🏫 MANA OVERDRIVE

quockhanh0209

Thành viên
Tham gia
13/2/2026
Bài viết
1
1770960229356.png



[separate]


MANA OVERDRIVE 🏫 ARC 1: NHẬP HỌC THỦ ĐÔ

TẬP 1: SỰ THỨC TỈNH CỦA KẺ "VÔ NĂNG"

Tiếng phấn rít lên bảng đen chói tai, phá tan sự im lặng ngột ngạt của giờ lý thuyết Mana cơ bản tại Học viện Trung học Địa phương Oakhaven. Bên ngoài cửa sổ, những tán cây sồi già đung đưa trong gió, trái ngược hoàn toàn với không khí căng thẳng bên trong lớp học. Thầy giáo Harrow, một người đàn ông trung niên với cặp kính dày cộp và ánh mắt luôn ánh lên vẻ khinh khỉnh, gõ mạnh thước kẻ xuống bàn giáo viên.

"Cấu trúc Mana cơ bản được chia làm ba dòng chảy chính. Ai có thể nhắc lại cho tôi?"

Cả lớp im phăng phắc. Không phải vì câu hỏi khó, mà vì ai cũng biết thầy Harrow đang tìm "con mồi". Ánh mắt ông quét qua một lượt những học sinh ưu tú ngồi bàn đầu, rồi dừng lại đầy ác ý ở một góc khuất cuối lớp, nơi Ren đang cố thu mình lại, cúi gầm mặt nhìn những vệt nắng trên bàn.

"Ren! Em đứng dậy trả lời."

Ren giật mình, chậm chạp đứng lên. Tiếng ghế kéo lê trên sàn nhà vang lên chói tai, kéo theo hàng chục cặp mắt đổ dồn vào cậu. Những tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên từ các bàn xung quanh. Ren cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

"Dạ... thưa thầy... là dòng cường hóa, dòng phóng xạ và..." Ren ấp úng, cố nhớ lại những gì đã đọc trong sách giáo khoa cũ nát.

"Và dòng kiểm soát!" Thầy Harrow ngắt lời, giọng đầy mỉa mai, khoanh tay trước ngực. "Nhưng tất nhiên, làm sao một kẻ có chỉ số Mana bằng 0 như em hiểu được cảm giác kiểm soát dòng chảy năng lượng chứ? Ngồi xuống đi. Đừng làm tốn thời gian của những người có tương lai ở đây."

Cả lớp cười rộ lên như được mùa. Jax – tên bắt nạt to con ngồi bàn trên – quay xuống, nhếch mép thì thầm đủ để Ren nghe thấy: "Đồ phế vật. Mày chỉ thở thôi cũng phí không khí của bọn tao rồi." Ren nắm chặt tay dưới gầm bàn, móng tay bấm vào d.a thịt đau nhói, nhưng cậu không đáp trả. Cậu đã quá quen với sự rẻ rúng này. Trong cái xã hội tôn sùng sức mạnh, kẻ không có Mana như cậu chỉ là công dân hạng bét, một cái bóng vô hình bên lề cuộc sống.

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học vang lên như sự giải thoát. Nhưng sự nhẹ nhõm của Ren chẳng kéo dài được bao lâu. Hôm nay là Lễ kỷ niệm thành lập trường, một sự kiện mà cậu chỉ muốn trốn biệt ở nhà, nhưng quy định bắt buộc mọi học sinh phải có mặt.

Sân trường Oakhaven được trang hoàng lộng lẫy với cờ hoa và các màn trình diễn ánh sáng Mana rực rỡ. Học sinh cười đùa, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, trong khi Ren đứng lủi thủi một mình cạnh quầy nước giải khát, cố gắng hòa lẫn vào đám đông. Bất chợt, một tiếng nổ lớn rung chuyển cả khán đài, xé toạc bầu không khí lễ hội. Cổng trường kiên cố bị thổi bay trong nháy mắt, khói đen bốc lên mù mịt, che khuất cả bầu trời.

Từ trong đám khói, một nhóm khoảng 20 tên mặc đồ đen, trang bị vũ khí Mana hạng nặng và súng trường, xông vào như những cơn ác mộng. Chúng là "Băng Rắn Độc" – một nhóm khủng bố địa phương khét tiếng chuyên tống tiền chính phủ bằng cách bắt giữ con tin.

