Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Chương 16: Bình minh - Trợ giảng | Phần 2: Trợ giảng

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
668
CHƯƠNG 16: BÌNH MINH - TRỢ GIẢNG

Phần 2: TRỢ GIẢNG

Không khí lớp 12C1 sau mấy tiết học buổi sáng còn nguyên vẻ nhộn nhịp, đâu đó phảng phất sự mệt mỏi rất đặc trưng của những ngày cuối cấp. Góc cuối lớp, một nhóm nữ sinh ngồi sát lại với nhau, giọng nói hạ thấp vừa đủ nghe thấy sự bàn tán:

“Nghe nói hôm nay có người dạy thay thầy Lâm, lại còn là học sinh trường khác.”

“Học sinh hả?”

“Người ta Nhất tỉnh đó.”

Giọng điệu chẳng mấy thiện cảm, pha chút ngờ vực và không thoải mái. Cả nhóm trao nhau vài cái nhún vai, ánh mắt xen lẫn bất mãn mơ hồ đậm chất chưa kịp nhìn mặt đã có chút không ưa. Một học sinh từ trường khác đến, lại còn nổi bật như thế, với họ đúng là không phải chuyện đáng mong chờ.

Buổi học hôm ấy, nắng nhè nhẹ lách qua khung cửa sổ lớp 12C1. Bàn cuối gần cửa sổ, Hoàng Nam lặng lẽ chống cằm nhìn ra khoảng trời xanh nhạt bên ngoài. Bên cạnh, Chí Vũ gục đầu xuống bàn, chốc chốc liếc sang Hoàng Nam một cái lười biếng như chẳng còn chút sức lực nào sau buổi sáng dài lê thê.



Giờ nghỉ trưa, Chí Vũ, Vĩnh Khôi cùng hai bạn nữa không xuống căn tin mà ở lại lớp, quây quanh laptop của Hoàng Nam. Chiều nay nhóm họ có bài báo cáo chuyên đề nên tranh thủ xem lại slide một lần cuối.

Trong lúc Chí Vũ và hai bạn kia mải mê dò lại nội dung trong sách giáo khoa, Hoàng Nam bất thình lình đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi khi điện thoại rung lên báo có tin nhắn.

Vĩnh Khôi đang chăm chú nhìn màn hình thì thấy thông báo Z hiện ra, hóa ra Hoàng Nam quên đăng xuất khỏi laptop. Dòng tin nhắn ngắn gọn hiện lên rõ ràng: “Hoàng Nam, mình tan rồi nhé, đang ăn trưa ở căn tin.”, có vẻ tin nhắn đã được đọc.

Một lát sau, Hoàng Nam bước vào lớp, buông một câu ngắn gọn. “Tao có việc ra ngoài chút.” Nói rồi cậu khoác áo, quay lưng rời đi để lại phía sau ánh nhìn ngỡ ngàng của cả nhóm.



Nắng trưa dịu dần, sân trường thưa bóng người, Hoàng Nam và Thiên Anh đi cạnh nhau, Thiên Anh cúi xuống nhìn đồng hồ trên cổ tay, nhẹ giọng. “Cậu lên lớp đi nha, mình xuống Văn phòng gặp thầy Trung trước đã.”

Hoàng Nam gật đầu.



Chiều nay, tiết cuối cùng của 12C1 là Hóa học. Tiếng trống vào tiết vang lên, xóa tan phần nào sự uể oải tích tụ suốt cả ngày. Đây cũng là tiết học đầu tiên có sự xuất hiện của “trợ giảng đặc biệt” mà cả lớp đã râm ran bàn tán từ sáng. Không khí ồn ào lắng xuống, cả lớp đồng loạt ngồi thẳng lưng, mắt hướng ra cửa lớp. Từ hành lang, tiếng bước chân vang lên, ban đầu còn nhẹ, mỗi lúc một rõ rệt, dứt khoát hơn.

Vài tiếng thì thầm nổi lên:

“Là con trai hả?”

“Không phải đâu, nghe nói là nữ mà?”

Một cậu bạn với mái tóc rối nhẹ bước vào lớp, gương mặt điển trai cùng đôi mắt luôn ánh lên nét tinh nghịch. Sự xuất hiện của Vĩnh Khôi khiến bao hy vọng mong manh trong lớp vụt tắt. Lúc nãy, Vĩnh Khôi chỉ tranh thủ ra ngoài lấy nước.

Vĩnh Khôi cười cười, nâng giọng trêu chọc. “Các cậu háo hức quá nhỉ?”

Cả lớp chưa phản ứng quá nhiều, một bóng dáng nhỏ nhắn đã xuất hiện ở cửa lớp.

