Hoàn Bầu Trời Sụp Đổ - Sidney Sheldon

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 21 -
Bà Daley và Kemal ra sân bay Dulles đón Dana. Nàng đã không nhận ra mình nhớ Kemal đến mức nào. Nàng nhào vào ôm chặt lấy nó.
Kemal nói:
- Chào cô, Dana. Cháu rất mừng vì cô đã về. Cô có mang cho cháu một chú gấu Nga không?
- Cô có, nhưng thật không may, nó trốn mất rồi.
Kemal nhe răng cười.
- Giờ thì cô sẽ ở nhà thôi chứ?
- Chắc chắn là vậy?
Bà Daley mỉm cười.
- Đó là một tin tốt, cô Evans. Rất mừng khi thấy cô trở về bình an.
- Tôi cũng mừng vì được về nhà, - Dana nói.
Trong xe, trên đường về nhà, Dana hỏi.
- Bây giờ thì cháu đã thật sự thích cánh tay mới của mình chưa, Kemal? Cháu quen sử dụng nó rồi chứ?
- Nó tuyệt lắm.
- Cô rất vui. Thế còn chuyện ở trường thì sao?
- Cũng không có gì.
- Cháu không đánh nhau đấy chứ?
- Không.
- Thế thì thật là tuyệt. - Dana ngắm thằng bé một lát. Có cái gì đó rất khác ở nó, gần như là vẻ bị khuất phục. Thế có nghĩa là những chuyện xảy ra đã làm nó thay đổi, nhưng dù cho đó là chuyện gì thì nó cũng rõ ràng đã là một đứa bé hạnh phúc.
Khi về đến nơi, Dana nói:
- Cô phải đến văn phòng nhưng cô sẽ về và chúng ta đi ăn tối cùng nhau. Tới McDonald s. - Nơi chúng ta thường đến ăn cùng Jeff.
Lúc Dana bước vào toà cao ốc của WTN, nàng có cảm giác như mình đã xa nơi này hàng thế kỷ. Trên đường tới văn phòng của Matt, Dana được chào đón nồng nhiệt bởi hàng chục đồng sự của mình.
- Chúc mừng cô đã trở về, Dana. Chúng tôi rất nhớ cô.
- Ồ Dana đã về rồi. Chuyến đi tốt đẹp chứ?
- Rất tốt. Cám ơn.
- Vắng cô chỗ này khác đi nhiều quá.
Khi Dana bước vào văn phòng của Matt, ông nói:
- Cô có vẻ sút cân nhiều đấy. Trông cô tệ quá.
- Cảm ơn Matt.
- Ngồi đi. Cô thiếu ngủ à?
- Đại khái như vậy.
- À này, tỷ lệ người xem đã giảm xuống khi cô vắng mặt. Thấy cô về, Elliot chắc sẽ mừng lắm.
Matt không nói ông ta đã lo lắng cho Dana đến mức nào.
Họ nói chuyện hơn nửa giờ.
Khi Dana về văn phòng của mình, Olivia nói:
- Mừng cô đã về. Quả là…
Chuông điện thoại kêu. Cô ta nhấc máy.
- Văn phòng cô Evans… Xin bà đợi một lát. - Cô ta nhìn Dana.
- Pamela Hudson ở đường dây số một.
- Được rồi. - Nàng về bàn làm việc và nhấc điện thoại lên. - Pamela.
- Dana! Cô đã về rồi. Chúng tôi rất lo cho cô. Nước Nga không phải là nơi an toàn trong những ngày này!
- Tôi biết. - Nàng cười to. - Một người bạn đã mua cho tôi chiếc bình xịt hơi cay!
- Chúng tôi rất nhớ cô. Roger và tôi rất mong cô đến uống trà vào buổi chiều nay. Cô rảnh chứ?
- Vâng.
- Ba giờ nhé?
- Được.
Phần còn lại của buổi sáng hôm ấy được dành cho việc chuẩn bị bản tin tối.
Lúc ba giờ chiều, Cesar đứng chờ Dana ở cửa.
- Cô Evans!! - Một nụ cười lớn nở trên khuôn mặt ông ta. - Rất vui được gặp cô. Chúc mừng cô đã về nhà.
- Cảm ơn, Cesar. Dạo này ông thế nào?
- Rất tuyệt, cảm ơn cô.
- Ông bà Hudson…
- Vâng. Họ đang đợi cô. Để tôi cất áo khoác cho cô.
Khi Dana bước vào phòng khách, cả Roger và Pamela đồng loạt thốt lên:
- Dana!
Pamela Hudson ôm lấy nàng:
- Con người lang bạt đã trở về.
Roger Hudson thì nói:
- Trông cô có vẻ mệt mỏi.
- Phản ứng chung thôi mà.
- Mời ngồi, mời ngồi. - Roger nói.
Một người hầu gái bước vào mang theo khay trà, bánh bích quy, bánh nướng và bánh sừng bò. Pamela tự tay rót trà.
Họ ngồi xuống và Roger nói:
- Nào, kể cho chúng tôi nghe những gì xảy ra đi.
- Tôi e là mình chưa đi đến đâu cả. Tôi đã nản lắm rồi. - Dana hít một hơi dài - Tôi đã gặp người tên là Dieter Zander, ông ta nói rằng, ông ta bị Taylor Winthrop gài đến nỗi phải đi tù. Trong khi ông ta thụ án thì gia đình ông ta chết sạch trong một đám cháy. Ông ta đổ lỗi cho Winthrop về những cái chết đó.
Pamela nói:
- Vậy là người này có động cơ để giết cả nhà Winthrop.
- Đúng vậy. Nhưng vẫn còn nữa. Ở Pháp tôi có nói chuyện với một người khác tên là Marcel Falcon. Đứa con duy nhất của ông ta bị chết trong một vụ tai nạn giao thông mà hung thủ đã bỏ trốn. Tài xế của Taylor Winthrop sau này đã đứng ra nhận tội, nhưng ông này bây giờ lại khăng khăng Taylor Winthrop mới chính là thủ phạm.
Roger Hudson trầm ngâm nói:
- Marcel Falcon làm việc trong Uỷ ban NATO ở Brusels mà.
- Đúng vậy. Và người tài xế đã nói với ông ta là Taylor Winthrop mới là người giết con trai ông ta.
- Thật thú vị.
- Vâng. Rất thú vị. Ông đã nghe nói đến cái tên Vincent Mancino chưa?
Roger Hudson nghĩ một lát.
- Chưa.
- Ông ta là mafia. Taylor Winthrop làm con gái ông ta mang bầu rồi trao cô ta vào tay một tên lang băm để nạo thai và cuối cùng bị tên này cắt mất tử cung. Bây giờ cô ta sống trong một nhà tu kín còn bà mẹ thì cũng phải vào trại điều dưỡng.
- Lạy Chúa.
- Mấu chốt là cả ba đều có động cơ mạnh mẽ để tiến hành việc trả thù. - Dana thở dài chán nản. - Nhưng tôi chẳng thể chứng minh được cái gì.
Roger Hudson nhìn Dana:
- Vậy Taylor Winthrop có thật sự làm những điều tồi tệ ấy không?
- Vấn đề này hoàn toàn không có câu trả lời, Roger. Tôi đã nói chuyện với những người đó. Con người giấu mặt sau những vụ sát nhân đã sắp đặt thật khéo léo. Không hề có một manh mối nào. Mỗi vụ đều được thực hiện theo một cách thức riêng, không có kiểu mẫu nào. Mọi chi tiết đã được họ tính toán hết sức tỉ mỉ, không bỏ sót bất cứ điều gì. Và tệ nhất là các vụ này đều không có một nhân chứng nào.
- Tôi biết điều này nói ra thì không được tự nhiên lắm, nhưng… có khả năng họ liên kết với nhau để trả thù Taylor Winthrop không?
Dana lắc đầu.
- Tôi không tin chuyện đó. Tất cả những người tôi gặp đều rất có quyền lực. Một mình họ cũng thừa sức thực hiện rồi. Chỉ một người trong số đó đã ra tay thôi.
Nhưng là người nào?
Dana chợt nhìn đồng hồ của mình.
- Tôi xin lỗi. Tôi đã hứa đưa Kemal đi ăn tối, và tôi phải làm việc này trước khi đi làm.
- Dĩ nhiên, - Pamela nói. - Chúng tôi rất hiểu. Cảm ơn vì đã ghé qua đây.
Dana đứng dậy.
- Và cảm ơn hai người về buổi uống trà tuyệt vời này, cũng như sự ủng hộ về mặt tinh thần quý báu của các vị.
Sáng thứ hai, trên đường đưa Kemal đến trường, Dana nói:
- Cô đã quên làm việc này, nhưng bây giờ thì lại đâu vào đấy.
- Cháu rất vui. - Kemal ngáp một cái.
Dana nhận ra nó đã ngáp suốt từ lúc bắt đầu thức giấc. Nàng hỏi:
- Đêm qua cháu ngủ có ngon không?
- Có. Cháu đoán vậy. - Nó lại ngáp.
- Ở trường cháu làm những gì? Dana hỏi.
- Ý của cô là ngoài giờ lịch sử và tiếng Anh chán ngắt à?
- Cháu đá bóng.
- Cháu không chơi quá nhiều đấy chứ, Kemal?
- Không.
Nàng liếc nhìn tấm thân mỏng mảnh đang ngồi cạnh mình. Dường như tất cả năng lượng của Kemal đã đi đâu hết. Nó có vẻ trầm lặng một cách thiếu tự nhiên.
Dana tự hỏi không biết có nên đưa nó đi khám không.
Có lẽ nàng phải tìm vài loại thuốc bổ để tăng cường sinh lực cho thằng bé. Dana nhìn đồng hồ. Nửa giờ nữa là đến buổi họp chuẩn bị cho bản tin tối rồi.
Buổi sáng trôi qua một cách êm ả và Dana cảm thấy thoải mái khi được quay lại với thế giới của mình. Lúc về văn phòng, nàng thấy một chiếc phong bì dán kín có đề tên mình nằm trên bàn làm việc. Nàng mở nó ra.
Bên trong viết:
"Cô Evans. Tôi đang có tin tức cô cần. Tôi đã đặt phòng cho cô tại khách sạn Soyuz ở Moscow. Sang ngay lập tức. Không được nói với ai về chuyện này".
Bức thư không ký tên. Dana đọc lại lần nữa, không tin nổi. Tôi đang có tin tức cô cần.
Chắc hẳn đây chỉ là một kiểu bịp bợm. Nếu ai đó ở Nga có câu trả lời mà nàng đang tìm kiếm, tại sao họ không cho nàng biết ngay khi nàng còn ở bên đó? Dana nghĩ đến cuộc gặp giữa nàng với Sash Shdanoff và em trai ông ta, Boris. Boris tỏ ra rất muốn nói với nàng nhưng Sasa đã ngăn ông ta lại. Dana ngồi vào bàn suy nghĩ. Làm sao mà bức thư đến đây được. Hay nàng đang bị theo dõi.
Mình phải quên chuyện này đi, Dana quyết định. Nàng nhét bức thư vào túi. Về đến nhà mình sẽ xé nó đi.
Dana dành cả buổi chiều chơi với Kemal. Nàng nghĩ nó sẽ rất hứng thú với bộ trò chơi điện tử mới nàng mua ở Moscow, nhưng nó lại tỏ ra thờ ơ. Đến chín giờ thì mắt nó bắt đầu díp lại.
- Cháu buồn ngủ quá, cô Dana. Cháu đi ngủ đây.
- Cũng được. - Dana nhìn nó vào phòng và nghĩ, nó thay đổi nhiều quá. Dường như nó đã trở thành một người khác. Thôi, kể từ bây giờ chúng ta đã luôn ở bên nhau. Nếu có gì làm nó phiền muộn, thì mình phải tìm cho ra. Đã đến giờ nàng phải trở lại trường quay.
Người đàn ông trong căn hộ kế bên vừa nhìn vào màn hình vừa nói vào chiếc máy ghi âm đặt bên cạnh.
- Mục tiêu đã đến trường quay. Thằng bé đã đi ngủ. Người giúp việc đang ngồi khâu vá.
- Bắt đầu. Đèn đỏ của máy quay bật sáng.
Giọng của phát thanh viên vang lên.
"Xin chào quý vị và các bạn. Sau đây là bản tin mười một giờ của WTN với Dana Evans và Richard Metton.
Dana mỉm cười vào máy quay:
"Xin chào quý vị và các bạn. Tôi là Dana Evans.
Bên cạnh nàng, Richard Melton nói:
"Và tôi là Richad Melton.
Dana bắt đầu "Mở đầu bản tin tối nay là một tấn bi kịch khủng khiếp ở Malaysia…
Mình thuộc về nơi này, Dana nghĩ, chử không phải chạy vòng quanh thế giới để lùng sục những cái hoang đường Bản tin kết thúc, Dana về đến nhà thì Kemal đã ngủ say. Sau khi tạm biệt bà Daley, Dana lên gi.ường, nhưng nàng không tài nào ngủ được.
Tôi đang có tin tức cô cần. Tôi đã đặt phòng cho cô tại khách sạn Soyuz ở Moscow. Sang ngay lập tức. Không được nói với ai về chuyện này.
Đây là một cái bẫy. Sẽ thật là ngớ ngẩn nếu mình quay lại Moscow, Dana nghĩ. Nhưng nếu nó là sự thật thì sao? Ai dám dính vào tất cả những sự phiền phức này Và tại sao? Lá thư này chỉ có thể là của Boris Shdanoff Có phải ông ta thực sự biết được điều gì?
Nàng thao thức cả đêm đó.
Đến sáng, Dana gọi điện cho Roger Hudson và kể cho ông ta nghe về bức thư.
- Lạy Chúa. Tôi không biết phải nói gì bây giờ. Thế nghĩa là có người sẵn sàng nói sự thật về Taylor Winthrop với cô.
- Tôi biết.
- Dana, chuyện này có thể sẽ rất nguy hiểm. Tôi thật sự không muốn cô tiếp tục nữa.
- Nhưng nếu tôi không đi, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật.
Ông ta lưỡng lự:
- Tôi cho là cô nói đúng.
- Tôi sẽ cẩn thận, nhưng tôi phải đi.
Rogèr Hudson nói một cách miễn cưỡng:
- Đành vậy.
- Tôi hy vọng cô thường xuyên giữ liên lạc với tôi.
- Tôi hứa, Roger.
Dana tới đại lý lữ hành mua một vé khứ hồi đi Moscow. Hôm đó là thứ ba. Hy vọng là mình sẽ không đi quá lâu Dana nghĩ. Nàng để lại lời nhắn cho Matt kể về những việc đã xảy ra.
Khi Dana về nhà, nàng nói với bà Daley:
- Tôi e là tôi lại phải đi xa. Khoảng vài ngày thôi. Mong bà trông nom Kemal cẩn thận cho.
- Không phải lo lắng gì cả, cô Evans. Chúng tôi không có vấn đề gì đâu!
Người đàn ông ở căn hộ bên cạnh vội rời khỏi tivi và gọi một cú điện khẩn.
o O o
Trên chuyến bay của hãng hàng không Aeroflot tới Moscow, Dana nghĩ, có lẽ mình đã mắc phải một lỗi lầm to lớn. Đó có thể là một cái bẫy. Nhưng nếu câu trả lời đúng là ở Moscow, mình sẽ tìm thấy nó.
Sáng hôm sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Sheremetyevo II, giờ đây đã trở nên quen thuộc, Dana lấy túi xách và bước ra ngoài, nơi cơn bão tuyết đang hoành hành. Một dãy dài hành khách đang đứng chờ taxi. Dana đứng trong cơn gió lạnh buốt, thầm yên tâm vì đã mặc đủ ấm. Bốn mươi lăm phút sau khi đến lượt Dana, một người đàn ông cố chen lên phía trước nàng.
- Không? - Dana c.ương quyết nói - Đây là xe của tôi. - Rồi nàng chui vào trong.
Người tài xế hỏi:
- Cô muốn đi đâu.
- Khách sạn Soyuz.
Anh ta quay lại nhìn nàng và nói bằng thứ tiếng Anh ngọng nghịu. - Có chắc là cô đến đấy không?
Dana hỏi lại, vẻ bối rối:
- Sao cơ? Ý của anh là gì?
- Đó không phải là một khách sạn tốt.
Dana chợt rùng mình cảnh giác. Có chắc không.
Quá muộn để quay lại rồi. Anh ta đang đợi câu trả lời.
- Có. Tôi… tôi chắc.
Người tài xế nhún vai, vào số và cho xe chạy, hoà vào dòng xe cộ qua lại thưa thớt.
Nếu phòng chưa được đặt trước thì sao Nếu đây chỉ là một trò đùa quái ác thì sao.
Khách sạn Soyuz nằm trong khu vực của người lao động bình dân ở ngoại ô Moscow, trên phố Lebeverezhnaya. Đó là một toà nhà cũ kỹ xấu xí với mặt tiền quét vôi màu nâu đã tróc vữa loang lổ.
- Có cần tôi đợi không? - Người tài xế hỏi.
Dana lưỡng lự giây lát.
- Không.
Nàng trả tiền, chui ra khỏi xe và cơn gió băng giá đẩy nàng vào một tiền sảnh nhỏ bé và tồi tàn. Một phụ nữ đứng tuổi ngồi sau bàn, đang đọc tạp chí. Bà ta ngước lên và ngạc nhiên khi thấy Dana bước vào. Nàng tiến lại gần cái bàn.
- Vâng!
- Tôi tin là mình đã đặt phòng rồi. Dana Evans.
Nàng cố nén hồi hộp.
Bà ta từ từ gật đầu.
- Dana Evans, vâng. - Rồi quay lại lấy một chiếc chìa khoá trên giá. - Phòng bốn không hai, tầng bốn. - Bà ta đưa chìa khoá cho Dana.
- lTôi có phải đăng ký không?
- Không cần đăng ký. Cô trả tiền ngay. Ngày một.
Dana lại cảm thấy cẩn phải cảnh giác. Một khách sạn ở Nga nơi mà người nước ngoài không phải đăng ký? Có cái gì đó không ổn.
Bà ta nói:
- Năm trăm rúp.
- Để tôi đi đổi tiền dã, - Dana nói. - Lát nữa tôi sẽ trả.
- Không. Bây giờ. Ở đây lấy cả đôla.
- Cũng được. - Dana cho tay vào túi và lấy ra một nắm giấy bạc.
Bà ta gật đầu, thò tay ra và lấy đi sáu tờ.
Mình có thể mua cả cái khách sạn này bằng số tiền đó Dana nhìn quanh.
- Thang máy ở đâu?
- Ở đây không có thang máy.
- Ồ! - Vậy thì không cần hỏi thêm về người khuân hành lý nữa, Dana cầm lấy túi và lê chân lên gác.
Căn phòng thậm chí còn tồi tệ hơn sự tiên đoán của nàng. Nó vừa nhỏ vừa cũ kỹ, màn cửa thì rách còn gi.ường thì không được dọn. Boris sẽ liên lạc với nàng bằng cách nào? Có thể đây là trò lừa bịp, Dana nghĩ, nhưng tại sao người ta lại gây ra lắm rắc rối thế này.
Nàng ngồi ở mép gi.ường và nhìn qua khung cửa sổ bụi bặm xuống cảnh phố xá nhộn nhịp bên dưới.
Mình thật ngớ ngẩn, Dana nghĩ. Có lẽ mình phải ngồi đây nhiều ngày mà chẳng có gì…
Có tiếng gõ nhẹ lên cửa. Dana hít một hơi dài và đứng dậy. Ngay lúc này đây nàng sẽ khám phá được điều bí ẩn hoặc nhận ra không có điều bí ẩn nào cả.
Nàng mở cửa. Không có ai ở ngoài hành lang. Trên sàn nhà là một chiếc phong bì. Dana nhặt nó lên và lấy vật ở trong ra. Đó là một miếng giấy có ghi: "VDNKh 9:00 P.M."
Dana ngắm nghía miếng giấy, cố đoán xem ý nghĩa của dòng chữ này là gì. Rồi nàng mở vali và lôi ra quyển sách hướng dẫn du lịch mà nàng đã mua từ nhà.
Đây rồi, VKNKh. Nó nghĩa là Triển lãm thành tựu kinh tế quốc dân Liên Xô. Kèm theo đó là địa chỉ.
Tám giờ tối hôm đó, Dana gọi taxi.
- VDNKh. Khu triển lãm? - Nàng không chắc lắm về cách phát âm của mình.
Người tài xế quay lại nhìn nàng.
- VDNkh? Chỗ đó đóng cửa lâu rồi.
- Ô.
- Cô vẫn đi à?
- Vâng.
Anh ta nhún vai và cho xe chuyển bánh.
Khu triển lãm này nằm ở phía đông bắc Moscow. Giờ đây trông nó vắng vẻ và hoang vu không khác gì một khu đất hoang.
Dana ra khỏi xe và rút ra mấy tờ đôla.
- Có cần…
- Vâng! - Anh ta vồ lấy số tiền và chỉ vài giây sau đã mất hút.
Dana nhìn quanh. Chỉ có một mình nàng đứng trơ trọi trong cái lạnh ghê người của mùa đông. Nàng đi tới một cái ghế dài gần đó, ngồi xuống và đợi Boris. Nàng nhớ lại mình đã chờ Sinisi ở công viên như thế nào.
"Nếu Boris"…
Một giọng nói cất lên từ phía sau làm Dana giật nảy mình.
- Cuối cùng thì cô cũng đến…
Dana quay lại và mở to mắt ngạc nhiên. Nàng đã chắc rằng đó là Boris. Nhưng thay vào đó lại là uỷ viên Sasa Shdanoff.
- Ông uỷ viên? Tôi không ngờ…
- Cô đi theo tôi. - Ông ta nói cộc lốc. Sasa Shdanoff bắt đầu băng qua khu đất. Dana do dự giây lát rồi đứng dậy và đi theo. Ông ta tới một quán cà phê nhỏ cũ kỹ ở cạnh đó và bước vào, ngồi xuống cái bàn ở góc trong cùng. Bên trong chỉ có hai người khách. Dana tiến lại bàn của ông ta và cũng ngồi xuống.
Một cô hầu bàn trông nhếch nhác mặc cái tạp dề bẩn thỉu đến bên họ:
- Hai vị uống gì?
- Hai cà phê, làm ơn. - Shdanoff nói. Ông ta quay lại với Dana. - Tôi không dám chắc là cô sẽ đến, nhưng quả thật cô là người rất kiên trì. Chuyện này có lẽ khá nguy hiểm đấy.
- Trong bức thư ông đã nói có thể cho tôi biết điều mà tôi muốn biết.
- Vâng.
Cà phê được mang ra. Ông ta uống một hớp nhỏ và yên lặng hồi lâu. - Cô muốn biết có đúng là Taylor Winthrop và gia đình bị ám sát, phải không?
Tim Dana đập nhanh.
- Câu trả lời là…
- Đúng! - Đó là một lời thì thầm kỳ lạ.
Dana bất giác rùng mình.
- Ông có biết ai giết họ không? - Nàng hít một hơi dài. - Ai?
- Tôi sẽ cho cô biết, nhưng trước hết cô phải làm giúp tôi một việc.
Dana nhìn ông ta và thận trọng hỏi:
- Việc gì?
- Đưa tôi ra khỏi nước Nga. Ở đây không còn an toàn đối với tôi nữa.
- Tại sao ông không ra sân bay và mua vé bay đi nước ngoài? Theo tôi được biết thì du lịch ra ngoại quốc vẫn chưa bị cấm mà.
- Cô Evans ơi, cô ngây thơ quá. Cực kỳ ngây thơ. Sự thật là, nếu làm theo điều cô nói tôi đã bị giết trước khi kịp đến gần sân bay. Ở đây, ngay cả những bức tường cũng có tai và mắt. Tôi đang ở trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Tôi cần sự giúp đỡ của cô.
Dana bất lực nhìn ông ta.
- Tôi không thể đưa ông… tôi không biết phải bắt đầu từ đâu.
- Cô phải biết. Cô phải tìm ra cách. Mạng sống của tôi đang bị đe doạ.
Dana nghĩ một lát.
- Tôi có thể nói chuyện với ông đại sứ Mỹ…
- Không? - Giọng Sasa Shdanoff sắc nhọn.
- Nhưng đó là cách duy nhất…
- Trong đại sứ quán cũng có tai mắt. Không ai được biết chuyện này ngoài cô và những người sẽ giúp cô. Ông đại sứ của các người không thể giúp được tôi.
Dana bỗng cảm thấy chán nản. Không có cách nào khả dĩ có thể đưa một uỷ viên cao cấp người Nga ra khỏi nước Nga. Mình không thể đưa nổi một con mèo ra khỏi đây. Và nàng lại có ý nghĩ khác. Tất cả những chuyện này có lẽ là một trò bịp. Sasa Shdanoff chẳng có tin tức nào cả. Ông ta chỉ sử dụng nàng như một công cụ để đưa ông ta trốn sang Mỹ. Chuyến đi này chẳng đem lại kết quả gì.
Dana nói:
- Tôi e là tôi không thể giúp được ông, uỷ viên Shdanoff ạ. - Nàng giận dữ đứng dậy.
- Đợi đã! Cô muốn bằng chứng hả? Tôi sẽ cho cô bằng chứng.
- Bằng chứng gì?
Ông ta suy nghĩ hồi lâu trước khi trả lời. Rồi ông ta chậm rãi lên tiếng:
- Cô đang ép tôi làm điều mà tôi không hề muốn. - Ông ta đứng lên. - Cô đi theo tôi.
Hai mươi phút sau, họ đi vào văn phòng của Sasa Shdanoff ở Cục Phát triển kinh tế Quốc tế bằng lối cổng hậu.
- Tôi có thể bị tử hình vì những gì sắp cho cô biết. - Sasa Shdanoff nói khi họ đến nơi. - Nhưng tôi đã hết đường lựa chọn.
Ông ta phác ra một cử chỉ bất lực.
- Bởi vì ở lại đây thì tôi cũng vẫn bị giết.
Dana nhìn Shdanoff đi tới bên cái két sắt đặt ngầm trong tường, xoay khoá mã và mở nó ra, lôi ra một cuốn sách dầy. Ông ta mang nó lại bàn làm việc. Trên bìa cuốn sách là hàng chữ Klassifitsirovanngy mầu đỏ.
- Đây là tài liệu cấp cao, - Shdanoff bảo Dana. Ông ta mở sách ra.
Dana nhìn kỹ hơn khi ông ta bắt đầu lật từng trang một. Trang nào cũng có những bức ảnh màu về máy bay chiến đấu các loại, tàu vũ trụ, hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo, tên lửa không đối đất, vũ khí tự động, xe tăng và tàu ngẩm.
- Đây là toàn bộ vũ khí của người Nga. - Trông chúng thật khủng khiếp. - Vào thời điểm này, nước Nga có hơn một ngàn tên lửa đạn đạo xuyên lục địa, hơn hai ngàn đầu đạn nguyên tử và bẩy mươi phi cơ chiến đấu chiến lược! - ông ta chỉ vào các loại vũ khí khác nhau ở từng trang. - Đây là Awl… Acrid… Aphid… Anab… Archerv. Kho vũ khí hạt nhân này đã duy trì được thế cạnh tranh của chúng tôi với nước Mỹ.
- Thật là ấn tượng.
- Quân đội Nga hiện đang gặp nhiều vấn đề nghiêm trọng, cô Evans. Chúng tôi phải đối mặt với sự khủng hoảng. Không có tiền để trả cho binh lính và sĩ khí thì tụt xuống mức báo động. Hiện tại thì còn tạm ổn, nhưng tương lai có lẽ sẽ tồi tệ đi.
Dana nói:
- Tôi e là mình không hiểu.
- Hồi nước Nga còn là một siêu cường, chúng tôi thậm chí còn sản xuất nhiều vũ khí hơn cả nước Mỹ. Số vũ khí đó vẫn còn ở đây. Có tất cả mười hai quốc gia đang thèm khát chúng. Chúng đáng giá đến hàng chục tỷ đôla.
Dana kiên nhẫn nói:
- Ông uỷ viên, tôi đã hiểu vấn đề, nhưng…
- Đây không phải là vấn đề.
Dana bối rối nhìn ông ta.
- Không à? Vậy nó là gì?
Shdanoff thận trọng lựa chọn từ ngữ.
- Cô đã bao giờ nghe nói đến Krasnoyarsk-26 chưa?
Dana lắc đầu:
- Chưa.
- Tôi không ngạc nhiên. Nó chỉ có trên một số bản đồ và những người sống ở đó đều không chính thức tồn tại.
- Ông đang nói về cái gì vậy?
- Rồi cô sẽ biết. Ngày mai tôi sẽ đưa cô đến đó. Trưa mai đến gặp tôi ở quán cà phê lúc nãy. - Ông ta bóp chặt tay Dana. - Cô không được nói với ai về chuyện này.
Ông ta đang làm nàng đau.
- Hiểu chứ.
- Vâng.
- Tốt. Thoả thuận như thế?
Buổi trưa, Dana đến quán cà phê nhỏ cạnh VDNKh. Nàng ngồi vào đúng cái bàn cũ và chờ đợi. Ba mươi phút đã trôi qua mà Shdanoff vẫn chưa xuất hiện.
Chuyện gì xảy ra vậy? Nàng lo lắng tự hỏi.
- Chào cô, - Sasa Shdanoff đang đứng bên bàn. - Đi. Chúng ta đi sắm chút đồ.
- Sắm đồ? - Nàng ngạc nhiên hỏi lại.
- Đi thôi?
- Sắm đồ làm gì? - Dana theo ông ta ra ngoài.
- Cho cô.
- Tôi không cần…
Shdanoff vẫy một chiếc taxi và họ đi tới một khu cửa hàng. Hai người ra khỏi xe và Shdanoff trả tiền.
- Đến nơi rồi, - Shdanoff nói.
Họ vào khu mua bản, đi qua khoảng sáu bảy cửa hàng. Đến một cửa hàng có dán biểu tượng t.ình d.ục trên cửa, Shdanoff dừng lại.
- Đây rồi. - Ông ta dắt Dana vào trong.
Dana nhìn vào những bộ quần áo hở hang. - Chúng ta làm gì ở đây?
- Cô phải thay quần áo đi.
Một phụ nữ bán hàng xuất hiện và Shdanoff trao đổi ngắn gọn với bà ta bằng tiếng Nga. Một lát sau bà ta quay lại với một chiếc mini jupe mầu hồng và chiếc áo choàng xanh ngắn cũn cỡn.
Shdanoff tỏ ý bằng lòng.
- Được rồi! - Ông ta quay sang Dana. - Cô mặc những thứ này vào.
Dana giẫy nẩy lên.
- Không! Tôi không mặc đâu. Ông định…
- Cô phải mặc. - Giọng ông ta thật c.ương quyết.
- Tại sao?
- Rồi cô sẽ biết.
Dana nghĩ. Thằng cha này chắc là bị biến thái t.ình d.ục. Mặc cái đồ này vào thì trông mình thành thứ quỷ gì nữa không biết.
Shdanoff nhìn nàng. - Được chứ?
Dana hít một hơi dài.
- Được. - Nàng vào buồng thay quần áo bé tí và mặc chúng vào. Khi bước ra, nàng nhìn mình trong gương và rên lên. - Trông tôi như một con điếm vậy.
- Còn chưa đâu, Shdanoff cho biết. - Chúng tôi sẽ trang điểm cho cô.
- Ông uỷ viên…
- Đi nào.
Quần áo của Dana được nhét vào trong túi giấy.
Dana mặc cái áo khoác vào, cố che giấu th.ân thể càng nhiều càng tốt. Họ lại đi xuyên qua khu chợ. Người ta nhìn Dana, còn đám đàn ông ném cho nàng những nụ cười đầy ngụ ý. Một người quét dọn nháy mắt với nàng.
Dana cảm thấy mình thật hèn hạ.
- Trong này.
Họ đang đứng trước một mỹ viện. Sasa Shdanoff bước vào Dana do dự, rồi cũng theo ông ta. Họ đến bên quầy.
- Lấy cho tôi, - ông ta nói.
Người nhân viên đưa cho ông ta một thỏi son môi mầu đỏ tươi và một hộp phấn.
- Cảm ơn, - Shdanoff nói. Ông ta quay sang Dana. - Cô làm đi. Nhớ đánh đậm vào nhé.
Dana đã cảm thấy quá đủ.
- Không, cảm ơn. Tôi không biết ông đang chơi trò gì, nhưng tôi sẽ không phải là một phần của nó. Tôi đã…
Ông ta nhìn thẳng vào mắt nàng:
- Tôi bảo đảm với cô đây không phải là trò chơi, cô Evans. Krasnoyarsk-26 là một thành phố bí mật. Tôi là một trong vài người được quyền ra vào nó. Họ rất ít khi cho phép người ngoài như chúng tôi được đưa gái điếm vào. Đây là cách duy nhất giúp cô qua mắt được đám bảo vệ. Ngoài ra còn phải nộp thêm một thùng vodka nữa. Cô còn hứng thú nữa hay không?
Thành phố bí mật. Bảo vệ. Chúng ta còn đi đến đâu với chuyện này?
- Còn. - Dana miễn cưỡng quyết định. - Tôi còn hứng thứ.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 22 -
Một chiếc máy bay quân sự đã chờ sẵn trong một khu vực tư nhân ở sân bay Sheremetyevo II.
Dana rất ngạc nhiên khi thấy chỉ có nàng và Sasa Shdanoff là hai hành khách duy nhất.
- Chúng ta đi đâu đây? - Dana hỏi.
Ông ta nở một nụ cười không lấy gì làm vui vẻ.
- Tới Siberi.
Siberi. Dana thấy bụng mình thắt lại. Ôi.
Chuyến bay kéo dài bốn tiếng đồng hồ. Dana cố gắng gợi chuyện với hy vọng phần nào nắm bắt được cái mà mình sắp phải đối diện nhưng Shdanoff chỉ ngồi yên lặng, mặt lạnh như đá xẻ.
Khi máy bay hạ cánh xuống đường băng nhỏ lọt giữa vùng đất hoang vu, một chiếc Lada 2110 mui kín đã chờ sẵn trên mặt đường phủ tarmac. Dana nhìn quanh khung cảnh hoang vắng nhất mà nàng từng thấy trong đời.
- Chỗ mà chúng ta định đến: có xa đây không? Và chúng ta có trở về không?
- Cách một quãng ngắn thôi. Phải hết sức cẩn thận.
Đó là đoạn đường gập ghềnh dẫn đến một nơi trông như ga tầu hoả nhỏ. Sáu người bảo vệ mặc đồng phục đứng trên thềm.
Lúc Dana và Shdanoff tiến về phía họ, cả đám đưa mắt liếc trang phục nghèo nàn của Dana. Một người chỉ nàng và cười.
- Ngon quá nhỉ.
- Trông nàng mới hấp dẫn làm sao!
Shdanoff nheo mắt đầy ngụ ý và nói điều gì đó bằng tiếng Nga rồi tất cả cùng cười phá lên.
Mình chẳng muốn biết, Dana nghĩ.
Shdanoff lên tầu và Dana đi theo, bối rối hơn bao giờ hết. Chuyến tàu này có thể đi đâu trong vùng lãnh nguyên hoang vu tuyết phủ này. Bầu không khí trên tầu cũng băng giá như ở ngoài trời. Đầu máy bắt đầu hoạt động và chỉ vài phút sau con tàu đã đi vào một đường hầm sáng sủa ăn sâu vào lòng núi. Dana nhìn những tảng đá ở hai bên đường, có cảm giác như mình đã lọt vào một giấc mơ kỳ quái.
Nàng quay sang Shdanoff.
- Làm ơn cho tôi biết chúng ta đang đi đâu thế này?
Con tầu đột ngột dừng lại.
- Đến nơi rồi.
Họ bước xuống và đi về phía toà nhà gạch cách đó khoảng một trăm mét. Đằng trước toà nhà là hai hàng rào dây thép gai gớm ghiếc cùng những người lính vũ trang đầy đủ. Lúc Dana và Shdanoff đi đến cửa, đám lính đồng loạt giơ tay chào.
Shdanoff thì thào:
- Khoác lấy tay tôi, hôn tôi và cười to vào.
Jeff sẽ không bao giờ tin chuyện này đâu, Dana nghĩ. Nàng khoác tay ông ta rồi hôn vào má ông ta, cố nặn ra một tiếng cười vô nghĩa.
Cánh cửa được kéo sang bên và họ đi qua, tay trong tay. Đám lính ghen tị nhìn theo Shdanoff khoác tay một cô điếm đẹp hết chỗ chê. Trước sự ngạc nhiên của Dana nơi mà họ đi vào chỉ là tầng trên cùng của trạm thang máy đi xuống phía dưới. Họ vào thang máy và cánh cửa đóng sập vào.
Lúc bắt đầu đi xuống, Dana hỏi:
- Chúng ta đi đâu?
- Xuống dưới núi.
Thang máy tăng dần tốc độ.
- Xuống có sâu không? - Dana hồi hộp hỏi.
- Khoảng hơn một trăm mét.
- Chúng ta đi một trăm mét xuống dưới núi? Tại sao? Ở dưới đó có cái gì? - Dana nhìn ông ta với vẻ ngờ vực.
- Rồi cô sẽ biết.
Vài phút sau thang máy bắt đầu giảm tốc độ. Cuối cùng nó dừng lại và cánh cửa tự động mở ra.
- Chúng ta đến nơi rồi, cô Evans.
- Nhưng đây là nơi nào?
Họ đi được hơn sáu mét thì Dana đứng sững lại vì choáng váng. Nàng thấy mình đang nhìn xuống con phố của một thành phố hiện đại với những cửa hàng, hiệu ăn và nhà hát. Đàn ông và đàn bà đi bộ trên các vỉa hè và Dana chợt nhận ra không ai phải mặc áo khoác ngoài cả. Nàng bắt đầu thấy ấm dần lên.
Dana quay sang Shdanoff.
- Chúng ta đang ở dưới lòng núi à?
- Đúng vậy?
- Nhưng… - Nàng nhìn những cảnh tượng lạ thường trải ra trước mắt mình. - Tôi không hiểu. Đây là đâu?
- Tôi đã nói rồi. Krasnoyarsk-26.
- Một kiểu hầm tránh bom à?
- Ngược lại như thế. - Shdanoff nói một cách khó hiểu.
Dana lại nhìn những công trình hiện đại quanh mình.
- Ông uỷ viên, nơi này được xây lên với mục đích gì?
Ông ta ném cho Dana một cái nhìn gay gắt.
- Tốt hơn là cô không nên biết những gì mà tôi không định nói cho cô.
Dana cảm thấy cần phải cảnh giác.
- Cô có biết gì về chất phóng xạ không?
- Không nhiều lắm.
- Chất phóng xạ chính là nhiên liệu của đầu đạn hạt nhân, yếu tố then chốt của vũ khí nguyên tử. Mục đích tồn tại duy nhất của Krasnoyarsk-26 là sản xuất chất phóng xạ. Một trăm nghìn nhà khoa học và kỹ thuật viên sống và làm việc ở đây, cô Evans. Họ được ăn các món ăn ngon nhất, mặc quần áo đẹp nhất và ở những căn nhà tiện nghi nhất. Nhưng cũng có một hạn chế duy nhất.
- Vâng!
- Họ phải đồng ý không bao giờ được rời khỏi đây.
- Ý của ông…
- Họ không thể đi ra ngoài. Không bao giờ. Họ phải cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Dana nhìn những người đang đi trên con phố ấm áp và nghĩ, Điều này không thể là sự thật.
- Họ sản xuất chất phóng xạ ở đâu?
- Tôi sẽ chỉ cho cô.
Một chiếc xe goòng đi tới.
- Đi thôi. - Shdanoff lên xe và Dana lên theo ông ta. Họ đi xuống con đường chính và cuối cùng chui vào hệ thống đường hầm rắc rối.
Dana nghĩ đến những công việc phi thường và bao nhiêu năm dài đằng đẵng bỏ ra để xây dựng nên thành phố này. Vài phút sau đèn trong hầm bắt đầu sáng lên và chiếc xe goòng dừng lại. Họ đang ở trước một phòng thí nghiệm khổng lồ, sáng rực rỡ.
- Xuống đi.
Dana bước theo Shdanoff và kinh hoàng nhìn quanh. Trong hang động mênh mông là ba lò phản ứng khổng lồ. Hai cái đã im hơi lặng tiếng còn cái thứ ba vẫn tiếp tục hoạt động xung quanh nó là vô số các chuyên viên kỹ thuật.
Shdanoff nói.
- Ba lò phản ứng này có thể sản xuất đủ chất phóng xạ để cứ ba ngày là chế tạo được một quả bom nguyên từ - ông ta chỉ tay vào lò đang hoạt động. - Mỗi năm nó vẫn cho ra đời nửa tấn chất phóng xạ, đủ để làm một trăm quả bom. Khối lượng chất phóng xạ cất ở phòng bên trị giá đến vài chục tỷ đô la.
Dana hỏi:
- Ông uỷ viên, họ đã có ngần ấy rồi, tại sao còn sản xuất thêm làm gì nữa?
- Họ không thể tắt lò phải ưng vì chất phóng xạ cung cấp nhiên liệu cho thành phố ngầm này. Lò phản ứng mà ngừng hoạt động là ở đây sẽ không còn ánh sáng, không còn sức nóng và mọi người sẽ bị chết rét một cách nhanh chóng.
- Thật là kinh khủng, - Dana nói. - Nếu…
- Khoan đã. Những gì tôi đã cho cô biết đang trở nên tồi tệ đi rất nhiều. Nền kinh tế nước Nga hiện nay không đủ sức trả tiền cho các nhà khoa học và kỹ thuật viên làm việc ở đây. Đã nhiều tháng qua họ không được lĩnh lương. Những căn nhà xinh đẹp của họ đã xuống cấp nghiêm trọng và họ không có tiền sửa sang chúng. Tất cả tiện nghi đã mất hết. Mọi người ở đây đang trở nên chán nản cực độ. Có đã thấy điều nghịch lý chưa? Số phóng xạ ở đây trị giá hàng chục tỷ đôla, còn những người chế tạo ra chúng lại sắp sửa chết vì đói.
Dana từ từ nói:
- Và ông nghĩ là họ có thể bán chất phóng xạ cho các quốc gia khác?
Ông ta gật đầu.
- Trước khi Taylor Winthrop trở thành đại sứ ở Nga, đám bạn bè đã cho ông ta biết về Krasnoyarsl-26 và hỏi ông ta có muốn làm ăn không.
Sau khi nói chuyện với những nhà khoa học ở đây, những người đang có cảm giác bị nhà nước của mình phản bội, ông ta đã sẵn sàng bắt tay vào việc. Nhưng việc này rất phức tạp, và ông ta phải chờ đến khi mọi thứ được thu xếp đâu vào đấy.
Ông ấy cứ như người điên. Ông ấy nói cái gì như là "ọi thứ đã được thu xếp đâu vào đấy".
Dana thấy khó thở.
- Ngay sau đó, Taylor Winthrop trở thành đại sứ của Mỹ ở Nga. Winthrop và đồng sự của ông ta cộng tác với vài nhà khoa học phản bội và họ bắt đầu buôn lậu chất phóng xạ cho mười hai quốc gia, bao gồm Libya, Iran, Iraq, Pakistan, Bắc Triều Tiên và Trung Quốc.
Sau khi mọi thứ đã được thu xếp! Chức đại sứ quan trọng với Taylor Winthrop bởi vì ông ấy phải điều hành công việc này.
Ông uỷ viên tiếp tục.
- Cũng dễ thôi, bởi vì một khối lượng chất phóng xạ nặng cỡ quả bóng tennis là đủ để sản xuất một quả bom hạt nhân, cô Evans ạ. Taylor Winthrop đã kiếm được hàng tỷ đôla. Họ tiến hành công việc rất sạch sẽ và không ai có mảy may nghi ngờ gì! - Giọng ông ta chua chát hơn. - Nước Nga đã trở thành một cửa hàng bánh kẹo, nhưng thay vì mua bánh kẹo, người ta có thể mua bom nguyên tử, xe tăng, máy bay chiến đấu và các hệ thống tên lửa.
Dana cố gắng tiêu hoá những gì nàng đang nghe.
- Tại sao Taylor Winthrop bị giết?
- Ông ta trở nên tham lam và quyết định làm một mình. Khi đồng sự của ông ta biết được chuyện này, hắn buộc ông ta phải chết.
- Nhưng… nhưng tại sao lạí phải giết cả nhà ông ta?
- Sau cái chết của vợ chồng Taylor Winthrop, cậu con trai Paul lại định tống tiền tay đồng sự kia, vậy là cậu ấy cũng phải chết. Rồi hắn ta quyết định sẽ không để một người con nào của Winthrop có cơ hội tìm hiểu về vụ chất phóng xạ này nên hắn ra lệnh giết luôn hai người kia và sắp xếp cái chết của họ trông giống như một vụ tai nạn.
Dana nhìn ông ta hồi hộp:
- Ai là đồng sự của Taylor Winthrop?
Uỷ viên Shdanoff lắc đầu.
- Bây giờ cô biết thế là đủ rồi, cô Evans. Tôi sẽ cho cô biết tên hắn khi cô đưa được tôi ra khỏi nước Nga. - Ông ta nhìn đồng hồ. - Chúng ta phải đi thôi.
Dana quay lại nhìn lò phản ứng lần cuối cùng, cái lò vẫn đang sản xuất chất phóng xạ hai mươi bốn giờ một ngày.
- Chính phủ Mỹ có biết gì về Krasnoyarsk-26 không?
Shdanoff gật đầu.
- Ồ, có. Họ sợ nó lắm. Uỷ ban năng lượng của nhà nước cô đang nỗ lực làm việc với chúng tôi để tìm cách giảm bớt tính chết chóc của những lò phản ứng này. Vậy mà… - ông ta nhún vai.
Trong thang máy, Shdanoff hỏi:
- Cô có quen thuộc với FRA không?
Dana nhìn ông ta và thận trọng trả lời.
- Có.
- Họ cũng dính vào vụ này.
- Cái gì? - Và sau đó nàng chợt nhận ra. Đó là lý do vì sao tướng Booster cảnh cáo mình nên tránh xa ra.
Họ lên đến mặt đất và ra khỏi thang máy Shdanoff nói.
- Tôi có một căn hộ ở đây. Chúng ta sẽ tới đó.
Khi họ bắt đầu đi dọc theo con phố, Dana trông thấy một phụ nữ cũng ăn mặc như nàng, đang khoác tay một người đàn ông.
- Người đàn bà đó…
- Tôi đã nói với cô rồi. Một vài người được đưa gái làm tiền vào đây trong ngày. Nhưng đến đêm đám gái này phải về khu vực được canh gác. Họ không được biết chuyện gì xảy ra đây.
Khi họ đi, Dana nhận thấy đa số các cửa hàng đều trống rỗng.
Tất cả tiện nghi đã mất hết. Nền kinh tế nước Nga hiện nay không đủ sức trả tiền cho các nhà khoa học và kỹ thuật viên làm việc ở đây. Đã nhiều tháng qua họ không được lĩnh lương. Dana nhìn lên toà nhà cao tầng ở góc đường và nhận ra một dụng cụ kỳ lạ gắn. Ở trên cao thay cho vị trí của một chiếc đồng hồ.
- Cái gì vậy?
- Máy đo Geiger, dùng để cảnh báo trong trường hợp các lò phản ứng sinh chuyện. - Họ rẽ vào một phố toàn là các căn hộ. - Căn hộ của tôi ở đây. Chúng ta phải ở đây một lát để không ai nghi ngờ gì. FBS kiểm tra tất cả mọi người.
- FBS à?
- Ừ. Cũng còn được gọi là KBG. Họ đổi tên, nhưng đó cũng là tất cả những gì họ thay đổi.
Căn hộ rộng rãi và cũng đã một thời tiện nghi, nhưng bây giờ thì trở nên tồi tàn. Rèm cửa bị rách, các tấm thảm đã sờn, đồ đạc cũ kỹ.
Dana ngồi xuống, nghĩ đến những gì Sasa Shdanoff nói về FRA. Jeff đã từng bảo nàng. Đó chỉ là cái vỏ bọc, mục đích chính của họ là theo dõi sự phát triển công nghệ nước ngoài. Taylor Winthrop đã từng lãnh đạo FRA, làm việc với tướng Booster. Mình sẽ tránh tướng Booster càng xa càng tốt.
Và cuộc gặp của nàng với Boosdter. Bọn phóng viên khôn nạn các người không thể để cho người chết yên nghỉ được sao? Tôi cảnh cáo cô nên tránh xa địa ngục ra. Tướng Vitor Booster có cả một tổ chức bí mật để thực hiện những vụ giết người.
Và Jack Stone đang cố bảo vệ nàng. Hãy cẩn thận. Nếu Victor Booster biết tôi đã nói chuyện với cô…
Mật thám của FRA ở khắp mọi nơi và Dana chợt thấy mình thật trần trụi.
Sasa Shdanoff nhìn đồng hồ.
- Đến giờ về rồi. Cô đã biết làm cách nào để đưa tôi ra khỏi đất nước này chưa?
- Rồi. - Dana chậm rãi nói. - Tôi nghĩ là tôi đã biết cách sắp xếp. Nhưng tôi cần chút ít thời gian.
Khi máy bay hạ cánh xuống Moscow, có hai chiếc xe chờ sẵn. Shdanoff trao cho Dana một mấu giấy.
- Tôi đang ở cùng một người bạn ở khu Chiaka. Không ai biết tôi ở đó. Đó là nơi mà các cô gọi là "căn nhà an toàn". - Đây là địa chỉ. Tôi không thể về nhà mình nữa. Tám giờ tối mai cô đến địa chỉ này. Tôi phải biết kế hoạch của cô.
Dana gật đầu.
- Được. Tôi phải gọi cú điện đã.
Về đến đại sảnh của khách sạn Soyuz, người đàn bà ngồi sau bàn cứ nhìn Dana chằm chằm. Mình không trách bà ta. Mình phài đi thay ngay cái đồ quỷ này đã.
Trong phòng nàng, Dana thay quần áo trước khi gọi điện. Nàng thầm cầu nguyện khi nghe bên kia đổ từng hồi chuông dài. Nhanh lên. Nhanh lên. Rồi giọng của Cerar vang lên:
- Nhà riêng của ông Hudson.
- Cesar, ông Hudson có nhà không? - Dana thấy mình như ngừng thở.
- Cô Evans. Rất vui khi nghe thấy giọng cô. Có, ông Hudson có nhà. Cô chờ cho giây lát.
Người Dana như nhẹ bẫng đi. Nếu ai có thể giúp Sasa Shdanoff trốn sang Mỹ thì Roger Hudson chính là người đó.
Một lát sau nàng nghe thấy giọng ông ta.
- Dana?
- Roger, ồ, cảm ơn Chúa vì đã gặp được ông.
- Chuyện gì vậy? Cô không sao chứ? Cô đang ở đâu?
- Ở Moscow. Tôi đã tìm ra nguyên nhân Taylor Winthrop và gia đình ông ta bị sát hại!
- Cái gì? Lạy Chúa. Làm sao cô…
- Tôi sẽ kể hết khi gặp được ông. Roger, tôi rất ngại nhưng tôi lại phải làm phiền ông một lần nữa. Có một nhân vật quan trọng người Nga muốn trốn sang Mỹ. Ông ta tên là Sasa Shdanoff. Mạng sống của ông ta đang gặp nguy hiểm.ông ta biết được câu trả lời cho tất cả những chuyện đã xảy ra. Chúng ta phải nhanh chóng đưa ông ta đi. Ông có giúp được không?
- Dana, không ai trong chúng ta nên dính vào những chuyện như vậy. Có thể cả hai sẽ gặp rắc rối to đấy.
- Chúng ta phải nắm lấy cơ hội này. Chúng ta không có sự chọn lựa nào khác nữa. Chuyện này rất quan trọng. Nó phải được thực hiện.
- Tôi không thích thế, Dana.
- Xin lỗi vì đã lôi kéo ông vào, nhưng tôi không còn biết trông cậy vào ai khác.
- Mẹ kiếp, tôi… - Ông ta dừng lại. - Thôi được. Điều tốt nhất nên làm ngay lúc này là đưa ông ta đến đại sứ quán Mỹ. Ở đó ông ta sẽ được an toàn cho đến khi chúng ta làm xong kế hoạch đưa ông ta qua Mỹ!
- Ông ta không muốn vào đại sứ quán Mỹ. Ông ta không tin họ.
- Thế thì không còn cách nào khác. Tôi sẽ gọi điện cho ông đại sứ và bảo ông ta lo bảo vệ Shdanoff. Ông ta hiện giờ đang ở đâu?
- Ông ta đợi tôi ở khu Chiaka. Ông ta sống cùng người bạn. Tôi sẽ đến đó gặp ông ta, lát nữa thôi.
- Cũng được, Dana, đón ông ta xong, hãy đi thẳng đến đại sứ quán. Đừng dừng lại ở bất kỳ chỗ nào.
Dana thấy nhẹ cả người.
- Cảm ơn, Roger. Ý tôi là cám ơn ông rất nhiều.
- Cẩn thận nhé, Dana.
- Vâng.
- Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
"Cảm ơn, Roger. Ý tôi là cảm ơn ông rất nhiều Cẩn thận nhé, Dana.
"Vâng.
"Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Hết băng.
Bảy giờ ba mươi, Dana luồn ra ngoài khách sạn Soyuz bằng lối dành cho nhân viên. Nàng đi xuống một ngõ nhỏ, run rẩy trong cơn gió cắt da cắt thịt. Dana cài chặt áo khoác nhưng cái lạnh vẫn ngấm vào tận xương tuỷ. Nàng đi bộ qua hai đoạn phố, chắc chắn rằng mình không bị ai theo dõi. Tới ngã tư đông người đầu tiên, nàng vẫy một chiếc taxi và cho tài xế địa chỉ mà Sasa Shdanoff đã đưa nàng. Mười lăm phút sau chiếc xe dừng lại trước một toà cao ốc bình thường.
- Tới đợi cô chứ?
- Không.
Shdanoff có thể cũng có xe. Dana lấy vài đôla trong túi đưa ra và người tài xế gần như vồ lấy chúng. Nàng nhìn theo chiếc xe đi khỏi rồi bước vào bên trong toà nhà. Hành lang vắng tanh. Nàng nhìn mảnh giấy trong tay mình, căn hộ 2B. Nàng đi lên cầu thang và tới tầng hai. Không có ai quanh đó cả. Hành lang dài đang trải rộng ra trước mắt nàng.
Dana bắt đầu chậm rãi đi dọc nó, nhìn những con số trên các cánh cửa. 5BE… 4BE… 3BE… Cửa căn hộ 2BE chỉ khép hờ. Dana cảm thấy căng thẳng. Rất cẩn thận nàng đẩy nó ra và bước vào. Căn hộ tối om.
- Ông uỷ viên…? Nàng chờ đợi. Không có tiếng trả lời. - Uỷ viên Shdanof!
Bầu không khí im lặng nặng nề.
Trước mặt nàng là phòng ngủ và Dana tiến về phía đó.
- Uỷ viên Shdanoff?
Lúc Dana bước vào phòng ngủ tối om, nàng vấp phải một vật gì và ngã xuống đất. Nàng đang nằm trên một thứ mềm mềm và ẩm ướt. Tràn đầy nỗi sợ hãi, Dana cố gắng bò dậy. Nàng lần dọc theo tường cho đến khi sờ tay được vào cái công tắc. Nàng bấm nó và cả căn phòng bỗng tràn ngập ánh sáng. Tay nàng đầy những m.áu. Vật mà nàng đã vấp phải chính là cái xác của Sasa Shdanoff. Ông ta nằm ngửa, ngực đầm đìa m.áu, cổ họng bị một nhát cắt dài từ bên này sang bên kia.
Dana rú lên. Cùng lúc đó nàng nhìn lên gi.ường và thấy xác của một phụ nữ trung niên với cái túi nylon trùm kín đầu. Dana thấy mình như muốn quỵ xuống.
Thu hết sức lực, nàng quay người và chạy như điên xuống cầu thang.
Hắn ta đứng tại cửa sổ căn hộ trong toà cao ốc đối diện, lắp đạn vào khẩu AR - 7 có ống giảm thanh. Hắn sử dụng ống ngắm loại 3-6, đạt độ chính xác tuyệt đối trong phạm vi sáu mươi mét. Hắn làm việc này một cách từ tốn với tác phong của một tay chuyên nghiệp.
Đây quả là công việc đơn giản. Người đàn bà kia sẽ ra khỏi toà cao ốc trong vài phút tới. Hắn mỉm cười khi nghĩ đến sự kinh hoàng của cô ta lúc phát hiện ra hai cái xác đẫm m.áu. Và bây giờ thì đến lượt cô ta.
Cửa toà cao ốc bên kia mở tung ra và hắn cẩn thận tì khẩu súng vào vai. Qua ống ngắm, hắn thấy gương mặt Dana khi nàng chạy ào ra phố, nhìn quanh một cách kinh hoàng, cố xác định xem mình phải đi đường nào. Hắn cẩn thận cho nàng lọt vào đúng tầm ngắm rồi mới nhẹ nhàng đẩy cò.
Ngay lúc đó, một chiếc xe bus đỗ xịch trước toà nhà và đường đi của loạt đạn đụng ngay vào nóc chiếc xe làm văng cả một mảnh trần xe xuống đất. Tay sát thủ nhìn xuống với vẻ hoài nghi. Một vài viên khác đập vào bức tường của toà nhà còn mục tiêu thì không hề hấn gì. Đám đông vừa ùa ra khỏi xe vừa la hét rầm trời. Hắn biết phải rời khỏi chỗ này ngay. Cô ta vẫn đang chạy trên phố. Không sao cả. Những người khác sẽ giải quyết cô ta.
Dana đang ở trong sự kinh hoàng tột độ và nàng không còn biết đến cái rét thấu xương cũng như con gió quất ào ào vào mặt. Chạy qua hai đoạn phố, nàng trông thấy một khách sạn và nhảy vội vào.
- Điện thoại? - Nàng nói với nhân viên đứng sau quầy.
Anh ta nhìn bàn tay đẫm m.áu của nàng và lùi lại.
- Điện thoại? - Dana gần như hét lên.
Một cách sợ hãi, anh ta chỉ tay vào buồng điện thoại ở góc tiền sảnh. Dana vội vã đi tới. Nàng rút ra một cái thẻ và bằng những ngón tay run rẩy, nàng bấm số tổng đài.
- Tôi muốn gọi điện về Mỹ. - Tay nàng vẫn còn run lên. Qua hàm răng lập cập, nàng đọc cho tổng đài số thẻ của mình và số điện thoại của nhà Roger Hudson.
Sau quãng thời gian chờ đợi tưởng như vô tận, Dana nghe thấy giọng Cesar.
- Nhà ông Hudson.
- Cesar? Cho tôi gặp ông Hudson. - Giọng nàng nghẹn lại.
- Cô Evans?
- Nhanh lên, Cesar, nhanh lên!
Một phút sau là giọng của Roger.
- Dana?
- Roger? - Nước mắt đang rơi trên má Dana. - Ông ấy… ông ấy chết rồi. Họ g… giết ông ấy và bạn ông ấy.
- Cái gì? Lạy Chúa, Dana. Tôi không biết… cô có bị thương không?
- Không… nhưng họ đang định giết tôi.
- Bây giờ cơ nghe kỹ nhé. Đêm nay sẽ có chuyến bay của Air France đi Washington. Tôi sẽ đặt chỗ cho cô.
Nhớ đừng để bị theo dõi. Đừng đi taxi ra sân bay. Cô đi thẳng đến khách sạn Metropol. Khách sạn này có tuyến xe bus thường trực ra sân bay. Nhớ đi lẫn vào đám đông. Tôi sẽ đợi cô ở Washington khi cô đến nơi. Vì Chúa, cô phải hết sức cẩn thận!
- Vâng, Roger. Cảm ơn ông.
Dana dập máy. Nàng đứng bất động ở đó hồi lâu, không thể xua đi hình ảnh hai cái xác đẫm m.áu của Shdanoff và bạn ông ta ra khỏi đầu. Rồi nàng hít một hơi dài, ra khỏi buồng điện thoại, đi qua cặp mắt nghi ngờ cửa nhân viên lễ tân và bước ra ngoài màn đêm lạnh giá.
Một chiếc taxi đỗ xịch bên cạnh nàng và tay tài xế ló đầu ra hỏi nàng bằng tiếng Nga.
- Không, Dana trả lời. Nàng bắt đầu bước nhanh trên phố. Nàng phải về khách sạn Soyuz đã.
Roger dập máy, ông ta thấy Pamela xuất hiện trên ngưỡng cửa.
- Dana từ Moscow gọi điện về hai lần. Cô ta đã biết tại sao cả nhà Winthrop bị giết.
- Vậy thì chúng ta phải cho cô ta đi xa ngay lập tức, - Pamela nói.
- Anh đã làm rồi. Anh giao việc này cho một tay bắn tỉa, nhưng đã có cái gì đó nhầm lẫn.
Pamela nhìn ông ta với vẻ coi thường.
- Anh ngốc lắm. Gọi lại cho họ đi. Và, Roger…?
- Gì cơ?
- Bảo họ làm sao cho giống một vụ tai nạn.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 23 -
Ở Raven Hill, một tấm bảng báo hiệu CẤM VÀO màu đỏ và một hàng rào kín loại cao ngất được dựng lên để ngăn cách tổng hành dinh của FRA tại Anh với thế giới bên ngoài. Bên trong những căn hẩm được canh giác nghiêm ngặt là hàng loạt các dụng cụ tối tân phục vụ cho công tác nghe lén và kiểm tra hệ thống tín hiệu toàn cầu cũng như trong cả nước Anh.
Trong toà nhà trung tâm của cơ quan này, bốn người đàn ông đang nhìn vào một màn hình lớn.
- Xem cô ta thế nào, Scotty.
Họ theo dõi cảnh trên màn hình thay đổi trong khi chiếc ăng ten từ từ chuyển động. Một lát sau, hình ảnh Dana vào phòng khách sạn Soyuz xuất hiện trên màn hình.
- Cô ta về rồi. - Họ quan sát Dana rửa đôi tay vấy m.áu một cách vội vàng và bắt đầu c.ởi quần áo.
- Này, lại nữa này. - Một người cười to.
Họ chăm chú xem nàng thay đồ.
- Ôi, tôi thích được ăn cô ta quá.
Một người nữa bước vào.
- Đừng, trừ khi cậu thích ăn thịt người chết, Charlie ạ.
- Anh nói cái gì vậy?
- Cô ta sắp gặp phải một tai nạn thảm khốc.
Dana mặc xong quần áo rồi nhìn đồng hồ. Vẫn còn thừa thời gian để đến khách sạn Metropol và ra sân bay. Với nỗi sợ hãi mỗi lúc một tăng nàng chạy vội xuống lầu. Không thấy người đàn bà mập đâu cả.
Dana bước ra ngoài đường. Trời càng lúc càng lạnh hơn.
Gió vẫn thổi dữ dội. Một chiếc taxi đỗ trước mặt nàng.
- Taxi.
Đừng đi taxi. Đi thẳng đến khách sạn Metropol. Khách sạn này có tuyến xe bus thường trực ra sân bay.
- Không.
Dana bắt đầu đi bộ dọc theo con phố phủ đầy tuyết. Mọi người chen nhau vượt qua nàng, vội vã trở về nhà hoặc văn phòng ấm áp. Khi Dana đi tới một ngã tư đông đúc, dừng lại trước đèn đỏ, bất thình lình nàng lĩnh nguyên một cú đẩy thô bạo từ phía sau và cả người nàng nhào ra lòng đường, ngay trước mũi một chiếc xe tải đang lao tới. Nàng chới với trên mặt đường đóng băng rồi ngã ngửa ra, kinh hoàng nhìn chiếc xe khổng lồ sắp sửa nghiến lên người mình.
Vào giây cuối cùng đó, người tài xế mặt trắng bệch cố đánh mạnh tay lái sang một bên và bánh xe lướt qua người Dana trong gang tấc.
Trong một khoảng khắc, Dana nằm trong bóng tối, tai ù đặc vì tiếng động cơ xe, tiếng lốp xe kéo lê lên trên mặt đường đến chói cả tai.
Bỗng nhiên nàng lại trông thấy bầu trời. Chiếc xe tải đã đi xa. Dana chuếnh choáng ngồi dậy. Mọi người xúm vào đỡ nàng đứng lên. Nàng nhìn quanh để tìm kẻ đã đẩy mình, nhưng giờ đây hắn có thể là bất kỳ ai trong đám đông này. Dana hít những hơi dài và cố lấy lại bình tĩnh. Đám đông vây quanh nàng đang nói to bằng tiếng Nga. Họ lại bắt đầu làm nàng sợ.
- Khách sạn Metropol? - Dana hy vọng hỏi.
- Một nhóm thanh niên tiến tới. - Được rồi. Chúng tôi đưa cô đi.
Tiền sảnh của khách sạn Metropol khá ấm áp, tràn ngập khách du lịch và dân kinh doanh. Đi lẫn vào đám đông. Tôi sẽ đợi cô ở Washington khi cô đến nơi.
Dana hỏi một nhân viên:
- Khi nào thì có chuyến xe bus kế tiếp ra sân bay?
- Ba mươi phút nữa, thưa cô!
- Cảm ơn.
Nàng ngồi xuống ghế, thở một cách nặng nhọc, cố xua đi nỗi kinh hoàng vẫn còn đọng lại trong đầu. Ai đang định giết nàng và tại sao? Kemal vẫn bình yên chứ?
Người nhân viên đến bên Dana:
- Xe bus đến rồi.
Dana là người đầu tiên lên xe. Nàng ngồi vào ghế cuối cùng và ngắm nghía gương mặt của các hành khách. Họ là khách du lịch đến từ nhiều nước khác nhau ở châu Âu, châu Á, châu Phi và vài người từ châu Mỹ. Một người đàn ông ngồi ở dãy ghế bên kia nhìn nàng chằm chằm.
Trông hắn quen quá, Dana nghĩ. Hay là hắn đang theo dõi mình? Nàng thấy mình đã quá lo lắng.
Một giờ sau khi đến sân bay Sheremetyevo II, Dana là người cuối cùng xuống xe. Nàng đi vào phòng làm thủ tục và tiến về phía quầy của Air France.
- Tôi có thể giúp gì?
- Xin hỏi chỗ của Dana Evans đã được đặt chưa?
Dana cố ghìm hơi thở.
Anh ta xem qua tờ danh sách.
- Rồi. Vé của cô đây. Nó đã được thanh toán.
Cám ơn Roger. Cảm ơn.
- Chuyến bay mang số hiệu 220. Một giờ mười phút nữa cất cánh.
- Ở đây có phòng chờ. - Dana định nói với đông người - Tôi có thể nghỉ ở đâu?
- Hết hành lang này rồi rẽ phải.
- Cảm ơn.
Phòng chờ khá đông người. Không có gì tỏ ra bất thường hay đe doạ cả. Dana ngồi xuống. Chỉ một lát nữa thôi nàng sẽ trên đường về Mỹ và sẽ được an toàn.
"Chuyến bay của hãng hàng không Air France đi Washington D.C mang số hiệu 220 ở cửa số ba. Mời hành khách cầm sẵn trên tay hộ chiếu và vé máy bay".
Dana đứng dậy và đi về phía cửa số ba. Một người đàn ông quan sát nàng từ quầy của Aeroflot nói vào điện thoại di động.
- Mục tiêu chuẩn bị lên máy bay.
Roger Hudson nhấc điện thoại lên và quay số.
- Cô ta đi chuyến bay số 220 của Air France. Tôi muốn xong cô ta ngay tại sân bay.
- Ông muốn làm theo cách nào?
- Theo tôi thì là một vụ tai nạn xe cộ và hung thủ bỏ trốn.
o O o
Họ đang bay ở độ cao mười lăm cây số so với mực nước biển, trên bầu trời quang đãng không một gợn mây. Trên máy bay không còn ghế trống nào. Một người Mỹ ngồi bên cạnh Dana.
- Gregory Price, - anh ta nói. - Tôi đi công chuyện.
Anh ta khoảng bốn mươi, gương mặt dài khoằm khoặm, cặp mắt màu xám nhạt để ria mép.
- Đất nước mà chúng ta vừa rời khỏi thế nào nhỉ?
"Mục đích tồn tại duy nhất của Krasnoyarsk-26 là sản xuất chất phóng xạ, yếu tố then chốt của vũ khí nguyên tử. Người Nga thì chắc chắn khác chúng ta rồi, nhưng sau một thời gian thì cô sẽ quen với họ thôi.
Một trăm ngàn nhà khoa học và kỹ thuật viên sống và làm việc ở đây".
- Rõ ràng là họ nấu ăn không giống người Pháp. Mỗi lần sang đây tôi đều phải mang đồ ăn theo!
Họ không thể đi ra ngoài. Không ai đến thăm họ. Họ phải cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
- Cô sang Nga làm việc à?
Dana trở về với thực tại.
- Du lịch.
Anh ta ngạc nhiên nhìn nàng.
- Đi du lịch Nga vào thời tiết chết tiệt này sso?
Lúc các chiêu đãi viên mang bữa ăn nhẹ ra cho hành khách, Dana định từ chối nhưng nàng chợt nhận ra mình đang đói meo. Nàng không thể nhớ đã ăn bữa cuối cùng vào lúc nào.
Gregory Priee nói.
- Nếu cô muốn một ly rượu ngô, thì tôi dang có một chai xịn đây, thưa cô.
- Không, cảm ơn. - Nàng nhìn đồng hồ. Vài tiếng nữa thôi là máy bay sẽ hạ cánh.
Khi chiếc máy bay của Air France ngừng hẳn trên sân bay Dulles, có bốn người đàn ông đứng quan sát các hành khách lần lượt bước ra khỏi máy bay. Họ đứng đó, tự tin, biết chắc rằng nàng không thể nào trốn thoát.
Một người nói:
- Cậu chuẩn bị kim tiêm chưa?
- Rồi!
- Đưa cô ta đến công viên Rock Creek. Ông chủ muốn có một vụ tai nạn giao thông.
- Được!
Cặp mắt họ quay trở lại phía cửa máy bay. Hành khách vẫn nốỉ tiếp bước ra, dừng lại mặc áo len, áo da, đội mũ len, đeo găng rồi đi tiếp. Dòng người củối cùng cũng kết thúc.
Một người cau mày.
- Để tôi xem cái gì giữ chân cô ta lại.
Hắn ta chạy vào đường dốc dẫn đến cửa máy bay.
Tổ lao công đang bận biu với công việc. Hắn ta bước vào, len lỏi giữa hai hàng ghế. Không có dấu hiệu của hành khách nào nữa. Hắn mở cửa toilet. Bên trong trống không. Hắn đi vội ra gặp tiếp viên trưởng đang chuẩn bị rời khỏi, Dana Evans ngồi ở chỗ nào?
Cô ta ngạc nhiên nhìn hắn.
- Dana Evans? Cô phát thanh viên trên TV à.
- Đúng!
- Cô ấy không có mặt trên chuyến bay này. Mong là cô ấy sẽ đi các chuyến bay của tôi. Tôi rất thích được gặp cô ấy.
Gregory Plice vẫn nói với Dana:
- Cô có biết đỉều tuyệt nhất trong ngành kinh doanh gỗ là gì không? Đó là các sản phẩm của cô tự phát triển. Vâng, ngài chỉ việc ngồi yên và xem, Mẹ Thiên nhiên sẽ mang tiền về cho ngài.
Giọng nói vang lên từ trong loa.
"Chúng tôi sẽ hạ cánh xuống sân bay ở Hare, Chicago trong vài phút nữa. Xin quý khách vui lòng dựng lưng ghế thẳng lên và cài dây an toàn".
Người phụ nữ ngồi ở hàng ghế đối diện nàng nói với vẻ bất cần.
- Ừ, dựng lưng ghế thẳng lên. Có chết thì tôi cũng chẳng thèm ngả người ra lấy một phút.
Từ "chết" làm Dana giật nảy mình. Nàng có thể nghe thấy âm thanh của loạt đạn găm vào tường và cảm thấy bàn tay đã đẩy mình vào mũi ôtô. Nàng rùng mình khi nghĩ đến chuyện hai lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.
Vài giờ trước, lúc còn ngồi trong phòng chờ ở sân bay Sheremetyevo II, Dana đã tự nhủ rằng mọi chuyện sắp yên ổn cả rồi. Người tốt bao giờ cũng thắng. Nhưng một cuộc nói chuyện với ai đó cứ có cái gì làm nàng băn khoăn. Phải chăng là với Matt? Hay uỷ viên Shdanof. Tim Drew? Dana càng cố nhớ lại càng không nhớ được.
Tiếng thông báo của nhân viên sân bay vang lên trong loa: "Chuyến bay của hãng hàng không Air France đi Washington D.C mang số hiệu 220 ở cửa số ba. Mời hành khách cầm sẵn hộ chiếu và vé máy bay ra tay".
Dana đứng dậy và đi về phía cửa. Lúc sắp đưa vé cho người gác, nàng bỗng nhớ ra đó là cái gì. Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng của nàng với Sasa Shdanoff.
Không ai biết tôi ở đó. Đó là nơi mà các cô gọi là "Căn nhà an toàn".
Người duy nhất mà nàng tiết lộ chỗ ở của Shdanoff là Roger Hudson. Và ngay sau đó, Shdanoff bị giết. Và ngay từ đầu Roger Hudson đã nói bóng gió đến một mối q.uan hệ mờ ám giữa Taylor Winthrop với người Nga.
Lúc tôi còn ở Moscow có tin đồn là Taylor Winthrop dính vào vài vụ làm ăn cá nhân với người Nga…
Trước khi Taylor Winthrop trở thành đại sứ ở Nga, ông ấy có bảo các bạn mình rằng ông ấy đã dứt khoát về hưu…
Taylor Winthrop đã gây áp lực với Tổng thống để được bổ nhiệm vào chức đại sứ…
Nàng đã thông báo cho Roger và Pamela mọi hoạt động của mình. Và họ đã theo dõi nàng sát sao. Chỉ vì một lý do duy nhất: Roger Hudson chính là đồng sự của Taylor Winthrop.
Khi chiếc máy bay của American Airlines hạ cánh xuống sân bay O Hare ở Chicago, Dana nhòm qua cửa sổ xem có điều gì đáng nghi không. Không có gì cả: Mọi thứ vẫn bình thường. Nàng hít một hơi dài và rời khỏi máy bay. Thần kinh của nàng căng ra như dây đàn.
Nàng luôn cố đi lẫn vào giữa đám đông, đứng cùng với đám đông. Nàng phải thực hiện một cuộc gọi khẩn.
Trong suốt chuyến bay, một điều khủng khiếp chợt loé lên trong đầu làm nàng thấy sự nguy hiểm của bản thân không còn quan trọng nữa. Kemal. Nếu nó cũng đang bị nguy hiểm vì nàng thì sao? Nàng không chịu đựng nổi ý nghĩ có chuyện gì xảy ra với nó. Nàng phải tìm người bảo vệ Kemal. Ngay lập tức, nàng nghĩ đến Jack Stone. Anh ta ở trong một tổ chức có đủ quyền lực để cho nàng và Kemal một sự bảo vệ cần thiết và nàng tin chắc rằng anh ta sẽ thu xếp chuyện này. Anh ta đã tỏ ra thông cảm với nàng ngay từ thời gian đầu. Anh ta thật sự không phải là người của bọn chúng.
Tôi đang cố tránh xa vụ này. Đó là cách tốt nhất tôi có thể giúp cô, nếu cô hiểu ý tôi.
Dana đi tới một góc vắng trong phòng đón khách, lục tìm trong túi và lôi ra số điện thoại riêng mà Jack Stone đã đưa. Nàng bấm số. Anh ta trả lời ngay.
- Jack Stone đây.
- Tôi là Dana Evans. Tôi đang gặp rắc rối. Tôi cần anh giúp.
- Chuyện gì xảy ra thế?
Dana có thể nghe thấy giọng anh ta đầy vẻ quan tâm.
- Bây giờ tôi không thể nói, nhưng có người đang theo dõi tôi, tìm cách giết tôi.
- Tôi không biết. Nhưng về con nuôi tôi, Kemal, tôi lo cho nó quá. Anh có thể giúp tôi cho người đến bảo vệ nó?
Anh ta trả lời ngay.
- Cứ để cho tôi. Giờ này nó ở nhà chứ?
- Vâng.
- Tôi sẽ cho người đến. Thế còn cô thì sao? Cô nói có ai đang định giết cô à?
- Vâng. Họ đã làm hai lần rồi.
Một khoảnh khắc im lặng.
- Để tôi xem mình có thể làm được gì. Cô đang ở đâu?
- Sân bay O Hare, Chicago, phòng đón khách của American Airlines, và tôi không biết lúc nào mới có thể rời khỏi chỗ này.
- Cô cứ ở ngay đấy. Tôi sẽ cho người đến bảo vệ cô. Cô không phải lo cho Kemal đâu.
Dana thấy nhẹ cả người.
- Cảm ơn. Cảm ơn anh.
Nàng gác máy.
Trong văn phòng của mình ở FRA, Jack Stone gác máy. Anh ta ấn nút của hệ thống liên lạc nội bộ.
- Mục tiêu vừa gọi điện. Cô ta ở trong phòng đón khách của Ameriean Airlines ở O Hare. Bắt cô ta lại.
- Vâng.
Jack Stone quay sang một người phụ tá.
- Khi nào tướng Booster từ Viễn Đông trở về?
- Chiều hôm nay.
- Được, rời khỏi đây ngay trước khi lão ta biết chuyện gì đang xảy ra.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 24 -
C
huông điện thoại di động của Dana reo lên.
- Jeff!
- Chào em yêu. Giọng của anh như một tấm chăn bao bọc quanh nàng, sưởi ấm cho nàng.
- Ồ, Jeff! - Nàng thấy mình đang run lên.
- Em thế nào?
- Em thế nào ư? Em đang chạy trốn tử thần đây.
Nhưng nàng không thể cho anh biết điều đó. Bây giờ anh chẳng có cách nào giúp được nàng. Đã quá muộn rồi.
- Em… em bình thường, anh yêu ạ.
- Em đang ở đâu, hả người đi du lịch thế giới?
- Em ở Chicago. Mai em sẽ về Washington. Khi nào thì anh về với em. Rachel sao rồi?
- Cô ấy có vẻ tạm ổn.
- Em nhớ anh.
Cửa phòng ngủ của Rachel bật mở và cô bước ra ngoài phòng khách. Cô định gọi Jeff nhưng dừng lại ngay khi thấy anh đang gọi điện thoại.
- Em không thể tưởng tượng anh nhớ em nhiều đến thế nào đâu, Jeff nói. Ôi em yêu anh nhiều.
Một người đàn ông đứng gần đó có vẻ như đang quan sát nàng. Tim Dana bắt đầu đập mạnh.
- Anh yêu, nếu có chuyện gì xảy ra với em… hãy nhớ rằng em… - Với Jeff, cảnh giác ngay. - Ý của em là chuyện gì xảy ra - Không có gì. Em… em không thể nói rõ vào lúc này, nhưng em chắc rằng mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi.
- Dana, em không thể để bất cứ chuyện gì xảy ra với mình được. Anh cần em. Anh yêu em hơn tất cả những người khác trong đời. Mất em, anh không thể…
Rachel lắng nghe thêm một lát rồi nhẹ nhàng trở về phòng ngủ và đóng cửa lại.
Dana và Jeff nói chuyện thêm mười phút nữa. Khi dập máy, nàng đã thấy khá hơn. Cũng may là mình đã có cơ hội nói lời từ biệt. Nàng ngước lên và thấy người lúc nãy vẫn đang quan sát mình. Không thể nào người của Jack Stone lại đến sớm như vậy. Mình phải ra khỏi chỗ này. Nỗi lo sợ của nàng lại trào lên.
Người đàn ông trong căn hộ kế bên gõ cửa nhà Dana.
Bà Daley ra mở cửa.
- Chào.
- Giữ Kemal ở nhà. Chúng tôi sắp cần đến nó.
- Cứ để đấy tôi lo! - Bà Daley đóng cửa lại và gọi Kemal. - Cháo của cháu xong rồi này!
Bà Daley nhấc bát cháo ra khỏi bếp, mở ngăn kéo cuối cùng nơi chất đầy các gói thuốc ngủ hiệu Buspar.
Hơn mười hai gói đã hết sạch. Bà ta mở hai gói mới, lưỡng lự rồi lấy thêm một gói nữa, trộn lẫn thuốc bột trong gói với cháo rồi bỏ đường vào, mang ra ngoài phòng ăn. Kemal từ phòng của nó bước ra.
- Cháu đây rồi. Cháo còn nóng, cháu ăn đi kẻo nguội.
- Cháu không đói lắm.
- Cháu phải ăn, Kemal. - Giọng bà ta nghiêm lại như đe doạ nó. - Chúng ta không muốn cô Dana thất vọng, phải không nào.
- Vâng.
- Tốt. Bà tin là cháu sẽ ăn đến thìa cuối cùng vì cô Dana, - Kemal ngồi xuống và bắt đầu ăn.
Nó sẽ ngủ khoảng sáu tiếng. Bà Daley tính toán. Rồi lúc đó mình sẽ biết họ muốn mình làm gì với nó.
Dana chạy nhanh khỏi sân bay cho đến lúc đi ngang một cửa hàng quần áo lớn.
Mình phải che giấu nhận dạng mới được. Nàng vào trong và nhìn quanh. Mọi thứ có vẻ bình thường. Các khách hàng vẫn bận rộn với việc mua sắm còn đám nhân viên thì trông chừng họ. Nhưng khi Dana nhìn ra cửa, nàng bỗng thấy sởn gai ốc. Hai bóng đàn ông đang đứng ở hai bên lối ra vào. Một người cầm chiếc bộ đàm trong tay.
Làm sao họ có thể tìm được mình ở Chicago? Dana cố kiềm chế nỗi sợ hãi. Nàng quay sang một nhân viên.
- Ở đây có lối ra nào khác không?
Cô ta lắc đầu.
- Xin lỗi, thưa cô. Lối ra đó chỉ dành cho nhân viên.
Cổ họng Dana khô khốc. Nàng lại nhìn hai bóng người kia. Mình phải chạy trôn, Dana nghĩ một cách liều lĩnh. Thế nào cũng được.
Bỗng nhiên nàng giật một chiếc áo trên giá và rảo bước về phía cửa.
- Đợi đã! - Người nhân viên kêu lên. - Cô không thể…
Dana vẫn tiếp tục đi tới và hai người đàn ông bắt đầu tiến về phía nàng. Khi Dana bước qua cửa, bộ phận cảm biến gắn ở miếng sắt đề giá của cái áo kêu ré lên.
Một người bảo vệ chạy ra. Hai người đàn ông nhìn nhau và lùi lại - Đợi đã, thưa cô, - anh ta nói. - Cô phải đi vào trong với tôi!
- Tại sao? - Dana phải kháng.
- Tại sao à? Tại vì ăn cắp ở cửa hàng là vi phạm pháp luật.
Anh ta nắm lấy tay nàng và kéo nàng trở lại. Hai người đàn ông đứng đó, nhìn nhau bất lực.
Dana mỉm cười với người bảo vệ.
- Được rồi. Tôi nhận tội. Tôi đã ăn cắp. Đưa tôi vào trại giam đi.
Những người mua hàng bắt đầu dừng lại xem chuyện gì xảy ra. Viên quản lý vội vã đi tới.
- Chuyện gì thế này.
- Tôi bắt quả tang người phụ nừ này lấy cắp quần áo trong cửa hàng.
- Ờ vậy thì tôi e là chúng tôi phải gọi cảnh… - Ông ta quay sang và nhận ra Dana. - Lạy Chúa? Là cô Dana Evans.
Những tiếng thì thào lan ra trong đám đông.
- Là Dana Evans…
- Đêm nào chúng ta chả xem cô ấy trên truyền hình…
- Cậu có nhớ những bản tin hồi còn chiến tranh…
Viên quản lý nói:
- Tôi xin lỗi, cô Evans. Rõ ràng đây là một sự nhầm lẫn.
- Không, không, - Dana nói nhanh. - Tôi đã ăn cắp. - Nàng đưa tay ra. - Các ông có thể bắt tôi.
Viên quản lý mỉm cười.
- Tôi không dám mơ chuyện đó đâu. Cô có thể giữ lấy cái áo, cô Evans, như một món quà của chúng tôi. Chúng tôi vô cùng hãnh diện khi thấy cô thích nó.
Dana nhìn ông ta với vẻ không tin.
- Các ông không bắt tôi à?
Nụ cười của ông ta rộng ra.
- Hay là thế này vậy. Tôi đổi cái áo này lấy một chữ ký của cô. Chúng tôi vốn là những fan trung thành của cô mà.
Một trong những phụ nữ đứng quanh đó thốt lên:
- Cả tôi nữa.
- Tôi có thể xin chữ ký của cô chứ?
Thêm nhiều người nữa tiến lại.
- Nhìn kìa? Đó là Dana Evans.
- Cô cho tôi chữ ký nhé, cô Evans?
- Đêm nào vợ chồng tôi cũng xem các tin tức của cô từ Sarajevo.
- Cô đã làm cuộc chiến sống động hẳn lên!
- Tôi cũng muốn xin chữ ký.
Dana đứng đó, chán càng thêm chán. Nàng liếc ra ngoài. Hai người đàn,ông vẫn đợi ở đó.
Đầu Dana căng lên. Nàng quay sang đám đông và mỉm cười.
- Để tôi nói xem mình phải làm gì nào. Chúng ta hãy đi ra ngoài trời và tôi sẽ lần lượt ký cho từng người một.
Những tiếng reo hò phấn khích vang lên.
Dana đưa cái áo cho viên quản lý.
- Ông hãy giữ lấy nó. Cảm ơn ông. - Nàng bắt đầu đi ra cửa, theo sau là những người hâm mộ. Hai người đàn ông bối rối lùi lại khi đám đông ồn ào xô tới.
Dana quay sang các fan của nàng.
- Ai trước nào?
Họ chen lấn quanh nàng chìa giấy và bút ra trước mặt.
Hai người kia bực bội đứng đó. Dana vừa ký vừa di chuyển ra phía ngoài. Đám đông vẫn bám theo nàng.
Một chiếc taxi đỗ lại ngay cạnh đấy cho người khách xuống xe.
Dana nói to với đám đông. - Cảm ơn các bạn. Đã đến lúc tôi phải đi rồi. - Nàng chui tọt vào xe và chỉ thoáng sau nó đã mất hút trong dòng xe cộ dầy đặc.
Jack Stone gọi cho Roger Hudson.
- Ông Hudson, cô ta đã trốn khỏi tay chúng tôi, nhưng…
- Mẹ kiếp. Tôi không muốn nghe điều đó. Tôi muốn cô ta bị xoá xổ ngay.
- Đừng lo, thưa ông. Chúng tôi đã có số xe taxi đó. Cô ta không chạy xa được đâu.
- Đừng làm tôi thất vọng lần nữa. - Roger Hudson dập mạnh điện thoại.
CarsonPirie Scott & Công ty nằm ở khu trung tâm Chicago, đông nghẹt khách hàng mải mê mua sắm. Tại quầy bán khăn quàng, một nhân viên đã gói xong hàng cho Dana.
- Cô trả tiền mặt hay thẻ tín dụng?
- Tiền mặt.
Dana cầm cái gói và khi ra gần đến cửa, nàng bỗng dừng lại, lòng tràn ngập sợ hãi. Hai người đàn ông khác tay cầm bộ đàm đã đứng ngoài cửa. Dana nhìn họ, miệng đắng ngắt. Nàng quay lại và đi vội vào trong.
Người nhân viên hỏi:
- Chuyện gì nữa vậy, thưa cô?
- Không. Tôi… - Dana lo lắng nhìn quanh. - Ở đây có lối ra nào khác không?
- Ồ, có, có đến vài lối ra.
Vô dụng thôi, Dana nghĩ. Họ đã theo dõi hết rồi. Lần này thì không còn lối thoát nào nữa.
Dana chợt để ý đến một nữ khách hàng mặc áo khoác màu xanh đã cũ đang xem một cái khăn trong tủ kính. Dana nhìn cô ta một lát rồi tiến lại.
- Chúng đẹp quá nhỉ, - nàng nói.
Người phụ nữ mỉm cười.
- Vâng.
Những người đứng ngoài cửa quan sát hai người đàn bà nói chuyện với nhau. Họ nhìn nhau và nhún vai.
Tất cả các lối ra đều đã được bố trí cẩn thận.
Ở bên trong Dana đang nói:
- Tôi rất thích cái áo khoác của cô. Nó có màu y hệt cái của tôi.
- Tôi e là cái này sắp rách rồi. Áo cô đang mặc mới đẹp.
Những người ở ngoài nhìn cuộc nói chuyện vẫn đang tiếp diễn.
- Trời lạnh quá, - một người phàn nàn. - Mong là cô ta sớm đi ra để cho chúng ta còn kết thúc công việc phiền phức này.
Người kia gật đầu.
- Cô ta không có đường…
Anh ta im bặt khi thấy hai người phụ nữ đổi áo cho nhau. Rồi anh ta cười to.
- Chúa ơi, nhìn xem cô ta đang cố tìm cách chạy trốn kìa. Họ đổi áo cho nhau. Thật là một con đĩ ngu ngốc!
Hai người phụ nữ biến mất một lát đằng sau giá áo.
Người đàn ông đứng ngoài cửa nói vào máy bộ đàm.
- Đối tượng đã đổi áo khoác đỏ lấy áo khoác xanh… Khoan đã. Cô ta đang đi ra cửa số bốn. Bắt ngay cô ta tại đó.
Ở cửa số bốn cũng có hai người đàn ông đợi sẵn. Một lát sau một người nói vào máy bộ đàm.
- Thấy cô ta rồi. Cho xe đến đây.
Họ nhìn nàng từ cửa bước ra bầu không khí lạnh giá. Nàng kéo chiếc áo khoác xanh vào sát người và bắt đầu đi xuống phố. Họ theo sát nàng.
Lúc nàng đi đến góc phố và giơ tay vẫy taxi, một người tóm lấy nàng.
- Cô không cần gọi taxi. Chúng tôi chuẩn bị xe cho cô rồi.
Nàng ngạc nhiên nhìn họ.
- Các ông là ai? Các ông nói cái gì vậy?
Một người nhìn chăm chú vào mặt nàng.
- Cô không phải là Dana Evans?
- Dĩ nhiên là không.
Hai người đàn ông nhìn nhau, rời khỏi người đàn bà và chạy vội về cửa hàng. Một người quát vào máy bộ đàm.
- Nhầm mục tiêu rối. Nhầm mục tiêu rồi. Có nghe tôi nói không?
Cùng lúc ấy những người khác chạy bổ vào cửa hàng, nhưng Dana đã biến mất.
Nàng bị kẹt trong cơn ác mộng ngoài đời, bị mắc bẫy trong một thế giới thù địch với những kẻ thù vô danh đang tìm cách giết mình. Nỗi sợ hãi và kinh hoàng đã làm nàng gần như tê liệt. Khi xuống taxi, Dana bắt đầu bước nhanh, cố không chạy và hoàn toàn không biết mình đang đi đâu. Nàng đi qua một cửa hàng có bảng hiệu đề TRANG PHỤC TUỲ CHỌN CHO MỌI DỊP. Một cách vô thức, Dana bước vào. Bên trong đầy các loại quần áo, tóc giả và đồ trang điểm.
- Tôi có thể giúp gì?
- Có. Gọi cảnh sát. Nói với họ có người muốn giết tôi.
- Thưa cô?
- Ờ vâng. Tôi muốn thử một bộ tóc vàng.
- Lối này. Xin mời cô.
Một lát sau Dana đứng ngắm mình trong gương.
- Nó làm cô thay đổi nhiều đến kỳ lạ.
- Hy vọng là vậy.
Ra khỏi cửa hàng, Dana vẫy một chiếc taxi. - Sân bay O Hare. - Mình phải về với Kemal.
Rachel nhấc máy khi nghe chuông điện thoại reo.
- Alô… Bác sĩ Young… Báo cáo cuối cùng?
Jeff trông thấy vẻ căng thẳng trên mặt cô.
- Ông cứ thông báo qua điện thoại cũng được. Ông chờ cho một lát.
Rachel nhìn Jeff, hít một hơi dài và cầm điện thoại vào phòng ngủ.
Anh có thể nghe thấy giọng cô, yếu ớt.
- Nói tiếp đi, bác sĩ.
Một sự im lặng kéo dài đến ba phút, và Jeff, với vẻ quan tâm, đang định vào phòng ngủ thì Rachel bước ra với khuôn mặt hớn hở mà anh chưa bao giờ thấy.
- Thành công rồi! - Cô gần như nghẹt thở vì kích động.
- Jeff, bệnh của em đã đỡ hẳn. Phương pháp điều trị mới đã thành công.
Jeff nói.
- Tạ ơn Chúa? Thật là tuyệt diệu, Rachel.
- Ông ấy muốn em ở đây thêm vài tuần, nhưng em sẽ không còn bị lên cơn nữa. - Giọng cô đầy vui sướng.
- Vậy thì phải đi ăn mừng, - Jeff nói. - Anh sẽ ở lại đây với em cho đến khi…
- Không!
- Không cái gì?
- Em không cần anh nữa, Jeff.
- Anh biết, và anh rất mừng…
- Anh không hiểu sao? Em muốn anh đi về.
Anh ngạc nhiên nhìn Rachel.
- Tại sao?
- Anh Jeff, em không muốn làm tổn thương tình cảm của anh, nhưng bây giờ em đã đỡ nhiều rồi, có nghĩa là em có thể trở lại với công việc đó là cuộc sống của em. Ở đó, em mới thật là em. Em sẽ gọi điện xem có hợp đồng nào không. Ở đây với anh, em thấy tù túng quá rồi. Cảm ơn anh đã giúp đỡ em, Jeff. Em thật sự biết ơn anh. Nhưng đã đến lúc nói lời từ biệt. Em tin chắc là Dana rất nhớ anh. Vì vậy, sao anh còn chưa đi, hả anh?
Jeff nhìn nàng một lát và gật đầu.
- Cũng được.
Rachel nhìn theo anh vào phòng ngủ và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Hai mươi phút sau, khi Jeff xách vali bước ra, Rachel đang gọi điện thoại.
- Và tôi đã trở về với thế giới thật của mình, Betty. Vài tuần nữa là tôi đi làm được rồi… Tôi biết. Có tuyệt không?
Jeff đứng đó, đợi để nói lời tạm biệt. Rachel vẫy tay với anh và tiếp tục nói chuyện.
- Tôi sẽ cho bà biết tôi muốn gì… lấy cho tôi một hợp đồng ở vùng nhiệt đới…
Rachel nhìn Jeff đi ra khỏi cửa. Từ từ, cô buông rơi điện thoại. Rồi cô đi về phía cửa sổ và đứng nhìn người đàn ông duy nhất mà cô yêu thương bước ra khỏi cuộc đời mình.
Những lời nói của bác sĩ Young vẫn còn văng vẳng bên tai cô. "Cô Stevens, tôi rất tiếc, nhưng đây là tin xấu. Việc điều trị không đạt kết quả… Các tế bào ung thư vẫn tiếp tục di căn… Nó đã phát triển quá rộng. Tôi e là… có lẽ một hoặc hai tháng…"
Rachel nhớ lại những gì đạo diễn Roderick Marshall nói với nàng: "Rất vui vì cô đã đến. Tôi sẽ biến cô thành một đại minh tinh". Và cùng lúc với một cơn đau nhói lên hành hạ cơ th.ể của Rachel, cô nghĩ, Nhất định Roderick Marshall sẽ tự hào về mình.
Bên trong sân bay Dulles, Washington chật ních các hành khách đang chờ lấy hành lý. Dana len qua đám đông rồi đi ra phố và leo lên một chiếc taxi. Không có người nào khả nghi theo sau, nhưng nàng vẫn bồn chồn không yên. Dana lấy túi xách ra và nhìn vào gương chiếu hậu để bảo đảm an toàn. Mái tóc giả màu vàng đã mang lại cho nàng một dáng vẻ hoàn toàn mới. Có một việc phải làm ngay, Dana nghĩ. Đi đón Kemal.
Kemal chậm chạp mở mắt ra. Nó bị đánh thức bởi những giọng nói lọt qua cánh cửa khép hờ. Nó cảm thấy choáng váng. Nó nghe thấy bà Daley nói.
- Thằng bé vẫn còn ngủ. Tôi đã cho nó uống thuốc.
Một giọng đàn ông trả lời.
- Chúng ta phải đánh thức nó dậy.
Giọng đàn ông thứ hai nói:
- Có lẽ mang nó đi lúc nó đang ngủ thì tốt hơn.
- Các ông có thể giải quyết nó ngay tại đây, - bà Daley nói. - Rồi đem xác nó vứt đi.
Kemal bỗng tỉnh hẳn.
- Chúng ta phải giữ mạng nó lại một thời gian. Họ sẽ dùng nó làm mồi để bắt con Evans.
Kemal ngồi bật dậy, lắng nghe, tim đập thình thịch.
- Con nhỏ đang ở đâu?
- Chúng tôi cũng không rõ. Nhưng chúng tôi biết chắc nó sẽ về đây đón thằng bé.
Kemal nhẩy ra khỏi gi.ường. Nó đứng một lát, đờ người ra vì sợ hãi. Người phụ nữ mà nó tin tưởng muốn giết nó. Mẹ kiếp! Không để thế đâu, Kemal tự thề với bản thân. Chúng đã không thể giết mình ở Sarajevo, chúng sẽ không thể giết mình ở đây. Kemal lần mò quần áo của mình một cách điên dại. Khi với đến cánh tay giả đặt ở trên ghế, nó bỗng trượt khỏi tay Kemal và rơi xuống sàn nhà tạo nên một âm thanh mà Kemal tưởng như tiếng sấm động. Nó chết lặng đi. Những người ở ngoài vẫn tiếp tục nói chuyện. Họ không nghe thấy gì cả. Kemal lắp cánh tay giả vào và nhanh chóng mặc quần áo.
Nó mở cửa sổ và bị ngay cơn gió lạnh lẽo quất vào mặt. Cái áo khoác của nó lại để một phòng khác. Kemal trèo ra ngoài thành cửa sổ trong chiếc áo mỏng, răng va vào nhau lập cập. Có một thang thoát hiểm dẫn xuống dưới đất và nó cố leo lên đấy, cẩn thận cúi đầu xuống khi bò ngang qua cửa sổ phòng khách.
Khi xuống đến nơi, nó nhìn đồng hồ. Đã là 2h45.
Không hiểu sao nó lại ngủ đến cả nửa ngày như thế. Nó bắt đầu chạy.
- Trói thằng bé lại rồi tính sau!
Một người đàn ông mở cửa phòng của Kemal và ngạc nhiên nhìn quanh.
- Này, nó trốn rồi.
Hai người đàn ông và bà Daley xô lại chỗ cửa sổ mở toang và trông thấy Kemal đang chạy dưới phố.
- Bắt nó lại.
Kemal chạy như thể nó đang trong cơn ác mộng, chân nó cứ yếu dần và rồi hơi tthở không khác gì con dao cứ đâm vào ngực. Nếu mình đến được trường trước khi đóng cứa lúc ba giờ, nó nghĩ, mình sẽ an toàn. Chúng sẽ không dám làm gì mình khi có những đứa trẻ khác xung quanh. Phía trước có đèn đỏ, Kemal phớt lờ và chạy ào ra đường, không hề nghe thấy tiếng còi xe hơi inh ỏi, tiếng phanh rít lên chói tai. Nó sang tới vỉa hè bên kia và tiếp tục chạy.
Cô Kelly sẽ báo cảnh sát và họ sẽ bảo vệ Dana.
Kemal bắt đầu thở gấp. Và nó thấy lồng ngực thắt lại. Nó nhìn đồng hồ lần nữa. 2h55. Trường của nó ở phía trước rồi. Chỉ hai đoạn phố nữa thôi.
Mình an toàn rồi, Kemal nghĩ. Lớp chưa tan học.
Một phút sau nó đến cổng trường. Nó dừng lại và nhìn chằm chằm với vẻ không tin. Cổng bị khoá. Bỗng Kemal cảm thấy một bàn tay cứng như sắt bóp mạnh vào vai nó.
- Hôm nay là thứ bảy, thằng ngu.
- Dừng lại đây, - Dana nói.
Chiếc taxi đỗ cách nhà nàng hai đoạn phố. Dana bước xuống và nhìn theo chiếc xe đi xa. Nàng chậm chạp bước đi, cả người căng lên, cẩn thận nhìn quanh xem có điều gì bất thường không. Nàng tin chắc rằng Kemal vẫn an toàn. Jack Stone sẽ bảo vệ nó.
Đến đoạn phố có nhà nàng, Dana không vào bằng lối đằng trước mà lại đi tới một ngõ nhỏ dẫn ra phía sau toà nhà. Nó vắng tanh. Dana vào bằng lối cổng hậu và nhẹ nhàng lên cầu thang. Cửa căn hộ của nàng mở rộng. Lòng Dana bỗng tràn đầy lo lắng. Nàng vội vã lao vào.
- Kemal.
Không có ai trong đó. Dana sục sạo trong căn hộ một cách tuyệt vọng, tự hỏi chuyện gì đã xảy ra. Jack Stone đâu? Kemal đâu? Trong bếp, một ngăn kéo nhỏ rơi trên sàn và những gì trong đó nằm vương vãi trên mặt đất. Có đến mười mấy gói nhỏ, gói thì đầy, gói thì hết. Tò mò, Dana nhặt một gói lên xem. Trên nhãn ghi, Buspar, viên 15mg NDC D087 D822-32. Đây là cái gì? Bà Daley phải uống thuốc, hay bà ấy cho Kemal uống? Phải chăng thứ này đã làm Kemal thay đổi. Dana nhét một gói vào túi áo khoác.
Đầy sợ hãi, Dana đi ra khỏi nhà mình. Nàng đi lại lối cổng hậu, qua ngõ nhỏ lên phố lớn. Lúc Dana rẽ ở góc đường, một người đàn ông đứng sau gốc cây giơ máy bộ đàm lên và nói gì đó với một đồng bọn của hắn đứng ở góc đường đối diện.
Phía trước Dana là cửa hàng thuốc Washington.
Dana đi vào trong.
Người dược sĩ nói:
- À, cô Evans. Tôi có thể giúp gì cho cô?
- Có Tôi thắc mắc về cái này. - Nàng lôi cái gói nhỏ ra. Ông ta liếc qua.
- Buspar. Thuốc chống trầm cảm. Dạng bột, hoà tan trong nước.
- Tác dụng thế nào? - Dana hỏi.
- Giúp thư giãn thôi. Còn có tác dụng giảm đau. Dĩ nhiên, nếu dùng nhiều sẽ có thể có trạng thái buồn ngủ, toàn thân mệt mỏi.
"Cậu ấy đang ngủ. Để tôi đánh thức cậu ấy nhé.
"Lúc ở trường về cậu ấy kêu mệt, nên tôi nghĩ là một giấc ngủ trưa sẽ…
Thế là đủ giải thích những gì đã xảy ra. Và Pamela lại là người giới thiệu bà Daley. Mình đã đặt Kemal vào tay một mụ quái vật, Dana nghĩ. Nàng thấy bụng mình nhói lên.
Nàng nhìn ông dược sĩ.
- Cảm ơn, Coquina.
- Rất hân hạnh, cô Evans.
Dana quay ra phố. Hai người đàn ông tiến về phía nàng.
- Cô Evans, chúng tôi có thể nói chuyện với cô…
Dana xoay người bỏ chạy. Hai người kia đuổi theo nàng sát gót. Dana đã chạy tới góc đường. Một cảnh sát viên đang đứng giữa ngã tư điều khiển luồng giao thông dầy đặc.
Dana chạy xuống đường, băng về phía anh ta.
- Này! Quay lại ngay, cô kia.
Dana vẫn tiếp tục đi tới.
- Cô đang không theo tín hiệu đèn đấy. Có nghe tôi nói không? Quay lại ngay. Hai người đàn ông đứng trên vỉa hè quan sát.
- Cô điếc à? - Người cảnh sát quát to.
- Câm mồm. - Nàng tát mạnh vào mặt anh ta. Anh ta giận dữ tóm lấy tay nàng.
- Cô đã bị bắt.
Anh ta đẩy nàng về phía vỉa hè, một tay giữ nàng, tay kia giơ bộ đàm lên gọi.
- Cho xe đến đây ngay.
Hai người đàn ông đứng đó nhìn nhau, không biết phải làm gì.
Dana liếc về phía họ và mỉm cười. Có tiếng còi vẳng đến và chỉ vài giây sau một chiếc xe cảnh sát đã đỗ trước mặt họ.
Hai người đàn ông bất lực nhìn Dana bị đẩy lên băng sau của chiếc xe tuần và phóng vút đi.
Ở đồn cảnh sát, Dana nói.
- Tôi được phép gọi một cú điện thoại, đúng không?
Viên trung sĩ gật đầu.
– Đúng!
Anh ta đưa điện thoại cho Dana. Nàng quay số.
o O o
Cách đó nhiều đoạn đường, một người đàn ông túm cổ áo Kemal và đẩy nó về phía chiếc limousine đang nổ máy chờ sẵn.
- Làm ơn! Làm ơn thả cháu ra, - Kemal van vỉ.
- Câm mồm, thằng ôn con.
Bốn lính thuỷ đánh bộ mặc quân phục đi qua.
- Tôi không muốn vào ngõ với ông đâu, Kemal kêu lên.
Người đàn ông bối rối nhìn nó.
- Cái gì.
- Xin ông đừng đưa tôi vào ngõ. - Kemal quay sang đám quân nhân. - Ông này cho cháu năm đôla để đi vào ngõ với ông ấy. Cháu không muốn làm thế đâu.
Đám quân nhân dừng lại, nhìn hắn ta chằm chằm.
- Sao thế hả, thằng mất dạy này…
Người đàn ông lùi lại.
- Không, không. Đợi đã. Các anh không hiểu…
Một người lính nói dứt khoát.
- Có. Bọn tao hiểu, ông bạn ạ. Bỏ tay khỏi thằng bé ngay. - Họ vây quanh hắn ta. Hắn ta rút tay về để giữ thế thủ, và Kemal vội vàng lủi đi. Một người giao hàng xuống xe đạp và xách túi đi vào một toà nhà. Kemal nhảy phắt lên xe của anh ta và đạp đi Người đàn ông thất vọng nhìn theo Kemal rẽ ở cuối đường và biến mất. Đám lính thuỷ đánh bộ vẫn vây quanh hắn ta.
Ở đồn cảnh sát, cửa phòng giam Dana bật mở.
- Cô được tự do, cô Evans. Có người đã bảo lãnh cho cô.
Matt! Vậy là ông ấy đã biết. Dana hạnh phúc nghĩ. Ông ấy lúc nào cũng đến kịp thời.
Khi Dana ra đến cổng, nàng sững sờ dừng lại. Một người đàn ông đang đứng đó đợi nàng.
Hắn ta mỉm cười với Dana và nói.
- Cô được tự do, cô em. Đi thôi.
Hắn nắm chặt tay nàng và dồn nàng ra phố. Ra đến nơi, hắn ngỡ ngàng đứng lại. Một đám phóng viên truyền hình của WTN đã ở sẵn bên ngoài.
- Nhìn bên này, Dana…
- Dana, có thật là cô đã tát viên cảnh sát đó không?
- Có thể kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra không?
- Anh ta có quấy rối cô không?
- Cô có định kiện họ không?
Người đàn ông né sang một bên, lấy tay che mặt.
- Có chuyện gì thế? Dana hỏi. - Ông có muốn bị ghi hình không?
Hắn ta lẩn mất.
Matt Baker đến bên Dana.
- Rời khỏi chỗ này thôi.
Họ ở trong văn phòng của Matt Baker tại toà nhà WTE. Elliot Cromwell, Matt Baker và Abbe Lasmann ngồi nghe Dana kể chuyện đến nửa giờ đồng hồ trong sự im lặng choáng váng.
- Và cả FRA cũng dính vào. Đó là lý do tại sao tướng Booster cố ngăn cản tôi điều tra.
Elliot Cromwell nói:
- Tôi thật sự kinh ngạc. Tất cả chúng ta đã nhầm lẫn về con người Taylor Winthrop. Tôi nghĩ là chúng ta nên báo cho Nhà Trắng biết những gì đang xảy ra. Để họ gọi FBI.
Dana nói:
- Cho đến bây giờ chúng ta mới chỉ có các lời nói chống lại Roger Hudson. Ông nghĩ ai sẽ tin chúng ta?
Abbe Lasmann hỏi:
- Chúng ta không có bằng chứng nào sao?
- Em trai của Sasa Shdanoff vẫn còn sống. Tôi tin chắc là ông ta có. Một khi chúng ta đã nắm được đầu mối thì sớm muộn gì mọi việc cũng xong.
Matt nhìn Dana với vẻ thán phục.
- Cô đã làm cái gì là thành công cái đó.
Dana nói:
- Matt, còn Kemal thì sao? Tôi không biết phải tìm nó ở đâu.
Matt nói với vẻ chắc chắn.
- Đừng lo, chúng tôi sẽ tìm thấy nó. Trong lúc ấy chúng tôi sẽ thu xếp một chỗ ở an toàn, nơi mà không ai có thể tìm thấy cô.
Abbe Lasmann nói.
- Cô có thể ở nhà tôi. Không ai nghĩ đến chuyện tìm cô ở đó đâu.
- Cảm ơn. - Dana quay sang Matt. - Về Kemal…
- Chúng tôi sẽ nhờ FBI lo vụ này. Để tôi cho tài xế đưa cô về nhà Abbe. Dana, mọi thứ rồi cũng ổn cả thôi.
Biết được tin gì tôi sẽ gọi cho cô ngay.
Kemal đạp xe dọc những con phố lạnh giá, cứ một chốc lại lo lắng nhìn về phía sau. Không có dấu hiệu của người đã bắt nó. Mình phải đến chỗ Dana, Kemal nghĩ. Mình không thể để ai làm hại cô ấy.
Vấn đề là trụ sở WTN lại ở phía cuối bên kia của trung tâm Washington.
Khi đến một trạm xe bus, Kemal xuống xe đạp và vứt nó trên bãi cỏ. Một chiếc xe đi tới, Kemal sờ tay vào túi và nhận ra mình không mang tiền.
Kemal quay sang một người qua đường.
- Xin lỗi, cháu có thể…
- Tránh ra, thằng nhóc.
Kemal lại gần một người pnụ nữ đang tiến lại.
- Xin lỗi, cháu cần một vé xe bus để…
Bà ta vội rảo bước qua nó.
Kemal đứng trong lạnh lẽo, không có áo khoác, run lẩy bẩy. Không ai tỏ ra quan tâm. Mình phải kiếm được tiền đi xe, nó nghĩ.
Nó giật cánh tay giả ra và đặt nó trên mặt cỏ. Khi người tiếp theo đi qua, nó kéo tay ông ta lại.
- Xin lỗi ông, có thể giúp cháu chút tiền đi xe bus không?
Ông ta dừng lại.
- Dĩ nhiên, con trai ạ, - ông ta nói và đưa cho Kemal một đôla.
Khi người đàn ông đi xa, Kemal nhanh nhẹn đeo cánh tay giả vào. Chiếc xe bus đang tiến tới, chỉ còn cách một quãng đường. Được rồi, Kemal hân hoan nghĩ. Ngay lúc đó, nó thấy sau cổ nhói lên một cái.
Khi nó quay lại, mọi thứ đã trở nên mờ nhạt. Một giọng nói vang lên trong đầu nó. Không! Không Kemal ngã quị xuống, bất tỉnh. Những người qua đường bắt đầu tụ tập lại.
- Chuyện gì thế?
- Nó bị ngất à?
- Nó có sao không?
- Con tôi bị bệnh đái đường, - một người đàn ông nói.
- Cứ để tôi lo cho cháu!
Hắn bế Kemal lên và mang nó ra chiếc limousine đang chờ sẵn.
Nhà của Abbe Lasmann ở phía tây bắc Washington. Nó rộng rãi và tiện nghi, được trang trí bằng các tấm thảm màu trắng. Dana ở nhà một mình, lo lắng đi tới đi lui, chờ đợi tiếng chuông điện thoại. Kemal phải được bình an. Họ không có lý do gì để *** hại nó. Nó sẽ không sao hết. Nó đang ở đâu? Tại sao họ hhông tìm thấy nó.
Tiếng chuông điện thoại làm Dana giật mình. Nàng vồ lấy nó.
- Alô. - Không có tín hiệu. Tiếng chuông lại vang lên.
Dana nhận ra đó là máy di động của mình. Nàng bỗng thấy nhẹ cả người. Nàng nhấn nút.
- Jeff.
Giọng Roger Hudson nhẹ nhàng vang lên.
- Chúng tôi đang tìm cô, Dana. Kemal ở đây này.
Dana đứng đó, không thể cử động, không thể nói năng. Cuối cùng nàng thì thầm:
- Roger…
- Tôi e là mình không thể kiểm soát được những người ở đây nữa. Họ đang muốn cắt nốt cánh tay lành lặn của Kemal. Hay là tôi cho phép họ nhé?
- Không? - Đó là một tiếng thét. - Ông… ông muốn gì?
- Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô, - Roger nói. - Tôi muốn cô đến nhà tôi, và chỉ được đi một mình. Nếu cô mang theo bất kỳ người nào tới, tôi sẽ không chịu trách nhiệm về những gì xảy ra với Kemal.
- Roger…
- Ba mươi phút nữa, tôi chờ cô.
Dana đứng đó, tê cóng vì sợ hãi. Kemal không được xảy ra chuyện gì. Kemal không được xảy ra chuyện gì.
Bằng những ngón tay run rẩy, Dana gọi điện cho Matt.
Giọng ông ta vang lên từ máy ghi âm. "Bạn đã gọi đến văn phòng của Matt Baker. Hiện giờ tôi không có mặt, bạn hãy để lại tin nhắn và tôi sẽ gọi lại cho bạn".
Tiếp theo là tiếng "bíp". - Dana hít một hơi dài và nói vào điện thoại: "Matt, Roger Hudson vừa gọi điện cho tôi. Lão ta đang giữ Kemal ở nhà. Bây giờ tôi sẽ đến đó. Làm ơn nhanh lên trước khi Kemal xảy ra chuyện gì. Nhớ gọi cảnh sát theo. Nhanh lên!"
Dana tắt máy di động và đi ra cửa.
Abbe Lasmann đang đặt vài bức thư lên bàn làm việc của Matt thì trông thấy đèn báo hiệu có tin nhắn ở điện thoại bật sáng. Cô ta bấm mật khẩu của Matt và nghe lại những lời nhắn của Dana. Rồi cô ta mỉm cười và nhấn nút xoá.
Máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay Dulles, Jeff gọi ngay cho Dana. Suốt cả chuyến bay, anh cứ nghĩ đi nghĩ lại về câu nói kỳ lạ của nàng: "Nếu có chuyện gì xảy ra với em". Nàng đã tắt máy di động. Tiếp theo Jeff gọi về nhà nàng. Không ai nhấc máy. Anh lên taxi và đọc địa chỉ của WTN.
Khi Jeff bước vào, Abbe nói:
- Ồ, Jeff. Rất vui được gặp lại anh.
- Cảm ơn, Abbe. - Anh đi vào văn phòng của Matt.
Matt nói:
- Ồ, cậu về rồi. Rachel thế nào?
- Cô ấy bình thường, - anh trả lời yếu ớt. - Dana đâu?
- Cô ấy không trả lời điện thoại.
Matt nói:
- Lạy Chúa, cậu không hề biết chuyện gì xảy ra sao?
- Ông nói đi, - Jeff thúc giục.
Ở bên ngoài, Abbe áp tai vào cánh cửa đóng kín. Cô ta chỉ nghe được lõm bõm cuộc nói chuyện "… giết cô ấy… Sasa Shdanoff… Krasnoyarsk-26… Kemal… Roger Hudson…"
Abbe đã nghe đủ. Cô ta chạy vội về bàn nhấc máy điện thoại lên. Một phút sau cô ta nói chuyện với Roger Hudson.
Trong văn phòng, Jeff lắng nghe Matt kể lại câu chuyện, choáng váng.
- Tôi không thể tin nổi.
- Tất cả đều là sự thật. - Matt quả quyết với anh.
- Dana ở nhà của Abbe. Để tôi bảo Abbe gọi về nhà cô ấy xem.
Ông ta bấm nút hệ thống liên lạc nội bộ, nhưng trước khi kịp lên tiếng, ông ta nghe thấy giọng Abbe.
- Jeff Connors cũng ở đây. Anh ta đang tìm Dana. Tôi nghĩ là tốt nhất ông nên đưa cô ta rời khỏi. Có lẽ họ sẽ đến đó… Vâng. Tôi sẽ lo chuyện này, ông Hudson. Nếu…
Abbe nghe thấy tiếng động và quay lại. Jeff và Matt Baker đang đứng ở cửa, nhìn cô ta chằm chằm.
Matt nói:
- Đồ khốn nạn.
Jeff quay sang Matt, gần như phát điên.
- Tôi phải đến nhà Hudson ngay. Tôi cần một chiếc xe.
Mạtt Baker liếc ra ngoài cửa sổ.
- Anh không đến đó kịp đâu. Giao thông đang tắc nghẽn kìa.
Đột nhiên họ nghe thấy tiếng chiếc máy bay lên thẳng của WTN hạ cánh xuống sân bay trên nóc nhà.
Hai người đàn ông nhìn nhau.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 25 -
Dana đã vẫy taxi từ nhà Abbe Lasmann, nhưng đường đến nhà Hudson dường như dài vô tận.
Giao thông trên những con đường trơn tuột quả thật khủng khiếp. Dana sợ rằng mình sẽ đến muộn.
- Nhanh lên, - nàng giục tài xế.
Anh ta nhìn nàng qua gương chiếu hậu.
- Thưa cô, đây không phải là máy bay.
Dana lo lắng ngồi nghĩ đến những gì phía trước. Matt sẽ nhận được tin nhắn của nàng và báo cảnh sát. Lúc mình đến nơi thì cảnh sát cũng đến nơi. Nếu họ chưa đến, mình có thể trì hoãn cho đến khi họ đến. Dana mở túi xách. Nàng vẫn còn một bình xịt hơi cay. Tốt. Nàng sẽ không tỏ ra dễ dãi với Roger và Pamela.
Khi chiếc taxi đến nhà Hudson, Dana nhìn qua cửa sổ xem động tĩnh của cảnh sát. Không có gì cả. Vào đến đường xe hơi dẫn đến trước cửa nhà cũng không có gì thay đổi. Dana thấy thắt cả người lại vì sợ.
Dana nhớ lại lần đầu tiên nàng đến đây. Roger và Pamel đã tỏ ra tuyệt vời làm sao. Và họ là những kẻ bán Chúa, những con quái vật sát nhân. Họ có Kemal.
Lòng Dana chợt trào dâng sự căm thù không gì kìm *** nổi.
- Tôi đợi cô chứ? - Người lái xe taxi hỏi nàng.
- Không cần. - Dana trả tiền cho anh ta rồi bước lên bậc thềm trước cửa ra vào và bấm chuông, tim đập thình thịch.
Người mở cửa là Cesar. Khi thấy Dana, mặt ông ta sáng lên.
- Cô Evans.
Với một sự phấn khích bất ngờ, Dana bỗng nhận ra mình đang có một đồng minh. Nàng chìa tay ra.
- Cesar.
Ông ta nắm lấy tay nàng trong bàn tay khổng lồ của mình.
- Rất vui được gặp cô, cô Evans. - Cesar nói.
- Tôi cũng rất vui được gặp ông. - Câu nói này có hàm ý.
Nàng tin chắc là Cesar sẽ giúp mình. Điều duy nhất là nên nhờ ông ta vào lúc nào. Nàng nhìn quanh.
- Cesar…
- Ông Hudson đang đợi cô trong phòng làm việc, cô Evans.
- Được rồi.
Đây chưa phải là lúc.
Dana theo Cesar đi dọc hành lang dài, hồi tưởng lại những điều khác thường đã xảy ra khi nàng lần đầu đặt chân đến đây. Họ đi tới phòng làm việc. Roger đang ngồi ở bàn xếp dọn giấy tờ.
- Cô Evans, - Cesar nói.
Roger ngước lên. Dana nhìn theo Cesar đi khỏi.
Nàng định liều lĩnh gọi ông ta quay lại.
- Tốt, Dana. Vào đây.
Dana đi vào trong phòng. Nàng giận dữ nhìn Roger.
- Kemal đâu?
Roger Hudson nói:
- À, c.ậu bé ngoan.
- Cảnh sát đang trên đường tới đây, Roger. Nếu ông làm gì bất kỳ ai trong chúng tôi…
- Ồ, tôi không nghĩ là chúng tôi phải lo lắng về vấn đề cảnh sát, Dana. - Lão đi về phía nàng và trước khi Dana biết lão định làm gì, lão đã giật lấy cái túi của nàng và bắt đầu lục soát:
- Pamela bảo tôi là cô có một cái bình xịt hơi cay. Cô đã dùng rồi phải không, Dana?
Lão lôi cái bình xịt ra, giơ lên và xịt thẳng vào mặt Dana. Nàng rú lên đau đớn.
- Ôi, cô còn chưa biết thế nào là đau, nhưng tôi bảo đảm với cô là cô sẽ biết ngay thôi.
Nước mắt tuôn như mưa xuống má Dana. Nàng cố chùi hết chúng đi. Roger đợi cho đến lúc nàng chùi xong lại tiếp tục xịt vào mặt nàng.
Dana nức nở:
- Tôi muốn gặp Kemal.
- Dĩ nhiên là cô sẽ gặp. Và Kemal cũng muốn gặp cô. Thằng bé đang sợ hãi lắm, Dana. Tôi chưa từng thấy ai sợ hãi đến thế. Nó biết mình sắp chết, và tôi đã bảo nó cô cũng sắp chết. Cô nghĩ mình thông minh lắm, phải không Dana? Sự thật là cô còn quá khờ khạo. Chúng tôi đang lợi dụng cô. Chúng tôi biết có người trong chính phủ Nga nắm được hoạt động của chúng tôi và muốn lật tẩy chúng tôi. Nhưng chúng tôi không thể tìm ra kẻ đó. Cô đã tìm hộ chúng tôi rồi còn gì.
Hình ảnh cái xác đẫm m.áu của Sasa Shdanoff và bạn ông ta lướt qua trong đầu Dana.
- Sasa Shdanoff và em lão, Boris, thông minh lắm. Chúng tôi còn chưa moi được Boris, nhưng cũng không lâu nữa đâu.
- Roger, Kemal không liên quan gì đến vụ này. Hãy cho nó…
- Tôi nghĩ là không, Dana. Tôi bắt đầu lo lắng về cô khi cô gặp Joan Sinisi tội nghiệp. Cô ta đã nghe lén thấy Taylor Winthrop nói về kế hoạch nước Nga. Hắn không dám cho người giết cô ta vì cô ta đang làm việc cho hắn. Nên hắn đuổi việc cô ta. Khi cô ta đâm đơn kiện, hắn đã dàn xếp với điều kiện cô ta không bao giờ được tiết lộ chuyện đó. - Roger Hudson thở dài. - Nên tôi sợ cô thật sự cảm thấy có trách nhiệm trong vụ tai nạn của Joan Sinisi.
- Roger, Jack Stone biết…
Roger Hudson lắc đầu.
- Jack Stone và người của anh ta luôn theo dõi từng cử chỉ của cô. Chúng tôi có thể giết cô lúc nào cũng được, nhưng chúng tôi phải đợi cho đến khi cô lấy được thông tin mà chúng tôi cần. Bây giờ cô đã vô dụng rồi.
- Tôi muốn gặp Kemal.
- Quá muộn rồi. Tôi e là Kemal tội nghiệp đã gặp tai nạn.
Dana kinh hoàng nhìn lão.
- Các ông đã làm gì?
- Pamela và tôi đã quyết định, một đám cháy nhỏ sẽ là cách giải quyết tốt nhất cái mạng tí xíu của Kemal. Vậy nên chúng tôi đưa nó đến trường. Một đứa bé hư đã đột nhập vào trường hôm thứ bảy. Nó vừa đủ nhỏ để chui qua cửa sổ tầng hầm.
- Đồ quái vật m.áu lạnh. Mày sẽ không trốn thoát đâu.
- Cô làm tôi thất vọng quá, Dana. Điều mà cô không biết là chúng tôi đã trốn thoát rồi. - Lão đi tới bàn làm việc và ấn chuông. Một lát sau Cesar xuất hiện.
- Vâng, ông Hudson.
- Tôi muốn anh trông chừng cô Evans. Và phải chắc chắn rằng cô ấy còn sống cho đến khi tai nạn xảy ra.
- Vâng, ông Hudson. Tôi sẽ lo liệu chu đáo!
Ông ta là người của bọn họ. Dana không thể tin nổi.
- Roger, hãy nghe tôi.…
Cesar cầm tay Dana và lôi nàng ra khỏi phòng.
- Roger…
- Tạm biệt Dana.
Cesar nắm chặt tay nàng, kéo nàng đi dọc hành lang, đi qua bếp ra cửa bên của căn nhà, nơi có chiếc limousine đang đỗ.
Chiếc trực thăng của WTN bay đến dinh thự nhà Hudson.
Jeff nói với Norman Bronson.
- Ông cứ đỗ xuống bãi cỏ và... - Anh dừng lại khi nhìn xuống dưới và thấy Cesar đang ấn Dana vào chiếc limousine. - Không! Đợi đã.
Chiếc limousine bắt đầu chuyển bánh và đi ra phố.
- Anh muốn tôi làm gì bây giờ? - Bronson hỏi.
- Đi theo họ.
Trong chiếc limousine, Dana nói.
- Ông không muốn làm chuyện này mà, Cesar. Tôi…
- Im ngay, cô Evans.
- Cesar, hãy nghe tôi. Ông không biết những người đó đâu Họ là quân giết người. Ông là người tốt. Đừng để ông Hudson ép buộc làm những chuyện…
- Ông Hudson không ép buộc tôi làm gì cả. Tôi làm chuyện này vì bà Hudson. - Ông ta nhìn Dana qua gương chiếu hậu và cười. - Bà Hudson luôn quan tâm đến tôi.
Dana sững sờ nhìn ông ta. Mình không thể để chuyện này xảy ra.
- Ông đưa tôi đi đâu thế này?
- Đến công viên Rock Creek. - Ông ta không cần phải nói thêm - Nơi tôi sẽ giết cô.
o O o
Roger Hudson, Pamela Hudson, Jack Stone và mụ Daley ngồi trong xe khách đi về phía sân bay quốc tế Washington.
Jack Stone nói:
- Máy bay đã sẵn sàng. Phi công của ông đã lên lộ trình bay tới Moscow.
Pameal Hudson nói:
- Chúa ơi, tôi ghét trời lạnh lắm.
- Kemal thế nào? - Roger Hudson hỏi.
- Hai mươi phút nữa ngọn lửa ở trường học sẽ tự động cháy. Thằng nhóc đó ở dưới tầng hầm. Nó đã được uống thuốc an thần rồi.
Dana càng lúc càng tuyệt vọng. Họ đang đến gần công viên Rock Creek và giao thông cứ thưa thớt dần đi.
Thằng bé đang sợ hãi lắm, Dana. Tôi chưa từng thấy ai sợ hãi đến thế. Nó biết mình sắp chết và tôi đã bảo nó là cô cũng sắp chết.
Trên trực thăng đuổi theo chiếc limousine, Norman Bronson nói:
- Nó đang rẽ, Jeff. Có lẽ nó đi về phía công viên Rock Creek.
- Đừng để mất dấu.
Tại FRA, tướng Booster chạy xộc vào văn phòng.
- Cái quái gì xảy ra ở đây vậy? - ông ta hỏi một phụ tá.
- Thưa tướng quân, khi ông đi vắng, thiếu tá Stone đã lôi kéo vài cá nhân xuất sắc của chúng ta và họ có vụ làm ăn lớn với Roger Hudson. Họ đã theo dõi Dana Evans. Ông xem đây… - Người phụ tá bật màn hình máy tính của anh ta lên và một lát sau hiện ra cảnh Dana trần truồng bước vào bồn tắm ở khách sạn Breidenbacher Hof.
Mặt tướng Booster cau lại.
- Lạy Chúa! - Ông ta quay lại. - Jack Stone đâu?
- Anh ta đi rồi. Anh ta cùng vợ chồng Hudson chuẩn bị rời khỏi đất nước.
Tướng Booster quát.
- Đưa tôi đến sân bay quốc tế.
Trên trực thăng, Norman Bronson nhìn xuống và nói:
- Họ đang đi về phíả công viên, Jeff. Nếu họ đến đó, chúng ta sẽ không hạ cánh được vì có quá nhiều cây cối.
Jeff nói:
- Chúng ta phải ngăn họ lại. Ông có hạ cánh được trên đường trước mặt họ không?
- Được.
- Vậy làm đi.
Bronson đẩy cần lái về phía trước và máy bay bắt đầu hạ độ cao. Ông ta vượt qua chiếc limousine và từ từ cho máy bay xuống thấp dần. Nó đáp xuống trên mặt đường, cách chiếc xe khoảng hai mươi mét. Họ nhìn chiếc xe rít lên rồi dừng lại.
- Tắt máy đi, - Jeff nói.
- Chúng ta không thể làm như thế. Nếu hắn buộc chúng ta…
- Tắt máy đi.
Bronson nhìn Jeff.
- Anh có chắc là anh biết mình đang làm gì không?
- Không.
Bronson thở dài và tắt máy. Cánh quạt khổng lồ của chiếc trực thăng quay chậm lại đến khi dừng hẳn. Jeff nhìn ra cửa sổ.
Cesar đã mở cửa sau của chiếc limousine. Ông ta nói với Dana.
- Bạn trai cô đang gây khó dễ cho chúng ta kìa. - Rồi ông ta đấm mạnh vào hàm Dana. Nàng ngã gục trên ghế, bất tỉnh. Cesar đứng thẳng dậy và đi về phía chiếc trực thăng.
- Hắn đến kìa, - Bronson hồi hộp nói. - Lạy Chúa, quả là một người khổng lồ.
Cesar vẫn tiếp tục tiến tới.
- Jeff, hắn có súng. Hắn sẽ giết chúng ta mất.
Jeff quát to ra ngoài cửa sổ.
- Mày và chủ mày sắp vào tù rồi, đồ khốn kiếp!
Cesar bắt đầu đi nhanh hơn.
- Mọi chuyện kết thúc rồi. Mày nên đầu hàng đi.
Cesar còn cách chiếc trực thăng mười lăm mét.
- Cả lũ chúng mày sẽ phải vào trại giam.
Mười mét.
- Mày thích thế, phải không, Cesar?
Bây giờ thì Cesar chạy. Năm mét.
Jeff ấn mạnh vào nút khởi động và cánh quạt bắt đầu chầm chậm quay. Cesar không hề chú ý, mắt nhìn thẳng vào Jeff, mặt đầy vẻ căm thù. Cánh quạt bắt đầu quay nhanh hơn. Khi Cesar đến cửa máy bay, ông ta bỗng nhận ra chuyện gì đang xảy ra, nhưng đã quá muộn. Một tiếng "bụp" vang lên, Jeff nhắm mắt lại.
Trong và ngoài máy bay đầy m.áu.
Norman Bronson nói:
- Tôi buồn nôn quá. - Ông ta tắt máy đi.
Jeff nhìn cái xác cụt đầu trên mặt đất, nhảy ra khỏi máy bay và chạy về phía chiếc limousine. Anh mở cửa xe. Dana đang nằm bất tỉnh.
- Dana… em yêu…! Dana từ từ mở mắt ra. Nàng nhìn Jeff và lẩm bẩm, - Kemal…
Chiếc limousine còn cách trường trung học Lincoln gần một dặm thì Jeff nói to:
- Nhìn kìa. - Xa xa phía trước họ, một cột khói bốc lên kín trời.
- Chúng đốt trường rồi, - Dana kêu lên. - Kemal ở trong đấy. Nó ở dưới tầng hẩm.
- Ôi lạy Chúa.
Một phút sau, chiếc limousine đến nơi. Một màn khói cuồn cuộn kéo lên từ toà nhà. Mười hai lính cứu hoả vẫn đang làm việc cật lực để dập tắt đám cháy.
Jeff nhảy ra khỏi xe và đi về phía ngôi trường. Một người lính ngăn anh lại.
- Ông không thể đi vào nữa, thưa ông.
- Ở bên trong còn ai không? - Jeff hỏi.
- Không. Chúng tôi chỉ vừa mới phá cổng trước.
- Có một c.ậu bé ở dưới tầng hầm.
Trước khi mọi người kịp ngăn cản, Jeff chạy xộc vào trong. Anh gọi to tên Kemal nhưng chỉ bật được ra tiếng ho vì bên trong quá nhiều khói. Anh lấy khăn tay ra buộc lên mặt và chạy vào hành lang dẫn xuống dưới hầm. Màn khói dày đặc làm mắt anh cay xè. Jeff dò dẫm tìm đường, tay bám theo thành cầu thang.
- Kemal, - Jeff gọi. Không có tiếng trả lời. - Kemal.
Vẫn im lặng. Jeff nhận ra một cái bóng lờ mờ ở cuối tầng hầm. Anh đi về phía đó, cố gắng nín thở, phổi bỏng rát. Anh đã vấp phải Kemal. Anh lay nó.
- Kemal?
Thằng bé vẫn bất tỉnh. Với một nỗ lực phi thường, Jeff bế nó lên và đi về phía cầu thang. Anh đã nghẹt thở và khong còn nhìn thấy gì vì khói. Anh đi lảo đảo như người say qua đám mây đen ngòm với Kemal trên tay. Khi đến cầu thang, Jeff nửa bế nửa lôi thằng bé lên. Anh nghe thấy những âm thanh văng vẳng và ngất đi luôn.
Tướng Booster gọi điện cho Nathal Norero, người quản lý sân bay quốc tế Washington.
- Roger Hudson vẫn để máy bay của ông ta ở đấy chứ?
- Vâng, tướng quân. Và nói thật là, ông ấy đang có mặt ở đây. Tôi nghĩ là họ đã sẵn sàng cất cánh.
- Huỷ bỏ ngay.
- Cái gì?
- Gọi cho tháp điều khiển và huỷ bỏ ngay.
- Vâng, thưa ngài. - Nathal Norero gọi điện:
- Tháp điều khiển, yêu cầu huỷ bỏ ngay chuyến bay của chiếc Gulfstream R3487.
Nhân viên điều khiển trả lời:
- Họ đã chạy trên đường băng rồi.
- Phong toả đường băng lại.
- Vâng, thưa ngài. Anh ta đeo chiếc microphone vào.
- Tháp điều khiển gọi Gulfstream R3487. Các anh không được phép cất cánh. Trở về ngay. Huỷ bỏ việc cất cánh. Tôi nhắc lại, huỷ bỏ việc cất cánh.
Roger Hudson bước vào buồng lái.
- Chuyện quái quỷ gì thế?
- Có sự trì hoãn nào đấy? - viên phi công nói. - Chúng ta phải quay về và…
- Không!, - Pamela Huason nói. - Chạy tiếp đi.
- Xin bà hết sức thông cảm, bà Hudson. Tôi sẽ mất bằng lái máy bay nếu…
Jack Stone lại gần người phi công và lấy súng chĩa vào đầu anh ta. - Cất cánh, chúng ta đi sang Nga.
Người phi công hít một hơi dài. - Vâng, thưa ngài.
Chiếc máy bay tăng tốc độ và chỉ hai mươi giây sau, nó nhấc bổng lên không. Viên quản lý sán bay bất lực nhìn chiếc Gulfstream bay mỗi lúc một cao.
- Lạy Chúa! Ông ta chống lại cả…
Tướng Booster quát lên trong điện thoại:
- Chuyện gì xảy ra vậy? Ông đã ngăn cản họ chưa?
- Chưa thưa ngài. Họ… họ vừa cất cánh. Không có cách nào…
Cùng lúc đó, cả bầu trời như bùng nổ. Tất cả những người dưới đất kinh hoàng nhìn lên, từng phần của chiếc Gulfstream bắt đầu rơi xuống qua đám mây như những cục lửa bay. Cảnh tượng này kéo dài mãi tưởng như không bao giờ hết.
Đứng ở rìa sân bay, Boris Shdanoff quan sát rất lâu.
Cuối cùng ông quay lại và bỏ đi.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 26 -
Mẹ Dana cắn một miếng bánh cưới.
- Ngọt quá. Ngọt quá đi. Hồi còn trẻ mẹ cũng hay làm bánh, bánh của mẹ bỏ vào mồm là lập tức tan ngay. - Bà quay sang Dana. - Đúng không, con gái yêu?
- Lập tức tan ngay, - là cụm từ cuối cùng lọt vào đầu Dana, nhưng chuyện đó không quan trọng, - Dĩ nhiên, thưa mẹ, - nàng nói với nụ cười ấm áp.
Hôn lễ được cử hành trong phòng của Toà thị chính thành phố. Dana đã mời mẹ mình vào phút cuối cùng, sau một cú điện thoại.
- Con yêu, rốt cuộc thì mẹ không lấy con người tồi tệ ấy nữa. Con và Kemal đã đúng, vì vậy mẹ trở về Las Vegas!
- Chuyện gì đã xảy ra hả mẹ?
- Mẹ phát hiện ra hắn có vợ rồi. Bà ta cũng không thích hắn.
- Con rất tiếc, mẹ ạ.
- Vậy là mẹ lại cô đơn ở đây.
Cô đơn là một điều gợi ý. Dana đã mời bà đến dự lễ cưới của nàng. Nhìn mẹ mình nói chuyện với Kemal và nhớ được tên thằng bé, Dana mỉm cười. Chúng ta sẽ cho bà được làm bà ngoại. Niềm hạnh phúc của nàng thật quá lớn lao. Cưới Jeff là một điều kỳ diệu, nhưng còn nhiều điều kỳ diệu khác nữa.
Sau đám cháy, Jeff và Kemal được đưa ngay vào bệnh viện điều trị. Khi họ ở trong đó, một nữ y tá đã kể cho các phóng viên nghe về cuộc phiêu lưu của Kemal và câu chuyện lập tức được đưa lên các phương tiện truyền thông. ảnh Kemal lên báo, còn trên TV, người ta tường thuật lại câu chuyện một cách chi tiết. Một cuốn sách viết về những gì nó đã trải qua sắp ra mắt và nghe đâu còn cả một bộ phim truyền hình nữa.
- Nhưng chỉ với điều kiện cháu là diễn viên chính, - Kemal khăng khăng. Ở trường, nó đã là một anh hùng.
Khi các thủ tục nhận con nuôi được tiến hành, một nửa các bạn cùng trường của Kemal đã đến chúc mừng nó.
Kemal nói:
- Con đã thật sự là con của bố mẹ rồi à?
- Đúng vậy, - Dana và Jeff nói. - Chúng ta thuộc về nhau!
- Tuyệt vời. - Chờ đến khi Ricky Underwood nghe được tin này. Ha!
Cơn ác mộng kinh hoàng của một tháng trước đã dần tan biến. Giờ đây ba người họ đã là một gia đình và ngôi nhà là nơi trú ngụ an toàn nhất. Mình không cần thêm một cuộc phiêu lưu nào nữa, Dana nghĩ. Mình đã đi quá đủ rồi.
Một buổi sáng Dana thông báo:
- Em vừa tìm được một căn hộ mới rất tuyệt vời cho cả bốn chúng ta.
- Ba chúng ta chứ, - Jeff nhắc nàng.
- Không, - Dana dịu dàng nói. - Bốn chúng ta.
Jeff nhìn nàng đăm đăm.
- Ý mẹ là chúng ta sắp có em bé. Con mong đó là một đứa em gái.
Càng ngày càng có nhiều tin tốt. Phóng sự mở đầu cho chương trình Đường dây tội ác, - Chuyện của Roger Hudson, một âm mưu sát nhân, - nhận được vô số lời khen và tỷ lệ khán giả theo dõi tăng vọt lên. Ở mức kỷ lục. Matt Baker và Elliot Cromwell thì khỏi phải nói.
Họ vui ra mặt.
- Cô nên chuẩn bị sẵn mọi thứ cho giải Emmy(1) sắp tới đi! - Elliot Cromwell bảo Dana.
Chỉ có đúng một vệt đen duy nhất. Rachel Stevens đã không thắng nổi căn bệnh ung thư. Lúc tin về cái chết của cô được đăng tải, Jeff và Dana mới biết chuyện gì xảy ra. Khi đọc đoạn tin này trên chiếc máy phóng đại chữ, Dana lại thấy nghẹn ngào.
- Tôi không đọc nổi, - nàng nói với Richard Melton. Vậy là anh ta đọc nó.
Yên nghỉ.
Họ đang thực hiện mục bản tin lúc mười một giờ.
"Và ngay tại đây, một người bảo vệ ở Spokane Washington, bị buộc tội giết một gái làm tiền mười sáu tuổi và bị nghi ngờ có liên quan đến cái chết của mười sáu người khác… Ở Sicily, xác của Malcolm Beaumont, người thừa kế bảy mươi tuổi của một công ty thép, được tìm thấy trong bể bơi. Beaumont đang hưởng tuần trăng mật với người vợ mới hai nhăm tuổi. Đi cùng họ là hai người anh của cô dâu. Bây giờ là dụ báo thời tiết với Marvin Greer…"
Khi bản tin kết thúc, Dana vào gặp Matt Baker.
- Có cái gì đó cứ làm tôi thắc mắc. Matt.
- Cái gì vậy? Nói ra để tôi giải quyết cho.
- À, chuyện một triệu phú bảy mươi tuổi chết đuối trong bể bơi khi đang đi hưởng tuần trăng mật với cô dâu hai nhăm tuổi. Ông có thấy chuyện này thuận lợi một cách tồi tệ không?
Chú thích
(1) Giải thưởng Truyền hình hàng năm của Mỹ
 
Top