Game show: Viết tiếp câu chuyện

người nói làm ma ám ta ko giả vờ này nọ rồi che giấu thân phận nx à. hay là bị ta nghi ngờ nên lộ thân phận.
ta quay lại làm hồn ma ám ngươi!

Từ đường trong ánh nến có chút âm u, đại trưởng lão đứng trước phong ấn, cau mày.
“Đại trưởng lão, Bạch Vân xin được diện kiến”
Âm thanh của một thiếu niên vang lên, kéo sự chú ý của ông về thực tại.
“Mời vào”
Tôi cùng Đình Phong cùng nhau bước vào từ đường.
Chưa để tôi kịp thắc mắc tại sao Đình Phong có thể ngang nhiên tiến vào từ đường Bạch gia, đã nghe thấy đại trưởng lão lên tiếng
“Đình Phong công tử, mời ngồi!”
Thấy đại trưởng lão cung kính như vậy, tôi k khỏi cảm thấy như thể hắn mới là gia chủ Bạch gia vậy.
Quá nhiều bí ẩn, quá nhiều thông tin phải tiếp nhận trong một lúc khiến đầu óc tôi choáng váng, có chút lảo đảo bước chân. Đình Phong vội kéo tôi lại, ôm vào lòng.
Đỡ lấy thân hình mềm nhũn của tôi, Đình Phong siết nhẹ vòng tay, ghì sát tôi vào lồng ngực ấm áp. Hơi thở nam tính, thanh mát quen thuộc của hắn trong chốc lát đã xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo, ma mị của từ đường và áp lực bủa vây tâm trí tôi. Hắn cúi đầu, ánh mắt thâm thúy xoáy sâu vào đôi mắt tôi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo ma lực trấn an kỳ lạ:
- Có ta ở đây rồi, đừng sợ. Mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi.
Lời nói của hắn tựa như liều thuốc an thần, nhịp tim tôi dần ổn định trở lại. Tôi chậm rãi rời khỏi cái ôm của Đình Phong, hít một hơi thật sâu, dời tầm mắt về phía đại trưởng lão. Ông vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng, ánh mắt đăm chiêu nhìn Đình Phong, sau đó khẽ thở dài như trút được gánh nặng:
- Mời Đình Phong công tử ngồi. Bạch Vân, ngươi cũng lại đây đi.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim được chạm khắc hoa văn cổ kính. Ngọn nến trong từ đường bỗng lay động, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo từ phong ấn phía sau đại trưởng lão bừng lên, chiếu rọi khắp căn phòng. Đại trưởng lão cất giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người:
- Ta biết trong lòng cháu đang có muôn vàn câu hỏi, Bạch Vân. Chuyện về thân phận của Đình Phong công tử, và cả lời nguyền phong ấn của Bạch gia chúng ta... đã đến lúc không thể giấu giếm thêm nữa.
Ông đưa tay chạm nhẹ vào bức tường khắc đầy ký tự cổ, tiếp lời:
- Năm xưa, khi Bạch gia đứng trước bờ vực diệt vong, chính tổ tiên của Đình Phong công tử đã dốc toàn lực giúp đỡ, lập nên khế ước bảo vệ từ đường này. Phong ấn sau lưng ta không chỉ để trấn áp tà khí, mà còn là sợi dây ràng buộc vận mệnh giữa hai gia tộc. Trải qua bao thế hệ, người nắm giữ chìa khóa thực sự của Bạch gia chưa bao giờ là gia chủ đương nhiệm, mà chính là người được giao phó khế ước này – Đình Phong công tử.
Tôi sững sờ. Sự thật này quá đỗi hoang đường nhưng lại được đại trưởng lão trịnh trọng thốt ra. Nếu Đình Phong nắm giữ khế ước của gia tộc, thì địa vị của hắn ở Bạch gia còn cao quý hơn cả tôi – người được tôn xưng là tiểu thư danh chính ngôn thuận.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc và có phần hoang mang của tôi, Đình Phong khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, truyền hơi ấm sang. Hắn quay sang nhìn đại trưởng lão, ánh mắt sắc bén nhưng lại vô cùng kiên định:
- Xin đại trưởng lão cứ yên tâm. Những gì đã hứa với Bạch gia, Đình Phong ta tuyệt đối không bao giờ nuốt lời. Ta đến đây hôm nay chính là để cùng Bạch Vân đối mặt với lời nguyền này, bảo vệ nàng ấy bình an vô sự.
Lời hứa chắc nịch của hắn khiến sống mũi tôi cay cay. Trong bóng tối âm u của từ đường, bóng lưng của Đình Phong hiện lên đầy vững chãi. Tôi siết nhẹ tay hắn, ánh mắt dần trở nên kiên cường. Đối mặt với bí mật ngàn năm này, có lẽ tôi không còn đơn độc một mình nữa.
Đại trưởng lão khẽ gật đầu, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ an tâm. Ông lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa ngọc bích sáng lấp lánh, bước tới gần phong ấn đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ và nói:
- Vậy thì bắt đầu thôi. Bạch Vân, Đình Phong, hãy chuẩn bị tinh thần. Cánh cửa bí mật của Bạch gia sắp sửa mở ra...
 
ta quay lại làm hồn ma ám ngươi!

Từ đường trong ánh nến có chút âm u, đại trưởng lão đứng trước phong ấn, cau mày.
“Đại trưởng lão, Bạch Vân xin được diện kiến”
Âm thanh của một thiếu niên vang lên, kéo sự chú ý của ông về thực tại.
“Mời vào”
Tôi cùng Đình Phong cùng nhau bước vào từ đường.
Chưa để tôi kịp thắc mắc tại sao Đình Phong có thể ngang nhiên tiến vào từ đường Bạch gia, đã nghe thấy đại trưởng lão lên tiếng
“Đình Phong công tử, mời ngồi!”
Thấy đại trưởng lão cung kính như vậy, tôi k khỏi cảm thấy như thể hắn mới là gia chủ Bạch gia vậy.
Quá nhiều bí ẩn, quá nhiều thông tin phải tiếp nhận trong một lúc khiến đầu óc tôi choáng váng, có chút lảo đảo bước chân. Đình Phong vội kéo tôi lại, ôm vào lòng.
Bạch Vân xin được diện kiến? tên nghe quen quen, đừng nói là lấy từ đó đấy.
 
Bạch Vân đúng là lấy từ trong truyện của người khác ra, nhưng k phải của ai đó có tên mang yếu tố biển.
Làm ma rồi thì chỉ có thân phận là ma nữ cô đơn thôi, cái gì mà che giấu, cái gì mà lộ, tào lao!
 
người nói làm ma ám ta ko giả vờ này nọ rồi che giấu thân phận nx à. hay là bị ta nghi ngờ nên lộ thân phận.

Đỡ lấy thân hình mềm nhũn của tôi, Đình Phong siết nhẹ vòng tay, ghì sát tôi vào lồng ngực ấm áp. Hơi thở nam tính, thanh mát quen thuộc của hắn trong chốc lát đã xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo, ma mị của từ đường và áp lực bủa vây tâm trí tôi. Hắn cúi đầu, ánh mắt thâm thúy xoáy sâu vào đôi mắt tôi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo ma lực trấn an kỳ lạ:
- Có ta ở đây rồi, đừng sợ. Mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi.
Lời nói của hắn tựa như liều thuốc an thần, nhịp tim tôi dần ổn định trở lại. Tôi chậm rãi rời khỏi cái ôm của Đình Phong, hít một hơi thật sâu, dời tầm mắt về phía đại trưởng lão. Ông vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng, ánh mắt đăm chiêu nhìn Đình Phong, sau đó khẽ thở dài như trút được gánh nặng:
- Mời Đình Phong công tử ngồi. Bạch Vân, ngươi cũng lại đây đi.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim được chạm khắc hoa văn cổ kính. Ngọn nến trong từ đường bỗng lay động, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo từ phong ấn phía sau đại trưởng lão bừng lên, chiếu rọi khắp căn phòng. Đại trưởng lão cất giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người:
- Ta biết trong lòng cháu đang có muôn vàn câu hỏi, Bạch Vân. Chuyện về thân phận của Đình Phong công tử, và cả lời nguyền phong ấn của Bạch gia chúng ta... đã đến lúc không thể giấu giếm thêm nữa.
Ông đưa tay chạm nhẹ vào bức tường khắc đầy ký tự cổ, tiếp lời:
- Năm xưa, khi Bạch gia đứng trước bờ vực diệt vong, chính tổ tiên của Đình Phong công tử đã dốc toàn lực giúp đỡ, lập nên khế ước bảo vệ từ đường này. Phong ấn sau lưng ta không chỉ để trấn áp tà khí, mà còn là sợi dây ràng buộc vận mệnh giữa hai gia tộc. Trải qua bao thế hệ, người nắm giữ chìa khóa thực sự của Bạch gia chưa bao giờ là gia chủ đương nhiệm, mà chính là người được giao phó khế ước này – Đình Phong công tử.
Tôi sững sờ. Sự thật này quá đỗi hoang đường nhưng lại được đại trưởng lão trịnh trọng thốt ra. Nếu Đình Phong nắm giữ khế ước của gia tộc, thì địa vị của hắn ở Bạch gia còn cao quý hơn cả tôi – người được tôn xưng là tiểu thư danh chính ngôn thuận.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc và có phần hoang mang của tôi, Đình Phong khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, truyền hơi ấm sang. Hắn quay sang nhìn đại trưởng lão, ánh mắt sắc bén nhưng lại vô cùng kiên định:
- Xin đại trưởng lão cứ yên tâm. Những gì đã hứa với Bạch gia, Đình Phong ta tuyệt đối không bao giờ nuốt lời. Ta đến đây hôm nay chính là để cùng Bạch Vân đối mặt với lời nguyền này, bảo vệ nàng ấy bình an vô sự.
Lời hứa chắc nịch của hắn khiến sống mũi tôi cay cay. Trong bóng tối âm u của từ đường, bóng lưng của Đình Phong hiện lên đầy vững chãi. Tôi siết nhẹ tay hắn, ánh mắt dần trở nên kiên cường. Đối mặt với bí mật ngàn năm này, có lẽ tôi không còn đơn độc một mình nữa.
Đại trưởng lão khẽ gật đầu, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ an tâm. Ông lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa ngọc bích sáng lấp lánh, bước tới gần phong ấn đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ và nói:
- Vậy thì bắt đầu thôi. Bạch Vân, Đình Phong, hãy chuẩn bị tinh thần. Cánh cửa bí mật của Bạch gia sắp sửa mở ra...
Lại cua, ma nữ bay theo k kịp nữa, chậc!
Tội độc giả, chả biết đâu mà lần
 
nói rồi, ám tên này s nổi. ngta thường bảo " nhất quỷ,nhì ma", Quỷ còn sợ ta, s ma ám đc ta chứ.
Ò vậy hả, chắc dương thịnh âm suy quá nên k ám nổi, nhưng là ta bay k kịp chứ k phải k ám nổi, đợi đó, ta đổi phương tiện ám ngươi
Ám ngươi thôi, còn truyện thì để ngươi viết vẫn hơn
người nói làm ma ám ta ko giả vờ này nọ rồi che giấu thân phận nx à. hay là bị ta nghi ngờ nên lộ thân phận.

Đỡ lấy thân hình mềm nhũn của tôi, Đình Phong siết nhẹ vòng tay, ghì sát tôi vào lồng ngực ấm áp. Hơi thở nam tính, thanh mát quen thuộc của hắn trong chốc lát đã xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo, ma mị của từ đường và áp lực bủa vây tâm trí tôi. Hắn cúi đầu, ánh mắt thâm thúy xoáy sâu vào đôi mắt tôi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo ma lực trấn an kỳ lạ:
- Có ta ở đây rồi, đừng sợ. Mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi.
Lời nói của hắn tựa như liều thuốc an thần, nhịp tim tôi dần ổn định trở lại. Tôi chậm rãi rời khỏi cái ôm của Đình Phong, hít một hơi thật sâu, dời tầm mắt về phía đại trưởng lão. Ông vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng, ánh mắt đăm chiêu nhìn Đình Phong, sau đó khẽ thở dài như trút được gánh nặng:
- Mời Đình Phong công tử ngồi. Bạch Vân, ngươi cũng lại đây đi.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim được chạm khắc hoa văn cổ kính. Ngọn nến trong từ đường bỗng lay động, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo từ phong ấn phía sau đại trưởng lão bừng lên, chiếu rọi khắp căn phòng. Đại trưởng lão cất giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người:
- Ta biết trong lòng cháu đang có muôn vàn câu hỏi, Bạch Vân. Chuyện về thân phận của Đình Phong công tử, và cả lời nguyền phong ấn của Bạch gia chúng ta... đã đến lúc không thể giấu giếm thêm nữa.
Ông đưa tay chạm nhẹ vào bức tường khắc đầy ký tự cổ, tiếp lời:
- Năm xưa, khi Bạch gia đứng trước bờ vực diệt vong, chính tổ tiên của Đình Phong công tử đã dốc toàn lực giúp đỡ, lập nên khế ước bảo vệ từ đường này. Phong ấn sau lưng ta không chỉ để trấn áp tà khí, mà còn là sợi dây ràng buộc vận mệnh giữa hai gia tộc. Trải qua bao thế hệ, người nắm giữ chìa khóa thực sự của Bạch gia chưa bao giờ là gia chủ đương nhiệm, mà chính là người được giao phó khế ước này – Đình Phong công tử.
Tôi sững sờ. Sự thật này quá đỗi hoang đường nhưng lại được đại trưởng lão trịnh trọng thốt ra. Nếu Đình Phong nắm giữ khế ước của gia tộc, thì địa vị của hắn ở Bạch gia còn cao quý hơn cả tôi – người được tôn xưng là tiểu thư danh chính ngôn thuận.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc và có phần hoang mang của tôi, Đình Phong khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, truyền hơi ấm sang. Hắn quay sang nhìn đại trưởng lão, ánh mắt sắc bén nhưng lại vô cùng kiên định:
- Xin đại trưởng lão cứ yên tâm. Những gì đã hứa với Bạch gia, Đình Phong ta tuyệt đối không bao giờ nuốt lời. Ta đến đây hôm nay chính là để cùng Bạch Vân đối mặt với lời nguyền này, bảo vệ nàng ấy bình an vô sự.
Lời hứa chắc nịch của hắn khiến sống mũi tôi cay cay. Trong bóng tối âm u của từ đường, bóng lưng của Đình Phong hiện lên đầy vững chãi. Tôi siết nhẹ tay hắn, ánh mắt dần trở nên kiên cường. Đối mặt với bí mật ngàn năm này, có lẽ tôi không còn đơn độc một mình nữa.
Đại trưởng lão khẽ gật đầu, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ an tâm. Ông lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa ngọc bích sáng lấp lánh, bước tới gần phong ấn đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ và nói:
- Vậy thì bắt đầu thôi. Bạch Vân, Đình Phong, hãy chuẩn bị tinh thần. Cánh cửa bí mật của Bạch gia sắp sửa mở ra...
Sắc xanh dần tản đi khi phong ấn được phá vỡ bởi chiếc chìa khoá ngọc bích kia, mở ra một không gian u tối với hàng nghìn sinh vật nhỏ bé đang bò lúc nhúc bên dưới.
Dấu ấn trên tay Bạch Vân lại sáng lên, những sinh vật nhỏ bé như cảm nhận được uy áp từ ấn đó mà bất động.
Trong đầu Bạch Vân lúc này hiện lên một loạt thông tin về chúng.
 
nếu người ám được ta thì ta tặng ngươi một truyện đặc biệt chưa được công bố của ta.
Ò vậy hả, chắc dương thịnh âm suy quá nên k ám nổi, nhưng là ta bay k kịp chứ k phải k ám nổi, đợi đó, ta đổi phương tiện ám ngươi
Ám ngươi thôi, còn truyện thì để ngươi viết vẫn hơn

Sắc xanh dần tản đi khi phong ấn được phá vỡ bởi chiếc chìa khoá ngọc bích kia, mở ra một không gian u tối với hàng nghìn sinh vật nhỏ bé đang bò lúc nhúc bên dưới.
Dấu ấn trên tay Bạch Vân lại sáng lên, những sinh vật nhỏ bé như cảm nhận được uy áp từ ấn đó mà bất động.
Trong đầu Bạch Vân lúc này hiện lên một loạt thông tin về chúng.
Huyết Thực Trùng.Sinh vật ký sinh cổ đại, sinh trưởng trong môi trường linh khí âm hàn và huyết khí đậm đặc. Chúng có thể nuốt tinh huyết, gặm nhấm linh hồn, thậm chí xâm nhập đan điền của tu sĩ để ký sinh.

"Số lượng trước mắt: Ba vạn sáu nghìn bảy trăm hai mươi mốt con.Trạng thái hiện tại: Bị phong ấn hơn tám nghìn năm.Chủng tộc khống chế tối cao: Chưa xác định.Người sở hữu quyền thống lĩnh tạm thời: Người nắm giữ Thương Thiên Ấn."

Bạch Vân khẽ hít sâu một hơi.Ba vạn con Huyết Thực Trùng.Nếu đám thứ này được thả ra ngoài, chỉ sợ trong vòng vài ngày có thể hút khô cả một thành trì.Ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện, toàn bộ đám côn trùng bên dưới đồng loạt ngẩng đầu lên.Hàng vạn đôi mắt đỏ li ti mở ra trong bóng tối.Khung cảnh khiến người khác sởn gai ốc.Nhưng kỳ lạ là không một con nào dám nhúc nhích.Chúng chỉ run rẩy phủ phục dưới uy áp từ dấu ấn trên tay hắn.

"Thương Thiên Ấn..."

Bạch Vân nhìn hoa văn vàng nhạt đang lưu chuyển trên mu bàn tay mình.Từ khi xuyên tới thế giới này, hắn chỉ biết thứ này có thể hấp thu linh lực và giúp bản thân nhìn thấy một vài thông tin đặc biệt.Nhưng đây là lần đầu tiên nó thể hiện quyền uy rõ ràng đến vậy.Đúng lúc đó.Từ sâu trong không gian phong ấn bỗng vang lên một âm thanh già nua.

"Cuối cùng...Cuối cùng cũng có người mang Thương Thiên Ấn xuất hiện..."

Giọng nói như vọng tới từ thời đại xa xưa.Bạch Vân lập tức cảnh giác.

"Ngươi là ai?"

Không có hồi đáp ngay lập tức.Mặt đất rung chuyển.

"Ầm!"
Từng sợi xích đen khổng lồ từ dưới vực sâu kéo lên, phát ra tiếng va chạm nặng nề.Ở trung tâm bầy Huyết Thực Trùng, một thân ảnh khổng lồ dần hiện ra.Đó là một bộ hài cốt cao hơn mười trượng.Trên người bộ xương quấn đầy xiềng xích cổ xưa, những phù văn màu máu vẫn còn lưu chuyển dù chủ nhân đã chết từ lâu.Hai hốc mắt trống rỗng bỗng bùng lên ngọn lửa xanh âm lãnh.

"Bản tọa...Đệ Tam Ma Quân của Thiên Ma tộc."

Ngay khoảnh khắc cái tên ấy xuất hiện, tim Bạch Vân đập mạnh.Một luồng ký ức xa lạ từ Thương Thiên Ấn tràn vào đầu hắn.Thiên Ma tộc.Chủng tộc từng khiến cả đại lục chìm trong chiến hỏa.Tám nghìn năm trước, vô số cường giả đã liên thủ mở ra trận chiến hủy thiên diệt địa, cuối cùng mới phong ấn được bọn chúng.Mà nơi này...Chính là một trong những chiến trường còn sót lại.Ngọn lửa trong mắt bộ xương nhìn chằm chằm vào Bạch Vân.

"Ngươi không phải người được chọn.Nhưng Thương Thiên Ấn lại xuất hiện trên người ngươi.Bất kể thế nào...Ngươi chính là cơ hội cuối cùng."

Bạch Vân nhíu mày.

"Cơ hội gì?"

Bộ xương im lặng vài giây.Sau đó chậm rãi nâng cánh tay đầy xích sắt lên.
"Ầm!"

Một chiếc quan tài đá khổng lồ từ vực sâu nổi lên.Trên nắp quan tài khắc kín những phù văn màu vàng và một biểu tượng giống hệt dấu ấn trên tay Bạch Vân.Giọng nói già nua vang lên lần nữa.

"Thứ bị phong ấn ở đây không phải ta.Bản tọa chỉ là người canh giữ.Bên trong mới là thứ mà cả Thiên Ma tộc lẫn nhân tộc đều sợ hãi."

Vừa dứt lời.Một tiếng gõ khẽ vang lên từ trong quan tài.

"Cộc."

Không gian xung quanh như đông cứng.Đám Huyết Thực Trùng đồng loạt rúc sát xuống đất, run rẩy dữ dội.Ngay cả ngọn lửa trong mắt bộ hài cốt cũng dao động.
"Cộc."
Lại thêm một tiếng nữa.Lần này, trên nắp quan tài xuất hiện một vết nứt nhỏ.Bạch Vân bỗng cảm thấy Thương Thiên Ấn trên tay nóng rực như muốn thiêu cháy d.a thịt.Một dòng chữ máu hiện lên trong đầu hắn:

"Cảnh báo.Phong ấn cấp Thần đang suy yếu.Mục tiêu phong ấn: Chưa thể nhận diện.Mức độ nguy hiểm: Vượt giới hạn đánh giá.Khuyến nghị duy nhất: Rời khỏi nơi này ngay lập tức."

Nhưng đúng lúc Bạch Vân định lùi lại, dòng chữ cuối cùng hiện lên khiến hắn chết lặng:

"Nhiệm vụ truyền thừa kích hoạt.Người mang Thương Thiên Ấn bắt buộc phải tiếp quản phong ấn.Nếu từ chối: Phong ấn vỡ nát sau ba ngày.Nếu thất bại: Đại lục diệt vong."
 
Hâhhaha nồi lẩu thập cẩm, giờ còn có chút giống truyện hệ thống nữa, phù phù, cười chết ta.
Người ám chứ k phải ma ám đúng k, vậy ta chuyển kênh đi ám, bên đây “ai” cũng k thấy gì thì ám cái gì
 
Hâhhaha nồi lẩu thập cẩm, giờ còn có chút giống truyện hệ thống nữa, phù phù, cười chết ta.
Người ám chứ k phải ma ám đúng k, vậy ta chuyển kênh đi ám, bên đây “ai” cũng k thấy gì thì ám cái gì
ám đi, ta ngồi ta xem. treo thưởng r đó, ám đc ta, ta gửi thưởng ngay tức khắc
 
Quay lại
Top Bottom