[Longfic] Ngược để yêu em

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi chisan, 15/6/2018. — 3.534 Lượt xem

?

Bạn thích cặp nào?

  1. ShinRan

    14 phiếu
    82,4%
  2. HakRan

    3 phiếu
    17,6%
  1. DoominSRF

    DoominSRF Searching....... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2015
    Bài viết:
    231
    Lượt thích:
    3.157
    Kinh nghiệm:
    93
    @Thục Trinh Mika Thực ra mình thấy góp ý của bạn khá là mang tính chủ quan. Độ dài chap mỗi lần post là do sở thích thói quen của Au, bạn thích chia từng part nhỏ, Au nghe theo bạn, sửa lại post ít, bạn khác thích 1 chương dài, au lại sửa theo bạn khác hay sao?. Nói chung, cái vấn đề post ít hay nhiều này, mình thấy không quan trọng. Chẳng qua, chỉ là cảm nhận mỗi người khác nhau thôi. Cá nhân mình thích đọc 1 chap dài như thế này và đặc biệt là cực kỳ thích chứ nói gì đến ngán.

    Bạn nói nội tâm chưa đủ chiều sâu là chưa đủ như thế nào? Giá như bạn có thể dẫn chứng ra cụ thể như cách bạn sửa ở trên thì bạn Au sẽ biết ơn bạn lắm. Nhận xét chung chung như vậy, làm sao ngta biết mà rút kinh nghiệm.

    Cái quan trọng mình muốn nói là bạn dựa vào cái gì để nhận xét fic của ngta chưa đủ hấp dẫn với độc giả, dựa vào những cái like, những cái cmt trong fic cơ à???. Hay cá nhân bạn thấy không hấp dẫn rồi quy chụp cho toàn bộ những người đọc khác là không hấp dẫn. Mình đã theo dõi fic từ những ngày đầu, không biết các bạn khác thấy sao, nhưng đối với mình motip tuy cũ, cốt truyện tuy không mới, nhưng so với mặt bằng chung thì lối viết ổn và cũng khá hấp dẫn. Có đôi khi fic hấp dẫn k phải là fic dc nhiều like và nhiều cmt nhất!

    @chisan Mình theo dõi fic của bạn từ đầu đến giờ, thực ra cũng định cmt mà k biết nói gì cho nên chỉ để lại dấu răng qua nút like. Nhân tiện thì cũng nói đôi lời.

    Thực ra khi đọc lúc Ran nói ra tình cảm với Shinichi mình khá bất ngờ. Theo như mình thấy thì Ran biết rõ khoảng cách giữa hai người, biết rõ 2 người không thể mà với tình huống bị phát hiện nước ngọt liền nói ra tình cảm thì thấy khá dễ dàng, làm mình có cảm giác bạn sẽ lướt qua phần hiện tại và tập trung vào 4 năm sau cơ. Nhưng mà đọc xong chương 3 thì thấy cũng không hẳn.

    Lúc đầu bạn để tên fic là "Ngược để yêu một người" đúng không nhỉ? Mình nghĩ sẽ ngược Ran thê thảm, mà không hẳn Shinichi sẽ có tình cảm đâu. Cũng có thể OE hay SE nữa cơ. Mà bạn đổi lại "Ngược để yêu em" thì thấy có màu hồng hồng rồi, dù là 1 xíu thôi.

    Hy vọng mỗi tuần đều được đọc 1 chap của fic bạn, cho đến khi fic hoàn.

    Thân chào! Và cố lên..!!!
     
    tho ngoc, OngseongwooShanny Trinh thích điều này.
  2. chisan

    chisan Thành viên KSV

    Tham gia:
    15/7/2017
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    64
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    @DoominSRF cảm ơn bạn nha. Thực ra mk chỉ mới vào nghề nên nhiều cái còn tệ và non lắm, nhiều khi mình đọc lại mà cũng thấy văn hơi lủng củng. Về phần thể loại, chủ yếu là ngược nên tính cách nhân vật thay đổi thất thường. Mình nghĩ là mình sẽ viết ngược và HE. Mình cũng không dựa vào số like hay cmt, chủ yếu mình viết chỉ thõa mãn nhu cầu thôi.
    lời nói cuối cùng mình cảm ơn bạn nhiều. Mình sẽ cố gắng miêu tả mượt và ổn hơn, tâm lý nhân vật sẽ diễn ra chậm hơn. Điều quan trọng bạn nói đúng, mấy phần này là mở đầu mình còn chưa tập trung cho lắm, nhưng dù sao cảm ơn bạn đã theo dõi fic và nhận xét cho mình rút kinh nghiệm. Mình sẽ cố gắng.
    ~ thân~
     
    tho ngocShanny Trinh thích điều này.
  3. chisan

    chisan Thành viên KSV

    Tham gia:
    15/7/2017
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    64
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    @Thục Trinh Mika cảm ơn bạn. Mình còn đi học, và lối văn và cách sử dụng từ còn hơi lố, nhiều cái còn vô lí. Cảm ơn bạn vì lời nhận xét, vài chap sau mình sẽ cố gắng nhiều hơn nữa :KSV@08:
     
    Shanny Trinh thích điều này.
  4. chisan

    chisan Thành viên KSV

    Tham gia:
    15/7/2017
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    64
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Chương 4

    Ran thẩn thờ ngồi nhìn ra cửa sổ, hoài niệm về những hoài ức năm xưa.

    Cô từng có cuộc sống giàu sang phú quý, không thiếu bất cứ thứ gì. Ba cô xây cho cô một căn biệt thự và cho cô là công chúa sống trong lâu đài đó.

    Từng có một gia đình hạnh phúc và luôn đầm ấm bởi những tiếng cười. Lúc đó cô nghĩ sẽ duy trì hạnh phúc này đến cuối đời.

    Rồi một ngày, một người đàn ông dẫn một cậu con trai đến bàn chuyện làm ăn với ba cô. Trong một khoảng khắc, sắc xanh từ đôi mắt tỏa ra một màu sắc u ám lu mờ, rồi khiến cả thân cô lún sâu vào cõi tăm tối đó. Như ma lực siêu nhiên, điều đó làm cô không thể dời mắt mình đi nơi khác.

    Cô luôn hỏi ba về người con trai đó, nhưng ba cô bảo đừng bao giờ nhắc đến và tốt nhất nên tránh xa ra vì cậu con trai đó là người xấu không tốt lành như tôi nghĩ.

    Rồi vì người đàn ông đó khiến cho cả nhà cô ly tán, công ty phá sản, nợ nần chồng chất,...

    Những câu chuyện sau đó cô không muốn nhắc lại nữa vì phía sau chuỗi tháng ngày hạnh phúc là nỗi đau nhục kéo dài bao nhiêu năm.

    Cô cười lạnh như băng ngàn năm, thời gian đã trả lời tất cả, những nổi đau đớn đó khiến cô trưởng thành hơn rất nhiều. Cô từng một thời gian trầm lặng và suy nghĩ rất nhiều, cô từng nghĩ mình sẽ trả thù, nhưng ngay cả người khiến gia đình mình bị như vậy còn không biết huống hồ gì...

    Ran đang miên man suy nghĩ, chợt một cánh tay đặt trên vai cô. Giật mình quay đầu lại, đối diện với cô là một tên tóc nhộm “7 sắc cầu vồng”, quần áo hoa văn lòe loẹt. Cảm thấy sống lưng hơi lạnh, yết hầu nuốt một ngụm nước bọt. Thế này là sẽ là điềm báo một điều không hay ho gì. Cô nhận ra, nhiều người bao quanh mình, nhìn cô với ánh mắt đỏ rực như thèm khát điều gì.

    Thân thể nhỏ bé của cô cố gắng tránh khỏi mấy tên công tử đó, nhưng chúng còn nhanh hơn cả cô. Hai tay ôm lấy bờ vai, mấy tên khác sờ soạng mông, đùi. Cảm nhận sự nhạy cảm ở các vùng đó, cô bất giác run lên.

    Chúng nhìn cô với ánh mắt dâm đãng, miệng thì luôn nở ra nụ cười bởn cợt.

    - Đi chơi với anh đi! Anh có rất nhiều tiền...

    Một tên thở vào tai của cô. Ran vội hét lên.

    - Không! mấy người bỏ tôi ra!!

    Ran dùng sức đập vào ngực của tên đó, tiếng cười xung quanh rầm rộ như tiếng sấm. Đối với họ là điều buồn cười nhưng đối với cô là sự bất lực, bản thân mình không thể làm gì. Cảm giác giống như cơ thể mình bị nhốt vào một cái hộp không ánh sáng, không có không khí, như địa ngục trần gian vậy.

    Rồi một tên khác ôm eo cô, miệng hôi như cú làm điệu bộ thèm khát thân thể, đôi mắt mờ đục chứa đầy dục vọng.

    - Nghèo mà giả bộ thanh cao... bất quá mày chỉ có khuôn mặt đẹp thế này thì còn có gì đáng giá cả!

    Hắn cười cười, định vén áo cô lên, thì một lực giống như sức mạnh kinh hoàng tất công vào lưng. Hắn hét lên đầy đau đớn, nhìn áo mình in lên một hình chiếc giày to tướng.

    Shiv nhìn hắn với đôi mắt sắc bén, toát ra vài tia âm lãnh khiến cho sống lưng hắn cùng mấy tên còn lại nổi gai lưng.

    Đôi môi nhếch lên vẻ khiêu khích. Bọn chúng nhìn Shiv thất sắc, mặt thì tái xanh như lá chuối.

    - Chuyện này đâu liên quan gì tới cô!!!

    Tên bị đá đó vội hét lên, chuyện không liên quan tới mình thì đừng chỏ mũi vào.

    - Không liên quan? Mày nghe cho kĩ đây Ran Mori là bạn của Shiv này! Vậy nên...

    Shiv nói nhìn Ran rồi sau đó chuyển hướng mắt đến mấy tên kia.

    “AAAAAaaa”

    Tiếng gào của Shiv như con dã thú, một cước chân vào tên mới bị cô đá lúc nãy, khiến cho hắn ho ra một bụm máu rồi bay ra xa.

