[Longfic] Latte Macchiato

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Yumi~Chan, 11/10/2015. — 8.188 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Yumi~Chan

    Yumi~Chan Hoa ta dành cho chàng, đã tàn mất rồi Thành viên thân thiết

    [Longfic] Latte Macchiato

    [​IMG] [​IMG]
    [​IMG]

    [​IMG] Late macchiato[​IMG]
    [​IMG] Author: Yumi
    [​IMG] Pairings: ShiKai, ShinRan
    [​IMG] Rating: 3+
    [​IMG] Genre: Romance ( nhẹ nhàng thôi )
    [​IMG] Status: Bò qua ngày
    [​IMG] Disclaimer: Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của Au nhưng cuộc sống của họ do Au quyết định
    [​IMG] Summary:
    Tình yêu của em có vị như Late Macchiato
    Thật nhiều ngọt ngào
    Nhưng vẫn có vị đắng nhẹ nhàng

    --
    Truyện chia làm 3 giai đoạn

    Vị thơm của Latte Machiate:

    Part 1 Part 2

    Vị ngọt của Latte Machiato:

    Part 1 Part 2

    Vị đắng của Latte Machiato:
    ( tất cả đều liên quan đến Latte Macchiato :KSV@09:)
     




  2. Yumi~Chan

    Yumi~Chan Hoa ta dành cho chàng, đã tàn mất rồi Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/10/2015
    Bài viết:
    73
    Lượt thích:
    357
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    Student
    Past 1: Vị thơm của Latte Macchiato [ giai đoạn 1 ]

    P/s: Chen chúc một tí, Đây là lần đầu Yumi viết fic nên sẽ không thể tránh khỏi những sai sót nên mong mọi người lượng tình mà ném đá nhè nhẹ thôi ạ


    ---


    Cô không thích vị ngọt của Latte Macchiato. Không phải vì cô ghét đồ ngọt mà đơn giản là uống nó khiến cô cảm nhận được cái bất hạnh mà cô phải hưởng mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ vui vẻ thưởng thức Latte Macchiato bên bố mẹ.


    Cuộc đời cô không được may mắn như chúng. Cả cái tuổi thơ cô mang một mùi đau thương. 5 tuổi mất mẹ, 13 tuổi mất cha, phải sống nhờ cậy vào người họ hàng xa, song đến 16 đã phải tự đi nuôi bản thân. Không phải vì họ hàng xa cũng từ cõi trần, mà vì cô bị đối xử tệ bạc, Chỉ cần mất cảnh giác là y như rằng sẽ bị đổ oan rồi đem ra làm bia đỡ đạn cho những người trong gia đình họ, mỗi lần vậy lại phải nghe họ mắng chửi, đó là chưa kể nhiều lần phải chịu đòn roi, hay những hình phạt hà khắc. Cũng vì thế, Mỗi ngày cô phải tập nâng cao tính nhạy bén, học cách cư xử sao cho vừa lòng người khác, và phải biết cách để ngóc đầu dậy khỏi những lần gục ngã. Rồi, cuối cùng, cô quyết định góp tiền và chuyển ra ngoài. Tính đến nay đã là 4 năm. 4 năm sống ra riêng, cuộc sống mới đầu khó khăn do cô chưa đến tuổi lao động nay đã qua. Cô có một cuộc sống ổn định, hơn cả ổn định. Nhưng, bản thân cô vẫn thật lẻ loi....


    Cũng vì những yếu tố trên,mà giờ đây cô ghen tị với những đứa trẻ đủ cha đủ mẹ, và ghen tị với hương vị Latte Cacchiato sao ngọt ngào đến thế. Và tự hỏi sao cuộc đời lại quá bất công

    ----


    Cô trở về Nhật sau chuyến công tác dài hạn bên Mĩ, giờ là đầu mùa đông, tiết trời se lạnh. Tuy chưa có tuyết rơi nhưng nhiệt độ lại trên dưới 20 độ C. Đủ lạnh để ta trốn mình trong nhà và túc trực bên cái lò sưởi.


    Cô khẽ run lên, lấy tay quấn khăn thêm một vòng quanh cổ. Kéo nhanh vali đến chỗ chiếc xe đậu ngoài sân bay cùng người tài xế đã chờ sẵn từ lâu. Chui vào trong xe cô thở phào. Trong xe nhiệt độ ít ra cao hơn bên ngoài 1 tý nên cũng có thể nói là ấm hơn. Mệt mỏi, cô ngả ra sau tựa mình vào thành ghế, nhìn tài xế. Lên giọng:


    - Chúng ta đi thôi


    Tài xế " vâng " một cái rồi nổ máy đi ngay.


    Chiếc xe giữ một tốc độ đều đều và chậm vừa phải theo đúng ý cô, bởi đã 2 năm không về ắt hẳn cô sẽ muốn ngắm nhìn lại cái xứ mặt trời mọc cũ mà như mới này. Chiếc xe đi qua một khu vực ngoại ô. Nơi đây giáp biển, tiếng sóng vỗ dì dào cứ đập vào tai từng cơn nhẹ như hát. Cô nhanh chóng nhìn ra. Biển nước như lấp ló sau màu xanh của những tán cây bên đường. Nhìn nước biển liếm láp bờ mà lòng thấy nao nao khó tả.


