẽ phát ra, từ trong xe có hai cô gái xinh đẹp bước xuống, gương mặt băng lãnh không một cảm xúc, hai đôi mắt nhẹ lướt qua trường học một lượt rồi uyển chuyển bước vào.
    - Này, hai cô gái kia là ai thế, sao tớ chưa thấy bao giờ?/một nữ sinh khẽ nói
    - Nhìn mặt lạ quá, là học sinh mới sao?/một cô gái khác cũng đoán già đoán non
    - Xinh quá!/một đám nam sinh thốt lên sau khi chứng kiến vẻ đẹp lạnh lùng của hai cô
    Từ những lời nói nhỏ đó mà giờ đã thành chủ đề chính cho học sinh trong trường nói đến, trong trường giờ có hàng ngàn tiếng xì xào bàn tán. Rồi bao nhiêu ánh mắt ghen tị của bọn con gái và ánh mắt thèm thuồng của bọn con trai nhìn vào khiến hai cô khó chịu. Ran đang định lấy phi tiêu ra định phi cho đám ồn ào đó mấy tiêu thì có một bàn tay ngăn cô lại.
    - Từ từ đã nào Ran, đừng làm vậy
    Aoko cố giữ chặt cổ tay Ran, khuyên can cô
    - Aoko nói đúng đấy, đừng quá vội vàng
    Shiho cũng ngăn Ran lại, đúng lúc đó thì Kazuha và Sonoko chạy tới, 5 cô gái đã tập hợp đầy đủ, vẻ đẹp của 3 cô nàng kia cũng thu hút ánh nhìn của bao người trong trường, tiếng bàn tán ngày một lớn hơn. Chứng kiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình thì các cô thầm cầu mong sẽ thoát khỏi đám nhố nhăng này, bỗng...
    *kétt*
    Một tiếng phanh xe vang lên, thu hút ánh nhìn của mọi học sinh ra đó, các cô được thừa cơ hội chạy đi, nhưng cũng không quên hướng mắt ra phía cổng trường theo dõi xem có truyện gì sắp xảy ra. Nhìn được một lúc lâu thì thấy bước ra từ hai chiếc xe đen sang trọng là 4 chàng trai có vẻ ngoài điển trai, cao ráo khiến mọi nữ sinh trong trường phải đổ gục, lấy ngay cái điện thoại ra chụp hình tanh tách. Các anh chàng đó cũng khổ sở và chật vật đi qua đám nữ sinh đó: người thì bị chụp ảnh, người thì bị xin chữ kí và nói chung là sân trường bây giờ rất hỗn loạn, chẳng ra đâu vào đâu cả. 5 cô gái của chúng ta xem xét lại tình hình rồi nhanh nhẹn lên lớp. Trên đường lên lớp, bỗng Kazuha buột miệng khiến cả đám phải chú ta đến câu nói của cô:
    - Nè, có khi họ là mấy người trong FBI mà chủ tướng nói đấy
    Shiho nghe xong cũng đồng tình với Kazuha
    - Đúng đấy, có khi thế thật
    - Cứ để rồi xem, chúng ta sẽ sắp được chứng kiến một màn kịch đẫm máu rồi...
    Ran vừa nói, cô vừa mỉm cười tựa như ác quỷ, cái tính khát máu của cô lại trỗi dậy, trong đầu cô thì đang toan tính điều gì đó......
    ***
    - Làm ơn tránh đường cho tôi qua đi!
    Hakuba bất lực than lên
    5 cô gái của chúng ta đã lên được lớp học một cách an toàn nhất, còn với 5 chàng trai FBI thì thoát ra khỏi đám nữ sinh bu quanh các anh chính là một vấn đề cần phải giải quyết ngay lập tức nếu các anh không muốn bị trễ giờ vào học.
    - Tránh đường giùm cái không tôi trễ giờ là tại các người đấy!
    Shinichi đã không thể chịu nổi nữa, anh dùng chất giọng băng lãnh của mình nói với âm lượng cực to khiến cho bọn nữ sinh kia sợ xanh mặt, tránh đường sang hai bên cho 5 chàng ta đi. Các anh đều cố gắng bước đi thật nhanh lên lớp, duy chỉ có anh Kaito là vẫn luyến tiếc mỉm cười thân thiện chào cái đám nhốn nháo kia.
    - Bye những cô gái xinh đẹp, chờ anh học xong rồi ta làm quen với nhau nhé!
    Nghe anh Kaito nói cộng thêm với nụ cười tỏa nắng của anh khiến các cô gái nhìn anh với đôi mắt hình trái tim. Heiji thở dài gọi cậu bạn:
    - Nhanh chân lên đi ông tướng, mải mê ở đó làm gì, trễ giờ đấy!
    - Ờ
    -------------------------------------------------------
    - Lớp 12C3 -
    - Cả lớp đứng!
    - Nghiêm!
    - Cả lớp chào cô!
    - Chúng con chào cô ạ!
    - Các con mau ngồi xuống đi, hôm nay, lớp chuyên anh của chúng ta sẽ đón nhận thêm 10 người bạn mới! Các con mau vào đi
    Cô giáo nhẹ nhàng gọi 5 cô gái của chúng ta cùng với 5 anh điệp viên vào lớp, dường như các cô cảm nhận được điều gì không tốt chuẩn bị đến bên mình.
    Bọn cô với 5 anh vừa vào lớp thì cả cái lớp như thành cái chợ, rú rít ầm cả lên.
    - Trật tự nào! Các con mau giới thiệu đi
    Mở đầu chính là mang chào hỏi của 5 Cô gái của chúng ta:
    - Tên tớ là Suzuki Sonoko, kính mong được cô và các bạn giúp đỡ nhiều!
    Sonoko mở đầu với giọng tinh nghịch
    - Còn tớ là Toyama Kazuha, mong có được sự giúp đỡ từ mọi người!
    Kazuha sau đó với nụ cười thân thiện
    - Tớ là Nakamori Aoko, mong được giúp đỡ nhiều!
    Aoko giới thiệu với giọng điệu nhí nhảnh pha chút lạnh giá
    - Tôi tên Miyano Shiho, mong được mọi người giúp đỡ
    Shiho với giọng lạnh lùng khẽ giới thiệu
    - Tôi là Mouri Ran, mong được giúp đỡ
    Ran với câu từ ngắn gọn và vẻ ngoài băng lãnh khiến cho cả lớp phải run sợ
    Còn với bên 5 anh chàng thì cũng giới thiệu như vậy, duy chỉ có Shinichi là khác người, anh nói với giọng đều đều không chút cảm xúc:
    - Kudou Shinichi...
    Cô giáo chủ nhiệm nghe xong mà cũng toát hết cả mồ hôi hột, nhanh chóng xếp chỗ cho 10 con người đang đứng ở trên bục giảng rồi quanh trở lại với việc giảng dạy của mình.
    - Vâ...vậy cô sắp chỗ cho các con nhé! Ran, con ngồi cạnh Shinichi ở bàn số 3 tổ 4 ở gần cửa sổ; Kazuha thì ngồi với Heiji ở bàn thứ nhất tổ 2 nhé; Kaito thì ngồi với Aoko ở bàn 2 của tổ 3 nha; Shiho ngồi với Hakuba ở bàn cuối tổ 2 còn lại Sonoko sẽ ngồi với Makoto ở bàn 4 tổ 1 nhé!
    5 cô gái khẽ rời khỏi bục giảng rồi về chỗ của mình và cả 5 anh chàng điệp viên cũng vậy. Sau khi ổn định chỗ ngồi, cô giáo lại tiếp tục với nhiệm vụ giảng dạy của mình.......



    Đến đây là đã kết thúc chap3 part1 rồi mọi người ah! Mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ cho truyện của mình ah! Mình xin chân thành cảm ơn mọi người!❤️
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Ranh giới Diễn đàn Date
[Longfic] Cách hạnh phúc một gang tay Đang viết / đang dịch 25/7/2020
Giới thiệu mẫu bàn module làm việc L-4G-T Kiến trúc - Xây dựng 20/7/2020
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP