- Tham gia
- 12/8/2011
- Bài viết
- 2.143
18/06/2014
Mình sẽ nhớ ngày hôm nay cho đến hết cuộc đời này.
Nhật kí của ngày hôm nay:
Bơ phờ vs các chỉ số quá ư là rắc rối. Thật ra thì cũng không có gì to tát, chỉ là ức chế học kì hè... 1 học kì hè phải nói là bắt đầu thật kinh khủng. Học ít lắm, mà 2 bài thuyết trình/ 1 tuần/1 môn cách nhau 1 ngày + Case
1 nhóm 4 nhưng thực tế là 3. Translate ra tiếng Anh toàn bộ
. Cũng ko có gì là ghê gớm, chỉ là tiếng việt đọc còn không hiểu thì từ quái đâu ra mà translate ra tiếng anh.
Buổi tt đầu tiên cũng khá là vui. Mr Korean thật quá dễ thương đi
, nhưng mà 3 đứa ngồi run muốn chết. Mình đã nói thế này "cảm giác bây giờ là lo lắng và bồi hồi nhưng nếu nhóm kia xung phong lên tt thì sẽ chuyển thành xúc động và cảm kích". Trời ơi, quá xá là cảm kích đi chứ. Phải thốt lên một câu rằng "nhờ nó mà "nhan sắc" của tui tụt dốc nghiêm trọng"
Nghiêm trọng hơn là tui đã quyết sẽ quen người nào bên kinh tế
. Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là muốn bằng bạn bằng bè, có gì không hiểu vẫy tay hỏi "anh ơi"
)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))) (Nói vui vậy chứ hổng có phải vậy, gần điên đến nơi nên nói xàm đó mà)
Bé ấy hôm nay rất ư là.... làm mình lội đường mưa xa xôi cỡ mười mấy cây qua bên đó rồi được ngồi chơi gần 30 phút rồi về. Mà cũng do MM, ngựa đời, tính đường kiểu gì??? Gì mà nay qua đó mất cỡ hơn 1h nên đi đường tắt sẽ đỡ hơn đi. Ai dè, con đường đầu tiên chui vào là ra Tân Phú. Quay lại... Con đường tiếp theo chui lộn về đường mình vẫn thường đi. Vậy hóa ra là đi vòng. Mà chưa hết. VTS vs TQT giao nhau, vậy mà đi hoài ko nhớ, lại chạy thêm 1 vòng. MM ơi là MM, có mấy con đường thôi mà cũng ko nhở nổi. Hình như bệnh mù đường không phải tầm thường đâu.
Dưới trời mưa cứ đi lơn tơn, mưa xối xả, có điều.... vừa bước ra khỏi trường là mưa ầm ầm. Trời ơi, nếu ko phải vì tinh thần sợ thầy sợ bạn tui cúp luôn cho phẻ. Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
Nếu mà như vậy kết thúc câu chuyện thì cũng đã quá may mắn rồi. Về nhà còn thía nào đó, trượt chân vào đống "bùn". Chửi ít có ghê lắm chứ.
Ngay bây giờ thì đang tức và ức... 10h30 gửi eng case, ngày mai nộp trong khi đó bài tt làm muốn nổ mắt.
))))))))))))))))))))))))))))))))))
Điên rồi, ngủ phẻ.
Mình sẽ nhớ ngày hôm nay cho đến hết cuộc đời này.
Nhật kí của ngày hôm nay:
Bơ phờ vs các chỉ số quá ư là rắc rối. Thật ra thì cũng không có gì to tát, chỉ là ức chế học kì hè... 1 học kì hè phải nói là bắt đầu thật kinh khủng. Học ít lắm, mà 2 bài thuyết trình/ 1 tuần/1 môn cách nhau 1 ngày + Case


Buổi tt đầu tiên cũng khá là vui. Mr Korean thật quá dễ thương đi




Bé ấy hôm nay rất ư là.... làm mình lội đường mưa xa xôi cỡ mười mấy cây qua bên đó rồi được ngồi chơi gần 30 phút rồi về. Mà cũng do MM, ngựa đời, tính đường kiểu gì??? Gì mà nay qua đó mất cỡ hơn 1h nên đi đường tắt sẽ đỡ hơn đi. Ai dè, con đường đầu tiên chui vào là ra Tân Phú. Quay lại... Con đường tiếp theo chui lộn về đường mình vẫn thường đi. Vậy hóa ra là đi vòng. Mà chưa hết. VTS vs TQT giao nhau, vậy mà đi hoài ko nhớ, lại chạy thêm 1 vòng. MM ơi là MM, có mấy con đường thôi mà cũng ko nhở nổi. Hình như bệnh mù đường không phải tầm thường đâu.

Dưới trời mưa cứ đi lơn tơn, mưa xối xả, có điều.... vừa bước ra khỏi trường là mưa ầm ầm. Trời ơi, nếu ko phải vì tinh thần sợ thầy sợ bạn tui cúp luôn cho phẻ. Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
Nếu mà như vậy kết thúc câu chuyện thì cũng đã quá may mắn rồi. Về nhà còn thía nào đó, trượt chân vào đống "bùn". Chửi ít có ghê lắm chứ.
Ngay bây giờ thì đang tức và ức... 10h30 gửi eng case, ngày mai nộp trong khi đó bài tt làm muốn nổ mắt.

Điên rồi, ngủ phẻ.