"Tất cả đứng im! Đứa nào nhúc nhích, tao bắn nát sọ!" Tên cầm đầu, một gã sẹo mặt với cánh tay cơ khí thô kệch, hét lớn qua loa phóng thanh.

Sự hỗn loạn bùng nổ. Tiếng la hét, tiếng bước chân chạy tán loạn. Nhưng bọn khủng bố quá chuyên nghiệp. Chúng nhanh chóng tung lưới điện Mana, dồn tất cả học sinh vào giữa sân trường như bầy cừu non. Các thầy cô giáo cố gắng phản kháng, nhưng sự chênh lệch về vũ khí quá lớn khiến họ nhanh chóng bị tóm gọn và nhốt vào nhà thể chất gần đó. Những chiếc flycam của bọn khủng bố bay lượn trên đầu như những con kền kền, phát trực tiếp hình ảnh những gương mặt sợ hãi của học sinh lên mạng xã hội để gây áp lực cho chính quyền.

Ren bị đẩy ngã xuống đất, đầu gối trầy xước, nằm lẫn trong đám đông đang run rẩy. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu nhìn quanh, thấy ánh mắt tuyệt vọng của bạn bè. Ở phía bên kia hàng ngũ con tin, nhóm học sinh ưu tú của trường, dẫn đầu là Hội trưởng hội học sinh, đang lén lút trao đổi ánh mắt. Ren nín thở theo dõi. Cậu thấy Hội trưởng ra ám hiệu.

"Bây giờ hoặc không bao giờ!"

Nhân lúc bọn lính canh đang mải chỉnh góc máy quay, nhóm học sinh ưu tú vùng dậy. Những quả cầu lửa, tia sét và đạn băng – niềm tự hào của học viện Oakhaven – được bắn ra về phía bọn khủng bố. Nhưng hy vọng vừa lóe lên đã bị dập tắt tàn nhẫn. Tên trùm sẹo mặt chỉ cần phẩy tay, một lá chắn Mana màu lục bẩn thỉu dựng lên, nuốt chửng toàn bộ đòn tấn công yếu ớt của lũ học trò.

"Lũ ranh con! Dám chống cự à?" Hắn gầm lên, sải bước dài về phía đám học sinh. Hắn lao tới, tóm lấy cổ một học sinh gần nhất và nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Đó là Jax.

"Để tao dạy cho bọn mày bài học về sự ngoan ngoãn." Tên trùm rút ra một con dao găm tẩm Mana độc, lưỡi dao tỏa ra làn khói tím chết chóc, kề sát vào cổ họng Jax. Gương mặt Jax tái mét, nước mắt giàn giụa, sự kiêu ngạo thường ngày biến mất hoàn toàn. Hắn đang run rẩy, miệng lắp bắp những lời cầu xin vô nghĩa.

Xung quanh Ren, mọi người hét lên kinh hãi, một số nữ sinh nhắm chặt mắt lại. Ren cũng sợ. Chân cậu run lẩy bẩy, bản năng sinh tồn gào thét bảo cậu hãy nằm im. Nhưng khi nhìn thấy lưỡi dao sắp sửa cứa vào cổ Jax – kẻ đã hành hạ cậu suốt bao năm qua – Ren lại cảm thấy một luồng nhiệt kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Nó không phải là sự dũng cảm anh hùng, mà là một cảm giác đói khát. Một cơn đói cồn cào từ sâu thẳm linh hồn, thôi thúc cậu phải "ăn" lấy nguồn năng lượng đang đe dọa kia.

"DỪNG LẠI!"

Tiếng hét của chính mình làm Ren bất ngờ. Cậu lao ra khỏi đám đông trước sự ngỡ ngàng của tất cả, chắn giữa tên trùm và Jax. Tên trùm quay lại, nhìn cậu bé gầy gò trước mặt, bật cười khinh bỉ: "Lại thêm một thằng muốn chết à? Được, tao tiễn mày đi trước!"

Hắn không dùng dao nữa, mà tích tụ một luồng đạn Mana cực lớn vào lòng bàn tay, bắn trực diện vào ngực Ren. Đó là đòn kết liễu. Mọi người nín thở, chờ đợi xác Ren đổ gục xuống.

Nhưng Ren không ngã.

Khoảnh khắc luồng năng lượng chết người chạm vào ngực, Ren không cảm thấy đau đớn như dự đoán. Cậu cảm thấy... ngon miệng. Một cái hố đen vô hình dường như mở ra trước ngực cậu, nuốt chửng toàn bộ đòn tấn công. Cậu mở bừng mắt, con ngươi đen láy thoáng ánh lên sắc tím kỳ dị. Không chỉ chặn đòn, Ren còn bộc phát một luồng xung kích ngược lại.

"Cái... cái gì?" Tên trùm sững sờ khi thấy đòn đánh của mình biến mất.

Ren gầm lên, lao tới húc đầu vào bụng tên trùm. Cú húc mang theo một lực đẩy vô hình – không phải Mana thông thường, mà là sự bùng nổ của năng lượng vừa bị nén lại. Tên trùm bị hất văng ra xa ba mét, thả Jax rơi bịch xuống đất.

"Nó... nó vừa làm gì vậy?" Jax ho sù sụ, ôm cổ họng, nhìn Ren với ánh mắt không thể tin nổi. Ren đứng đó, thở hồng hộc, hai bàn tay run rẩy nhìn luồng khí đen mờ ảo đang bao quanh cơ thể mình. Cậu vừa làm cái gì thế này?

Sự ngỡ ngàng của Ren nhanh chóng bị phá vỡ khi bọn lính lác xung quanh hoàn hồn. "Giết nó! Bắn chết nó!" Chúng chĩa súng vào Ren.

"Bảo vệ cậu ấy!" Tiếng hét của Hội trưởng vang lên. Nhận ra cơ hội mà Ren vừa tạo ra, nhóm bạn học lúc nãy không còn sợ hãi nữa. Họ lao tới, dựng khiên chắn, ném đá, dùng chút Mana ít ỏi còn lại để che chắn cho Ren, tạo nên một bức tường người hỗn loạn nhưng kiên cường.

Sự hỗn loạn do Ren khởi xướng đã câu đủ thời gian quý báu. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía nhà thể chất. Cửa sắt bị phá tung. Các thầy cô giáo, sau khi hợp lực phá vỡ phong ấn, đã thoát được ra ngoài. Với sự giận dữ tột độ khi thấy học trò bị đe dọa, họ tấn công từ phía sau như vũ bão, nhanh chóng trấn áp bọn khủng bố đang mất tập trung vì cú sốc mang tên Ren.

Khi cảnh sát đặc nhiệm và phóng viên tràn vào hiện trường, tình thế đã được kiểm soát. Băng Rắn Độc bị còng tay áp giải đi trong sự hò reo của học sinh. Trên màn hình lớn tại quảng trường trung tâm thành phố, đoạn video cắt từ livestream ghi lại cảnh Ren – cậu học sinh "vô năng" dám tay không đỡ đạn Mana – được phát đi phát lại hàng triệu lần.

Ren ngồi bệt xuống bậc thềm, được nhân viên y tế quấn chăn giữ ấm. Phóng viên vây quanh cậu như một đàn ong vỡ tổ.

"Em lấy đâu ra dũng khí đó?"

"Đó có phải là một loại Mana mới không?"

"Cảm giác lúc đó thế nào?"

Ren ngơ ngác, ánh đèn flash làm cậu lóa mắt. Ở một góc xa, Jax đang được băng bó vết thương nhẹ. Hắn nhìn Ren được tung hô, ánh mắt phức tạp đan xen giữa sự biết ơn miễn cưỡng, lòng ghen tị và cả sự hổ thẹn. Hắn quay mặt đi, đá mạnh vào hòn đá dưới chân, lầm bầm gì đó rồi bỏ đi. Ren đã cứu hắn, nhưng cái tôi của hắn chưa cho phép hắn nói lời cảm ơn.

Sự kiện chấn động đó đã thay đổi cuộc đời Ren mãi mãi. Một tuần sau, khi những ồn ào của truyền thông bắt đầu lắng xuống, ngôi nhà nhỏ yên bình của gia đình Ren đón một vị khách đặc biệt.

Một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng với biển số chính phủ đỗ xịch trước cửa. Bước ra là một người đàn ông mặc vest đen, phong thái đĩnh đạc, tự giới thiệu là Đặc vụ Vance, đến từ Học viện Chiến binh Thế hệ mới tại Thủ đô.

Trong phòng khách chật chội, Vance đặt lên bàn một phong bì có gia huy hoàng gia lấp lánh.

"Hành động của em hôm đó đã lọt vào mắt xanh của Hội đồng cấp cao. Chúng tôi tin rằng em sở hữu một tiềm năng đặc biệt – một loại sức mạnh chưa từng được định danh. Chính phủ muốn mời em nhập học để đào tạo thành một Chiến binh ưu tú."

Ren nhìn phong bì, rồi nhìn bố mẹ. Bố cậu, một công nhân nhà máy, mắt rưng rưng tự hào, tay run run cầm lấy tờ giấy mời. Nhưng mẹ cậu, bà Lan, thì nắm chặt lấy tay con trai, khuôn mặt đầy lo lắng.

"Thủ đô... nơi đó xa lắm, Ren à. Lại còn đầy rẫy nguy hiểm, quái vật, tội phạm... Con từ bé đến giờ chưa từng rời khỏi thị trấn này." Bà Lan nghẹn ngào, giọng run lên.

Ren cũng cúi đầu, lòng đầy mâu thuẫn. Cả đời cậu chỉ muốn được công nhận, muốn thoát khỏi cái mác "phế vật". Nhưng giờ khi cơ hội đến, nỗi sợ hãi về thế giới rộng lớn và tàn khốc ngoài kia lại bủa vây cậu. Đêm đó, Ren trằn trọc không ngủ. Cậu ra ngồi ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đầy sao nhưng xa lạ. Mẹ cậu bước ra, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.

"Con muốn đi, đúng không Ren?"

"Con... con sợ mẹ sẽ lo. Con sợ con không làm được." Ren thú nhận, giọng nhỏ xíu.

Bà Lan mỉm cười, vuốt tóc con trai: "Mẹ lo chứ. Mẹ sợ lắm. Nhưng hôm đó, khi nhìn thấy con trên tivi, mẹ không thấy đứa trẻ hay trốn sau lưng mẹ nữa. Mẹ thấy một người đàn ông dũng cảm. Nếu con muốn bay cao, mẹ sẽ là người cắt dây diều để con bay, chứ không phải người giữ dây để kéo con lại."

Sáng hôm sau, khi Đặc vụ Vance quay lại để nhận câu trả lời, bà Lan đã chặn ông ta lại ngay cửa, ánh mắt kiên định của một người mẹ bảo vệ con.

"Ông phải hứa với tôi. Hãy đảm bảo thằng bé được an toàn. Nó chưa bao giờ đi xa cả."

Vance mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng đầy sự trấn an. Ông hạ thấp giọng, như đang chia sẻ một bí mật quốc gia: "Bà đừng lo. Tại Thủ đô, chúng tôi được bảo hộ bởi Ngũ Đại Top 0 - The Sovereigns. Những anh hùng vĩ đại nhất nhân loại đang canh giữ bầu trời đó. Không một thế lực hắc ám nào có thể chạm vào học viên của chúng tôi khi họ còn ở đó."

Nghe đến danh tiếng của những vị thần bảo hộ huyền thoại, bà Lan mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nắm chặt gấu áo buông lỏng ra. Bà ôm chầm lấy Ren lần cuối, thì thầm: "Đi đi con trai. Hãy cho thế giới thấy con là ai."

Chiếc xe đen của Chính phủ lăn bánh, bỏ lại thị trấn Oakhaven nhỏ bé đang lùi dần phía sau gương chiếu hậu. Ren nhìn thấy Jax đứng lấp ló sau gốc cây sồi già đầu làng, nhìn theo chiếc xe với vẻ mặt trầm tư. Cậu nhìn thấy bố mẹ đang vẫy tay cho đến khi họ chỉ còn là những chấm nhỏ.

Ren quay lên, nhìn ra phía trước. Những tòa nhà chọc trời của Thủ đô bắt đầu hiện ra mờ ảo phía chân trời, lấp lánh và đầy thách thức. Cậu đặt tay lên ngực trái, nơi cơn đói kỳ lạ kia vẫn đang ngủ yên. Hành trình của cậu chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Hết Tập 1.
 
Quay lại
Top Bottom