Dạy tôi Yêu em - D.K

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi Ngô Hoàng Dương D.K, 27/6/2019. — 5.420 Lượt xem

  1. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Dạy tôi Yêu em - D.K

    "Mỗi chúng ta đều luôn có cho mình một nỗi đau tâm hồn
    phải chăng nỗi đau ấy là ai lớn hơn ai mà thôi.
    Nỗi đau của tôi thì có là gì
    tổn thương trong lòng Trần Huỳnh Anh mới là sâu sắc đến khó mà hóa giải."


    Bạn tự hỏi trên đời này có kẻ ngốc nào mà bản thân rõ ràng đã đầy thương tổn lại vẫn bao dung cho người ta tổn thương tới mình, hết một lần rồi lại một lần, càng nhiều lần? Tôi sẽ trả lời rằng có, có một con người như thế, trong câu chuyện của tôi. Tên cô ấy là An.


    Bạn đừng nghe đến đây thì lại cho rằng cô ấy yếu đuối, không nhé. Nói tới cá tính dám yêu dám nói, không ai cá tính hơn cô ấy. Nói tới nhẫn nhịn chịu đựng đau đớn, không ai mạnh mẽ hơn cô ấy. Và nói tới chân thành, cô ấy là số một. Chân thành dạy người ta cách yêu thương, chân thành nhận lấy những đau đớn. Rồi cuối cùng, ai sẽ chân thành bảo vệ cô ấy đây...?


    Tác giả: D.K Ngô Hoàng Dương
     




  2. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    Lời đầu


    Một câu chuyện có thể đáp ứng mọi thứ mà bạn mong muốn? Đúng vậy, dường như là mọi thứ.


    Một câu chuyện thú vị như thể trong mơ, nhưng lộ dần ra lại đầy rẫy những thực tế tàn nhẫn.

    Cái Ngược đôi lúc rất nhẹ nhàng, rồi một ngày bạn lại hiểu được rằng đâu phải cứ chia ly, chết chóc mới là Ngược. Tưởng bình thường mà ám ảnh đến day dứt.

    Lại có Sủng, còn là Sủng đến ngọt ngào, say đắm, đến tâm can mềm nhũn.


    Bạn cần điều gì, Dạy Tôi Yêu Em đảm bảo cho bạn được cái đó, là một, là hai, cũng có thể là tất cả.


    Nãy giờ bạn có thấy nặng nề không? Nếu có, hãy tới đây và cùng trút bỏ nào, cùng nhân vật của chúng ta trút bỏ những gánh nặng tâm lý. Rồi chính bạn, sẽ là người tiếp theo tự mình hóa giải được gánh nặng của chính mình.



    D.K

    Ngô Hoàng Dương
     
  3. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    1. Ẩn mình

    a.

    -Thích tôi ở điểm gì vậy?

    Ngối đối diện tôi kia là một chàng trai thực sự đáng kinh ngạc. Cái lí giải cho sự đáng kinh ngạc ấy có lẽ cũng là cái lí giải cho việc thua tôi tận 7 tuổi mà cậu ta lại chẳng dùng kính ngữ với tôi lấy một lần. Bởi cậu ta rất đẹp trai. Dĩ nhiên, bạn đẹp bạn có quyền. Nhưng sự thật thì đúng là cậu ta có quyền, bởi nữa, cậu ta hiện đã là đại boss của cả một tập thể khi chỉ mới ở cái độ tuổi 20 xuân xanh. Có thể không cần dùng kính ngữ với tôi chưa??? Hoàn toàn có thể.

    Có điều, theo tôi thì lí do cậu ta không dùng kính ngữ lại khác kìa. Nhớ những ngày hai bên công ty hợp tác, thái độ cậu ta đối với tôi rất chuẩn mực. Vậy thì vấn đề chính nằm ở câu hỏi của cậu ta rồi. “Thích tôi ở điểm gì vậy?”. Này chẳng phải là vấn đề nam nữ à? Cậu ta rõ ràng là ngại gọi người đang nhiệt tình theo đuổi cậu ta bằng chị rồi. Nếu đã vậy thì tôi cũng không nên quá để ý.

    Suy tư hơi bị nhiều khiến tôi quên béng mất đáp lời đối phương. Thay vì hỏi lại tôi hay ít nhiều thôi tỏ một thái độ không hài lòng thì cậu ấy lại chỉ ho nhẹ một cái nhắc nhở. Quả nhiên, thanh thuần 100%. Tôi không giấu nổi mà bật cười cảm thán:

    -Đáng yêu quá!

    Không để cậu ấy khó xử bởi lời khen có phần thô lỗ của mình, tôi trả lời luôn thắc mắc của cậu ấy.

    -Đẹp trai. Vừa nhìn thấy cậu, tôi liền bị vẻ đẹp trai của cậu mê hoặc.

    Không hề nói quá. Nếu như cậu ấy vẫn còn nhớ, ngày hôm đó, tôi đã nhìn cậu ấy tới ngẩn người, không thể ngừng được gào thét trong lòng bởi vẻ đẹp của cậu ấy, dẫu cho thứ tôi bị ấn tượng nhất là đôi mắt lấp lánh như ánh sao khi đó cũng đang tò mò nhìn tôi không dứt. Nhìn vào đôi mắt vẫn đẹp tới nhức nhối của hiện giờ, cùng gương mặt như đóa hoa thoáng ửng đỏ, tôi hiểu cậu ấy vẫn còn nhớ lần đầu gặp mặt đó.

    -Rồi tôi bị năng lực của cậu cuốn hút. Cậu còn trẻ như vậy nhưng lại hết lòng trong công việc, vô cùng điềm đạm và nghiêm túc. Có điều này cậu đừng quá để tâm, cậu mặc vest thực sự rất điển trai nhưng mà trừ những ngày nghỉ không gặp được cậu ra thì tôi đã nghĩ rằng cậu không có thường phục thì phải, hơi gò bò, hơi cứng nhắc, ông cụ non.

    Đến đây, mặc dù nói đối phương đừng để tâm nhưng tôi đã không nhịn nổi mà lại cười. Bởi hôm nay, trong buổi hẹn hò đầu tiên, vẫn là veston.

    Để làm dịu bớt sự ngượng ngùng đang ra sức giày vò da mặt cậu ấy, tôi cố nín cười, tiếp tục trải lòng.

    -Nhưng mà, đó cũng là một điểm hấp dẫn tôi nữa. Có cảm giác đầu óc cậu rất đơn giản, đối với đam mê của mình thì điều gì cũng không còn quan trọng. Công việc, chính là đam mê của cậu, nhỉ?

    -Tôi chỉ là lười nghĩ sẽ phải mặc gì.

    -Đúng rồi đúng rồi, đó là lí do cởi vest ra thì sẽ là sơ mi trắng, như một kịch bản sẵn có không có ngoại lệ.

    -Quan tâm vấn đề ăn mặc của tôi đến vậy à?

    -Ừ.

    Sự vô tư của tôi làm đối phương có chút bực bội, nhưng có lẽ không thể nào phát tiết được. Bởi tôi nói mà, cậu ấy thực sự rất thanh thuần, ngay cả đối với việc phải xử lý tâm trạng của mình kiểu gì cũng không dám tùy ý, thận trọng hết sức. Còn nhớ khi công việc phát sinh vấn đề, bên tôi bị lãnh đạo bên đó chỉ trích không ngớt, là người trực tiếp quản lý công việc có lẽ cũng bị gây áp lực không ít, cậu ấy thế nhưng đối với chúng tôi lại rất bình thường, có lúc còn thấy được sự khó xử của cậu ấy vì sự chèn ép không đáng có dành cho chúng tôi. Giây phút ấy tôi đã hoàn toàn hiểu được, ở độ tuổi đó, tại sao cậu ấy lại có thể đạt được vị trí đó, đánh tan triệt để ý nghĩ “vì sắc mà lên” có chút dữ dội của tôi.

    Lại nói đến vấn đề ăn mặc, tôi cũng giải thích luôn.

    -Thì tôi cũng nói là cậu không cần quá để tâm mà, cá nhân tôi luôn hay bị thu hút bởi ngoại hình, cho nên chính bản thân tôi lúc nào cũng phải chăm chút. Có thể tôi không đẹp, nhưng nếu tôi ăn mặc tử tế tôi sẽ đỡ phải tự ti nhiều. Còn cậu đẹp, cậu mặc cái quái gì mà chả đẹp. Tôi chỉ là nghĩ nếu cậu ăn mặc đẹp nữa thì thật quá hoàn hảo rồi.

    Không ngờ tôi nói nhiều là thế, đối với cậu ta trọng tâm lại xoay hẳn theo hướng khác.

    -Vậy nếu có người khác đẹp hơn tôi thì sao? Tôi sẽ bị bỏ rơi à?

    Oh my god! Đấy, bạn đã thấy chưa, nét cuốn hút chết người của chàng trai này. Một gã đàn ông tầm thường sẽ chẳng bao giờ có thể nhả ra hai tiếng “bỏ rơi” kiểu đó đâu. Đối với nhan sắc và tự trọng của họ, trong hoàn cảnh này nhất định sẽ rủa xả bằng mấy câu đại loại như “Rồi cô sẽ bị thằng khác đẹp trai hơn tôi mê hoặc rồi đá tôi đi không thương tiếc chứ gì?”.

    -Cái cảm giác thiếu chắc chắn này tôi vẫn nghĩ là không nên để nó nảy sinh thì hơn.

    -Cho nên chẳng phải tôi đang gợi ý cậu làm cho nó chắc chắn hơn hay sao?

    Giống như khi tỏ tình ấy, tôi cũng nói luôn rằng, nếu quyết định lập tức từ chối tôi liệu cậu ấy sẽ không hối hận chứ. Một phút chần chừ và rồi cậu ấy cũng đã đồng ý thử tìm hiểu đối phương còn gì.

    Trước thái độ lần nữa chần chừ của cậu ấy, tôi tiếp tục giành thế chủ động.

    -Cậu có thể nói rằng cuộc nói chuyện hiện tại khiến cậu nhận ra tôi không đáng để cậu tin tưởng rồi đặt tình cảm vào, biết đâu được tôi sẽ từ bỏ cậu đấy.

    -…

    -Cậu thực sự có nghĩ như vậy đúng không?

    -Nhưng nó không đủ lớn để tôi từ chối.

    -Đấy thấy chưa, chính bản thân cậu cũng đâu chắc chắn tôi thực sự không hợp với cậu, nửa có nửa không khiến cậu muốn thử, bởi cậu đang nghĩ rằng có lẽ đây cũng là cơ hội của cậu, và nếu cậu cứ thế mà bỏ lỡ biết đâu rồi cậu sẽ cảm thấy hối hận thì sao.

    Cái vẻ chột dạ kia thật quá ngoan ngoãn mà. Càng nhìn càng thấy động lòng. Trước nay tôi vẫn luôn nghĩ những mỹ nam thường không phải ca nghệ sĩ thì cũng sẽ là hot boy, khó lòng nào mà trở thành của mình. Cuối cùng, 27 nồi bánh chưng qua đi tôi cũng đã tìm thấy một mỹ nam có thể với tới được. Nào ngờ, đã đẹp mắt, tính tình còn khiến người ta xao xuyến hơn nữa. Vẫn như lúc ban đầu, nội tâm tôi kỳ thực tha thiết bản thân phải nắm giữ lấy người con trai này, khiến cậu ấy yêu tôi, phải yêu tôi, yêu càng nhiều…

    Nét mặt ấy sao đã lại đỏ lựng lên rồi? A, tôi lại vô ý nhìn cậu ấy không dứt. Mới háo sắc lắm sao, cái con người này hầy hầy. Lần này tới lượt tôi ho nhẹ mấy tiếng chữa thẹn.

    -Đói… đói chưa…

    Tôi mới là người thẹn, cớ gì cậu ấy lại nói lắp?

    -Muốn ăn gì?

    -Cậu không ngại ăn lẩu chứ?

    -Sao hỏi vậy?

    -Nói tới ăn lẩu chẳng phải hơi hoang dã à, mấy em nhỏ đáng yêu ăn uống nhẹ nhàng tế nhị sẽ không buổi hẹn hò đầu tiên lại đòi đi ăn lẩu đâu nhỉ?

    Bỗng nhiên tôi thấy có chút e dè. Đáng lẽ ra người ta nên thể hiện cho người mình yêu nhưng mặt tốt đẹp, lại càng cần hơn cho những buổi đầu làm quen thế này. Chỉ là, tôi không phải kiểu người đó. Dám yêu dám theo đuổi mà muốn ăn uống cái gì cũng không dám nói ra chắc. Trong mọi vấn đề tôi vẫn luôn nghĩ mình nên thẳng thắn, không gian dối, càng không cần gồng gánh mà làm gì. Nghĩ thì nghĩ thế mà tôi vẫn cầu trời khấn phật cậu ấy đừng bài xích nét tính cách này của tôi.

    -Cũng biết mình không phải em nhỏ đáng yêu là được rồi.

    Cái gì đấy? Cậu ấy châm chọc tôi? Không không, trọng tâm là cái dáng vẻ khi châm chọc người khác của cậu ấy còn làm tôi mê mẩn hơn kìa. Quả nhiên, tôi vẫn là rất rất thích bad boy.

    Ra lấy xe tôi mới nhớ lúc trước cậu ấy đã nhắn là không qua đón tôi được vì xe cộ có sự cố gì đó. Nhưng nhìn tới em Ninja yêu dấu của tôi, vẻ mặt cậu ấy có lẽ còn khó coi hơn lúc gặp sự cố trước đấy thì phải.

    -Tôi không chạy được xe côn…

    -Ừm, tôi chở cậu, không sao đâu mà.

    -Có sao.

    Một câu này thực sự rất nhỏ, đường xá thì ồn ào, suýt chút nữa tôi nghe không được. Cộng với sắc thái biểu cảm phi thường không tốt của cậu ấy, tôi biết cậu ấy giận thật rồi. Giận chính bản thân cậu ấy. Bỗng thấy thương quá. Bất giác tôi không kiềm chế, bước lại gần, lắc lắc bàn tay cậu ấy, cười cười xoa dịu.

    -Tôi xin lỗi, xin lỗi vì không thể nữ tính, con gái nhưng lại chạy xe côn, khiến cậu không thoải mái.

    -Không… không sao…

    Lại nói lắp rồi. Đáng tiếc, ánh đèn đường không cho phép tôi nhìn rõ liệu mặt cậu ấy có đáng đỏ lên hay không.

    Chỗ ngồi của Ninja tương đối khiêm nhường, và bạn biết đặc điểm của một em Phân Khối Lớn rồi đấy, đuôi xe dốc vô cùng, toàn bộ thân hình cậu ấy đổ về phía tôi, không còn cách nào đành vòng tay ôm lấy eo tôi. Thực ra, tôi có chút hồi hộp, à, nhiều hơn một chút, là nhiều chút. Thôi được rồi, hồi hộp muốn chết. Đành kiếm chuyện phân tán tư tưởng.

    -Có muốn đổi xưng hô đi không? Tôi không ngại việc cậu gọi tôi là em đâu.

    Nghe cậu ấy nói cứ không có vị ngữ, tôi thấy mệt thay.

    -Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu người hơn tuổi, cho nên gọi chị…

    -OK OK, tôi đã nói không sao mà. Tôi cũng biết cậu luôn không cho rằng tôi lớn hơn cậu tận 7 tuổi.

    Tôi tuy không đẹp nhưng được cái trẻ lâu, cùng với cách ăn mặc nữa, rất nhiều các cô cậu nhóc cứ cho rằng tôi là bạn bè đồng trang lứa với tụi nhỏ, xưng hô với tôi hết sức suồng sã. Ngay từ lúc đầu, cậu trai này cũng không thoát được ngoại lệ. Sếp tôi khi ấy vừa chỉnh cậu ta vừa cười hiển nhiên.

    -Cô trợ lý này cũng suýt soát tuổi chị đấy cậu boss nhà bên à.

    -Đùa.

    -Nhìn mặt bắt hình dong, chết nhé!

    -Đi chậm hơn chút được không?

    Ê, câu này không có trong đoạn hồi ức đó nha. Tôi bừng tỉnh, lập tức thả rơi vận tốc.

    -Xin lỗi, thói quen.

    -Nếu quen nhau rồi tôi không muốn em chạy xe này nữa, em có chịu không?

    Rõ ràng trong câu nói có ý cười, tại sao tôi

    vẫn chết lặng như vậy? Cũng chính tôi là người ra cái chủ ý cậu ấy có thể gọi tôi là em. Không không, tôi nên để ý việc cậu ấy nói không muốn tôi chạy Ninja của tôi kìa.

    -Đây là sở thích của tôi…

    -Còn tôi không phải sở thích của em à?

    Ủa ủa, tình thế từ khi nào lại nghiêng về phía cậu ấy như này nhỉ? Cậu ấy còn đang còng lưng ra ôm lấy tôi từ phía sau cơ mà.

    -Bắt tôi phải chọn giữa người và xe…

    -Tôi chỉ là lo lắng cho em…

    -Tôi chọn người, dĩ nhiên rồi.

    Tôi đắc ý cười lớn.

    -Nói thế chứ tôi không nghĩ cậu sẽ đi so đo hơn thua với một chiếc xe đâu nhỉ?

    Không thấy tiếng đáp lại, tôi như cởi bỏ được một gánh nặng. Quả thực nếu cậu ấy thực sự so đo với Ninja của tôi, tôi không biết là mình sẽ vì em ấy mà manh động vứt bỏ cơ hội tuyệt vời này để rồi phải hối hận như thế nào đâu. Điểm yếu của một người chính là đam mê của họ, cậu ấy suýt nữa thì chạm vào giới hạn của tôi rồi.


    Cậu ấy không ăn được cay. Đây là điểm tiếp nữa kéo khoảng cách của hai chúng tôi ra thêm một chút. Tệ thật!

    -Dù sao tôi bình thường vốn ăn không nhiều, em cứ ăn thoải mái đi.

    Với cái không khí ngượng ngùng này, tuyệt nhiên không thoải mái nổi. Tôi nhớ cái sự náo nhiệt vô tư khi đi ăn cùng tụi bạn, hóa ra cảm giác bỏ rơi chúng nó để đi ăn với người mình yêu chẳng phải là vui vẻ gì. Và tất nhiên, ăn cũng không thấy ngon. Được vài ba miếng, tôi bắt đầu thấy đầy bụng. Bụng đầy nhiều nhất chính là vì phải ngốn mấy thứ của bàn bên cạnh.

    -Nào ngoan, há miệng ra.

    -Không ăn nữa đâu, tăng cân lắm.

    -Anh đã nói em phải mập ôm mới thích rồi, cứ cố nhịn giảm cân làm gì. Nào, a…

    Thực mẹ nó muốn chửi thề.

    Đúng lúc này, người ngồi đối diện tôi vốn không động đũa giờ lại đang loay hoay gói ghém miếng thịt vào trong mớ rau thơm thật thận trọng. Tôi có chút hoảng loạn, xua xua tay.

    -Đừng…

    Không kịp ngăn lại cậu ấy nhoài người ra giơ miếng thịt về phía tôi, sắc mặt tôi hết sức ba chấm. Trời đất, nuốt bằng niềm tin à??? Thấy tôi không chịu hợp tác, đối phương liền nhảy qua ngồi cạnh tôi. Tôi bị dọa cho nấc cục ngay lập tức. Con người này tự nhiên bị làm sao vậy?????

    Cầm lấy ly nước cậu ấy đưa cho, tôi cũng không buồn nghĩ ngợi gì nữa, uống cho tan cái cơn nấc dở hơi này trước đã.

    -Khụ…

    Ăn đồ cay cho nước nóng, tôi cũng nể phong cách phục vụ của nhà hàng này lắm. Chỉ trong vòng một nốt nhạc mà cái tình huống gì cũng xảy ra được. Cậu ấy lau nước trên miệng cho tôi đồng nghĩa với việc khoảng cách hiện tại giữa hai đứa là cái khoảng cách mà ai cũng biết là gì đó. Hệ số khó xử tăng lên không giới hạn. Nhìn nhau trong 3 giây, tôi liền cho ý kiến.

    -Mình rời khỏi đây thôi.

    -Ừ.

    Tầm này, ăn uống mẹ gì nữa.

    Và vì cũng đã có đủ khó xử, nên chúng tôi quyết định kết thúc buổi hẹn hò. Tôi nói muốn chở cậu ấy về nhà, quả nhiên liền bị từ chối.

    -Tôi đang cố gắng để quên đi cái cảm giác rằng em lớn tuổi hơn, vì thế đừng coi tôi như đứa trẻ có được không?

    Tôi nghĩ cậu giận vì phải ngồi sau xe thì đúng hơn. Nhưng một lần này tôi biết mình không nên nói thẳng.

    -Thực ra tôi muốn ở bên cậu thêm một chút nữa. – Gián tiếp mà thật lòng.

    Và bởi lí do này mà khi cậu ấy mời tôi lên phòng, tôi đã không nỡ từ chối. Khốn kiếp, thật quá ư là mê trai mà.

    -Cậu có thấy là quá nhanh không?

    Trong lúc chờ cậu ấy lấy nước cho, tôi đã hỏi như vậy.

    -Tôi vẫn tiếp nhận được.

    -Vậy ở mức độ nào thì không tiếp nhận được?

    Tôi đã lén lần mò lại gần cậu ấy, cái mùi hương chết tiệt trên người cậu ấy tỏa ra cứ như mê hồn tán khiến đầu óc tôi mụ mị. Vừa quay lưng đã thấy tôi đứng phía sau nhưng phản ứng của cậu ấy lại không quá sửng sốt. Hay là tôi hồ đồ mất rồi?

    -Ví dụ như?

    -Ví dụ như thế này…

    Tôi ghé sát lại gần cổ cậu ấy, hít vào mùi hương đặc trưng kia. Trông tôi có lẽ đặc biệt giống một con nghiện biến thái. Hình như tôi điên mất rồi?

    -Vẫn có thể tiếp nhận được.

    Cái giọng nói nhẹ như gió thoảng bên tai mà lại như mang tính khiêu khích chết người, tôi mất kiểm soát cắn cái phập vào chiếc cổ quyến rũ kia. Cậu ấy thế nhưng lại không đẩy tôi ra. Ý thức được sự bốc đồng của mình tôi liền đẩy mình ra khỏi cậu ấy. Vẫn biết thị lực của bản thân không được tốt, nhưng không lý nào với khoảng cách gần thế này mà gương mặt đẹp trai kia lại mờ ảo với tôi đến vậy. Chết tiệt, chẳng có lẽ…

    -Em đang không được tỉnh táo thì phải? Để tôi giúp em…

    Cố gắng nhìn thật kỹ, thứ cậu ấy cầm trên tay không phải ly nước mà là một ly đá. Ngậm lấy một viên, khẽ nâng cằm tôi lên rồi thì viên đá ấy liền chui sang miệng tôi, lạnh buốt. Toàn thân tôi run lên nhưng đã chẳng còn chút sức lực nào, nếu không phải bàn tay nào đó đang bắt giữ lấy cơ thể này, tôi chắc lúc này mình đang nằm trên đất cũng nên.

    Như biết tôi đang phân tâm, đối phương đưa lưỡi lật giở viên đá trong miệng tôi, chốc chốc đẩy nó trở lại miệng mình, chốc chốc lại lùa sang cho tôi. Tuy là rất mất vệ sinh nhưng tôi lại không cách nào phản kháng, có chút bất lực lại có chút ham muốn, cuối cùng để mặc cho cậu ấy chiếm đoạt môi miệng cho tới tận khi viên đá hoàn toàn tan chảy. Đó cũng là lúc tôi thực sự cảm nhận được sự tiếp xúc thân mật đang diễn ra như thế nào. Cảm nhận rõ được đầu lưỡi cậu ấy lướt trên từng hàm răng, cuốn lấy đồng loại, lôi kéo nó khám phá thử thế giới bên đối diện. Và như thể chỉ chờ chiếc lưỡi nhà tôi vừa lê lết sang bên nhà đó, cậu ấy liền bắt lấy nó, mút không ngừng. Cái thứ âm thanh đáng xấu hổ giữa căn bếp tĩnh mịch vang lên rõ như đang mở phim, phim người lớn do chính chúng tôi thủ vai…

    Giây phút bị đặt lên bàn ăn, tôi chân chính nhận ra mục đích thực sự cho việc cậu ta không ăn chút gì chính là để dành cho lúc này đây, ăn tôi thay cho bữa tối. Tôi cười thành tiếng.

    -Cậu bỏ thuốc tôi từ khi nào?

    -Có còn quan trọng không chứ?

    -Vậy cậu lên kế hoạch này từ khi nào?

    -Vừa nhìn thấy em, tôi đã liền muốn biến em thành của mình rồi.

    Nụ hôn của cậu ấy lại rơi xuống, mang theo nét dịu dàng, trân trọng. Mỗi một chuyển động là một lần thần trí tôi thêm tê dại. Tôi đã quên mất một điều, con người sẽ thường không hoàn hảo, gã con trai này dáng vẻ tuy thanh thuần đứng đắn nhưng bề trong đích thực là lang sói cuồng dại. Nhưng tôi cũng nói rồi, vẫn là bad boy hấp dẫn tôi hơn. Vừa đáp lại tôi vừa làm cho nụ hôn của cả hai thêm mãnh liệt. 27 năm trên cuộc đời này, trăm lần vạn lần tôi cũng không ngờ tới lần đầu tiên của mình lại là trên bàn ăn.
     
  4. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    1b.


    Lúc tôi tỉnh dậy đã là xế trưa, trên giường, khỏa thân đắp chăn và bên cạnh thì chẳng có ai hết. Sau vài lần nỗ lực bất thành, tôi quyết định tiếp tục nằm bẹp dí tại chỗ, hạn chế tối đa cử động. Tuy tôi không nhớ rõ nhưng cái cơ thể kiệt quệ này đã hùng hồn tố cáo sự trụy lạc của đêm qua. Rút cuộc đã làm đến bao nhiêu lần mà có thể khiến toàn thân tôi ê ẩm như tàn phế được thế này????? Còn tên cầm thú kia đâu, đã làm tôi như vậy mà vẫn còn sức tới công ty được nữa à? Hự, thân dưới tôi đau quá, ngực cũng đau. Nhưng… tôi đói nhiều hơn.

    -Huỳnh Anh… Trần Huỳnh Anh… Huỳnh Anh Trần… Anh Trần Huỳnh…

    Tôi cứ nằm thế vừa ăn vạ vừa lẩm bẩm réo tên kẻ xấu xa kia như tụng kinh. Một diễn biến khác trong nội tâm thì đang lên án chính mình thế nhưng lại bị một thằng nhóc vừa mới hết vị thành niên lừa cho không còn lại gì. Đúng rồi, còn gì nữa, thứ quý giá duy nhất tôi giữ gìn suốt hơn 27 năm cũng bị lừa đi luôn. Ngu ngục, thật mới ngu ngục làm sao!

    -Nhớ tôi tới vậy sao? Thật ngại quá.

    Chủ nhân của mớ phẫn nộ trong tôi xuất hiện, tôi lại chẳng thể làm gì được. Nếu ăn rồi có thêm sức tôi sẽ có thể biến khỏi nơi này phải không? Trong hoàn cảnh bất lợi hoàn toàn thế này, tôi chỉ đành nhẫn nhịn một chút.

    -Tôi đói.

    -Ừ, trong lúc chờ tôi nấu thì em hãy đi tắm đi. Tôi cũng mua đồ cho em rồi.

    Nói rồi bỏ xuống bên cạnh tôi một cái túi của VERA. Tôi thấy mặt mình nóng bừng, nhưng nguyên do lại không phải vì cậu ta mua đồ lót cho tôi mà bởi tôi nghĩ tới cảnh cậu ta đã tự mình mua chúng như thế nào. Mà rồi tôi cũng chẳng bận tâm được lâu khi chợt nhận ra vấn đề rằng tôi sẽ đi tắm kiểu gì đây?

    Vừa thấy Trần Huỳnh Anh định rời khỏi phòng, tôi liền nói lớn, chưa bao giờ thấy nỗ lực để gia tăng âm lượng nó lại khó khăn nhường này. Đến nỗi nói xong mà cả người như nhẹ bẫng.

    -Tôi không có sức.

    -Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho em?

    Cái thái độ lịch sự này sặc mùi nhạo báng mà, khốn kiếp. Nhưng tôi hết cách rồi, đành xuống nước.

    -Có thể dìu tôi vào nhà tắm, mà không… – Tôi liền nghĩ lại, dẫu sao cũng đã thành ra thế này rồi, tôi cũng biết thừa có vào được tới đó cũng chẳng đủ sức làm gì cả, tôi sửa lời. – Tắm giúp tôi.

    -Rất sẵn lòng.

    Sói non thì cũng là sói. Vốn dĩ để bị thu hút bởi con người này là tôi đã thua rồi.

    Khi được cậu ta bế ra khỏi chăn tôi mới nhìn thấy được cơ thể mình chi chít là những dấu đỏ. Không nhịn được tôi lặp lại lời cậu ta tối qua đầy ý mỉa mai.

    -Vừa nhìn thấy em, tôi đã liền muốn biến em thành của mình rồi.

    Nghĩa đen 100% và một chút tình cảm cũng chẳng cảm nhận nổi trong câu nói đó.

    Mặc kệ mỉa mai của tôi, Trần Huỳnh Anh lại có vẻ rất nhiệt tình trong mảng “tắm giúp”. Cùng với dòng nước ấm nóng vừa đủ, bàn tay cậu ta chà xát nhẹ nhàng trên da thịt tôi, làm sạch kỹ càng từng nơi một. Chỉ một bàn tay thôi cũng khiến tôi dần dần bị thu phục, cảm giác hưng phấn không nên có cũng đã nảy sinh luôn rồi. Cho tới khi cậu ta tắm đến phía dưới của tôi, một từ “ư” ngắn gọn cứ thế vô tư mà thốt ra. Xấu hổ tột độ, tôi giơ tay bịt ngay miệng mình lại, hận không thể vả cho chừa đi, bởi từ hôm qua nó đã bị hôn tới sưng đỏ đáng thương, trừng phạt nó nữa thì thật tội nghiệp mà.

    -Chỗ này mới cần được tắm nhất. – Nó liên quan tới việc cậu ta hất tay tôi xuống như vậy à? – Tôi phục vụ em như vậy, cứ hưởng thụ đi, đừng kiềm chế.

    Giọng điệu thì bình thường mà hành động thì lưu manh hết sức, một tay khóa chặt hai tay tôi không cho cử động, tay còn lại vẫn tiếp tục “nhiệt tình giúp đỡ” của mình. Trước hoàn cảnh phía dưới bị ngón tay cậu ta xâm nhập lộng hành, tôi không cách nào kìm nén được những tiếng kêu ám muội cứ thế vang lên. Không chịu nổi nữa, tôi đành phải thương lượng.

    -Ăn… để ăn xong…

    Vậy là tôi có thể bình an hoàn thành việc tắm rửa.


    Trần Huỳnh Anh thì đang lo việc bếp núc, còn tôi thì ngồi trên bàn ăn chờ đợi. Vâng, chính cái hiện trường mà tôi đã bị cậu ta chiếm tiện nghi bằng một thứ thuốc mà gọi một cách thẳng toẹt là kích dục.

    -Vẫn còn bất mãn à?

    -Có thể không sao?

    -Vậy giờ hối hận vì thích tôi rồi à?

    -Coi như hiểu thêm về con người cậu đi.

    -Có còn thích tôi không?

    -Còn.

    Đáp lại là một tiếng cười nhẹ. Mãi tận sau này tôi mới phát hiện ra, để chống đỡ cảm xúc của mình, cậu ấy sẽ cười. Nếu không, cậu ấy sẽ như con thú đói khát xé tan con mồi trước mặt.

    -Tại sao không mua đồ ăn sẵn?

    -Để em chờ đợi, rồi nhìn dáng vẻ lúc tôi vì em mà vào bếp, em sẽ si mê tôi như thế nào.

    Coi như cậu lợi hại.

    Trong lúc chờ thức ăn chín, dù sao cũng là chẳng có việc gì làm, tôi bằng lòng tiếp nhận nụ hôn của cậu ấy. Vẫn cái sự chuyên nghiệp tới đáng ghét đó khiến tôi bực mình cắn vào môi cậu ấy, chẳng rõ sắc mặt tôi lúc này là như thế nào.

    -Rút cuộc cậu đã hại đời bao nhiêu cô gái rồi?

    -Hứng thú tới làm được thì chỉ có mình em.

    -Vậy là, vậy là hôn bao nhiêu đứa? – Tự nhiên lại nói lắp. Nhắc tới nói lắp, cậu ấy cũng giỏi diễn xuất lắm.

    -Ai hơi đâu đếm. – Cái điệu bộ như thể tôi là đứa nhỏ mọn ấy, thực sự là khó coi mà. – An An nhà ta cũng biết ghen cơ đấy.

    Thanh thuần cái con khỉ, mạng già này có chết bao nhiêu lần cũng không rửa hết nhục.


    -Thế nào?

    -Được.

    -Được như thế nào?

    -Vừa miệng.

    -Vậy ăn nhiều một chút.

    Cái con người này, nếu như trừ bỏ cái bản tính hoang dại biến thái kia thì thực sự thực sự quá là hoàn hảo. Nghĩ tới đây, tôi chỉ biết thở dài, hoàn hảo suy cho cùng mãi mãi vẫn là một cụm từ thật xa xôi.

    Có thực mới vực được đạo. Sau khi ăn uống no nê, tôi hiển nhiên đã thấy khá hơn rất nhiều, liền muốn thay đồ ra về (tôi không thể nào mặc sơ mi của cậu ta về được, ngực đau muốn chết tôi cũng không mặc nổi bra).

    -Đây không phải là điều tôi muốn sau khi em ăn xong đâu nhé!

    Rất nhiều lần, rất nhiều lần trong mơ tôi luôn muốn người yêu tôi sẽ ôm tôi từ phía sau như thế này. Tiếc là, với con sói này hành động lãng mạn đầy ao ước đó của tôi đã bị nhuốm màu dục vọng. Tôi cố đẩy cậu ta ra nhưng sức lực vẫn chưa hoàn toàn trở lại với tôi.

    -Em không muốn ở lại với tôi sao?

    Lại bắt đầu giở cái giọng điệu mê hoặc ra đấy. Có điều, tôi mẫn cảm rồi, còn lâu mới dụ được tôi nữa.

    -Huỳnh Anh à, tôi chỉ có hứng thú với mấy cậu trai đơn giản, bình thường thôi. Còn cậu, cậu không thấy mình bất thường à, đi quá xa với tiêu chuẩn của tôi rồi. Có thể không dễ có người thắng được cậu về ngoại hình trong mắt tôi, nhưng về bản chất, bất kỳ ai cũng có thể khiến tôi lưu luyến hơn cậu. Một người đáng sợ như cậu tôi không thể nào dây dưa hơn được, cho nên, coi như tôi xin lỗi, đã ngu ngốc động chạm vào cuộc sống của cậu.

    Cậu ta liệu có tha cho tôi không? Tôi không dám nghĩ tới câu trả lời. Chỉ là một chút thôi, tôi đã nghĩ con người này không tồi tệ đến vậy.

    Nhưng rồi tôi lại nhầm. Ngoài thuốc kích dục ra, cậu ta còn dùng tới cả thuốc mê…

    Lúc tôi tỉnh lại thì trời đã trở tối. Bắt nhốt tôi ở đây còn bản thân thì vẫn đi làm với dáng vẻ giả tạo thanh cao đấy, biến thái bệnh hoạn. Ôi sao tôi lại dính phải loại người này cơ chứ? Mẹ kiếp, ai mà ngờ được bản chất cậu ta lại như thế chứ, ai mà chẳng mê trai, tại tôi đen thôi.

    Dưới tác dụng của thuốc mê, đầu óc tôi vẫn còn chút quay cuồng. Nhưng từ cửa sổ tầng 11 này nhìn xuống còn khiến tôi thấy choáng váng nhiều hơn.

    -Sao? Thực sự muốn bỏ rơi tôi?

    Sự bình thản ấy làm tôi thật sợ hãi, mà sợ hãi chỉ càng làm cho kẻ địch thêm phấn khích mà thôi. Tôi chỉ có cách duy nhất là cũng bình thản mà đối diện.

    -Vậy để tôi là người bị bỏ rơi, thế nào?

    -Được thôi. – Ánh mắt tôi luôn cho rằng rất tươi sáng ấy thoáng hiện lên một tia bất lực nhỏ nhoi. – Nhảy từ đây xuống rồi, em sẽ được tự do.

    Đau lòng vô hạn, thâm tâm tôi như gục ngã. Hơn 27 năm trên đời, tôi đã không có được cho mình một tình yêu trọn vẹn tử tế, vậy mà còn phải rơi vào tình cảnh khủng khiếp này. Có công bằng với tôi hay không? Nhưng tôi biết kêu than với ai được chứ, với tên khốn thậm chí còn đang muốn bức chết tôi kia á???

    -Không dám?

    Nếu như là trong phim, kiểu muốn đẩy cao trào, nữ chính ắt sẽ dũng cảm hiên ngang mà thách thức nam chính rồi làm ra vẻ như sẽ nhảy xuống nhưng rồi thế nào cục diện cũng sẽ thay đổi về hướng có lợi cho nữ chính, giả như nam chính hối hận giữ nữ chính lại không thì cũng xuất hiện một tình huống giải vây giúp nữ chính. Nhưng ở đây thì không, tôi cũng chẳng phải kiểu người không phán đoán nổi thế cục mà liều mình vô nghĩa. Ai, ai sẽ đảm bảo cho tôi đây?

    -Tại sao, tại sao tôi lại phải nhảy? Cậu không có quyền thao túng cuộc sống và sinh mạng của tôi.

    -Nói cứ như tôi là kẻ xấu vậy. Tôi không phải kẻ xấu.

    -Vậy thì để tôi đi đi.

    Mãi cho tới tận khi đã về tới nhà, khóa cửa kỹ càng rồi tôi mới dám tin là mình đã thoát khỏi cái nơi đáng sợ đó. Càng không dám tin rằng cậu ta thế nhưng cũng chịu buông tha cho tôi. Đúng, cậu ta không phải kẻ xấu là thật, nhưng cậu ta hoàn toàn chẳng phải người tốt. Tôi vừa thấy may vì mình mới vừa xin nghỉ phép một tháng, sẽ không phải gặp mặt con người ấy trong một thời gian kha khá, lại cũng thấy kinh hãi khi sau đó sẽ lại phải đi làm và cố gắng tiếp nhận sự có mặt của cậu ta trong công việc hàng ngày. Không không, tôi làm không nổi.

    -Sếp à, em muốn nghỉ việc, nghỉ hẳn.

    -Nghỉ phép nhiều quá khiến đầu óc cô hỏng rồi có phải không?

    -Không, em nói thật…

    -Tôi sẽ hủy giấy nghỉ phép của cô và sáng mai đi làm bình thường, thế nào?

    -Sếp…

    Tút tút…

    Sếp mà biết em đã phải trải qua những chuyện kinh khủng thế nào hay như biết được bản chất của “sếp nhỏ” Trần Huỳnh Anh nhà bên, có khi người muốn nghỉ việc sẽ không phải là mình em.

    Đến giờ cả người tôi vẫn còn run. Cơn ác mộng này, hãy sớm qua đi…
     
  5. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    Ủa rồi mắc gì view kém thế này??? :emoji_sob::emoji_sob::emoji_sob::emoji_sob::emoji_sob:
     
  6. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    2. Lộ diện
    a.



    Tối thứ 7, sếp đột nhiên gọi cho tôi. Thông thường, sếp tôi rất có nguyên tắc sẽ không bao giờ làm phiền nhân viên vì chuyện công việc trong thời gian nghỉ phép. Vậy thì là chuyện riêng rồi.

    “Sáng mai có đi không?”

    -Không sếp!

    Với cái kiểu không đầu không đuôi đã đập vào thế này, tôi luôn ưu tiên phương án cự tuyệt.

    “Ba của “sếp nhỏ nhà bên” vừa mất, hết người này tới người kia đều có việc không thể đi được, một mình chị đi cùng lãnh đạo thì cũng hơi khó xử, người ta lại nói phòng chúng ta hợp tác trực tiếp với bên cậu ấy mà trong lúc khó khăn thế lại chẳng ai tới chia buồn cùng…”

    -Chị cũng biết em không thích mấy buổi tang lễ…

    “Con nhỏ này, ai mà chả không thích tang lễ chứ.”

    -Giờ em đang bận chút, lát em gọi lại cho.

    Dĩ nhiên đó chỉ là nói dối. Nhưng tôi thực sự không thích không khí mất mát của những buổi tang lễ, nhất là nó có liên quan tới những người thân thiết với tôi. Cái cảm giác người ra đi với kẻ ở lại cách biệt quá lớn khiến trái tim tôi đau nhói. Mãi mãi, mãi mãi cũng không muốn bản thân phải trải qua cảm giác ấy thêm nữa. Đồng thời, dù chỉ nhìn người nhà của những người đã ra đi thôi, sự đau đớn ấy cũng đủ xâm lấn con người tôi tê tái. Nếu như sự kiện này xảy ra trước lúc tôi với Trần Huỳnh Anh có dính líu, tôi nhất định sẽ chần chừ với niềm thương cảm trọn vẹn, chứ không thấy phức tạp hỗn độn khó giải quyết như hiện tại.

    Thật ra tâm trạng của tôi vẫn có chút bị ảnh hưởng bởi một chuyện. Tôi nhớ lại ngày hôm đó khi tới bệnh viện thăm một người bạn cũ, tôi vô tình bắt gặp Trần Huỳnh Anh. Còn chưa kịp tìm cách lẩn trốn khỏi cậu ta, tôi đã nhận ra đi bên cạnh cậu ta là một người phụ nữ trẻ đẹp. Đúng rồi, chính là một người phụ – nữ, và rất xinh đẹp. Hóa ra gu của cậu ta thực sự là phụ nữ lớn tuổi hơn. Rất không muốn nhưng tôi không dìm được cái ý nghĩ tôi hoàn toàn thua kém cô ta quá nhiều.

    Tuy Trần Huỳnh Anh thì có vẻ rất lãnh đạm nhưng người phụ nữ đó thì lại quá tự nhiên, vừa đi vừa cười nói liên tục. Tôi thoáng hình dung ra bản chất của sự việc. Xuất hiện ở bệnh viện, người nữ thì vui vẻ phấn khích, người nam lại lạnh lùng không hứng thú, còn có thể là gì nữa. Trần Huỳnh Anh à Trần Huỳnh Anh, cậu cuối cùng cũng bị nắm giữ rồi.

    Cho nên, có lẽ cậu ta gặp hạn thật, mới vài ngày thôi mà giờ thì đấng sinh thành của cậu ta cũng ra đi nữa.

    -OK sếp, mai em đi.

    Coi như một sự công nhận cho việc cậu ta không phải kẻ xấu. Tôi sẽ tới và góp chút an ủi cho cậu ta với tư cách là một đối tác, thế thôi. Giữa tôi và cậu ta, có lẽ đã có thể bình yên mà đi vào dĩ vãng.


    -Chị vừa nghe được một tin cực hot.

    Vừa thấy tôi xuất hiện, sếp đã tóm ngay lấy tôi, thần thần bí bí. Để tạo không khí, tôi lạnh tanh hỏi lại.

    -Em đang nghe đây.

    Với sự hưởng ứng hết sức nhiệt tình của tôi, sếp có vẻ hơi mất hứng, mất mấy giây nhưng cuối cùng vẫn quyết định giải tỏa.

    -Tang lễ được tổ chức tại một trong những biệt thự nhà “sếp nhỏ”. Em hỉu hông?

    -Dạ.

    Trọng tâm là “một trong những biệt thự” chứ gì. À, hóa ra cũng là cậu ấm nhà giàu. Nếu như là trước đây, tôi thực sự sẽ hứng thú vỗ tay, đạp chân, cười mê mẩn tới tít cả mắt… như sếp tôi hiện tại.

    -Sếp à, sếp sắp tới tang lễ nhà người ta đó, bớt bớt dùm em cái.

    Rồi tôi cũng tiếp luôn.

    -Với cả hình như cũng có ghệ rồi, đặc biệt xinh đẹp.

    -Em chắc hông? Sao em biết???

    -Thì tình cờ biết được vậy.

    Với cái thở dài bi thảm lúc này, tôi thiết nghĩ sếp nên để dành cho không khí sắp tới thì hơn. Mà thấy chưa thấy chưa, sếp nhà tôi chồng con đề huề còn mê trai như vậy, tôi chắc chắn là do tôi quá đen thôi.

    Có mặt ở lễ tang, người đầu tiên tôi nhìn thấy là người phụ nữ trẻ đẹp hôm đó. Cũng không có gì phải ngạc nhiên. Ngay khi tôi định nói với sếp về điều này, cô ta lại tiến tới chào hỏi. Có lẽ nào lại như thế được nhỉ, hay tôi đã nhầm?

    -Chúng tôi là đồng nghiệp của Huỳnh Anh.

    -À vâng, rất cảm ơn sự có mặt của mọi người. Tôi là mẹ của cậu ấy.

    -Rất tiếc vì sự ra đi của anh nhà…

    Tai tôi vốn đã trở nên ù ù bởi ba tiếng “mẹ cậu ấy”, tiếp sau đó quả thực không còn nghe thấy gì nữa. Cho tới khi bị sếp kéo đi và rì rầm ngay sát tai.

    -Thật sự quá trẻ quá đẹp rồi, ba của “sếp nhỏ” cũng thật biết hưởng thụ mà.

    -Sếp à. – Không phải nói quá nhưng sếp tôi đúng là chỉ giỏi trong công việc, còn đâu đều vô ý hết sức. – Nói về người đã mất ngay trong đám tang của họ như vậy chị không sợ sẽ bị theo ám hả?

    -Phủi phui cái mồm.

    Để tránh mấy cái đánh theo phản xạ mà mang vài phần lực của sếp, tôi vội bước lui ra mấy bước. Vốn theo thông lệ thì tôi sẽ xử lý rất chuẩn xác bước đi của mình, nhưng có lẽ đúng với cái tiêu chí “tang gia bối rối” dù cho tôi chẳng phải tang gia thì vẫn bị dính cái bối rối mà chẹo chân tới xém ngã. Xém ngã là bởi vì có ai đó đã rất nghĩa hiệp từ phía sau ra tay tương trợ đỡ cho tôi một màn ngã nhào thất lễ.

    Không biết có phải vì chủ nhân cho cái từ “nghĩa hiệp” lại là Trần Huỳnh Anh hay không mà tôi có cảm giác như bàn tay đang đỡ sau lưng mình có phần ko được đoan chính cho lắm. Nhìn tới vẻ mặt nghiêm túc song thoáng nét mệt mỏi trước mặt, tôi nghĩ có lẽ mình lại nhầm, dù gì thì đây cũng chẳng phải nơi nào khác mà chính là nơi đang tổ chức lễ tang cho ba của cậu ta.

    Tôi hơi đẩy cậu ta ra, nói.

    -Cảm ơn, cũng xin lỗi vì đã thất lễ…

    Đứng chưa vững, nói chưa hết, tôi đã không nhịn được phải nhăn mặt, nguyên do là cơn đau bất ngờ từ dưới chân truyền lên.

    -Trật khớp rồi chăng?

    -Không sao.

    Tôi đưa tay ngăn sự tiếp cận của cậu ta, tôi không có yếu đuối đến vậy, mà kể cả chân tôi có gãy, tôi cũng không muốn cậu ta lại gần tôi để gây thêm sự chú ý.

    Rồi các cấp lãnh đạo cũng tiến tới và thăm hỏi cậu ta, tôi tuyệt nhiên đã an toàn lủi ra phía sau.
     
  7. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    2b.


    -Vậy là em có lí do chính đáng cho tháng nghỉ phép này rồi nhé!

    Đáng ngạc nhiên là thay vì mắng tôi mấy câu, sếp lại có giọng điệu hết sức kẹo ngọt.

    -Nếu không phải em nói “sếp nhỏ” đã có bồ, với tình huống khi nãy có lẽ chị sẽ ship hai đứa đấy.

    Tôi đang định nói tôi lớn tuổi hơn cậu ta bao nhiêu, nhưng rồi lại thôi. Còn cái vấn đề có bồ ấy, tôi mẹ kiếp sẽ không bao giờ cho phép bản thân suy diễn bất kỳ một điều gì nữa.

    Tới giữa buổi ăn, Trần Huỳnh Anh cuối cùng cũng tới bàn tôi. Đáng lẽ ra phải nói cảm ơn tới mọi người trước tiên thì cậu ta lại đưa về phía tôi một túi đá chườm.

    -Tạm thời chị cứ dùng cái này đi, sẽ đỡ đau hơn nhiều đấy.
    -Tôi thực sự không sao… ừm, cảm ơn cậu.

    Trước thái độ kiên quyết không nhận sự từ chối của cậu ta, cũng vì ánh nhìn của mọi người (đặc biệt là sếp) tôi đành cầm lấy túi đá cho xong chuyện. Lại nữa, lại là mấy cục đá chết tiệt khiến tôi phải khó xử.

    -Em cứ tưởng chị An đang nghỉ phép…
    -À thì cậu là đối tác quan trọng của chúng tôi mà, người nhà cậu mất tôi cũng thấy mất mát như người nhà mình vậy.

    Nếu không bất lịch sự một chút ngắt lời cậu ta, ắt hẳn cậu ta sẽ dành sự biết ơn tới riêng một mình tôi mất. Có điều, chỉ duy việc cứ quan tâm tôi thế này đã đủ khiến tôi không còn mặt mũi nào nhìn các sếp nữa rồi.

    -Trợ lý nhà Hằng quan hệ tốt với sếp nhà bên quá nhỉ?

    Biết ngay mà.

    -Phòng em quan hệ tốt với mọi đối tác mà.

    Bởi điều này nên nhiều phòng khác rất hay đố kỵ với sếp tôi.

    Vốn dĩ mối ác cảm của mấy kẻ đó đối với chúng tôi cũng chẳng thể nào hóa giải được bằng vài ba lời xen vào của tôi, cho nên tôi quyết định im lặng. Cũng thấy hơi áy náy vì sếp tôi thì cứ ra sức giải thích với bọn họ.

    -Ai mà không biết cậu Huỳnh Anh ấy thân thiện với tốt tính thế nào, nếu là em hay mấy anh chị bị thương thì cậu ấy cũng sẽ quan tâm như vậy thôi.

    Vế sau thì có lẽ chấp nhận được, chứ vế trước thì tất cả đều bị lừa rồi. Nhưng tôi vẫn cố gắng ngồi im chườm cái chân mà không tỏ thái độ gì.

    Ăn xong cũng đã lâu mà tôi vẫn không thấy mọi người có biểu hiện của sự trở về. Quá sốt ruột, tôi buộc lòng hỏi sếp.

    -Chừng nào mới về hả sếp?
    -Không nhận thức được vấn đề sao nhóc?

    Vấn đề gì cơ? Vấn đề mà các cấp lãnh đạo cả hai bên công ty đều đang cố mặt dày nán lại tạo dựng quan hệ với bà chủ nhà xinh đẹp ấy hả? Tôi đã không muốn để tâm tới sự vô sỉ ấy rồi. Thì ra vị trí hiện tại Trần Huỳnh Anh có được cũng là do mối quan hệ mà nên.
    Thực ra lí do tôi muốn nhanh chóng rời khỏi đây là vì “bà dì” đột ngột ghé thăm. “Bà dì” nhà tôi hơi bị dở tính một chút, sẽ luôn không theo đúng thời hạn mà tới, đánh úp bất ngờ không kịp trở tay. Phải làm sao bây giờ???

    -Nhưng mà sếp ơi, em dính…
    -Sao lại là lúc này?
    -Em cũng rất muốn hỏi đây.
    -Hết cách rồi, mang túi đá đi trả rồi hỏi “sếp nhỏ” đi.
    -Gì chứ?
    -Cô có cách nào khả quan hơn à?

    Quả là tôi có nghĩ tới biện pháp này, nhưng thâm tâm tôi lại một mực cự tuyệt nó. Có điều, không phủ nhận nổi, giờ nó là cách khả quan nhất. Bởi vì có sếp ủng hộ, tôi đã bớt đi được cái cảm giác bất ổn trong lòng.

    Nhìn khắp xung quanh một hồi cũng không thấy bóng dáng Trần Huỳnh Anh đâu. Tâm can tôi như lửa đốt, vì giận. Cái lúc cần cậu ta vl ra thì lại biến đi đâu không biết. Cuối cùng, tôi đành lò dò đi về phía nhà bếp, lấm lét nhìn thêm lượt nữa. Mẹ nó, chưa khi nào tôi cần cậu ta hơn lúc này.

    -Tôi có thể giúp gì được cho cô?

    Cùng với thái độ giật mình của tôi, ánh nhìn của cô giúp việc (tôi đoán là thế) đối với tôi không được tốt đẹp lắm.

    -Tôi muốn gửi lại túi đá chườm…
    -Vâng. – Nhận lấy túi đá từ tôi, rồi lại hỏi. – Cô còn cần gì nữa không ạ?
    -À… cho hỏi chị có thấy cậu Huỳnh Anh…

    Thái độ không mấy hiếu khách của bà này làm tôi thấy khó nói hơn bình thường biết bao nhiêu. Có lẽ nếu ngay từ đầu tôi cố gắng để biểu hiện của mình tự nhiên một chút, hoặc ít nhất trông đừng có khả nghi kiểu kia thì chị ta cũng không đến nỗi cư xử với tôi thế vậy.

    -Cậu chủ vừa lên phòng nghỉ một chút.
    -Vâng, em cảm ơn.

    Số tôi cũng thật quá đen đi, đã bắt chuyện được với một người rồi mà lại không thể nào mở lời nhờ vả tiếp. Khổng Tử có câu, phàm là những chuyện đại sự trong thiên hạ, không câu nệ tiểu tiết, càng không cần quá bận tâm lễ tiết. Tốt thôi, không cần thì không cần. Tôi lôi điện thoại ra rồi nhấn gọi cho Trần Huỳnh Anh. Bắt máy nhưng bên kia không nói gì. Tôi thì càng không mở miệng được. Vừa định cúp máy thì cậu ta lên tiếng.

    -Chân đỡ hơn chưa?

    Sao cậu ta biết là tôi? Mà nó không phải là cấp thiết của lúc này.

    -Tôi, tôi muốn nhờ một việc… – Hạ thấp âm lượng tôi đồng thời nhìn ngó xung quanh thêm lần nữa. – Cậu có băng vệ sinh không?
    -Tôi không có cái đó.

    Đúng rồi, dĩ nhiên cậu ta không có cái đó. Mẹ kiếp, cố tình chơi chữ với tôi à?

    -Chờ tôi xuống.

    Giây phút nhìn thấy Trần Huỳnh Anh xuất hiện phía chân cầu thang ngay trước mặt, tôi bỗng nhớ lại giây phút lần đầu gặp mặt, có chút rung động giống nhau. Không không, này là cảm động thì đúng hơn, cảm động vì cậu ta là người duy nhất có thể cứu tôi được lúc này. Ngày hôm nay, thật nực cười khi dường như cậu ta gần như đã hóa giải được ác cảm tích tụ trong tôi suốt những ngày qua. Tôi có phải là dễ dãi với cậu ta quá không?

    Cầu thang lên lầu hai cũng không lộ liễu để gây chú ý của mọi người nên tôi cũng không phản kháng việc Trần Huỳnh Anh bế tôi, nó càng dễ làm “bà dì” trở nên xấu tính hơn. Còn với mấy cô giúp việc, với mấy cô giúp việc… tôi không bận tâm đâu, thật sự đấy, không hề bận tâm…

    Sau khi đã chào hỏi ngoan ngoãn với “bà dì” đáng ghét, lúc này tôi mới chân chính cảm nhận được khó xử của mình.

    -Thật ngại quá, cậu đang như vậy mà tôi còn gây phiền phức…
    -Thấy có lỗi quá thì ở lại với tôi đi.

    Rồi xong, bị gài ngon lành.

    -Tôi nói thật đấy, hôm nay hãy ở lại đây với tôi đi.

    Cái sự dịu dàng có chút mỏi mệt này làm tôi dao động khủng khiếp. Có điều, yêu cầu của cậu ta thật vượt quá khả năng của tôi. Cách nào cũng không thể giúp cậu ta được. Tiến lại và ôm lấy cậu ta, điều duy nhất tôi có thể làm.

    -Xin lỗi.

    Rồi tôi định an ủi cậu ta vài câu gì đó, nhưng sự xuất hiện của bà chủ nhà xinh đẹp ngay trước cửa khiến tôi giật mình bối rối, lập tức đẩy cậu ta ra, hơi cúi đầu hối lỗi.

    -Em không cần phải cung kính với bà ta.

    Hơi kinh ngạc, nhưng tôi biết rằng mình không thể thắc mắc trong lúc này.

    Trái với thái độ lạnh nhạt của cậu ta, vẫn giống như hôm ở bệnh viện khi ấy, bà chủ nhà xinh đẹp vẫn tươi cười lịch sự.

    -Bạn gái của Huỳnh Anh à, thật sơ ý vì đã không nhận ra.
    -Chào cô, nhưng con…
    -Đã nói rồi. Em chỉ được cúi đầu trước một mình tôi thôi.

    Thật muốn hất cái tay cậu ta ra rồi tát cho cậu ta một cái thật đau, mặc dù tôi cũng là một đứa con bất hiếu nhưng sao lại có thể vô lễ với mẹ mình như vậy?

    -Bà không xuống mà tiếp khách rồi tạo dựng mối quan hệ của mình đi, đó mới là nghề của bà mà nhỉ? Để yên cho hai chúng tôi.

    Sao lại là hai chúng tôi chứ? Giờ mà không nhân lúc gia đình xào xáo rồi lẩn đi, khéo tôi sẽ đường đường chính chính mà bị bắt ở lại quá.

    -Xin lỗi, con nên đi thì hơn…
    -Chân em đang đau định làm gì hả?

    Mẹ nó, nếu đã biết là chân tôi đang đau thì đừng có đùng cái giật tôi lại như thế chứ?

    -Vậy hai đứa nghỉ ngơi đi, mẹ không làm phiền nữa.

    Ơ không…

    Tôi cay cú quay lại lườm Trần Huỳnh Anh, rồi nhìn gương mặt phờ phạc ấy, tôi lại thấy mủi lòng dễ sợ. Chỉ trách bản cô nương đây quá thiện lương mà thôi.

    -Cậu nằm nghỉ đi.
    -Em sẽ ở lại chứ?
    -Không được.
    -Tôi sẽ kể cho em nghe về bà ta.
    -Tôi không có hứng thú chuyện gia đình cậu.
    -Vậy chuyện giữa hai chúng ta thì em sẽ hứng thú phải không?
    -Giữa tôi và cậu thì còn có chuyện gì nữa chứ.
    -Chuyện này.

    Và sau đó hiện lên trước mắt tôi là một màn hoan lạc hết sức chân thực và sống động. Không nhìn rõ nam diễn viên nhưng nữ diễn viên thì có thể chắc chắn chính là tôi. Trần – Huỳnh – Anh!!!!!

    Giờ trong lòng đang điên lên, muốn bóp cổ cậu ta chết ngay và luôn. Nhưng tôi vẫn cố gắng không thể hiện ra ngoài. Đối diện với tiểu nhân nhất định phải thật bình thản. Cậu ta tới trò bỏ thuốc còn làm được thì dăm ba cái cưỡng bức quay phim đe dọa này cũng đâu đáng ngạc nhiên cho lắm. Chẳng phải chỉ cần ở đây với cậu ta hôm nay thôi chứ gì, nhà cậu ta còn có bao nhiêu con người nữa, không phải sợ, chẳng việc gì mà phải sợ. Huống chi đã có “bà dì” bảo vệ cho tôi rồi. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên bà ấy giúp ích được cho tôi đấy, rất đúng lúc.

    -Để tôi xuống nói với mấy sếp.
    -Không cần, chân em đang đau, để tôi kêu giúp việc chuyển lời lại cho chị Hằng.
    -Chuyển lời gì?
    -Bạn em ở gần đây sẽ tới đón, kêu họ cứ về trước.

    Thỏa hiệp xong xuôi, cậu ta ôm lấy tôi cùng nằm xuống giường.

    -Tôi rất mệt…
    -Ừ, ngủ đi.
    -Em sẽ không lại rời xa tôi nữa chứ?
    -Đừng nói nữa, ngủ đi.
    -Tôi hôn em được không?

    Mang tiếng là xin phép nhưng tôi còn chưa kịp phản ứng thì môi cậu ta đã mút lấy môi tôi rồi, vẫn bá đạo lộng hành như vậy. Rồi lưỡi cậu ta đẩy sang miệng tôi một cái gì đó, khi tôi vừa định hình được là thuốc thì nó đã bị chính tôi nuốt xuống họng mất rồi. Chết tiệt, cũng vì chút mê muội lỡ đáp lại nụ hôn của cậu ta mà tôi gần như đã tự nguyện uống vào một thứ thuốc khốn nạn nào đó.

    -Chỉ là tôi không yên tâm thôi. Không sao đâu, chúng ta cùng ngủ.

    Bỉ ổi, vô liêm sỉ. Luôn canh những lúc tôi không nghĩ xấu về cậu ta để làm những việc xấu. Muốn nghĩ tốt về con người này còn khó hơn việc tha thứ cho cậu ta nữa.

    Đánh thuốc mê tôi bằng nụ hôn, giờ đánh thức tôi cũng bằng một nụ hôn nữa. Thô bỉ.

    -Tôi không muốn ăn, còn em có ăn gì không?

    Đã tới giờ ăn tối luôn? Ở cạnh con người này, tôi mất hoàn toàn khái niệm về thời gian.

    -Tôi muốn uống gì đó thôi.
    -Ừm. Lấy cho cô ấy một ly sữa ấm đi!
    -Vâng, cậu chủ.

    Tôi giật mình nhìn sang. Không những là giúp việc, mà còn là chính cái bà thái độ không tốt với tôi lúc sáng. Tôi lại phát hiện ra thêm một quy luật mới, ở cạnh con người này, tôi còn mất luôn cả dây thần kinh xấu hổ.

    Trong lúc Trần Huỳnh Anh đi tắm, tôi nhận lấy ly sữa từ bà chị kia, nhận thấy thái độ của chị ta dường như đã thay đổi.

    -Tôi xin lỗi, đáng lẽ ra cậu chủ đưa túi đá chườm cho cô thì tôi phải nhận ra cô là ai rồi, do tôi không tinh ý, có chỗ nào mạo phạm xin cô bỏ quá cho.

    Tôi đối với đàn bà con gái là đặc biệt dễ tính.

    -Chị đừng áp lực như vậy, tôi với cậu chủ nhà này không đến mức đó đâu, à ý tôi là cậu ấy sẽ sớm chán tôi thôi.
    -Cô quá khiêm tốn rồi, cậu chủ trước nay luôn không thích phụ nữ, đối với chúng tôi cũng hết sức hà khắc, lần đầu tiên thấy cậu ấy quan tâm tới ai như vậy.

    Có lẽ không thích phụ nữ là thật, hành hạ tôi đến thế cơ mà. Không cảm động, mấy lời ấy còn lâu mới cảm động được tôi, tuổi gì?

    -Cảm ơn vì ly sữa, đem rửa giúp tôi nhé!
    -Cô còn cần gì không ạ?

    Khác với khi trước, ý trong câu nói lần này lại cung phụng tới mát lòng.

    -Chắc không đâu, chị đã vất vả rồi.
    -Vâng, vậy tôi xin phép.

    Tôi suýt chút nữa thì nghĩ rằng việc ở lại đây không đến nỗi quá tệ. Không ngờ được một thứ ngoài sức tưởng tượng của mình lại đang chờ đón tôi sau khi bước chân ra khỏi nhà tắm kia. Trên đời này, điều đáng xấu hổ không phải là bạn bị ai đó cưỡng đoạt, mà là khi ai đó cưỡng đoạt bạn nhưng lại là trước tai mắt của nhiều người khác. Cảm giác nhục nhã đó thực sự không cách nào có thể quên đi được. Sự thật thì tôi đang đến tháng, Trần Huỳnh Anh không bắt tôi phải làm với cậu ta. Đó thực là một điều may mắn. Nhưng người xưa nói quả không sai, trong cái rủi có cái may được thì trong cái may cũng ắt phải có cái xui. Và cái xui hết sức xui của tôi đó là thay vì thực diễn thì cậu ta cho phát phim thành phẩm đã chuẩn bị trước đó, bộ phim đáng xấu hổ với cái âm lượng cũng đáng xấu hổ nốt. Nhưng đáng xấu hổ nhất vẫn là tôi phải nằm mà nghe nó cùng với những người trong nhà này chắc chắn cũng nghe được.

    Ko chịu được nữa, tôi nghiến răng mà hỏi.

    -Tại sao cậu phải làm thế này, trong buổi tang lễ của ba mình?
    -Ông ta cũng xứng đáng được nghe đó chứ.

    Tôi không hiểu, càng không muốn hiểu.

    -Ả hồ ly tinh đó, ả ta bắt tôi phải chứng kiến ả với ông ta lăn lội với nhau như thế nào, suốt một đêm không ngừng nghỉ. Lúc đó tôi mới chỉ năm tuổi. Giờ tôi cho ả ta nghe chúng ta hoan ái thôi mà, cũng nguyên một đêm như thế. Và ả ta thì cũng 35 rồi, chả hề hấn gì cả.

    Giọng điệu nhẹ như gió nhưng mang nặng bi thương, tựa như tảng đá đè nặng vào trái tim tôi tới nghẹt thở.

    -Tôi không phải kẻ xấu, tôi chỉ trả lại họ những gì họ đáng được nhận thôi.
    -Còn tôi thì sao? Tôi vô can với chuyện của mấy người?

    Tại sao phải lôi tôi vào? Tôi tính nói tiếp như thế, nhưng chợt nhớ lại chính tôi là người đã bước vào cuộc sống u tối của cậu ta.

    -Tôi biết cậu không phải kẻ xấu rồi. Tôi sẽ tha thứ cho cậu. Còn cậu, trả được thù rồi thì hãy sống thật tốt. Chúng ta, không ai mắc nợ ai nữa.

    Cậu ta không nói gì, chỉ cúi xuống dịu dàng mà hôn tôi. Tôi cũng hôn lại cậu ta, coi như là nụ hôn tạm biệt.
     
  8. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    3. Teaching you to love me
    a.



    Sếp báo với tôi là Trần Huỳnh Anh đã nghỉ để trở về tiếp quản công ty của ba cậu ấy. Có vẻ không có tôi sếp cũng buồn chán lắm nên nhàn rỗi kể cho tôi một lô xích xô những thứ mà chị ấy hóng được từ ban điều hành. Mà đó toàn là những thứ tôi đã biết cả rồi, dĩ nhiên còn biết rõ nội tình hơn chị ấy nữa kìa. Cuối cùng chị ấy chốt lại bằng lời nhắc nhở hôm sau tôi phải đi làm trở lại, phải thật hăng hái và nhiệt tình với công việc.

    Điện thoại vừa ngắt thì có tiếng chuông. Chả có nhẽ nhớ tôi tới mức lại mò tới tận đây rồi à? Cái bà sếp này cũng thật là…

    Nhưng sau cánh cửa lại là một gương mặt đẹp trai vô cùng mà tôi không nghĩ rằng mình còn có lí do để gặp lại.

    -Cậu tới đây làm gì?
    -Tới gặp em.

    Trả lời như cái quần què.

    -Cậu muốn gì ở tôi nữa? Không phải là lợi dụng tôi đủ rồi sao?
    -Vẫn chưa đủ, tôi còn muốn em nữa.

    Xông vào, đạp cửa lại, ép tôi vào tường rồi hôn tôi. Hoàn hảo. Vừa tốc độ vừa chuẩn xác. Mà tôi lại vừa hay thích cái kiểu dồn tường này chết đi được, cho nên, chưa kịp phản kháng. Có điều, phản kháng làm cái gì, vừa đẩy được cậu ta ra đưa tay lên che miệng đã lại bị cậu ta hất tay ra không thương tiếc, đôi môi lại ập đến, bủa vây như phong ba bão táp. Cái bà giúp việc cũng điêu hết sức, không thích phụ nữ mà có thể có được kỹ thuật thượng đẳng tới mức rõ ràng bị cưỡng đoạt mà không nhịn được lại muốn dâng hiến như này à? Ê, tôi không có nói là tôi muốn dâng hiến nhé, chỉ là cảm giác như vậy thôi, chứ tôi là tôi còn tỉnh táo chán. Chí ít là tôi dẫu cho có chút hưởng thụ thật cũng biết chừng mực và biết mình phải ngăn cản đối phương.

    -Yên tâm, tôi không bỏ thuốc, muốn cùng em tỉnh táo làm một lần.

    Nghe tới không bỏ thuốc tôi cũng có dũng khí hơn giáng cho cậu ta một cái bạt tai. Con mẹ nó tôi chờ ngày này đã lâu lắm rồi.

    -Tôi không phải chỗ phát tiết của cậu.
    -Có điều này em không biết rồi, dùng tới thuốc là tránh cho em khỏi hoảng loạn thôi, còn nếu em muốn biết tôi thực sự đáng sợ như thế nào thì mời tự nhiên.

    Lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt cậu ta lại tối tăm và đầy sát khí tới vậy. Lường trước được sẽ là nguy hiểm thực sự, tôi toan chạy ra khỏi nhà. Rút cuộc vẫn không thắng được tốc độ của cậu ta, còn bị cậu ta đập đầu vào cửa, bắt giữ hai tay ra sau như thể cảnh sát lúc bắt tội phạm vậy. Vừa đau vừa tủi nhục, tôi vẫn cố gắng gượng vùng vẫy, cho tới khi áo quần bị cậu ta xé nát, mới có thể lần đầu tiên sau suốt năm năm bật khóc trước mặt người khác, nói ra khao khát luôn dằn lòng phải cất giữ thật kỹ.

    -Cho tôi chết, làm ơn, hãy để tôi chết đi.

    Tôi đã dằn vặt đau đớn để cố gắng gượng sống vì điều gì, chắc chắn không phải vì điều nhục nhã này. Tôi thật hối hận, thật hối hận vì lúc đó đã ko nhảy xuống từ cửa sổ phòng cậu ta.

    -Đã chán ghét tôi đến vậy rồi sao? Lại cứ muốn rời bỏ tôi.
    -…
    -Tôi đã nói tôi không phải kẻ xấu rồi. Tại sao cứ luôn không hiểu cho tôi? Tại sao cứ muốn biến tôi thành loại người mà tôi căm ghét nhất? Tại sao muốn chết như thế lại không chết đi, lại hết lần này tới lần khác xuất hiện trong cuộc sống của tôi? Tại sao lại dằn vặt tôi như vậy? Tại sao… tại sao…

    Mỗi chúng ta đều luôn có cho mình một nỗi đau tâm hồn, phải chăng nỗi đau ấy là ai lớn hơn ai mà thôi. Nỗi đau của tôi thì có là gì, tổn thương trong lòng Trần Huỳnh Anh mới là sâu sắc đến khó mà hóa giải.

    Bình tĩnh trở lại, nhìn sự dằn vặt khốn khổ của Trần Huỳnh Anh, tâm can tôi lại yếu mềm. Suy cho cùng, cũng chính là tôi tự mình dấn thân vào thế giới của cậu ta, dù cậu ta có lợi dụng hay đối xử với tôi tồi tệ thế nào, lỗi vẫn là ở tôi trước tiên.

    -Chỉ cần tôi ko rời bỏ cậu là được chứ gì?

    Đã phải trải qua và chịu đựng những thứ kinh khủng thế nào trong quá khứ, mới có thể hình thành nên nét tính cách mãnh liệt tới đáng sợ của hiện tại, lại trở thành cái loại người mà chính mình căm ghét nhất. Nếu như nhất định phải là tôi, đã không thể tránh né được thì chi bằng cứ chấp nhận đi. Cậu ta không phải người xấu, vậy thuần hóa cậu ta thôi.

    -Từ giờ, hãy chính thức trở thành bạn trai tôi!
    -Được.

    Cậu ta có vẻ cũng dần trở nên ổn hơn.

    Nhìn lại bản thân vừa bị cậu ta cấu xé, tôi thở dài một cái.

    -Đây không bao giờ là cách mà cậu có thể đối xử với bạn gái của mình, biết không?
    -Tôi không phải cố ý.
    -Đúng rồi đúng rồi, là dục vọng của cậu quá lớn, cần phải nghiêm khắc kiềm chế lại. Chịu không?
    -Chịu.

    Vốn dĩ cũng lương thiện lắm mà, trong thâm tâm cậu ta hiểu rõ nhất chính mình không hề muốn trở thành như vậy. Điều quan trọng là phải giúp cậu ta học được cách kìm hãm bản tính ác liệt kia lại.

    -Vào trong ngồi đi, tôi đi thay đồ.

    Lúc tôi ra phòng khách, Trần Huỳnh Anh vẫn đang ngồi ngoan ngoãn chờ đợi. Ngồi xuống, tôi đồng thời duy trì một khoảng cách thích hợp. Ánh mắt cậu ta nhìn tôi có chút mất mát. Dù thế nào cậu ta khiến tôi không an tâm thì vẫn là không an tâm.

    Đối với Trần Huỳnh Anh tôi có rất nhiều thứ cần được giải đáp, có như vậy tôi mới thuần hóa được cậu ta mà an tâm để cậu ta bên cạnh mình được.

    -Tại sao lại là tôi? Cậu thực sự có hứng thú với tôi sao?

    Bởi cậu ta rõ ràng có thể bỏ qua một kẻ không chịu khuất phục như tôi mà tìm lấy một ai đó hoàn toàn có thể chấp nhận cùng cậu ta phối hợp, với điều kiện của cậu ta thì ngoài kia có vô số người sẵn lòng tự nguyện, rồi nhan sắc có khi còn thuộc hàng xuất sắc ấy chứ.

    -Tôi không biết. Chỉ có em chủ động lại gần tôi, cũng chỉ có em biết được tôi thế nào lại vẫn bình thản đối diện với tôi, thế nhưng lại không ghê tởm tôi.

    Có chứ, thực ra tôi cũng ghê tởm cái bản chất của cậu ta lắm chứ, nhưng tôi lại luôn tìm cho mình được một lí do để không bài xích nó, cho tới khi tôi hiểu được sâu sa cội nguồn của nó, tôi lại muốn hóa giải nó. Tôi thật kỳ lạ đúng không? Trước nay, tôi vẫn luôn là một kẻ kỳ lạ như vậy.

    -Nói cho tôi, cái quá khứ u tối của cậu.
    -…
    -Cậu phải đối mặt với nó, cậu mới không còn bị nó chi phối.

    Thay vì trở thành bạn gái, tôi thấy mình giống bác sĩ cho cậu ta hơn.

    Một khoảng lặng rất lâu cứ thế duy trì. Tới khi cậu ta có thể nặng nề từng lời mà thốt ra, tôi có cảm tưởng như cái khoảng lặng kia vẫn còn ở đó, chẳng hề mất đi.

    -Người phụ nữ đó đã bạo hành tôi suốt mười lăm năm qua.

    Tôi kinh hãi bịt chặt lấy miệng mình, ngăn cho không tiếng kêu chua xót nào phát ra. Đúng rồi, chí ít tôi còn có tuổi thơ, nỗi đau của tôi chẳng là gì cả, Trần Huỳnh Anh cậu ấy cái gì cũng không có ngoài những tổn thương.

    -Tôi đã làm với ả ta mỗi ngày, lớn lên cùng những thứ bẩn thỉu như thế. Nhưng điều khốn kiếp nhất là tôi dần bị dục vọng của ả ta cám dỗ rồi khuất phục, lại bắt đầu thèm khát chính những thứ đã vấy bẩn con người mình. Tôi căm ghét bản thân quá yếu đuối và hèn nhát…
    -Tôi hiểu, được rồi, tôi hiểu mà.

    Tôi không ngăn được vòng tay ôm lấy cậu ấy vào lòng, cẩn trọng mà vỗ về.

    -Cho tới khi tôi gặp em, tôi mới biết hóa ra mình hoàn toàn có thể mạnh mẽ. Và rồi, tôi đã lợi dụng em để trả thù con người đó.

    Biết được bản thân bị lợi dụng, còn bị chính đối phương thừa nhận đã lợi dụng, nhưng tôi lại chẳng cảm thấy chút khó chịu nào. Chỉ bởi, nỗi xót xa trong tôi dành cho chàng trai này đột nhiên lại quá lớn, khiến nước mắt tôi thêm một lần nữa tuôn rơi. Tôi không bao giờ có thể cảm nhận được đau đớn mà cậu ấy đã phải chịu, nhưng tôi biết, cậu ấy đã cô độc nhường nào.

    -Cậu chưa từng được ai đó yêu thương, cho nên cậu cũng không biết phải yêu thương người khác như thế nào. Để tôi dạy cậu.
    -Em khóc vì tôi sao?
    -Vì anh xứng đáng.

    Tôi nắm lấy bàn tay đang dịu dàng lau nước mắt cho tôi, hôn nhẹ lên đó.

    -Em sẽ cho anh yêu thương mà anh đáng được nhận. Rồi anh cũng sẽ biết yêu thương người khác thôi.
    -Không cần.

    Anh… từ chối tôi sao?

    -Anh ko cần phải yêu thương người khác, chỉ mình em thôi, hãy dạy anh cách yêu em.

    Thì ra anh ấy trong mắt tôi vốn không hề thay đổi, vẫn luôn ngọt ngào đầy cám dỗ như vậy. Là tôi đã hèn nhát phủ nhận sự hiện diện của anh trong trái tim tôi mà thôi. Anh đã dũng cảm đối diện với quá khứ, thì tôi cũng sẽ dũng cảm đối diện với cảm xúc thật của mình.

    Tôi chủ động hôn lên môi anh, nâng niu trân trọng. Bờ môi anh khẽ mở nghênh đón sự chủ động của tôi. Tôi cố gắng hôn sâu hơn nữa, mút lấy đầu lưỡi ướt át kia, từng nhịp từng nhịp tạo nên những âm thanh sống động mê người. Đầu óc trở nên choáng váng, dường như tôi đang tự bỏ thuốc chính mình, dùng sự ngọt ngào kỳ diệu của anh để làm thuốc. Do đó, tôi bỗng chốc khẩn trương.

    -Nhanh, bế em vào phòng, trước khi em đổi ý…

    Da mặt tôi nóng bừng, bất giác không dám nhìn vào mắt anh.

    -Đừng, đừng có quyến rũ anh.

    Anh ấy nói lắp. Như thể một Huỳnh Anh mà tôi yêu thích ngay từ đầu đã quay trở về. Ai quyến rũ ai chứ? Mất kiểm soát, tôi ôm lấy cổ anh, điên cuồng mà hôn tới. Hận mình không thể nào nuốt anh vào lòng, vĩnh viễn cũng không một ai có thể tổn thương anh được nữa.

    Nằm xuống giường, chúng tôi vẫn tiếp tục môi lưỡi không rời. Theo bản năng, bàn tay anh bắt đầu vuốt ve cơ thể tôi, từ cổ xuống tới bụng vòng ra sau rồi lại men xuống bắp đùi. Không bị điều khiển bởi thuốc, tôi chân chân thật thật mà cảm nhận được hưng phấn của bản thân tăng dần theo từng chuyển động của bàn tay ấy. Rồi anh cắn nhẹ vào vành tai tôi, bất giác cả cơ thể như rơi vào khoảng không vô định, miên man, kỳ ảo. Tai vốn là điểm nhạy cảm nhất của tôi.

    Sau khi cởi bỏ mọi trở ngại trên người tôi xong, anh định tự xoay sở cho mình, tôi liền cản lại. Cởi từng chiếc cúc áo, tôi đồng thời tỉ mỉ quan sát cơ thể anh. Đây là lần đầu tiên tôi ngắm nghía thân hình của anh như vậy. Giống với gương mặt non trẻ xinh đẹp của mình, thân hình anh có phần mong manh yếu ớt nhưng lại chất chứa sự mạnh mẽ vừa đủ. Tôi yêu thích một thân hình như vậy, không cần cơ bắp thái quá, chắc gì đã nam tính bằng bạn trai nhỏ của tôi đây.

    -Nhanh, anh sắp không chịu được nữa rồi.

    Áp sát cơ thể tôi vào người anh, khiêu khích thúc dục. Tôi bỗng ngượng gần chết, lắp bắp.

    -Quần, quần anh tự cởi đi…

    Nói thế nào thì tôi vẫn không đủ dũng khí làm cái việc đó. Sợ rằng nhìn thấy nó rồi có khi lát nữa sẽ khó khăn với tôi hơn.

    Rất nhanh sau đó tôi nghe thấy tiếng thắt lưng va xuống nền nhà. Bàn tay anh nhẹ nhàng nắm lấy cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

    -Anh biết tại sao lại là em rồi.
    -Tại sao?
    -27 tuổi còn có cái biểu hiện ngại ngùng này, thật khiến anh phải si mê đến chết mà.
    -27 tuổi thì sao, người ta chưa từng yêu ai.
    -Ngưng hấp dẫn anh đi.

    Đôi môi tôi vừa chớm khô đã lại được anh làm cho ẩm ướt lần nữa. Cũng là lúc này, ngực tôi bắt đầu được bàn tay anh vuốt ve cưng chiều. Lát sau, nụ hôn của anh từ từ trượt xuống cằm, xuống cổ, cuối cùng mút lấy ngực tôi như một đứa trẻ – một đứa trẻ rất giỏi làm chuyện người lớn. Tôi không kìm nén mà thật thà hết sức kêu lên cảm nhận của mình. Sao giờ đây tôi lại không cảm thấy những tiếng ư a ấy phản cảm như trước nhỉ? Cứ nhiệt tình mà thể hiện. Rồi anh cũng hôn khắp người tôi không sót một chỗ nào, sau cùng vẫn quay lại cuốn quýt lấy cánh môi tôi. Tôi nghĩ mình sắp điên mất.

    Bàn tay anh luôn không bao giờ an phận, một vẫn thích thú nhào nặn khuôn ngực tôi tùy ý, một lại mò tới phía dưới tôi trêu đùa khiêu khích. Nhận thấy ngón tay anh có ý xông vào, tôi phối hợp ưỡn eo mình lên để nghênh đón, từ từ nuốt trọn ba ngón tay không ngoan ngoãn của anh. Tốc độ ngón tay anh mỗi lúc một nhanh dần, tôi không chịu nổi, tiếng kêu cũng mỗi lúc một lớn hơn.

    -Em mẹ nó muốn bức chết anh.
    -Huỳnh… em muốn… nhiều nữa… ư…

    Có lẽ chính anh cũng đã sốt ruột rất nhiều rồi. Khi mà tôi còn chưa định hình được điều gì thì phía dưới đã trọn vẹn được lấp đầy rồi, mà còn là rất nóng, rất chướng.

    -Huỳnh… em thấy không ổn… Huỳnh à…
    -Ngoan, thả lỏng ra nào, em làm anh đau đấy.

    Mất vài giây để tôi làm quen với sự khỏa lấp này, rồi mất thêm vài giây nữa để tôi nhận ra sự khó chịu đã rất nhanh trở thành một thứ khoái cảm đáng kinh ngạc.

    -Có thoải mái không?
    -Rất thoải mái…

    Cái giọng của tôi càng ngày càng dâm đãng hơn, nghe tiếng thở thôi cũng đủ lấy làm hổ thẹn. Nhắc tới thở, tôi mới nhận ra anh cũng đang gấp gáp hít thở, tốc độ tỉ lệ thuận với tốc độ đưa đẩy phía dưới. Nhanh, mỗi lúc một nhanh, như thể cả căn phòng cũng rung chuyển theo nhịp độ của hai chúng tôi vậy. Khoảnh khắc đạt tới cao trào, cả tôi và anh đều kêu lên. Bão tình dần lắng xuống…

    Hồi lâu, cả hai đứa chỉ ôm lấy nhau mà không ai nói gì. Tôi thấy mệt nên không muốn nói, còn anh thì tại sao nhỉ?

    -Anh đang nghĩ gì đấy?
    -Nghĩ liệu em có đồng ý qua biệt thự của anh không.
    -Em không ngại qua đó, em chỉ cần có lí do thôi.
    -Giường bên đó chắc chắn hơn bên đây nhiều.
    -Quá đáng!

    Nhìn thấy anh nhe nanh cười mà tôi thấy yên bình làm sao.

    -Anh thấy lạ lắm. – Vừa nói anh vừa nắm lấy tay tôi áp vào lồng ngực mình. – Chưa bao giờ anh thấy nơi này tràn đầy tới vậy. Nhưng nó là cái gì, anh không rõ.
    -Ngốc ạ, nó chính là hạnh phúc đấy. Khi anh được yêu thương, trái tim và cả cơ thể anh sẽ được lấp đầy bởi hạnh phúc. Đại loại là khi anh thở cũng sẽ thấy hạnh phúc vậy.
    -Ừ đúng rồi đúng rồi.
    -Đáng yêu quá.

    Đối với tình yêu và hạnh phúc, anh đích thị chính là thanh thuần.
     
  9. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    3b.


    Chuông báo chưa kêu nhưng tôi đã giật mình thức giấc bởi vô tình cọ phải một vật gì đó. Thế nào là chào cờ buổi sáng của giới nam nhân, giờ tôi đã được chiêm nghiệm rồi.

    Đêm qua vì lí do tôi phải để sức cho hôm sau đi làm, tôi đã không cho Huỳnh Anh làm thêm một lần nào. Đối với con sói đói khát ấy, chỉ làm một lần chắc chắn không thể nào thỏa mãn được. Giờ nghĩ lại tôi thấy thương thương. Cho nên tôi đem hết dũng khí từ khi sinh ra dùng cho một lần này, ra một cái quyết định táo bạo: sẽ lấy lòng người anh em của anh coi như là an ủi.

    Tôi lần mò chui vào chăn, loay hoay đang chưa biết phải bắt đầu từ đâu thì lớp chăn đã bị lật ra, vẻ mặt anh hơi nhăn lại.

    -Em làm gì vậy?
    -Em muốn giúp anh…
    -Em đừng mới sáng ngày ra quyến rũ anh đã là giúp anh rồi.

    Rồi anh kéo tôi nằm trên người mình, dịu dàng vuốt ve gương mặt tôi.

    -Anh sẽ cố gắng kiềm chế con dã thú trong lòng mình lại mà nâng niu em, anh sẽ làm được. Nên em không cần phải lo cho anh, hiểu không?
    -Ừ.
    -Ừ?
    -Tôi hơn anh 7 tuổi đó nhóc con, mới đó mà đã tưởng mình kèo trên rồi hả?
    -Trên dưới không quan trọng, quan trọng ai ở trong kìa.
    -Vô sỉ.

    Nhưng tôi thấy mừng vì ít ra anh cũng đang nỗ lực nghiêm túc thay đổi bản thân, chứng tỏ anh cũng đang vì tôi mà cố gắng.

    -Nhìn dáng đi của em không ổn lắm đâu.

    Tôi sắp sửa đi làm rồi mà anh còn nói một câu xanh rờn như vậy là có ý gì đây?

    -Vẫn là để anh đưa em đi.
    -Là em đưa anh đi.

    Tôi nhớ lại vẻ mặt của anh khi nhìn thấy Ninja của tôi, cưng muốn chết.

    -Là anh đưa em đi.

    Hóa ra, anh còn vì tôi mà học chạy xe côn nữa. Sáng sớm đầu tuần, quá nhiều cái sự ngọt ngào đốn ngã trái tim tôi. Ôm chặt lấy anh, tôi hỏi.

    -Dáng đi của em nhìn bất ổn lắm à?
    -Anh giỡn em thôi.

    Là kiếm cớ muốn khoe chuyện biết chạy xe côn để tấn công tâm hồn yếu mềm của tôi chứ gì? Tôi thế nhưng càng thấy mãn nguyện. Con đường thuần hóa anh không còn dài nữa.

    -Em đi đây. Anh về cẩn thận nhé!

    Tôi vừa quay bước được mấy giây, anh liền gọi lại.

    -Em quên đồ.

    Tôi giật mình chạy lại liền bị anh kéo tới hôn vào cổ. Giữa ban ngày ban mặt lại ngay trước cửa công ty, tôi bối rối lại bực mình.

    -Anh làm gì vậy?
    -Giờ anh không thể ở cạnh giám sát em được nữa, cho nên phải đánh dấu chủ quyền để người ta biết em đã có chủ rồi.
    -Ấu trĩ quá đấy, em không cho phép ai tiếp cận được em chứ.
    -Thôi em vô làm đi, anh sẽ tới đón em sớm.
    -Ừ, bye anh.

    Không biết có phải vì sự lộ liễu khi nãy hay không mà tôi cứ cảm thấy ánh nhìn của mọi người dành cho tôi rất không mấy thiện cảm. Tôi cố gắng đi thật nhanh tới phòng làm việc của mình để tìm kiếm sự an toàn. Nhưng rõ ràng ko phải cảm giác, chẳng có sự an toàn nào hết, tới cả những người trong văn phòng cũng đang cố né tránh sự hiện diện của tôi. Đây hoàn toàn không phải thái độ nên có đối với một nhân viên mới hoàn thành xong kỳ nghỉ phép kha khá dài.

    -An, vào gặp chị.

    Cả sếp cũng nghiêm trọng với tôi nữa. Rút cuộc tôi đã phạm lỗi gì??? Nãy giờ tôi đã cố né ánh nhìn của chị vào cái vết đỏ ở cổ rồi, mà không lẽ vì nó mà tôi bị đối xử như này, chắc là không đâu. Tôi muốn thắc mắc nhưng không dám hỏi trước, nếu như thực sự tôi đã làm sai gì đó, cứ để sếp khơi ra thì hơn. Bởi thực sự tôi cũng không nghĩ ra được cái gì đó đó là cái gì.

    -Em chưa lên trang chủ công ty đúng không?
    -Dạ chưa.
    -Thế lên luôn đi.

    Tôi khó hiểu nhưng vẫn nghe lời lấy điện thoại ra xem. Giây phút nhìn thấy bài đăng ngay đầu trang chủ, tôi chợt nhớ tới câu nói khi nãy của Huỳnh Anh sẽ tới đón tôi sớm. Bàn tay không giấu được hơi run lên.

    -Em có gây thù chuốc oán với ai không?
    -Dạ không.

    Sao tôi có thể nói mình gây thù chuốc oán với chính bạn trai mình cơ chứ. Đúng, tôi đã gây thù chuốc oán với anh từ bao giờ vậy nhỉ?

    -Công ty sẽ không quan tâm đời sống riêng tư của nhân viên, tình yêu hay… tình dục. Nhưng để mấy chuyện như thế ảnh hưởng tới bộ mặt của công ty, thực sự không thể chấp nhận được.

    Tôi không biết phải nói gì.

    -Đây hoàn toàn không phải lỗi của em, nhưng người có thể chịu trách nhiệm cho việc này chỉ có thể là em thôi. – Ngừng một lát, như để tôi từ từ tiếp nhận, rồi chị vẫn đành phải nói. – Phía trên yêu cầu đuổi việc, nhưng vì em cũng đã có cống hiến cho công ty nên em có thể viết đơn từ chức.

    Thực ra tôi vốn đã có ý nghĩ nghỉ việc để tự do hưởng thụ một tí, nhưng tuyệt nhiên không hề muốn phải theo cái cách mất mặt đáng xấu hổ như thế này. Tất là là nhờ ơn nhờ phước từ anh bạn trai hắc ám thủ đoạn kia, có lẽ anh ta cũng quân tử nhất ngôn đã xóa đi video nhưng lại hết sức tinh tế khi không tiết lộ về những bức ảnh. Thậm chí đã thừa biết rằng hôm nay tôi sẽ chẳng thể ở công ty được lâu vẫn mặt dày hôn cổ tôi khiến tội lỗi của tôi trong mắt mọi người hợp lý tới đau lòng. Òa, thật là vô sỉ hiếm có mà.

    Ra khỏi công ty, tôi thở một hơi thật dài. Hóa ra cảm giác bị đuổi việc là như này ha, cái cảm giác khi bị gài đến bị đuổi, còn là gài vào một tình huống không thể nhục nhã hơn. Thật bi hài, bực tức lại bất lực. Nhìn về phía cách đó không xa cái bóng dáng em Ninja thân quen, tôi lại thở dài lần nữa. Có ổn không khi tôi quyết định sẽ dây dưa với cái gã cả nội tâm lẫn đầu óc đều không được bình thường ấy nhỉ?

    -Đưa em đi ăn.
    -Ừ, ăn gì?
    -Ăn – cay.

    Tôi định sẽ cố tình làm ngơ chuyện anh đã gây ra nhưng anh lại vô tư làm ngơ cái sự làm ngơ của tôi, tức mình tôi nhịn không nổi mà nghiến răng đáp trả. Cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng.

    -Anh không hỏi sao em tan ca sớm thế hả?
    -Thế sao em không hỏi anh lại đứng đây chờ em?
    -Anh không chịu xin lỗi tôi đúng không?

    Đích thị là không cho tôi thiện lương mà.

    -Trước giờ anh tổn thương tôi không biết bao nhiêu lần, tôi vẫn chấp nhận anh, vậy mà một lời xin lỗi anh cũng không nói với tôi được. Tại sao hả?
    -Em không nói anh phải xin lỗi.

    Ra vẻ không biết không có tội thì coi như vô tội thật luôn hả? Đâu ra cái lý đó. Tôi không hiểu mình tại sao cứ phải nhường nhịn con người này.

    -Anh bao nhiêu tuổi rồi? Cứ cho là anh không biết yêu thương người khác đi, nhưng cái đạo lý cơ bản làm sai phải xin lỗi anh cũng không biết? Anh rút cuộc coi tôi là cái gì? Thôi được rồi… – Càng nói tôi càng thấy mình không bình tĩnh nổi, hít thở thật sâu trấn định lại, tôi hạ giọng. – Anh căn bản không phân biệt được việc nào nên và không nên làm. Tôi không biết có thể chịu đựng anh thêm bao lâu mới không phát điên mất. Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ về việc ở bên nhau.
    -Chỉ vì một lời xin lỗi? Có đáng không?

    Tôi bất lực hất tay anh ra.

    -Chỉ vì một lời xin lỗi? Vấn đề không nằm ở lời xin lỗi, nó nằm ở việc anh hoàn toàn không nhận thức được những hành vi của mình. Tôi không thể nào ở bên một người có thể tổn thương tôi bất cứ lúc nào mà trong suy nghĩ của anh ta những điều đó không hề nghiêm trọng. Đợi tới lúc anh thay đổi thì có lẽ tôi đã bị tổn thương tới hỏng rồi.

    Tôi biết nói ra điều này là rất tàn nhẫn, nhưng thực sự nó chính là như vậy, rằng:

    -Anh sẽ mãi không được ai yêu thương nếu như anh cứ luôn tổn thương người khác như vậy.

    Tất cả những lời ấy là toàn bộ những ấm ức đè nén trong con người tôi, cũng là những rào cản mà tôi chỉ có thể giả vờ chứ không cách nào thật tâm vượt qua được. Thế nhưng nói hết ra rồi tôi cũng chẳng thấy bản thân nhẹ nhõm đi phần nào. Ngay cả tôi đã cố gắng chấp nhận anh quá nhiều lần cũng không thể tiếp tục bao dung anh được nữa thì ai có thể làm được điều đó chứ. Cũng như anh luôn cho rằng anh không phải kẻ xấu, còn tôi, tôi cũng không phải người tốt.
     
  10. Ngô Hoàng Dương D.K

    Ngô Hoàng Dương D.K Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/4/2016
    Bài viết:
    194
    Lượt thích:
    45
    Kinh nghiệm:
    28
    4. Ràng buộc
    a.



    Nếu có thể bỏ qua việc cày cuốc kiếm tiền, tôi quả thực là một kẻ rất rất lười. Sau khi nghỉ việc, phần lớn thời gian tôi đều ở nhà. Ưu tiên coi những bộ phim mà bấy lâu bận rộn chưa kịp coi tới, rồi hết ăn lại ngủ, ngủ lại ăn. Vô công rồi nghề thì thời gian sẽ thường trôi nhanh một cách bất thường.

    Hai tuần liền ko bước ra khỏi khu nhà, tôi cuối cùng cũng quyết định đi dạo phố cho đầu óc bớt u ám. Mặc dù là buổi tối nhưng bạn bè thì cũng hết đứa này tới đứa kia bận, không bận người yêu thì cũng bận chồng con. Thực tế hơi khắc nghiệt nhưng ở cái tuổi này rồi nếu vẫn còn độc thân thì bạn chỉ có thể chơi một mình thôi.

    Phố đi bộ tuy thoáng nhưng cũng thoang thoảng mùi yêu đương lắm, cái mùi mà chỉ những kẻ đơn phương độc mã mới ngửi được. Đáng tiếc, chúng tôi chẳng hề có hứng với cái mùi đó tẹo nào.

    Mải nghĩ ngợi vẩn vơ, tôi không hề để ý tới có người vốn đã đi cùng mình được một đoạn. Lúc nhận ra không khỏi hết hồn.

    -Giật cả mình cái ông này.

    Đối phương khẽ cười. Bao nhiêu năm rồi, cậu ấy vẫn chẳng hề thay đổi, vừa lạnh lùng vừa ấm áp, đặc biệt luôn chỉ lặng lẽ ở bên cạnh tôi, không phô trương, không ồn ào. Mối tình đầu từ mười lăm năm trước của tôi. Tự nhiên nhắc tới mười lăm năm trước tôi lại nhớ đến Huỳnh Anh, rung động đầu đời của tôi chớm nở khi ấy đồng thời lại là khởi đầu cho bi kịch cuộc đời anh.

    -Đi một mình hả? Đàn ông con trai lại lang thang một mình vậy cũng được ấy hả?
    -Đừng có tự hỏi tự trả lời thế nữa nha, một mình thì sao? Sắp vào hố rồi, muốn hưởng thụ không khí tự do một chút nữa không được à?
    -Hử hử? Ông sắp cưới???

    Lại cười. Là cậu ấy vẫn luôn điềm đạm mới thế hay bởi thực sự nụ cười ấy mang nét buồn?

    -Định để gần ngày cưới mấy hôm mới chính thức mời An, mà tiện gặp ở đây thôi thì báo với An luôn vậy.
    -Là sắp rồi ấy hả?
    -Cuối tuần này.
    -Đù má, ông là không muốn tôi đi chứ gì, mắc gì phải mời muộn thế, lỡ tôi bố trí không kịp thì sao?

    Lỡ đâu tôi chưa thất nghiệp thì sao?

    -Nếu An không tới, tôi có khi sẽ thấy thoải mái hơn.

    Bước chân tôi bất giác chựng lại. Nhưng rồi vẫn kịp nhận ra thực sự đã quá muộn cho mối quan hệ của hai đứa một cơ hội, bước chân lại vững vàng tiếp tục.

    -Thực ra tôi có hơi không ngờ là ông sẽ cưới trước ba mươi tuổi đấy.
    -Ừ, có chút sự cố.
    -Eo ôi, lại không ngờ nữa nhá.
    -Biết sao được, em ấy giống An cái khoản chủ động kinh khủng.

    Như biết mình nói lời không nên, cậu ấy liền quay mặt đi. Giống những năm tháng ấy, cứ luôn đối diện với tôi ngại ngùng như vậy. Đúng, tôi lúc nào cũng mạnh mẽ chủ động, chỉ đối với cậu ấy tôi không có đủ quyết tâm, dù rằng tôi đủ tự tin để chắc chắn cậu ấy sẽ không từ chối. Rung động khác với tình yêu, kể cả bây giờ nghe tin cậu ấy sắp sửa thuộc về người con gái khác, tôi ngoài nỗi buồn man mác thì không hề cảm giác đau lòng, không hối hận, cũng không nuối tiếc gì. Hơn mười lăm năm, đoạn tình cảm ấy mãi mãi cũng chỉ dừng ở hai chữ “cảm nắng”. Có lẽ, cậu ấy hiểu được điều đó, cho nên cũng đã im lặng, âm thầm mà cho qua.

    -Còn An, chuyện đó, vẫn chưa thể dứt bỏ được à?
    -…???
    -Tôi có nói chuyện với Thanh.
    -Con nhóc này thiệt là, bác sĩ vậy đấy, dám tiết lộ thông tin bệnh nhân.

    Tôi cố gắng bình thản mà cười, nhưng có vẻ không mấy khả quan, càng cười càng thấy giả dối.

    -Thanh bảo là An tự mình muốn ghi nhớ chuyện đó, nhưng mọi người đều biết như thế rất đau khổ. Ai cũng chỉ muốn An buông bỏ được mặc cảm, thoải mái nhẹ nhõm mà sống tiếp.
    -Điều gì tôi muốn làm thì không ai cản được, bác sĩ còn chịu chứ ông mắc công nói chi nữa vậy.
    -Ừ, An vốn đâu coi trọng tôi.
    -Tôi chẳng coi trọng ai cả.
    -Ngay cả bản thân An.
    -Ý kiến gì?

    Cậu ấy hơi nhún vai, ra bộ không còn gì để nói. Cũng đúng thôi, chính tôi từ lâu cũng bất lực với bản thân mình rồi.

    Lúc tạm biệt, cậu ấy đính chính lại những lời đã nói trước đó.

    -Nhớ tới nhé, tôi thực sự muốn được An chúc phúc, có như thế mới an tâm từ bỏ An.

    Tôi khẽ cười, có chút chua chát. Sau bao nhiêu năm tháng, hết cả một thanh xuân, câu tỏ tình cuối cùng lại được thốt ra như một lời từ biệt, từ biệt cái tình cảm suốt bấy lâu không nỡ buông bỏ lại chẳng dám giãi bày. Vẫy tay chào cậu ấy, tôi hứa.

    -Phải tới chào em dâu một tiếng chứ.

    Trăm lần vạn lần cũng không tưởng tượng ra được người bị gọi thành hai tiếng “em dâu” ấy lại là tôi. Cả tôi lẫn Nam đều ngạc nhiên khó hiểu.

    -A, chắc lúc đó chị cũng không để ý, hôm đám tang của ba Huỳnh Anh ấy, em là chị họ của cậu ấy. Ôi khó xử quá nhỉ, chị lại là bạn học của anh Nam, sau này xưng hô kiểu gì đây haha.

    Tôi hoàn toàn không thấy mắc cười. Cùng với sự hiếu kỳ luôn không bao giờ chừa cho ai đường lui của tụi bạn xung quanh, tôi cơ hồ chưa kịp xử lý được tình huống.

    -Mọi người thôi nào, nay ngày vui của tôi nhé, đừng biến An thành nhân vật chính như vậy chứ.

    Tôi nhìn Nam cảm kích. Rồi như có động lực, tôi lấy lại tinh thần xoa dịu nỗi tò mò của lòng dân.

    -Đã có cái gì đâu, chừng nào chính thức rồi sẽ giới thiệu với mọi người được chưa?
    -Em họ của “em dâu” vậy là thân thế cũng không tầm thường ha?

    Tôi thật muốn thở dài. Đáng lẽ ra chủ đề này tôi cũng sẽ được cùng tụi nó tha hồ bàn tán rồi cảm thán cho Nam thế nhưng lại câu được con cá vàng. Chứ không phải là tôi, bị mang ra tra khảo thế này.
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP