[Longfic] 007

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi JoyMisaki_ss, 17/12/2016. — 10.256 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. JoyMisaki_ss

    JoyMisaki_ss Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] 007

    Longfic : 007
    • Title: 007
    • Author: Cải (tui đây Joy_Misaki)
    • Status: Đang tiến hành
    • Pairing: ShinRan
    • Disclaimer: Thuộc về bác già Ao Gosho, tui chỉ lấy tên nhân vật :)
    • Category / Genre: General
    • Rating: K+
    • Summery:
      ~ Cô là người đầy khả ái, chuyên nghiệp nhất trong giới điệp viên ~

      ~ Cậu là chàng cảnh sát bình thường, rất bình thường như mọi cảnh sát ~

      ~ Cậu bị cô ‘’truy nã” ~

      ~ Cả một quá khứ đầy “hủy diệt” ~
    • P/s nà: Longfic thứ 2 mong mọi người ủng hộ fic trước nữa :))) Mặc dù mình chưa viết xong luôn. Fic này mình sẽ đăng 1 chương trước rồi cố gắng hoàn thành fic trước ''My secret''... :))) Fic tui tên ngắn dễ nhớ nạ :)
     




  2. JoyMisaki_ss

    JoyMisaki_ss Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/5/2016
    Bài viết:
    80
    Lượt thích:
    234
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    ~Chương 1: Nhiệm vụ cuối ~

    00:00 - Tokyo, Nhật Bản.

    Một cô gái tóc đen dài đầy bí ẩn, đánh đôi mắt tím vừa mê hoặc vừa “sát khí” về phía một tòa nhà khá xa. Tóa nhà rực sáng trong đêm tối tĩnh mịch. Đâu đó là tiếng còi xe cứu thương, cứu hỏa vang vọng kèm theo tiếng khóc thét của mọi người. Hẳn là tòa nhà đó đã cháy! Cô gái vẫn đứng lặng lẽ trên tòa tháp Đỏ, nhìn tòa nhà bằng nửa con mắt và cái cười đầy mãn nguyện. Cô đứng đó lặng lẽ, bỏ mặc lớp áo đẹp đẽ của trời sao lúc nửa đêm và những tiếng kêu khóc. Tà váy đỏ nhẹ nhàng bay theo làn gió đêm. Cô gái lặng nhìn tòa nhà hồi lâu rồi chạm nhẹ vào mặt đá quý ở lắc tay.

    “ Soạt”

    Gió vẫn lặng lẽ thổi… Các vì sao cứ thế thay nhau tỏa sáng… Tòa tháp Đỏ vẫn rực sáng trong màn đêm…. Trên đỉnh tòa tháp, cô gái với bộ váy đỏ tuyệt đẹp không còn ở đó nữa.Vẫn có một cô gái đứng đó. Nhưng không phải tà váy đỏ ấy…Chiếc váy vướng víu kia được thay bằng bộ đồ đen bó sát, lộ những đường cong quyến rũ của cô gái nọ. Bộ đồ này có gắn khá nhiều thiết bị nhưng chúng rất nhỏ, mắt thường không thể thấy. Đôi giày cao gót giờ đây cũng đã được thay bằng boot đen. Chỉ còn mái tóc đen dài là không đổi. Cô gái trông như một điệp viên thực thụ… Chính xác là vậy! Ran Mori- điệp viên số một thuộc cục điều tra AAA quản lí. Cục điều tra AAA là một tổ chức ngầm. Cục được thành lập nhằm ngăn chặn những tổ chức, băng đản có quy mô lớn, làm những điều trái pháp luật- những phần tử cảnh sát Nhật không thể quản lí. Những tổ chức này đều được Cục điều tra và “tiêu hủy”. Việc điều tra đầu tiên sẽ do Cục thu nhập trước. Còn việc thu nhập bí mật từ đối tượng và “hủy diệt” là việc của Ran- những điệp viên. Dù mới 20 tuổi, gia nhập Cục điều tra này được 2 năm nhưng Ran ở vị trí khá cao – “Điệp viên số 1 thuộc tổ Wolf” . Tổ Wolf là tổ giỏi nhất ở Cục luôn được giao nhiệm vụ khó “nhằn” nhất. Nhiệm vụ lúc nãy là một ví dụ. Cô phải cải trang và đi vào tòa nhà bị cháy lúc này để dụ tên trùm khai về bí mật tổ chức của hắn. Cô còn suýt bị hắn giở trò đồi bại… Cuối cùng cô cũng moi được hết thông tin và bước cuối là “hủy diệt”… Cô được thăng cấp nhanh như thế một phần là cô khá thông minh và nhanh nhạy. Phần còn lại là do những kinh nghiệm Ran được truyền lại, chủ yếu từ anh trai- Amuro và bố cô – ông Mori.

    Tiếng báo tin từ thiết bi vi thanh trên đồng hồ định vị phát ra. Cô nhẹ nhàng đưa một chiếc tai nghe nhỏ vào tai rồi chỉnh chế độ ở đồng hồ. Dù là đồng hồ định vị nhưng nó có khá nhiều chức năng hay ho. Tất cả đồ dùng được trang bị trên người cô đều do Cục chế tạo. [ Chế độ nghe] [Màn hình]

    “Tít”

    Một màn hình nhỏ chợt hiện lên giữa không trung. Màn hình tựa trong suốt giữa trời sao tinh tú. Một người đàn ông chạc 30 tuổi đứng giữa màn hình. Anh ta có đôi mắt sắc lẹm và lạnh như băng. Đầu đội chiếc mũ len đen . Giọng nói trầm lạnh phát ra từ tai nghe của Ran:

    - Cô Mori vừa hoàn thành một nhiệm vụ khá tốt. Tháng này có lẽ nhóm ta sẽ được thưởng.

    Ran nhíu mày :

    - Anh không có nhiệm vụ mới cho em à? Shuichi- san. Bình thường anh sẽ có nhiệm vụ ngay đó chứ.

    Người đàn ông chợt khựng một lúc rồi mới nói:

    - Nhiệm vụ này là nhiệm vụ cuối của cô. Nhưng nó quá khó, tôi sợ cô không hoàn thành nổi. – mắt Shuichi bỗng nhíu lại.

    - Anh nói nhiều quá rồi đó. Lòng tự trọng em không cao đến mức đó. – Ran vừa nói vừa giữ cái tai nghe, cười nhạt.

    Phải. Nhiệm vụ cuối cùng. Lần cuối cô dược làm việc cùng với Shuiichi-san, Camel-san, Jodie-san,… Lần cuối cùng.,,

    - Vậy được… Ta sẽ nói vấn đề đầu tiên: Có một tổ chức khá lớn, hoạt động ngầm rất nhiều nhưng Cục ta chưa lần nào bắt được...Tổ chức Áo đen- đó là tên gọi phía cảnh sát gọi chúng. Cả Cục ta và họ chỉ có manh mối chưa bắt được thành viên nào trong tổ chức. Vấn đề thứ hai: Nhiệm vụ của cô là phải diệt được Boss theo manh mối rõ nhất mà ta vừa thu thập được.

    Vừa dứt lời, anh nhấn vài nút trên màn hình

    - Đây. – anh nói sau khi mở một vài tệp có khá nhiều hình ảnh.

    - Kudo Shinichi, cảnh sát trẻ ở Nhật Bản, 23 tuổi. Dù hắn không có hồ sơ tội phạm hay dính dáng đến tổ chức nào nhưng ta có vài bức ảnh chứng minh hắn từng là thành viên trong tổ chức. – Shuichi vừa nói vừa chỉ vào những hình ảnh xuất hiện trên màn hình. Một cậu trai 23 tuổi, tóc đen nhánh, mắt xanh cuốn hút đi sau hai tên áo đen cao lớn. Một gã tóc vàng khá dài, đội mũ trùm kín mặt. Một gã lùn hơn, đeo kính râm. Cả hai tên đều mặc đồ đen và xách một va li. Cả ba đều cầm theo súng đi trong con hẻm nhỏ. Một loạt những hình ảnh liên tiếp đều cho thấy cậu Kudo Shinichi này chắc chắn liên quan đến tổ chức Áo đen.

    - Còn đây là ảnh chân dung. Nhìn kĩ vào để bắt…

    Hàng loạt ảnh chân dung của Kudo Shinichi lại hiện lên. Mái tóc đen đầy lãng tử, đôi mắt đại dương mê hoặc lòng người. Thật sự là đại mĩ nam mà!

    - Đẹp đấy. (Xem ai vừa thốt lên câu gì kìa?!) Ran chăm chú nhìn cái bưc ảnh, hai mắt như dán vào màn hình.

    - Tập trung!- Ai đó không còn chịu được tính trẻ con của Ran, nạt lớn. Shuichi lại tiếp tục: “ Thu thập được gì cứ báo về cho tổ ta. Nếu vụ này thành công, diệt được Boss, đội ta sẽ được thưởng lớn. Vì không còn ai chạc tuổi hắn nên tôi mới giao cho cô. Làm tốt nhiệm vụ này và rời khỏi Cục một cách đàng hoàng đấy.”

    Ngay sau câu nói của anh là tiếng “bíp”.

    Màn hình chợt tan biến giữa màn đêm lạnh lẽo.

    - Hôm nay anh ấy nói nhiều quá. – Ran vừa nói vừa thở dài. Chắc cũng tại vì lần cuối ấy.Lần cuối cô được nghe Akai giao nhiệm vụ… Chắc anh cũng không muốn cô rời Cục như mọi người nhưng không nói. Shuichi là người ngoài lạnh trong “không lạnh” (*) mà… Chỉ là không giỏi bộc lộ cảm xúc đấy thôi. Ran ngồi sụp xuống trên một thanh ngang ở đỉnh tháp. Chân cô gái đung đưa theo gợn gió mặc cho sóng đánh gió luồn qua tóc mai. Mắt cô cứ thế nhìn thẳng lên trời cao thanh mát. Những vì tinh tú cứ thể tìm đến mắt ai mà lấp lánh. Như môt hoạt động thường nhật, cô bỏ tai nghe xuống, nhấn vào một nút nhỏ bên trái.

    “ Xẹt ”

    Hình chân dung của Kudo Shinichi vừa nãy hiện trên màn hình giờ ở trên tay Ran là ảnh 4x6. Ran cầm tấm ảnh trên tay, soi thật kĩ, để còn bắt như lời Akai đã nói ( một phần là anh nhà quá đẹp mã ). Ran tự nhủ mình phải làm tốt. Ran đứng dậy, nhấn một nút khá lớn ở phía sai vai. Tiếng tít lại vang lên và sau đó là “Phập”. Một cái dù đen khá lớn hình tam giác ở phía sau lưng cô hiện ra. Ran nhún chân, từ từ nhắm đôi mắt tím, hít một hơi thật sâu, và…

    Phịch…

    - Mỗi lần thử bay bằng cái dù này mà muốn đau tim… Chắc phải bảo Cục thay loại nào đỡ nguy hiểm hơn. – Ran cằn nhằn một cách khó chịu. Dù đã vào nghề này 2 năm- cũng là một khoảng thời gian khá lâu… nhưng số lần cô dùng “dù dơi” của Cục thì đếm trên đầu ngón tay. Vì đây là thiết bị mới được kiểm duyệt sau hai lần bị Cục “tịch thu”. Thật là nguy hiểm!...

    Tòa tháp Đỏ giờ đâu nhìn bé xíu. Ran cứ thế thẳng tiến, vừa bay vừa nhìn tấm ảnh 4x6 lúc nãy với đôi mắt đầy quả quyết:

    - Kudo Shinichi, chờ đó. Cậu là mục tiêu mới.



    Notes nạ : (*) Thật ra là ngoài lạnh trong nóng nhưng Akai không nóng nên mình không viết vậy mà ‘’ ngoài lạnh trong không lạnh’’ nha :))

    - Một số tên gọi trong fic không có thật ngoài đời… Ví dụ như Cục AAA và tòa tháp Đỏ ( cơ mà hình như tên tòa tháp nghe quen lắm) :)) Là chương đầu nên Cải không nói gì nhiều nha. :KSV@05:Có gì thắc mắc bình luận ở phía dưới ạ. Mình muốn mọi người bình luận quá trời quá đất luôn hà:KSV@15::KSV@15::KSV@15::KSV@15:
     
  3. Nga_akira-chan

    Nga_akira-chan An Evil Queen? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2016
    Bài viết:
    781
    Lượt thích:
    10.826
    Kinh nghiệm:
    93
    Dạ vâng, sao mình lại thấy có hint AkaiRan thế này :))
    Ôi ko, ShinRan, chỉ là ShinRan thôi :))
    Sao mình thấy Ran có vẻ hám nhiệm vụ quá ta :v (hay là hám lập công nhể)
     
    sharon_vineyard, JoyMisaki_ssmaihanhnguyen thích điều này.
  4. JoyMisaki_ss

    JoyMisaki_ss Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/5/2016
    Bài viết:
    80
    Lượt thích:
    234
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    . Lời nói đầu tiên: Cảm ơn những bạn ủng hộ fic Cải. Fic đóng bụi lâu quá rồi. 20/12 tới giờ lận. :v Mong các cậu có thể đọc fic vui vẻ!


    ~ Chương 2.1: Gặp mặt? ~



    19:00 – Căn hộ Ansastu, tầng 4.

    “ Reng…Reng…Reng…”

    Tiếng đồng hồ báo thức vang lên một cách đều đặn… Đây là lần thứ 3 nó kêu reng. Chính nó cũng thấy mệt mỏi chứ đừng nói đến chị chủ đang nằm trên giường kia. Nó chau mày, hét lớn:

    - Ran, dậy ngay cho em!!!!!!!

    Cô gái với mái tóc đen dài nằm sấp xuống mặt gối, dường như không để ý đến chiếc đồng hồ đáng thương. Bàn tay thon dài vươn tới chỗ nó, đập vào một nút nhỏ trên đồng hồ khiến nó im bặt.


    Ran xoay mình, nhìn về phía cửa sổ. Ánh nắng tràn vào phòng đã từ lâu, sương mờ cũng đã tan hết. Mặt trời cũng lên khá cao rồi. Cô có thể nghe rõ tiếng xe cộ nhộn nhịp phía dưới. Dậy muộn? Còn quá sớm đi. Ran lại tiếp tục vùi mình vào chiếc gối mềm mại mà nhắm mắt.


    “ Ring… Ring…”


    - Tắt nó rồi mà? – Ran khó chịu, bật dậy


    Ran nhìn chiếc đồng hồ đang nhắm mắt trên bàn. Nhắm mắt rồi mà vẫn kêu được sao? Những phát minh của Cục luôn đi trước thời đại. Cái đồng hồ mất nết này chính là một ví dụ! Trên đời này đào đâu ra một cái đồng hồ có mắt, biết nói chứ? Chỉ có thể ở Cục của cô… Lúc đầu Ran khá hứng thú khi nhận được phát minh tuyệt vời này. Thậm chí cô còn hào hứng đặt cho nó một cái tên- Son. Càng về sau, vì những phi vụ đêm càng nhiều, Ran càng có ít thời gian nghỉ ngơi. Việc ngủ đến trưa là chuyện thường trên huyện… À… Trên Cục. Cũng càng về sau, Ran không “âu yếm” gì Son nữa. Có khi gọi nó là “ Mắt nhồi”, có khi thì suýt ném nó vào tường, và gần đây là tháo pin. Son là ngừoi máy, được lập trình sẵn của Cục. Khi có nhiệm vụ sẽ tự động báo thức.

    - Khoan… Nhiệm vụ? – Ran mơ hồ…


    “ Ring… Ring…”


    - A… Điện thoại… Điện thoại của mình – Ran bật dậy, nhảy xuống giường, nhặt chiếc điện thoại dưới sàn.
    [ Màn hình điện thoại: Shu-san] - Ran có chút giật mình, ngón tay thon miễn cưỡng nhấn nút nghe.

    [Tít]
    - Alo... - giọng Ran có chút ngái ngủ, có chút dè dặt. Cô nhớ rồi. Hôm qua cô được giao nhiệm vụ cuối cùng. Theo dõi Kudo Shinichi để "triệt sản" Tổ chức Áo đen... Vì thế nên Son-chan mới gào thét tên cô...
    - Bật Son- chan lên. - giọng nói trầm lạnh, quen thuộc lại vang lên. Giọng nói vô cùng điềm tĩnh, không tức giận nhưng cũng đủ khiến Ran "tuân lệnh"

    Bò tới chiếc tủ gỗ ở đầu giường, nhẹ nhàng âu yếm gõ vào chiếc nút trên đầu nó.
    [Bíp]
    Son- chan mở đôi mắt tròn, nhìn Ran nhíu mày lần hai
    - Em bật nó rồi. Giờ em chuẩn bị đến Sở là được chứ gì... - Ran nghiêng đầu kẹp điện thoại, trong khi tay chân luống cuống tìm đồ...
    - Đánh răng trước đi - Akai luôn kiệm lời như vậy... Chỉ nói một câu
    [ Tít ] - điện thoại tắt cái rụp... Ran quăng nó xuống giường, chạy ù vào nhà tắm...


    21:40: Trụ Sở Cảnh sát Tokyo.
    - Cô là điệp viên? - Thanh tra Megure nhíu chân mày, nhìn Ran với ánh mắt nghi ngờ. Điệp viên có quyền đến muộn vậy sao?
    Cô gái có ngũ quan thanh tú, thân hình đáng ngưỡng mộ được che dấu sau bộ đồ nữ cảnh sát. Vừa quyến rũ vừa thanh lịch đến lạ. Tóc đen dài của cô gái được búi lên cao hơn. Nhìn gọn gàng hơn hẳn. Ran lục mãi mới thấy bộ đồ cảnh sát trong góc tủ. Lâu lắm cô không mặc nó, cảm giác lạ lẫm tràn ngập trong tâm trí cô. Kể từ lúc đó, cô thề sẽ không bao giờ đụng đến cảnh phục. Vậy mà giờ phải đứng ở đây...
    - Phải. Vì có chuyện riêng nên tôi đến muộn. Mong ngài bỏ qua. - Ran vừa nói vừa giơ thẻ thành viên của tổ, có dấu chứng nhận hạng A của Cục.
    - Lông mày thanh tra có chút giãn ra - Vậy mong cô có thể hợp tác tốt với nhân viên ở Sở chúng tôi và nhanh chóng bắt tên gián điệp kia.
    - Tôi cũng mong như vậy. - Ran cười nhẹ. Nụ cười thoáng qua như thứ cảm xúc lạ đang đang lên trong lòng cô. - Tôi ra ngoài trước. Chào ngài! - Ran cúi đầu, mở cửa bước ra ngoài.

    - Con bé rất giống bố - Thanh tra Megure khẽ thở dài...

    Ran đi một vòng quay Sở..."Không thay đổi gì nhiều cả"- Ran thầm nghĩ. Cô chợt thở dài.

    - Người đẹp! Người đẹp! - Phòng thẩm tra số 2 chợt ồn ào vì câu nói của Chiba...
    - Cái gì? Không phải lại thêm Miwako thứ 2 chứ? - Một thanh niên gần đó lên tiếng.
    - Ê, Takagi! Chú mày không được cướp mồi ngon nữa!- Thanh niên gần gần đó
    hướng về phía Takagi nhăn mặt...
    - Takagi đỏ mặt: Không đời nào!
    Một cậu da ngăm đen cầm cốc cà phê tiến về phía cậu thanh niên tóc đen, mắt xanh tuyệt đẹp ở góc phòng.
    - Không định phản ứng gì sao? Kudo- kunnn - cậu da ngăm cười đểu, thúc vào bụng cậu kia.
    - Mày thích thì đi mà triển - Kudo-kun thờ ơ, không thèm liếc tên Hattori kia một cái, mắt dán vào tờ báo án trong tay.
    - Mày có phải là trai thẳng không vậy? - Hattori nhìn lúc toàn bộ cảnh sát trong phòng bây giờ, không khác gì bọn dê già hết....
    - Tao gọi Kazuha... - Kudo-kun kia nhẹ rút điện thoại, vào danh bạ....
    Hattori giật mình, đặt cốc cà phê trên tay xuống, giựt ngay cái điện thoại trên tay Kudo. Suýt nữa là toi! Hattori thở dài,liếc Kudo một cái.

    - Kudo nhếch miệng: Trưa nay mày và Chiba- san trực.
    Tay đút túi quần, cầm bản án ra ngoài. Trốn khỏi nơi ồn ào này... Phòng thẩm vấn mà như cái club vậy. Cậu mua một lon cà phê lạnh ở máy bán hàng tự động, chậm rãi bước lên sân thượng.

    Trời giờ đây có nắng nhẹ. Mùa thu mà... Sáng hay trưa thì trời vẫn chỉ hửng nắng. Gió nhẹ nhàng thổi, quấn quít cây lá rồi trôi dạt theo mây. Trời trong như vậy thực khiến lòng người ta thoải mái. Không hiểu vì sao nhưng mỗi khi không có ca trực cậu lên đây trước xong mới về nhà.
    - "Nhiệm vụ.... Nhiệm vụ"


    Ran đứng trên sân thượng. Ngoài lan can... Cô ngồi đung đưa chân trong không trung. Nhìn dòng xe tấp nập dưới bàn chân nhỏ bé của mình, khẽ cười. Cô phải trà trộn vào Sở Cảnh sát này để tiếp cận mục tiêu- Kudo Shinichi. Xin vào Sở làm là việc quá đơn giản với Cục. Cục đã làm tất cả khâu chuẩn bị, cô chỉ cần hành động mà thôi. Thanh tra chính của Sở hoàn toàn được biết chuyện về Tổ chức Áo đen và Cục.
    "Làm vậy để dễ dàng trong việc hợp tác" - Đó là lời giải thích của Camel- san...

    Ran hơi khó chịu về việc này. Cô không tin tưởng vào cảnh sát. Vì nó mà bố mẹ cô mất mạng....

    Ran lại ngồi đó, cầm lon cà phê nhấp vài ngụm...

    - Này... Nếu cô định tự tử thì đừng làm ở đây. - Giọng nói trầm ấm của ai đó vang lên. Ran chợt giật mình, suýt nữa rơi xuống. Cô quay đầu lại, tìm cái tên nói ra giọng khó ở đó.

    A. Mục tiêu?


    -----------------------------------------------------------------------------------------------------



    Ps: Câu cuối không biết ai nói đâu nhé ;)
    CHÚ Ý: Một lần nữa, một số địa điểm trong fic không có thật :) Vì vấn đề cá nhân nên mình phải tách nhỏ chương. Mai hoặc kia sẽ có 2.2 :3
    @linhlove2163: Cải tsundere thật đó haha
    @ran cute 1504: Giờ có chap mới nè :) Nhớ ủng hộ hen~
    @Nga_akira-chan : Hint AkaiRan ngập họng nhé :3
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic 007 Diễn đàn Date
[Longfic] The Third One Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic] Dấu yêu Đang viết / đang dịch 1/6/2019
[Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau Detective Conan 8/5/2019
[Shinran Longfic] Nước Mắt Quá Khứ Detective Conan 14/4/2019
[Longfic] Búp bê kí ức Đang viết / đang dịch 29/3/2019
[ Longfic ] Sống lại một lần nữa. Detective Conan 20/3/2019
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP