- Tham gia
- 11/8/2025
- Bài viết
- 1.329
Một phía nắng nghiêng về
- Hải Vương -
Thể loại: Thơ tự do
Có những mùa cây nghiêng về một phía nắng,
Mà người qua đường chỉ ngỡ gió tình cờ.
Có những cánh thư chưa từng được gửi đi,
Nằm yên giữa ngăn kéo cùng tháng năm bụi phủ.
Không phải vì không có điều để viết,
Chỉ là sợ một dấu chấm cuối câu.
Nên cứ đứng bên này con dốc,
Nhìn một ngọn đèn thức muộn phía xa.
Thấy ánh sáng vẫn đều đặn mỗi đêm,
Mà chẳng biết có phải đang chờ ai hay không.
Thời gian giống một dòng sông lặng,
Mang đi bao lần định gọi rồi thôi.
Mang đi cả những câu hỏi
Chưa kịp đặt tên đã hóa thành nuối tiếc.
Đến khi mùa cũ nằm đầy trên lối nhỏ,
Mới hiểu điều khó giữ nhất trên đời
Không phải một cánh chim bay mất,
Mà là khoảng trời chưa từng được dang tay .
Có lẽ đã từng có một bến đợi,
Một con thuyền neo mãi giữa sương khuya.
Chỉ tiếc người sang sông lo nước lớn,
Nên bỏ lỡ chuyến đò bình yên nhất của mình.
Rồi một ngày ngoảnh lại,
Chỉ còn gió đi qua những hàng cây.
Mới hay có những điều từng ở rất gần,
Nhưng vì ngập ngừng mà hóa thành xa mãi.
- Hải Vương -
Thể loại: Thơ tự do
Có những mùa cây nghiêng về một phía nắng,
Mà người qua đường chỉ ngỡ gió tình cờ.
Có những cánh thư chưa từng được gửi đi,
Nằm yên giữa ngăn kéo cùng tháng năm bụi phủ.
Không phải vì không có điều để viết,
Chỉ là sợ một dấu chấm cuối câu.
Nên cứ đứng bên này con dốc,
Nhìn một ngọn đèn thức muộn phía xa.
Thấy ánh sáng vẫn đều đặn mỗi đêm,
Mà chẳng biết có phải đang chờ ai hay không.
Thời gian giống một dòng sông lặng,
Mang đi bao lần định gọi rồi thôi.
Mang đi cả những câu hỏi
Chưa kịp đặt tên đã hóa thành nuối tiếc.
Đến khi mùa cũ nằm đầy trên lối nhỏ,
Mới hiểu điều khó giữ nhất trên đời
Không phải một cánh chim bay mất,
Mà là khoảng trời chưa từng được dang tay .
Có lẽ đã từng có một bến đợi,
Một con thuyền neo mãi giữa sương khuya.
Chỉ tiếc người sang sông lo nước lớn,
Nên bỏ lỡ chuyến đò bình yên nhất của mình.
Rồi một ngày ngoảnh lại,
Chỉ còn gió đi qua những hàng cây.
Mới hay có những điều từng ở rất gần,
Nhưng vì ngập ngừng mà hóa thành xa mãi.
Nhận ra từ lâu rồi, nhưng sao chẳng một lần hỏi. Hay là chọn im lặng, để dành cho những tiếc nuối về sau?