haiphiavachdich
Thành viên
- Tham gia
- 18/4/2026
- Bài viết
- 4
Chương 01 — Thành phố nhìn xuống từ cửa kính xe khách
Xe khách vào Hà Nội lúc gần trưa.Hạnh ngồi sát cửa kính, ôm balo vào lòng, nhìn những dãy nhà thấp ven đường dày dần lên thành biển hiệu, cửa cuốn, tiệm sửa xe, hàng nhôm kính, quán phở, quán bún, rồi những ngôi nhà ống cao và hẹp đứng ép vào nhau như cố chen lấy một khoảng thở. Cửa kính bám bụi. Nắng cuối hè quệt xiên trên đó, làm những vệt tay người cũ hiện lên như lớp sẹo mờ.
Mẹ ngồi cạnh cậu từ sáng, gần như không ngủ. Cứ qua một ổ gà hay một khúc cua gắt, mẹ lại kéo cái túi ni lông đựng xoài xanh, bánh rán, chai nước lọc về sát chân, như thể chỉ lơi tay một chút là tất cả sẽ trôi đi mất.
"Lên nhà dì thì biết ý vào," mẹ nói. Không biết là lần thứ mấy. "Đừng để người ta phải nhắc. Dép để đâu, quần áo phơi đâu, ăn cơm giờ nào, nhìn trước rồi hẵng làm. Nhà mình không bằng người ta."
Hạnh không quay sang. "Vâng."
"Đừng có cãi. Trên này người ta nói năng khác. Có gì không vừa cũng nhịn."
"Vâng."
Mẹ im lặng một lúc, rồi nói nhỏ hơn, như sợ cả xe nghe thấy: "Mẹ gửi được con lên đây là mẹ mừng lắm rồi. Đừng để dì khó xử."
Hạnh nuốt khan. Cậu ghét cụm từ gửi được con lên đây. Nghe như cậu là một món đồ mong manh phải chuyển cho đúng nơi nhận. Nghe như từ hôm nay cậu không còn thuộc trọn về đâu nữa.
Balo cấn vào bụng. Trong đó có ba bộ quần áo, một chiếc máy tính Casio cũ bọc trong túi vải màu cháo lòng, hai cuốn sách cũ mua ở hiệu sách ngoài chợ huyện, và một quyển sổ bìa xanh. Trong cuốn sổ ấy, trang đầu tiên cậu nắn nót ghi từ hơn một tháng trước:
1. Đứng đầu lớp.
2. Vào đội tuyển Toán.
3. Giỏi tiếng Anh.
4. Có học bổng.
5. Sau này phải làm việc lớn.
Dòng cuối bị mực lem nhẹ vì hôm viết trời nóng, tay cậu đổ mồ hôi.
Mẹ không biết cuốn sổ ấy. Ở quê, người lớn tin những thứ nhìn thấy được: bao thóc, tiền thuốc, tiền học, tờ giấy khen dán lên vách. Không ai rảnh tin vào một thằng con trai mười lăm tuổi ngồi ghi trong vở rằng sau này nó sẽ làm một việc đủ lớn để người ta phải ngước lên nghe.
Xe giảm tốc. Thành phố đổ ra trước mặt, xám, nóng, ồn, rộng hơn cậu nghĩ và lạnh hơn tưởng tượng của cậu mỗi lần ngồi xem tivi ké ở nhà bác trưởng thôn.
Mẹ chạm vào cánh tay cậu. "Xuống bến rồi đỡ đồ cho mẹ. Cẩn thận ví tiền. Ở đây móc túi nhanh lắm."
"Con biết."
Thật ra cậu chẳng biết gì.
Bến xe ập vào người Hạnh bằng mùi xăng nóng, mồ hôi, tiếng còi xe máy, tiếng rao nước, tiếng ai đó cãi nhau qua điện thoại như muốn cãi luôn cả trời đất. Vừa bước xuống, cậu đã bị một người đàn ông vai vắt khăn mặt lao tới hỏi có đi Grab không. Mẹ giật nhẹ tay áo cậu, kéo ra sau lưng mình. Hạnh siết quai balo, vai dựng lên theo bản năng.
Dì đến đón muộn mười lăm phút. Hoặc có thể là đúng giờ, chỉ vì đứng ở bến xe mà thời gian bị kéo dài ra thành một thứ nhớp nháp khó chịu.
Dì Vân mặc áo chống nắng màu kem, khẩu trang kéo xuống cằm. Vừa dựng xe, dì đã nói ngay:
"Xe đông quá. Chị đợi lâu chưa?"
Mẹ cười lập tức. Cái cười quen thuộc mỗi lần phải nhờ ai đó điều gì. "Có lâu gì đâu. Hà Nội không vội được mà"
Dì nhìn Hạnh từ đầu tới chân, nhanh, gọn, không khó chịu nhưng đủ để cậu biết mình đang được kiểm tra.
"Lớn phổng rồi đấy," dì nói. "Đồ đạc có mỗi thế thôi à?"
"Vâng."
"Ừ. Gọn cũng tốt. Nhà dì không rộng."
Câu đó được nói như một thông báo bình thường. Nhưng nó chạm vào Hạnh như đầu kim.
Mẹ ngồi sau xe dì Vân. Hạnh ôm balo ngồi lên chiếc xe ôm dì gọi giúp. Đường Hà Nội chạy ào qua mắt cậu: hàng cây cao bám bụi, ban công phơi quần áo, dây điện giăng như mạng nhện, những cửa hàng treo biển tiếng Anh cậu đọc được mỗi mẩu một ít rồi tự thấy tức. Mấy đứa trạc tuổi cậu phóng xe đạp điện qua như gió, áo trắng tinh, cười lớn. Có đứa vừa đi vừa nói tiếng Anh tự nhiên như nói tiếng Việt.
Hạnh nhìn theo đến khi xe rẽ vào một con phố nhỏ.
Nhà dì Vân nằm trong ngõ, ba tầng, hẹp và cao. Tầng một vừa đủ để xe với một khoảng bếp. Bước chân vào đã thấy hơi nóng tích từ sáng phả lên. Dì vừa mở cửa vừa nói đều đều:
"Dép để sát tường. Bồn rửa ở kia. Khăn mặt phơi trên sân thượng, nhưng đừng phơi lẫn với đồ lót của em My. Tối ăn cơm lúc bảy giờ. Cửa khóa mười một giờ, nhưng học sinh thì chắc cũng không đi đâu. Điện nước ở đây đắt hơn dưới quê, nhớ dùng vừa thôi."
"Vâng ạ," Hạnh đáp.
Chú Hùng từ trong nhà đi ra. Người đậm, trán lấm tấm mồ hôi, áo ba lỗ sẫm ở ngực. Ông nhìn Hạnh một cái rồi quay sang mẹ cậu.
"Lên đường có mệt không chị?"
"Không sao chú ạ. Chỉ ngại làm phiền nhà chú gì."
Chú Hùng cười nhạt. "Người nhà cả. Thằng Hạnh chịu khó học là được."
Từ trên cầu thang có tiếng dép lê lạch bạch. Một con bé tóc buộc cao, mặc quần đùi và áo phông rộng, đứng dựa lan can nhìn xuống.
"Đây là anh Hạnh à?"
"Ừ, anh họ con. Chào đi," dì nói.
Con bé nhún vai. "Con chào anh."
Nói xong nó quay lên luôn, nhanh như thể chào chỉ là một thủ tục phải làm cho đủ.
"Em My đấy, lớp tám," dì bảo. "Nó vô tư, không phải để ý."
Hạnh gật đầu. Cậu hiểu kiểu không phải để ý nghĩa là cứ để đó mà nuốt.
Chỗ ngủ của cậu là một khoảng nhỏ ở tầng ba, cạnh phòng giặt, ngăn bằng cái tủ gỗ cũ với tấm rèm màu xanh đã bạc. Có một bàn học kê sát cửa sổ, một chiếc gi.ường xếp, một cái quạt treo tường và giá sách chỉ còn trống đúng một ngăn.
"Tạm thế này đã," dì Vân nói. "Học sinh chủ yếu cần chỗ ngồi học."
"Vâng ạ."
Cậu muốn nói cảm ơn. Nhưng chưa kịp mở miệng thì mẹ đã nói hộ, giọng đầy biết ơn:
"Thế này là tốt lắm rồi. Chị mang ơn gì."
Dì Vân khoát tay. "Ôi dào, người nhà mà chị. Với lại nghe chị kể thành tích của nó, em cũng quý. Đứa nào có sức học thì phải cho lên chỗ sáng mà học, chứ để quanh quẩn dưới quê phí lắm. Nhưng em nói trước, ở đây phải có nề nếp. Nó học được thì nhà em mừng. Còn nếu mải chơi hay để người ta phải nhắc nhiều thì khó lắm."
"Không đâu," mẹ nói ngay. Lần này giọng không chỉ vội mà còn bật lên một niềm tự hào cố nén từ sáng đến giờ. "Nó ngoan thật, mà học cũng được lắm gì ạ. Cấp hai năm nào cũng đứng đầu lớp, thi huyện thi tỉnh môn Toán đều có giải. Thầy cô ở trường cứ giục chị cho nó lên thành phố học tiếp."
Hạnh đứng cạnh cái bàn trống, nghe mẹ kể vanh vách chuyện học của mình mà sống lưng cứng lại. Cậu vừa muốn mẹ thôi đi, vừa không dám phủ nhận một chữ nào.
Bữa cơm tối có rau muống luộc, cà pháo, thịt rang cháy cạnh và bát canh bí. Chú Hùng ăn nhanh, ít nói. My vừa ăn vừa bấm điện thoại dưới gầm bàn, bị dì Vân gõ đũa một cái mới miễn cưỡng cất đi. Mẹ cậu theo thói quen gắp cho Hạnh miếng thịt ngon nhất. Hạnh chưa kịp đưa bát ra đỡ thì dì cười:
"Lên đây rồi phải tập tự gắp chứ chị. Không ai ngồi canh cho mãi đâu."
Mẹ rụt tay lại, cười theo. Hạnh nhìn miếng thịt rơi về đĩa, cổ họng tự nhiên nghẹn cứng.
Chú Hùng hỏi điểm thi vào lớp mười của cậu. Hạnh trả lời. Chú Hùng gật đầu. Dì Vân đặt bát xuống, giọng bỗng có hẳn một vẻ hãnh diện hộ:
"Điểm Toán thế là đẹp đấy. Bởi thế em mới bảo chị cứ cho nó lên đây. Trường này nổi tiếng nhất thành phố, đâu phải cứ thích là vào được. Con nhà có điều kiện, học sinh học giỏi, đứa nào cũng chen vào. Đã có sức học thì phải vào chỗ như thế mới bật lên được."
Mẹ nghe vậy, mắt sáng hẳn. "Chị cũng nghĩ thế. Nó học được, cứ để ở quê thì phí công nó."
My ngẩng lên hẳn, lần đầu nhìn thẳng Hạnh lâu như vậy. "Anh biết trường anh học nổi tiếng nhất thành phố không?"
Hạnh lắc đầu.
"Nổi thật ấy," My nói. "Toàn con nhà giàu, học giỏi học ở đấy. Cạnh tranh lắm. Bạn con nhắc đến trường anh còn mắt sáng lên. Em cũng thế. Em thấy ai vào được đó đều ghê."
"Ghê gì." Hạnh gắp rau.
"Ghê chứ." My chống cằm. "Bạn con có chị học ở đấy, lớp chín đã thi IELTS rồi. Mấy anh chị ấy nói chuyện toàn kiểu khác hẳn."
Dì Vân liếc con gái. "Con thì lo học tử tế đi rồi hẵng ngưỡng mộ."
My bĩu môi. "Thì con đang ngưỡng mộ anh Hạnh còn gì."
Hạnh không biết IELTS là gì. Nhưng cậu vẫn ngồi thẳng lưng, gắp rau, nhai chậm, như thể mình biết hết.
Đêm đầu tiên, Hạnh không ngủ được.
Tiếng thành phố không giống ở quê. Ở quê, đêm rơi xuống là từng lớp âm thanh tắt dần, còn lại tiếng côn trùng, tiếng chó sủa xa, tiếng quạt nan quét vào bóng tối. Ở đây, đêm không tắt. Nó chỉ đổi giọng. Từ tiếng xe ngoài đường sang tiếng cửa cuốn ở đâu đó kéo sầm, tiếng người cãi nhau trong ngõ, tiếng tivi vọng từ nhà bên, tiếng chú Hùng ho ở tầng dưới, tiếng nước chảy lộp bộp trên mái tôn sau nhà.
Hạnh nằm ngửa trên chiếc gi.ường xếp, quạt quay kẽo kẹt trên đầu. Mẹ ngủ ở phòng khách để sáng mai bắt xe về quê sớm. Chỉ nghĩ đến lúc tỉnh dậy không còn mẹ trong nhà, lồng ngực cậu đã thấy như bị ai ấn nhẹ xuống.
Cậu trở mình, ngồi dậy, mở balo.
Trong ngăn trong cùng có một cây bút máy đã hỏng. Vỏ bút màu đen, nắp xước, đầu ngòi gãy. Mẹ từng định vứt đi mấy lần, cậu đều nhặt lại. Bố cậu từng dùng cây bút ấy hồi còn dạy bổ túc buổi tối ở xã, trước khi đổ bệnh rồi mất nhanh đến mức cả nhà chưa kịp hiểu chuyện gì đã thành đám ma.
Hạnh không còn nhớ rõ mặt bố nữa. Chỉ nhớ bàn tay bố to, khô, có một đốt ngón tay hơi cong. Và nhớ duy nhất một lần bố cúi xuống tờ giấy ô ly, viết vài con số rồi bảo: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công."
Cậu đặt cây bút lên bàn, mở quyển sổ bìa xanh.
Hãy tiếp tục đi lên.
Ý nghĩ đó hiện ra rất rõ, như thể giọng bố không nằm trong trí nhớ mà đang đứng đâu đó ngay sau lưng cậu.
Ngoài năm dòng cũ, tối đó Hạnh viết thêm một dòng mới:
6. Không để ai coi thường mình.
Mực xanh thấm vào giấy. Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy tới khi mắt mỏi đi.
Sáng hôm sau, mẹ về quê.
Lúc mẹ xách túi ra cửa, Hạnh đứng trong ngõ, tay đút túi quần, cố làm mặt bình thường. Mẹ dặn thêm vài câu vụn vặt: học cho tốt, có gì gọi về, đừng tiêu linh tinh, ở với dì thì ngoan. Đến câu cuối, giọng mẹ nhỏ xuống:
"Có nhớ nhà thì cũng ráng."
Hạnh cười, môi lệch nhẹ. "Con có bé nữa đâu."
Mẹ nhìn cậu như muốn nói gì, rồi thôi. Chiếc xe ôm nổ máy. Mẹ ngồi lên, quay lại hai lần. Đến lần thứ ba, Hạnh không nhìn nữa. Cậu ngửa mặt lên trời để nắng châm vào mắt thay cho thứ khác.
Buổi làm thủ tục nhập học diễn ra trong cái oi ả khiến sân trường như bốc mùi sắt nóng.
Dì đi cùng Hạnh, cầm hồ sơ trong túi nhựa. Cổng trường rộng, sơn vàng nhạt, treo băng rôn chào năm học mới. Sân trường đông như hội. Phụ huynh đứng thành từng nhóm, nói những chuyện mà nghe qua đã thấy khác mình: giáo viên chủ nhiệm nào khó, lớp chọn nào học thêm ở đâu, trung tâm tiếng Anh nào có giáo viên bản ngữ, con ai từng đi trại hè Singapore, nhà ai đang tính cho con thi SAT sớm.
Mỗi câu lướt qua tai Hạnh đều như một que nhọn gõ vào lòng tự trọng.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng duy nhất mẹ vừa may ở huyện, quần xanh còn nếp gấp, đôi giày bata cũ nhưng sạch. Đi giữa đám học sinh thành phố tóc tai gọn ghẽ, ba lô có nhãn hiệu cậu chưa biết tên, Hạnh bỗng nhận ra sạch sẽ và đủ dùng là hai thứ khác hẳn nhau.
Dì đưa hồ sơ cho cậu. "Tự vào nộp đi. Lớn rồi."
"Vâng."
Trước cửa phòng hành chính, một nhóm con trai đang đứng chặn nửa lối. Có đứa cao gần bằng chú Hùng, cười rất to; có đứa tóc cắt gọn, cổ tay đeo đồng hồ thể thao; có đứa vừa nói vừa xoay chìa khóa quanh ngón tay. Mùi nước hoa nam thoang thoảng giữa mùi nắng.
Hạnh khựng lại một nhịp rồi lách vào. Vai cậu chạm phải vai một thằng trong nhóm.
"Ơ, xin lỗi nhé," thằng kia nói, nhưng giọng không giống xin lỗi. Nó nhìn xuống người Hạnh, từ cái balo xám cũ đến bộ quần áo thẳng thớm quá mức. "Mới ở quê lên à?"
Mấy đứa còn lại cười hô hố như vừa có ai tung bóng đúng tầm.
Hạnh quay sang. Thằng vừa nói cao hơn cậu gần một cái đầu, da ngăm, tóc cắt kiểu gọn ghẽ, cười bằng nửa miệng. Một kiểu mặt rất dễ được bọn con gái chú ý chỉ vì nó biết mình đang được nhìn.
"Ừ," Hạnh đáp. "Còn mày mới từ đâu xuống?"
Nụ cười trên mặt thằng kia khựng lại nửa nhịp. Mấy đứa xung quanh im đúng một khoảnh khắc rồi bật ra hai kiểu phản ứng: đứa thì khoái chí, đứa thì nhếch mép.
"Ghê đấy," một thằng khác chen vào. "Có cá tính."
Hạnh không nói thêm. Cậu lách qua, nộp hồ sơ, ký tên, nhận giấy hướng dẫn rồi đi ra. Lưng cậu nóng ran. Không biết vì nắng hay vì cơn bực vừa nén lại. Nhưng khi đi ngang nhóm đó lần nữa, cậu nghe thằng tóc cắt gọn nói đủ to:
"Nhóc con mà căng thế. Vào lớp xem được mấy hôm."
Hạnh đi tiếp. Quai balo hằn sâu vào vai. Trong đầu cậu giữ nguyên giọng nói ấy như giữ một vết xước để sau này nhớ mà trả.
Bảng phân lớp dán ở hành lang tầng một, đông nghịt người chen. Hạnh đứng sau cùng một lúc, ngẩng lên không thấy gì ngoài vai với tóc. Dì bảo từ phía sau: "Chen lên đi, không thì đứng đó đến trưa à?"
Hạnh luồn qua từng khoảng trống hẹp. Mùi dầu gội, mùi mồ hôi, mùi giấy mới, mùi nắng hắt từ sân vào quện lại với nhau. Cậu vừa ngẩng đầu thì có ai đó từ bên kia cũng với tay lên chỉ vào danh sách. Hai khuỷu tay chạm nhẹ.
"Xin lỗi."
Giọng con gái.
Hạnh quay sang.
Cô đứng cạnh cậu cao hơn cậu tưởng một chút, tóc buộc thấp, vài sợi con bung ra dính bên má vì nóng. Áo sơ mi trắng của trường được là phẳng, cổ tay áo xắn lên vừa đủ. Da cô sáng nhưng không trắng bệch; kiểu sáng có nắng. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, long lanh và rất có thần, nhìn vào thấy ngay một vẻ lanh lợi, tinh nghịch, hoạt bát. Trên tay cô là túi hồ sơ trong suốt, bên trong có một cuốn hộ chiếu màu xanh lam ló ở mép.
Điều khiến Hạnh chú ý nhất không phải gương mặt, mà là cách cô đứng giữa đám đông như thể đám đông tự chừa chỗ cho mình.
Cô nhìn lên danh sách, rồi quay lại nói bằng tiếng Anh với người phụ nữ đứng sau lưng:
"I told you it would be this class."
Người phụ nữ bật cười. "Then you were right. Again."
Hạnh nghe được từng chữ, hiểu lơ mơ được một ít, rồi thấy tai mình nóng lên.
Cô gái quay lại đúng lúc bắt gặp cậu đang nhìn. Không hề bối rối, cô chỉ hơi nhướng mày, như đặt một câu hỏi rất nhẹ.
Hạnh dời mắt trước.
Ba giây sau, cậu lại ngẩng lên bảng.
Lớp 10A1.
Tên cậu ở dòng thứ mười ba: Nguyễn Hạnh.
Ngay phía trên một dòng là Linh Linh Trần.
Linh Linh.
Tên nghe như một thứ gì sáng quá mức.
"Cậu cũng A1 à?" giọng cô gái bên cạnh vang lên.
Hạnh quay sang. "Ừ."
"Mình cũng thế." Cô cười, không rộng, nhưng làm đôi mắt như biết cười theo. Hạnh thoáng nghĩ nếu đôi mắt ấy buồn xuống, chắc sẽ rất dễ làm người khác mềm lòng. "Mình là Linh Linh."
Hạnh mất nửa nhịp mới đáp: "Hạnh."
"Biết rồi." Cô chỉ lên danh sách. "Tên cậu ngay dưới tên mình."
Cậu ghét việc mình vừa bị nhìn thấy sự lúng túng. "Ờ."
"Cậu lúc nào cũng trả lời một chữ à?" Linh Linh hỏi.
"Hôm nay chắc thế."
"Vì đông quá hay vì cậu đang bực ai?"
Hạnh liếc sang cô. "Cậu hay hỏi người lạ thế à?"
"Không." Cô gập túi hồ sơ lại. "Chỉ tại mặt cậu lúc nãy nhìn như sắp đi thi chứ không phải đi xem lớp."
"Với tôi thì khác gì."
Linh Linh khựng lại nửa giây, rồi bật cười rất nhẹ. "Ừ nhỉ."
Nụ cười ấy không chọc ghẹo. Nó như thể cô vừa ghi nhận cậu thật sự.
"Mình ghét mấy người nói tiếng Anh chỉ để làm màu," cô nói thêm, giọng hạ xuống vừa đủ để chỉ cậu nghe. "Nên cậu đừng nhìn mình như thế."
Hạnh chưa kịp hỏi lại nhìn thế nào thì Linh Linh đã quay lên bảng. Một mùi thơm rất nhẹ lướt qua, không giống dầu gội rẻ tiền ở quê, cũng không ngọt gắt như mùi mấy cửa hàng mỹ phẩm ngoài chợ. Nó sạch và lạnh.
Hạnh đứng nguyên ở đó, mắt vẫn dán lên bảng danh sách nhưng không còn đọc được dòng nào nữa.
Ở góc hành lang, nhóm con trai lúc nãy cũng chen tới. Thằng da ngăm huýt sáo một tiếng khi nhìn thấy tên lớp.
"A1 à? Vui nhỉ."
Một đứa khác đập vai nó. "Có cả Linh Linh lớp này nhé."
Thằng đó cười, liếc về phía cô gái vừa đi khuất. "Thế càng vui."
Hạnh không quay đầu nhưng từng chữ rơi rất rõ vào tai.
Đúng lúc ấy, một thầy phụ trách đi ngang, cầm xấp giấy và nói to để cả hành lang nghe thấy:
"Lớp A1 tập trung đầu năm sớm hơn các lớp khác một tuần. Có bài khảo sát phân loại, nhất là Toán với tiếng Anh. Bạn nào chủ quan là đuối ngay. Năm nay trường chọn đội tuyển sớm."
Xung quanh ồ lên. Có đứa than tiếng Anh, có đứa cười bảo Toán mới đáng sợ.
"Toán thì còn chịu được," Linh Linh nói, không nhìn cậu. "Tiếng Anh mới mệt."
Hạnh quay sang.
"Cậu cũng thấy thế à?"
"Thấy bài khảo sát nào cũng mệt như nhau thôi." Cô nhún vai, rồi nhìn cậu lần nữa. "Nhưng chắc cậu thích Toán hơn."
"Sao biết?"
"Nghe đến Toán cậu đứng thẳng hơn một chút." Linh Linh cười. "Dễ đoán lắm."
Hạnh chưa kịp đáp thì người phụ nữ đi cùng cô gọi. Linh Linh quay đi, nói "Con ra đây" rồi bước qua đám đông. Lúc cô đi ngang nhóm phụ huynh bên trái, Hạnh nghe một người đàn bà thì thào với người bên cạnh:
"Con bé Linh Linh nhà anh Trần đấy. Học mấy năm bên châu Âu về, tiếng Anh như gió."
Thằng da ngăm đứng cách Hạnh vài bước, nhếch miệng như vừa nghe tin có một trò hay để chơi. Dì cậu từ đằng xa gọi với:
"Xem xong chưa con?"
Hạnh siết chặt tờ giấy trong tay.
Toán và tiếng Anh.
Một thứ là nơi cậu biết mình có thể thắng.
Một thứ là nơi cậu biết chỉ cần sơ sẩy, người ta sẽ nhìn ra ngay mình thiếu đến mức nào.
Gió nóng luồn qua hành lang, làm tờ danh sách trên bảng rung rất nhẹ. Hạnh ngẩng lên lần nữa. Tên mình. Tên Linh Linh. Tên mấy thằng con trai kia. Cùng một lớp. Cùng một năm học. Cùng một chỗ mà từ hôm nay, cậu sẽ phải lớn lên trong đó bằng mọi giá.
Cậu kéo quai balo lên cao hơn trên vai, quay người đi về phía cầu thang.
Trong đầu, một ý nghĩ hiện ra rõ đến lạnh người.
Ở đây, nếu không đủ sáng, người ta sẽ bị nuốt mất.
Đây không chỉ là chỗ để học. Đây là một sân chơi mà cậu sẽ phải thắng bằng một cách nào đó.