[DC Fanfic Challenge] Lạc nắng

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi ~Phong Linh~, 23/3/2018. — 2.266 Lượt xem

  1. ~Phong Linh~

    ~Phong Linh~ Em sẽ đến cùng cơn mưa

    [DC Fanfic Challenge] Lạc nắng

    Title: Lạc nắng

    Author: Phong Linh

    Status: Đã hoàn thành.

    Disclaimer: Tác phẩm viết vì mục đích phi lợi nhuận. Các nhân vật trong fic thuộc quyền sở hữu của AG.

    Không re-post khi chưa có sự cho phép của tác giả.

    Genre: Tragedy

    Rating: T

    Theme 1: Suzuki Sonoko buộc phải lựa chọn giữa Kyougouku Makoto và Ran Mouri.

    Keyword : chìa khóa

    Note: [2]
     


    Kuroibara, tho ngoc, BlackJShuu3 bạn khác thích điều này.


  2. ~Phong Linh~

    ~Phong Linh~ Em sẽ đến cùng cơn mưa

    Tham gia:
    4/12/2017
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    63
    Kinh nghiệm:
    13
    L ạ c n ắ n g


    Có những ngày tháng Mười Hai đượm chút buồn xa vắng. Cơn gió đệm cho mình một giai điệu hoang tàn, trong cái lạnh tê tái của mùa đông đã thấm dần qua từng hơi thở.

    Tokyo vội vã người qua lại, mặc cho những ngày đông đang trở dài trên khắp các con phố lớn nhỏ. Ga tàu chật chội, những tiếng hối hả, những tiếng ồn ã kéo theo bao bộn bề ngổn ngang, bỏ lại sau lưng một thế giới hoàn toàn tách biệt. Nơi những phồn tạp của thành phố hoa lệ chẳng thể chạm tới, chỉ cách ga trung tâm chừng hai mươi phút đi xe.



    Nơi đó, thế giới họ đang sống…



    Bên kia cánh cổng ghi sờn, ngày gió đông chợt cô liêu đến lạ. Makoto cố tình chọn cho mình một chiếc áo đủ ấm, nhưng cái buốt giá vẫn cứ thấm dần vào da thịt. Phía trước là khoảng sân vương đầy tuyết trắng, phía trên là khoảng trời màu xám nhạt.


    - Sora, có phải tuyết rất lạnh không? Bọn mình sưởi ấm cho chúng nhé.


    Cô gái nhỏ đặt con búp bê lên gò tuyết, ôm lấy như ôm cả thế giới vào lòng. Mái tóc màu hạt dẻ vùi trong tuyết trắng như một vệt sáng chiếu qua khung cửa sổ tháng Mười Hai, chợt lóe lên rồi lại vụt tắt. Cô vuốt ve chiếc váy đã sờn màu của búp bê, chỉnh lại mái tóc, chìa khóa đeo trên cổ. Rồi đôi lúc, cô lại thì thầm gì đó không rõ, cười ngây dại như một đứa trẻ đi lạc, lạc trong cái thế giới hỗn mang không lối thoát.

    Makoto ngưng lại động tác còn dang dở, dãy số trên điện thoại cũng đành bỏ lửng. Anh nhìn về góc sân cạnh tòa nhà chính, nơi có những tiếng động phát ra. Giống như tiếng trẻ con vui đùa, lại như tiếng gió nỉ non bên những cành cây khô khốc, đôi khi là cái điên điên dại dại, tất cả trộn vào nhau như một bản hòa tấu hỗn loạn, phá vỡ mọi nhạc luật còn tồn tại trên đời.

    - Tới rồi sao không gọi cho tớ?

    Araide Tomoaki bước đến, không quên vẫy tay chào. Chiều thẫm ngả trên nụ cười nhàn nhạt của chàng bác sĩ trẻ, đọng lại chiếc áo blouse trắng một gam màu trầm buồn khó tả.

    Makoto định nói gì đó, nhưng tiếng cười phát ra từ trên tầng hai đã choán lấy tâm trí anh. Âm thanh của một người đàn bà khắc khoải, âm thanh vẽ nên mộng mị nhàu nát, âm thanh gàn dở đến điên loạn.

    Hoàng hôn xám rơi xuống vai áo ai...

    .

    Araide đặt hai tách trà nóng lên bàn, sau đó lại tiếp tục công việc sơ cứu của mình.

    - Người phụ nữ trên tầng hai lên cơn, bà ấy đã làm rơi chậu hoa đó. Nếu không có cậu đẩy Sonoko ra có lẽ cô bé đã bị thương rồi. Thực sự cảm ơn cậu.

    Makoto nhìn vết răng hằn trên cánh tay mình, lại thấy hương vị xộc lên khứu giác. Vạt gió liêu xiêu khẽ luồn qua ô cửa sổ, tựa như đôi vai hao gầy từng đợt rung lên. Khi đó, cô gái nhỏ sửng sốt ôm lấy anh, kích động và run rẩy. Ánh mắt giống như là kinh hãi, giống như là ám ảnh. Lại như sợ chẳng thể giữ được, cô cắn vào cánh tay anh, thanh âm nghẹn lại trong cổ họng càng méo mó, vỡ vụn. Giữa những tiếng nấc thổn thức, vẫn có thể nghe thấy cô bé gào lên trong vô vọng trước khi ngất lịm đi.


    "Đừng đi... Ran... Ran, đừng đi..."


    - Nhưng bất ngờ thật đấy, Sonoko chưa bao giờ chủ động tiếp xúc với người lạ.

    Araide Tomoaki nhấp một ngụm trà, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Công việc tại đây khiến anh trở thành một người trầm tính hơn, không còn là cậu thanh niên hài hước và năng động. Có lẽ, khi con người ta phải đối mặt với quá nhiều nỗi đau, bản thân cũng bất lực và mệt mỏi.

    - Sonoko đã sống ở đây hơn ba năm. Trong ba năm đó, tớ luôn muốn giúp cô bé bằng tất cả những gì mình có, bằng tất cả những gì mình nhận được ngày hôm nay.

    Luồng khói trắng phả trong không khí một gam màu ảm đạm, gợi về kí ức ngày mưa tầm tã và day dứt.



    Ba năm trước, phu nhân Suzuki đứng trước cửa nhà anh, ánh mắt đục ngầu đẫm bi thương. Trong cái màn mưa trút xuống như căm tức, phẫn nộ, bà dìu cô con gái đang ngất lịm trong xe, ôm vào lòng như một đứa bé nhỏ. Sonoko khi ấy nhếch nhác một cách kì lạ, mái tóc màu hạt dẻ bết vào gương mặt đầy những vết bầm tím.

    - Xin cậu hãy bảo vệ con bé. Xin hãy giúp tôi!

    Người mẹ dường như không thể kìm lại nước mắt, bà khóc lớn, những tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc màn mưa đêm lạnh ngắt. Araide ngầm hiểu được tình huống này, nhưng lại không biết phải nói gì. Anh nhìn người phụ nữ đang lau đi những giọt mưa lăn dài trên má cô con gái nhỏ, tay áo bà vẫn còn dính máu. Bà cứ khóc như thế cho đến khi rời đi, rời bỏ cả thế giới của mình. Dáng người loạng choạng trong đêm tối như một con rối đứt dây, dần dần bị nuốt chửng bởi khoảng không đen đặc.



    - Khi nhìn vào ánh mắt bà ấy, tớ lại không thể từ chối được.

    Araide cười cười, thở hắt ra một tiếng nặng nề. Chiều gió nghiêng nghiêng trên gương mặt của kí ức, khảm vào căn phòng trầm mặc đến vô cùng. Đối với những đứa trẻ mồ côi, không có khao khát nào lớn hơn một ánh mắt của người mẹ. Đối diện với ánh mắt ấy, sự thiết tha như cơn lũ ào ào trong tim, cuốn phăng đi mọi lý lẽ còn sót lại.

    .

    .

    Đêm phủ trên Tokyo, đêm tháng Mười Hai sâu và lạnh. Tiếng bàn phím lạch cạch vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp, đều đều và chậm rãi. Makoto khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội hẳn, chẳng biết từ bao giờ lại trầm ngâm trước màn hình máy tính.


    "DailyTokyo đưa tin.

    Tối 23/8, thi thể của tài phiệt nổi tiếng Suzuki Shiro đã được tìm thấy tại nhà riêng với một nhát dao chí mạng. Hung thủ là phu nhân Suzuki ngay sau đó đã ra đầu thú. Theo bà Tomoko, lý do gây án là vì bất đồng quan điểm gay gắt dẫn tới xô xát.

    Ngay trước khi vụ án được khởi tố chính thức, bà Tomoko đã qua đời tại trại giam vì bệnh tim..."


    Nhiều năm về trước, phu nhân Suzuki đã giúp đỡ tận tình cho những đứa trẻ ở trại mồ côi. Bởi vậy Makoto mới có thể học kiến trúc, Araide cũng thực hiện được ước mơ trở thành bác sĩ của mình. Ba năm đằng đẵng đi qua, vụ án hôm nào tưởng như đã ngủ quên bên thềm kí ức. Cách mọi chuyện trôi qua êm đềm như thế, có lẽ đã bị vùi sâu sau lớp bụi thời gian.


    Cứ đều đặn hàng tháng, tập đoàn Suzuki lại chuyển cho Araide một khoản tiền kha khá vào tài khoản. Số tiền mà cậu ấy chưa từng có ý định động vào, số tiền dành cho việc chăm sóc Sonoko.


    Tiếng chuông gió leng keng bên cửa sổ tạo nên một giai điệu chậm rãi, tựa như cái trở mình ảo não của màn đêm cô đơn và lặng lẽ. Ba năm qua, không một mặt báo nào nhắc đến Suzuki Sonoko hay sự biến mất kì lạ của cô bé. Cũng trong suốt ba năm ấy, không có bất cứ lời hỏi thăm nào được gửi đến Sonoko. Tập đoàn Suzuki thì trỗi dậy mạnh mẽ sau sự cố, còn Sonoko như bị đẩy ra hoàn toàn khỏi cuộc sống của một người bình thường.

    Makoto nhớ lại ánh mắt đầy ám ảnh của cô bé chiều nay. Giống như đứa trẻ bị ném ra giữa đại dương, không một nơi bám víu. Cố gắng vùng vẫy đến kiệt sức trong dòng nước xiết, để rồi chìm dần bởi cái triền miên của một quá khứ đen tối và khủng khiếp.


    "Tối đó khi khám cho Sonoko, tớ đã phát hiện ra nhiều dấu vết bị xâm hại. Cô bé rối loạn tâm lý cả một khoảng thời gian dài, từ chối mọi điều trị và tự đày đọa bản thân. Sự thật của vụ án cho đến bây giờ vẫn không thể tiết lộ. Có lẽ, đó cũng là di nguyện cuối cùng của phu nhân khi giao lại Sonoko."


    Makoto tắt máy đi, hương vị cà phê vẫn còn phảng phất trong không khí. Chuông gió lại đung đưa, giống như một điệu cầu hồn trong đêm đông lạnh lẽo.

    .

    .

    .

    Cơn gió sớm ngâm nga khúc ca quen thuộc, dường như đang cố kiếm tìm một vạt nắng tàn đông.

    - Tặng anh này. Xin lỗi vì hôm qua đã cắn anh.

    Cô gái nhỏ giơ ra trước mặt anh một đóa hoa dại, gương mặt đầy vẻ hối lỗi. Trong khi Makoto chưa biết phải làm gì, cô bé nhét bó hoa vào tay anh, cười híp mắt lại.

    - Anh đẹp trai, anh đừng giận nhé?

    - Anh không giận đâu. Cảm ơn em. Bó hoa rất đẹp.

    Sonoko nghe vậy gương mặt liền sáng lên, đôi mắt cũng đượm chút nắng hiếm hoi của khung trời tháng Mười Hai. Nhưng chỉ thoáng chốc, đôi mắt ấy lại cụp xuống, buồn rầu xen lẫn ấm ức.

    - Nhưng mà, em không thấy Sora đâu cả. Sáng nay đã không thấy Sora rồi.

    Makoto ngẫm nghĩ một lúc, rồi tiến lại góc sân hôm qua đã bắt gặp Sonoko. Tuyết rơi nhiều hơn, rải rác trên nền sân tạo thành một đống tràn lan và lộn xộn. Bới tuyết một lúc, Makoto cũng tìm thấy con búp bê nhỏ. Trên những mảnh vải chắp vá còn vương vài giọt tuyết trắng, các đường khâu chằng chịt kéo dài từ váy áo đến tận cổ. Nụ cười nguệch ngoạc được tô dậm trên khuôn mặt đã xỉn màu, giống như một thiên sứ bị đày xuống địa ngục, lại là cả bầu trời rộng lớn đối với cô gái nhỏ.

    Sonoko ôm lấy búp bê, nhìn ngó xung quanh một hồi.

    - Còn chìa khóa, chìa khóa nữa. Anh Araide nói đó là trái tim của Sora, không thể mất đi được.

    Makoto tìm lại đống tuyết, quả thật thấy một chiếc chìa khóa đã gỉ sét. Sonoko vui mừng reo lên, áp búp bê vào má.

    - Sora, tìm thấy rồi! Cảm ơn anh nhiều lắm. Sora sẽ rất buồn nếu không tìm thấy mất... A, anh Araide kìa!

    Có tiếng bước chân gõ nhịp trên nền sân vương vãi tuyết. Araide bước đến, nói nhỏ điều gì đó với Sonoko khiến cô bé tủm tỉm cười. Rồi cô gái nhỏ liền chạy ra ghế đá ngồi chơi, thơ thẩn hát đồng dao trong một chiều gió cuốn.

    - Cậu vất vả rồi. Hôm nào chúng ta sẽ cùng đi ăn bữa cơm.


    "Về giúp tớ sửa mấy thứ đồ ở bệnh viện nhé."


    Araide đã nói như vậy trong cuộc điện thoại gần đây. Chỉ một lời đơn giản thế thôi, lại có thể kéo Makoto từ một chân trời xa xôi khác về lại mảnh đất thân thuộc này.

    Araide nhìn người trước mặt đã thay đổi nhiều. Ba năm rong ruổi khắp các phương trời, đôi mắt đã thấm nhuần gió mưa nơi đất lạ. Lại nhìn dòng đời xuôi ngược trầm luân qua đôi mắt ấy, người bạn này của anh thực sự trở thành một kẻ khác rồi.

    - Còn cậu chẳng thay đổi chút nào.

    Makoto bật cười, giống như nhìn thấu được suy nghĩ của người bên cạnh vậy. Trên thế gian này luôn có những người được gọi là bạn, dù không cần nói ra nhưng họ vẫn hiểu tất cả mọi chuyện. Suốt ba năm không gặp là thế, kí ức tựa như được phủ một lớp sương mờ, lại trở nên thật rõ nét chỉ trong một khoảnh khắc.



    - Hôm nào anh ấy cũng đến đây ạ?

    Sonoko nhòm qua cửa sổ phòng làm việc của Araide, gương mặt thoáng nét ửng hồng.

    - Em thích cậu ấy à?

    - Không phải anh ấy rất đẹp trai sao?

    Cô liền quay đi nơi khác, cố che giấu nụ cười trên gương mặt mình. Cái xúc cảm chẳng thể gọi tên ấy cứ nhen nhóm dần lên trong lòng người. Chỉ đơn giản là cảm giác thân thuộc đến nao lòng, sượt qua ánh mắt thẫm cả khoảng trời xám xịt. Một người đáng để ngày ngày ngóng trông, ngày ngày đợi chờ...


    Araide nhìn cô gái nhỏ luống cuống chạy đi, trong lòng nhẹ nhõm hẳn vài phần.

    "Như vậy cũng tốt. Em có thể từ bỏ được rồi..."



    Những buổi trời chiều đi qua khoảng sân nhỏ, có một ánh mắt rất lặng yên nhìn Makoto làm việc. Đôi khi anh vô tình ngẩng lên, cô lại ngượng ngùng quay đi nơi khác. Cũng có đôi khi vì quá mệt, cô gái nhỏ thiếp đi dưới cái chạng vạng của chiều tàn. Khi tỉnh dậy chỉ thấy một chiếc áo khoác choàng qua người, ấm áp giữa trời đông lạnh lẽo.


    - Sora, chúng ta là những cô công chúa sống trong tòa tháp lớn. Một ngày nào đó, hoàng tử sẽ đưa chúng ta đi ra ngoài kia nhỉ.

    Sonoko cố nhòm qua khe nhỏ dưới cánh cổng, như để tìm kiếm chút sự sống của thế giới bên kia. Cô bé ấy cứ như một đứa trẻ không bao giờ lớn lên, tương lai mãi chôn vùi trong màu quá khứ.

    - Nếu bà tiên trong câu chuyện của Lọ Lem xuất hiện thì tốt biết mấy. Tớ muốn xin bà ấy một phép màu. Sora, chúng ta sẽ ước điều gì nhỉ?

    Makoto nhìn nụ cười trong veo của cô gái nhỏ, trong lòng chợt dâng lên một dư vị nào đó không rõ ràng. Mỗi tối, anh lại ngồi tỉ mỉ bên bàn làm việc, cẩn thận gọt cắt từng miếng gỗ.

    - Tặng em đấy. Họ nói nếu ước một điều gì đó trước chuông gió, ngọn gió sẽ mang điều ước của em đi. Biết đâu lại đến được chỗ của bà tiên thì sao.

    Makoto cẩn thận treo chiếc chuông trên cửa sổ, dịu dàng xoa đầu cô gái nhỏ. Bởi vậy cứ mỗi tối, Sonoko lại nhìn chuông gió và cầu nguyện, tiếng phong linh an nhiên như mặt nước hồ thu, dội vào lòng người từng chút thanh thản. Có một thứ kì diệu đánh tan cả vật vã cuồng nộ, đó là phép màu đối với người điên.

    .

    .

    .

    Ngọn gió điêu tàn vắt qua khung trời mùa đông thâm trầm và cô độc. Có một số người vì quá đau đớn mà hóa điên dại, lại có người vì muốn quên đi nỗi đau mà tìm đến những cơn điên. Ở một thế giới đầy những day dứt và bất hạnh, ngay cả nắng cũng chóng lụi tàn.

    Sonoko nhìn người con trai đang cắm cúi làm việc, những nét chì nhẹ nhàng lướt trên tờ giấy trắng. Có đôi khi cô lại mỉm cười, miệng ngâm nga một khúc ca không rõ lời. Rồi khẳng định bức vẽ đã hoàn thành, cô gọi với tới người phía trước.

    - Anh Makoto xem này!

    Người đó quay lại nhìn cô, ánh mắt vén ra một mảng trời đông đong đầy nắng ấm.

    - Đẹp lắm. Em rất thích hoa anh đào sao?

    - Bởi hoa anh đào tượng trưng cho lòng dũng cảm...


    "Dũng cảm lựa chọn điều đúng đắn nhất, cho dù rất khó khăn..."


    Sonoko chợt khựng lại, dường như có một giọng nói cất lên từ kí ức xa xôi lắm, vừa muốn nhớ lại vừa muốn quên đi. Nhưng rồi cô cũng vui vẻ đi tìm chỗ cất cẩn thận bức tranh. Lục lọi khắp căn phòng, cuối cùng cũng thấy một chiếc hộp phủ đầy bụi nằm sâu dưới gầm giường. Chiếc hộp khóa chặt, khi nhấc lên lại không có tiếng. Sonoko nhìn ổ khóa một hồi, rồi lại với tay lấy chiếc chìa khóa trên cổ búp bê.


    - Liệu đây có phải cánh cửa dẫn đến trái tim của Sora không nhỉ?


    Khi ấy chỉ thấy gió cồn cào thổi tung những bức tranh trong hộp lên không trung. Sonoko nghe trong gió tiếng ai thì thầm, tiếng ai u uất, lại thấy ánh mắt ai rời bỏ thế gian đầy đau thương. Gió cộm lại thành dòng thời gian chảy xiết, nhấn chìm cô trong khoảng không vương đầy kí ức.

    .


    - Cậu thích hoa anh đào lắm sao?


    Sonoko nhìn cô gái đang chăm chút từng nét vẽ, miệng ngâm nga một khúc ca quen thuộc. Trang giấy trắng mở ra một bầu trời màu nhiệm, trời xanh hửng nắng, nắng vàng đượm chút buồn thê lương. Hoa anh đào miên man trong gió, gửi chút sương mai tới khung cửa sổ ngược sáng. Sonoko ngước nhìn cửa sổ trước mặt. Là tuyết. Màu tuyết trắng phủ đầy mái hiên, chạy dọc đến khoảng sân rộng lớn. Tuyết tạc vào cảnh sắc một gam màu trầm buồn u uất. Lại nhủ thầm, làm sao cậu ấy vẽ được như vậy nhỉ?


    - Thích. Rất thích. Giống như một hình ảnh xuất phát từ trái tim, mỗi lần đặt bút vẽ đều chỉ muốn vẽ hình ảnh ấy mà thôi.

    - Hoa anh đào có ý nghĩa gì vậy?

    - Là tượng trưng cho lòng dũng cảm. Dũng cảm đối mặt với sự thật, dũng cảm lựa chọn những điều đúng đắn nhất. Cho dù rất khó khăn.

    Cô gái cười gượng gạo, đưa tay vén một vài sợi tóc lòa xòa trước mặt.

    - Nhưng mà, hoa anh đào ấy chẳng thể mọc bên tớ được.

    Sonoko bắt gặp trong đôi mắt màu tím nhạt là một khoảng trời không tên khác, bình lặng nơi những nỗi đau bị khóa trái bởi cánh cửa vô hình.


    - Mouri Ran, chúng ta sẽ mãi là bạn thân nhé! Cậu từng nói chúng ta rất giống nhau mà.

    - Rất giống. Bởi vậy sẽ mãi mãi là bạn thân!


    .

    Ran? Mouri Ran... Cậu ở đâu rồi?


    Sonoko vò nát những bức tranh, xé vụn từng mảnh kí ức trong nghẹn ngào tức tưởi. Cô gào thét, lấy tay giật mạnh mái tóc tán loạn. Những âm thanh vô nghĩa phát ra như để níu kéo một sợi dây mong manh nào đó, cũng đập nát cả những cảm giác nhơ nhuốc và tanh tưởi. Sonoko hất loạn bàn ghế và đồ đạc trong phòng, mảnh thuỷ tinh găm vào da thịt ứa ra một mảng máu đỏ thẫm.

    - Sonoko!

    Makoto chạy đến, mặc những mảnh vỡ dưới sàn mà ôm lấy cô. Hai vai Sonoko run lên từng cơn, móng tay bấu vào người trước mặt, vùng vẫy điên cuồng. Thế giới điêu tàn cuộn xoáy trong đôi mắt đầy ám ảnh, nước mắt cô ướt đẫm vai áo anh.

    - Tránh ra, tránh xa tôi ra. Mau buông ra đi...


    Khi ấy, tiếng bước chân chạy đến dồn dập và gấp gáp. Araide giữ lấy tay, tiêm cho Sonoko một liều thuốc an thần. Cánh tay cô dần dần buông thõng, chỉ nghe thấy âm thanh rất khẽ trước khi chìm đi trong cơn mộng mị.

    - Xin anh… tránh ra...


    Makoto lặng người nhìn nhân viên y tế khiêng Sonoko lên giường, lại thấy những mảnh giấy dính máu rải rác trên sàn. Lẫn trong đống ngổn ngang ấy, có một bức tranh vẫn còn nguyên vẹn. Bức tranh vẽ một chàng trai, dưới trời hoa anh đào tháng Mười Hai rợn ngợp.


    Anh cúi xuống nhặt nhạnh từng mảnh giấy nhỏ, lướt qua một nét chữ thanh mảnh. "Mouri Ran và Suzuki Sonoko". Có tiếng Araide vang lên trầm ổn bên cạnh.

    - Cứ để đó cho y tá đi, những bức tranh này đều là thứ không thể bỏ đi được. Tay cậu bị thương rồi đó.

    .

    .

    Có một đợt sóng lớn, con sóng đen vỡ ra thành trăm mảnh, nhấn chìm tầm mắt cô. Bàn tay nhuốm đầy máu đỏ run rẩy đưa lên, mùi tanh nồng xồng xộc phả vào khứu giác.


    "Chạy đi..."


    Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Sonoko. Cô nheo mắt, khoảng không đen đặc dần dần giãn ra.


    Cô đang chạy! Trong căn phòng tối tăm chật hẹp, một tia sáng nhỏ leo lắt qua khe cửa. Cứ ngỡ đã với tới tia sáng ấy, bàn tay gã đàn ông thô bạo kéo tóc cô ngược trở lại. Ánh mắt gã man rợ và kinh tởm, giống như một con quỷ khát mồi bị nguyền rủa. Cơn sóng lớn lại dâng lên đến tận cổ, giằng xé từng hơi thở, bóp nghẹt sự tuyệt vọng trong những âm thanh ú ớ khàn đặc. Sonoko chỉ biết nhắm mắt lại, ép cho nước mắt chảy ra...

    Đến khi thinh lặng cô lập bên tai, cô mới từ từ hé nhìn tiếp nhận bóng tối xung quanh. Trên tay cô là một mảng máu lớn, gã đàn ông bên cạnh quằn quại rên lên những tiếng chói tai. Chỉ có người trước mặt thở ra từng nhịp bình ổn. Mouri Ran thả con dao xuống đất, vệt máu kéo từ gương mặt đến tận cổ tay. Cô mỉm cười khe khẽ, âm vực cất lên tựa hư không.

    - Chạy đi, mau chạy đi... Cậu nhất định phải chạy ra khỏi chỗ này.

    Đôi chân Sonoko bủn rủn nhấc lên, từng bước kiệt quệ nện trên nền đất lạnh.

    - Cứu với... Cứu tôi với...



    Cô nghe tiếng chuông đón gió đêm, nước mắt đã đẫm gối từ bao giờ. Lại gượng dậy, lại tìm chìa khóa, lại mở hộp ra. Cô nức nở ghép từng mảnh giấy, những nét chì nhòe đi khiến gương mặt trong tranh phủ một lớp mờ nhạt. Cô gái với đôi mắt tím hướng lên bầu trời, đầu tựa vào cửa sổ, bên kia là lớp lớp hoa anh đào.


    - Tớ phải làm sao đây? Làm sao để tha thứ cho chính mình? Phải làm sao...


    .


    - Mouri Ran là ai vậy?

    - Là người bạn duy nhất của Sonoko. Cô gái đó đã tự tử một năm trước.

    Araide mở rèm cửa sổ, để cho ánh sáng hắt vào phòng. Mouri Ran, giống như một đóa hoa lan bình lặng trong cơn giông bão, chưa từng lên cơn, chưa từng là một bệnh nhân tâm thần. Từ lần đầu tiên gặp cho đến khi cô gái ấy chọn rời bỏ cuộc sống, tất cả mọi thứ đều trôi qua trong ngỡ ngàng.

    Một người đàn bà ăn vận lòe loẹt đã đưa Ran đến đây. Bà ta luôn miệng nói cô là kẻ tâm thần, cười rũ rượi và chuyên đi gõ cửa từng nhà vào ban đêm. Khi ấy, mặc cho những lời miệt thị của kẻ khác, Ran dường như bỏ ngoài tai tất cả mọi thứ. Giống như tự vùi mình trong một thế giới riêng, cô không trò chuyện hay tiếp xúc với bất cứ ai. Từng ngày, từng ngày trôi qua trong cơn điên dại của những người xung quanh, Ran vẫn tìm được cho mình một khoảng lặng, vẫn yên ổn mà sống tiếp.

    Giống như một nốt trầm ngân lên trong bản nhạc đau thương và mất mát, kéo cả Sonoko ra khỏi hố đen của tuyệt vọng. Bởi vậy khi Ran mất đi, bệnh tình của Sonoko ngày càng trầm trọng. Bất cứ hình ảnh nào gợi nhắc đến Ran cũng khiến Sonoko phát điên và mất kiểm soát. Dù vậy, cô bé nhất quyết không chịu bỏ đi những bức vẽ của Ran...


    - Cậu biết không, trong lần đầu tiên gặp cậu, Sonoko đã tưởng nhầm đó là Ran. Cô bé đó luôn bảo vệ Sonoko giống như cậu đã làm vậy. Hãy tưởng tượng xem, một đứa trẻ ép mình quên đi mọi thứ, nhưng thực ra chẳng hề quên bất cứ điều gì...

    .

    .

    .

    - Sonoko, đến giờ ăn rồi.

    Cô gái không trả lời, trầm mặc nhìn chiếc chuông gió đang đung đưa chầm chậm.

    - Mau ăn thôi, hôm nay là món em thích đấy.

    Sonoko quay lại nhìn Araide, ánh nhìn ảo não và bi thương như tháng năm tàn tạ không lối thoát.

    - Có phải... em luôn khiến người khác bị thương không?

    - Đừng suy nghĩ gì cả. Mọi chuyện ổn rồi.

    - Có phải Mouri Ran... đã chết rồi không?

    Lần này đến lượt Araide trầm mặc. Câu hỏi ấy dường như là không tin, dường như lại chắc chắn. Dường như có tia hy vọng nào đó chợt lóe lên, nhưng dường như mọi hy vọng đều đã bị dập tắt.

    - Sonoko, em định cứ như vậy đến bao giờ?

    - Ran đã chết rồi phải không?

    - Phải.

    - Mẹ cũng vậy sao?

    - Phải.

    - Anh Makoto cũng chết rồi sao?

    - Không, cậu ấy đang ở bên ngoài kia đợi em.

    - Mọi người vì em mà chết... Làm sao em gặp anh ấy được? Sao có thể?

    Sonoko gục mặt xuống gối nức nở. Cô nhớ bàn tay Makoto đầy máu, cô nhớ anh vẫn cố ôm cô vào lòng. Nếu mọi chuyện cứ như vậy mà tiếp diễn thì phải làm sao?

    Araide đành để Sonoko lại một mình. Cô gái tự cô lập trong bóng tối, nước mắt cũng trở nên khô khốc và ráo hoảnh. Cô tiến đến bên bàn, thả cốc nước rơi xuống nền đất giá, lại dùng mảnh vỡ cứa rách con búp bê.

    - Mouri Ran, cậu nói đi! Tớ phải làm gì đây?

    Sonoko xiết chặt mảnh thuỷ tinh, bàn tay cô dường như đã không còn cảm giác nữa rồi. Cô nhìn máu, lại là màu máu ấy. Màu đỏ ám ảnh từng hơi thở, màu đỏ trong cái nhìn thoi thóp của gã đàn ông đó, màu đỏ nhuốm lên nụ cười bình thản của Ran. Một màu đỏ quay cuồng trong kí ức nhập nhằng, giống như muốn bóp nghẹt từng hơi thở. Cô lấy tay đấm vào lồng ngực, cố nuốt từng ngụm khí hòa với mùi máu tanh trong không trung.


    Con người có thể nín thở đến bao giờ? Tớ có thể như vậy đến bao giờ? Ran?



    Hình ảnh xung quanh dần nhòe đi, chẳng biết là nước mắt hay hơi thở sắp rời bỏ. Chỉ thấy một cơn gió lùa qua, cuốn bức tranh xuống nền đất lạnh. Là người cô không muốn rời bỏ nhất, chẳng hiểu sao lúc này lại xuất hiện trong bức tranh kia. Chuông gió leng keng rất khẽ, hình như có ai đang thì thầm trong gió...

    .

    .

    .

    Makoto không còn nhìn thấy cô gái nhỏ chơi đùa xung quanh, cửa sổ đối diện với khoảng sân cũng kéo rèm im lìm và cô độc. Araide nói rằng Sonoko thường xuyên bị kích động, đến mức cậu ấy phải để y tá kiểm soát cô bé toàn thời gian.

    "Đừng trốn tránh nữa. Bởi mọi chuyện đã qua rồi."

    Anh nhìn bầu trời đông hửng nắng cuối chân trời. Là ngày nắng sắp tàn, lại chờ một ngày nắng mới lên. Anh lôi trong túi ra một cuốn sổ dày, mép giấy bên trong cộm lên nặng nề.

    "Nếu không thể đưa em đến với thế giới bên kia, hy vọng có thể mang thế giới ngoài ấy đến bên em."



    Cô hé rèm cửa nhìn bóng lưng anh lại rời đi, trên tay là một cuốn sổ vẽ đề tên Kyougouku Makoto. Vệt sáng rọi trên từng trang giấy, kéo dài đến bàn tay đang run run dưới lớp băng dày.

    Những nơi anh đã từng đi trong suốt ba năm, những mảnh đất dậy hương vị của sự sống. Cũng là thế giới bên kia cánh cổng sắt mà cô từng khao khát. Vào một ngày trời nắng, vào một ngày trời mưa, vào một ngày tuyết rơi và dòng người hối hả. Là ngày lá phong nhuộm đỏ bầu trời, hay ngày trời đêm rực sáng những vì sao. Dường như nắng đông ở ngoài kia đã lùa vào căn phòng. Mùi xe cộ, mùi của hơi người, mùi của nhịp sống thường nhật trải dài sống mũi.

    Sonoko miết những nét vẽ giản dị và chân thật. Cô chưa từng nhận ra bản thân đã chôn vùi ở nơi này lâu thế nào. Chưa từng hiểu được thế giới ngoài kia thật rực rỡ với sắc màu và sự sống, ngay cả giữa đông tàn và tuyết lạnh. Giống như một bụi kim cương chạy từ mặt đất đến bầu trời, tỏa sáng lấp lánh trong không gian rợn ngợp.


    Con búp bê Ran để lại năm ấy đã mục rữa và rách nát, cho dù có cố khâu lại bao nhiêu cũng chẳng thể trở lại ban đầu.


    "Tớ muốn đến một nơi, nơi nào đó thật xa. Một nơi ở gần hoa anh đào..."


    - Mouri Ran, cậu đã đến được chỗ cậu muốn đến chưa?

    Sonoko lại khóc nấc lên, cả người run rẩy và co giật. Một y tá ở bên ngoài chạy vào tiêm thuốc cho cô, đặt lại cô nằm xuống giường. Hình như trong giấc mơ ấy, Sonoko đã thấy Ran mỉm cười, dưới cây hoa anh đào tỏa sáng...

    .

    .


    - Có thể cho em mượn bật lửa được không?



    Sonoko nhìn chiếc chìa khóa cũ, chẳng biết đã bao nhiêu lần mở ra lại đóng vào như thế, ngay cả nhãn hiệu phía trên cũng đã mòn đi. Ngọn lửa bùng lên giữa màn đêm, thiêu đốt cả vùng trời tĩnh lặng. Sonoko thả từng mảnh tranh xuống, thả trôi cả nước mắt và đau đớn suốt ba năm trời. Để lại những kí ức về người đã mất, chỉ nên là nụ cười của cậu ấy mà thôi.

    - Tạm biệt Ran... Đi nhé!

    Đám tro còn vương tàn lửa đỏ theo gió bay ra ngoài, lụi tàn trên nền tuyết trắng.


    Tớ cũng tìm thấy hoa anh đào của mình rồi...



    Sáng hôm ấy trời hửng nắng. Cái nắng hanh hao xuyên qua vùng trời và mặt đất tháng Mười Hai. Cô đưa bó hoa dại ra trước mặt anh, mỉm cười...



    End.
     
    mya.5301, Kuroibara, chanlin10 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Fanfic Challenge Lạc Diễn đàn Date
[DC Fanfic Challenge] Tâm bệnh Đã hoàn thành 8/10/2018
[DC Fanfic Challenge] Lưu Ly phu nhân Đã hoàn thành 24/9/2018
[DC Fanfic Challenge] Sao tớ không được xem phim Đã hoàn thành 26/8/2018
[DC Fanfic Challenge] Ân huệ Đã hoàn thành 11/5/2018
[DC Fanfic Challenge] Chiều về một chút Đã hoàn thành 25/2/2018
[DC Fanfic Challenge] Rồi thì cũng chỉ đơn giản thế thôi Đã hoàn thành 24/12/2017

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP