29/8:
Mưa. Ở nhà một mình
Cuối cùng cũng trốn được bố mẹ. Thế là mình sẽ dùng máy cả đêm. Mưa vẫn rơi. Sấm vẫn ầm ì. Tất cả chỉ còn lại ánh sáng le lói cuối chân trời.
Mưa là buồn. Mưa cũng gợi cho ta bao suy nghĩ.
Thi lớp chọn...
1 bạn trượt, 4 bạn lên.
Có tàn nhẫn quá không? Năm cuối rồi, xuống lớp thường, liệu bà có ổn không Tr. ơi. Bà, là một trong số ít những người luôn đối tốt với tôi. Vậy mà tôi luôn khinh thường bà vì bà học không giỏi nhưng hơi điệu và hay mít ướt. Tôi đâu để ý rằng, là con gái, ai cũng có quyền làm điệu, vậy mà tôi chỉ nghĩ cho mình thôi. Nhưng, hình ảnh cuối cùng của bà còn sót lại với tôi là lúc bà khóc vì chia tay người yêu kém 1 lớp. Tôi dỗ bà không được mà bỏ mặc bà luôn. Thế là bà học cứ sút dần... Tôi ân hận lắm!
T. ngồi với tôi. Là con gái, lại học chung tiểu học nên chúng tôi ngồi rất hợp. Nhưng, tôi vẫn cảm thấy 1 khoảng cách giữa T. và tôi.
Còn kỉ niệm đi nước ngoài, đắng cay và tủi nhục.
Tôi không muốn nói, tôi chỉ biết 1 điều rằng: Anh em ruột không phải là tất cả...
Mưa càng nặng hạt...
Đêm đến nhanh hơn...