Hoàn Trò Chơi Quyền Lực : Khi Tổng Tài Yêu Nhầm Kẻ Thù | Chương 2 : Tiếp Cận

HLam heiiebrid333

Thành viên
Tham gia
26/3/2026
Bài viết
2
Buổi sáng, tòa nhà tập đoàn Cố thị.

Từng chiếc xe sang nối đuôi nhau dừng trước sảnh chính, nhân viên ra vào tấp nập. Không khí nơi đây luôn mang một áp lực vô hình — chỉ cần sơ suất, bạn có thể bị loại bỏ bất cứ lúc nào.

Trong dòng người vội vã ấy, **Tô Mộc Vy** xuất hiện.

Cô mặc bộ vest trắng đơn giản, tóc buộc gọn, gương mặt trang điểm nhẹ — hoàn toàn khác với vẻ quyến rũ tối qua.

Hôm nay, cô là một ứng viên.

Một kẻ… chủ động bước vào hang cọp.

---

Phòng phỏng vấn tầng 18.

“Cô Tô, hồ sơ của cô… khá hoàn hảo.” — người quản lý nhân sự nói, ánh mắt đầy dò xét.
“Nhưng vị trí thư ký riêng của Cố tổng không chỉ cần năng lực. Còn cần… chịu được áp lực.”

Tô Mộc Vy mỉm cười nhẹ.

“Tôi nghĩ… tôi chịu được.”

“Cố tổng rất khó tính.”
“Càng tốt.” — cô đáp ngay, không chút do dự.

Cả căn phòng im lặng trong chốc lát.

Ánh mắt người phỏng vấn thay đổi.

Cô gái này… không đơn giản.

---

Một giờ sau.

Cánh cửa phòng tổng giám đốc mở ra.

Tô Mộc Vy bước vào.

Và… nhìn thấy anh.

**Cố Dạ Thần** đang đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía cô. Ánh sáng buổi sáng chiếu lên dáng người cao lớn, khiến anh trông càng lạnh lẽo, xa cách.

“Cô muốn làm thư ký của tôi?” — anh lên tiếng, không quay lại.

“Đúng vậy, Cố tổng.”

Anh xoay người.

Ánh mắt hai người chạm nhau lần nữa.

Lần này… gần hơn. Rõ ràng hơn.

Anh nhìn cô, không che giấu sự đánh giá.

“Chúng ta… đã gặp nhau tối qua.”

Không phải câu hỏi.

Là khẳng định.

Tô Mộc Vy khẽ gật đầu.

“Vâng. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến công việc.”

Anh bước lại gần.

Từng bước… chậm rãi.

Không khí trở nên nặng nề.

“Cô rất tự tin.” — anh dừng trước mặt cô, khoảng cách chỉ còn nửa mét.
“Hay là… có mục đích gì khác?”

Câu hỏi ấy như một mũi dao thẳng vào tim.

Nhưng biểu cảm của cô… không hề thay đổi.

“Tôi cần công việc. Cố tổng cần một thư ký giỏi.”
“Chúng ta… đều có lợi.”

Một nụ cười nhạt thoáng qua môi anh.

“Cô nghĩ mình giỏi?”

“Cố tổng có thể thử.”

---

Anh im lặng vài giây.

Rồi bất ngờ đưa ra một xấp tài liệu.

“Ba phút.”
“Phân tích cho tôi bản hợp đồng này.”

Không báo trước.

Không giải thích.

Đây không phải phỏng vấn… mà là thử thách.

Tô Mộc Vy nhận lấy.

Ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng con số, từng điều khoản phức tạp.

Thời gian trôi.

Không khí im lặng đến nghẹt thở.

Hai phút ba mươi giây.

Cô ngẩng đầu.

“Điều khoản 7 có vấn đề.”
“Bên đối tác cố tình cài bẫy trách nhiệm pháp lý.”
“Nếu ký… công ty sẽ chịu rủi ro rất lớn.”

Anh không nói gì.

Chỉ nhìn cô.

Ánh mắt sâu thẳm, khó đoán.

“Còn gì nữa?”

“Điều khoản 12.” — cô tiếp tục.
“Có thể sửa để có lợi cho Cố thị hơn. Tôi đã ghi chú lại.”

Cô đưa lại tài liệu.

Từng dòng ghi chú rõ ràng, chính xác.

---

Một thoáng im lặng.

Rồi…

“Ngày mai đi làm.”

Chỉ bốn chữ.

Không giải thích.

Không do dự.

---

Tô Mộc Vy hơi khựng lại.

Nhưng nhanh chóng gật đầu.

“Cảm ơn Cố tổng.”

Cô quay người rời đi.

Bước chân vẫn vững vàng.

Nhưng…

Chỉ khi ra khỏi phòng, cô mới thở nhẹ một hơi.

*Cửa đã mở.*

---

Trong phòng.

Cố Dạ Thần đứng im.

Ánh mắt vẫn nhìn về phía cánh cửa vừa đóng lại.

“Cô ta… không đơn giản.” — trợ lý lên tiếng.

Anh khẽ cười.

Nụ cười lạnh.

“Tôi biết.”

“Vậy vẫn nhận?”

“Để xem… cô ta muốn gì.”

Anh dừng lại một chút.

Ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

“Và… cô ta có thể đi được bao xa.”

---

Ở hành lang.

Tô Mộc Vy đứng trước cửa kính, nhìn xuống thành phố .

Ánh mắt dần trở nên kiên định.

“Bước đầu… thành công.”

Nhưng cô không biết…

Từ khoảnh khắc bước vào văn phòng đó
cô đã không còn là người chơi duy nhất trong trò chơi này.
 
Quay lại
Top Bottom