Ngồi cùng bàn ^^

jo' hơn chục trang rùi mà vẫn chưa có chap mới sao?????:KSV@08:
 
Nêu như bạn nói như vây thì con gái không đươc đi chơi đêm hả . Vây chắc tại gia đình bạn khó thôi chứ đâu phải tại truyện .
Vn mình đánh nhau như thế nào thì kệ nó , hay bạn bị ảnh hưởng của nhiều vụ đánh nhau đó qá rồi hả . Bộ bắt buộc truyện phải giống y chang như ngoài đời à . T/g viết dường như không muốn nhắc về vấn đề bạo lực qá thôi
Còn vụ vào quan bar , đâu phải THPT là vào k được , có tiền là có quyền mà , suy nghĩ 1 chút rồi ý kiến đi har.Trốn nhà đi chơi đâu phải đu dây . Bộ bạn hay như vây à , trốn nhà đi đợi ba mẹ làm gi bận trốn đi k được hả .
Còn cái nick nuhoangbongdem gì đó . Mình thấy dùng nick nào cũng như nhau cả thôi , nick đâu có xấu như bạn nói .
Còn vụ cái kéo thì làm rớt , ai bít rớt ở đâu nhỉ , cũng đâu bít mình bi rớt rồi dc M.Anh lụm đươc đâu chứ ( vây bạn bị mất đồ bạn bít ai lấy à )
Còn về người mẹ của H.Nhi nữa chứ . Mẹ H.Nhi tên Hạnh thì cái này tụi bạn M.Anh đã điều tra rồi mà . Chối thế nào được nhỉ trong khi mẹ mình tên Hạnh , nếu là bạn thì bạn chối cho nhục thêm à , h.ãm hại người ta bị người ta vạch mặt không lẽ còn ráng chối
Bạn nói như vây chắc bạn cũng rành về mấy vụ h.ãm hại lắm hả .
Bạn nói là có ý kiến . Mình thì thấy bạn như mún chửi cái cách viết của t/g là ngu ngốc đấy . Nếu bạn cảm thấy truyện không hay thì bạn có thể không đọc . Mỗi ng` có 1 cách viết truyện khác nhau . K phải lúc nào cũng y chang ngoài đời qá đâu . Bạn nên xem lại coi bản thân mình đã bi ảnh hưởng về mấy việc đó qá nhiều đấy .

người ta đang góp ý cơ mà. truyện hay là cậu ủng hộ tác giả quá mức vậy sao. người ta nói đàng hoàng mà cậu kêu người ta chửi tác giả. tôi thấy cậu ấy góp ý có lý. :KSV@07:
 
lâu rùi mà các mem vẫn nhiệt tình thế :Xchia buồn nhé có vẻ G.top drop luôn rồi 2 tháng lận mà kom k thấy mặt :((
đất này để cả nhà spam thôi :-<
 
Sau 1 thời gian khá dài bỏ fic, hôm nay e đã hoàn thành và up lên h4 rồi!
Thời gian vừa rồi sự thật là sức khỏe e k được tốt, vả lại năm cuối nên học hành có hơi vất vả. Thi học kì xong với thời gian nghỉ tết dương, em cũng hoàn thành xong fic. Chỉnh sửa lại một chút thì tối nay em đã úp lên h4 rồi, có gì chị Kòm qua đấy cóp về cho mọi người đọc nhé!
Em muốn cảm ơn các anh chị đã qtâm ủng hộ fic trong thời gian qua, và cũng muốn xin lỗi, mong mngười thông cảm cho em vì đã bỏ một thời gian dài như vậy. Em mong anh chị sẽ đọc nốt phần còn lại của truyện và có những lời nhận xét đánh giá giúp em. Hì, có thể lâu không viết nên cảm hứng văn chương tụt dốc, viết cũng bị dở đi ^^
Tks anh chị rất rất nhiều! :KSV@03:
 
Truyện G.Top viết hay lắm. Khoai rất ấn tượng với cốt truyện và cách viết. Phần kết truyện cũng rất hay. Thanks G.Top nhiều.
 
Sau 1 thời gian khá dài bỏ fic, hôm nay e đã hoàn thành và up lên h4 rồi!
Thời gian vừa rồi sự thật là sức khỏe e k được tốt, vả lại năm cuối nên học hành có hơi vất vả. Thi học kì xong với thời gian nghỉ tết dương, em cũng hoàn thành xong fic. Chỉnh sửa lại một chút thì tối nay em đã úp lên h4 rồi, có gì chị Kòm qua đấy cóp về cho mọi người đọc nhé!
Em muốn cảm ơn các anh chị đã qtâm ủng hộ fic trong thời gian qua, và cũng muốn xin lỗi, mong mngười thông cảm cho em vì đã bỏ một thời gian dài như vậy. Em mong anh chị sẽ đọc nốt phần còn lại của truyện và có những lời nhận xét đánh giá giúp em. Hì, có thể lâu không viết nên cảm hứng văn chương tụt dốc, viết cũng bị dở đi ^^
Tks anh chị rất rất nhiều! :KSV@03:
zay thi post tip di chu noi suong la ko dc a` nghen
 
Vậy để em post tiếp:

Ngày hôm sau vẫn như mọi ngày, đến gần trưa tôi mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon lành trong cái chăn bông to sụ, ngáp ngắn ngáp dài, tôi uể oải đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
- Ôi trời ơi! Sao mà nước lạnh thế này?!! - vừa tát nước lên mặt cho tỉnh táo, tôi mới rồ người lên vì thực sự mà nói, nước làm mặt tôi đông cứng rồi.
- Mẹ ơiiiiiiii!!! Mẹ quên không bật bình à? Sao mà nước lạnh thế?!!! - tôi gào cái mồm từ trong nhà vệ sinh ra, trời ơi, tại sao cái công việc hết sức đơn giản như thế mà mẹ tôi cũng quên được cơ chứ? OMG!!!
- Rất tiếc... Cái bình nóng lạnh hỏng rồi!- mẹ tôi ở dưới nhà nói vọng lên, cái giọng mẹ tôi sao mà nó lại đau khổ như thế cơ chứ? Sao mà lại hợp với cái tâm trạng của tôi bây giờ thế cơ chứ? Cái gì cơ? Bình nóng lạnh hỏng rồi á?!!
- Sang nhà bà mà vệ sinh cá nhân đi! Mẹ cũng vừa phải sang bên bà đấy! - mẹ tôi lại nói vọng lên, tôi lấy tay đập đến bốp một cái vào đầu. Có ai khổ như tôi không cơ chứ?
Trời thì lạnh như thế này, lại phải đi sang nhà bà để vệ sinh cá nhân, mà tôi thì chuyên gia có cái thói quen tắm rửa buổi sáng,bây giờ người chưa tắm đã thấy khó chịu rồi. Thôi thì lại bê quần áo sang nhà bà vậy...hix hix...
- Mẹ nhớ gọi thợ đến sửa đi nhé! Thế kỉ bao nhiêu rồi mà còn không có bình nóng lạnh dùng! - vừa bước xuống dưới nhà tôi đã càu nhàu với mẹ.
- Tôi biết rồi thưa chị! Đi đi xong nhớ về nhà luôn đấy, mà mày xem bài vở học hành thế nào đi. Chuẩn bị đi học rồi mà cứ nhởn nhơ chơi bời thế à? - mẹ tôi lại được đà tranh thủ lôi cái chuyện học hành của tôi ra.
- Rồi rồi con biết rồi! Trời lạnh như thế này ai thích la cà ngoài đường đâu mà mẹ phải nhắc! - tôi cúi xuống xỏ đôi giày mang nhãn hiệu"Thượng Đình" của mình vào, rồi lúi húi dắt cái xe đạp ra ngoài cửa nhà.
- Con đi đây!
Ôi trời ơi, sao mà lạnh thế này?
Hừ hừ... Gió cứ thế thổi vù vù bên tai tôi, hai cái chân tôi lạnh quá cứng đờ lại, đạp xe cũng khó khăn chứ chẳng nói gì đến chuyện đi nhanh cho đến nơi! Tôi vừa run bần bật vừa mong sao bây giờ trời nắng ấm lên, cả con người tôi sẽ sung sức lắmđấy, đạp xe hùng hục như con trâu mộng cho mà xem! Nhưng mà khổ nỗi, những ước mơ của tôi thường chẳng bao giờ đến đúng lúc tôi cần cả, vì thế nên thật là vô nghĩa nếu như tôi đang nghĩ đến hình ảnh của những tia nắng ấm áp, lung linh! Ôi...
Thôi bỏ đi, tôi cố gắng dùng hết công lực đạp xe thật nhanh sang nhà bà. Cố lên! Cố lên! Mai Anh là ai cơ chứ? Là sư phụ của siêu nhân cơ mà! Không được nản chí! Ú hú hú...!!!
Vèo vèo vèo...
Rít...
Thật sự là...rất rất rất lạnh...! Tôi căm ghét cái thời tiết khắc nghiệt của Việt Nam!
Dù sao thì cũng may là đến nơi rồi. Tôi vội dựng cái xe đạp mini của mình gọn sang một bên, với tay bấm mạnh vào cái chuông cửađể bà nhanh chóng ra mở cho tôi vào nhà, không thì tôi chết mất!
"Cạch cạch"
- Mai Anh à con? Vào nhà đi!
- Ôi bà!!! Bà là vị cứu tinh của đời connnnnn!!! Con yêu bà!!! Chụt chụt! Moazzzzz....
Tôi gửi hàng ngàn hàng vạn nụ hôn gió đến bà, thực sự là vừa nhìn thấy gương mặt hiền từ mà phúc hậu của bà tôi đã cảm thấy yêu bà lắm rồi, bây giờ bà lại cứu sống tôi khỏi cái thế giới"Bắc cực" này, trời ơi, bà! Bà là một người quả thật quá vĩ đại!
- Dắt xe vào nhà rồi vào luôn đi, đứng đấy chết lạnh bây giờ! Cha bố tiên sư nhà cô, lắm chuỵên lắm cơ!- bà tôi ấn nhẹ đầu tôi rồi mở rộng cửa ra cho tôi dắt cái con ngựa sắt của mình vào nhà.
- Vâng! Con vào đây! Yêu bà trẻ lớm lớm lớm! - tôi nháy mắt cười đùa với bà rồi mau chóng dắt xe vào nhà.
Oaaaaaaa!!! Ấm thật! Cái cửa gỗ đóng lại, một luồng không khí ấm nóng làm tan hết cái lạnh còn vương vấn trên người tôi,tôi cởi bỏ cái áo khoác to sù sụ bên ngoài ra, rồi chạy ra làm cốc trà nóng cho ấm người.
- Con lên tầng tắm nhé! Bà đi sang nhà hàng xóm một lúc rồi bà về! - bà trẻ tôi cười hiền hậu rồi lấy cái áo treo trên móc ngoài phòng khách, mặc vào rồi chào tôi và mở cửa ra khỏi nhà.
Haizzz...Thôi thì đi tắm cái đã cho nó sạch sẽ! Nhà bà trẻ có cả bồn tắm to oành nên tôi rất thích tắm ở đây. Cứ nghĩ đến cảnh nằm trong bồn tắm rồi xả nước nóng ra, ngâm mình trong đó với một vài bông hồng thơm phức, cộng thêm mấy chú vịt con vàng đáng yêu mà tôi lại thấy sướng hết cả người. Vội vàng cầm cái túi đựng quần áo lên nhà, tôi vừa đi vừa hát líu lo.
Mở vòi hoa sen, tôi nằm rất thoải mái trong cái bồn tắm to oành, ngâm mình trong bồn nước nóng thật sự là rất dễ chịu, con người tôi có vẻ như thoải mái hơn,dễ chịu hơn, tất cả mọi sự mệt mỏi đều tan biến hết...Chẳng còn chút nào! Tôi muốnngủ nhưng không ngủ được, vì tôi vẫn còn yêu sự sống lắm! Haha...
Hôm qua là một ngày thật sự rất kì lạ đối với tôi. Duy đã trở về sau 1 năm tôi chẳng còn chút tin tức nào của cậu ấy...Tôi quá bỡ ngỡ, quá sợ hãi và ngại ngùng trước con người "máu lạnh" kia, người khiến tôi đau khổ trong một thời gian thật sự rất dài...rất dài cho một sự rung động đầu đời đối với một đứa con gái chẳng có chút đặc biệt gì như tôi!
 
Từ hôm tôi và Thành tức nhau đến giờ đã 2 ngày rồi, lần đầu tiên Thành khiến tôi bất ngờ vì cái thái độ của cậu ấy, sau đêm hôm đó, cậu ấy chẳng hề nhắn tin hay gọi điện gì cho tôi nữa, có vẻ như Thành đã mặc kệ tôi rồi! Tôi thấy hơi hụt hẫng trong lòng, cảm giác rất lạ, có thể do cậu ấy quá chiều tôi nên bây giờ thay đổi khiến tôi lại thấy mình có lỗi....Có lẽ, tôi là người sai thật rồi!
Nhưng cái sự điều khiển của lí trí và con người cố chấp của tôi chẳng cho phép tôi cầm điện thoại lên và nhắn cho cậu ấy một cái tin, hỏi xem cậu ấy giờ như thế nào...Tôi quá cố chấp!
Rồi lại cả cái cuộc điện thoại của một cậu con trai lạ hoắc lạ huơ tôi chả quen biết gọi đến đòi làm quen. Tôi không hiểu rằng cuộc đời của mình sẽ còn rắc rối đến như thế nào nữa!
Tối hôm qua tôi đã rất mệt mỏi khi phải nghĩ đến nhiều chuyện như vậy, sáng nay tỉnh dậy cũng nhờ cái chuyện bình nóng lạnh mà quên đi được chút ít. Nhưng bây giờ lại như thế này đây. Thật là rách việc!
***
Tắm rửa thơm tho sạch sẽ rồi, tôi cũng mau chóng đi về nhà cho kịp bữa cơm trưa kẻo mẹ tôi lại mong. Hì hụi đạp xe trên đường phố vắng vẻ của Hà Nội, thời tiết tầm trưa chiều thế này có vẻ dịu hơn là ban nãy.
Ngang qua coffe Smile, cửa hàng vẫn mở cửa như mọi ngày. Đúng là trên cả con phố, chỉcó đúng Smile vẫn niềm nở mở cửa đón khách hàng, chứ chẳng im ỉm như mấy cửa hàng khác, vẫn còn lười biếng ăn chơi Tết nhất. Tôi mà có một cửa hàng riêng thì sẽ mở cửa liên tục y như Smile vậy!
Ơ, hình như là...
"kíttttttttttttttttttttttt..."
Tôi giật bắn cả mình! Vội vàng phanh kít xe lại! Nếu như không nhầm thì trong Smile, ba người đang ngồi với nhau...
Tôi dụi dụi mắt, không phải là do thời tiết lạnh quá mà làm mắt tôi bị hoa chứ? Đúng rồi, không thể lẫn vào đâu được! Kia là Linh với Duy mà, lại thêm cả Thành ngồi bên cạnh nữa!Tại sao ba bọn họ lại ở đây nhỉ? Tự dưng tôi cảm thấy mình như người thừa, con nhỏ Linh này thật là quá quắt! Nó đi chơi tại sao lại không rủ con bạn chí cốt của nó đi cùng chứ? Định đi đá lẻ một mình đây mà...Hừ, được rồi, tôi sẽ xử lí con nhỏ này sau. Điều mà tôi quan tâm nhất bây giờ là ba bọn họ sao lại cùng ngồi trong Smile làm gì cơ chứ?
"Sao mình ngu thế nhỉ?!! Bốp!" Tôi đập đến bốp một cái vào đầu mình, đúng là tôi ngu không để đâu hết ngu được nữa, Duy mới về mà, đi gặp bạn bè là chuyện đương nhiên, có gì lạ mà tôi lại phải giật mình chứ! Cái đầu tôi suy nghĩ nhiều quá hay sao mà bị ba ngơ thế này?
Tôi nhìn ba người họ một lần nữa theo phản xạ, rồi sẵn sàng tư thế chuẩn bị phóng xe đạp về, nhưng vừa đưa ánh mắt đến chỗ bọn họ, thì tôi giật nảy người khi thấy ánh mắt lạnh đến thấu xương thấu tủy của Duy đang nhìn chằm chằm vào mình. Tại sao mà cậu ta lại nhìn thấy tôi nhỉ? Tôi thấy lúng túng và sợ hãi khi bắt gặp ánh mắt vô cảm kia, vội vội vàng vàng ba chân bốn cẳng đạp xe về, ôi má ơi! Sợ thật!
Khi đạp xe được một đoạn dài rồi, tôi mới hoàn hồn và định thần lại được, nãy giờ tôi cứ thấy chóng mặt, cái đầu cứ quay mòng mòng chẳng suy nghĩ được cái gì. Cái ánh mắt của cậu ta đáng sợ thật đấy! Tôi không thể tưởng tượng được là lại có những cái ánh mắt đáng sợ như thế...Ôi chúa ơi!
Phanh kít xe lại một lần nữa, tôi quyết định sẽ đứng yên mấy phút lấy lại tinh thần để đi nốt quãng đường về nhà. Chết mất thôi! Bất giác tôi chạm tay vào tim mình"Thìng thịch, thìngthịch" nhịp tim của tôi đập nhanh và mạnh đến mức tôi còn có thể nghe được nó... Tôi lại làm sao thế này?!!
- Ấy...
Đột nhiên sau lưngtôi vang lên một tiếng động, à...nói đúng hơn là một tiếng nói...vừa lạ lại vừa quen, đúng là tôi đã nghe cái giọng này rồi, nhưng nó vẫn còn xa lạ lắm...
Tôi quay vội lại đằng sau, xem ai đang gọi mình.
- Ấy ... Mai Anh phải không?
Một cậu thanh niên gầy gầy cao cao, gương mặt sáng sủa nhìn trông rất bảnh trai và trí thức. Cái giọng này...cái giọng e dè này đúng là tôi đã từng nghe rồi. Mà tại sao cậu ta lại biết tên tôi là Mai Anh cơ chứ???
- Ơ....Đúng là Mai Anh rồi? Ấy là ai? - tôi tròn to mắt hỏi cậu ta.
- Tớ...tớ là Nam.
- ... - Nam nào nhỉ? Tôi ngập ngừng, nhíu hai hàng lông mày lại để suy nghĩ, tất cả các nơron thần kinh đang được hoạt động một cách liên tục nhất để tôi có thể nhớ ra Nam này là Nam nào - À!Nam ấy á? Nam bên lớp a4 á? - như vớ được vàng, tôi cười khanh khách rồi đập hai tay đến đét một cái.
- ... - cậu bạn tên Nam đó hơi cúi mặtxuống, nếu không nhầm thì cậu ta còn đỏ mặt nữa. Trời! Con trai hay con gái đây?
- Ê này...Ấy sao thế? - tôi cười cười rồi huých vào tay cậu ta một cái -...Hoá ra ấy là Namđấy à?
- Ừm. Tớ là Nam, hôm qua gọi điện cho ấy đấy! - cậu ta ngẩng mặt lên nhưng chẳng dám nhìn vào mắt tôi.
- Ờ hớ... - tôi ậm ừ gật đầu, cũng chẳng biết nói gì thêm nữa.
- Ấy đi đâu vậy? - cậu ta hỏi tôi.
- Vừa đi có tí việc ýmà, bây giờ tớ đang trên đường về nhà.
- ...Bây giờ...Ấy có rảnh không?
- ??? Rảnh á?...Nghỉ tết thì ai chả rảnh. Có việc gì à? - tôi trợn tròn mắt nhìn cậu ta.
 
- Ừm...tớ định nếu ấy rảnh thì đi uống nước cả tớ một lúc. Được không? - đột nhiên cậu ta nhìn tôi bằng cái đôi mắt nâu như màu cà phê của mình, ánh mắt vừa ấm áp lại chân thành. Làm cho tôi khó có thể từ chối được...
- ... Ừ thì ... - tôi vẫn còn đang ngập ngừng không biết có nên đi hay không, vì thứ nhất bố mẹ tôi còn đang chờ cơm ở nhà, la cà thế này về thể nào cũng bị cho ăn một trận tổng sỉ vả, mà lí do thứ hai sâu xa hơn nữa thì là đi uống nước chắc chắn chỉ vào Smile thôi, đó là quán cà phê duy nhất còn mở cửa lúc này. Mà ba người bọn họ đang ngồi trong đó, tôi không muốn gặp ai bất kì lúc này cả. Nhất là Duy, nhìn thấy cậu ấy...tôi sẽ lại bị cái đôi mắt vô cảm kia làm cho sợ hãi mà run bần bật lên choxem...hix hix...
- Mai Anh à, đi một lúc thôi mà. Chẳng lẽ gặp nhau thế này lại không mời ấy đi uống nước - cậu ta lại dùng cái đôi mắt ấm áp và chân thành ấy nhìn tôi. Trời ơi khó nghĩ quá đi mất! Thế nào cho phải đây? Tôi chẳng hề muốn đi đâu nhưng cậu ta cứ thế này thì sao mà tôi từ chối được cơ chứ? Tự dưng trong lòng tôi dấy lên cảm giác căm thù, không gặp cậu ta vào lúc này có phải tốt hơn không? Oaoa... (
Tôi vẫn còn đang ậm ừ chưa biết phải xử trí thế nào thì Nam cười hiền lành, kéo nhẹ tôi sang một bên và chẳng ngại ngần gì ngồi lên luôn yên trước. Cậu ta ngoái lại nhìn cái gương mặt đang ngạc nhiên hết cỡ của tôi, lại cười một lần nữa. Trời ơi, đừng có nhìn tôi như thế đi!!!
- Lên xe nào Mai Anh, tớ đưa ấy ra một chỗ này uống cà phê ngon phải biết! - Nam nháy máy với tôi, như có một phép thuật nào đấy, tôi ngoan ngoãn ngồi lên xe theo lời nói của cậu ta. Tự cảm thấy mình không nên đi nhưng lý trí không đánh thắng được cơ thể tôi. OMG!
Nam đèo tôi trên chiếc xe đạp bon bon trên đường. Trời lạnh thế này mà cậu ta đi mãi vẫn chưa đến nơi, thật là khó chịu quá đi. Tôi xoa xoa hai tay vào nhau rồi áp lên mặt cho ấm, nhưng có vẻ như chẳng đỡ hơn được chút nào cả...=='
- Sao ấy biết tớ? - tôi đột ngột lên tiếng phá tan cái bầu không khí lạnh lẽo kia đi.
- À ừ...thấy ấy rất đặc biệt nên tớ gặng hỏi một bạn ở lớp ấy. - cậu ta nhẹ nhàng trả lời tôi.
- Hở? Đặc biệt là sao? - tôi nhíu màyhỏi.
- ...Chính tớ cũng không giải thích được mà, thấy Mai Anh ngộ ngộ đáng yêu...hì hì...
Hả? Cái gì mà ngộ ngộ đáng yêu?
- Hơ hơ...tớ chẳng thấy thế chút nào! - tôi cười nhếch mép, nói bằng cái giọng khinh khỉnh.
- Tớ thấy thế thôi là đủ rồi! - Nam cười nhẹ nhàng, giọng nói của cậu ấy ấm áp kì lạ, có cảm giác như xua tan đi mùa đông giá rét này ấy. Tôi khó có thể diễn tả được tâm trạng của mình lúc này.
- Haizz....sao mãi không đến nơi vậy? Lạnh quá! - tôi càu nhàu hỏi, chuyển luôn cái chủ đề vớ vẩn kia đi.
- Chờ chút... Sắp đến rồi Mai Anh này! - hoá ra cậu ta đưa tôi đến một quán cà phê khác chứ không phải Smile, làm cho lúc nãy tôi lo quá chừng, chỉ sợ đụng độ ba người bọn họ. Với Linh thì cũng chẳng có gì, nhưng căn bản và chủ yếu vẫn là Duy và Thành. Nói gì thì nói, tôi và Thành vẫn trong thời gian yêu nhau, tôi mà vào trong cùng một cậu con trai lạ hoắc lạ huơ thì không hiểu Thành sẽ như thế nào? Vả lại, cả Duy nữa, cái ánh mắt cậu ta nhìn tôi có lẽ như nhìn một kẻ thù, tôi sợ cái ánh mắt đấy lắm!:-ss
- Đây! Đến rồi Mai Anh này! - đột nhiên chiếc xe phanh kít lại, làm tôi giật mình thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, bước xuống xe, nhìn lên trước mặt mình là một tấm biển ghi chữ "Coffe Molina",nó trong một con hẻm nhỏ, chứ không ở ngoài mặt đường lớn như Smile. Chắc chỗ nàycũng ít người lui tới, căn bản ở trong ngõ thì làm gì có ai biết mà đến cơ chứ? Haha...
- Vào trong đi...Quán coffe này tớ hay ngồi lắm, yên tĩnh cực kì luôn! - Nam cười hiền dịu với tôi làm tôi bất giác đờ người ra một chút, lần đầu tiên cậu ta dám nhìn thẳng vào mắt tôi như vậy.
- Sao biết quán này vậy? - đang đi vào trong, tôi ngước lên hỏi Nam.
- Tình cờ thôi, một lần đi loanh quanh khu nhà thì phát hiện ra quán Coffe này. Bên ngoài có vẻ không được đẹp và trang hoàng như các quán coffe khác nhưng chất lượng của nó thì thực sự là rất tốt đấy Mai Anh ạ! Hì hì...
- Ừm. Cà phê bệt như thế này bây giờ công nhận nhiều thật. - ngồi xuống bên cạnh cửa sổ, tôi kéo cái gối ôm sag bên cạnh chống tay lên cho đỡ mỏi.
- Nhưng tìm được một chỗ yên tĩnh như thế này thì thực sự hiếm đấy! Hehe... - Nam cười lưu manh, ngồi xuống bên cạnh tôi rồi khẽ với tay lấy quyển menu nho nhỏ ở trên bàn, đưa cho tôi và nói -...Cậu gọi trước đi này!
Theo phản xạ, tôi cầm lấy quyển menu, giở ra rồi lại lật ra lật vào cho nó có. Rồi lại đưa lại cho Nam, tôi cũng mỉm cười nói :
- Capuchino, còn ấy?
- Cũng thế! - Nam nháy mắt cười rất tươi, lộ ra hàm răng trắng đều -...Cho em 2 Capuchino chị nhé!
Chị nhân viên gật đầu nhẹ nhàng với Nam rồi quay đi, trên mặt lộ rõ vẻ sung sướng, haizzz...tôi chúa ghét đi với trai đẹp. Cảm giác bản thân mình bị hạ xuống rất nhiều, có phần xấu hổ nữa. Hix hix...
 
Không gian thoáng trở lại vẻ yên lặng vốn có của nó. Cả tôi và Nam đều im lặng chẳng biết nói gì với nhau.
- À mà…Mai Anh đã có ý định đi đâu chơi nốt mấy ngày nghỉ còn lại chưa? – đột nhiên Nam lên tiếng, phá vỡ bầu không khí lặng lẽ ủ dột ấy đi.
Tôi cười cười, thậttình mà nói thì trời lạnh như thế này làm tôi chẳng có hứng thú đi chơi ở đâu cả. Nằm nguyên trên gi.ường cùng cái laptop là hạnh phúc rồi. Cần gì phải phơi mặt ra đường mới là vui chứ ==’
- Trời lạnh nên có phần hơi ngại ra đường…hì
- À ừ…ra thế. Thế mà tớ cứ tưởng con gái bọn ấy thích trời lạnh lắm!Haha… - Nam cười khẽ, nhưng nó làm sao có thể qua được con mắt của tôi.
- Cái đấy chỉ áp dụng được với những đứa con gáicó bạn trai thôi Nam ạ. Haha…
- Vậy ra là Mai Anh chưa có bạn trai thật. – Nam nhìn tôi, đôi mắt ánh lên vẻ gì đó tinh nghịch làm tôi khẽ khựng lại vài giây, tôi vừa nói cái gì thế? O_O
Hớ rồi!
Rõ ràng về phương diện bạn trai thì tôi có, thế mà có thể thản nhiên nói cái câu như vậy. Tôi vẫn thường nhắc nhở bản thân uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, thế mà chỉ vì một phút lơ đãng, đã mất toi bao công lâu nay rèn luyện. Thật đau lòng!
Đáp lại lời Nam là một sự im lặng của tôi. Tôi không nói gì, chỉ chăm chú nhìn chị nhân viên như cầu cứu. Chị mang cà phê ra đây luôn bây giờ không được sao?! T_T
Tuy nhiên, có lẽ do đôi mắt tôi có khả năng diễn đạt khá cao, chị nhân viên nhẹ nhàng bưng cái khay màu nâu sẫm đựng hai cốc capuchino đến. Đặt xuống trước mặt hai đứa chúng tôi mỗi người một cốc và không quên chúc ngon miệng. Nam mỉm cười với chị nhân viên rồi quay sang mời tôi uống. Gật đầu lấy lệ, tôi cũng mời lại cậu ta cho nó được việc.
- Mai Anh này, cậu có thích xem phim không? – đột nhiên Nam quay sang hỏi tôi.
- Phim hả? Có thích.Mà ấy hỏi làm gì?
- Không, tớ chỉ hỏi thế thôi. Tìm hiểu thêm sở thích của ấy ấy mà. Hì!
- Ờ…Nói chung là sở thích của tớ nhiều vô kể, có cho tớ 1 tuần để liệt kê sở thích của mình cũng chưa thể hết được đâu ^^
- Thế thì tớ sẵn sàng cho ấy hẳn 2 tuần để kể hết sở thích của mình ra đấy! – Nam dí dỏm nói.
- Èo…ấy ki bo thế, đã cho thì cho hẳn 1 tháng chứ, để tớ có thời gian mà tìm hiểu thêm những sở thích khác của tớ chứ. – tôi lè lưỡi đáp.
- 1 tháng á. Haha…1 tháng thì tớ sợ không đủ kiên nhẫn để ngồi đọc về nó ý! – Namcười tươi, hai mắt híp lại làm tôi cũng thấy vui lây.
- Chẹp, thế mới nói.Chả ai lại đi tìm hiểu sở thích một cách kì quái như thế đâu! Cái gì dần dần thì mới thấy thú vị và tò mò được. Hehe… - tôi cầm cốc capuchino lên, hút hút mấy cái rồi đặt xuống. Thả lỏng người mình ra một chút, thực ra nói chuyện với cậu Nam này cũng dễ chịu phết đấy chứ! ^^
***
Thời gian vàng bạccủa đợt nghỉ Tết chẳng mấy chốc mà qua đi. Tôi lại uể oải vác cái ba lô đến lớp trong tâm trạng đau khổ và cảm giác buồn ngủ lấn át đến 99% con người tôi. Đặt cái ba lô xuống, tôi ngồi phịch xuống ghế, đầu cúi gằm đặt lên hai tay đang để trên bàn. Cũng chẳng riêng gì tôi, đa số nhữngđứa bạn tôi cũng đều thế! Trách sao được, đang nghỉ ngơi sung sướng, giờ tự dưng phải mò đến trường học, ai có thể tỉnh táo nổi?
Ơ thế mà vẫn có người nằm trong trường hợp đặc biệt như thế!
Tôi lờ đờ mở mắt vì có giáo viên vào lớp, thấy la liệt chả đứa nào thèm đứng dậy chào cô. Giáo viên này chỉ là giáo viên bộ môn, cũng còn trẻ, mới ra trường nên hiểu tâm lí của học sinh bọn tôi lắm. Cô không trách gì mà chỉ ngồi vào chỗ của mình, giả bộ nghiêm giọng nói:
- Cho anh chị nợ tiết này thôi đấy nhé! Không có chuyện lần sau nữa đâu, nhớ chưa?!!
Cả lớp uể oải:
- V…â…ngggggggg…
Thế là chả ai bảo ai, lăn ra ngủ tiếp.==’
 
Quay lại
Top Bottom