    " Bạch bạch..."


    Cái tiếng động khó nghe vang lên, phá hỏng cả phút thơ ngắn ngủi. Vầng mày liễu khẽ nhíu lại cô nhìn sang, hỏi lớn:


    - Có chuyện gì vậy?


    - Dạ xin lỗi chủ nhân! Hình như chiếc xe có vấn đề rồi ạ...


    Tên tài xế nhìn vào gương nơi có soi lại hình ảnh nữ chủ xinh đẹp của mình, thận trọng đáp.


    Cô không tỏ ra khó chịu gì nhưng nhìn qua vẫn có thể đoán cô không thoải mái là bao. Dựa tay lên tấm cửa xe, ngó ngang dọc. Chung quanh gần như là không một bóng người, đến một ngôi nhà cũng không thấy. Tuy nhiên, ở bên một gốc cây cổ thụ lớn, có một quán caffe nhỏ. Cách cấu bên ngoài đơn giản gần như là một ngôi nhà để ở, song chỉ có cái biển đề bên ngoài cổng mới làm tín hiệu duy nhất cho biết đây là một quán bán nước. Cô cười nhẹ. Suy cho cùng bản thân hôm nay cũng không xui đến nỗi nào. Cô dặn tài xế xem qua xe hỏng chỗ nào thì sửa còn bản thân sẽ ghé vào quán kia một lúc. Tài xế gật gật. Cô cười rồi đi xuống xe, tiến đến cái quán Caffe xinh xắn đó.


    Đi vào trong quán. Bên trong cũng như bên ngoài, không bày vẽ, đơn giản như bao quán khác, có bàn ghế cho khách, quầy tiếp tân và khu chế biến. Tuy đơn giản là vậy nhưng không thể phủ nhận một điều là quán khá đẹp và rất thu hút.


    Đem hoa hồng làm chủ đề, phong cách trang trí thơ mộng khiến quán trở nên gần gũi và ấm áp. Được thế gần biển nên tiết trời khá hợp, cùng ngoại cảnh bắt mắt còn gì tuyệt hơn. Nhưng quán lại vắng khách, có lẽ do quanh đây không có nhà kèm theo yếu tố thời tiết không thuận lợi nên không tránh được.


    Cô ngó quanh quán. Dường như không có ai.đến bóng 1 người phục vụ cũng không. Chả lẽ đây là nhà hoang?


    Cô tự cười với giả thuyết mình đặt ra bởi nếu là nhà hoang thì làm gì có chuyện quán sạch sẽ thế này. Cô chọn cho mình một cái bàn được đặt bên cửa sổ mở rộng về phía biển. Do trời lạnh nên cửa kính được đóng kín nhưng vẫn thấy rất rõ khung cảnh bên ngoài. Nhìn kĩ, kính có vẻ được lau cách đây vài phút, trông rất sạch sẽ. Cô cười nhẹ. Tự hỏi không biết ai là người đã chăm sóc cái quán Caffe này nhỉ?! Chờ đợi.


    - Quý khách muốn dùng gì ạ?


    Một tiếng hỏi khẽ, trong không gian nhỏ, tiếng nói đó bỗng vang một cách bất thường. cô cười xòa quay lại theo phản xạ. Đôi mắt xanh dừng chân trên thân ảnh một người con trai ngoại hình tuấn tú cùng dáng cao lí tưởng của một đấng mày râu. Cơ thể rắn chắc đầy đặn của tuổi 20. Làn da trắng trẻo ẩn mình dưới bộ đồ bồi bàn tông đen và trắng, trông rất ra dáng. Anh có mái tóc đen bóng, chắc khỏe nhưng khá rối. Trán cao cùng chiếc mũi dọc dừa, đôi môi mỏng nhưng hồng lên như ánh đào. Nổi bật là đôi mắt đen hút hồn, sáng lấp lánh cùng ánh nhìn như nuốt chửng người đối diện.


    Cô quay đi nhanh chóng sau khi đã ngắm nghía chán chê. Vơ lấy tờ menu trên bàn. nhìn lướt qua rồi đặt lại xuống, nhìn lên rồi nói:


    - Loại gì cũng được! Cảm ơn!


    Rồi cô mỉm cười. Anh cũng cười lại, gật đầu rồi dời khỏi đó. Cô lặng lẽ nhìn theo bóng anh cho đến khi nó biến mất sau vách tường, Chống cắm rồi nhìn ra biển, lắng nghe tiếng sóng vỗ dạt dào, miệng lẩm bẩm


    - Thì ra là người này!