Một bạn nam thốt lên, giọng không giấu nổi phấn khích. “Mình thấy quen lắm!”

Ánh mắt cả lớp lập tức đổ dồn về phía cửa.

Thiên Anh bước vào như đi giữa khung cửa ngập nắng, ngỡ vừa bước ra từ một bức tranh mùa xuân. Cô mặc sơ mi trắng gọn gàng, tóc búi lệch, vài sợi tóc con lay động theo gió. Gương mặt mộc mạc, không phấn son vẫn sáng bừng sức hút rất riêng.

Hoàng Nam vô thức nhìn theo, dù trưa nay đã đi cùng nhau, cậu vẫn chưa nhìn thật kỹ. Buổi chiều này, Thiên Anh có gì đó khác hơn lúc sáng, trưởng thành hơn, nghiêm túc hơn. Cậu dõi theo từng bước chân Thiên Anh cho đến khi Chí Vũ ngồi cạnh buông một câu trêu ghẹo. “Say đắm nhỉ?”

Hoàng Nam quay sang, ánh mắt thoáng nghiêm lại. “Nói linh tinh gì đó?”

Chí Vũ lập tức chữa cháy, nhún vai. “Nói mấy đứa trong lớp mình thôi.”

Trên bục giảng, Thiên Anh đưa mắt lướt nhanh một vòng khắp lớp như đang tìm kiếm ai đó. Ánh nhìn chạm đến góc lớp, nơi Hoàng Nam đang ngồi, Thiên Anh nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, khóe môi cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

Vĩnh Khôi vô thức nhìn theo ánh mắt đó, nghĩ rằng chỉ là thói quen của người đứng trước đám đông.

Thiên Anh mỉm cười, giọng nói dõng dạc và tự tin. “Xin chào các cậu, mình là Hoàng Ngọc Thiên Anh, đến từ Hoàng Thanh. Rất vui vì được chia sẻ kinh nghiệm học tập và đồng hành cùng các cậu chinh phục môn Hóa học đầy màu sắc trong hai tuần tiếp theo.”

Một tiếng “ồ” khe khẽ vang lên, cả lớp như được thổi vào một luồng gió mới. Có đứa còn thì thầm: “Cũng dễ thương phết”, cũng có đứa vẫn giữ ánh mắt ngờ vực, chưa hoàn toàn hài lòng, dường như tiết học đã không còn giống như mọi ngày nữa.

Màn chào hỏi nhanh chóng nhường chỗ cho bài học mới, Thiên Anh kết nối laptop với máy chiếu. Thao tác gọn gàng, thuần thục khiến người ta có cảm giác cô đã quá quen với việc đứng trước lớp học như thế này. Màn hình sáng lên, slide bài giảng hiện ra rõ ràng. Lớp học lại vang lên vài tiếng “ồ” như một sự ngạc nhiên rất nhỏ trước sự sinh động và chỉn chu kia.

Thiên Anh bắt đầu giới thiệu về bài học, lời nói khá nhanh, từng câu lộ ra chút hồi hộp mỏng manh. Cô dừng lại một nhịp, quay người về phía bảng, cầm lấy viên phấn, tựa bài được viết rất nhanh: nét chữ dứt khoát, gọn gàng, không dư thừa.

Lớp học dần hòa vào nhịp bài giảng, Thiên Anh giảng bài say sưa như một người thật sự hiểu và tin vào điều mình đang nói. Chất giọng rung nhẹ dần lắng xuống, thay bằng giọng nói rõ ràng và tự tin, từng từ nhấn nhá vừa đủ, mạch lạc và dễ theo. Có những khoảnh khắc, cả lớp yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng nói và bước chân khi cô di chuyển dọc theo các dãy bàn.

“Phương trình phản ứng trên có thể được viết gọn như thế này…”

Viên phấn vừa dứt khỏi bảng thì tiếng trống báo hiệu hết tiết vang lên, cắt ngang mạch giảng.

Thiên Anh dừng lại, đặt viên phấn xuống, mỉm cười. “Bài học đến đây thôi. Các cậu về xem lại những phần mình đã giảng, có trong bài kiểm tra tháng sắp tới đó.”

Cả lớp bắt đầu thu dọn vở trên bàn.

Thiên Anh cúi xuống, rút trong balo ra một xấp bài kiểm tra đã được chấm điểm, gõ nhẹ lên mặt bàn cho mọi người chú ý. “Bài kiểm tra tháng trước của các cậu, thầy Lâm nhờ mình phát trong hôm nay. Tiết sau là ôn tập chương, mình kết hợp chữa một số câu khó trong bài này luôn nhé.”

Không khí xôn xao khi tan lớp bỗng dịu lại, lớp trưởng bắt đầu phát bài kiểm tra. Nhiều bạn trong lớp thoáng bất ngờ, không phải vì điểm số mà vì cách công bố điểm. Ở khung chấm điểm, con số được che lại bằng một chiếc sticker nhỏ xinh. Mỗi bài là một sticker khác nhau, nhìn vào đó đã đoán ra điểm số của mình. Có đứa thì thầm tưởng mấy chuyện thế này chỉ có trên mạng, không ngờ hôm nay lại được trải nghiệm ngay trong chính lớp mình.

Thiên Anh gập laptop, chưa kịp cho vào balo thì nhận ra Vĩnh Khôi đứng bên cạnh, giọng cậu vang lên rõ ràng. “Nếu có thắc mắc cần giải đáp, tụi mình liên hệ với cậu thế nào?”

Một vài bạn khác cũng ngước lên.

Thiên Anh nhìn cậu bạn đang đứng bên cạnh, cậu ta là người đã “chào hỏi” cô ngay hôm đầu tiên cô đến Hoa Thanh ôn thi. Cô định chia sẻ mã QR thì nhận ra laptop đã tắt, đành mỉm cười, quay người viết lên bảng. “Đây là thông tin liên lạc của mình. Có gì thắc mắc các cậu cứ nhắn nhé.”

Từ cuối lớp, giọng Chí Vũ vang lên, không to nhưng đủ rõ. “Thiên Anh, về thôi.”

Thiên Anh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đeo balo lên vai, bước về phía Hoàng Nam và Chí Vũ đang chờ. Lớp học phía sau dần tan ra trong tiếng nói cười, dư âm của tiết học vừa rồi vẫn lặng lẽ ở lại rất lâu.



Chiều tà buông xuống sân trường, không gian lắng lại trong thứ ánh sáng vàng nhạt cuối ngày. Giữa khoảng sân rộng, Thiên Anh bước đi giữa Hoàng Nam và Chí Vũ, không nói gì với nhau.

Chí Vũ phá vỡ khoảng lặng, giọng mang theo chút hoài nghi không giấu được nét trêu ghẹo. “Mấy cái sticker hồi nãy là em chọn ngẫu nhiên hả?”

Thiên Anh đi bên cạnh quay sang, ánh mắt vô tư, đáp ngay. “Vy Vy chọn giúp em đó!”

Một mảnh ký ức chợt ùa về.

Hôm trước, trong đoạn tin nhắn ngắn giữa cả hai, Kiều Vy từng nói với Chí Vũ rằng Thiên Anh nhờ cô chọn giúp vài mẫu sticker dễ thương mà không nói rõ để làm gì, Kiều Vy hỏi vui rằng trong số đó, Chí Vũ thích mẫu nào nhất. Khi ấy, Chí Vũ chỉ cười cho qua. Vậy mà hôm nay, một trong những chiếc sticker ấy lại đường hoàng nằm trên bài kiểm tra của cậu.

Chí Vũ không nói gì, vừa đi vừa lén cong môi cười, nụ cười mãn nguyện. Cả ba tiếp tục bước đi trong im lặng.

Đến trước dãy phòng thực hành, Thiên Anh chậm lại, nhìn Hoàng Nam. “Cậu không đi ôn sao?”

Hoàng Nam có chút bất ngờ, cũng dừng chân. Cậu đáp, giọng bình thản. “Mình đưa cậu về trước.”

Lúc này, Chí Vũ mới nhận ra hôm nay Thiên Anh không đến trường một mình. Cậu đứng cạnh, không vội xen vào, lặng lẽ lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người kia.

Thiên Anh nghĩ ngợi một chút, cười lên, vui vẻ nói. “Có anh Vũ đưa mình về mà.”

Hoàng Nam gật đầu, trong khoảnh khắc rất nhanh, nơi đáy mắt cậu thoáng qua một chút lưỡng lự rồi tan đi như ánh nắng sắp tắt.

Chí Vũ có lẽ không nhận ra điều đó, nghe Thiên Anh nói vậy liền tiếp lời. “Vừa hay, anh đang nhớ sữa chua mợ làm!”

Thiên Anh lập tức reo lên. “Hôm rồi ghé nhà lấy cả túi lớn rồi, nay còn muốn lấy, ăn không ngán hả?”

Chí Vũ bật cười sảng khoái. “Tại ngon quá chứ sao.” Cậu lại trêu ghẹo cô em họ bằng vẻ mặt quen thuộc.

Hai anh em trở về dáng vẻ ngày bé, Thiên Anh đánh nhẹ vào vai Chí Vũ, đuổi nhau vòng qua Hoàng Nam.

Hoàng Nam âm thầm nhìn theo, nở một nụ cười dịu dàng tựa nắng cuối ngày. Cậu không phán xét, cũng không xen vào sự đùa nghịch thân quen của hai anh em họ.

Nơi hành lang dãy phòng học đối diện, Vĩnh Khôi đứng tựa vào lan can. Bàn tay đặt hờ trên thành gạch mát lạnh, ánh mắt lặng lẽ hướng về ba dáng người đang cười đùa dưới ánh chiều nhạt dần.

Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng nói cười loáng thoáng vọng lại từ một lớp học gần đó. Bích Chi và Uyên Thư đang trực nhật.

Uyên Thư vừa vắt khăn vừa hỏi, giọng bâng quơ. “Nay đi ôn mà, sao còn ở đây trực nhật phụ tao vậy?”

Bích Chi lau nốt một góc bảng, quay đầu cười. “Trực xong mới tới giờ. Mới học xong, phải cho đầu óc nghỉ ngơi chút chứ.”

Hai người lại râm ran vài câu chuyện lặt vặt.

Giữa những tiếng cười lẫn trong gió, Vĩnh Khôi nghe được một cái tên quen. “Tao nhớ rồi!”

Bích Chi reo lên, nói tiếp. “Hôm rồi tao còn thấy Hoàng Nam đạp xe chở Thiên Anh dạo sân trường mà.”

Uyên Thư tiếp lời, giọng có chút tò mò. “Trông hai người họ cũng thân thiết nhỉ?”

Nhiều câu chuyện khác nữa, vụn vặt nhưng Vĩnh Khôi không còn đủ tâm trí để nghe tiếp.

Gió chiều thổi nhẹ, mấy chiếc lá bàng già lác đác rơi xuống sân kéo theo vài mảnh ký ức cũ chợt tìm về.

Lúc chiều, khi Thiên Anh ghi số điện thoại lên bảng, phía dưới lớp đã có vài bạn nhanh tay tìm Z của cô. Có tiếng xôn xao rất nhỏ vì ảnh đại diện trông quen mắt, bóng lưng cô gái giơ hai tay như đang đón lấy ánh hoàng hôn. Chỉ là bóng lưng và cảnh trời, vậy mà vẫn có người nhận ra cảnh chụp rất giống với ảnh đại diện Hoàng Nam vừa đổi hôm qua. Dù khác người chụp, nhưng ai tinh ý liếc qua sẽ biết đó là cùng một nơi, gần bảng vinh danh của Hoa Thanh, nơi ánh chiều hay rơi xuống rất đẹp.

Thứ khiến Vĩnh Khôi chú ý không phải điều đó mà là cái tên. Hồi trưa, khi Hoàng Nam rời lớp, Vĩnh Khôi đã vô tình nhìn thấy trên khung trò chuyện không phải cái tên “Hoàng Ngọc Thiên Anh” như cả lớp thấy. Hoàng Nam chỉ để gọn một chữ “Blue” tại khung tên gợi nhớ kèm theo một icon bình minh.

Vĩnh Khôi không có ý tò mò nhưng ngón tay vẫn trượt xuống.

Tin nhắn giữa Hoàng Nam và Thiên Anh không dài, chủ yếu là ảnh: nhà sách An Nhiên, hoàng hôn, đi chơi chung của cả nhóm, gần nhất là bình minh. Giữa những bức ảnh ấy, xen vài câu chào hỏi ngắn gọn, những lời hỏi thăm rất thường ngày. Không có lời nào quá riêng tư nhưng ngày nào cũng có.

Đến chiều nay, khi Thiên Anh đứng trên bục giảng, Vĩnh Khôi mới chắc chắn người trong khung trò chuyện đó chính là cô. Một cảm xúc rất khó hiểu lan trong lòng.

Cô bạn đến từ Hoàng Thanh và Hoàng Nam lớp cậu thật sự thân thiết đến vậy sao? Rõ ràng, trong lớp học, giữa họ không hề có bất kỳ tương tác nào, không ánh mắt lưu luyến, không cử chỉ quan tâm. Mọi thứ đều vừa đủ và chừng mực như hai đường thẳng song song. Vậy mà ngoài lớp học, họ lại có chung hoàng hôn.

Vĩnh Khôi chớp mắt, một vài ký ức khác ùa về, mờ nhạt và rời rạc. Cậu không giữ lại, đứng đó nhìn khoảng sân đã thưa dần ánh nắng để gió chiều cuốn đi những suy nghĩ bâng quơ kia.​
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-19 191027.png
    Screenshot 2025-12-19 191027.png
    9,4 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom