Ngoại truyện : Vụ án mang tên hạnh phúc

- Minh Hằng -

Thành viên
Tham gia
25/4/2026
Bài viết
6
1777644097909.png
Ngoại truyện : Cuộc sống sau khi cưới

Sau đám cưới, cuộc sống của Ran và Shinichi không phải kiểu “hết phim là hết sóng gió”. Ngược lại, nó giống như một chương mới – lặng hơn, nhưng sâu hơn, và… thực hơn.

Ngôi nhà nhỏ của họ nằm ở một khu phố yên tĩnh. Không quá sang trọng, nhưng ấm. Buổi sáng, Ran vẫn giữ thói quen dậy sớm, buộc tóc gọn gàng, chuẩn bị bữa sáng. Tiếng chảo xèo xèo, mùi trứng chiên lan ra, hòa với ánh nắng nhẹ len qua rèm cửa – những thứ bình dị mà ngày xưa, khi còn chạy theo những vụ án, Shinichi chẳng mấy khi để ý.

Còn Shinichi? Vẫn là thám tử, nhưng không còn là cậu học sinh lao đầu vào nguy hiểm bất chấp nữa. Giờ anh có lý do để cẩn thận hơn. Có người chờ anh về nhà.

“Anh lại thức khuya à?” – Ran vừa đặt ly sữa xuống bàn, vừa liếc nhìn đống tài liệu.

Shinichi gãi đầu, cười trừ:
“Chỉ là… vụ này hơi rối một chút.”

Ran thở dài, nhưng không trách. Cô hiểu. Cô luôn hiểu. Chỉ là giờ đây, trong ánh mắt cô không chỉ có lo lắng… mà còn có trách nhiệm.

Vài năm sau, trong ngôi nhà ấy xuất hiện thêm một “nhân vật” mới.

Một cô bé.

Mái tóc đen, đôi mắt sáng – và cái cách nhíu mày suy nghĩ giống hệt Shinichi. Nhưng tính cách lại giống Ran: ấm áp, bướng bỉnh, và rất… chính nghĩa.

“Bố ơi! Sao người xấu lại làm điều xấu?”

Câu hỏi đó khiến Shinichi im lặng vài giây. Ngày xưa, anh có thể trả lời bằng logic, bằng suy luận. Nhưng bây giờ, đứng trước con gái mình, anh chọn cách khác.

“Vì họ không hiểu được giá trị của việc bảo vệ người khác.”

Ran đứng phía sau, mỉm cười nhẹ. Đó không còn là cậu bé thám tử chỉ biết truy tìm sự thật nữa. Đó là một người cha.

Buổi tối, ba người họ thường ngồi cùng nhau. Cô bé con kể chuyện ở trường, Ran lắng nghe, còn Shinichi đôi lúc chen vào vài câu “phân tích logic” khiến cả hai mẹ con bật cười.

Có những ngày bình yên đến mức… đáng sợ. Vì họ từng quen với bão tố.

Nhưng rồi, chính trong sự bình yên ấy, họ nhận ra một điều:

Không phải những vụ án gay cấn, không phải những màn suy luận đỉnh cao… mà chính những khoảnh khắc nhỏ bé – bữa cơm gia đình, tiếng cười con trẻ, cái nắm tay lặng lẽ – mới là thứ giữ họ lại với nhau.

Một đêm nọ, khi con đã ngủ, Ran tựa đầu vào vai Shinichi.

“Anh còn nhớ ngày xưa không? Em cứ phải chờ anh… hết lần này đến lần khác.”

Shinichi khẽ siết tay cô:
“Anh biết. Và anh sẽ không để em phải chờ nữa.”

Ran không nói gì. Chỉ cười.

Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào. Tội ác vẫn tồn tại. Shinichi vẫn là thám tử.

Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, anh chỉ là một người chồng… và một người cha.

Và có lẽ, đó mới là “vụ án” khó nhất anh từng giải:
Làm sao để bảo vệ hạnh phúc – không phải bằng suy luận, mà bằng cả trái tim.
 
Quay lại
Top Bottom