17/11/2014
Lộ trình của ngày 15....
Sáng mới 1h30 mà ngoại đã gọi đt inh ỏi kêu dậy đi làm đầu tóc. Huhu, buồn ngủ vật vã mà phải ráng. Đám cưới xa cũng có cái khổ ghê á. Hồi nào đến giờ đi ĐL này kia mà cũng có để ý đâu vì lên xe là phi thẳng 1 giấc cái nó chở tới đâu luôn rồi cũng ko biết. Đợt này thì buồn mà ko ngủ đc, ko chợp mắt được. Thế là đành thức, nhìn đất trời cây nhà... Nhà thờ Phương Lâm cũng xa quá cơ, xuống tới nơi mà như diều gặp gió, cũng may đi sớm nên kịp ăn sáng chứ ko cũng có đứa xỉu chứ. Cũng may là ko đi chiếc xe hôi nhất quả đất đó chứ không hậu quả cũng khó lường lắm đó. Ta nói chứ có mấy đứa chị em mà ham chụp hình cũng là 1 lợi thế. Cô dâu cũng xì tin dâu lắm, đi chụp hình mà cứ 2 vs 3 miết. haha. Bằng tuổi mình nhưng ở vai trên nên phải cung kính lắm. Mà những người ra đời sớm thì thường có nét gì đó chững chạc và già dặn hơn thì phải. Chị họ nhỏ tuổi hơn, đi du học rồi về chơi nhìn mặt cũng chững chạc hơn. Cái này không phải tự khen mình nhìn trẻ hơn nhưng hầu như mn đều nói thế. Chị make up còn nói so với cô dâu em nhìn nhỏ quá, ngây thơ nữa, chị chẳng nghĩ là em đã 21 tuổi đâu. Có người khen trẻ đường nhiên là khoái rồi, thích rồi dù biết là chị chỉ khen vậy thôi chứ thật ra ko có như vậy

. Đó là so với những người đó, rồi cái ngồi nghĩ làm cách nào cho mình chững chạc hơn. Phải ra dáng 1 xíu chứ ha. Nhưng đem so với những người khác thì sao? Nhìn ngố chết được. Thôi mà quên đi.
Có chuyện này chứ, ngta hỏi cũng chỉ biết ngồi mỉm cười. "Con có người yêu chưa?" Nói ko cũng ko đc mà có cũng ko xong. Thế là ngồi cười. Xa quá cũng ko phải 1 chuyện tốt mà đặc biệt là cái kiểu xa như vậy, ngta sẽ dị nghị rồi lời ra tiếng vào nên khi nào mọi chuyện tới rồi sẽ nói. Ai biết được là mình sẽ đi xa đến mức nào đâu.

Thế hóa ra là ai muốn hiểu gì thì hiểu, bản thân mình biết là được rồi. Mà nói đến đây mới nhớ có người từng nói: "Đừng đi đâu 1 mình mà trang điểm quá đẹp." Vậy nếu đi vs gđ thì tính sao ta? Nhiều người ngoài lắm. Mà cũng có đứa nào ko có mắt, ra bàn chào chọc chụy, đòi xuống nhà chụy chơi cái được phán 1 câu: "Đến nhà em thì gặp ba em, chuyện tiếp khách ko phải của em" Thế là mấy người im luôn, nghe nói gặp ba chắc sợ. Với lại ba sẽ ko bán đứng con gái, mình tin là như vậy. Huống hồ xưa nay ko phải là đứa ai nói gì cũng làm mà thấy đúng mới làm. Lại bướng tính, nếu đã ko thích rồi thì đừng hòng ép. Thế nên nếu có rơi mà trường hợp kiểu bắt ép chắc bỏ nhà đi luôn quá

(Nói đùa vậy chứ đời nào cả ba và mẹ cùng làm điều đó vs mình)
Mà đám cưới này cũng làm mình cực kỳ cực kỳ thấu hiểu được 1 số người. Ôi thật là giả tạo, dù có vẻ bề ngoài lộng lẫy, dù có tiền đến đâu mà như thế. Nói thật là mình khinh. Chẳng ai cao quý hơn ai đâu mà cứ tỏ ra ta có tiền, ta thích làm gì thì làm rồi ăn nói theo kiểu hỗn xược như vậy. Dù có ko thích thì cũng phải ráng giữ thể diện 1 xíu, đằng này cố tình chọc phá. Thật là nực cười, cười trên cái sự kém hiểu biết của 1 người chẳng có 1 chút gì gọi là đẹp đẽ. Cười cho cả cái sự ích kỷ đó, ăn rồi chỉ biết GATO, lo sợ người ta sẽ giỏi hơn mình, sẽ giàu hơn mình. Vậy thì cứ ở nhà mà ôm đống tiền đó đi chứ.
Nói thật là xưa giờ ghét ai quá quan trọng hóa vấn đề. Bạn nói tại m đủ nên m ko biết nhưng bạn ko biết rằng mình cũng biết phân biệt ai thật ai giả chứ bộ, chẳng qua lơ đi ko thèm nói thôi. Vậy mà nhiều người cứ nghĩ sao mình ngố vậy. Ngố thật nhưng chẳng đến mức ko biết gì. Được nhiều người dạy quá nên ít ra cũng phải khôn ra 1 xíu. NGỐ MÃI MẸ LO. Có cái là hay quên, xíu là quên ngay chuyện người ta đã làm với mình. Nhiều lúc kêu giận luôn ko thèm nhìn mặt cái mấy hôm sau quên là tự hết.
Nói tới đây mới chợt nhớ đến 1 việc. Trên đời cũng có đứa giống tính mình quá chứ, giận vô cớ dù ko ai làm gì. Cái kiểu như nếu ko quan tâm cũng ko được mà quá quan tâm cũng ko đc. Nhưng mình cũng nào có vô lý như vậy. Hồi đó còn trẻ nhỏ nên mới vậy, giờ vẫn giận lẫy đó thôi nhưng cũng tự biết kiềm chế rồi. Nhớ cảnh hồi đó mình đi trước, 3 đứa đi sau ko hiểu nguyên nhân vì sao mình im lặng ko nc vs ai, tụi nó cứ hỏi nhau rồi đoán hưu đoán vượn. Rồi đi ra đường mà gặp chuyện gì là về nhà ko thèm nc vs ai, liếc đứa nào nói nhiều

Có lần làm ba mẹ giận tím mặt vì cái bệnh lên cơn im lặng đó. Cả tuần ko thèm gặp mặt ai cả.
Người ta gọi đó là khôn nhà dại chợ, haha nhưng mà biết sao được. Giờ nói chung là mỗi lần ko thích ai là bỏ lên phòng nằm chơi rồi, ko thì cũng chẳng thèm ra ăn cơm chung nếu có mặt người đó trong bữa cơm. Tưởng là ko ai chịu nổi tính mát đó chứ. Được cái hồi đó bệnh, mà lại dịp hè nữa nhưng ko có như nó đợt này làm đứa nào cũng tức. Ai chẳng biết bệnh mà nằm trên đây là tủi thân lắm, nó còn hp là có nhiều người lo cho, muốn ăn gì cũng có người sẵn sàng đi mua rồi ba mẹ vs chị gọi đt lên hỏi han. Hồi đó mình lủi thủi 1 mình, ở nhà ko ai biết mà bạn bè cũng ko có ở bên. Đến bữa ăn thì cũng chẳng đi mua nổi, lúc mệt quá rồi, dù trời mưa lất phất cũng ráng đi ra ngoài mua thuốc rồi kiếm gì đó bỏ bụng để còn uống thuốc. Nhưng từ hôm đó mình ko có cảm tình với 1 người. Trời mưa mà, 1 mình mình đứng dứoi Trung Nguyên coffee trú mưa, đang sốt, nhức đầu mà chẳng có dù nên ko dám về. Chị ấy thì từ trong quán đi ra, thấy mình... ở chung nhà đó, chị đi vs 1 anh nhưng buồn thay, có cả dù, cả áo mưa nhưng thấy em đứng đó, biết là nó đang bệnh cũng ko nỡ hỏi 1 câu hay giúp nó đi về. Có người nói "nó có phải em mình đâu mà lo" nhưng đã mang tiếng là ở chung, dù ko chơi vs nhau nhưng cũng nên có tình 1 chút chứ. Vậy là hôm đó tủi thân vô cùng đứng đó rồi thì cũng cùng mưa cũng bớt nhưng còn mấy hạt, chạy về đại. Hậu quả là hôm sau và cả 2 tuần sau vẫn mơ hồ. Rồi thì cuối tuần cũng đến, được về nhà. Đâu dám nói con bệnh đâu, về tới là nằm luôn chẳng nói vs ai tiếng nào. Tới hồi thấy mặt tái xanh rồi sờ đầu nóng cả nhà mới hoảng quá cho đi BV mà nhất quyết ko đi, thế là đành đưa đi BS mà ta nói, BS gì cho thuốc uống làm bệnh nhân mệt thêm, đi lễ mà xỉu đời nó trong nhà thờ cái mẹ phải đứa ra ngoài. Rồi thì lần đầu tiên trong đời có khái niêm truyền nước, đau qtqđ. Ám ảnh cả đời. Thế là từ hôm đó vẫn nhìn thấy chị ấy nhưng mà ko nhất thiết phải cười, cũng ko nhất thiết phải chào. Khi bệnh mới biết ai thật sự lo cho mình. Giờ bệnh cũng tủi thân nhưng được cái có người xa lo cho, dù xa xôi nhưng cũng cảm thấy bớt tủi phần nào. Đợt này ráng giữ gìn sức khỏe, ăn rồi bệnh mà tính tình như nó thì tội mấy đứa xung quanh quá. Tụi nó tức quá, vừa lên hỏi là tụi nó đã kể trong sự tức giận rồi. Bệnh mà, cũng phải hiểu cho bạn. Mình hiểu cảm giác đó, cũng hiểu vì sao nó ko thèm nc vs ai mà chỉ vs mỗi bé Dế. Đôi lúc thấy phiền vô cớ, đôi lúc thấy sợ bởi vì mn quá quan tâm đến mình.