- Tham gia
- 26/12/2010
- Bài viết
- 53
Chiều nay mưa lại rơi, mưa lại rơi. Mưa rơi ướt vai em, làm cho em càng nhớ anh da diết. Em gặp a cũng trong 1 chiều mưa như thế này. Lúc đó em đang đi dưới trời mưa, không áo mưa, k ô. Em cứ đi như thế, cho đến khi có 1 người đi sát lại bên e, giơ ô che cho e, dù lúc đó e đã ướt hết. Người đó chính là anh.
Và e quen a như thế. Dần dần, e nhận ra rằng, a là một nửa quan trọng của e. A hiện hữu trong tất cả suy nghĩ, việc làm của e. E quen dần vs việc đó, và coi đó như 1 điều tất yếu, và e k nghĩ có ngày a sẽ dời xa e. Gần đay, e thấy a vui hẳn lên, có những lúc a hay cười 1 mình, e cũng k hiểu nổi a nữa. Rồi 1 lần, e cầm điện thoại của a và nhìn thấy rất nhiều ảnh của 1 chị rất xinh. E hỏi thì a cười, đôi mắt k giấu nổi hạnh phúc: " Người yêu của a đó". E bàng hoàng và sock, e k nghĩ là có ngày sẽ như thế này, e đã tự mình làm nên những điều quá viển vông, đã nghĩ răng "có thể" a cũng thk e. Buồn, thất vọng đeo đẳng. A thì cứ thao thao nói về chị ấy, còn e ngồi chết lặng. Lúc này e như 1 chiếc lá trôi giữa dòng.
Và e biết từ nay nếu e đi dưới mưa, sẽ k ai cầm ô che cho e cả. E buồn lắm! A và e bây giờ là 2 thái cực # nhau rồi. A hạnh phúc, còn e âm thầm chịu đựng nỗi đau. Quên đi ng mà mình thk, coi ng đó quá quen thuộc trong tâm trí, đến khi mất đi sẽ hụt hẫng như thế nào. Chán nản khiến e k thể tập trung vào việc j cả.
Chiều nay, trời lại mưa, mưa như trút nước, mưa gột rửa hết bụi bẩn của cây lá nhưng lại càng in sâu vào lòng e nỗi nhớ. E đi dưới mưa nhưng e k còn chờ mong điều j cả. Một con mèo dính mưa ướt sũng. e đến gần, mèo con run rẩy nhìn e vs ánh mắt cầu cứu, e bé nó lên, thì thầm :" mèo cũng như chị, 2 chúng ta đều cô đơn".

Và e quen a như thế. Dần dần, e nhận ra rằng, a là một nửa quan trọng của e. A hiện hữu trong tất cả suy nghĩ, việc làm của e. E quen dần vs việc đó, và coi đó như 1 điều tất yếu, và e k nghĩ có ngày a sẽ dời xa e. Gần đay, e thấy a vui hẳn lên, có những lúc a hay cười 1 mình, e cũng k hiểu nổi a nữa. Rồi 1 lần, e cầm điện thoại của a và nhìn thấy rất nhiều ảnh của 1 chị rất xinh. E hỏi thì a cười, đôi mắt k giấu nổi hạnh phúc: " Người yêu của a đó". E bàng hoàng và sock, e k nghĩ là có ngày sẽ như thế này, e đã tự mình làm nên những điều quá viển vông, đã nghĩ răng "có thể" a cũng thk e. Buồn, thất vọng đeo đẳng. A thì cứ thao thao nói về chị ấy, còn e ngồi chết lặng. Lúc này e như 1 chiếc lá trôi giữa dòng.
Và e biết từ nay nếu e đi dưới mưa, sẽ k ai cầm ô che cho e cả. E buồn lắm! A và e bây giờ là 2 thái cực # nhau rồi. A hạnh phúc, còn e âm thầm chịu đựng nỗi đau. Quên đi ng mà mình thk, coi ng đó quá quen thuộc trong tâm trí, đến khi mất đi sẽ hụt hẫng như thế nào. Chán nản khiến e k thể tập trung vào việc j cả.
Chiều nay, trời lại mưa, mưa như trút nước, mưa gột rửa hết bụi bẩn của cây lá nhưng lại càng in sâu vào lòng e nỗi nhớ. E đi dưới mưa nhưng e k còn chờ mong điều j cả. Một con mèo dính mưa ướt sũng. e đến gần, mèo con run rẩy nhìn e vs ánh mắt cầu cứu, e bé nó lên, thì thầm :" mèo cũng như chị, 2 chúng ta đều cô đơn".