Nho's Diary

  • Tác giả Tác giả nho
  • Ngày đăng Ngày đăng
Trạng thái
Tác giả đang khóa bình luận
Hi, long time, huh?
Lâu lắm mới nghe Phố không em, vừa nghe vừa làm nên cũng không bị buồn lắm =))
Thỉnh thoảng bất chợt em sẽ có những hành động vô thức, xong giật mình mới thấy, à, hành động này giống của người này người kia. Chẳng tự nhiên mà người ta bảo rằng người ta là trung bình cộng của những người tiếp xúc với mình nhiều nhất.

Đợt này em ổn hơn rồi, không còn giãy đành đạch lên đòi làm hạt giống nữa :)) Em cứ để mọi thứ trôi đi như thế.
Có năng lượng thì em nói chuyện, không có năng lượng thì em thôi, kể cả những câu chuyện của Cường Lê hay bất kỳ ai khác. Em không cố tỏ ra an lành nữa. Em chỉ là em, bình thường hết sức, không bao trọn cả bầu trời. Đợt vừa rồi em nghĩ em bị khủng hoảng vì việc em nghĩ em quan trọng với cuộc đời quá và em muốn làm mọi người hạnh phúc. Em được bơm vào đầu về việc em an lành tích cực dễ thương quá (và em siêu tự hào về điều ấy) nên em cứ mải miết chạy theo.

Hôm trước nói chuyện với mẹ, bảo rằng, sẽ có những cụm từ đại diện cho những giai đoạn cuộc đời.
Giai đoạn sống lành của em mở ra bằng 2 cụm từ "thú vị" và "kỳ lạ". Không có đúng sai, không có hay dở, chỉ là giống và khác nhau trong suy nghĩ. Góc nhìn họ không giống mình, thì coi như họ thú vị. Mình không hiểu nổi góc nhìn của họ, thì là họ kỳ lạ (mới tinh trong cách nhìn nhận - so với mình). Tự nhiên như thế mình thấy vợi đi một nửa suy tư.

Đợt này em đến với cụm từ "Ừ ha"
Mình không quan trọng với họ đến thế.
Họ không quan trọng với họ đến thế.
Không ai quá quan trọng trong cuộc đời của ai. Có thiếu ai trên cuộc đời này thì mọi thứ vẫn cứ vận hành một cách an ổn.
Ừ ha.

Đợt này em cứ vin vào việc mình ốm dở mà ko chịu đi tập, nhưng chắc em sẽ đi tập lại, ít thôi nhưng để cho mình vào kỷ luật anh ạ. Em sẽ khỏe mạnh, vì em, và vì anh nữa. Đến lúc đó, em sẽ đấm anh 1 trận để anh thấy sức mạnh của kỷ luật thép =))
 
Anh thương,
Em mắc uống bia quá.
Trong tủ lạnh em có bia, có mồi.
Em cứ nằm đây đấm nhau với em từ nãy vì uống giờ em sẽ đau họng ho sụ sụ, dạ dày em cũng chẳng hài lòng, nhưng em vẫn mắc uống.
Giá mà có anh, em nằm luyên thuyên nói tỉ tê đến khi nào mình mơ màng cắm đầu câu chuyện này vào mông câu chuyện kia, em sẽ chọn thèm ôm anh chứ chẳng thèm ngụm bia nào hết.

Hoặc em sẽ chọc vào eo anh rồi đòi anh đi lấy bia cho uống. Cười tít mắt khi thấy anh mắng vì cái thói hư hỏng, nhưng tay thì vẫn mở bia cho em, dù em uống 1 ngụm là hết thèm. Thôi được rồi em chia cho anh nửa lon vì sự yêu chiều nhẫn nhịn của anh. Và một nụ hun thật tròn, và thơm mùi bia nữa.


Chộ ôi sến =))
 
"Và liệu con có thể chạm vào một, cho dù chỉ là một thôi, một trong những ngôi sao đó?
Thằng nhóc bảo có và đặt tay lên mặt đất"
 
Nay em đi ăn xiên bẩn.
Từ trưa em đã ăn chẳng vừa miệng cái gì, em đổ tại say cafe.
Dễ ăn như em mà còn đến phát nôn lên.
Em thấy dây thần kinh của em căng kinh khủng.
Tối nay ăn, ăn đầy một miệng thức ăn, ăn liên tục để mong em chẳng nghĩ ngợi gì. Em cứ chớm nghĩ là em lại đút một miếng vào mồm =))
Công việc của em đợt này dễ chịu
Cuộc sống của em dạo này yên bình
Chẳng hiểu sao em cứ bức bối

Em ăn một miệng, tự nhiên nghĩ tới câu: Không nuốt được thì bẻ nhỏ ra rồi nuốt xuống. Em khóc.

Chẳng hiểu :))
Không bị bắt nạt. Mọi thứ bình yên. Nhưng không làm thế nào cho mình cảm thấy nhẹ nhàng được, thế là lăn ra khóc. Em nghĩ nếu lúc đó là ở phòng, em sẽ khóc như thể em vừa bị dội nước sôi ;))

"Nhìn em ăn ngon miệng quá, trông hạnh phúc"
Lúc nào :))
 
Trạng thái
Tác giả đang khóa bình luận
Quay lại
Top Bottom