"Cậu là Idol, tớ nói yêu cậu, cậu có tin không?" - D.K

Ngô Hoàng Dương D.K

Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi...
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/4/2016
Bài viết
205
21. Tôi điên rồi


Đúng, tôi điên rồi, sao có thể từ bỏ cô ấy dễ dàng như thế. Cô ấy không có tôi sẽ chẳng hề hấn gì, vẫn có một Jeong Kook nào đó khiến cô ấy có động lực mà hạnh phúc. Nhưng tôi, không có cô ấy… thực sự rất đau khổ… Bởi chân đang bị thương, tôi thậm chí không thể lao vào luyện tập để quên đi tất cả, dù chỉ là tạm thời. Cả ngày khổ sở cứ vẩn vơ bám lấy tôi, thật muốn phát điên rồi.

-Đừng ở đó cau có cản trở hứng sáng tác của tôi, lượn đâu lượn lẹ đi!

Tình yêu tan vỡ, đến bạn bè cũng hắt hủi nữa. Chỉ là tôi nghĩ tâm trạng sẽ tốt hơn một chút nếu ngồi cạnh Woozi như thế này, thi thoảng sẽ nghe cậu ta ngân lên một đoạn nhạc mới lạ nào đó, quả thực rất thoải mái.

-Tôi ngồi im một lời cũng không nói lại là làm phiền tới ông sao?

-Tôi không phải là đang sáng tác nhạc thất tình cho nên khỏi cần ông ngồi cạnh phụ họa thế kia, phiền chết được.

-Tôi đi là được chứ gì, quá đáng vờ lờ.

Tôi đứng dậy vừa mới quay lưng chợt nhớ ra một chuyện liền quay ngay lại, còn chưa kịp mở miệng lại thấy biểu hiện của Woozi như định nói gì đó.

-Ông tính nói gì?

-Ông không có ý nói tôi cũng không muốn hỏi nhưng kì thực tôi thất vọng về ông nhiều lắm, Giám đốc không sai, cô gái đó là họa không phải phúc.

-Tới ông cũng nghĩ thế?

-Vậy ông nhìn lại bản thân đi, không muốn người khác nghĩ xấu về cô ta thì biểu hiện của ông phải tích cực một chút chứ, fan mà biết sẽ đau lòng bao nhiêu.

Ông thì tốt đẹp rồi, được Idol quốc dân thầm thương trộm nhớ. Dĩ nhiên, tôi cố gắng hết sức đem cái cơ sự đó liều mạng mà nhịn xuống.

-Thế ông tính nói cái gì?

-À…

Vậy là danh chính ngôn thuận tôi được phép ở lại, liền cứ thế vô tư mà ngồi xuống.

-Ông đánh giá thế nào về Jeong Kook của BTS.

-Hoàn hảo.

Gì chứ, còn không buồn nghĩ, Lee trùm sò vậy mà lại có thể không kiêng nể thốt ngay ra hai từ “hoàn hảo” nghe mà đắng cả cõi lòng. Giả như chủ thể đánh giá là Kwon Hoshi…

-Còn tôi?

-Không biết liêm sỉ.

-Đù mé.

Tôi điên m.áu cầm lấy quyền nháp của hắn tính liệng vào mặt liền bị ánh mắt lầm lừ kia ngăn cản, rút cuộc phẫn nộ cầm lên nhưng phải kiêng dè mà hạ xuống.

-Đã vô liêm sỉ lại còn nhát gan, chả được cái nước mẹ gì.

Chắc fan không thể ngờ rằng Woozi của bọn họ kì thực mở miệng là chửi bậy.

D.K: Một thanh niên hễ mở miệng liền chửi bậy cho hay. =’)))

Bị công kích, tôi quyết định dùng im lặng biểu hiện cho đỉnh cao của sự khinh bỉ.

-Cuối cùng là Jeong Kook kia làm sao, cô gái đó vì cậu ta mà đá ông hử?

-Chẳng phải bảo tôi không nói ông cũng không muốn hỏi hay sao?

-Ờ vậy được, ông muốn nghe đánh giá của tôi về cậu ta có đúng không? Khách quan thế nào thì cũng phải công nhận cậu ta rất giỏi, hát rap nhảy cân tất. Mà không phải là cái loại như ông ngoài nhảy ra hát cũng vậy vậy mà rap thì bặp bẹ, cậu ta giọng hát chất lượng thực sự, nhảy có nhiều khi tôi thấy còn tốt hơn cả performance leader là ông đấy…

-Này này…

-Chưa xong, tài năng thì như thế mà nhan sắc thì khỏi nói, ngay Min Kyu nhà mình là visual còn khen cậu ta đẹp trai. Còn cả nhân cách nữa, tôi có nghe rất nhiều tiền bối khen mặt này của cậu ta rồi, đôi lúc thấy ghen tỵ làm sao. Nói chung chẳng phải tự nhiên mà tôi có thể đánh giá cậu ta bằng hai từ “hoàn hảo” dễ dàng như vậy. Ông có bị đá vì một đối thủ như thế cũng là phải thôi, có khi còn là vận may.

-Ông là fan giấu mặt của cậu ta đấy à, đừng nói tôi ông có cả fancafé của BTS nhé.

-Đùa, tôi mê SHINee.

Cái cớ cũng hay lắm, coi như tôi sợ cái con người này rồi.

Thằng nhóc Jeong Kook đó tốt đến như

vậy sao? Tôi dĩ nhiên có chạm mặt cậu ta vài lần nhưng làm sao tôi có thể ngờ lại có một ngày cuộc đời tôi vì cậu ta mà ảnh hưởng đến vậy, cho nên dĩ nhiên là không hề để ý cậu ta mà làm gì.

-Mà sau lần hợp tác mối q.uan hệ của ông với Shannon gì gì ấy không phải rất tốt sao, tôi nghe được hình như phía trên rất nỗ lực tác hợp cho hai người thì phải.

-Bậy vl, tôi với con bé không có gì hết, hoàn toàn không nha, không hề…

-Làm gì ghê, hay mẹ nó là ông vì thế cho nên mới thành ông ăn chả bà ăn nem?

-Ông mẹ nó bị điên à, Shannon thích ông mắc gì lại lôi tôi… đệch, tôi chợt nhớ ra là có việc phải làm…

-Nè, nói rõ ràng coi!

Vừa cố gắng chạy trốn với cái chân bị thương, tôi vừa la lớn.

-Tôi cái gì cũng chưa nói, cái gì cũng chưa nói…

Gây chuyện xong rút cuộc không quên nhắn cho con bé Shannon một tin: “Woozi biết chuyện rồi, nhóc tự thân vận động đi nha, anh phải dưỡng thương, thế nhé, tin ở nhóc!”

Tôi thế nào lại cứ đen đủi thế này???


Một tháng cứ thế dặt dẹo trôi qua, tin tốt duy nhất là cái chân của tôi đã hoàn toàn bình phục. Yangie đó đã nói như nào về lời hứa với tôi vậy mà rút cuộc được tôi thả tự do liền thực sự biến mất, chắc giờ này đang hạnh phúc vùng vẫy trong thế giới của mình, quên luôn Kwon Hoshi này là ai rồi. Nói thì nói vậy chứ tôi hiện tại là đã nghĩ thông suốt, cái gì không thể nắm được thì cứ buông thôi, bất kể ai cũng không phải mệt mỏi. Nếu đó thực sự là điều cô ấy muốn thì hãy để cô ấy tiếp tục theo đuổi hạnh phúc khó hiểu của cô ấy đi, còn tôi nhất định sẽ tìm được một người yêu tôi, chỉ yêu một mình tôi.

Nói dối nói dối nói dối. Khoảnh khắc nhìn thấy Yangie đang đứng trước cửa nhà, tôi rút cuộc đã hiểu bản thân với cô ấy có bao nhiêu là lưu luyến. Giống như cảm giác của một đứa trẻ bị lạc, nhìn thấy mẹ sẽ lập tức chạy tới tìm kiếm cảm giác an toàn, ôm lấy rồi òa khóc.

-Em ghét nhất là loại người nói lời không giữ lời, lời hứa với anh em nhất định sẽ thực hiện, anh có thể yên tâm.

Thay may, thật là may vì cô ấy không nói lời nào đó tổn thương tôi.

-Thôi nào, khóc lóc cái quần què gì, biến em thành nhân vật phản diện rồi đấy.

-Còn không phải, em cái đứa con gái xấu xa, quá đáng, nhẫn tâm, độc ác…

-Ừ đúng rồi, hơn nữa còn là ác quỷ cả đời này anh cũng không gặp được kẻ thứ hai.

-Ngày hôm đó em quên hết đi có được không, anh sai rồi.

-Anh bị điên không, sinh nhật của cậu ấy em làm thế nào lại có thể quên cho được.

-Được rồi, vào nhà đã, chân anh vẫn chưa ổn lắm không đứng được lâu.

Này gọi là đánh trống lảng tiện thêm khổ nhục kế khiến đối phương không thể phản kháng. Suy cho cùng trong mắt đối phương lại trở thành thương hại.

-Anh cũng hèn lắm đấy!

Cái gì cũng không nghe, Kwon Hoshi là người lạc quan, nhất định phải thật lạc quan.


Trong khi Yangie đang cần mẫn bên quầy bếp nấu nướng, tôi nhàn rỗi ngồi trên bàn ăn chống cằm quan sát. Có những thứ hà tất cứ phải cố chấp, giả như việc cô ấy yêu Jeong Kook kia như thế nào chẳng phải vẫn đang ở bên tôi hay sao, ngoài việc có một vị trí không thể thay thế trong trái tim cô ấy cậu ta căn bản chẳng có gì cả, tôi ngược lại đều có được những thứ ấy, hà tất cứ phải so đo với một thằng nhóc thậm chí còn không biết rằng ở đây có một người yêu thương mình hết lòng như vậy. Phải rồi, phải rồi, tôi suy nghĩ thật hết sức là chuẩn xác mà. Nếu thế thì tại sao nhìn thấy ảnh khóa điện thoại là cậu ta đang toe toe cặp răng thỏ to đùng ra cười lòng tôi lại nhoi nhói khó chịu như vậy. -___-

-Pass điện thoại là gì?

-Em nói trước, đó là toàn bộ thế giới thu nhỏ của em với Kook…

-Không sao, anh có thể chịu được.

-41259.

Tôi đang định nói liền lập tức bị chặn họng.

-Khỏi thắc mắc, chả có gì đặc biệt đâu, vẽ ra thì nó giống một con t.inh tr.ùng.

-Đệch, cái này thì anh chịu không được.

Tôi thế nào lại có thể yêu cô gái này không biết. +___+

Mở khóa, nhìn ảnh nền, khóe môi tôi không muốn nhưng bất giác cong lên, nguyên một cỗ tự kiêu cứ vậy mà dâng tràn, trong giọng nói cũng không sao giấu nổi ý cười.

-Thế giới của em với Kook cớ gì lại có anh thế này haha.

Cái haha đằng sau là không kiềm chế nổi hahaha.

-Mới vậy đã có thể khiến anh hài lòng? – Yangie quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi.

-Ờ. – Mắt tôi vẫn đang rạng rỡ nhìn đáp trả.

-Kwon Hoshi là đồ ngốc!

Đáng lẽ sẽ thấy mình tuyệt nhiên không có tiền đồ, chỉ cần câu tiếp đó cô ấy chế nhạo tôi, vậy mà lại quay đi, không nhỏ cũng không to kêu tôi là đồ ngốc. Trái tim tôi bị cô gái này làm cho điên mất.

Tuy nhiên chẳng được bao lâu, nhìn cái album hơn 10.000 bức toàn bộ đều là của thằng nhóc kia cảm giác như chỉ cần nhìn thêm một lúc nữa thôi đầu óc tôi sẽ tràn ngập hình ảnh của cậu ta mà thích cậu ta mất. Giờ tôi chợt nghĩ Yangie yêu cậu ta như vậy chắc hẳn từ thói quen biến thành ám ảnh mà không cách nào thoát ra. Ngốc nghếch, ở đây ai mới là đồ ngốc chứ, rõ ràng có thể từ bỏ được, chẳng qua là vì cô ấy không muốn buông bỏ, cứ cố chấp mãi mà thôi.

-Em có biết là bản thân phi thường kì lạ hay không?

-Cho nên em mới ở đây.

-Không hiểu. *__*

-Ở quê nhà, cá tính của em quá khác biệt, mọi người xung quanh không cách nào tiếp nhận, cho nên em phải tới đây, một nơi với nền giải trí mạnh như Hàn Quốc mọi người sẽ chẳng hề bận tâm em như thế nào. Em làm gì cũng rất tùy hứng, chỉ cần bản thân thích người ngoài có phán xét bao nhiêu cũng không liên quan, mà những việc em làm dĩ nhiên đều nằm trong % thiểu của thiểu số, người bình thường thực sự không bao giờ hiểu nổi. Việc yêu Kook cũng vậy, đó cũng là việc điên rồ khác biệt nhất em từng làm. Phi thường kì lạ gì chứ, nói thẳng ra là ngu ngốc đi.

Không, có kẻ điên nào lại tỉnh táo nhìn nhận bản thân ngu ngốc cơ chứ. Tôi chẳng biết cái phần đa số kia đối với Yangie có ánh nhìn miệt thị thế nào, riêng bản thân tôi cực kỳ ngưỡng mộ, bởi tôi mãi mãi cũng không thể tùy tiện thoải mái được như cô ấy. Nói hơi quá chứ G-Dragon chính là một mặt cá tính như thế, Yangie mà là Idol ắt hẳn sẽ chẳng khác anh ấy là mấy đâu, thật đấy!

D.K: Định mệnh, hơi quá cái gì, rõ ràng là quá phô trương rồi, con nữ chính đại diện cho Ngô mỗ đó ạ, làm sao cho người ta đừng cười nhạo nó cười nhạo lây sang tôi được không bạn nam chính ơi~ =’))))

-Mà này, anh có thể nào đừng ngồi đó ăn hại phụ em một tay có được không hả?

-Nếu mà anh xóa hết ảnh của thằng nhóc này trong máy em, em sẽ tức giận nuốt lời hứa với anh không?

-Kwon Hoshi anh lúc ghen sao lại chẳng đáng yêu tẹo nào, xóa thì xóa, mọi thứ về cậu ấy đều nằm trong tim em này, có ngon thì xóa đi.

Tôi vẫn là nhịn không được thở dài một cái, đặt điện thoại xuống tiến lại gần Yangie, không dám cả nhìn vào mặt cô ấy nữa.

-Em nói coi tới khi nào anh mới có thể không còn bận tâm việc em yêu cậu ta?

-Rất mệt mỏi đúng không?

Tôi không cách nào nói dối, bởi đó là sự thật, cho nên chỉ biết im lặng thừa nhận.

-Bởi vậy em thực sự rất xin lỗi, sẽ dùng cả đời này bên cạnh chăm sóc anh, yêu thương anh bằng hết khả năng có thể. Cho nên dù cho em rất xấu xa, tàn nhẫn nhưng cầu xin anh đừng đẩy em đi…

-Em thực sự rất kì lạ đấy, muốn cả hai phải đau khổ luôn à, em không thấy có lỗi với Kook sao, một ngày nào đó em vì cậu ta sẽ lại bỏ rơi anh mà biến mất, trở lại thế giới của em với cậu ta…

-Cuối cùng vẫn sẽ là trở về bên anh mà.

-Thôi được rồi, hãy chỉ dừng lại ở một mức độ mà anh có thể chấp nhận được, OK?

Tôi nghĩ là mình đã nổi cáu mất rồi.

Cô ấy sao có thể cứ vô tình chà đạp sự cố gắng của tôi như vậy. Tôi ghét việc phải thừa nhận rằng cô ấy bên tôi chỉ vì để bù đắp tội lỗi, không phải tôi rất đáng thương hay sao. Tôi cũng có lòng tự tôn của một Hoshi SEVENTEEN chứ, vì yêu cô ấy tôi vứt đi tự tôn của Kwon Soon Young là quá đủ rồi. Cứ liên tiếp chạm vào giới hạn của tôi, mà điều đáng hận nhất chính là, chính là… cô ấy thừa biết rằng tôi sẽ không thể nào thực sự giận được cô ấy. Đến cả tự tôn cũng vứt bỏ, thậm chí rõ ràng đã buông một lần rồi vậy mà khi cô ấy quay trở lại bản thân vẫn là nhịn không nổi lại muốn giữ lấy thêm một lần nữa. Tôi kì thực không phải là giận cô ấy mà suy cho cùng là đang tức chính bản thân mình.

-Anh có muốn nghe một bí mật không?

Đột nhiên gương mặt kia trở nên ngọt ngào tới kì lạ. Định làm gì, lại định câu dẫn tôi cái gì nữa? Chết tiệt, kể từ khi phát hiện tình cảm thực sự của Yangie, cô ấy đã không còn trang điểm đậm như trước nữa, càng nhìn càng thấy thuận mắt, trái tim càng lúc càng mất kiểm soát.

-Anh có biết so với loại hối hận vì đã yêu anh em càng hối tiếc hơn điều gì không? Tiếc tới phát điên vì không thể nào một lòng một dạ mà yêu anh. Giống như anh cả đời này không thể nào gặp phải một ác quỷ thứ hai giống em, được anh yêu đối với em cũng là may mắn lớn nhất mà cả đời không thể có được nữa. Bởi bên anh, em thực sự, thực sự rất hạnh phúc, một chút cũng không hề chán ghét anh.

Đúng rồi, tôi rõ ràng là điên rồi. Giây trước còn ngờ vực cho rằng cô ấy câu dẫn mình, giây sau đã tự giác để bản thân cứ thế bị câu dẫn.
 

Ngô Hoàng Dương D.K

Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi...
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/4/2016
Bài viết
205
22. Bé con của cô ấy


Tháng 10 vẫn đang là mùa thu, thời tiết khá dễ chịu khiến tâm trạng con người ta cũng có thể vì thế mà thoải mái. Và có một quy luật của người đang yêu rằng một khi tâm trạng tốt họ sẽ lập tức nghĩ tới nửa kia của mình. Nói thẳng ra là thời tiết đáng yêu thế này thật muốn cùng Yangie hẹn hò một trận.

Sau cái lần cô ấy tiết lộ tôi biết bí mật của mình, mối q.uan hệ của cả hai như thể được refresh, tôi cũng nhận ra kì thực chấp nhận những gì mình đang có là cách tốt nhất giảm thiểu tối đa những khổ sở cả hai đều phải chịu. Quả thật, sau khi chấp nhận mới thấy mọi thứ hóa ra không nhất thiết phải phức tạp đến thế.

Nãy giờ gọi mãi vẫn không thấy Yangie nhấc máy, bình thường không quá ba hồi chuông nhất định sẽ nghe được tiếng cô ấy mà, còn không bình thường chính là cô ấy lại bỏ rơi tôi rồi…

-Ừ…

Mỗi lần đáp điện thoại của tôi đều cộc lốc như thế riết thành thói quen tôi cũng chán chả buồn chỉnh nữa.

-Giọng em sao thế?

-Đang ngủ.

Tôi nhìn đồng hồ, 11:28. Còn chưa bình minh??? -___-

-Gì nữa không?

Tôi cố nhịn xuống tổn thương, tự nhủ rằng con người ta lúc ngái ngủ là đặc biệt xấu tính.

-Vậy ngủ tiếp đi, không phiền em nữa.

Cứ thế mà giập máy, một câu bye bye cũng không có. Người yêu ngọt ngào là cái gì, thôi quên đi. T^T

Đấm tôi xong liền muốn xoa hay sao mà gọi lại. Tốt hết không nên ôm loại hi vọng này với cái người tên Yangie đó, chắc chắn sẽ hốt về thất vọng thảm hại.

-Ờ. – Nhịn không được muốn trả đũa chơi.

-Em cảm lạnh, rất khó chịu, nhớ Kook nhưng không thể nào ôm cậu ấy được, cho nên nhớ anh vẫn là tốt hơn.

-Em đừng tưởng đang bệnh muốn nói gì cũng được anh sẽ không bực mình.

-Anh bực rồi?

-Không, anh mà bực chẳng phải đúng ý em rồi sao.

-Hihi, yêu anh!

-Bệnh nên não có vấn đề rồi à?

Có lẽ cô ấy không thể nhìn thấy miệng tôi hiện tại chính là không cách nào ngậm lại được.

-Được rồi, gửi địa chỉ đi anh tới chăm em.

-Không được, có điều này vẫn chưa nói với anh…

Lại gì nữa? Còn đả kích nào nữa vẫn chưa chịu tung ra định để tôi chết dần chết mòn hay sao, chết một lần hẳn là mất vui?

-Anh mà tới sẽ gặp bé con nhà em…

-Bé con?

-Em có một đứa con gái.



Cuối cùng thì tôi vẫn là đang đứng trước cửa nhà Yangie, so với cái cảm giác háo hức lần đầu tiên được tới nhà người yêu thì mẹ nó cảm giác bất an từ cái tin cô ấy vừa mới tiếp lộ làm hỏng tan bành mọi thứ. Nếu cô ấy không phải là đang bệnh liệu tôi có bỏ qua vấn đề con cái kia dễ dàng như vậy để chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã lập tức có mặt tại cái nơi mà có lẽ khi bước vào trong tôi sẽ còn phải chịu đả kích nhiều hơn bao giờ hết. Có con, có con… Cô ấy thế nào lại có con??? Cũng không phải là không có khả năng, nếu như tôi không bước vào cuộc đời cô ấy, việc trở thành mẹ đơn thân là hoàn toàn có thể. Nhưng mà có con với ai?????

-Yangie khốn kiếp, em rút cuộc có con với thằng nào?

Tôi thế nào lại đập cửa gào thét vô văn hóa đến vậy. +___+

Cửa mở, ngoài cặp chân dài của Yangie chính là một con gấu bông màu vàng to bự trọn vẹn che hết phần trên của cô ấy. Không phải gấu, một con mèo, lai một con gà? Cái thứ gì đây???

-Bé con, chào chú Hoshi đi!

Gương mặt nhợt nhạt ló ra bên cạnh cái đầu bông vĩ đại kia cười cười. Giây phút này tôi chính thức nhận ra bản thân lần thứ n + 1 bị cô gái này lừa.

-Y-A-N-G-I-E!!!

Mặc kệ cô ấy có là đang cảm lạnh hay cảm nóng, tôi điên tiết nhào tới, thành công ép cô ấy vào tường, đài thọ theo cả “bé con” của cô ấy cũng cùng chung số phận.

-Bệnh tật cũng không quên trêu chọc anh, em rút cuộc muốn anh phải làm sao với cái tính cách ác liệt này đây?

-Em chỗ nào trêu anh, thực sự là con gái của em. Chú Hoshi mau chào cháu nó đi!

Con mèo bông kì lạ kia thực sự rất hợp với Yangie, cái bản mặt cau có trông đến là ghét, nhìn mặt nó thôi lập tức có cảm giác bản thân kịch liệt bị khinh bỉ. Nói một cách khác thì cả mèo bông lẫn “mẹ” của nó đều là sinh ra để dành cho nhau.

-Cái miệng của em mẹ nó ngoài nói lời tổn thương người ta ra thì cũng chỉ biết nói dối thôi đúng không?

-Còn biết nói yêu anh.

-Đừng nghĩ anh sẽ cảm động mà tha. – Đây đích thực là một lời nói dối.

Quả nhiên tránh nụ hôn của tôi là thói quen của cô ấy.

-Không được để trẻ con nhìn cảnh nh.ạy cảm.

-Anh chính là muốn để nó nhìn cảnh nh.ạy cảm. – Thế mà cũng điên theo cô ấy luôn được.

-Em đang bệnh, sẽ lây. – Từ chối lần hai.

-Anh chính là muốn bệnh được em chăm sóc, bù cho lần trước. Nào, ngoan, để anh hôn.

Tôi định đánh nhanh thắng nhanh mà hôn xuống nào ngờ Yangie vẫn là nhanh hơn, đẩy cái mặt bông lông lá kia vào mặt tôi.

-Chú Hoshi bô bô bé con nè, thích nha.

Liên tiếp ba lần bị khước từ, vô sỉ mấy cũng chịu không nổi, tôi cuối cùng cũng phải bỏ cuộc, chuyển cả chủ đề nhằm chữa nhục.

-Vào nằm nghỉ đi để anh nấu cháo cho, có thuốc rồi chứ?

-Em chỉ quen uống thuốc ở quê thôi, kháng sinh không có tác dụng, mà hiện tại hết thuốc rồi.

-Đừng nói với anh cảm lạnh thôi cũng phải về nước lấy thuốc nhé!

Tôi bắt đầu ghét hai từ “về nước”, vậy mà lại tự mình đề cập nó ra trước.

-Ý em là để tự nhiên ắt khỏi, mắc công về nước em cũng không thừa tiền đến vậy, càng không có sức, ngốc nghếch.

-Anh là thấy em chẳng khác bình thường là bao, bệnh tật gì chứ toàn lừa người.

-Về, về mau, không tiễn.

-Em nãy giờ cứ ôm nó thế không thấy mệt à, coi sắc mặt tệ thế nào.

Tiếp tục đánh trống lảng lần hai.

-Em lạnh, ôm bé con mới thấy ấm chút.

Vừa nói cô ấy càng ôm xiết lấy nó hơn. Giữa tôi và Yangie bỗng nhiên nảy sinh một chướng ngại vật bự chà bá, làm cách nào cũng không tiếp cận cô ấy được. Giờ tôi còn phải so đo với cả một con mèo bông nữa cơ ** mẹ.

-Rồi, để anh ôm hai mẹ con vào nghỉ.

Yangie không nặng, dĩ nhiên bé con của cô ấy càng không nặng, tôi bồng cả hai căn bản không tốn nhiều sức, chỉ là thấy quá chi là cồng kềnh vướng lối, tôi bế cô ấy, cô ấy ôm bé con, mà bé con cái nỗi gì, riêng cái đầu nó thôi đã gấp ba lần cái mặt tôi rồi, người thì bé tí teo nhìn coi có cân đôi không, xấu xí. Tuyệt nhiên không được để Yangie biết tâm tư này, cô ấy đối với bé con ấy ắt hẳn rất nâng niu, lần sinh nhật tôi khi trước chắc mơ ngủ tưởng tôi là nó mới bày ra bộ dạng nũng nịu khác thường tới vậy, làm tôi còn tưởng cổ nuôi thú cưng. =___=

-Chú Hoshi thật tốt, thay mặt bé cảm ơn.

Rồi liền hôn chụt một cái vào má tôi, sắc mặt mới nãy còn nhợt nhạt giờ tự nhiên cứ thế mà ửng đỏ. Mà tôi vừa mới nghĩ cái gì ấy nhỉ, bé con của Yangie là đáng yêu nhất, cực kỳ đáng yêu. =’)))

D.K: Sao càng ngày càng dễ bị dụ, mỗi lúc một không có tiền đồ.

Cái gì cũng không ảnh hưởng được tâm trạng tôi lúc này, phi thường tốt.

Đưa Yangie vào phòng ngủ đắp hơn hai chiếc mền cho cô ấy liền tính đi nấu chút cháo. Lòng tốt của tôi thế mà lại bị khước từ nữa.

-Em không muốn ăn đâu.

-Sao anh cứ có cảm giác em là đang làm nũng anh?

-Cũng chỉ là cảm giác.

Mới đó mà đã lại thành Yang ác ma ngay được. -___-

-Không ăn cũng phải ăn, còn có sức.

-Sức mà làm gì, em cũng chỉ nằm đây ôm bé con cho tới khi khỏi là được.

-Anh mà không tới đây thì thế nào?

Sẽ lại tưởng cô ấy biến mất rồi giận dỗi này nọ khó chịu trong khi một mình cô ấy phải tự chống chọi với bệnh tật. Đùa mà sao nghe cứ như bị bệnh nan y, cái miệng không tốt.

-Thì anh đã tới rồi đó thôi.

Vẫn là cãi không lại người này.

-Ít nói cho anh, nằm im nghỉ đi, anh đi nấu cháo.

-Em nói thật, không cần, nuốt không nổi. Mẹ nó đừng để em phải nói nhiều.

Câu sau sát khí đằng đằng, tôi sợ mà cứng người luôn, lòng tốt chăm sóc người yêu đóng băng rồi gặp nắng, tan.

-Vậy gọi anh tới làm gì.

-Cho anh gặp bé con trêu anh thôi, đúng là nhờ đó thấy đỡ hơn chút thật haha.

-Rồi, giờ anh có thể về đúng không?

-Nhớ đóng cửa.

-Đừng hòng dụ anh, anh mà về là đúng ý em rồi.

-Ý em là muốn anh ở lại cơ.

-Vậy thì đành miễn cưỡng ở lại vậy.

-Mặt dày.

Riết cãi nhau với Yangie tôi đã chiêm nghiệm ra một điều, mặt dày một chút thì có thể đỡ thảm hại rồi, kiểu như không biết không có tội. =’)))

Giờ mới có cơ hội nhìn kỹ phòng ngủ của Yangie, tôi cứ ngỡ với tình cảm của cô ấy dành cho tên nhóc kia khắp phòng phải đều là poster của cậu ta, chăn mền ga gối cũng tất thảy in hình, rồi còn…

-Em không phải fan của Kook, hình ảnh cậu ấy chỉ cần một nơi duy nhất lưu trữ là đủ rồi, đừng nhìn với ánh mắt kinh ngạc ấy, dù không muốn em cũng sẽ nghĩ anh đang coi thường tình cảm của em. Và anh đừng quên anh cũng là một Idol, quãng thời gian trước tình cảm với anh cũng là bị coi thường như thế nào.

-Rồi rồi anh xin lỗi, đừng nói gì nữa.

Lúc bệnh nói là việc tốn nhiều sức lực nhất, giọng cô ấy mỗi lúc một yếu dần làm tôi có muốn tranh luận cũng phải cố nhịn xuống mà cho qua. Tuy nhiên cũng có chút tâm tư riêng, tôi căn bản không muốn nghe cô ấy nói thì chẳng đủ sức mà còn cứ cố thều thào về Kook này Kook nọ, tôi không phải là coi thường mà ngược lại cực kỳ phi thường đố kỵ.

-Mà em đừng có ôm riết bé con nhà em như thế, thú bông không tốt cho người bệnh.

-Thú bông cái gì, nó là con em.

-Ừ thì con em, nhưng đang bệnh, có muốn mau khỏi bệnh để được ôm bé con thoải mái không nào, đưa anh.

Thật không ngờ Kwon Hoshi tôi còn có một mặt tuyệt vời này đấy haha. Vừa ôm lấy “bé con” tôi không giấu nổi ý cười trong giọng nói.

-Để chú thay bé con yêu thương mẹ Yangie của con nha!

-Bé con ngoan, mama khỏi bệnh sẽ ôm bé con, cho bé con coi Kook papa biểu diễn nhé!

-Kook papa???

Còn tôi là chú Hoshi??? Chân chính bị tổn thương. Nhìn vẻ mặt như chẳng có gì của Yangie, tôi biết lần này lại phải mặt dày nữa. -___-

-Bé con dễ thương à, papa mới là papa thực sự của con nè, con nhất định là sẽ thương papa hơn Kook papa nào đó thậm chí còn chẳng bao giờ có diễm phúc ẵm con như này đúng không?

-Anh là đang nịnh bợ một thú nhồi bông?

-Thú nhồi bông nào, rõ ràng là bé con của chúng ta.

Thiết nghĩ mặt tôi hiện tại liền có thể đem đi làm áo chống đạn được rồi.

-Em lạnh lắm, thay bé con ôm em đi!

Nghe xong câu này khiến tôi có cảm giác thành tựu kì lạ, cứ như thể bản thân cuối cùng cũng đã được trọng dụng, có chút xúc động muốn ứa nước mắt. T^T

Tôi vừa nằm xuống, Yangie liền ôm xiết lấy, nũng nịu như một con mèo. Bàn tày tôi nhè nhẹ vỗ đều sau lưng Yangie như đồng thời vỗ về trái tim đang thổn thức của chính mình.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy có gì đó ấm nóng thấm qua lớp áo chảy vào d.a thịt.

-Soon Young à, xin lỗi anh nhiều lắm…

Giờ thì tôi đã hiểu, mỗi lần cô ấy nói xin lỗi đều là vì đang nghĩ tới cậu ta. Cái lần bên Nhật lúc hôn tôi cũng thế. Không chỉ trái tim thôi đâu, cả tâm trí cô ấy cũng hoàn toàn thuộc về cậu ta rồi. Thì ra cậu ta dù chỉ có một thứ nhưng lại là có tất cả, tôi mặc dù có rất nhiều rút cuộc lại chẳng là gì hết. Tới “bé con” cũng là của Kook papa, chú Hoshi chỉ là người xa lạ. Tại sao, tại sao chứ? Có cố gắng cách nào tôi cũng không sao hiểu được Yangie tại vì sao lại có thể mù quáng đến thế. Tình yêu quả nhiên rất quái đản, ngay chính bản thân tôi cũng đang vì cô ấy mà mù quáng, tuy nhiên chí ít tôi ở bên cạnh cô ấy, mọi thứ đều rõ ràng mà cô ấy với Kook kia toàn bộ chỉ là ảo ảnh mà thôi, một chút liên hệ cũng không có.

-Nói với bé con anh mới là papa của nó đi, anh sẽ tha lỗi cho em.

Trên đời này làm bất kể điều gì cũng đều phải có giá cả quy đổi của nó, tôi muốn yêu Yangie thì chính là phải đánh đổi lại bằng việc chấp nhận trái tim cô ấy, chấp nhận như một phần của cuộc sống rằng cô ấy chính là trong lòng không thể buông bỏ một người. Bạn cũng đừng nên quá khắc nghiệt không ở trong tình cảnh của người khác lại tự cho mình quyền phán xét, đúng là cô ấy mù quáng yêu một kẻ chẳng hề biết tới cô ấy là rất ngu ngốc, cho nên mới cần có một kẻ ngu ngốc nữa là tôi cùng đồng hành với cô ấy. Suy cho cùng cũng chỉ có tôi mới biết được cô ấy đáng được trân trọng như thế nào, bạn không cần hiểu cho cô ấy vì mãi mãi bạn cũng sẽ như tôi không cách nào trọn vẹn mà hiểu được, càng không cần cảm thông mà yêu quý cô ấy bởi xin lỗi cô ấy là của tôi, những việc đó để một mình tôi làm cho cô ấy là được rồi.
 

Ngô Hoàng Dương D.K

Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi...
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/4/2016
Bài viết
205
23. Kết thúc cho một bắt đầu


Sốt ruột muốn điên với tình trạng bệnh mỗi lúc một nghiêm trọng hơn của Yangie mà cô ấy thì đối với bản thân kì thực còn tàn nhẫn gấp bội đối với tôi nữa, cứ khăng khăng cứng đầu không chịu nhập viện, bất quá tôi chỉ còn cách đem những thứ cô ấy sợ nhất ra doạ.


-Em cứ như thế này tới chừng nào mới khỏi, bé con chừng nào mới được mama ôm, còn Kook thì sao chẳng nói sẽ cho bé con coi Kook papa của nó biểu diễn à?


Đáng tiếc, đáng tiếc, trong trái tim cô ấy cái tên Kwon Hoshi vẫn chưa đủ sức ảnh hưởng... chưa đủ sức khiến cô ấy vì đó mà lắc đầu cự tuyệt 10 lần liền có thể im lặng đồng ý... Trong yêu có hận, đây là cách tôi dặt dẹo yêu một người.


-Tiền bối, xin chào!

"Alo, ai thế nhỉ?"

-Tôi là Hoshi của SEVENTEEN!

"À chào anh..."


Tôi cũng chẳng rõ động lực quái quỷ nào lại khiến tôi làm như thế này nữa, chỉ là tôi biết lúc bệnh con người ta sẽ đặc biệt cảm giác cô độc. Nếu như tôi đã bất lực đến vậy, chi bằng tìm tới một người đầy đủ khả năng tới cứu rỗi Yangie. Bởi tôi có cố gắng cũng không cách nào phủ nhận cô ấy cứ mãi dai dẳng không khỏe hơn được là vì tâm trạng vốn luôn có lí do để bi ai của mình.


-Chuyện là... bạn gái tôi... thực sự rất là thích cậu, hiện tại cô ấy đang ốm nặng nếu như có thể được gặp cậu...

"Anh đùa vui thật đấy!"


Vui thì chú mày cười đi! -____-


Điều duy nhất tôi có thể làm cho người mình yêu suy cho cùng trong mắt kẻ khác lại là một việc đáng cười đến vậy. Quả nhiên, ngay chính tôi hiện tại cũng muốn cười thật rồi.


"Chị ấy là bạn gái anh cơ mà, đâu phải bạn gái em."


Đúng rồi tên khốn, cô ấy là người yêu tôi mà lại có thể vì cậu mà dễ dàng ngoan ngoãn nghe lời, là người yêu tôi nhưng vị trí lớn nhất trong tim lại là dành cho cậu có biết không?????


"Xin lỗi em đang bận quay."

-Đã làm phiền cậu rồi, thật xin lỗi!

"Không sao, mong chị ấy sớm khỏi bệnh, gửi lời cảm ơn vì đã yêu thích em đến vậy nhưng xin đừng vì đó mà đối xử với bạn trai mình như thế, em sẽ gánh nặng lắm đấy! Sau này nếu có dịp gặp mặt em sẽ ký tặng riêng đặc biệt cho bạn gái anh nhé!"

-Vậy thì tốt rồi, cảm ơn cậu!


Tâm trạng nặng nề càng thêm đè nén, tôi nhịn không được thở dài một cái. Vừa quay lưng đã bị ánh nhìn lạnh lùng của Yangie chặn lại. Phải rồi, tôi đã hoàn toàn không nghĩ tới cái việc tôi khó khăn lắm mới hạ quyết tâm được đối với Yangie thì sẽ có phản ứng như thế nào. Cô ấy lẽ nào sẽ cảm kích, sẽ biết ơn? Có hợp lí hay không? Tôi thực sự là đã quá hồ đồ rồi.


-Cậu ấy nói gì?


Giọng nói còn lạnh nhạt hơn cả ánh nhìn kia, tôi bỗng chốc quên hết tâm tư là vì cô ấy mới làm thế, chỉ còn lại sự tội lỗi, mà tôi thì không hiểu tại sao việc này lại có lỗi.


-Anh...

-Trả lời em đi!

-Mong em sớm khỏi, cảm ơn vì đã yêu thích cậu ta nhưng đừng đối xử với người yêu như vậy.

-Còn?

-Sau này nếu có dịp sẽ đặc biệt ký tặng em...

-Anh có thấy vui không?


Tôi rút cuộc phải vui vì điều gì, tôi càng không biết.


-Đem tình yêu của em biến thành lòng hâm mộ trong mắt người em yêu nhất, anh có thấy chiến thắng được phần nào không? Tình cảm ấy đối với em quý giá nhường nào, đau khổ ôm lấy mà bảo vệ suốt bao nhiêu lâu. Quả nhiên người ngoài cuộc mãi mãi cũng không bao giờ có thể hiểu. Anh, Kwon Hoshi anh làm ơn tránh xa thế giới của em...


-Yangie, em là đang...

-Cái danh bạn gái của Hoshi SEVENTEEN, nếu như Kook đã biết em chính là người đó, em nghĩ mình cần phải biến mất rồi, anh tìm người khác tới nhận ký tặng đặc biệt của cậu ấy đi!


Sao cô ấy có thể, tôi đều là vì cô ấy...


-Nếu như anh nghĩ làm thế là vì em thì thực sự xin lỗi, lần này anh sai rồi, em không thể nào tha thứ cho anh được, anh đi đi, trước khi em nói những lời còn đáng sợ hơn nữa.


Tôi rút cuộc cũng ko thể nhẫn nhịn thêm nữa, bởi cô ấy từng nói hãy luôn rõ ràng mọi chuyện với nhau, tôi càng không muốn để cô ấy dồn dồn dập dập mà trách cứ tôi oan ức thế này.


-Em không thấy mình thực sự đã quá đáng rồi sao? Thậm chí ngay cả khi anh làm điều này là vì em em cũng không thể tha thứ? Anh suy cho cùng đã sai nghiêm trọng tới mức nào khi phải đi cầu xin người mà anh ghen tỵ nhất trên đời này tới quan tâm em, cái việc dẫu cho anh cố gắng cách mấy cũng không được em thoải mái tiếp nhận? Là em hèn nhát, không dám đối mặt với tình cảm thật của chính mình lại đổ lỗi cho anh mà có lí do để lẩn tránh.

-Anh có thể nào đừng đem suy nghĩ của mình vào tình cảm ấy của em được không? Không ở vị trí của em anh không thể nào hiểu được đâu.

-Phải, anh không hiểu, không thể nào mà hiểu nổi, em cái đứa con gái kỳ lạ. OK, chia tay đi, chấm hết! Anh sẽ tránh xa thế giới của em, muốn làm gì thì làm.


Trong cái dáng vẻ bi thương ấy hành xử lại hết sức lạnh lùng. Cùng với bi thương của tôi, cứ vậy mà phát tác phẫn nộ. Tôi không biết sau đó bản thân có lại hối hận không nhưng tôi thực sự đã tới giới hạn rồi. Rút cuộc, nếu bạn đã yêu tha thiết một người, việc bạn tới với một người khác là hoàn toàn thừa thãi, thậm chí còn cực kỳ tàn nhẫn. Còn tôi, suy cho cùng, mới thật là ngu ngốc làm sao!


-Kwon Soon Young anh đứng lại!


Bàn tay ấy chẳng còn chút sức lực nhưng vẫn thành công níu lấy chân tôi dừng bước. So với bất mãn của bản thân, tôi càng quan tâm hơn giận dữ của Yangie ấy. Là lần đầu tiên.


-Anh căn bản không nhận thức được bản thân anh sai, không rõ ràng mọi chuyện em tuyệt đối không chấp nhận kết thúc.


-Hà tất còn quan trọng điều đó. – Tôi chán ghét nở nụ cười, bởi thực sự cô gái này quá sức kỳ lạ, lúc này vẫn còn giữ cái quy tắc ấy của mình nữa. – Em từ khi nào lại quan tâm mối q.uan hệ của hai ta như vậy? Có kết thúc hay kết thúc như thế nào thì anh vẫn là người mất mát chẳng phải sao?


Cảm giác bàn tay đang xiết lấy cổ tay tôi có chút lực.


-Em là đứa không ra gì, đối với anh quả thực em rất rất nhiều tội lỗi, nhưng lần này, lần này là anh sai anh có biết không? Ai cũng không được phép tổn thương tình cảm của em với cậu ấy, cớ sao phải là anh?


Là ai tổn thương ai đây? Nghe những lời này của Yangie tôi chân chính cảm nhận được đau đớn trong tim mình, rõ nét thực sự. Cô ấy trân trọng tình cảm với cậu ta bao nhiêu lại là đả kích tổn thương tới tôi bấy nhiêu. Cô ấy lẽ nào cũng không nhận thức được???


Tôi lạnh lùng hất bỏ bàn tay kia ra.


-Có lẽ, em quả thực không xứng đáng với tình yêu mà anh dành cho em.


Chỉ một lần này thôi, tôi thật hi vọng trong lòng cô gái ấy sẽ nảy sinh mất mát, sẽ vì Kwon Hoshi tôi mà đau khổ một lần. Để ít nhất, ít nhất trong kết thúc này sẽ không phải một mình tôi ôm bi thương.

(còn tiếp...)
 

Ngô Hoàng Dương D.K

Thiên đường ấy có người đang đợi tôi rồi...
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/4/2016
Bài viết
205
23. Kết thúc cho một bắt đầu (tiếp)


Thế nhưng, số phận có vẻ thích trêu ngươi tôi lắm, tôi mà muốn cái gì là nó nhất quyết muốn làm ngược lại cho kỳ được. Muốn Yangie sẽ vì tôi mà buồn khổ một chút cũng không có cơ hội. 3 ngày sau cuộc cãi nhau của chúng tôi, showbiz rầm rộ với tin tức hẹn hò của BTS Jeong Kook, điều đáng nói ở đây bạn gái của cậu ta chẳng phải nghệ sĩ Idol nào hết, lại chỉ là một fan của cậu ta. Thế là xong, tâm trạng cô gái ấy đang tồi tệ như thế nào, làm gì có chỗ trống cho tâm tư về tôi chen được vào nữa. “Tình địch” của mình cuối cùng cũng yên phận với đời tư riêng, lại chẳng biết là tin tốt hay không tốt. Mà có thể rõ ràng một điều rằng, kẻ không có tiền đồ tôi đây chưa gì đã lại lo nghĩ cho cô ấy rồi.

-Em… em chưa coi tin tức sao?

Khó tránh khỏi tôi hiện tại lại kinh ngạc đến vậy. Đáp trả lại tất thảy những hình dung trong tưởng tượng của tôi về tình trạng của Yangie là một sự bình thản tới đáng sợ. Không những đã khỏi bệnh, sắc mặt đã trở nên hồng hào, mà với sự xuất hiện đột ngột của tôi tại nhà cô ấy sau lần cãi nhau nghiêm trọng kia, biểu hiện của cô ấy còn như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Như thế này chẳng phải còn đáng lo ngại hơn rất nhiều à.

-Anh vẫn là không hiểu được tình cảm ấy của em đâu. Thấy cậu ấy hạnh phúc là em vui rồi.

-Kể cả em thậm chí đã bỏ lỡ cơ hội được trở thành cô gái may mắn kia?

Đây mới chính là trọng điểm.

Yangie vẫn chỉ cười.

-Anh nói rất đúng, rằng em hèn nhát không dám đối mặt chỉ biết trốn tránh, may mắn sẽ đến với một kẻ ngay cả cơ hội cũng không muốn như vậy à, những thứ em phải chịu hay những gì cô gái đó được hưởng công bằng quá mà. Huống chi em không nghĩ là may mắn đâu, chỉ có chân tình mới đổi lại được chân tình.

-Ừm, nhưng với anh, em vô tình vẫn đổi lấy được chân tình đó thôi.

Tôi cũng cười, mà là cười chua chát.

-Anh cũng chẳng nói em không xứng đó sao, đem cho người phù hợp đi còn kịp.

-Hiện tại chưa tìm được ai phù hợp, có lẽ em vẫn là cứ nhận tạm đi.

Cô ấy không nói gì. Không hiểu tại sao mà trong tôi lại có chút gì đó an lòng. Cứ sợ rằng lỡ như cô ấy từ chối, thực sự muốn chấm dứt thì tôi phải làm sao. Khốn kiếp, đã là lần thứ mấy rồi, tôi rút cuộc sao có thể tha thiết với cô gái này đến thế cơ chứ.

Tiến lại gần hơn, tôi muốn xác nhận một điều.

-Nói đi, lời chia tay ấy em có chấp nhận không?

Thế mà tôi lại chẳng để cô ấy kịp trả lời, liền cứ vậy mà nuốt lấy cánh môi trước mặt kia. Bao nhiêu tha thiết, bao nhiêu lưu luyến cứ theo đó mà rõ ràng. Có điều, sự rõ ràng là về phía tôi, còn Yangie, rất nhanh đã lại theo thói quen từ chối, đẩy tôi ra. Tia bất mãn được cơ hội nhen nhóm, tôi bắt đầu xiết chặt lấy eo Yangie, tay còn lại nắm lấy chiếc cằm nhỏ, một chút cũng không muốn cô ấy có khả năng phản kháng. Có một sự thật phải thừa nhận rằng cô ấy càng kháng cự tôi càng thấy bị k.ích th.ích mãnh liệt, hôn càng sâu, càng cuồng loạn. Lý chí một lúc liền không còn. Sau cùng cảm nhận được cơn đau từ lưỡi cùng vị m.áu xộc lên mũi, mới bừng tỉnh đại ngộ, bản thân nãy giờ đã mù quáng nhường nào.

-Lưu manh…

Ít ra, đối với tôi cũng là có tình cảm, có nhất thiết phải tỏ vẻ ghê tởm như vậy hay không?

-Anh quên mất, em thích sự dịu dàng…

-Anh thôi đi. Anh vẫn chưa biết mình sai ở đâu nữa phải không?

-Em cắn anh chảy cả m.áu, còn nói anh sai?

-Em còn có thể cắn anh nữa.

Ngay sau đó tay tôi đau khủng khiếp, không nhịn nổi hét lên.

-Em…

-Xin lỗi em đi, chuyện anh tự ý liên lạc với cậu ấy làm tổn thương tình cảm thầm lặng của em dành cho cậu ấy, sau đó em liền coi như không biết chuyện chia tay gì hết.

Hóa ra vẫn là còn để bụng chuyện đó. Tôi không nghĩ nó còn quan trọng sau khi cậu ta đã công khai người yêu. Nhưng mà, cao thượng một chút thì quả thật trên phương diện của Yangie việc mà tôi làm khi ấy hình như sai thật rồi, dù cho lí do của tôi là gì thì sai cũng vẫn là sai thôi. OK, nếu như một lời xin lỗi có thể hóa giải mâu thuẫn, kết thúc cãi vã thì tôi cũng quá hời đi. Hơn cả, hiện tại “tình địch” đã không còn năng lực ảnh hưởng nữa, vấn đề giờ chỉ còn là giữa tôi với cô ấy, dễ giải quyết hơn rất nhiều mà.

-Xin lỗi, anh sai rồi.

Xác nhận ánh mắt kia đã dịu hơn, tôi đặc biệt đài thọ thêm.

-Và, anh thực sự thực sự rất yêu em, Yang ah…

Cực kỳ chuẩn xác, thời điểm của hiện tại, Yangie hoàn toàn vô lực phản kháng, tôi đường đường chính chính mà hôn xuống, tiếng rên nhẹ mang âm sắc thỏa mãn của cô ấy làm tôi thực sự hài lòng, không chút do dự ép được cô ấy nằm xuống sofa. Đã bao lâu rồi chúng tôi không làm, chắc chắn là sau khi biết được tình cảm thực sự của Yangie thì tôi không cách nào khiến cô ấy tự nguyện mà làm được cả. Hôm nay có lẽ nên bắt đầu lại đi thôi, mà không, nhất định, dù cho cô ấy có lấy lí do gì chăng nữa.

Bàn tay tôi mò mẫm khiêu khích khắp cơ th.ể Yangie, về mặt này Yangie đặc biệt mẫn cảm, ngón tay tôi di chuyển tới đâu cơ th.ể cô ấy sẽ lập tức run lên tới đấy. Đúng là cô gái của bạn dù thế nào cũng sẽ luôn đẹp nhất lúc làm chuyện đại sự. Bình thường một mặt hung hăng, cứng đầu, bị đè rồi liền biết điều ngoan ngoãn đến lạ.

Khi tôi hôn từ cổ Yangie dần dần xuống thấp hơn, liền bị cản lại.

-Em không nghĩ hôm nay…

-Chính hôm nay mới là ngày em phải quên hết mọi thứ về người đó đi, hoàn toàn làm người của anh, hiểu không?

Tôi cũng chỉ là đang nằm trên mới mạnh miệng thế thôi, nào ngờ đâu lại có thể khiến Yangie bỗng chốc hiểu được vấn đề, tự nguyện c.ởi áo trao thân. Kết hợp cùng, tôi cũng thành công loại bỏ được rào cản phần dưới của cô ấy nữa. Tuy không phải lần đầu nhưng là dưới ánh đèn còn là ngoài phòng khách, bị nhìn rõ tất thảy như thế, Yangie rất mất tự nhiên, tai với mặt đỏ lựng cả, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Cái sự ngượng ngùng đáng yêu ấy càng làm h.am m.uốn trong tôi thêm loạn lạc. Nhưng trăm lần vạn lần bản thân tôi nhắc nhở phải thật trân trọng, từ từ cảm nhận, giây phút biến cô gái này chính thức trở thành của tôi.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay thăm dò giữa hai cánh đùi Yangie. Một ngón tay đi vào, tiếng rên nhè nhẹ vang bên tai. Tiếp tục một ngón tay nữa, eo Yangie hơi nhấc lên nghênh đón sự xâm nhập, đồng thời tiêng rên thêm lớn hơn, chẳng mấy chốc lan tỏa khắp căn phòng, ma mị, say đắm. Mỗi một chuyển động của ngón tay tôi là một biểu cảm hấp dẫn trên gương mặt cô ấy.

-Anh vào nhé!

-Ư…

Khi hai th.ân thể hòa vào làm một, tôi cũng hôn lấy Yangie, nuốt trọn những âm thanh đang muốn vượt thoát của cô ấy. Tự nhiên tôi ngồi dậy, đem theo cô ấy ngồi lên người tôi, tư thế này khiến mọi thứ sâu đến cùng tận, Yangie không tránh khỏi kêu a đau đớn, tiếp đó phải tự mình chuyển động. Đạt được ý đồ xấu xa, tôi nhịn không nổi mà bật cười.

-Kwon Hoshi… anh… bỉ ổi…

-Vậy anh ra nhé.

-Đừng…

-Xem ai mới là người bỉ ổi kìa.

Gương mặt ấy đỏ càng thêm đỏ, lý chí trong tôi chính thức bị cuốn mất. Đè lại Yangie, tôi hiện tại chuyện xấu xa gì cũng có thể làm, tốc độ, lực đạo, chỉ sợ cô ấy không có đủ sức tiếp nhận mà thôi…

Cuối cùng, ngày hôm đó chúng tôi làm bù cho mấy tháng liền, đừng nói Yangie cô ấy còn có tâm trí mà nghĩ tới Kook nọ Kook kia, th.ân thể nát nhừ tới xuống gi.ường còn chẳng nổi nữa là. Tuy rằng tôi đã có chút vất vả rồi, nhưng phải công nhận tôi đã hoàn thành xuất sắc phận sự bạn trai của mình, thật đáng khen làm sao haha.

(hết phần 1)
 
Top