    Không quá lâu sau chàng trai quay lại, lần này thay vào quyển sổ tay, anh khéo léo bưng Latte Macchiato được đặt cẩn thận giữa khay. Cô nhìn Latte Macchiato, nhíu mày. Như đã kể trên... cô không thích vị ngọt của Latte Macchiato. Nhưng cũng đành, đằng nào cũng do cô mà ra nên người chịu hậu quả tất nhiên phải là cô. Cô nhìn trân trân vào cốc caffe cho đến khi nó được đặt xuống bàn. Ngay trước mặt cô. Anh bồi bàn cúi dập người, chúc cô ngon miệng rồi nhanh chóng dời đi.


    Cô nhìn thất thần vào cốc Latte Macchiato, lí trí mách cô hãy đổ nó nhưng trái tim lại khuyên cô đừng phũ bỏ công sức của người khác như vậy. Không gì đau khổ hơn, Cô cười mà như khóc, tay từ từ cầm thìa và khuấy đều sữa với caffe có trong cốc, Cả 2 màu sắc gần như đối lập cùng quyện vào nhau. Vị đắng ngọt hợp thành một, mùi hương mang vị thơm nồng của Caffe và vị ngòn ngọt của sữa mơn man nơi sống mũi khiến cô cảm thấy thèm thuồng.


    Nhanh chóng cô nâng cốc rồi thổi. Sóng nước gợn lăn tăn trên mặt. Rồi bằng một cách từ tốn, cô uống một ngụm. Thật ngọt! Đó là thứ cô cảm nhận được đầu tiên. Nó làm cô thấy ấm áp lạ thường. Dù biết là bản thân không hợp với nó song vẫn không thể cưỡng lại sự ngọt ngào của nó.


    Rồi, cốc Latte Macchiato cứ vơi dần vơi dần cho đến khi cạn hẳn. Anh bồi bán nãy giờ vẫn chăm chú nhìn cô, khi thấy cô đã uống hết nó mới cười rồi đi ra


    - Quý khách ngon miệng chứ ạ?


    Cô quay sang nhìn anh, cười, đầu hơi nghiêng về một phía. Nhẹ giọng


    - Tôi muốn thanh toán


    Đôi mắt anh mở to, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, anh viết gì đó vào sổ tay rồi giật tờ giấy đó ra, đưa cho cô. Cô nhận và đọc. Đôi mắt xanh sáng lên một cách thích thú. Cô đứng dậy hoàn tiền rồi bỏ đi nhanh.


    Trong túi sách của cô, tờ giấy anh đưa được đặt nguyên một chỗ
    [​IMG]
     
  3. Duong Ngoc Huyen

    Duong Ngoc Huyen Ami - Love me, love my dog Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2015
    Bài viết:
    296
    Lượt thích:
    4.671
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    hoa cỏ may
    :KSV@02: dường như em không ghi tên nhân vật thì phải, paring giấu giếm như vậy gây tò mò cho một số người nhưng cũng gây khó chịu cho một số người khác đấy em:KSV@07:.

    Dù sao thì cách viết văn của em rất ổn, không quá nhiều lời thoại, ss nhìn qua thì thấy vậy. Hôm qua em có bảo là cúp pồ... nhưng sao ss chẳng thấy đâu cả vậy:KSV@15:?
     
  4. kuroshiro_shinran

    kuroshiro_shinran 99% alien, 1% human Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/7/2015
    Bài viết:
    136
    Lượt thích:
    5.713
    Kinh nghiệm:
    93
    Etou~ không có couple :3 không có tên :3 :KSV@13:gây tò mò cho người đọc :3
    Để Kuro đoán thử nhé, 2 người họ chính là.............à mà thôi :3 đợi tác giả nói rồi hãy biết :KSV@05:
    Chap này bạn viết khá hay, miêu tả tốt, nhưng chú ý còn một số lỗi chính tả :KSV@02:bạn xem lại và sửa đi nhé
    À còn đoạn này :Trong xe nhiệt độ ít ra tăng lên chút tí nên cũng có thể nói là ấm hơn. Kuro nghĩ là Trong xe nhiệt độ ít ra cao hơn bên ngoài chút nên cũng có thể nói là ấm hơn thì hay hơn ^^
    chap đầu như vậy là được rồi ^^ mong bạn sớm ra chap mới ^^
    ~Kuroshiro~
     
    £ove Angle thích điều này.
  5. Yumi~Chan

    Yumi~Chan Hoa ta dành cho chàng, đã tàn mất rồi Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/10/2015
    Bài viết:
    73
    Lượt thích:
    357
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    Student
    @Duong Ngoc Huyen xin lỗi ss chap 2 sẽ thể hiện rõ hơn... nhưng tạm thời e vẫn bị ưu tiên SHiKai một tí... đảm bảo sẽ nhanh có sự xuất hiện của cặp SR :KSV@11:
    Mong ss vẫn tiếp tục theo dõi và đưa ra chút gợi ý về cách nâng cao tay nghề
    note: À về pairing e đã chỉnh sửa về để rõ ra rồi ạ
    @kuroshiro_shinran cám ơn bạn đã nhận xét. Mình sẽ nhanh chóng khắc phục nó a~:KSV@03:
     
    Duong Ngoc Huyenkuroshiro_shinran thích điều này.
  6. Yumi~Chan

    Yumi~Chan Hoa ta dành cho chàng, đã tàn mất rồi Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/10/2015
    Bài viết:
    73
    Lượt thích:
    357
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    Student
    Past 2: Vị thơm của Latte Macchiato [ giai đoạn 1 ]

    Hôm nay trời trở lạnh. Gió thổi từng cơn giần giật qua kẽ lá ngoài khung cửa. Với thời tiết lạnh thế này, chắc mẩm chả có ai chịu ngó mặt ra đường nên anh toan dọn dẹp quán xong thì khóa cửa và đi ngủ một giấc cho khỏe.Nghĩ rồi anh làm ngay. Quán caffe này là do người cha già của anh để lại. Cơ giang của gia đình là cả một khối vàng xếp thành núi, và việc có một quán caffe nhỏ không cầu kì ở nơi đất vắng người đã là 1 điều ngạc nhiên với anh.

    Anh không phủ nhận việc ba là người khiêm tốn, không thích ra vẻ ta đây giỏi nhất nên cái gì cũng phải tuyệt, nhưng việc ba là kẻ hám tiền thì không thể nói là không. Ấy thế mà, cái quán nhỏ này lại đề tên ông là người sở hữu, xét ở góc cạnh nào cũng thấy quán nhỏ này sẽ chả làm nên trò trống gì mà ông vẫn xây. Anh có hỏi nhiều lần về quán thì khó lắm ông mới trả lời.

    - Đó là một món quà dành cho... mẹ con

    Nói sâu hơn thì đây là một món quà do ba anh tặng mẹ anh nhân dịp sinh nhật bà hồi 28 tuổi, lúc đó anh còn nhỏ mới chỉ tầm 2, 3 tuổi nên không biết gì là phải. Mẹ anh là một người đẹp nết đẹp người, dung nhan thùy mị, không phai theo năm tháng, Tố chất đủ 5 đức tính. Không thích cầu kì, phức tạp chỉ thích những thứ giản dị, nhẹ nhàng.

    Vì bà là một phụ nữ hoàn hảo nên ba anh sớm đã yêu mẹ anh từ lâu. Sau, phải mất tận 3 năm tán tỉnh bà mới thuộc về ông. Nhưng hạnh phúc chưa đầy bao lâu thì mẹ đã ra sau một vụ tại nạn giao thông khi đang trên đường đi đón anh về, lúc đó anh mới chỉ 8 tuổi. Phải nói là trời hôm đó mưa nhiều, anh đứng dưới hiên trường, ngóng lên ngóng xuống mà không thấy ai đón cũng sốt ruột, Lúc sau có thấy người hầu hớt hải dầm mưa chạy đến báo tin nguy, thì khóc òa và bất chấp trời mưa gió lớn cũng phải chạy bằng được về nhà để xem sự tình.

    Qua trên, có thể thấy anh yêu mẹ nhường nào. Đã phải rất khó khắn để 2 cha con anh có thể chấp nhận vụ việc đó, giờ nghĩ lại vẫn không sao kìm được nước mắt. Nay tuy đã qua mười mấy năm nhưng cú shock đó vẫn đeo bám ba anh, ngày ngày vẫn tự giam lỏng mình trong phòng, ôm khư khư tấm ảnh của mẹ. Vì lẽ đó mà ông vất lại cho anh cả một sự nghiệp. Nhưng vì còn quá nhỏ nên việc quản lí tạm thời giao lại cho ông quản gia. Đến khi anh 15 tuổi thì cái cơ nghiệp được giao lại cho anh. Trong những thứ anh nhận lại từ ba có quán nhỏ này là thứ anh trân trọng nhất. Vẫn một thân chăm sóc và giữ gìn nó mà không bận đến người hầu

    ---

    Anh trở vào trong phòng, chuẩn bị cởi bộ đồ bồi bàn ra. Chợt anh nghe thấy tiếng cửa mở, rất khẽ.

    Anh ngó vào nhìn cái màn hình định vị đi kèm với camera gắn trên trần nhà. Trong màn hình phản chiếu, anh như sững mình. Đó là một người phụ nữ đẹp. Dáng vấp khá cao và mảnh dẻ. Bộ đồ cô mặc trông có vẻ là hàng đắt giá, xem chừng là con nhà giàu, có quyền hành như anh. Cô có mái tóc nâu đỏ, chấm vai vài cầng e thẹn ẩn mình vào chiếc khăn quàng cổ màu trắng lông, đôi mắt màu banri sáng lấp lánh, long sòng sọc nhìn đảo quanh phòng tìm kiếm gì đó. Đôi môi mỏng được thoa lên một lớp son dưỡng ẩm nhìn đỏ mọng và vô cùng gợi cảm. Sống mũi cao và chiếc cằm nhọn, đi đôi với nước da trắng ngần không tì vết. Anh dụi mắt mấy lần. Không dám tin. Trên đời này có người đẹp đến vậy sao?

    Anh hơi trần chừ, quan sát biểu hiện của cô. Cô xem chừng đang tìm bóng dáng của chủ quán, rồi như mới tưởng tượng gì đó mà đôi môi hồng nở một nụ cười tự phụ. Sau một chút đắn đó cô đi thẳng đến cái bàn đặt cạnh cửa sổ, quan sát cửa kính, cười nhẹ và dường như đang chờ ... anh.

    Anh nhanh chóng đi ra, hít một hơi rồi lên tiếng

    - Quý khách muốn dùng gì ạ?

    Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt xanh khẽ dao động. một vài giây sau cô cầm menu lên nhìn rồi lại hạ xuống. Lên tiếng:

    - Loại nào cũng được! Cám ơn!

    Giọng cô cao vút, trong trẻo nghe rất lọt tai. Đã thế còn tặng kèm miễn phí một nụ cười xã giao đủ lộng lẫy nữa chứ. Anh gật đầu, thích thú cười lại rồi đi khỏi đó.

    Đến buồng chế biến, anh nhìn qua loa đống nhiên liệu trên kệ. Rồi chợt, nụ cười khẽ nở trên môi. Anh chọn Latte Macchiato... thật nhiều sữa.

    Anh đem ra một cách cẩn thận và đặt xuống bàn, ngay trước mặt cô. Nhìn mặt cô kìa. Khó chịu không che dấu. Anh cười thầm, nhìn qua cũng biết cô thích gì nhưng thứ cô thích theo anh nó lại không... hợp với cô. Nên ngoài Latte Macchiato ra còn gì có thể hợp hơn với người con gái có đôi mắt khát khao hạnh phúc kia. Anh chúc cô ngon miệng rồi dời khỏi. Đứng đợi trong buồng chế biến, nhìn ra. Chăm chú xem từng biểu hiện của cô.

    Cô đang khuấy đều sữa và caffe với nhau, sau đó uống. Mọi hành động đều rất khiêm tốn, song đôi mắt khó chịu kia đang dần chuyển theo chiều hướng khác, tích cực hơn khi cô thưởng thức vị của Latte Macchiato. Đợi cô uống xong, anh cười nhẹ rồi trở ra. Hỏi nhẹ

    - Quý khách hài lòng chứ ạ?

    Cô không đáp vội, nhìn anh cười rồi nghiêng đầu sang một phía. Trả lời

    - Tôi muốn thanh toán

    Anh tròn mắt nhìn cô, rồi lại hạ mí mắt xuống. Cô quả là thích đánh trống lảng mà. Anh viết gì đó vào tờ giấy rồi đưa cô, cô đọc và cười, đặt lên trên bàn tờ 10.000 yên rồi chuồn mất. Anh toan trả lại thì khi nhìn ra cô đã leo lên xe rồi đi mất dạng. Cười xòa anh nhấc tờ 10.000 yên lên lẩm bẩm

    - Đã nói là cốc này tôi mời mà.

    ---

    Tính đến nay cái ngày đó đã qua được 2 tuần. Dạo này cứ cách 1 ngày là cô lại đến, dần dà thành khách quen. Anh không tra hỏi gì về lí lịch cô nên cũng không rõ cô tên gì, và cô cũng vậy. Cả 2 chỉ kín đáo trao nhau những ánh nhìn thân thương và từng lời nói không đầu không đuôi như: "Quý khách dùng gì?", "quý khách có hài lòng không?"... v.v...

    Nhưng có một điều khác với bình thường.

    Hôm nay là thứ 7, cô lại đến như bao lần khác. Lại chọn chỗ ngồi bên cửa sổ. Anh cũng như cô, đi ra hỏi cô muốn gì và nhanh chóng, cô trả lời, giọng có phần gắt gỏng

    - Capuchino

    Anh hơi giật mình khi cô lớn tiếng, Đôi mắt đen nhìn chằm vào đôi mắt xanh kia khiến nó sững lại, nao núng, cô lên tiếng

    - À... cho tôi 1 cốc Capuchino....

    Rồi quay mặt đi không nói gì thêm.

    Chả cần cô giải thích anh cũng hiểu hôm nay tâm trạng cô đang rất xấu. Có lẽ là về việc cãi nhau với ... người yêu chả hạn? Anh mím nhẹ môi khi nghĩ đến điều này, tuy không biết nhiều về cô, nhưng phần nào trong anh đã nén trao tình cho cô từ ngày đầu gặp. Anh định là giữ nhẹm trong lòng, tiếp tục bên cô như một tên bồi bàn không thân không phận, giúp cô vơi đi những nỗi niềm được giấu kín. Nói vậy thôi chứ không phải giúp theo kiểu tâm sự trực tiếp, mà chỉ là đem cái tâm sự đó vào cốc Caffe mình đem ra.

    Và rồi theo đúng điều đã nói, trước giờ anh chưa từng làm theo đúng yêu cầu của cô. Anh luôn pha cho cô một cốc Latte Macchiato. Nhưng....

    Anh vào buồng chế biến, lại lôi những nhiên liệu quen thuộc để làm một việc cũng quen thuộc. Hôm nay tâm trạng cô không tốt nên Latte Macchiato của cô hôm nay sẽ... ít sữa.

    Vâng, đúng vậy đó, cô đưa ra lựa chọn còn anh là người thực hiên.Nhưng anh chỉ thực hiện một nửa. Cô đã biết điều này ngay vào lần thứ 2 đến đây, khi cô đề nghị một tách caffechine anh lại đem ra một cốc Latte Macchiato. Cô có lên tiếng phản ánh nhưng anh chỉ cười và dời khỏi đó. Tuy không đúng theo yêu cầu của mình nhưng cô vẫn uống hết nó và quay lại quán vào ngày kia. Theo thời gian, nó trở thành cái thói quen. Cô biết trước anh sẽ pha cốc gì cho cô nhưng vẫn cố nhắc anh một loại caffe khác, rồi lại vui vẻ thưởng thức hết cốc Latte Macchiato...

    - Quý khách hài lòng chứ ạ?- Anh hỏi

    - Tôi muốn thanh toán! - Cô trả lời

    Cuộc đối thoại ngắn vẫn chẳng có liên quan gì đến nhau. Nhưng xem cả 2 vẫn có vẻ hài lòng. Anh đưa cô tờ giấy đã được anh viết gì đó. lần này đôi mắt cô bừng sáng hẳn, cô giấu nụ cười rồi dời đi. Không quên hoàn tiền.

    Anh nhìn số tiền trên bàn, nhíu mày.

    - Lại một lần nữa!

    Rồi cười mếu, cầm số tiền đó lên. đem cất đi. Trong túi quần anh, điện thoại khẽ rung lên, anh giở điện thoại ra đọc.

    ' Tin nhắn mới từ số lạ.'

    Anh lẩm bẩm đọc cái thông báo lên, đầu đã bắt đầu nhen nhóm một điều đáng ngờ, ấn đọc. rồi nhìn lướt qua dòng thư rất ngắn. bờ môi khẽ banh ra tạo thành nụ cười khả ái. anh trả lời lại tin nhắn, chờ gửi xong thì đút nó vào túi quần. Quay bước.

    " Từ đây, khoảng cách giữa chúng ta sẽ biến mất. Nhất định "

    Anh nói nhẹ, gương mặt vốn đã rất ưa nhìn nay càng thêm phần quyến rũ.

    " Latte Macchiato hôm nay có vị thật nhạt "

    Dòng tin nhắn khẽ lặp lại trong đầu, dường như nó là cái cầu duy nhất đã phá vỡ được dào cản giữa 2 con người vốn đã chả đi chung một đường nhưng... lại đi chung một hướng

    Note: Cuối cùng cũng xong chap 2. Thật thì xin lỗi đã kín miệng trong việc viết fic. Không phải là thích ra vẻ đâu nhưng tính e nó lại thích hack não người đọc....:KSV@16:
    Chúc mọi người đọc vui vẻ, và chắc ai cũng đoán ra 2 nhân vật chính trên là ai rồi nhỉ. khà khà...

    [​IMG]
     
  7. thienthankhongcanh

    thienthankhongcanh Là nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là khí chất! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/7/2015
    Bài viết:
    106
    Lượt thích:
    758
    Kinh nghiệm:
    93
    hắc hắc thế là thế nào au bảo cặp shin ran nhưng sao cô gái lại mắt đen tóc nâu đỏ thật giống nhỏ shiho nha~!khiến mình đọc mà suy nghĩ cứ ở đâu đâu chẳng tập chung được nói chung là au mau giải quyết rắc rúi đi nha!!!




    P/S:hóng chap nhìu nhìu hen.
     
    Hàn_Băng_Di_love thích điều này.
  8. Yumi~Chan

    Yumi~Chan Hoa ta dành cho chàng, đã tàn mất rồi Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/10/2015
    Bài viết:
    73
    Lượt thích:
    357
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    Student
    như đã nói đây là một fic về cặp ShiKai, SHinRan nên tạm thời mình vẫn hơi bị ưu tiên cặp được nhắc trước:KSV@05:
    Nhưng bạn yên tâm nga~ Chap 3 sẽ là về cặp ShinRan a~:KSV@09:

    Nói trắng ra thì 2 giai đoạn đầu như lời giới thiệu vậy. Đến giai đoạn 3 mới thật sự đi chuyên sâu vào một mối tình đủ ngọt và đắng. Nên mong bạn cố gắng kiên nhẫn nha!:KSV@11:
     
  9. Yumi~Chan

    Yumi~Chan Hoa ta dành cho chàng, đã tàn mất rồi Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/10/2015
    Bài viết:
    73
    Lượt thích:
    357
    Kinh nghiệm:
    53
    Nghề nghiệp:
    Student
    Past 1: Vị ngọt của Latte Macchiato [ giai đoạn 2 ]

    Nó quay người bước tiếp, lờ đẹp hắn. Hôm nay nó có tiết học vào sáng chủ nhật nên sẽ không có thời gian đâu để nói chuyện tầm phào với hắn. Thật sự thì nó đã quá mệt mỏi với hắn rồi. Cũng bắt đầu từ dạo ấy, ngày nào nó cũng thấy hắn

    ___ flashbacks ___

    Nó là học sinh cấp 3 năm 2, còn hắn là một người đã có nghề có nghiệp, chắc cũng khoảng 22 tuổi rồi. Cái hôm ấy, nếu nó nhớ không lầm thì là vào 1 buổi chiều chập tối, trời đổ mưa rào rạt, bạc màu cả một khung sắc nhạt nhòa. Mây kín đặc cả bầu trời, đục ngàu , nhiều người ngoài đường hối hả chạy về nhà, tay cầm ô, luống cuống. Có người không gì che thân chỉ biết nhắm thẳng mà chạy hay ghé tạm vào một chỗ nào đó để trú, nói chung mọi người bây giờ ai cũng có vẻ vội vã

    Còn nó thì vừa tan trường, đứng trực dưới hiên để hí hoáy mở cái ô ra, nhưng không sao bật lên được, Hình như kẹt rồi! Nó thầm nghĩ điều đó trong đầu, nhăn mặt khó chịu. kiểu này chắc khỏi về luôn. Nó tính lui vào trong để trú tạm đến khi trời tạnh mưa thì về, quay người toan đi vào, chợt có thân hình một người con trai cao lớn đi đến, chắn ngay trước mắt nó.

    Nó giật mình, ngước lên. Nó gần như thót tim khi thấy khuôn mặt tối sầm và thân hình ướt đẫm của hắn. Thấy nó có thể hoảng hồn, hắn bỏ ngay khuôn mặt đen tối kia, nhìn nó bằng đôi mắt đen huyền, to tròn như hòn trân châu long lanh. Tuy vậy đôi mắt vẫn có vẻ nhạt nhòa u tối, toát ra hơi lạnh đến buốt người. Nó bị thu hút bởi đôi mắt biết khóc đấy. Cố giữ bình tĩnh và nhìn lại

    Hắn đẹp, một vẻ đẹp chững chạc của tuổi đôi mươi. Hắn có mái tóc đen sẫm màu do nước mưa, song lại mượt mà như dòng suối chảy dọc. Hắn cao , đến nó một hoa khôi có chiều cao người mẫu mà chỉ cao đến vai hắn. Bờ vai rộng tạo cảm giác thật an toàn. Bộ đồ vest tím xám, ướt, ôm lấy thân hình vạm vỡ đó. Tuy bộ đồ có vẻ khá kín đáo nhưng vẫn lộ ra làn ra trắng ngần như con gái của hắn.

    Tất cả cái trên đã đạt chuẩn, nay tính thêm khuôn mặt nữa thì phải nói là tuyệt vời. Trán cao, mày dậm, đôi mắt lạnh và hàng mi dài, đen cong vuốt. Chiếc mũi thanh, đôi môi mỏng thâm lại vì lạnh cuối cùng là cái cằm nhọn.Nhìn đi, còn có cái khuyết điểm xấu xí nào trên hắn. Không có! dù nhìn ở góc độ nào cũng cho thấy hắn là một người đẹp hoàn hảo nhưng... thật lạnh lùng.

    Hắn nhìn nó, bàn tay lớn bỗng vồ lấy cái ô nó đang cầm, chưa kịp hoàn hồn, nó nghĩ hắn định cướp cái ô nên có tính giằng lại, thì chợt thấy hắn loay hoay gì đó, chỉ một lúc sau chiếc ô xanh biển của nó đã mở tung ra trước đôi mắt ngạc nhiên của nó.

    3 năm học võ, đai đen trong judo lẫn karate, nên nó rất khỏe ấy vậy mà còn không mở nổi cái ô đó, vậy mà hắn ...lại mở nó như nhấc một cậng lông, ngay điểm này đã làm nó ấn tượng mạnh vể hắn.Hắn đưa trả nó ô. Nó nhìn, chiếc ô thấy vẫn bình thường chỉ có điều cái phần nhô bị nghi là đã gây ra vụ kẹt ô kia đã được ấn xuống, thẳng băng. phải khó lắm nó mới thấy được.

    Nó đặt cán ô lên vai ngẩng lên, bằng đôi mắt tím biếc, sáng ngần nó nhìn thẳng vào mắt hắn. một nụ cười khẽ nở trên môi nó cảm ơn hắn. Đoạn, nó tính về luôn thì thấy tay hắn không cầm gì để che mưa nên hỏi

    - Anh muốn đi về cùng tôi chứ?

    Giọng nó rất vang, nghe ngọt ngào vô cùng, Trông hắn có vẻ ngạc nhiên. Đôi mắt đen dao động nhẹ, rồi hắn gật đầu. Nó cười lần nữa rồi cho hắn trú cùng ô, dẫn hắn về đến nhà.

    Dọc đường cả hai không nói tiếng nào với nhau. Bởi đơn giản nó là người không thích buôn chuyện, chỉ thích trầm mình lắng nghe tiếng mưa rả rích. Còn về hắn, xem hắn có vẻ rất muốn được tâm sự. Đến nơi, nhà của hắn khá lớn, phong cách Tây nổi bật nhất khu phố TeiTan này. Trông đẹp mắt và lung linh vô cùng. Nó chỉ " woa!" một tiếng rồi quay sang, khen nhà hắn đẹp. Hắn chỉ gật đầu, đôi mắt giờ để ý đã mất đi vẻ lạnh lùng ban đầu. Nhưng nó không quan tâm điều đó, nó muốn nhanh được trở về để làm bữa tối, hôm nay mẹ sẽ về muộn nên ba chắc chắn sẽ phải nhịn đói nếu không có người nấu cơm.

    - Ừm! thôi tạm biệt. Tôi phải về rồi tạm biệt anh!

    Nói rồi nó đi luôn. Cùng chiếc ô xinh xắn nó mất hút sau làn mưa vẫn rơi xối xả. Đó là toàn bộ mọi thứ về ngày đầu hắn và nó gặp nhau

    ____End Flashbacks ____

    Và ngay lúc này, nó tự hỏi bản thân có bao giờ đưa địa chỉ của mình cho hắn không mà ngay hôm sau nó đã thấy hắn trực sẵn trước cổng nhà nó. Nó có ra hỏi hắn là có chuyện gì mà đến đây, thì hắn không trả lời chỉ nhìn nó chằm chằm. Chờ lâu cũng chán nên nó quay đi luôn, nhắm thẳng trường mà tiến. Thế rồi hắn cũng lẽo đẽo theo nó, trông như một chú cún.

    Chốc nó quay lại lườm một phát, thì hắn chỉ chớp mắt rồi tiếp tục bám đuôi một cách ... công khai. Đến nay cũng đã 3 tuần, nó đã quen việc này nhưng chưa bao giờ cảm thấy dễ chịu. đi đâu hay bất cứ chỗ nào trừ nhà nó ra thì đâu cũng có hắn. nhiều lúc nó còn phát hiện anh đang chụp trộm nó nữa kìa.

    Có lúc tức quá tung chưởng đánh bừa mà không bao giờ chúng. Hắn rất nhạy lại nhanh nhẹn nên sớm đã né được. Nó tự hỏi hắn đã học võ ở đâu? Giỏi thể này mà không lên báo sao?

    Rồi

    Hắn làm nghề gì?

    Hắn tên gì?

    Hắn bao tuổi?

    Email của hắn là gì?

    ..
    ..

    Nhiều hơn và nhiều hơn, từng câu hỏi cứ ngày một tăng dần khiến nó tò mò về hắn, và chú ý tới hắn một cách vô thức. Lúc, nó đánh bạo hỏi tên. Hắn đã mở to mắt nhìn nó, đôi mắt đó bập bùng những suy nghĩ lẫn lộn khiến nó không thể đọc được, thế rồi hắn trả lời. Giọng to như muốn khắc từng chữ vào đầu nó

    - K...Kudo Shinichi!!!

    Nó lẩm bẩm lại cái tên nó, và khi chắc mình đã nhớ rõ, nó mới quay sang. Nở một nụ cười tươi hết mức. Nhanh nhảu đáp

    - Mori Ran! Đó là tên em!

    Và.... đó là lần đầu tiên nó thấy hắn cười. Một nụ cười của nắng đã khiến trái tim nó lỗi nhịp

    ----

    Note: Xong chap 3 hú hú!!! Có bạn nào nhận được ra chỗ nào thể hiện vị ngọt của Latte Macchiato không?

    Lại cái hack não nữa nè. Không thấy Latte Macchiato ấy thế mà vẫn ngọt nè. há há!!!

    [​IMG]
     
    trang 4869, nho.cucai, Duong Ngoc Huyen5 bạn khác thích điều này.
  10. thienthankhongcanh

    thienthankhongcanh Là nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là khí chất! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/7/2015
    Bài viết:
    106
    Lượt thích:
    758
    Kinh nghiệm:
    93
    ya ya ya *tung hoa* mừng au ra chap mới !Thực tình cái thông báo dớ dẩn khiến em giờ mới được đọc fic a~Nhưng dù sao cũng đã đọc được rùi mừng quá~.Nói chung là về nội dung không có gì phải sửa ngoại trừ việc:
    1.Anh shin mắt ảnh màu xanh mà.HUHU,bắt đền au á~
    2.Cho anh shin những 22t,hơi nhìu hơn chị ran nhỉ,hic hic thui kệ thế cũng được.
    lời cuối hóng chap mới từ au nha,nhanh nhanh lên á.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Latte Macchiato Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP