dtlong19012001
Thành viên
- Tham gia
- 19/2/2025
- Bài viết
- 10
Hồi năm hai, mình có thói quen điền vào mọi khoảng im lặng trong cuộc hội thoại. Ai ngừng nói là mình nói. Ai hỏi là mình trả lời ngay, dài và đầy đủ. Mình nghĩ vậy là lịch sự, là cởi mở. Cho đến khi một người bạn nói thẳng: "Mày nói nhiều đến mức tao không biết mày thực sự nghĩ gì."
Câu đó làm mình đứng hình mất mấy ngày. Và sau đó mình tìm đến Quỷ Cốc Tử.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
Chương đầu tiên của Quỷ Cốc Tử xoay quanh thuật Bài Hạp - Bài là mở ra, Hạp là khép lại. Nguyên văn viết: "Bài hạp giả, thiên địa chi đạo" - mở và khép là quy luật của trời đất. Không phải mẹo vặt. Không phải kỹ xảo đàm phán. Là quy luật.
Người du thuyết giỏi không phải người nói hay nhất - mà là người biết thời điểm nào mở, thời điểm nào khép. Mở (Bài) để đặt câu hỏi, khai thác, tạo không gian cho đối phương. Khép (Hạp) để quan sát, giấu đi phản ứng của mình, khiến đối phương tiếp tục nói.
Quỷ Cốc Tử gọi miệng là "cánh cửa của tâm": "Khẩu giả, tâm chi môn hộ dã". Người kiểm soát được cánh cửa đó - kiểm soát được cuộc hội thoại.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
Một phần cực hay trong chương này là khái niệm Âm ngôn / Dương ngôn. Quỷ Cốc Tử chỉ ra: có người hồi đáp với ngôn từ tích cực, mở rộng, hướng tới thành công (Dương ngôn). Có người lại phản ứng mạnh hơn với những gì thuộc về mất mát, rủi ro, thứ cần tránh (Âm ngôn).
Trước khi thuyết phục ai, phải thăm dò xem họ thuộc loại nào. Không phải ai cũng bị thuyết phục bằng cùng một kiểu lý luận.
Điều đó nghe rất "chiến lược" - nhưng thực ra đó là lắng nghe thật sự. Quan sát cách người ta phản ứng. Đọc cảm xúc trước khi đọc lý lẽ.
Một góc nhìn khác về điều này - từ hướng hiện đại hơn - mình đọc được bài về nghệ thuật mở miệng và biết im khi đang nghiên cứu về giao tiếp. Kết hợp đọc song song với Quỷ Cốc Tử thì thú vị hơn đọc riêng lẻ nhiều.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
Quỷ Cốc Tử nhắc đến nguyên lý này qua thực tiễn: người biết giữ mình đúng lúc sẽ thắng người liên tục tấn công. Tư Mã Ý không hơn Gia Cát Lượng về tài mưu lược - ông hơn ở chỗ biết không nói, không động, không để lộ. Khép đủ lâu, đến khi đối phương tự mở hết.
Trong một nhóm dự án, trong một buổi seminar, trong một cuộc thương lượng - nguyên lý đó không thay đổi sau 2.400 năm.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
"Bài nhi hạp chi, vi chi đạo chi động" - Mở rồi khép lại, đó là quy luật vận hành của vạn sự.
Mình vẫn đang luyện Hạp. Nó khó hơn Bài nhiều.
Câu đó làm mình đứng hình mất mấy ngày. Và sau đó mình tìm đến Quỷ Cốc Tử.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
"Bài" và "Hạp" - không phải hai kỹ thuật, mà là một nhịp thở
Chương đầu tiên của Quỷ Cốc Tử xoay quanh thuật Bài Hạp - Bài là mở ra, Hạp là khép lại. Nguyên văn viết: "Bài hạp giả, thiên địa chi đạo" - mở và khép là quy luật của trời đất. Không phải mẹo vặt. Không phải kỹ xảo đàm phán. Là quy luật.
Người du thuyết giỏi không phải người nói hay nhất - mà là người biết thời điểm nào mở, thời điểm nào khép. Mở (Bài) để đặt câu hỏi, khai thác, tạo không gian cho đối phương. Khép (Hạp) để quan sát, giấu đi phản ứng của mình, khiến đối phương tiếp tục nói.
Quỷ Cốc Tử gọi miệng là "cánh cửa của tâm": "Khẩu giả, tâm chi môn hộ dã". Người kiểm soát được cánh cửa đó - kiểm soát được cuộc hội thoại.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
Âm ngôn và Dương ngôn - đọc người trước khi nói
Một phần cực hay trong chương này là khái niệm Âm ngôn / Dương ngôn. Quỷ Cốc Tử chỉ ra: có người hồi đáp với ngôn từ tích cực, mở rộng, hướng tới thành công (Dương ngôn). Có người lại phản ứng mạnh hơn với những gì thuộc về mất mát, rủi ro, thứ cần tránh (Âm ngôn).
Trước khi thuyết phục ai, phải thăm dò xem họ thuộc loại nào. Không phải ai cũng bị thuyết phục bằng cùng một kiểu lý luận.
Điều đó nghe rất "chiến lược" - nhưng thực ra đó là lắng nghe thật sự. Quan sát cách người ta phản ứng. Đọc cảm xúc trước khi đọc lý lẽ.
Một góc nhìn khác về điều này - từ hướng hiện đại hơn - mình đọc được bài về nghệ thuật mở miệng và biết im khi đang nghiên cứu về giao tiếp. Kết hợp đọc song song với Quỷ Cốc Tử thì thú vị hơn đọc riêng lẻ nhiều.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
Tư Mã Ý - bài học về Hạp dài nhất lịch sử
Quỷ Cốc Tử nhắc đến nguyên lý này qua thực tiễn: người biết giữ mình đúng lúc sẽ thắng người liên tục tấn công. Tư Mã Ý không hơn Gia Cát Lượng về tài mưu lược - ông hơn ở chỗ biết không nói, không động, không để lộ. Khép đủ lâu, đến khi đối phương tự mở hết.
Trong một nhóm dự án, trong một buổi seminar, trong một cuộc thương lượng - nguyên lý đó không thay đổi sau 2.400 năm.
![Tập thể dục cho mắt một tẹo rồi đọc tiếp hen^^ [separate]](https://kenhsinhvien.vn/images/misc/separate.gif)
"Bài nhi hạp chi, vi chi đạo chi động" - Mở rồi khép lại, đó là quy luật vận hành của vạn sự.
Mình vẫn đang luyện Hạp. Nó khó hơn Bài nhiều.