🎬 CUỘC RƯỢT ĐUỔI DƯỚI ÁNH TRĂNG

- Minh Hằng -

Thành viên
Tham gia
25/4/2026
Bài viết
2
1777126085261.png

🎬 CUỘC RƯỢT ĐUỔI DƯỚI ÁNH TRĂNG

Đêm ở Tokyo sáng lên bởi một vầng trăng tròn hiếm thấy.


Gió lùa qua những tòa nhà cao tầng, mang theo cảm giác gì đó… không bình thường.


Trước Bảo tàng Nghệ thuật Trung tâm, hàng loạt xe cảnh sát đã bao vây kín.


Đèn nhấp nháy.


Tiếng bộ đàm vang liên tục.


  • Mọi vị trí vào trạng thái sẵn sàng!

Một sĩ quan hét lớn.



Giữa đám đông, Kudo Shinichi đứng lặng.


Ánh mắt cậu không rời khỏi tòa nhà trước mặt.


Bên cạnh cậu, Ran Mori nắm nhẹ tay áo:

  • Shinichi… cậu chắc hắn sẽ đến thật à?
  • Ừ.

Cậu trả lời ngay.

  • Hắn chưa bao giờ thất hứa.


Cậu lấy từ túi ra một tấm thiệp trắng.


Ran nghiêng đầu đọc:


“Dưới ánh trăng tròn, viên ngọc sẽ biến mất.
Nếu muốn giữ nó… hãy ngăn tôi lại.
– Kẻ trộm dưới ánh trăng”


Ran rùng mình.

  • Sao hắn lúc nào cũng thích báo trước vậy…

Shinichi nhếch môi:

  • Vì hắn muốn thách thức.


BÙM!


Một tiếng nổ lớn vang lên từ mái nhà.


Khói trắng bốc lên.


Một bóng người xuất hiện.


Áo choàng trắng tung bay.


Chiếc mũ cao che nửa khuôn mặt.


Kaito Kid cúi đầu chào như một nghệ sĩ sân khấu.

  • Xin lỗi vì đã khiến mọi người chờ lâu.

Đám đông náo loạn.


  • BẮT HẮN!

Nhưng Kid chỉ cười.


  • Đêm nay… là sân khấu của tôi.


Shinichi siết tay.

  • Lần này… mình không để hắn thoát.


Cậu lao vào trong bảo tàng.


Ran vội chạy theo:

  • Shinichi! Đợi tớ!


Bên trong bảo tàng, ánh đèn chuyển sang màu đỏ.


Chuông báo động vang inh ỏi.



Giữa phòng trưng bày, viên ngọc “Ánh Trăng Xanh” đặt trong hộp kính.


Ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên tường.


Nhưng Shinichi dừng lại.

  • Không ổn…

  • Sao vậy?

Ran hỏi.

  • Quá yên tĩnh.

Đúng lúc đó—


RẮC!



Hộp kính nứt ra.



Một sợi dây mảnh từ trần nhà hạ xuống.



Kid xuất hiện.


  • Tìm cái này à?

Anh giơ viên ngọc lên.


Shinichi bước lên.


  • Cậu đến sớm hơn dự tính.


  • Vì cậu ở đây.

Kid cười nhẹ.



  • Trả lại viên ngọc.


  • Nếu tôi từ chối?


Không khí căng như dây đàn.



Shinichi không trả lời.


Cậu lao lên.



Kid lùi lại, ném một quả bom khói.



BÙM!



Khói trắng bao phủ.



Shinichi lập tức nhắm mắt, kéo Ran lùi lại.


  • Cẩn thận!


Khi khói tan—


Kid biến mất.



Chỉ còn một lá bài.



Shinichi nhặt lên.



“Thám tử học sinh,
cậu nhanh hơn tôi nghĩ.
Nhưng vẫn chưa đủ.”


Shinichi ngẩng lên.



Trần nhà mở ra.



Một bóng trắng bay vút lên trời.



Ran kinh ngạc:


  • Hắn… bay?!


Shinichi nheo mắt.


  • Không. Là dây cáp.


Cậu cười nhẹ.


  • Nhưng trò này… sắp kết thúc rồi.

Ba ngày sau.



Shinichi ngồi trong phòng, trước bàn đầy tài liệu.


  • Tớ hiểu rồi…


Ran nhìn cậu:

  • Hiểu gì?
  • Mục tiêu thật sự của hắn không phải viên ngọc.
  • Hả?!
  • “Ánh Trăng Xanh”… chỉ là mồi nhử.

Ran ngạc nhiên:

  • Vậy hắn muốn gì?


Shinichi nhìn lên bản đồ thành phố.



  • Một viên ngọc khác.

  • Ở đâu?


Cậu chỉ vào một điểm.


  • Nhà đấu giá cổ vật tối nay.


Ran tròn mắt:

  • Vậy là—


  • Hắn sẽ xuất hiện.



Đêm hôm đó.



Trăng lại lên.



Shinichi đứng trong phòng đấu giá, cải trang thành khách.


Ran đứng bên cạnh.


  • Lần này… bắt được chưa?


Shinichi mỉm cười.


  • Chắc chắn.


Đèn vụt tắt.



Một giọng nói vang lên:


  • Thưa quý vị…


Ánh sáng bật lên.



Kid đứng trên ban công.



  • Tôi đến lấy thứ của mình.


Shinichi bước ra.


  • Lần này cậu không thoát được đâu.


Kid nghiêng đầu.


  • Cậu tự tin nhỉ.


  • Vì lần này… tôi đã hiểu cậu.


Kid cười.


  • Vậy à?


Shinichi chỉ lên trần.


  • Đường thoát của cậu… bị chặn rồi.


Kid khựng lại.



Rồi cười lớn.



  • Không tệ.


Anh nhảy xuống.



Hai người đối mặt.



Không còn trò diễn.



Chỉ còn cuộc đấu trí.



  • Cậu không phải trộm bình thường.

Shinichi nói.


  • Còn cậu… không phải học sinh bình thường.

Kid đáp.



Một giây im lặng.



Rồi—


Kid ném viên ngọc lên.



Shinichi bắt lấy.



Khi nhìn xuống—


Kid đã biến mất.



Chỉ còn tiếng cười vọng lại:


  • Lần sau nhé, thám tử.



Shinichi siết viên ngọc.



Cậu không giận.



Mà… cười.



  • Được.


Cậu nhìn lên bầu trời.



  • Trò chơi này… mình sẽ theo đến cùng.


Ánh trăng vẫn sáng.



Một thám tử.


Một siêu trộm.



Hai con người đứng ở hai phía.



Nhưng lại hiểu nhau hơn bất kỳ ai.



Và cuộc rượt đuổi đó…


sẽ còn tiếp diễn.



HẾT
 
Quay lại
Top Bottom