    Chưa kịp định thần thì Shiv tung một cú đấm vào tên tay đang ngự trị trên vai cô. Máu từ miệng hắn, cùng mấy chiếc răng bay ra, bắt gặp cảnh này khiến cô một phen buồn nôn. Ran ngạc nhiên khi thấy Shiv chẳng hề hấn gì tới mấy tên công tử thuộc thân phận gì. Shiv chỉ biết đấm đá cho thõa mãn nhu cầu của mình. Đôi mắt đỏ như máu hiện lên vài tia thâm lãnh, tàn bạo. Cơ thân luật động nhanh như chớp, chỉ trong một cái thoáng bọn chúng đã đo đất.

    Shiv sau khi giải tỏa stress xong, đút tay vào túi lấy ra một chiếc khăn tay thêu đóa hoa mẫu đơn cẩn thận lau sạch đi vết máu dính trên tay, sau đó tiện tay vứt luôn chiếc khăn vào thùng rác. Người đồn rằng cô là một con người mạnh mẽ quyết chiến, táo bạo. Không sợ quyền thế, luôn cho mình một sự tự do riêng. Ran ước mình được như vậy, dù chỉ là một chút. Ngay cả chính cô không thể có tiếng nói riêng cho mình huống gì là tự do.

    Thấy ánh mắt của Shiv về phía mình. Cô vội cúi đầu cảm ơn ríu rít, cô rất cảm động khi Shiv nói cô là bạn của cô ấy. Từ trước tới giờ cô giờ cô chưa từng nhận một sự ấm áp như vậy, lúc đó cô cảm thấy thân mình giống như một ai đó khoác lên một chiếc choàng lông sưỡi ấm tấm thân lạnh lẽo.

    Shiv cười cười, dìu cô ngồi ở chiếc ghế đá không xa không gần.

    - Từ trước giờ cô luôn bị thế này ư?

    - ừm...

    Ran gật đầu, lúc nãy cô chìm bớt nỗi đau đớn đó, nhưng bây giờ nghe Shiv nói lại, miệng cảm thấy chua chua.

    Shiv thấy ánh mắt cô chìm xuống, cô cũng lạc vào cõi xa xăm. Ước gì cô có thể thấu hiểu hết tâm tư của Ran thì tốt biết mấy.

    Shiv chợt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ran. Cô giật mình quay lại, đối diện với đôi mắt nhu hòa của Shiv, Ran bất giác mỉm cười trấn an lòng mình.

    Đối với Shiv, cô đã quyết định làm bạn với ai đó thì phải hiểu họ đến cùng, tuy bây giờ còn nhiều điều cô chưa biết nhưng chỉ là vấn đề sớm muộn thôi. Sẽ không lâu xa nữa cô sẽ hiểu hết mọi thứ về Ran Mori. Cô luôn hiếu kì tại sao Ran lại bị đối xử tệ bạc như thế, lần trước nghe tụi Taikei kể lại là cô bị tụi côn đồ nữ đánh đập mấy ngày mới đi học lại được.

    Kì thực không hiểu tại sao Ran Mori lại có sức hút đối với cô như thế.

    - Yên tâm đi! Nếu đã là bạn của tôi thì tôi sẽ không cho bất cứ ai động đến một sợi tóc của cô!

    - Cô nói quá rồi...

    Ran ngài ngùng cười, nụ cười như một làn gió xuân ấm áp chạy qua. Shiv không hiểu tại sao một con người tốt đến vậy mà cả thế giới lại quay lưng với cô.

    Đột nhiên một cô gái đến gần Shiv. Nói cái gì đó vào tai. Shiv nhanh chong rời đi, chỉ kịp lại một câu nói “ tạm biệt! Hẹn gặp lại.”

    Ran cũng vẫy tay tạm biệt. Sau đó mình cũng nên rời đi sớm.


    Mỗi buổi sáng thức giấc, Ran đều phải tranh thủ làm hết mọi việc để kịp tới giờ. Khu chung cư mà cô ở cách khá xa trường học, vì điều kiện túng thiếu nên phải đi bộ.

    Nơi cô ở không như các khu chung cư khác, nơi này không chu cấp đủ nhu cầu cho người ở. Nhưng giá thành rẻ nên cô chọn.

    Tiền chu cấp của phu nhân Kudo cũng chỉ đủ cho tiền thuê nhà, đồ ăn, sinh hoạt, còn lại cô phải tiết kiệm. Vốn định đi làm thêm để kiếm theo chút đỉnh nhưng lịch học ở trường dày đặc. Học viên trường X thì không ai dám nhận cả, chắc là do uy tín của trường.

    Ran nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị cơm hộp trưa đi học.

    Bầu trời sáng không khác gì tối. Như chia làm hai nửa, một nửa như bị nhốm mực tàu, tỏa ánh huyền âm u, nửa còn lại là một mảng ánh minh, lấp ló mặt trời lượn lờ qua từng đám mây.

    Ran khoát lên mình một chiếc áo bạc màu, lâu năm nhưng vẫn gìn giữ được đến ngày nay. Nhà tuy nghèo nhưng ăn mặc của cô rất sach sẽ, Ran như đóa hoa sen trắng muốt, giống như cô là tâm điểm còn mọi thứ chỉ làm nền.

    Những con bướm màu xanh lấp lánh trong bộ cánh nhỏ, phản quan với ánh sáng đẹp huyền diệu lung linh. Chốc chốc vài con đậu trên vai cô.

    Mỹ sắc thì vạn vật lưu luyến. Không chỉ bướm mà vài ánh mắt của mấy cậu học viên len lén nhìn cô.

    Cô không bận tâm, chỉ mãi mê với lũ bướm. Bỗng một chiếc xe hơi cực kì sang trọng đậu trước cổng, lập tức không khí thanh tĩnh bắt đầu ồn ào với mấy tiếng reo nháo của các thiếu nữ.

    Cửa xe tự động bật ra, ánh mắt cô di chuyển đến hướng đó.

    Shinichi bước ra với ánh mắt lạnh lẽo thấu sương. Cả người luôn tỏ ra thanh đạm đáng sợ, nhưng vẫn không che khuất khuôn mặt kinh diễm lên từng chi tiết. Những tiếng hò hét không ngừng, nói đây là chuyện lạ? Không phải! nó diễn ra thường xuyên mà.

    Giàu có, lạnh lùng, gia thế tốt, cộng thêm khuôn mặt vạn người mê kia làm điên đảo bao nhiêu trái tim thiếu nữ. Vài bạn nam cũng thầm trầm trồ ghen tỵ với anh, Shinichi là người rất khó bắt bạn nên anh luôn đơn thân một mình.

    Ánh mắt của anh di đến bóng dáng nhỏ bé phía xa xa đó, hàng chân mày đậm nhíu lại. Ran bắt gặp ánh mắt kỳ dị từ anh, cô thẹn mình bỏ đi.

    Có lẽ hơi tiếc vì lần đó tỏ tình đột ngột như vậy. Cô ước sau này cô cũng cho vào hạng quen biết của anh thì tốt biết mấy. Bao nhiêu người muốn anh để vào tầm mắt, nhưng hầu hết ánh mắt của anh để khá nhiều lên cô. Vài cô tiểu thư thấy thế ganh tỵ, đem cô ra mà phỉ bán, lăng nhục. Nhưng chỉ là câu nói thôi, sau vụ cô bị côn đồ nữ đánh đó, chẳng ai muốn rước họa vào thân mà hành hung cô lần nữa.

    Trường nội quy cực kì nghiêm khắc, nghĩ không phép trên một buổi là bị đuổi học. Đi học trể sẽ bị kĩ luật nặng nề, vì là trường đạt chẩn quốc tế nên rất nghiêm khắc. Học sinh bao giờ cũng phải là giỏi nhất, áp lực học ngày càng nặng nề. Đối với cô, việc học rất quan trọng đậu vào trường này thì phải càng quyết tâm, sau này vào đại học hay xin việc cũng dễ.

    Lớp học lúc nào cũng được sạch sẽ, máy móc công nghệ tiên tiến hổ trợ việc học.

    Học viên trong trường trải qua các đợt huấn luyện thể chất, đến trình độ học vấn. Sau mỗi năm Hội trưởng sẽ khai báo kết quả, ai sẽ là người tiếp tục học và người nào sẽ rớt.

    Vì vậy, học viên được đậu vào thì phải học hết sức để chuẩn bị tâm lý cho các kỳ thi tiếp theo. Người ra trường sẽ được chuyển thẳng lên đại học quốc gia, xin việc vào các công ty rất thuận tiện.

    Thế nên các ông bố giàu đều đút rất nhiều tiền cho con cái họ được qua kỳ. Chi phí học cũng khá cao, muốn vào đây thì phải: Gia đình khá giả + học lực giỏi + thế chất tốt.

    Ran được phu nhân Kudo chuyển thẳng vào nên không lo tiền học phí, còn chu cấp tiền hàng tháng cho cô. Đối với Ran mà nói là một ân huệ lớn.

    *

    Mãi đến trưa...

    Vẫn là cái nắng hè gay gắt, lúc sáng còn thấy những đám mây đen nhưng đến bây giờ chuyển sang nóng cực hạn.

    Thời tiết thay đổi thất thường, cũng may là nhà trường lắp đặt máy lạnh hầu hết các nơi.

    Các học viên đều đến nhà bếp căn tin nhận cơm, chỉ có Ran là chuẩn bị cơm hộp trưa. Vẫn chổ cũ, cô lẳng lặng đến sân bóng để ăn cơm trưa. Nơi này trải dài là hàng cây xanh bao bọc, là giờ trưa nên không có một bóng ai.

    Một màu xanh mát mẻ, không khí yên lặng tựa nghe tiếng côn trùng bay. Thanh tĩnh, yên ắng rất hợp với tâm tình của cô.

    Ran tranh thủ ăn hết phần cơm trưa. Cơm do cô chuẩn bị nên cũng rất đỡ tốn kém, hầu hết là cơm và dưa muối. Một buổi trưa đạm mạc đó không thể tiếp sức cho chiều học căn thẳng. Nhưng cô đã ăn như thế này suốt mấy năm rồi.

    - Cô để đồ ăn trưa ở đây!

    Một vị quản gia trên tay một chiếc khăn thêu hoa đào, ra hiệu cho hạ nhân làm việc.

    Tim cô đập nhanh, tại sao Shinichi lại đến đây chứ! Điều đó làm cơm ăn nuốt không trôi. Ran ho sặc sụa, Shinichi liếc mắt nhìn cô. Ran thấy vậy hơi ngượng, liền tránh mặt sang nơi khác.

    Anh đến gần cô, đứng nhìn cơm trưa của cô, hầu hết là dưa muối. Rồi chuyển mắt lên khuôn mặt cô. Thân hình cô rất gầy, không mặt luôn chứa đựng nỗi buồn u ám đó, không hiểu tại sao anh lại muốn thấy nụ cười của cô.

    Ran và anh gặp nhau khá nhiều lần, vì cô là con nuôi của phu nhân. Mấy năm trước cô còn ở nhà Kudo, bây giờ lại chuyển ra ngoài sống vì sợ người trong dòng họ soi mói.

    - Lại đây...

    Anh vẩy tay, trên tay vẫn giữ nguyên hộp cơm. Anh rất ít ăn thịt nhiều dầu mỡ, hay nói cách khác là rất ít ăn, hầu hết bửa ăn hàng ngày đều chuẩn bị theo tháp dinh dưỡng nhưng anh ăn toàn rau củ.

    Đồ ăn thừa của thiếu gia không có ai dám ăn nên đem đổ hết. Toàn là thực phẩm thượng hạng như vậy thì rất phí.

    Quản gia và hạ nhận lập tức đi đến. Đẩy khay thức ăn đến. Họ cảm thấy lạ là thiếu gia rất ít ăn thịt hay lại thay đổi khẩu vị rồi.

    Tất nhiên mọi suy đoán của họ đều sai. Anh gắp thức ăn bỏ vào khay cơm của cô, anh bỏ rất nhiều đến nỗi thức ăn tràn ra khay.

    Ran nhìn anh với ánh mắt vô cũng ngạc nhiên. Quản gia và hạ nhân biểu lộ sắc thái không kém. Sau khi gắp đầy hết, anh hài lòng, đôi môi mỏng hơi nhếch lên.

    - Ăn nhiều vào...

    Đôi mắt xanh lạnh lùng khi nào đã trở thành dịu dàng tràn ngập sắc xuân ấm áp, hàng chân mày giản ra, tâm trạng cực kì tốt. Cô đang mơ sao? Anh... vẻ mặt đó..

    Shinichi bình thường rất ít cười, người lúc nào cũng tỏ ra hàn khí cao ngạo, rất khó gần. Hôm nay trời ưu ái cho cô sao, cô lại được nhìn thấy vẻ mặt đó của anh.

    Nhưng nhận đồ ăn từ anh là điều không thể. Thức ăn của anh là cao phẩm làm sao mà lại cho cô được. Điều đó triệt nhiên là không được.

    - Kudo sama... thế này thì không được...

    - Chuyện gì không được!

    Anh cắt lời của cô ngay tức khắc. Ra lệnh cho quản gia và hạ nhân về. Còn một mình anh và cô.

    Shinichi ngồi bên cô, ngồi rất gần. Ran ngượng ngùng tía tai đỏ mặt liền ngồi xa anh một chút để giữ khoảng cách.

    - Lại đây!!

    Thần sắc nhu hòa lúc nãy vì hành động của cô mà trở nên như trạng thái ban đầu. Giọng có chút lạnh, biểu lộ ra lệnh cho người khác.

    Ran giật mình,thấy ánh mắt của anh. Mặt tái xanh vội gật gật đầu. Cô nhẹ nhàng xít lại một chút, cũng không quá gần.

    Shinichi lườm cô, ý muốn ngồi y cũ, mà cô lại hành động kiểu đó. Ran lập tức hiểu ý, ngồi lại chổ cũ.

    Sau khi ổn định chổ ngồi xong, cô cúi đầu. Thật sự áp khí bức người a!

    Anh chỉ tay vào khay cơm của cô. Giọng không nóng không lạnh.

    - Tôi muốn đồ ăn của cô...


    END CHƯƠNG 4
     
    Physiology, tho ngoc, Shinran363chan1 bạn khác thích điều này.
  5. chisan

    chisan Thành viên KSV

    Tham gia:
    15/7/2017
    Bài viết:
    21
    Lượt thích:
    64
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    học sinh
    Chương 5


    Ran giật mình, ý anh muốn thức ăn của cô. Nhưng...

    Trong lúc Ran cắn môi dưới không biết làm cái gì, thì ai đó gắp thức ăn của cô với thái độ bình thản như chưa điều gì sảy ra cả.

    Trên đời này điều gì cũng có thể sảy ra, cô đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt hết nhưng há có thể điều này. Đường đường đại thiếu gia tập đoàn bất động sản nhất nhì Châu á lại ăn món của bình dân thế!

    Môi cô lắp bắp:

    - Kudo sama...

    Ánh mắt của Shinichi vẫn đăm vào khay thức ăn. Thực ra, ở nhà anh ăn mỹ thực hoài cũng rất ngán, nên tỏ ý trao đổi với cô. Món kia nhìn đơn giản nhưng mùi vị không tệ, nên cho là miễng cưỡng có thể ăn. Bình thường cô ăn thế này làm sao mà sống, nhìn thân thể gầy gò của Ran, anh nhíu mày nhẹ.

    Anh ăn rất nhanh, chốc chốc đã xử lí hết bửa ăn của mình. Trong khi đó, Ran vẫn loay hoay không biết nên ăn hay không ăn, thực ăn của anh mà lại cho cô, thực không hợp lý tí nào.

    - Không ngon?

    Anh cất giọng trầm, ánh mắt dò xét. Không ngon? Cũng đùa...đây là thức ăn của nhà bếp nổi tiếng chỉ nấu riêng cho khẩu vị của anh. Chắc khẩu vị khác với mấy bữa hay do anh nên cô không dám ăn.

    - Không... rất ngon ạ!

    Nghe anh hỏi, cô vội gật đầu lia lịa, ai dám phật ý của anh chứ. Cô ngộm ngoàm thức ăn, vụn dình đầy mép cô. Shinichi nhếch môi cười cười, tim anh hơi xao động. Ran Mori trước đây anh cho là người vô cũng tẻ nhạt, lúc nào cũng trưng bộ dạng buồn bã đó, nhưng bây giờ trước mặt anh là cô gái đa cảm xúc. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng của cô, anh bất giác mỉm cười nhẹ.

    Phút giây đó tưởng chừng như dừng lại, không ngờ lại nhanh chóng biến mất để lại khuôn mặt ảm đạm thường ngày.

    Ran mất hứng, tưởng có thể nhìn anh trong bộ dáng đó thêm một chút.

    Ánh mắt của anh di chuyển ngoắc đầu ra phía sau. Những kẻ rúc rủi nhìn lén bọn họ bằng ánh mắt căm thù đại hận, tất nhiên đó là dành cho cô chứ không phải cho anh.

    Ran cúi gập mình lại, giữ khoảng cách xa xa để tránh hiểu lầm, nhưng làm sao được họ đã nhìn thấy hết. Mấy học viên đó định xông lên muốn cô giải thích rõ ràng nhưng từ đầu một vài vệ sĩ nhanh chóng cản bước họ.

    Ran trầm tư, đáng lẽ ra không nên nhận thức ăn của anh. Móng tay của cô bấm vào nhau, sắc thái biến hóa rõ ràng.

    Chợt một bàn tay để lên vai cô, hơi lạnh hòa cùng hương bạc hà áp vào thân cô. Cả người Ran như một luồn điện cao áp chạy qua các tứ chi và dừng ở trái tim.

    “thình thịch”

    Hơi thở anh vào tai cô. Tim đập rất nhanh, những cơn gió mát lạnh thổi qua vai cô men theo mùi hương của anh.

    - Sau này đừng gọi tôi là Kudo sama... nếu không tôi sẽ phạt cô mất!

    Ran đỏ mặt tía tai, mắt trợn tròn lên nhìn anh. Shinichi cảm thấy khôi hài cho khuôn mặt của Ran bây giờ. Dù gì cô cũng chỉ là một con gái, đối xử thân mật mà đỏ mặt là chuyện thường tình.

    - Đùa thôi!

    Đến khi Ran bình tĩnh lại được thì thấy bóng anh mất hút. Cô thẹn vô cùng, rõ ràng đó chỉ là đùa mà tim cô đập nhanh đến vậy. Cái cảm giác trống trải ngập tràn toàn thân, hình ảnh anh cho cô đồ ăn và những câu nói bá đạo của anh vỡ tan ngay trong không khí. Tại sao mày vẫn chưa ý thức được Ran? Mày có biết đó là ai không mà dây dưa. Cuộc sống của mày đã nhiều trắc trở, mày còn muốn lao vào nhau như thiêu thân. Họ sẽ không bao giờ cho mày yên ổn đâu!

    Tất cả điều gì cô muốn là có một cuộc sống yên bình như bao người khác. Cô muốn đi làm kiếm nhiều tiền, kết hôn rồi sinh con đẻ cái, dù cơ sỡ vật chất nghèo nàng nhưng chi ít cũng đủ bương chải.

    Thế nhưng người ta nói: Nếu bạn chọn cuộc sống không yên ổn thì ắt an bình sẽ đến với bạn, nếu chọn cuộc sống an nhàn thì chắc chắn tai họa luôn rình rập bên bạn bất cứ lúc nào...

    Cô cắn môi dưới, cùng lắm là chịu sỉ nhục một chút, đến khi họ không làm gì cô nữa. Cô sẽ sống lại cuộc sống nhàm chán đó, nhưng tốt nhất không được dây dưa với Shinichi Kudo.

    Cô còn phải tìm ra tung tích của vụ án mấy năm trước và lí do tại sao nhà cô lại phá sản. Cô sẽ không bao giờ tha cho kẻ hại chết cha mẹ, cô sẽ bắt họ trả lại gấp nghìn lần.

    *

    Trời sắp xế chiều, vẫn như mọi ngày bây giờ là lúc học viên ra về.

    Từng chiếc xe lớn nối đuôi nhau đón tiểu thư và các đại thiếu gia. Những cô gái nhìn thấy cô hồi trưa định đến cho cô một bài học không ngờ Shinichi lại ở đây nên không ai dám tự tung tự tác.

    Hôm nay là ngày cuối tháng, phu nhân Kudo bảo cô đợi ở cổng trường để chu cấp tiền mỗi tháng. Cô nghe vậy ngoan ngoãn ngồi đợi, nhưng kì lạ là mỗi khi đều là quản gia hôm nay tại sao phu nhân lại rãnh hơi đến vậy.

    Đối với cô, phu nhân Kudo ân huệ là rất lớn. Mặc dù có mục đích gì nhưng cô vẫn muốn đền ơn lại.

    Shinichi vẫn chưa về, đứng nhìn cô cách đó không xa. Xe đưa đón cũng đã đến lâu rồi nhưng anh vẫn không có dầu hiệu muồn về. Shinichi đứng đó mặc cho những cô gái xung quanh đưa điện thoại ra chụp, nhưng ánh mắt của anh vẫn đăm điêu vào cô. Ran xác nhận là mình có nhìn lầm không. Nhưng đã tự mình quyết tâm sẽ không để ý đến anh.

    Một lúc sau, một chiếc xe BMW chậm rãi đậu trước cổng. Lập tức ánh mắt của tất cả học viên di đến, nhưng có vẻ Shinichi vô cùng thờ ơ với người trong xe.

    Chiếc kính hạ xuống, khuôn mặt người phụ nữ như mờ mờ ảo ảo hiện ra trước mắt cô. Ran đi đến, cúi chào người phụ nữ kinh diễm đó. Trên khuôn mặt người phụ nữ luôn là vẻ lạnh nhạt nhưng lại không nhìn thấu tâm địa bên trong. Sau khi được chuyển ra ngoài sống thì Ran rất ít gặp bà, nhưng khuôn mặt đó nhiều năm không hề thay đổi dẫu thời gian ăn mòn.

    Phu nhân nhếch môi một cái rồi đưa cho cô một bì thư, ghé sát vào tai cô nói gì đó. Người ngoài nhìn có thể suy ra những suy nghĩ mờ ám. Vài cô gái phía sau tức giận bặm môi.

    - Thì ra nhỏ đó cố gắng lấy lòng phu nhân. Từ nhỏ đã hạ lưu bao nhiêu thì bây giờ bấy nhiêu.

    - Đúng đấy! Phải dạy dỗ nó lại mới biết được thế nào là trên dưới!!

    Họ bắt đầu bàn túm sôi nổi, sau đó bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng bén khiến cho toàn thân ai ai cũng mềm nhũn, run sợ.

    Anh bước đi với tốc độ rất nhanh, giật tiền từ tay Ran. Vứt ngay trước mắt cô. Đôi mắt anh hiện lên những tia lửa giận ngập tràn, sắc xanh hoa Blue Bells hòa cùng với những vằn máu căn tràn lạnh lẽo. Tay anh vung lực đạo đẩy cô ra khỏi người phụ nữ đó. Miêng không một cảm xúc cất lên giọng nói khàn khàn thấm sâu vào gan thịt.

    - Những kẻ dơ bẩn như bà thì bất cứ thứ gì của bà đều là niềm sỉ nhục đối với tôi. Hôm nay trở đi cô đừng nhận tiền của bà ta nữa!!

    Anh hùng hồn ra lên cho cô, đôi mắt lạnh lẽo vẫn bén lên người phu nhân. Ấy thế mà bà ta không hề tỏ ra khiếp sợ hay đau lòng, mà là vẻ mặt bình thản kì lạ. Vốn dĩ trước mắt họ phu nhân Kudo là mẹ của anh, mà tại sao anh lại đối xử thô lỗ tệ bạc đến vậy. Còn phu nhân với vẻ mặt đó thật không biết bao nhiêu điều họ vẫn chưa biết về anh...

    Từ trước tới giờ, anh là người điềm đạm, không dễ nỗi nóng. Nhưng lúc này đây anh vốn không còn chính mình thường ngày nữa, đôi mắt không cảm xúc hiện lên những sự kinh bỉ, không một chút tình cảm mẫu tử ruột thịt.

    Ran suýt xoa đầu gối, bị anh đẩy lên chân hơi trầy xướt. Đôi mắt lạnh dần đi, cô bất chấp danh dự của mình để lượm những tờ tiền nằm lăn lóc dưới đất.

    Người giàu có quyền của người giàu. Nhưng cô đây không ngu ngốc đến mức mà từ số tiền đó. Anh có hiểu những gì mà cô nhận không, cô nhận sự thương hại của người khác bởi vì cô không có gì. Bản thân này không thể sống nếu như không có tiền, mỗi tháng tiền học phụ đạo, tiền nhà trọ, nhu cầu cá nhân,... tất cả đều quyết định bởi số tiền này.

    Người ngoài nhìn vào cô biết họ khinh miệt. Nhưng cô đâu thể làm gì khác, để nhân phẩm mình bị chà đạp còn hơn là thể xát bị thiệt.

    Chợt một cánh tay nắm lấy cô. Anh kéo cô đi ngay trước mặt mọi người, tình huống này cô không hề giãy dụa, phản kháng. Bởi vì cô có quyền hạn gì từ chối anh chứ, từ mới nhập học có vài bạn nam nói cô giống một con búp bê, vì chỉ có hình thức bên ngoài xinh đẹp nhưng bên trong lại trống rỗng, khuôn mặt bao giờ cũng không cảm xúc, rất ít cười cũng rất ít khóc. Nói như vậy cũng cho là đúng đi!

    Đúng! Cô giống búp bê vì không có cảm xúc...

    Anh cũng nghĩ cô như vậy mà phải không?

    Shinichi ném cô vào xe. Lớn tiếng quát.

    - Cô cần tiền đến mức như vậy sao?

    Nụ cười trên môi cô lạnh đi, đôi mắt u ám nhìn anh tức giận. Ran không kiêu ngạo không siểm nịnh chậm rãi đáp.

    - Đúng vậy!! Em cần tiền của phu nhân thì đâu liền quan tới anh!

    Trong khoảnh khắc Shinichi bất ngờ với nụ cười của cô, bây giờ trông cô thật thê lương, nhưng anh không thể chấp nhận cô bị bà ta dụ dỗ như vậy.

    Ran né anh, mở cửa định bước ra ngoài thì bị Shinichi níu tay lại.

    - Cô cần bao nhiêu? Tôi sẽ cho cô hết nhưng đừng lấy tiền của bà ta!

    - Kudo sama... em không thể nhận bất cứ thứ gì từ anh. Em thà nhận tiền từ phu nhân còn hơn mắc nợ anh. Sau này em nhất định sẽ hoàn trả hết! Anh cứ yên tâm...

    Ran cười nhẹ rồi bước ra. Có lẽ cô nói điều đó với anh thật sự hơi quá, nhưng vốn dĩ cô không thể nào quay lại được. Nợ anh có lẽ cả đời này cô không trả nổi.

    Shinichi nhíu chặt chân mày, đôi mắt sắc bén về phía cô. Lời nói của anh không hàm chứa một chút cảm xúc.

    - Cô đừng quên mình là nữ hầu của tôi! Có lẽ hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho cô nhưng ngày sau cô đừng nghĩ là mình sẽ yên ổn!

    Anh nói rồi, bảo tài xế lái xe đi. Để cô đứng đây một mình.

    Ran lặng nghe những cơn gió xua tai, mái tóc đen mượt phản ánh dưới những tia nắng yếu ớt cuối cùng của ngày.

    Những câu nói của anh vẫn đâm thọc trái tim cô “Có lẽ hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho cô nhưng ngày sau cô đừng nghĩ là mình sẽ yên ổn!”

    Ran cười lên vẻ yếu ớt, tự khinh chính mình. Tại sao anh không hiểu những gì mà cô chịu đựng, những lời xúi nhục kia chính là nguyên nhân khiến cô trở nên hèn hạ như ngày hôm nay. Anh không hề nhận thức những chuyện sảy ra với cô đều vì anh.

    Cô nghèo, không địa vị, lại bị bạn bè hắt hủi. Rồi gặp anh, cô cứ nghĩ anh sẽ là hi vọng cuối cùng để cứu vợt cuộc đời đau khổ của mình nhưng cô, ngẫm nghĩ lại không ngờ sau tất cả mọi chuyện đều liên quan tới anh. Đến khi cô tuyệt vọng, không muốn nghĩ đến anh nữa thì chính anh lại muốn dây dưa.
     
    Physiology, DoominSRFtho ngoc thích điều này.
  6. Nihon Natalie x

    Nihon Natalie x AMEkito Noyuki Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2018
    Bài viết:
    455
    Lượt thích:
    4.428
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    THPT CNH
    Nii góp ý chút nhé @chisan :)

    Về nội dung, Nii vẫn là một con mụ đọc chùa :v (lâu lâu lại lầm lũi góp ý) nên có lẽ vẫn chưa thể đánh giá một cách nghiêm túc về fic của bạn, thông cảm cho nha.

    Vẫn là môtip cậu chủ và người hầu, khá quen thuộc như NIi đã nói dạo trước đấy. Xin hãy phát triển nó táo bạo và mới mẻ hơn nữa nhé! Cũng rất hóng đây~!

    Về hình thức, ờm......... nói sao ta!?

    Đơn giản chỉ là một chút chính tả thôi, đại loại như từ 'sảy' thực ra phải là 'xảy' 'sảy' nghe có vẻ giống 'sẩy thai' quá!

    À, một chút nữa: khi Ran ăn có 'một chút dính dính gì đó',hình ảnh này theo Nii là không 'đủ ' để làm trái Tim Shinichi Dao động. Nếu dễ dàng như vậy thì hình tượng soái ca mất công xây dựng sẽ :-??trở nên hơi dễ dãi.

    Mấy góp ý nhỏ nhỏ thôi, Nii sẽ tiếp tục xem chùa và lâu lâu nhào vô bl,...

    Nii mong những lời trên k quá làm bạn phật ý, hãy cố gắng nha! @chisan

    Thân ái,
    Nihon Natalie
     
    chisan thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Ngược để Diễn đàn Date
[Shinran Longfic] Bitter v. Sweet Đang viết / đang dịch 13/5/2020
[Longfic] Them. Đang viết / đang dịch 9/4/2020
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Ngược tình Đang viết / đang dịch 25/2/2017
[Longfic] Duyên Ngược Tạm ngưng 20/11/2014

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP