Hoàn [hoàn]Bái sai đường - Hương Di

rio_sp

Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan
Thành viên thân thiết
Tham gia
16/11/2011
Bài viết
14.548
"Được, sẽ không che giấu nữa." Cũng chẳng màng lúc này đang ở nửa đường, Trầm Thiên Thu cúi mặt xuống, phủ lên môi nàng.

Khẽ nhắm mắt, Bạch Tiểu Mộc nhu tình mà hưởng ứng nụ hôn của Trầm Thiên Thu, sau khi trải qua trận sinh tử này, cuối cùng bọn họ cũng có thể tùy ý mà hôn như vậy rồi, nụ hôn này càng thêm ngọt ngào hơn.

Đột nhiên có người lên tiếng ho: "Khụ khụ khụ, giờ đang là ban ngày, hiền tế, các con có thể khắc chế một chút được không hả?"

Nghe vậy, hai người đang hôn đột nhiên tách ra, ngẩng đầu nhìn, nhìn thấy được lại là bọn người Bạch Thông và Hồng Bình Thọ cùng với Trân Châu và Đại Phú.

Bạch Tiểu Mộc mừng rỡ vọt qua đó: "Cha, sao lại là các người?"

Bạch Thông nhéo nhéo mặt nàng cười nói: "Nha đầu con đi lâu như vậy, cũng chẳng thèm gửi bức thư nào về, khiến cho mọi người lo chết đi được, cho nên đợi mọi chuyện trong trại xong xuôi, bọn ta định lên Bách Độc cốc thăm các con, thật không ngờ tới nửa đường lại gặp được con và hiền tế rồi."

Nghĩ tới chuyện ban nãy mình và Trầm Thiên Thu hôn đến triền miên quên mình đã bị cha nhìn thấy hết, Bạch Tiểu Mộc liền đỏ mặt xấu hổ.

"Tiểu Mộc, thấy hai người ân ái như vậy, mọi người cũng yên tâm được rồi." Trân Châu cười.

Đại Phú cũng cười ha ha mà nói: "Chứ còn gì nữa? Lúc trước chúng tôi còn lo lắng cho cô ở Bách Độc có bị ăn hiếp hay không, nhìn thấy chuyện lúc nãy, sự lo lắng của chúng tôi đều mất tăm luôn."

"Trân Châu, Đại Phú, hai người đừng cười nhạo tôi nữa." Nàng quẫn đến nỗi dậm chân.

"Bọn họ cười nhạo con đâu chứ, bọn họ vui thay cho con thì có." Hồng Bình Thọ cười nói.

Trầm Thiên Thu nhìn bọn họ, trầm ngâm giây lát, đột nhiên lên trước nói: "Nhạc phu, nếu mọi người đã đến rồi, con muốn cùng Tiểu Mộc làm hôn lễ một lần nữa ở Bách Độc cốc."

Một hôn lễ chính thức hơn, hôn lễ mà hắn và Bạch Tiểu Mộc đều cam tâm tình nguyện.

"Í, còn muốn làm hôn lễ lần nữa à?" Bạch Thông nghi hoặc mà nhìn về phía con gái.

Bạch Tiểu Mộc đầy vẻ hân hoan mà phối hợp: "Tốt, cứ làm vậy đi, tổ chức hôn lễ lần nữa, lần này, ta phải làm một tân nương vui vẻ."

Bạch Thông thấy con gái vui như vậy, lòng nghĩ hôn lễ lần trước đúng là có hơi qua loa sơ sài, hiếm khi con rể có lòng, ông cũng gật đầu tán đồng. "Được, nếu đã vậy, thì làm lại một lần nữa đi."

Mười ngón tay đan chặt, Trầm Thiên Thu và Bạch Tiểu Mộc mỉm cười với nhau.

Lần này hắn cam tâm cưới, nàng cam nguyện gả, bọn họ muốn làm một đôi chim liền cánh, song phi yến, dắt tay đi hết cuộc đời.

-The end-
 
Top